Người Lạ Trong Nhà

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 28 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
16

❊ ❊ ❊

Với Paul và Myriam, mùa đông trôi qua với tốc độ chóng mặt. Suốt vài tuần nay, hai vợ chồng ít thấy mặt nhau. Họ gặp nhau trên giường, người này gặp lại người kia trong giấc ngủ. Họ áp chân vào nhau dưới lớp chăn, hôn vào cổ nhau và cười khi nghe thấy người kia càu nhàu như một con vật bị phá giấc ngủ. Họ gọi điện cho nhau trong ngày, để lại cho nhau những tin nhắn. Myriam viết những lời nhắn yêu thương và dán lên gương trong phòng tắm. Lúc nửa đêm Paul gửi cho cô những clip quay buổi tập của anh.

Cuộc sống trở thành một chuỗi tiếp nối những nhiệm vụ, những cam kết phải hoàn thành, những cuộc hẹn không được để lỡ. Myriam và Paul đều quá tải. Họ thích nhắc đi nhắc lại điều đó như thể sự mệt mỏi ấy là dấu hiệu báo trước của thành công. Cuộc sống quá tải, gần như không còn chỗ cho giấc ngủ cũng chẳng còn chỗ cho việc suy nghĩ. Họ chạy từ nơi này đến nơi khác, thay giày trong xe taxi, uống vài ly cùng những người quan trọng đối với sự nghiệp của họ. Chỉ riêng họ với nhau, họ trở thành những ông bà chủ của một doanh nghiệp đang biến chuyển, với những mục tiêu rõ ràng, những khoản tiền vào và những nghĩa vụ.

Khắp nơi trong nhà đều có những danh sách mà Myriam viết ra, trên một chiếc khăn giấy, một tờ giấy nhắn hoặc trang cuối của một cuốn sách. Cô mất rất nhiều thời gian để tìm chúng. Cô sợ vứt chúng đi như thể việc đó có nguy cơ khiến cô để lạc mất dòng chảy của những nhiệm vụ cần hoàn thành. Cô giữ những danh sách rất cũ và đọc lại chúng, đôi khi cô cảm thấy càng thêm nuối tiếc vì không còn hiểu những ghi chú mờ mịt đó tương ứng với việc gì.

Hiệu thuốc

Kể cho Mila câu chuyện về Nils

Đặt chỗ cho Hy Lạp

Gọi lại cho M.

Đọc lại các ghi chú

Quay lại xem cửa hàng đó. Có mua chiếc váy không?

Đọc lại Maupassant

Có nên dành cho anh ấy một điều bất ngờ?

Paul hạnh phúc. Bây giờ, dường như cuộc đời anh đã ngang tầm với dục vọng, nghị lực điên cuồng và niềm vui sống của anh. Anh, chàng trai từng lớn lên hoang dại, rốt cuộc cũng có thể thể hiện mình. Trong vài tháng, sự nghiệp của anh đã có một bước ngoặt thực sự, và lần đầu tiên trong đời, anh được làm đúng việc mà anh thích thú. Anh không còn suốt ngày phải phục vụ người khác, vâng lời và im miệng, trước một nhà sản xuất điên khùng hay những ca sĩ trẻ ranh. Quên đi những ngày phải chờ đợi mấy nhóm nhạc không thèm báo trước sẽ đến muộn tận sáu tiếng đồng hồ. Quên đi những buổi ghi âm với những ca sĩ tạp diễn hay thay đổi ý kiến hoặc những kẻ cần đến hàng lít rượu và vài chục lần bị chế giễu mới có thể bắt vào một nốt nhạc. Paul qua đêm ở phòng thu, khát khao âm nhạc, khát khao những ý tưởng mới mẻ, những trận cười điên dại. Anh sắp xếp mọi việc, suốt nhiều giờ liền chỉnh sửa âm thanh một cái trống, một kiểu phối khí. “Đã có Louise rồi!” anh nhắc đi nhắc lại với vợ, khi cô lo lắng về những lần họ vắng nhà.

Hồi trước, khi Myriam có thai, anh đã vui như điên, nhưng cảnh báo bạn bè là anh không muốn cuộc sống của mình thay đổi. Myriam tự nhủ anh nói đúng và càng thêm ngưỡng mộ người đàn ông của mình, anh thật năng động, thật đẹp trai, thật độc lập. Anh đã hứa với cô là sẽ chăm lo để cuộc sống của họ vẫn tươi vui, để cuộc sống tiếp tục dành cho họ những điều bất ngờ. “Chúng ta sẽ đi du lịch và sẽ bế em bé trên tay. Em sẽ trở thành một luật sư giỏi, anh sẽ sản xuất ra những nghệ sĩ được ca ngợi và sẽ không có gì thay đổi hết.” Họ đã giả vờ, họ đã chiến đấu.

