Tiết trời mùa hạ dần rõ rệt hơn, đem đến Os Alta những đợt nóng âm ỉ. Nơi thư giãn duy nhất là ở cạnh bờ hồ hay những bể bơi mát lạnh của banya núp dưới bóng râm của rừng cây bulô bên cạnh Tiểu Điện. Dù hoàng gia Ravka có căm ghét Grisha thế nào, họ vẫn cho gọi Tiết Khí Sư và Tiết Hải Sư đến Đại Điện để triệu hồi gió cuốn và dựng những khối nước đá kiểu cách khổng lồ để làm mát căn phòng ngột ngạt. Đấy là một sự lãng phí tài năng Grisha, nhưng tôi vẫn hăm hở giúp cho Đức vua và Hoàng hậu hài lòng, đằng nào tôi cũng đã lấy đi từ họ một số Sáng Chế Gia quan trọng, những người đang cần cù chế tác mấy cái đĩa gương bí ẩn của David.
Mỗi buổi sáng, tôi họp mặt với hội đồng Grisha - đôi khi vài phút, đôi khi hàng giờ - để bàn về tin tức tình báo, hoạt động quân đội, và những gì nghe được từ biên giới phía nam lẫn bắc.
Nikolai vẫn mong tiến đánh Hắc Y trước khi anh ta tập hợp đầy đủ lực lượng bóng tối của mình, nhưng đến giờ mạng lưới gián điệp và thông tin của Ravka vẫn chưa thể tìm ra vị trí của anh ta. Càng ngày càng có vẻ như chúng tôi phải trụ lại ở Os Alta. Lợi thế duy nhất của tất cả chính là Hắc Y không thể gửi bọn nichevoya tới đây tấn công. Anh ta phải ở gần chúng, nghĩa là anh ta sẽ phải cùng hành quân đến thủ phủ. Câu hỏi lớn đặt ra là anh ta sẽ xâm nhập Ravka từ Fjerda hay Shuhan.
Đứng trước hội đồng Grisha trong phòng quân sự, Nikolai huơ tay về phía một trong số những tấm bản đồ khổng lồ trên tường. “Chúng ta đã lấy lại phần lớn lãnh thổ trong chiến dịch vừa qua,” gã nói, chỉ đến biên giới phía bắc của Ravka với Fjerda. “Rừng rậm dày đặc, khó có thể vượt qua khi sông không bị đóng băng, và những lối vào trên đường đã được phong tỏa.”
“Có Grisha nào đóng quân ở đó không?” Zoya hỏi.
“Không,” Nikolai nói. “Nhưng có rất nhiều quân trinh sát ở Ulensk. Nếu Hắc Y từ phía đó thì chúng ta sẽ biết ngay.”
“Và anh ta phải đối đầu với dãy Petrazoi,” Paja thêm vào. “Dù có đi thẳng hay đi vòng thì nó sẽ câu giờ cho chúng ta.” Cô ấy đã tự giác đến họp trong vài tuần qua.
Dù David vẫn im lặng và lúng túng, Paja trông khá vui vì có thời gian rời khỏi xưởng làm việc.
“Ta lo về tầng đất đóng băng hơn,” Nikolai bảo, tay lướt dọc theo dải biên giới phía trên Tsibeya. “Nơi đó được củng cố vững vàng. Nhưng nó quá lớn, khó lòng kiểm soát toàn bộ”
Tôi gật đầu. Mal và tôi đã từng bước trên mảnh đất hoang dại ấy cùng nhau, và tôi nhớ chúng mênh mang thế nào. Tôi nhìn quanh phòng, tìm kiếm cậu ấy, dù biết rằng Mal đã lại đi săn, lần này với một nhóm thiện xạ người Kerch và nhà ngoại giao Ravka.
“Nếu anh ta đến từ phía nam thì sao?” Zoya lại hỏi.
Nikolai ra hiệu cho Fedyor, anh ta liền đứng lên và giải thích cho những Grisha còn lại điểm yếu của biên giới phía nam. Người Corporalnik biết rõ khu vực ấy vì anh từng đóng quân ở Sikursk.
