Người Lạ Trong Nhà

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 28 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
26

❊ ❊ ❊

Ta cảm thấy cô đơn khi ở cùng lũ trẻ. Chúng không quan tâm đến hình dạng của thế giới chúng ta. Chúng đoán được sự khắc nghiệt, sự đen tối của thế giới đó, nhưng chẳng muốn biết gì về nó cả. Louise nói chuyện với chúng và chúng quay mặt đi. Chị cầm lấy tay chúng, ngồi xuống cho ngang tầm với chúng nhưng chúng đã nhìn đi nơi khác, đã ngắm nghía thứ khác. Chúng đã tìm thấy một trò chơi khiến chúng có cớ để không phải nghe. Chúng không giả vờ thương xót những kẻ bất hạnh.

Chị ngồi xuống cạnh Mila. Con bé đang ngồi thu lu trên ghế vẽ tranh. Nó có thể tập trung suốt gần một tiếng đồng hồ trước những tờ giấy và đống bút màu. Nó tô màu rất cẩn thận, chăm chú đến từng chi tiết nhỏ nhất. Louise thích ngồi bên cạnh con bé, ngắm nghía các màu sắc loang dần ra trên mặt giấy. Chị lặng lẽ chứng kiến những bông hoa to tướng nở rộ trong vườn của một ngôi nhà màu cam nơi những nhân vật có bàn tay dài ngoằng và thân hình lêu đêu nằm ngủ trên thảm cỏ. Mila không để chừa bất kỳ khoảng trống nào. Những đám mây, những chiếc xe biết bay, những quả bóng căng phồng che phủ bầu trời bằng một mảng dày đặc lấp lánh.

“Đây là ai đây?” Louise hỏi.

“Đây à?” Mila đặt ngón tay lên một nhân vật to tướng, nằm chiếm hết quá nửa trang giấy.

“Đây là Mila.”

Louise không còn tìm thấy niềm an ủi khi ở bên hai đứa trẻ nữa. Những câu chuyện chị kể không còn sinh động và Mila nhận xét với chị như thế. Những sinh vật huyền bí đã mất đi sức sống và sự huy hoàng. Lúc này, các nhân vật của chị đã quên mục đích và ý nghĩa cuộc chiến đấu của họ, và mấy câu chuyện cổ tích của chị chỉ còn kể lại những chuyến đi lang thang dài dằng dặc, ngắt quãng, lộn xộn, những nàng công chúa bị rơi vào cảnh nghèo khó, những con rồng ốm yếu, những màn độc thoại ích kỷ mà hai đứa trẻ chẳng hiểu gì và khiến chúng sốt ruột. “Bác tìm thứ khác đi,” Mila nài nỉ và Louise chẳng tìm thấy thứ gì khác, chị sa lầy trong từ ngữ của chính mình như thể đang ở vùng cát lún.

Louise cười ít hơn, chị không còn mấy hào hứng với những cuộc đua ngựa con hoặc những trận đánh nhau bằng gối. Tuy nhiên, chị vẫn yêu hai đứa trẻ và dành nhiều giờ liền để quan sát chúng. Có lẽ chị sẽ khóc khi nghĩ đến ánh mắt chúng thỉnh thoảng ngước nhìn chị, tìm kiếm sự hưởng ứng hoặc trợ giúp của chị. Chị thích nhất là cách Adam quay lại để chị chứng kiến những tiến bộ, những niềm vui của nó, để chị hiểu rằng trong tất cả các cử chỉ của nó đều có điều gì đó dành cho chị, chỉ riêng chị mà thôi. Chị những muốn say sưa tận hưởng sự ngây thơ, sự phấn khích của chúng. Chị những muốn nhìn bằng đôi mắt chúng khi chúng nhìn ngắm thứ gì đó lần đầu tiên, khi chúng hiểu ra logic hoạt động của một cỗ máy, khi chúng hy vọng hoạt động đó sẽ lặp lại mãi mãi mà không bao giờ nghĩ trước đến nỗi mệt mỏi sẽ xuất hiện sau đó.

