Người Lạ Trong Nhà

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 28 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5

❊ ❊ ❊

Myriam bước về phía cửa và nhìn qua mắt thần. Cứ năm phút cô lại lặp lại: “Họ đến muộn.” Cô khiến Mila bồn chồn. Ngồi trên mép ghế xô pha, mặc chiếc váy xấu kinh khủng bằng vải tafta, mắt Mila ngấn nước. “Bác nghĩ là họ sẽ không đến sao?”

“Nhưng tất nhiên là họ sẽ đến chứ,” Louise đáp. “Hãy để họ có thời gian đi đến đây.”

Việc chuẩn bị cho sinh nhật Mila đã bành trướng tới mức khiến Myriam phát ngán. Từ hai tuần nay, Louise chỉ nói đến việc đó. Buổi tối, khi Myriam mệt mỏi từ chỗ làm về, Louise cho cô xem những dây trang trí chị đã tự làm. Chị cuồng nhiệt mô tả với cô chiếc váy bằng vải tafta mà chị đã tìm được trong một cửa hàng, và chị tin chắc nó sẽ khiến Mila vui phát điên. Đã nhiều lần Myriam phải kiềm chế để không quát mắng chị. Cô mệt mỏi vì những mối bận tâm nực cười đó. Mila vẫn còn bé tí! Cô thấy không cần thiết phải đặt mình vào tình trạng này. Nhưng Louise đăm đăm nhìn cô bằng đôi mắt hẹp mở to. Chị lôi cả Mila ra để thuyết phục, con bé mừng quýnh và hạnh phúc. Chỉ có điều đó là quan trọng, niềm vui của nàng công chúa nhỏ, cảnh tượng diệu kỳ của lần sinh nhật sắp tới. Myriam đành nuốt ngược những lời châm chọc vào trong. Cô tự cảm thấy mình hơi có lỗi, và rốt cuộc đành hứa rằng cô sẽ gắng hết sức để tham gia tiệc sinh nhật.

Louise quyết định tổ chức tiệc sinh nhật vào chiều thứ Tư. Chị muốn chắc chắn rằng tất cả lũ trẻ sẽ ở Paris và mọi người đều có mặt. Myriam đi làm buổi sáng và đã thề là sẽ quay về nhà sau bữa trưa.

Khi về đến nhà vào đầu giờ chiều, suýt thì cô đã hét lên. Cô không còn nhận ra căn hộ của chính mình nữa. Phòng khách bị biến đổi hoàn toàn theo đúng nghĩa đen, rải đầy những dây trang kim, bóng bay, dây trang trí cắt bằng giấy. Nhưng chủ yếu là ghế xô pha đã bị mang đi để lấy chỗ cho lũ trẻ chơi đùa. Thậm chí cả chiếc bàn bằng gỗ sồi, nặng đến nỗi cô và Paul chưa từng di chuyển nó từ khi dọn đến đây, cũng đã bị dịch sang phía bên kia phòng.

“Nhưng ai đã di chuyển những đồ đạc này vậy? Paul đã giúp chị sao?”

“Không,” Louise đáp. “Tôi làm một mình thôi.”

Myriam sững sờ và những muốn phá lên cười. Đúng là một chuyện đùa, cô nghĩ khi ngắm nghía hai cánh tay nhỏ bé của chị vú em, trông chúng mảnh khảnh chẳng khác nào hai que diêm. Rồi cô nhớ ra mình từng chứng kiến sức lực đáng ngạc nhiên của Louise. Một hay hai lần gì đó, cô đã choáng váng khi nhìn thấy cách chị bê những gói đồ nặng và cồng kềnh, trong khi tay vẫn cắp Adam. Đằng sau thể chất mỏng manh, nhỏ bé đó, Louise che giấu sức mạnh của một gã khổng lồ.

Cả buổi sáng, Louise thổi bóng bay rồi tạo hình thành những con vật và dán khắp nơi, từ sảnh ngoài cho đến các ngăn kéo trong bếp. Chị đã tự tay làm bánh ga tô sinh nhật, một chiếc bánh khổng lồ bằng những loại quả màu đỏ, bên trên là nhiều lớp trang trí.

