Louise dẫn hai đứa trẻ đi dạo. Suốt những buổi chiều dài dằng dặc ba bác cháu ở trong công viên, nơi cây cối đã được cắt tỉa, thảm cỏ đã xanh tươi trở lại để đón chào đám sinh viên trong khu. Xung quanh những chiếc xích đu, đám trẻ sung sướng được gặp lại nhau dù đa phần chẳng đứa nào biết tên đứa nào. Đối với chúng, không có gì quan trọng bằng diện mạo mới mẻ này của khung cảnh, một món đồ chơi mới tinh hay chiếc xe đẩy nhỏ xíu nơi một bé gái đặt em bé của mình.
Louise chỉ kết bạn với một người trong khu phố. Ngoài Wafa, chị không nói chuyện với bất cứ ai. Chị chỉ dừng ở những nụ cười lịch sự, những cử chỉ kín đáo của bàn tay. Khi chị đến nơi, những vú em khác trong công viên giữ khoảng cách với chị. Louise có cung cách giống như những bảo mẫu già, những nữ quản gia, những nữ y tá người Anh. Các đồng nghiệp chê trách chị vì điệu bộ cao ngạo và cung cách quý bà thượng lưu lố bịch.
Chị giống như một người thích dạy đời, bởi chị vốn không đủ tế nhị để nhìn đi chỗ khác trong khi các vú em khác, điện thoại gắn chặt vào tai, quên mất việc phải nắm tay lũ trẻ dắt chúng qua đường. Thậm chí đã có lần chị công khai la mắng mấy đứa trẻ không được ai giám sát khi chúng lấy cắp đồ chơi của những đứa khác hoặc bị ngã từ trên lan can xuống.
Nhiều tháng đã trôi qua, và trên những chiếc ghế dài đó, suốt nhiều giờ liền, các vú em học cách tìm hiểu lẫn nhau, gần như miễn cưỡng, giống như những đồng nghiệp trong một văn phòng ngoài trời. Ngày nào cũng vậy, sau giờ tan trường, họ gặp nhau, giáp mặt nhau trong các siêu thị, ở phòng khám nhi hoặc ở vòng quay ngựa gỗ trên quảng trường nhỏ. Louise nhớ được vài cái tên hoặc đất nước quê hương họ. Chị biết họ làm trong tòa nhà nào, chủ họ làm nghề gì. Ngồi dưới gốc khóm hồng chỉ nở hoa một nửa, chị lắng nghe những cuộc trò chuyện bất tận qua điện thoại mà những phụ nữ đó vừa nói vừa nhấm nháp nốt chiếc bánh bích quy sô cô la.
Xung quanh cầu trượt và hố cát, vang lên những câu nói bằng tiếng Baoulé, tiếng Dioula, tiếng Ả Rập và tiếng Hindi, những lời yêu thương được nói bằng tiếng Philippines hoặc tiếng Nga. Những thứ tiếng đến từ nơi tận cùng thế giới làm vấy bẩn tiếng bi bô của lũ trẻ, chúng học được những mẩu hội thoại nói bằng những ngôn ngữ đó, và bố mẹ chúng thích thú bắt chúng nhắc lại. “Nó nói tiếng Ả Rập đấy, tớ cam đoan với cậu, thử nghe mà xem.” Rồi năm tháng trôi qua, lũ trẻ quên đi và khi khuôn mặt cùng giọng nói của chị vú em nay đã không còn hiện diện bị xóa nhòa, không còn ai trong nhà nhớ được cách nói “mẹ” bằng tiếng Lingafa hoặc tên của nhũng món ăn ngoại lai mà chị vú em tốt bụng thường nấu. “Món thịt ragu này, cô ấy gọi nó là gì ấy nhỉ?”
