Người Lạ Trong Nhà

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 28 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
19

❊ ❊ ❊

Giống như tất cả các buổi sáng, đúng 7 giờ 30, Louise mở cửa căn hộ. Paul và Myriam đứng trong phòng khách. Có vẻ như họ đang đợi chị. Myriam mang vẻ mặt của một con thú đói đã quay cuồng trong chuồng suốt đêm. Paul bật ti vi và lần đầu tiên anh cho phép hai đứa trẻ xem phim hoạt hình trước khi đi học.

“Các con ngồi đây. Không được đi đâu nhé,” anh ra lệnh cho hai đứa trẻ, chúng đang chăm chú xem một bầy thỏ điên rồ, miệng há hốc, như bị thôi miên.

Ba người lớn vào bếp đóng cửa lại. Paul bảo Louise ngồi xuống.

“Tôi pha cà phê cho hai người nhé?” Chị vú em đề nghị.

“Không, sẽ ổn thôi, cảm ơn chị,” Paul khô khan trả lời.

Đằng sau anh, Myriam vẫn nhìn xuống. Cô đưa tay lên môi.

“Louise này, chúng tôi vừa nhận được một bức thư khiến chúng tôi cảm thấy bối rối. Tôi phải thú thật với chị là chúng tôi rất phật lòng vì những gì mình vừa biết. Có những chuyện ta không thể dung thứ được.” Anh nói một mạch, không nghỉ để lấy hơi, mắt nhìn sững vào chiếc phong bì đang cầm trên tay.

Louise ngừng thở. Thậm chí chị còn không cảm thấy lưỡi của mình, và phải cắn môi để khỏi khóc. Chị những muốn cư xử giống như lũ trẻ con, bịt tai lại, gào hét, lăn ra đất, làm bất cứ chuyện gì, miễn là không có cuộc trò chuyện này. Chị cố gắng đoán định bức thư mà Paul đang cầm trong tay, nhưng chẳng nhìn thấy gì, không thấy cả địa chỉ lẫn nội dung.

Đột nhiên, chị tin chắc rằng đó là thư của bà Grinberg. Mụ già ác độc đó hẳn đã rình rập chị trong khi Paul và Myriam đi vắng, và bây giờ giở trò tọc mạch. Bà ta đã viết bức thư tố cáo này, bà ta đã khạc ra những lời vu khống để quên đi cảnh cô đơn. Bà ta đã kể, chắc chắn thế, rằng Louise đã sống ở đây suốt cả kỳ nghỉ. Rằng chị đã đón Wafa đến chơi. Nếu đúng là vậy, thậm chí bà ta còn không ký tên dưới bức thư này, để tăng thêm phần bí ẩn và thâm hiểm. Và rồi hẳn là bà ta đã bịa thêm nhiều chuyện, trên trang giấy, bà ta đã phơi ra những ảo ảnh, những ý nghĩ điên rồ của một mụ già dâm dật. Louise sẽ không chịu nổi điều này. Không, chị sẽ không chịu nổi ánh mắt Myriam, ánh mắt ghê tởm của cô chủ, người sẽ tin rằng chị đã ngủ trên giường họ, chị đã coi thường họ.

Louise cứng đờ người. Các ngón tay chị co quắp lại trong nỗi thù hận và chị giấu hai bàn tay dưới đầu gối để che đi cơn run rẩy. Mặt và cổ chị tái xanh. Chị lùa tay vào tóc bằng một cử chỉ tức giận.

Đang chờ một phản ứng của chị, Paul nói tiếp. “Đây là thư do Kho bạc gửi, chị Louise ạ. Họ yêu cầu chúng tôi trích lại từ lương của chị khoản tiền mà chị đang nợ họ, hình như từ nhiều tháng nay. Chị chưa bao giờ đáp lại bất cứ thư nhắc nhở nào!”

Paul có thể thề là anh đã thấy vẻ nhẹ nhõm trong ánh mắt chị vú em. “Tôi rất hiểu cách làm này khiến chị mất thể diện, nhưng chị hiểu cho, nó cũng không hề dễ chịu đối với chúng tôi.”

Paul đưa bức thư cho Louise, chị vẫn ngồi bất động.

“Chị đọc đi.”

Louise cầm phong bì và lấy tờ giấy ra, hai bàn tay xâm xấp nước, run rẩy. Mắt chị mờ đi, chị giả vờ đọc nhưng chẳng hiểu gì cả.

“Sở dĩ họ phải làm thế này, là vì đây là cách cuối cùng, chị hiểu không? Chị không thể tỏ ra thờ ơ như thế được,” Myriam giải thích.