Trong những tháng sau khi Mila ra đời, cuộc sống trở thành vở hài kịch hơi bi tráng. Myriam che giấu những vết quầng thâm và nỗi u sầu. Cô sợ phải thừa nhận rằng lúc nào mình cũng thiếu ngủ. Hồi đó, Paul bắt đầu hỏi cô: “Em đang nghĩ gì vậy?” và lần nào cô cũng muốn khóc. Họ mời bạn bè đến nhà và Myriam phải kiềm chế bản thân để không tống họ ra ngoài, không lật bàn, không giam mình trong phòng ngủ. Đám bạn cười đùa, họ nâng cốc, Paul lại rót tiếp cho họ. Họ tranh luận và Myriam lo lắng cho giấc ngủ của con gái. Cô những muốn hét lên vì mệt mỏi.

Đến khi Adam ra đời, mọi chuyện còn tồi tệ hơn. Cái đêm cả nhà từ nhà hộ sinh trở về, Myriam ngủ thiếp đi trong phòng, chiếc nôi trong suốt đặt bên cạnh. Paul không thể nào ngủ được. Anh thấy dường như có mùi lạ nồng nặc trong căn hộ. Thứ mùi giống như trong các cửa hàng bán vật nuôi, trên sân ga, nơi thỉnh thoảng họ dẫn Mila đến vào dịp cuối tuần. Mùi của những chất bài tiết và mùi tù hãm, mùi nước tiểu khô lại trong lớp rơm rác độn chuồng. Thứ mùi đó khiến anh buồn nôn. Anh đứng dậy, mang rác đi đổ. Anh mở các cửa sổ. Sau đó, anh nhận ra rằng chính Mila đã vứt tất cả những gì con bé tìm thấy vào bồn cầu, và lúc này nó đang bị ngập, bốc thứ mùi hôi thối đó khắp căn hộ.

Hồi đó, Paul cảm thấy mình như bị mắc bẫy, bị đè nặng dưới những nghĩa vụ. Anh lụi tắt, trong khi vốn là người được tất cả mọi người ngưỡng mộ vì tính tình thoải mái, tiếng cười vang rền, lòng tin vào tương lai.

Anh, con sếu tóc vàng cao ngất nghểu mà các cô gái khi đi qua đều phải ngoái nhìn mà anh không nhận thấy. Anh đã thôi nuôi những ý tưởng điên rồ, thôi đề xuất những chuyến đi lên núi vào dịp cuối tuần và những cuộc đi dạo bằng xe hơi để ra bãi biển ăn hàu. Anh đã tiết chế những cơn hứng khởi. Vài tháng sau khi Adam ra đời, anh bắt đầu tránh né ngôi nhà. Anh bịa ra những cuộc hẹn và uống bia một mình, lén lút trong một khu phố xa nhà. Bạn bè anh cũng đã thành bố mẹ, và phần lớn đã rời Paris về sống ở vùng ngoại ô, tỉnh lẻ hoặc một nước Nam Âu ấm áp nào đó. Trong vòng vài tháng, Paul trở nên trẻ con, vô trách nhiệm, lố bịch. Anh có những bí mật và mong muốn trốn tránh. Anh cũng không độ lượng với chính mình. Anh nhận thức được thái độ của mình tầm thường đến mức nào. Tất cả những gì anh muốn là không phải về nhà, được tự do, được sống thêm chút nữa, anh vốn là người không mấy từng trải và nhận ra điều đó quá muộn. Đối với anh, bộ trang phục của một ông bố dường như vừa quá rộng vừa quá buồn chán.

Nhưng bây giờ thì chuyện đó đã chấm dứt, anh không thể nói rằng anh không còn quyết tâm nữa. Hai đứa trẻ ở đó, được yêu thương, được quý báu, không bao giờ gây chuyện, nhưng nỗi nghi hoặc len lỏi khắp nơi. Hai đứa trẻ, mùi của chúng, những cử chỉ của chúng, lòng khát khao chúng dành cho anh, tất cả những điều đó khiến anh xúc động đến độ không thể mô tả nổi. Đôi khi, anh muốn được là trẻ con cùng với chúng, được ngang tầm với chúng, được tan chảy trong tuổi thơ. Điều gì đó đã chết, không chỉ là tuổi trẻ hoặc sự vô tư lự. Anh không còn vô ích nữa. Họ cần anh và anh sẽ phải làm quen với chuyện đó. Khi trở thành bố, anh đã có những nguyên tắc và sự vững vàng, những thứ trước đây anh vẫn thề là sẽ không bao giờ có. Sự rộng lượng của anh đã trở nên tương đối. Nhiệt tình của anh đã nguội bớt. Vũ trụ của anh đã thu hẹp lại.