Đám phụ nữ đó nhặng xị xung quanh lũ trẻ, đứa nào đứa nấy giống hệt nhau, thường mặc cùng những thứ quần áo mua trong cùng các cửa hàng, trên nhãn quần áo mẹ chúng đã cẩn thận ghi tên từng đứa để tránh nhầm lẫn. Có những cô gái trẻ đeo mạng che mặt màu đen, hẳn còn đúng giờ, dịu dàng, sạch sẽ hơn những người khác. Có những người cứ mỗi tuần lại đổi kiểu tóc một lần. Những vú em người Philippines nài nỉ bằng tiếng Anh để bọn trẻ không nhảy vào vũng nước. Có những người kỳ cựu, biết rõ khu này từ nhiều năm nay, họ xưng hô thân mật với bà hiệu trưởng trường mẫu giáo, những người gặp lại trong phố đám thiếu niên xưa kia họ từng nuôi nấng và tin chắc chúng đã nhận ra mình, sở dĩ chúng không chào là do nhút nhát. Có những người mới đến, vừa làm việc được vài tuần rồi sau đó biến mất không chào hỏi gì, để lại sau lưng những lời đồn thổi và nghi ngờ.
Các vú em không biết gì nhiều về Louise. Kể cả Wafa, người dù sao cũng có vẻ quen thân chị, cũng tỏ ra kín đáo về cuộc đời của bạn mình. Họ tìm mọi cách để hỏi han cô. Chị vú em da trắng khiến họ tò mò. Đã bao nhiêu lần các ông bố bà mẹ đưa chị ra làm tiêu chuẩn, ca ngợi tài nấu nướng của chị, việc chị lúc nào cũng sẵn sàng có mặt, nhắc đến lòng tin tưởng tuyệt đối mà Myriam dành cho chị? Họ tự hỏi người phụ nữ mảnh khảnh và hoàn hảo đến thế là ai. Chị đã làm việc ở nhà ai trước khi đến đây? Trong khu nào của Paris? Chị đã kết hôn chưa? Chị có những đứa con để về gặp lại vào buổi tối, sau giờ làm việc không? Ông bà chủ đối xử với chị có công bằng không?
Louise không trả lời hoặc trả lời qua loa, và các vú em hiểu thái độ im lặng này. Tất cả họ đều có những bí mật không thể thú nhận. Họ che giấu những ký ức kinh khủng về những lần phải còng lưng uốn gối, những lời sỉ nhục, những lời dối trá. Ký ức về những giọng nói mà họ nghe loáng thoáng ở đầu kia đường dây điện thoại, những câu chuyện ngắt quãng, những con người chết đi và họ không gặp lại nữa, những khoản tiền phải gửi hết ngày này qua ngày khác vì một đứa con bị ốm, đứa con không còn nhận ra họ nữa và đã quên mất giọng nói của họ. Vài người trong số họ đã ăn cắp, Louise biết thế, những thứ nhỏ nhặt, gần như chẳng đáng gì, như thể đấy là một khoản thuế đánh vào hạnh phúc của người khác. Vài người trong số họ che giấu tên thật của mình. Trong đầu mình, họ nghĩ đến việc trách móc Louise vì thái độ dè dặt của chị. Họ đề phòng, thế thôi.
Ở công viên, họ không nói nhiều về bản thân, hoặc chỉ dùng cách nói ám chỉ. Họ không muốn được thương hại. Các ông bà chủ cũng đủ để nuôi dưỡng những cuộc trò chuyện say sưa. Đám vú em cười nhạo những tật xấu, thói quen, cách sống của họ. Ông bà chủ của Wafa rất hà tiện, ông bà chủ của Alba thì đa nghi kinh khủng. Mẹ của thằng bé Jules gặp vấn đề với rượu. Đám vú em than phiền rằng phần lớn các bậc phụ huynh ấy bị lũ con điều khiển, lũ con họ chẳng mấy khi thấy mặt và không ngừng nhượng bộ chúng. Rosalia, một vú em người Philippines có nước da nâu sẫm, hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác. “Vừa rồi cô chủ đã bắt gặp tôi trong phố. Tôi biết cô ta theo dõi tôi.”
