Ngày hôm sau, tại buổi triều nghị của nước Trịnh.
Bởi vì chuyện phong lưu của Tứ Hắc và Du Sở đã sớm truyền khắp các ngõ ngách ở thành Trịnh, nên giờ đây các vị khanh đại phu trong triều đương nhiên đều đã biết chuyện này.
"Tử Tích đại phu, vì một người đàn bà mà chịu trọng thương như vậy, thật sự không đáng chút nào nhỉ?"
"Bị thương chỉ là thứ yếu, lần này huynh đài Tử Tích mất mặt giữa phố, quả là mất hết thể diện rồi!"
"Hầy, các vị đừng nói vậy, không ngờ Tử Tích đại phu lại có gan dạ như thế. Du Sở dù sao cũng là người trong quân ngũ, từng tự tay giết man di đấy! Ông ấy lại dám giao thủ với kẻ mạnh như Du Sở, thật đúng là lão đương ích tráng, lão đương ích tráng mà!"
Bốn chữ "lão đương ích tráng" vừa thốt ra, các khanh đại phu trong triều đều không nhịn được nữa, lần lượt bật cười thành tiếng.
Nghĩ cũng thật là, người ta bốn năm mươi tuổi, theo lý đều nên chẳng còn chút niệm tưởng nào với chuyện giường chiếu nữa. Đằng này Tứ Hắc lại hay, không những nhắm trúng người phụ nữ của Từ Ngô thị, mà còn gây ra chuyện mất mặt như vậy.
Bốn chữ "lão đương ích tráng" tặng cho ông ta, quả thực là không thể nào thích hợp hơn.
Nghe thấy các đồng liêu trong triều cười ồ lên như vậy, khuôn mặt già nua của Tứ Hắc lập tức co quắp lại thành màu tím đen.
Thực ra ông ta đã bị thương, vốn dĩ buổi triều nghị hôm nay ông ta không cần phải đến, huống hồ cũng chẳng có việc gì cần đến ông ta.
Nhưng ông ta không phục! Du Sở hôm qua trọng thương ông ta, đương nhiên ông ta phải ở trên công đường đòi tôn chủ của Du thị là Du Cát một lời giải thích.
Hơn nữa, trong mắt Tứ Hắc, bản thân ông ta vẫn là một nhân vật ghê gớm. Triều nghị nước Trịnh này sao có thể thiếu ông ta được? Đúng vậy, thiếu một ngày cũng không được, chuyện gì ở triều nghị ông ta cũng phải xía một chân vào!
Vì thế, ông ta mới lê tấm thân bị thương đến đây. Thế nhưng nghe một đám đồng liêu ngấm ngầm chế giễu, lồng ngực ông ta cứ như vừa nuốt phải con ruồi vậy.
Tất nhiên, Du Cát ở bên cạnh thấy vậy, trong lòng cũng không mấy dễ chịu. Dẫu sao ông cũng biết rõ chính lão già Tứ Hắc này là người cố tình khiêu khích trước. Thế nhưng, người bị trọng thương dù sao cũng là ông ta, vả lại nể tình vai vế của Tứ Hắc ở đó, ông có thể nói được gì chứ?
Thế là, ông chỉ có thể dùng ánh mắt cầu cứu nhìn về phía Tử Sản.
Mà lúc này Tử Sản, rõ ràng so với vài ngày trước, sắc mặt đã tốt hơn nhiều.
Cũng phải thôi, dẫu sao người gặp chuyện vui thì tinh thần sảng khoái mà!
Thực ra Tử Sản đã sớm biết đầu đuôi sự việc, nghe các khanh đại phu mỉa mai châm chọc Tứ Hắc, trong lòng cũng thầm sảng khoái cực kỳ.
Tuy nhiên ngoài mặt, ông vẫn giữ vẻ bình thản, không chút động tâm nhìn mọi việc diễn ra.
"Hừ, lão phu đi gặp Du Sở kia vốn là với thái độ giao tiếp hữu hảo, trước đó không hề biết hắn lại có tâm địa khác, thế mà lại muốn chơi liều mạng với lão phu! Lão phu đây là vì không kịp phòng bị nên mới bị thương! Nếu không, với bản lĩnh của lão phu, sao có thể thua kém kẻ man phu này?"
"Các người nghe hơi nồi chõ thì thôi đi, lại còn ở đây ăn nói hồ đồ, thật sự đáng ghét!"
Không tạo tin đồn, không tin tin đồn, không lan truyền tin đồn, thực ra cũng coi như một loại đức hạnh.
Chỉ là, đôi khi nó lại trở thành một tấm vải che thân.
Tứ Hắc vốn luôn coi trọng thể diện, sao có thể chịu nổi loại sỉ nhục này? Vì vậy, lập tức cắn ngược lại một cái, tiện thể mắng nhiếc cả các khanh đại phu trong triều một trận.
Các khanh đại phu nghe xong những lời này, lập tức không cười thành tiếng nữa, nhưng trong lòng ai cũng sáng như gương.
"Giao tiếp hữu hảo? Tất cả người dân trong ấp nhiệt tâm đều nhìn thấy, chính ông Tứ Hắc mới là kẻ động thủ trước đấy?"