Bây giờ, đã có Louise ở nhà và Paul bắt đầu hẹn hò lại với vợ. Một buổi chiều, anh gửi cho cô một tin nhắn. “Quảng trường Petits-Pères.” Cô không trả lời và anh thấy việc cô im lặng thật tuyệt vời. Giống như sự lễ phép, sự im lặng của tình nhân. Anh đến quảng trường hơi sớm một chút, trong lòng run rẩy và lo lắng. “Cô ấy sẽ đến, tất nhiên là cô ấy sẽ đến.” Cô đã đến và họ đi dạo trên sân ga, như vẫn thường làm trước đây.

Anh biết Louise cần thiết với họ đến thế nào nhưng lại không thể chịu đựng nổi chị nữa. Với dáng vẻ của một con búp bê, khuôn mặt của một ả gái nhà thổ, chị chọc tức anh, chị khiến anh nổi giận. “Chị ta rất hoàn hảo, rất tinh tế, đến nỗi đôi khi anh cảm thấy buồn nôn,” một hôm anh thú nhận với Myriam. Anh ghê sợ dáng người như bé gái của chị, ghê sợ cách chị phân tích tỉ mỉ từng cử chỉ của hai con anh. Anh khinh bỉ mớ lý thuyết tối tăm về giáo dục của chị cũng như những phương pháp cổ lỗ sĩ mà chị áp dụng. Anh chế giễu những bức ảnh mà chị bắt đầu gửi vào điện thoại di động của hai vợ chồng anh, hàng chục lượt mỗi ngày, những bức ảnh chụp hai đứa trẻ vừa cười vừa giơ lên chiếc đĩa sạch nhẵn kèm lời bình: “Con đã ăn hết.”

• • •

Từ sau vụ trang điểm, anh tìm cách nói chuyện với chị càng ít càng tốt. Tối đó, thậm chí anh còn dự đỉnh trong đầu là sẽ đuổi chị. Anh đã gọi cho Myriam để bàn bạc. Cô đang ở văn phòng, không có thời gian nói chuyện đó. Vậy là anh chờ đến lúc cô về nhà, và khi vợ vừa đẩy cửa, lúc 11 giờ đêm, anh kể lại cảnh tượng ấy cho cô, kể lại cách Louise nhìn anh, sự im lặng lạnh giá và thái độ khinh thị của chị.

Myriam khuyên giải anh. Cô giảm nhẹ vụ việc. Cô trách anh đã quá cứng rắn, đã tỏ thái độ khiến người khác mất lòng. Dù thế nào, cô và Louise cũng luôn liên minh với nhau để chống lại anh, như hai con gấu cái. Nếu chuyện liên quan đến hai đứa trẻ, đôi khi hai người họ đối xử với anh bằng vẻ cao ngạo khiến anh bực tức. Họ giở trò thông đồng giữa hai bà mẹ. Họ coi anh là trẻ con.

Sylvie, mẹ của Paul, thì chế giễu họ. “Anh chị đang chơi trò ông bà chủ vĩ đại với chị vú em của mình. Anh chị không nghĩ là mình làm hơi quá sao?” Paul phật ý. Bố mẹ anh đã nuôi dạy anh theo hướng ghét bỏ tiền bạc, quyền lực nhưng lại tôn trọng một cách hơi màu mè đối với những người thấp bé hơn mình. Anh vẫn luôn làm việc trong môi trường thoải mái, với những người anh cảm thấy ngang bằng. Anh vẫn luôn xưng hô thân mật với ông chủ. Anh không bao giờ ra lệnh. Nhưng Louise đã biến anh thành ông chủ. Anh thấy mình cho vợ những lời khuyên đê tiện. “Đừng nhượng bộ quá nhiều, nếu không chị ta sẽ không bao giờ thôi đòi hỏi,” anh bảo vợ, cánh tay duỗi dài, bàn tay anh lướt từ cổ tay lên vai cô.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Leila Slimani

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.