“Chuyện tuần tra toàn bộ dãy núi xuất phát từ Sikurzoi gần như bất khả thi,” anh ta nghiêm túc nhận xét. “Những băng cướp nước Shu đã lợi dụng điều này hàng năm qua. Hắc Y có thể dễ dàng lẻn vào.”
“Vậy anh ta sẽ hướng thẳng về Os Alta,” Sergei kết luận.
“Ngang qua căn cứ quân sự ở Poliznaya,” Nikolai ghi nhận. “Đấy có thể là lợi thế cho chúng ta. Dù sao thì, khi anh ta bắt đầu hành quân, chúng ta sẽ chuẩn bị sẵn sàng.”
“Sẵn sàng?” Pavel khịt mũi. “Với một binh đoàn quái vật bất khả chiến bại?”
“Chúng không đến mức bất khả chiến bại đâu,” Nikolai bảo, gật đầu với tôi. “Và Hắc Y cũng vậy. Ta biết. Ta đã bắn anh ta.”
Mắt Zoya mở to. “Ngài đã bắn anh ta?”
“Chính xác,” gã nói. “Không may thay, ta làm không tốt lắm, nhưng ta chắc mình sẽ tiến bộ nếu tập luyện thường xuyên.” Gã nhìn lướt qua đoàn Grisha, quan sát từng khuôn mặt lo lắng trước khi cất tiếng lần nữa. “Hắc Y rất mạnh, nhưng chúng ta cũng vậy. Anh ta chưa bao giờ đối mặt với Thượng Quân và Hạ Quân cùng lúc, hoặc loại vũ khí mà ta định dùng. Chúng ta sẽ đối mặt với anh ta. Vây hãm anh ta. Để xem bên nào thắng.”
Trong khi quân đội bóng đêm của Hắc Y tập trung vào Tiểu Điện, anh ta sẽ sơ hở. Những trung đoàn ít người gồm Grisha và binh sĩ được trang bị kỹ lưỡng sẽ đóng quân trong khoảng cách hai dặm quanh thủ phủ. Khi chiến trận bắt đầu, họ sẽ bao vây Hắc Y và xả đạn bằng toàn bộ súng ống mà Nikolai có thể thu gom.
Nói cách khác, đây là điều mà Hắc Y luôn lo sợ. Một lần nữa, tôi nhớ đến lúc anh ta miêu tả loại vũ khí mới được chế tạo ngoài biên giới Ravka, và những gì anh ta đã nói với tôi, rất lâu về trước, bên dưới mái nhà xập xệ của kho thóc cũ: Triều đại của Grisha đang dần đến hồi kết rồi.
Paja hắng giọng: “Chuyện gì sẽ xảy ra với đội quân bóng tối một khi chúng ta giết chết Hắc Y?”
Tôi muốn ôm cô ấy. Tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra với bọn nichevoya sau khi Hắc Y bị tiêu diệt. Chúng có thể hóa thành hư không, hoặc chúng có thể trở nên điên loạn hoặc tệ hơn, nhưng cô ấy đã nói: Một khi chúng ta giết chết Hắc Y. Ngần ngại, hoang mang, nhưng câu nói ấy nghe đã có mùi hy vọng.
Chúng tôi bỏ phần lớn côngsức vào hàng rào phòng vệ của Os Alta. Thành phố có một hệ thống chuông báo động cổ để báo tin về cung điện khi kẻ thù xuất hiện. Với sự chấp thuận của cha mình, Nikolai đã lắp đặt những khẩu súng nặng nề ở phía trên thành phố và dọc tường lâu đài như đã làm với thuyền Chim Ruồi. Tôi cũng cho lắp mấy khẩu trên mái Tiểu Điện dù đoàn Grisha cứ cằn nhằn mãi. Súng có thể không ngăn được nichevoya nhưng sẽ khiến chúng chậm lại.