Trong khi lũ trẻ chạy trên sỏi, đào bới hố cát mà tòa thị chính mới cho diệt chuột, đám phụ nữ biến công viên thành văn phòng tuyển dụng kiêm công đoàn, trung tâm tiếp nhận khiếu nại và đăng tin rao vặt. Ở đây, các nhu cầu tuyển người được truyền bá, những tranh chấp giữa người sử dụng lao động và người lao động được kể lại. Đám phụ nữ tìm đến than thở với Lydie, chủ tịch công đoàn tự phong, một phụ nữ Bờ Biển Ngà cao lớn trạc ngũ tuần mặc áo choàng lông thú giả và vẽ lông mày rất mảnh màu đỏ bằng bút chì.
Lúc 18 giờ, những băng nhóm thanh niên tràn vào công viên. Họ biết chúng. Chúng đến từ phố Dunkerque, từ nhà ga phía Bắc, họ biết rằng chúng để lại quanh khu vui chơi mấy cái ống bị vỡ, rằng chúng đi tiểu trong những khu vườn nhỏ và ưa khơi mào ẩu đả. Khi thấy chúng, các vú em nhanh chóng thu dọn đống áo khoác vương vãi, đám máy xúc dính đầy cát, khoác túi xách vào xe đẩy và ra về.
Đoàn người đi qua hàng rào công viên và đám phụ nữ tản ra, một số ngược về hướng Montmartre hoặc Notre-Dame-de-Lorette, số khác, chẳng hạn như Louise và Lydie, xuôi xuống khu Các Đại Lộ Lớn. Họ đi cạnh nhau. Louise nắm tay Mila và Adam. Khi vỉa hè quá chật, chị để Lydie vượt lên trước, chị ta còng lưng đẩy chiếc xe nơi thằng bé con đang ngủ.
“Có một phụ nữ trẻ mang thai qua đây hôm qua. Cô ấy sẽ sinh đôi vào tháng Tám,” Lydie kể. Không ai không biết rằng một số bà mẹ, những người khôn ngoan và chu đáo nhất, thường đến đây tìm người, chẳng khác nào ngày xưa người ta đến các bến cảng hoặc đi vào cuối một hẻm nhỏ để tìm một nàng hầu hoặc một gã phu khuân vác. Các bà mẹ lượn lờ quanh những chiếc ghế dài, họ quan sát các chị vú em, dò xét khuôn mặt bọn trẻ khi chúng quay về nép vào đùi những phụ nữ này để họ cho chúng hỉ mũi bằng một động tác thô bạo hoặc an ủi những đứa vừa bị ngã. Thỉnh thoảng họ cũng hỏi han. Họ điều tra.
“Cô ấy ở phố Martyrs và sẽ sinh con vào cuối tháng Tám. Vì cô ấy đang tìm người, nên tôi nghĩ đến cô,” Lydie kết luận.
Louise ngước nhìn chị ta bằng đôi mắt búp bê. Chị nghe thấy giọng nói của Lydie, thật xa xôi, chị thấy nó dội lại trong óc mình, nhưng các từ ngữ không rõ ràng, ý nghĩa của chúng không thoát được ra khỏi thứ dung nham nóng chảy đó. Chị cúi xuống, bế Adam lên rồi xốc nách Mila. Lydie nhún vai, chị ta nhắc lại điều gì đó, có lẽ chị ta tưởng Louise chưa nghe rõ, tưởng chị lơ đãng vì còn mải bận bịu với hai đứa trẻ. “Vậy cô nghĩ thế nào? Tôi cho cô ấy số điện thoại của cô nhé?” Louise không trả lời. Chị lấy đà rồi đột ngột, ngấm ngầm vượt lên trước. Chị đi cắt ngang qua mặt Lydie và trong khi chạy trốn, bằng một cử chỉ đột ngột, chị xô đổ chiếc xe đẩy nơi đứa bé bị giật mình thức dậy và bắt đầu gào hét. “Nhưng có gì không ổn hay sao?” Lydie hét lên, tất cả những món hàng chị ta vừa mua đều bị hất xuống rãnh. Louise đã đi xa. Trong phố, mọi người xúm vào quanh người phụ nữ Bờ Biển Ngà. Họ nhặt đám quýt lăn lóc trên vỉa hè, ném chiếc bánh mì ướt sũng vào thùng rác. Họ lo lắng cho đứa trẻ, may là nó không sao. Lydie sẽ kể lại nhiều lần câu chuyện khó tin đó và sẽ bình phẩm: “Không, đấy không phải là một tai nạn. Cô ta đã xô đổ cái xe đẩy. Cô ta cố tình làm thế.”