Myriam thấy tiếc vì đã nghỉ cả buổi chiều. Lẽ ra cô đang được vô cùng thoải mái trong văn phòng tĩnh lặng của mình. Sinh nhật con gái khiến cô khiếp hãi. Cô sợ phải chứng kiến cảnh lũ trẻ chán ngán và sốt ruột. Cô không muốn phải thuyết phục những đứa cãi cọ nhau, cũng không muốn phải an ủi những đứa bị bố mẹ đến đón muộn. Những ký ức buốt giá về chính tuổi thơ mình trở lại trong tâm trí cô. Cô như thấy lại bản thân đang ngồi trên một tấm thảm dày bằng len trắng, tách khỏi đám bé gái đang chơi trò ăn tối. Cô đã để một miếng sô cô la tan chảy giữa những sợi len, sau đó phải cố gắng che giấu hành động xấu xa của mình, và việc đó chỉ càng làm cho mọi sự thêm tệ hại. Mẹ của cô bé chủ nhà đã mắng cô trước mặt tất cả mọi người.

Myriam trốn vào phòng ngủ, đóng cửa lại, và giả vờ đang bận đọc email. Cô biết rằng có thể trông cậy vào Louise, như mọi khi. Chuông cửa bắt đầu vang lên. Phòng khách đầy tiếng trẻ con. Louise đã bật nhạc. Myriam kín đáo ra khỏi phòng và quan sát lũ trẻ đang dính lấy nhau xung quanh chị vú em. Chúng xoay tròn quanh chị, như bị thôi miên hoàn toàn. Chị đã chuẩn bị những bài hát và nhiều trò ảo thuật. Chị cải trang dưới ánh mắt ngạc nhiên của chúng, và lũ trẻ, vốn không dễ bị đánh lừa, biết rằng chị thuộc về chúng. Chị đứng đó, hào hứng vui vẻ, trêu chọc chúng. Chị hát, chị bắt chước âm thanh của các con vật. Thậm chí chị còn cõng Mila và một đứa bạn nó trên lưng trước mặt lũ trẻ cười đến chảy nước mắt và nài xin chị cho chúng được tham gia cuộc thi cưỡi ngựa đó.

• • •

Myriam ngưỡng mộ khả năng thực sự hòa vào cuộc chơi đó ở Louise. Chị chơi đùa, sôi nổi hẳn lên trước sức mạnh vô hạn mà chỉ bọn trẻ mới có được. Một tối, khi về đến nhà, Myriam thấy Louise đang nằm trên sàn, mặt mũi lem nhem. Trên má và trán chị là những nét vẽ đậm màu đen, trông như thể chị đang đeo mặt nạ chiến binh. Chị tự làm cho mình một cái mũ kiểu thổ dân bằng giấy kếp. Ở giữa phòng khách, chị dựng túp lều bằng một tấm ga giường, một cái chổi và một cái ghế. Đứng trước cánh cửa hé mở, Myriam cảm thấy bối rối. Cô quan sát Louise đang vặn vẹo, hét lên những tiếng hoang dại và cô thấy ngượng kinh khủng. Chị vú em có vẻ như đang say xỉn. Đó là ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu cô. Khi nhìn thấy Myriam, Louise đứng dậy, hai má đỏ bừng, bước đi loạng choạng. “Chân tôi bị chuột rút”, chị thanh minh. Adam bám chặt vào bắp chân chị và Louise cười, tiếng cười của chị vẫn thuộc về vùng đất tưởng tượng nơi ba bác cháu đang chơi đùa.

Có lẽ bản thân Louise cũng là một đứa trẻ, Myriam tự trấn an mình. Chị rất nghiêm túc trong những trò mà chị chơi cùng Mila. Chẳng hạn, hai bác cháu rất thích trò công an bắt tội phạm, và Louise để mình bị giam đằng sau những song sắt tưởng tượng. Thỉnh thoảng, chính chị là người đại diện cho luật pháp và đuổi theo Mila. Mỗi lần chơi, chị lại sáng tạo ra một vùng địa lý cụ thể mà Mila phải ghi nhớ. Chị chế ra những bộ trang phục, soạn kịch bản đầy những tình tiết bất ngờ. Chị sửa soạn bối cảnh đầy cẩn thận và tỉ mỉ. Thỉnh thoảng, con bé chán nản. “Thôi nào, chúng ta bắt đầu thôi!” chị nài nỉ.

Myriam không biết, nhưng trò Louise thích nhất là chơi trốn tìm. Chỉ có điều không ai đếm và cũng không có quy định nào được áp dụng. Trò chơi trước hết dựa vào hiệu ứng bất ngờ. Không báo trước, Louise đột ngột biến mất. Chị nép mình trong một góc và để hai đứa trẻ đi tìm. Chị thường chọn những góc để từ đó chị có thể vừa ẩn nấp vừa tiếp tục quan sát chúng. Chị luồn vào gầm giường hoặc lách ra đằng sau một cánh cửa và không nhúc nhích. Chị nín thở.