"Đánh không lại thì cố tìm cái cớ, chưa từng thấy kẻ nào mặt dày vô sỉ đến thế!"
"Haiz, mọi người cũng đâu có ngốc, việc gì phải thế chứ? Có thấy xấu hổ không cơ chứ!"
Đối với tính khí của Tứ Hắc, các khanh đại phu có mặt ở đây đều nắm rõ như lòng bàn tay.
Không có bản lĩnh thì chính là không có bản lĩnh, cướp người phụ nữ cũng không cướp nổi, vậy mà còn mặt mũi ở đây nói ra nói vào, chẳng phải là tự tát vào mặt mình để tỏ vẻ ta đây sao?
Tứ thị có thể sinh ra kỳ tài như vậy, cũng thật là hiếm có khó tìm.
Các khanh đại phu thầm mắng một hồi rồi cũng không nói thêm gì nữa.
Lúc này, đến lượt Tử Sản hạ màn.
Sự việc đã đến nước này, dù là đối với Du thị nhất tộc, hay đối với Tứ thị nhất tộc, hoặc giả đối với tất cả các đại phu thuộc thế hệ Công Tôn, việc này đều phải có một lời giải thích mới được.
Chỉ thấy Tử Sản chậm rãi đứng dậy, điềm nhiên nói:
"Tử Tích đại phu, ngươi và Tử Nam đều giữ ý kiến riêng, nói đi cũng phải nói lại, chuyện này cũng không biết phân xử thế nào."
"Tuy nhiên, Tử Nam tuổi tác nhỏ hơn ngươi, địa vị lại thấp hơn ngươi, nên tội lỗi chính, quả thực là ở phía Tử Nam!"
Trong cái thời đại mà việc gì cũng phải luận theo tư cách vai vế này, ai tuổi tác lớn, ai tư cách lão làng, địa vị cao, kẻ đó sẽ chiếm ưu thế.
Mà việc Tứ Hắc dám châm chọc Du Sở, phần lớn cũng dựa vào nguyên nhân này.
Dù sao kết quả cuối cùng thế nào, Tứ Hắc thực ra đều có thể dựa vào việc mình là người già mà đùn đẩy trách nhiệm cho Du Sở.
Tử Sản đương nhiên cũng biết điểm này, nên căn bản chẳng hề định trị tội Tứ Hắc, trực tiếp đổ hết tội lỗi lên đầu Du Sở.
Chỉ thấy Tử Sản lúc này lại từng bước từng bước, đi đến trước mặt Du Sở, sau khi nhìn lên ngó xuống một hồi.
Du Sở bị cái sự "truy cứu trách nhiệm" đột ngột này làm cho hơi ngẩn người: Có nhầm lẫn gì không vậy, chính Tứ Hắc là kẻ động thủ trước mà!
Cái này gọi là gì? Gọi là phòng vệ chính đáng đấy, này! Cùng lắm, cùng lắm thì chỉ gọi là phòng vệ quá mức thôi chứ?
Nhưng lúc này, rõ ràng Tử Sản không muốn cho hắn cơ hội biện bạch, nên trực tiếp lên tiếng:
"Ai cũng biết, đại tiết của quốc gia có năm điều, một là kính sợ uy quân, hai là tuân theo chính lệnh, ba là tôn trọng kẻ quý, bốn là phục vụ người lớn tuổi, năm là nuôi dưỡng người thân, năm điều này đều có thể dùng để trị quốc."
"Còn hiện tại, ở trong kinh đô, ngươi lại tư ý sử dụng vũ khí, đây là không sợ uy quân! Phạm vào pháp độ quốc gia, đây là không tuân theo chính lệnh! Tử Tích dù sao cũng là Thượng đại phu, mà ngươi thân là Hạ đại phu, lại không chịu cúi mình trước ông ấy, đây là không cung kính! Động tay động chân với đường huynh của mình, đây là không thân ái nuôi dưỡng anh em cùng tông tộc!"
"Những việc làm tổn hại đại tiết này, Du Sở ngươi một điều cũng không thiếu, còn gì để chối cãi?"
"Nể tình đều là cùng một tông tộc, dù ngươi có tội, nhưng Kiều (Tử Sản tự xưng) và các khanh đại phu cũng không nỡ giết ngươi tại đây, cứ để ngươi đến nước ngoài phản tỉnh đi! Như vậy cũng có thể không làm tội lỗi của ngươi trầm trọng thêm!"
Du Sở nghe xong, bản thân hắn thực ra cũng hiểu rõ mười mươi: Chà chà, đây là cố tình lấy mình ra làm vật tế thần sao? Thế là bán đứng mình rồi?
Hắn lúc này lại nhìn về phía vị trí của Phong Đoạn, hắn đương nhiên hy vọng Phong Đoạn lúc này có thể giúp mình một tay.
Nhưng nào ngờ, Phong Đoạn cũng là tay lão luyện trong chốn giang hồ, vào lúc này lại chỉ một mình nhắm mắt dưỡng thần ở góc phòng! Cứ như thể mọi việc chẳng liên quan gì đến ông vậy!