“Tôi rất tiếc,” Louise nói. “Tôi rất tiếc, cô Myriam ạ. Tôi sẽ thu xếp chuyện này, tôi hứa với hai người như vậy.”

“Tôi có thể giúp chị nếu chị cần. Chị phải mang hết các giấy tờ đến đây thì ta mới có thể tìm được giải pháp.”

Louise xoa má, lòng bàn tay xòe ra, ánh mắt thất thần. Chị biết mình phải nói gì đó. Chị những muốn ôm choàng lấy Myriam, siết chặt lấy cô, nhờ cô giúp đỡ. Chị những muốn nói với cô rằng chị cô đơn, vô cùng cô đơn, và biết bao điều đã xảy ra, biết bao điều chị không thể kể, nhưng với cô, chị muốn nói hết. Chị bối rối, run rẩy. Chị không biết phải hành xử thế nào.

Louise cố gây ấn tượng tốt. Chị biện hộ cho việc hiểu lầm. Viện dẫn đến chuyện thay đổi địa chỉ. Chị đổ lỗi cho Jacques, chồng chị, người vốn không mấy biết lo xa và lại rất kín đáo. Chị chối bỏ sự thật, chối bỏ chuyện đã rõ rành rành. Câu chuyện của chị lộn xộn và đáng thương đến nỗi Paul phải ngước mắt lên nhìn trời.

“Được rồi, được rồi. Đây là chuyện của chị, thế nên chị hãy giải quyết đi. Tôi không bao giờ muốn nhận được những thư từ kiểu này nữa.”

Những bức thư đó đã theo chị từ nhà Jacques đến tận căn hộ một phòng của chị, và rốt cuộc đến tận đây, trong lãnh địa của chị, trong căn nhà chỉ trụ được nhờ có chị. Họ đã gửi đến đây những hóa đơn chưa trả từ hồi điều trị cho Jacques, khoản thuế nhà đã tăng thêm và những món tiền vay còn thiếu khác mà Louise không biết chúng ứng với cái gì. Chị đã ngây thơ nghĩ rằng rốt cuộc họ sẽ từ bỏ khi phải đối diện với sự im lặng của chị. Rằng chị phải giả vờ chết, dù gì bây giờ chị cũng chẳng còn đại diện cho điều gì, chẳng còn sở hữu thứ gì. Họ làm thế này thì có ích gì? Tại sao họ lại phải truy đuổi chị?

Những bức thư này, chị biết chúng đang ở đâu. Một đống phong bì mà chị không vứt đi, đặt bên dưới đồng hồ đo điện. Chị những muốn châm một mồi lửa vào chúng. Dù thế nào, chị cũng chẳng hiểu mấy câu văn dài dằng dặc ấy, những bảng biểu trải rộng hàng vài trang giấy, những cột số mà con số tổng cứ không ngừng tăng lên. Giống như khi chị giúp Stéphanie làm bài tập. Chị thường đọc chính tả cho con bé. Chị thường cố gắng giúp con bé giải các bài tập toán. Con gái chị vừa chế giễu chị vừa cười: “Dù thế nào, mẹ cũng có biết gì đâu? Mẹ thật vô dụng.”

Tối đó, sau khi mặc pyjama cho hai đứa trẻ, Louise nấn ná lại trong phòng chúng. Myriam chờ chị ở cửa ra vào, cô nói thẳng thắn: “Bây giờ chị có thể về được rồi. Ngày mai chúng ta sẽ gặp lại nhau.” Louise những muốn ở lại biết bao. Ngủ lại đây, dưới chân giường Mila. Chị sẽ không gây tiếng động, sẽ không làm phiền bất cứ ai. Louise không muốn quay về căn hộ một phòng của mình. Mỗi tối, chị về muộn hơn một chút và đi bộ trong phố, mắt nhìn xuống, khăn quấn đến tận cằm. Chị sợ phải gặp chủ nhà, một lão già có mái tóc màu hung và đôi mắt vằn những tia máu. Một lão hà tiện tin tưởng vào chị chỉ “bởi tìm được phụ nữ da trắng chịu thuê nhà trong khu này là việc gần như vô vọng”. Hẳn bây giờ ông ta hối tiếc chuyện đó lắm.