• • •
Nỗi ám ảnh về một đứa trẻ quay cuồng trong đầu chị. Chị chỉ nghĩ đến nó. Đứa trẻ ấy, đứa trẻ mà chị sẽ yêu điên cuồng ấy, chính là giải pháp cho mọi vấn đề của chị. Một khi xuất hiện, nó sẽ khiến những con mụ ác mỏ trong công viên phải câm miệng, sẽ buộc lão chủ nhà kinh khủng kia phải lùi bước. Nó sẽ bảo vệ vị trí của Louise trong vương quốc của nó. Chị tin chắc rằng Paul và Myriam không có đủ thời gian riêng tư. Rằng Mila và Adam là chướng ngại vật ngăn đứa trẻ kia xuất hiện. Chính hai đứa này có lỗi trong việc đôi vợ chồng trẻ không thể ở riêng với nhau. Những trò mè nheo của chúng khiến họ mệt mỏi, thói ngủ chập chờn của Adam cắt ngang những cái ôm siết của hai vợ chồng. Nếu không phải lúc nào chúng cũng quẩn chân họ, rên rỉ, đòi được âu yếm, thì Paul và Myriam đã có thể tiến thêm và sinh cho Louise một đứa trẻ. Đứa trẻ đó là điều chị ao ước mãnh liệt đến cuồng nhiệt, trong nỗi ám ảnh đến mù quáng. Hiếm khi chị muốn có thứ gì đến thế, muốn đến mức đau đớn, đến mức có thể bóp nghẹt, đốt cháy, phá hủy mọi thứ án ngữ giữa chị và việc thỏa mãn mong muốn đó.
Một tối, Louise sốt ruột chờ Myriam về. Khi cô vừa mở cửa, Louise đã lao bổ ra, hai mắt sáng rực. Chị nắm tay Mila. Chị có vẻ căng thẳng và tập trung. Dường như chị đã phải rất nỗ lực để dằn lòng, không nhảy tưng tưng hoặc hét lên. Chị đã nghĩ đến thời khắc này suốt cả ngày. Chị thấy kế hoạch của mình thật hoàn hảo và bây giờ chị cần Myriam đồng ý, chỉ cần cô buông xuôi, chỉ cần cô ngã vào vòng tay Paul.
“Tôi muốn đưa bọn trẻ đi ăn nhà hàng. Như thế cô và chồng cô, hai người sẽ được thong thả ăn tối.”
Myriam đặt túi xuống ghế bành. Louise đưa mắt nhìn theo cô, chị lại gần, đứng ngay bên cạnh. Myriam có thể cảm thấy hơi thở của chị phả vào người cô. Louise không cho cô suy nghĩ. Chị giống một đứa trẻ, với đôi mắt như đang nói “Thế nào?” còn toàn thân toát ra vẻ sốt ruột và phấn khích.
“Ồ, tôi không biết nữa. Ta không dự kiến trước chuyện này. Có lẽ để lần khác đi.” Myriam cởi áo vest và bắt đầu đi về phía phòng ngủ. Nhưng Mila giữ cô lại. Con bé đã tham gia vở diễn, kẻ đồng lõa hoàn hảo của chị vú em. Nó cất giọng êm ái để năn nỉ:
“Mẹ ơi, làm ơn đi mà. Chúng con muốn đi cùng bác Louise đến nhà hàng.”
