Người Lạ Trong Nhà

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 28 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4

❊ ❊ ❊

Myriam luôn thất vọng khi nghe thấy tiếng mở cửa văn phòng luật sư nơi cô làm việc. Khoảng 9 giờ 30, đồng nghiệp của cô bắt đầu đến. Họ rót cà phê, những chiếc điện thoại kêu gào, sàn nhà cọt kẹt, sự yên tĩnh bị phá vỡ.

Myriam có mặt ở văn phòng từ trước 8 giờ. Cô luôn là người đến đầu tiên. Cô chỉ bật bóng đèn nhỏ gắn trên bàn mình. Dưới quầng sáng của chiếc đèn, trong sự tĩnh mịch như ở nơi hang động đó, cô tìm lại được sự tập trung của những năm cô còn là sinh viên. Cô quên hết mọi thứ và thích thú vùi đầu vào nghiên cứu hồ sơ. Thỉnh thoảng cô đi lại trong hành lang tối, tay cầm một tập tài liệu, và nói một mình. Cô vừa hút một điếu thuốc ngoài ban công vừa uống cà phê.

Ngày quay lại làm việc, Myriam thức dậy từ lúc bình minh, lòng tràn ngập nỗi phấn khích trẻ thơ. Cô mặc chân váy mới, đi giày cao gót, và Louise đã thốt lên: “Cô thật xinh đẹp.” Đứng trên ngưỡng cửa, tay bế Adam, chị vú em đẩy cô chủ ra ngoài. “Đừng có lo lắng gì cho chúng tôi, chị nhắc lại. Ở đây, mọi chuyện rồi sẽ ổn.”

Pascal nồng nhiệt chào đón Myriam. Anh dành cho cô văn phòng thông với phòng anh bằng một cánh cửa mà hai người họ thường để mở hé. Chỉ hai hoặc ba tuần sau khi cô đến làm, Pascal đã giao cho cô những trọng trách mà các cộng sự cũ không bao giờ được động đến. Trong vòng vài tháng, Myriam đã một mình xử lý hồ sơ của hàng chục khách hàng. Pascal khuyến khích cô học hỏi và dốc sức làm việc, anh biết cô rất có năng lực.

Cô không bao giờ nói không. Cô không từ chối bất cứ hồ sơ nào Pascal đưa cho, không bao giờ than thở khi phải kết thúc ngày làm việc muộn. Pascal thường bảo cô: “Em thật hoàn hảo.” Suốt nhiều tháng, cô chìm ngập trong những vụ nhỏ nhặt. Cô bào chữa cho những kẻ bán lẻ ma túy thảm hại, những người đần độn, một người mắc chứng thích phô bày chỗ kín, những kẻ cướp bất tài, những gã say rượu bị bắt khi đang lái xe. Cô xử lý những vụ không đủ khả năng trả nợ, những vụ gian lận thẻ thanh toán, những vụ chiếm đoạt danh tính.

Pascal trông cậy vào cô trong việc tìm ra khách hàng mới và anh khuyến khích cô dành thời gian cho công tác hỗ trợ xét xử. Mỗi tháng hai lần, cô đến tòa án Bobigny, và chờ đợi trong hành lang, đến tận 21 giờ, dán mắt vào đồng hồ, và thời gian cứ như không hề trôi đi. Thỉnh thoảng, cô khó chịu, trả lời cộc lốc với các khách hàng đang bối rối. Nhưng cô cố gắng làm hết khả năng và đạt được mọi thứ cô có thể đạt được. Pascal không ngừng nhắc đi nhắc lại với cô: “Em phải thuộc lòng hồ sơ.” Và cô chuyên tâm cho việc đó. Cô đọc lại các biên bản đến tận đêm khuya.

Cô tìm ra bất cứ điểm thiếu chính xác nào, phát hiện sai sót dù là nhỏ nhất trong trình tự tố tụng. Cô đặt vào đó sự cuồng nhiệt điên khùng rốt cuộc rồi cũng mang lại kết quả. Các khách hàng cũ khuyên bạn bè họ thuê cô. Danh tiếng cô được lan truyền trong đám người bị giam giữ. Một thanh niên được cô giúp tránh án tù đã hứa sẽ trả ơn cô. “Chị đã đưa tôi ra khỏi đây. Tôi sẽ không quên chuyện đó đâu.”