Trên tàu tốc hành, chị nghiến răng để ngăn mình khỏi khóc. Một cơn mưa lạnh giá, âm ỉ ngấm vào áo choàng và tóc chị. Những giọt nước nặng nề rơi xuống từ những vòm cổng, luồn vào cổ chị, khiến chị rùng mình. Đến góc phố nhà mình, mặc dù đường vắng ngắt, chị vẫn cảm thấy có người đang quan sát chị. Chị quay lại, nhưng không có ai. Rồi, trong ánh tranh tối tranh sáng, giữa hai chiếc ô tô, chị thấy một người đàn ông đang ngồi xổm. Chị thấy hai cái đùi trần trụi của anh ta, hai bàn tay to tướng đặt trên đầu gối. Một tay cầm báo. Anh ta nhìn chị. Anh ta không có vẻ gì là thù địch hay ngượng ngùng. Chị lùi lại, đột ngột cảm thấy buồn nôn khủng khiếp. Chị muốn hét lên, muốn túm lấy ai đó để làm chứng. Một người đàn ông bĩnh ra trong phố nhà chị, ngay trước mũi chị. Một người đàn ông thậm chí dường như còn không biết xấu hổ và hẳn là đã quen giải quyết nhu cầu mà không hề có chút liêm sỉ hay phẩm cách nào.

Louise chạy đến tận cửa tòa nhà nơi chị ở và vừa trèo lên cầu thang vừa run rẩy. Chị thu dọn mọi thứ. Chị thay ga. Chị muốn tắm rửa, ở thật lâu bên dưới vòi nước nóng để làm ấm người, nhưng đã vài ngày nay vòi sen bị gãy và không còn dùng được nữa. Bên dưới chậu rửa, lớp gỗ mục đã đầu hàng còn vòi sen thì gần như gục hẳn. Từ hôm đó, chị rửa ráy trong bồn rửa bát, với một chiếc găng tay. Chị đã gội đầu từ ba hôm trước, ngồi trên một chiếc ghế dựa bằng phooc mi ca.

Nằm trên giường, chị không sao ngủ được. Chị không ngừng nghĩ đến người đàn ông trong bóng tối nọ. Chị không thể ngăn mình tưởng tượng rằng sắp tới đây, chính chị sẽ là người đó. Rằng chị sẽ ở ngoài đường. Rằng ngay cả cái căn hộ bẩn thỉu này, chị cũng sẽ buộc phải rời bỏ nó và sẽ bĩnh ở ngoài đường, như một con vật.

Sáng hôm sau, Louise không thể nào dậy nổi. Cả đêm trước chị bị sốt, đến nỗi hai hàm răng va vào nhau lập cập. Cổ họng chị sưng phồng lên, đầy những nốt lở loét. Thậm chí chị còn không nuốt được nước bọt. Đã gần 7 giờ 30 khi chuông điện thoại reo vang. Chị không trả lời. Tuy nhiên, chị nhìn thấy tên Myriam hiển thị trên màn hình. Chị mở mắt, đưa tay về phía điện thoại và ngắt máy. Chị vùi mặt vào gối.

Điện thoại lại đổ chuông lần nữa. Lần này, Myriam để lại một tin nhắn. “Chào chị Louise, tôi hy vọng là chị vẫn ổn. Đã gần 8 giờ rồi. Mila bị ốm từ tối qua, con bé bị sốt. Tôi có một vụ án rất quan trọng, tôi đã bảo với chị là hôm nay tôi phải biện hộ. Tôi hy vọng mọi chuyện đều ổn, không xảy ra chuyện gì. Hãy gọi lại cho tôi ngay khi chị đọc được tin nhắn này. Chúng tôi chờ chị.” Louise vứt điện thoại xuống chân. Chị cuộn người trong chăn. Chị cố gắng quên đi mình đang khát nước và buồn đi tiểu kinh khủng. Chị không muốn nhúc nhích khỏi chỗ này.

Trước đây, chị đã đẩy giường sát vào tường, để tận dụng tối đa hơi nóng yếu ớt phát ra từ lò sưởi. Như thế, khi nằm trên giường, mũi chị gần như dán vào cửa kính. Mắt chị quay nhìn về phía những tán cây trơ trụi trong phố, chị không còn thấy lối thoát cho bất cứ thứ gì. Chị có niềm tin kỳ quặc rằng đấu tranh là vô ích. Rằng chị chỉ có thể để mặc mình trôi nổi, bị xâm chiếm, bị vượt qua, luôn thụ động trước mọi tình huống. Hôm trước chị đã thu nhặt đống phong bì. Chị mở hết ra rồi xé rách, hết thư nọ đến thư kia. Chị vứt hết giấy vụn vào chậu rửa rồi mở vòi nước. Sau khi bị ngấm ướt, những mẩu giấy dính vào nhau và tạo thành một thứ bột nhão bẩn thỉu, chị nhìn thứ bột đó tan rữa dần dưới luồng nước nóng. Louise đã vứt điện thoại xuống dưới một cái gối nhưng tiếng chuông lanh lảnh vẫn ngăn chị ngủ trở lại.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Leila Slimani

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.