Cuối cùng Myriam đành nhượng bộ. Cô đòi trả tiền ăn tối, và đã lục tìm trong túi xách, nhưng Louise ngăn lại. “Cô làm ơn đi. Tối nay, tôi sẽ mời hai cháu.”
Trong túi quần, sát đùi, Louise có một tờ tiền, thỉnh thoảng chị lại dùng đầu ngón tay vuốt ve nó. Ba bác cháu đi bộ đến tận nhà hàng. Chị đã nhắm trước quán rượu nhỏ này, nơi khách hàng chủ yếu là sinh viên, những người ưa thích món bia giá ba euro. Nhưng tối nay, quán gần như vắng tanh. Chủ quán, một người Trung Hoa, ngồi đằng sau quầy, dưới ánh sáng của mấy ngọn đèn nê ông. Ông ta mặc sơ mi đỏ có in những hình thù sặc sỡ và đang bàn bạc với một phụ nữ, ngồi trước cốc bia, tất cuộn xuống trên đôi mắt cá chân to tướng. Ngoài hiên, hai người đàn ông đang hút thuốc.
Louise đẩy Mila vào bên trong nhà hàng. Trong phòng phảng phất mùi thuốc lá đã ám vào nơi đây, mùi thịt ragu và mùi mồ hôi khiến con bé muốn lộn mửa. Mila rất thất vọng. Nó ngồi xuống, dò xét căn phòng vắng ngắt, những cái giá bẩn thỉu trên đặt mấy bình tương cà chua và mù tạt. Con bé không hình dung nhà hàng sẽ như thế này. Nó tưởng sẽ thấy những quý bà xinh đẹp, nó nghĩ nơi này sẽ ồn ào, có nhạc, có những đôi uyên ương. Thay vì những thứ đó, nó rơi xuống trước một cái bàn cáu bẩn và nhìn chằm chằm vào màn hình ti vi phía trên quầy.
Bế Adam ngồi trên đầu gối, Louise bảo chị không muốn ăn. “Bác chọn món cho hai đứa, đồng ý không?” Chị không để Mila kịp trả lời mà gọi luôn xúc xích và khoai tây chiên. “Chúng sẽ ăn chung,” chị nói thêm. Ông chủ người Trung Hoa gần như không thèm trả lời và lấy lại tờ thực đơn từ tay chị.
Louise gọi một cốc rượu vang và uống thật chậm rãi. Chị dịu dàng tìm cách chuyện trò với Mila. Chị đã mang theo vài tờ giấy và mấy cái bút chì, liền đặt chúng lên bàn. Nhưng Mila không muốn vẽ. Con bé cũng không đói bụng lắm, nên hầu như không động đến mấy món ăn. Adam xoay trở trong chiếc xe đẩy, thằng bé dụi mắt bằng hai bàn tay nhỏ xíu nắm chặt.