Suốt cả ngày, Louise để ti vi bật. Chị xem những phóng sự khủng khiếp, những chương trình ngu ngốc, những trò chơi mà chị không hiểu hết luật chơi. Từ sau vụ khủng bố, Myriam cấm chị để hai đứa trẻ ngồi trước màn hình ti vi. Nhưng Louise mặc kệ. Mila biết rằng không được nhắc lại trước mặt bố mẹ những gì con bé đã nhìn thấy. Không được nói ra những từ “vây bắt”, “khủng bố”, “bị giết”. Con bé hau háu, im lặng xem những thông tin lướt qua trên ti vi. Rồi khi không chịu nổi nửa, nó quay sang thằng em. Hai đứa chúng chơi đùa, cãi cọ nhau. Mila đẩy em ngã vào tường và thằng bé vừa la hét vừa nhảy bổ vào chị gái. Louise không quay lại. Chị vẫn dán mắt vào màn hình, toàn thân bất động.

Chị vú em không chịu đi đến công viên. Chị không muốn gặp những cô gái khác hoặc gặp phải bà hàng xóm già, chị đã tự sỉ nhục mình trước mặt bà ta khi đưa ra lời đề nghị làm giúp việc. Hai đứa trẻ cáu kỉnh, quay cuồng trong căn hộ, chúng nài nỉ, chúng muốn được hít thở không khí bên ngoài, được chơi đùa với đám bạn, được mua một cái bánh kẹp ở đầu phố đằng kia.

Tiếng hai đứa trẻ la hét khiến Louise nổi cáu, chị cũng hét lên. Tiếng hai đứa trẻ léo nhéo, giọng chúng nói luôn mồm, những câu hỏi “tại sao?”, những đòi hỏi ích kỷ của chúng khiến chị như muốn vỡ sọ. “Ngày mai là bao giờ?,” Mila hỏi đến vài trăm lần. Louise không thể hát một bài mà chúng không nài nỉ chị hát lại, thứ gì chúng cũng đòi nhắc đi nhắc lại mãi, từ những câu chuyện kể cho đến những trò chơi, những cái nhăn mặt, và Louise không thể chịu nổi nữa. Chị không còn độ lượng với những tiếng khóc, những trò mè nheo, những niềm vui điên loạn. Đôi khi chị chợt nảy ra ý muốn vòng các ngón tay quanh cổ Adam và lắc thằng bé cho đến khi nó ngất đi. Chị xua đuổi ý nghĩ đó bằng cách lắc đầu thật mạnh. Kết quả là chị không còn nghĩ đến chuyện ấy nữa, nhưng một làn nước triều tối tăm và dính dớp dâng lên nhấn chìm cả người chị.

“Phải có ai đó chết. Phải có ai đó chết để chúng ta được hạnh phúc.” Những điệp khúc ghê rợn đó phỉnh phờ Louise khi chị bước đi. Những câu nói không phải do chị nghĩ ra, và chị cũng không chắc là hiểu hết ý nghĩa của chúng, cứ xâm chiếm tâm trí chị. Trái tim chị trở nên chai sạn.

Năm tháng đã phủ lên nó một lớp vỏ dày và lạnh lẽo, chị gần như không còn nghe thấy nó đập. Chẳng còn gì khiến chị xúc động nữa. Chị phải thừa nhận là chị không còn biết yêu thương. Chị đã vắt kiệt tất cả những gì là dịu dàng trong tâm hồn mình, hai bàn tay chị chẳng còn gì để mà ve vuốt. “Mình sẽ bị trừng phạt vì chuyện này,” chị nghe thấy chính mình tự nhủ. “Mình sẽ bị trừng phạt vì không biết yêu thương.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Leila Slimani

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.