Thế là Mila hiểu rằng trò chơi đã bắt đầu. Con bé hét lên, như bị điên, và vỗ hai tay vào nhau. Adam đi theo chị gái. Thằng bé cười nhiều đến nỗi không đứng vững nổi và nhiều lần ngã ngồi xuống sàn. Hai đứa bé gọi chị, nhưng Louise không thưa. “Louise ơi? Bác đâu rồi? Cẩn thận đấy bác Louise, chúng cháu đến đây, chúng cháu sẽ tìm thấy bác.”

Louise không nói gì. Chị không ra khỏi chỗ trốn, kể cả khi hai đứa bé gào hét, khóc lóc, tuyệt vọng. Nép mình trong bóng tối, chị dò xét nỗi hoảng sợ của Adam, thằng bé bơ phờ, vật vã nức nở. Nó không hiểu. Nó gọi “Louise” nhưng nuốt mất những âm tiết cuối cùng, nước mũi chảy ròng ròng trên môi, đôi má đỏ tía lên vì tức giận. Cả Mila cuối cùng cũng thấy sợ. Một lát sau, con bé bắt đầu tin rằng Louise đã đi mất, rằng chị bỏ chúng lại trong căn hộ nơi bóng đêm sắp trùm xuống này, rằng chúng chỉ còn một mình và chị sẽ không quay lại nữa. Mila không thể chịu được nỗi kinh hoàng đó và cầu xin chị vú em. Con bé nói: “Louise, chẳng vui gì cả. Bác đâu rồi?” Con bé cáu lảnh, giậm chân. Louise chờ đợi. Chị nhìn hai đứa trẻ như thể người ta nghiên cứu cơn hấp hối của con cá vừa bị câu lên, hai mang chảy máu, thân mình vật vã co giật. Con cá quẫy đập trên sàn tàu, hớp không khí bằng cái miệng mệt mỏi, con cá không còn cơ may nào để tẩu thoát.

Rồi Mila bắt đầu phát hiện ra những chỗ trốn. Con bé hiểu rằng cần phải mở các cánh cửa, kéo những tấm rèm, cúi xuống để nhìn vào bên dưới lớp đệm. Nhưng Louise nhỏ bé đến nỗi chị luôn tìm ra những hang ổ mới để lẩn trốn. Chị lách mình vào chiếc giỏ đựng đồ giặt, chui xuống dưới gầm bàn làm việc của Paul hoặc nép vào sát vách trong cùng của một ngăn tủ và phủ chăn lên người. Có lúc, chị còn trốn vào buồng tắm, đứng trong bóng tối của căn phòng này. Và thế là Mila tìm kiếm trong vô vọng. Con bé khóc nức nở còn Louise đứng im phăng phắc. Nỗi tuyệt vọng của đứa trẻ không khuất phục được chị.

Một hôm, Mila không hét nữa. Louise bị mắc vào cái bẫy của chính mình. Mila im lặng, đi vòng vòng xung quanh nơi ẩn nấp và giả vờ không tìm thấy chị vú em. Con bé ngồi lên chiếc giỏ đựng đồ giặt và Louise cảm thấy nghẹt thở. “Chúng ta hòa bình nhé?” con bé thì thầm. Nhưng Louise không muốn từ bỏ. Chị vẫn im lặng, hai đầu gối ép sát vào cằm. Hai chân con bé đập nhè nhẹ vào chiếc giỏ đựng đồ giặt đan bằng liễu. “Louise, cháu biết là bác ở đây”, Mila vừa nói vừa cười. Đột nhiên, Louise đứng dậy, bất thình lình đến nỗi khiến Mila bị bất ngờ và xô con bé ngã xuống sàn. Đầu nó đập vào kính buồng tắm. Choáng váng, con bé òa khóc, rồi trước mặt Louise đang hoan hỉ, tươi tỉnh trở lại, Louise đang nhìn xuống từ vị trí của người chiến thắng, nỗi sợ hãi của con bé biến thành một niềm vui điên cuồng. Adam chạy đến tận phòng tắm và hòa mình vào vũ điệu hứng khởi của hai bác cháu, cả Louise và Mila đều cười sặc sụa suýt nghẹt thở.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Leila Slimani

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.