Louise nhìn ra ngoài qua cửa kính, nhìn đồng hồ, nhìn ra phố, rồi nhìn cái quầy nơi ông chủ quán đang tì tay lên. Chị gặm móng tay, mỉm cười rồi ánh mắt chị trở nên mông lung, xa vắng. Chị những muốn làm gì đó để hai bàn tay được bận rộn, tập trung toàn bộ tâm trí vào một suy nghĩ duy nhất, nhưng con người chị chỉ còn là những mảnh thủy tinh vỡ, tâm hồn chị bị ních đầy những sỏi. Chị nhiều lần đưa bàn tay xòe rộng vuốt lên mặt bàn như để gom nhặt những mẩu vụn vô hình, hoặc để đánh bóng bề mặt lạnh lẽo đó. Những hình ảnh mờ mịt xâm chiếm đầu óc chị, chẳng có mối liên hệ nào giữa chúng với nhau, những hình ảnh lướt qua càng lúc càng nhanh, kết nối ký ức với những niềm tiếc nuối, kết nối những khuôn mặt với những ảo tưởng chẳng bao giờ thực hiện nổi. Mùi nhựa trong sân bệnh viện nơi người ta từng đưa chị đi dạo. Tiếng cười của Stéphanie, vừa giòn giã vừa như bị bóp nghẹt, giống tiếng cười của con linh cẩu. Khuôn mặt những đứa trẻ đã bị quên lãng, những mái tóc mềm mại dưới ngón tay chị vuốt ve, vị bở của một chiếc bánh kẹp mứt táo đã khô cứng dưới đáy túi mà chị vẫn ăn. Chị nghe thấy giọng nói của Bertrand Alizard, giọng chị nói dối, và xen vào đó là giọng nói của những người khác, tất cả những người từng yêu cầu chị, khuyên giải chị, ra lệnh cho chị, thậm chí cả giọng nói dịu dàng của nữ nhân viên tòa án tên là Isabelle như chị vẫn còn nhớ.
Chị mỉm cười với Mila, chị những muốn an ủi con bé. Chị biết rõ là con bé đang muốn khóc. Chị biết cảm giác đó, cái cảm giác đè nặng lên ngực ấy, nỗi khó chịu khi phải ở đây. Chị cũng biết rằng Mila đang kiềm chế, rằng con bé đang cư xử ý tứ theo phép lịch sự thị dân, rằng nó có khả năng để ý hơn so với những đứa cùng độ tuổi. Louise gọi thêm một cốc rượu nữa, và vừa uống, chị vừa quan sát con bé dán mắt vào màn hình ti vi, rồi chị nhìn thấy rất rõ những đường nét của mẹ con bé bên dưới chiếc mặt nạ trẻ thơ. Những cử chỉ ngây thơ của con bé đang ẩn chứa mầm mống của nỗi bực dọc phụ nữ, sự thô bạo của một bà chủ.
Người đàn ông Trung Hoa thu dọn những chiếc cốc không và chiếc đĩa mới vơi một nửa. Ông ta đặt lên bàn tờ hóa đơn viết nguệch ngoạc trên một tờ giấy kẻ ô li. Louise không nhúc nhích. Chị chờ cho thời gian trôi đi, chờ cho đêm trở về khuya, chị nghĩ đến Paul và Myriam, hẳn là đang thích thú vì được yên thân, vì căn hộ vắng vẻ, vì bữa tối mà chị dọn sẵn trên bàn. Hẳn là họ đã ăn tối trong tư thế đứng ở phòng bếp, như trước khi hai đứa trẻ ra đời. Paul rót rượu vang cho vợ, và uống nốt cốc của mình. Lúc này, bàn tay anh lướt trên da Myriam, và họ cùng cười, họ là như thế, đó là hai con người đang cười trong tình yêu, trong ham muốn, trong cảnh sỗ sàng.
Cuối cùng Louise cũng đứng dậy. Ba bác cháu ra khỏi nhà hàng. Mila nhẹ cả người. Mí mắt con bé đã nặng trĩu, lúc này nó chỉ muốn quay về giường của mình. Trên xe đẩy, Adam đã ngủ thiếp đi. Louise chỉnh lại chăn cho thằng bé. Đêm vừa buông, mùa đông đang ẩn núp đâu đó liền quay lại chiếm chỗ, luồn sâu vào bên dưới những lớp quần áo.
Louise nắm tay Mila và hai bác cháu cùng đi bộ, rất lâu, trong một thành phố Paris nơi tất cả trẻ em đã biến mất. Họ đi dọc khu Các Đại Lộ Lớn, đi qua trước các nhà hát và những quán cà phê đông nghịt. Họ đi theo những con phố nhỏ càng lúc càng tối và hẹp, thỉnh thoảng lại gặp phải một quảng trường nhỏ nơi đám thanh niên ngồi hút cần sa, dựa lưng vào một thùng rác.