Du Sở thấy vậy, biết mình lần này là thật sự phải chịu thua rồi, hai bên đều không định ra tay giúp hắn, thì dù hắn có lý đến đâu, hắn biết đi đâu để đòi lý lẽ đây?
Việc đã đến nước này, hắn còn có thể trông cậy vào ai nữa?
Thế là, Du Sở chỉ đành nhũn người ra đất, dập đầu tạ tội.
Thế nhưng, chuyện này vẫn chưa kết thúc. Sau khi Du Sở quyết định sẽ xuất bôn sang nước Ngô để "phản tỉnh". Tuy nhiên, trước khi hắn lên đường, Tử Sản vẫn muốn tận dụng hắn thêm một lần nữa.
Ngay lúc Du Sở chuẩn bị khởi hành, các vị khanh đại phu của nước Trịnh, trừ Tứ Hắc ra, những người còn lại đều tụ tập ở ngoại ô thành Trịnh.
Hóa ra là Tử Sản gọi họ đến, trên danh nghĩa là vì tình nghĩa tông tộc, đến tiễn đưa Du Sở.
Đợi khi Du Sở từ biệt từng người một, rồi cùng tân phụ Từ Ngô thị lên xe, dần dần biến mất khỏi tầm mắt rồi. Tử Sản lại quay đầu, trước mặt mọi người nói với Du Cát:
"Tử Thái Thúc, đối với sự việc của Tử Nam lần này, ngươi có ý kiến gì?"
Dẫu sao việc này, ngoài Du Sở ra, trên mặt nổi mà nói có thể có người thứ hai phẫn nộ, thì chỉ có thể là Du Cát. Vì vậy, nếu Du Cát đã bày tỏ không có ý kiến gì, thì lần này Tử Sản coi như đã bịt miệng được đám đông rồi.
Nhưng tình cờ là, nếu đổi lại là người khác, Tử Sản có lẽ còn chút không yên tâm. Nhưng việc này hôm nay lại xảy ra trên người bạn chí cốt Du Cát của ông. Huống hồ, lần này Tử Sản cũng là thay Du thị nhất tộc trừ bỏ một kẻ gai mắt.
Vì vậy đối với màn kịch này, Tử Sản đương nhiên vô cùng tự tin.
Sự thật cũng đúng là như vậy, Du Cát nghe Tử Sản chuyên môn hỏi ý kiến mình trước mặt mọi người, đương nhiên hiểu ý, không khỏi cảm kích nói:
"Cát làm sao dám có ý kiến gì khác? Du Cát suýt nữa đến bản thân cũng không bảo toàn nổi, làm sao có thể lo chu toàn cho tất cả mọi người được? Về chuyện của thúc phụ, đây vốn thuộc về pháp độ quốc gia, không phải việc tư. Du Cát làm sao dám nói gì thêm?"
"Hơn nữa, Tử Sản đại phu đưa ra quyết định như vậy, chẳng phải cũng là vì tính toán lâu dài cho nước Trịnh chúng ta sao? Đã là có lợi cho quốc gia thì nên làm, Du Cát làm sao dám có nghi vấn gì? Nhớ năm xưa, Chu Công giết Quản Thúc, đày Thái Thúc, chẳng lẽ không yêu thương họ sao? Chu Công năm xưa làm như vậy, chẳng phải cũng là để củng cố uy tín của vương thất sao?"
"Vì vậy, hôm nay đừng nói là thúc phụ của chính mình. Nếu sau này Du Cát có tội lỗi gì, cũng xin đại phu hãy thực thi trừng phạt như hôm nay! Việc gì phải bận tâm đến suy nghĩ của những người trong Du thị chúng tôi chứ?"
Lời này nói ra thực sự rất vừa lòng Tử Sản.
Lý do Du Cát có thể trở thành người kế nhiệm của Tử Sản sau này, chính là vì ông nắm bắt rõ ràng về sự đời và lòng người.
Phải biết việc Du Sở bị trục xuất này, trên mặt nổi là chuyện mất mặt của Du thị nhất tộc. Nhưng thực tế thì sao? Lại chính là chuyện may mắn của riêng Du Cát!
Vì vậy, lúc này Du Cát đương nhiên biết Tử Sản đây là cố tình giúp đỡ mình. Và những lời này của ông vừa thốt ra, cũng tương đương với việc thay Tử Sản bịt miệng đám đông: Du thị nhất tộc chúng tôi từ trên xuống dưới, không hề vì chuyện này mà oán trách Tử Sản đại phu, cho nên các người lúc đó còn có thể nói ra nói vào gì nữa?
Tử Sản nghe vậy, cũng rất an lòng.
"Ha ha, Tử Thái Thúc quả nhiên hiểu đại nghĩa, có câu này của ngươi, Kiều cũng yên tâm rồi."
"Vậy việc này đến đây là kết thúc, các vị đại phu xin hãy trở về đi, sau này đều nên lấy đó làm gương, chớ để xảy ra những chuyện như vậy nữa!"
Tử Sản vừa dứt lời, mọi người liền vội vàng đứng dậy cáo từ mà đi.