Mùa đông đến, ngày nào cũng giống ngày nào. Tháng Mười một nhiều mưa và lạnh giá. Bên ngoài, vỉa hè phủ đầy những váng băng mỏng. Không thể đi chơi được. Louise cố gắng tìm cách mua vui cho hai đứa trẻ. Chị nghĩ trò chơi, chị hát. Ba bác cháu cùng xây một ngôi nhà bằng bìa. Nhưng ngày cứ dài đằng đẵng. Adam bị sốt và không ngừng rên rỉ. Louise ôm thằng bé trong tay, chị ru nó gần một tiếng đồng hồ, cho đến khi nó ngủ thiếp đi. Mila quay cuồng trong phòng khách, con bé cũng trở nên cáu kỉnh.
“Lại đây”, Louise bảo nó. Mila lại gần và chị vú em lấy từ túi xách ra một cái túi nhỏ màu trắng mà con bé thường xuyên mơ ước. Mila thấy Louise là người phụ nữ xinh đẹp nhất. Chị giống với cô tiếp viên hàng không đó, một cô gái tóc vàng rất đỏm dáng đã cho nó kẹo trên chuyến bay đến Nice. Dù vất vả cả ngày, dù phải rửa bát và chạy đi chạy lại giữa trường học và nhà, nhưng lúc nào chị cũng hoàn hảo. Mái tóc chị được búi gọn gàng sau gáy. Đôi mắt chuốt mascara màu đen hẳn là phải dày đến ba lớp khiến chị có ánh mắt của một con búp bê sửng sốt. Lại còn đôi bàn tay chị, luôn mềm mại và thơm mùi hoa. Đôi bàn tay không bao giờ bị tróc sơn móng.
Thỉnh thoảng, Louise sửa lại móng tay trước mặt Mila, và con bé nhắm mắt hít hà mùi dung môi cũng như mùi sơn loại rẻ tiền mà chị vú em quét lên móng tay bằng cử chỉ dứt khoát, không bao giờ chòm ra ngoài. Con bé say mê nhìn chị vẩy vẩy bàn tay và thổi vào những ngón tay mới sơn.
Sở dĩ Mila đồng ý cho Louise thơm, là vì nó muốn ngủi mùi phấn trên má chị, muốn được nhìn gần hơn những vảy trang kim lấp lánh trên mi mắt chị. Nó thích quan sát chị khi chị tô son môi. Louise một tay cầm chiếc gương lúc nào cũng sáng bóng giơ ra trước mặt, rồi chìa môi ra, mặt nhăn lại trông đến lạ lùng, sau đó, trong phòng tắm, Mila bắt chước lại y hệt.
Louise lục cái túi nhỏ màu trắng. Chị cầm hai bàn tay đứa bé gái rồi xoa vào lòng bàn tay nó một lớp kem mùi hoa hồng mà chị lấy ra từ một chiếc lọ nhỏ xíu. “Rất thơm, đúng không?” Chị quét sơn lên những móng tay nhỏ xíu, trước ánh mắt sửng sốt của con bé. Thứ sơn màu hồng tầm thường, sặc mùi axeton. Với Mila, đây chính là mùi của nữ tính.
“Cháu cởi tất ra được không?” Và trên những ngón chân bụ bẫm, vừa qua tuổi sơ sinh, chị bôi một lớp sơn. Louise dốc hết mọi thứ trong túi ra bàn. Một màn bụi màu cam và mùi phấn bốc lên. Mila hân hoan cười vang.
Louise bắt đầu tô son môi, thoa phấn mắt màu xanh và phấn má màu cam cho con bé. Chị bảo con bé cúi đầu xuống rồi chải bồng mái tóc quá suôn và quá mềm của nó, cho đến khi tạo thành một cái bờm ngựa.
Hai bác cháu cười nhiều đến nỗi không nghe thấy Paul đóng cửa và bước vào phòng khách. Mila mỉm cười, há miệng, dang rộng hai tay.
“Bố nhìn này. Nhìn xem bác Louise đã làm gì cho con này!”
Paul chăm chăm nhìn con bé. Đang rất vui sướng vì được về sớm hơn thường lệ, rất hoan hỉ vì được gặp lại hai đứa con, anh bỗng cảm thấy buồn nôn. Cảm giác như anh vừa bắt gặp nó trong một cảnh tượng bẩn thỉu hoặc không lành mạnh. Con gái anh, con gái bé bỏng của anh, trông giống như một nhân vật giả trang, một ca sĩ quán rượu hết thời, già nua, hư hỏng. Anh quá đỗi ngạc nhiên. Anh giận dữ, nổi cơn thịnh nộ. Anh ghét Louise vì đã buộc anh phải chứng kiến cảnh tượng này. Mila, thiên thần của anh, con chuồn chuồn xanh của anh, trông xấu xí chẳng khác nào một con vật trưng bày ở hội chợ, lố bịch như con chó bị bà già điên mặc đồ cho rồi dắt đi dạo.
“Chuyện này là thế nào vậy? Chị làm sao thế hả?” Paul hét lên. Anh túm lấy tay Mila rồi kéo nó đứng lên chiếc ghế đẩu trong nhà tắm. Anh lau lớp trang điểm trên mặt con bé. Con bé hét lên: “Bố làm con đau đấy.” Nó khóc nức nở và lớp son môi lại càng thêm nhoe nhoét, dính bết, nhầy nhụa trên làn da mỏng gần như trong suốt của nó. Anh có cảm giác đã làm nó biến dạng mãi mãi, đã bôi bẩn nó, và thế là cơn giận dữ trong anh lại càng bốc lên.
“Louise, tôi cảnh báo chị, tôi không bao giờ muốn nhìn thấy cảnh này nữa. Những thứ như thế này làm tôi ghê tởm. Tôi không có ý định dạy con gái tôi một thứ tầm thường đến vậy. Nó còn quá nhỏ để mang ra cải trang thành loại… Chị hiểu tôi muốn nói gì rồi đấy.”
Louise vẫn đứng ở cửa phòng tắm, bế Adam trên tay. Mặc cho bố la hét, mặc cho quang cảnh náo động, thằng bé không khóc. Nó nhìn Paul bằng ánh mắt khó chịu, ngờ vực, như để thông báo với anh rằng nó đã có lựa chọn của mình, nó đứng về phe Louise. Chị vú em nghe Paul nói. Chị không cụp mắt xuống, cũng không xin lỗi.