Những con phố đó, Mila không nhận ra chúng. Thứ ánh sáng vàng vọt chiếu rọi lên những vỉa hè. Con bé thấy những ngôi nhà, những nhà hàng kia dường như rất xa nhà nó và nó ngước ánh mắt lo lắng lên nhìn Louise. Nó chờ đợi một câu nói trấn an. Phải chăng là một điều bất ngờ? Nhưng Louise vẫn đi, đi mãi, chỉ phá vỡ bầu không khí im lặng để thì thầm: “Đi nào, cháu đi chứ?” Con bé bị trẹo mắt cá chân trên mặt đường, bụng nó thắt lại vì sợ hãi, nó biết chắc rằng những lời than thở sẽ chỉ khiến mọi việc trầm trọng hơn. Nó cảm thấy có mè nheo cũng chẳng ích gì. Đến phố Montmartre, Mila ngắm nghía những cô gái hút thuốc đằng trước mấy quán bar, những cô gái đi giày cao gót, la hét khá to và bị ông chủ quát mắng: “Ở đây có hàng xóm đấy, câm miệng lại một chút đi!” Con bé đã mất hết các dấu mốc, nó không biết đây có còn là thành phố của nó không, liệu từ giờ trở đi nó có còn nhìn thấy nhà mình không, liệu bố mẹ nó có biết nó ở đâu không.
Đột nhiên, Louise dừng lại giữa một con phố náo động. Chị nhìn vào khoảng không, dừng chiếc xe đẩy sát một bức tường rồi hỏi Mila:
“Cháu muốn một chiếc vị gì?”
Đằng sau quầy hàng, một người đàn ông mệt mỏi chờ con bé quyết định. Mila quá thấp để có thể nhìn vào những khay kem, nó kiễng lên đứng trên đầu mũi chân rồi căng thẳng trả lời:
“Vị dâu tây.”
Một tay đặt trong tay Louise, tay còn lại nắm chặt cây kem ốc quế, Mila quay ngược đường để về nhà trong đêm tối, vừa đi vừa liếm cây kem khiến con bé đau đầu khủng khiếp. Nó nhắm mắt thật chặt để nỗi đau đớn qua đi, cố gắng tập trung vào vị những quả dâu tây giập nát và những mẩu hoa quả nhỏ giắt vào kẽ răng. Trong cái dạ dày rỗng của nó, cây kem rơi thành từng bông tuyết nặng nề.
Ba bác cháu về nhà bằng xe buýt. Mila hỏi xem con bé có thể nhét vé vào máy không, như nó vẫn làm mỗi lần hai bác cháu cùng đi xe buýt. Nhưng Louise bảo nó im miệng. “Ban đêm, không cần vé. Cháu đừng lo.”
Khi Louise mở cửa căn hộ, Paul đang nằm trên xô pha. Anh nghe một đĩa nhạc, hai mắt nhắm nghiền. Mila lao bổ vào anh. Nó nhảy vào vòng tay anh và dụi khuôn mặt lạnh giá vào cổ bố. Paul giả vờ mắng con sao lại đi chơi về muộn thế, sao lại chơi cả tối ở nhà hàng như một cô gái lớn. Anh bảo ba bác cháu rằng Myriam đã tắm và đi ngủ sớm rồi. “Công việc làm mẹ mệt nhoài. Thậm chí ba còn không nhìn thấy mẹ.”
Một nỗi sầu muộn đột ngột trào lên khiến Louise như muốn tắc thở. Tất cả những chuyện vừa rồi đã chẳng được tích sự gì. Chị vừa lạnh vừa đau chân, chị đã tiêu hết đồng tiền cuối cùng, thế mà Myriam thậm chí còn chẳng thèm chờ chồng về đã đi ngủ.