Một cách ngần ngại, những Grisha khác bắt đầu mở lòng hơn với cấp bậc Sáng Chế Gia. Với sự giúp đỡ của Tiết Hỏa Sư, những Sáng Chế Gia đang cố chế tạo grenatki có khả năng phát ra một nguồn sáng đủ mạnh để cầm chân hay làm tê liệt binh đoàn bóng tối. Vấn đề là phải thực hiện điều đó mà không cần dùng đến loại bột nổ sẽ san bằng tất cả xung quanh. Thi thoảng tôi cũng sợ những Sáng Chế Gia sẽ đốt tung toàn bộ Tiểu Điện và hoàn thành công việc của Hắc Y thay cho anh ta. Nhiều lần tôi đã thấy Grisha ngồi trong sảnh ăn với tay áo hay lông mày cháy sém. Tôi khuyến khích họ thử nghiệm những phát minh nguy hiểm hơn cạnh bờ hồ với Tiết Hải Sư ở bên để phòng bất trắc.
Nikolai bị dự án này cuốn hút đến mức nhất quyết đòi được tham gia thiết kế. Những Sáng Chế Gia cố lờ đi, rồi vờ chiều ý gã, nhưng họ sớm nhận ra Nikolai không chỉ là một hoàng tử mau chán thích chơi bời. Gã không chỉ thấu suốt ý tưởng của David mà còn hợp tác với những Grisha lang thang đủ lâu để dễ dàng thông hiểu thuật ngữ thuật Điều Nhiên. Chẳng mấy chốc, họ đã quên hẳn cấp bậc và địa vị otkazat’sya của gã, và người ta thường thấy gã lụi cụi trên bàn làm việc trong xưởng của Sáng Chế Gia.
Tôi thấy khó chịu nhất với thí nghiệm diễn ra đằng sau những cánh cửa sơn đỏ của phòng giải phẫu Tâm Y, nơi họ hợp tác với Sáng Chế Gia để hợp nhất thép Grisha với xương người. Ý tưởng ban đầu là để binh sĩ có thể chịu được đòn tấn công của nichevoya. Nhưng quá trình diễn ra đau đớn và khiếm khuyết, mảnh kim loại bị cơ thể thí nghiệm đào thải một cách thường xuyên. Thiện Tâm Y đã cố gắng hết sức, nhưng những tiếng kêu khóc thảm thiết của lính tình nguyện Thượng Quân thi thoảng vẫn vang vọng trên các dãy hành lang Tiểu Điện.
Buổi trưa luôn đầy ắp những cuộc họp đằng đẵng ở Đại Điện. Sức mạnh của Tiết Dương Sư là con át chủ bài để Ravka đề nghị liên minh với những nước khác, và tôi thường được yêu cầu xuất hiện ở các buổi gặp gỡ ngoại giao để thị phạm năng lực và chứng tỏ rằng tôi vẫn còn sống. Hoàng hậu tổ chức tiệc trà và bữa tối, nơi tôi phô diễn tài nghệ. Nikolai thường ghé qua để ban phát ngợi khen, trơ trẽn tán tỉnh và lởn vởn quanh chỗ tôi ngồi, tỏ vẻ bảo hộ một ứng cử viên được nuông chiều.
Nhưng không gì tẻ nhạt bằng những “phiên họp chiến thuật.” với quân sư và chỉ huy của Đức vua. Đức vua hiếm khi có mặt. Ông ta thích tập tễnh đuổi theo hầu gái và ngủ dưới nắng như một con mèo đực già khụ hơn. Vắng Đức vua, những cố vấn viên của ông ta cứ mải bàn luận trong vòng luẩn quẩn vô tận. Họ tranh cãi về việc giảng hòa hay tiến đánh Hắc Y. Họ tranh cãi về việc hợp tác với nước Shu hay Fjerda. Họ tranh cãi từng vấn đề một trong ngân quỹ, từ số lượng đạn dược đến khẩu phần ăn sáng của các trung đoàn. Vậy mà hiếm khi có gì được giải quyết hay định đoạt.
Khi Vasily biết Nikolai và tôi đã đến dự những buổi họp này, hắn đã chấm dứt bao năm lơ đãng nhiệm vụ với bổn phận của một người thừa kế Lantsov và khăng khăng đòi tham gia chung. Ngạc nhiên thay, Nikolai đã nồng nhiệt chào đón hắn.