Một hôm, cô bị gọi vào lúc nửa đêm để đến dự một vụ tạm giữ. Một khách hàng cũ bị bắt vì bạo lực gia đình. Tuy nhiên, anh ta đã thề với cô rằng anh ta không thể đánh một phụ nữ. Cô mặc quần áo trong bóng tối, vào lúc 2 giờ sáng, không gây ra tiếng động nào, rồi cúi xuống hôn Paul. Anh càu nhàu và quay mặt đi.

Chồng cô thường xuyên bảo cô làm việc quá nhiều và chuyện đó khiến cô nổi cáu. Anh phật ý trước phản ứng của cô, thể hiện lòng tốt ở mức thái quá. Anh giả vờ quan tâm đến sức khỏe của cô, lo sợ Pascal bóc lột cô.

Cô cố không nghĩ đến hai đứa con, không để cho cảm giác tội lỗi gặm nhấm bản thân. Đôi khi, cô đi xa đến mức hình dung rằng tất cả bọn họ đang liên minh chống lại mình. Mẹ chồng cô tìm cách thuyết phục cô rằng “sở dĩ Mila thường xuyên ốm như thế là vì con bé cảm thấy cô đơn”. Các đồng nghiệp không bao giờ mời cô cùng họ đi uống một ly sau giờ làm và ngạc nhiên khi nhiều lần cô qua đêm ở văn phòng. “Nhưng mà này, cậu không có con sao?” Kể cả cô giáo của Mila, người đã gọi cô đến vào một buổi sáng để nói chuyện về một sự cố ngốc nghếch giữa con bé và bạn cùng lớp, cũng có cảm giác như thế. Khi Myriam xin lỗi vì đã vắng mặt trong những cuộc họp gần đây và cử Louise đi họp thay, bà giáo tóc muối tiêu liền khoát tay thật rộng. “Giá mà cô biết được! Đây chính là căn bệnh thế kỷ. Tất cả những đứa trẻ tội nghiệp đó bị phó mặc cho chính chúng, trong khi cả ông bố lẫn bà mẹ đều bị giày vò bởi cùng một tham vọng. Rất đơn giản, họ lúc nào cũng chạy đua. Cô có biết các bậc phụ huynh nói câu gì với con mình nhiều nhất không? ‘Nhanh lên con!’ Và tất nhiên, chúng tôi là người phải chịu trận hết thảy. Lũ trẻ bắt chúng tôi phải trả giá cho những lo sợ và cảm giác bị bỏ rơi trong chúng.”

Lúc đó Myriam có mong muốn mãnh liệt là buộc bà giáo về đúng vị trí của bà, nhưng đành bất lực. Phải chăng là do chiếc ghế nhỏ khiến cô ngồi không được thoải mái, do lớp học nồng mùi sơn và đất nặn? Khung cảnh xung quanh, giọng nói của bà giáo già buộc cô quay trở lại với thời thơ ấu, với cái tuổi của vâng lời và bắt buộc. Myriam đã mỉm cười. Cô đã cảm ơn như một con ngốc và hứa rằng Mila sẽ tiến bộ. Cô cố kiềm chế để không ném trả vào mặt bà già ác mỏ đó thói thù ghét phụ nữ và những bài học đạo đức của chính bà ta. Cô quá đỗi lo sợ rằng bà già tóc muối tiêu đó sẽ trả thù lên con mình.

Còn Pascal, dường như anh hiểu cơn giận dữ đang xâm chiếm cô, nỗi khát khao cháy bỏng được thừa nhận và được đối đầu với thách thức ở cô. Giữa Pascal và cô, cuộc chiến đã được khơi mào, và cả hai cùng cảm thấy một niềm thích thú mơ hồ. Anh thúc đẩy cô, cô kháng cự lại. Anh khiến cô mệt nhoài, cô không làm anh thất vọng. Một buổi tối, anh mời cô đi uống một ly sau giờ làm việc. “Em sắp làm cùng bọn anh được sáu tháng rồi, cũng nên ăn mừng chuyện đó, đúng không?” Hai người lặng lẽ đi trên phố. Anh giữ cửa quán rượu cho cô và cô mỉm cười với anh. Họ ngồi vào tận góc trong của quán, trên những chiếc ghế dài bọc nệm. Pascal gọi một chai vang trắng. Hai người bàn về một hồ sơ đang xử lý, và chẳng mấy chốc, họ bắt đầu nhắc đến những kỷ niệm thời sinh viên. Bữa tiệc linh đình mà cô bạn Charlotte của họ tổ chức tại tư dinh trong quận 18, cơn khủng hoảng lo sợ vô cùng tức cười của cô nàng Céline tội nghiệp vào ngày thi vấn đáp. Myriam uống rất nhanh và Pascal làm cô cười. Cô không muốn về nhà. Cô những muốn không phải báo cho ai, không có ai chờ cô.

Nhưng còn có Paul. Và có hai đứa trẻ.

Cảm giác khát thèm nhục dục nhẹ nhàng, tê buốt thiêu đốt cổ họng và bầu ngực cô. Cô đưa lưỡi liếm môi. Cô thèm muốn điều gì đó. Lần đầu tiên từ lâu lắm rồi, cô cảm thấy một nỗi ham muốn vô cớ, phù phiếm, ích kỷ. Một nỗi ham muốn cho riêng cô. Mặc dù cô yêu Paul, nhưng cơ thể chồng cô vẫn như bị vùi lấp giữa đống kỷ niệm. Khi anh đi vào trong cô, thì đó là anh đang tiến vào trong khoang bụng người mẹ, khoang bụng nặng nề nơi tinh trùng của anh vẫn thường xuyên chất chứa. Vùng bụng với những nếp gấp và những làn sóng, nơi họ đã dựng xây ngôi nhà của mình, nơi biết bao âu lo và niềm vui đã đơm hoa kết trái. Paul đã xoa bóp đôi chân sưng phồng và đỏ tấy của cô. Anh đã thấy máu vương ra lớp ga giường. Anh đã giữ tóc và đỡ trán cho cô trong khi cô quỳ sụp người nôn mửa. Anh đã nghe cô la hét. Anh đã thấm mồ hôi trên khuôn mặt nổi đầy mạch máu trong khi cô rặn. Anh đã rút bọn trẻ ra từ người cô.

Cô vẫn luôn xua đuổi ý nghĩ rằng hai đứa con có thể cản trở thành công và tự do của cô. Như chiếc mỏ neo kéo con tàu về phía đáy biển, nhấn mặt người chết đuối xuống bùn. Lúc đầu, nhận thức này khiến cô chìm vào nỗi buồn sâu sắc. Cô thấy như thế thật bất công, thật khiến cô vô cùng bực bội. Cô nhận ra mình sẽ chẳng bao giờ được sống mà thoát khỏi cảm giác bản thân thiếu trọn vẹn, làm mọi việc không tốt và phải hy sinh một phần cuộc đời vì lợi ích người khác. Cô đã biến đời mình thành thảm kịch, khi không chịu từ bỏ giấc mơ làm một người mẹ lý tưởng. Khăng khăng nghĩ rằng mọi thứ đều có thể, rằng cô sẽ đạt được tất cả các mục tiêu mà không trở nên gay gắt hay mệt mỏi. Rằng cô sẽ không phải đóng vai kẻ tử vì đạo hay người mẹ dũng cảm.

Hằng ngày, hoặc gần như thế, Myriam nhận được một thông báo mới từ tài khoản cá nhân của cô bạn Emma. Cô này đăng trên các trang mạng xã hội những bức chân dung màu nâu đỏ của hai đứa con, cả hai đều tóc vàng. Những đứa trẻ hoàn hảo chơi đùa trong công viên và được cô ghi tên theo học tại một ngôi trường hẳn sẽ giúp những năng khiếu mà cô đã đoán biết được ở chúng ngày càng phát triển. Cô đã đặt cho chúng những cái tên không thể đọc nổi, bắt nguồn từ thần thoại Bắc Âu, và thích được giải thích ý nghĩa của chúng. Bản thân Emma cũng rất xinh đẹp trên những bức ảnh đó. Còn chồng cô, anh không bao giờ xuất hiện, vĩnh viễn toàn tâm toàn ý chụp ảnh cho gia đình lý tưởng nơi anh chỉ đóng vai khán giả. Tuy nhiên, anh cũng cố gắng lọt vào khung hình. Anh để râu, mặc áo chui đầu bằng len tự nhiên và đi làm trong những chiếc quần bó không hề thoải mái.

Myriam sẽ không bao giờ dám thổ lộ với Emma ý nghĩ lướt qua đầu cô trong thoáng chốc đó, ý nghĩ không tàn nhẫn nhưng đáng xấu hổ mà cô nảy ra khi quan sát Louise và hai đứa trẻ. Chúng ta sẽ chỉ hạnh phúc khi người này không còn cần đến người kia, cô tự nhủ. Khi chúng ta có thể sống một cuộc sống cho riêng mình, khi cuộc sống thuộc về chính chúng ta, không liên quan gì đến người khác. Khi chúng ta được tự do.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Leila Slimani

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.