“May quá,” gã nói. “Làm ơn hãy nói rằng anh hiểu được mấy thứ này đi.” Gã đẩy một chồng sổ kế toán qua phía bên kia bàn.
“Cái gì đây?” Vasily hỏi.
“Đề xuất sửa chữa cống nước bên ngoài Chernitsun.”
“Từng này cho một cái cống nước sao?”
“Đừng lo,” Nikolai bảo. “Em sẽ chuyển đống còn lại đến phòng anh sau.”
“Còn nữa ư? Mấy bộ trưởng không thể...”
“Anh thấy chuyện gì đã xảy ra khi phụ vương để kẻ khác cai trị Ravka thế người rồi đấy. Chúng ta phải cẩn thận.”
Một cách cẩn trọng, Vasily nhấc tờ giấy phía trên cùng của chồng sổ sách như thể đang cầm một miếng giẻ dơ bẩn. Tôi phải cố lắm mới không bật cười.
“Vasily nghĩ anh ấy có thể nắm quyền chỉ huy như phụ vương đã làm,” Nikolai giãi bày với tôi trưa hôm ấy, “mở tiệc đình đám, phát biểu theo kỳ. Ta chắc chắn sẽ làm anh ấy hiểu ra việc cai trị vương quốc mà không có Hắc Y hay lão Tư Tế giúp đỡ là thế nào.”
Kế hoạch ấy nghe có vẻ ổn, nhưng không lâu sau, tôi đã thầm chửi rủa cả hai vị hoàng tử. Sự hiện diện của Vasily làm buổi họp dài gấp đôiHắn tạo dáng và ra vẻ, cân nhắc từng chút một, nói huyên thuyên về lòng yêu nước, chiến thuật, và những luận điểm về ngoại giao.
“Tôi chưa bao giờ gặp qua người nào nói dai dẳng mà vô ích như vậy,” tôi phát cáu trong lúc được Nikolai hộ tống về Tiểu Điện sau một phiên họp tồi tệ. “Anh phải làm gì đó đi.”
“Như là?”
“Bảo mấy con ngựa thắng giải đá vào đầu anh ta ấy.”
“Ta chắc bình thường chúng cũng muốn vậy lắm,” Nikolai bông đùa. “Vasily lười biếng và rỗng tuếch, và anh ấy thích đi đường tắt, nhưng cai trị vương quốc không phải chuyện dễ dàng. Tin ta đi, anh ấy sẽ sớm chán thôi.”
“Có thể,” tôi đoán. “Nhưng chắc tôi sẽ chết vì chán trước anh ta.”
Nikolai cười to. “Lần tới nhớ đem rượu theo. Mỗi lần anh ấy đổi ý thì uống một ngụm.”
Tôi rên rỉ. “Tôi sẽ ngã vật trên sàn trước khi hết giờ họp quá.”
Với sự giúp đỡ của Nikolai, tôi đã mời một chuyên gia quân sự từ Poliznaya đến giúp các Grisha làm quen với vũ khí hiện đại và dạy họ bắn súng. Dù buổi học bắt đầu một cách căng thẳng, giờ đây trông họ có vẻ đã thuần thục hơn, và chúng tôi mong sẽ có vài tình bạn nảy nở giữa Thượng và Hạ Quân. Nhóm Grisha và binh sĩ được chọn để săn đuổi Hắc Y khi anh ta tiếp cận Os Alta tiến triển nhanh nhất. Họ trở về từ những nhiệm vụ tập huấn với bao trò đùa riêng tư và sự thân thiết mới mẻ. Họ thậm chí còn gọi nhau là nolniki , con số không, vì họ không hoàn toàn thuộc về Thượng hay Hạ Quân nữa.
Tôi đã lo không biết Botkin phản ứng sao với những thay đổi ấy. Nhưng dường như ông có thiên phú giết chóc, không cần biết cách thức thế nào, và ông vui mừng chớp lấy mọi cơ hội bàn chuyện vũ khí với Tolya và Tamar. Vì người Shu quá nặng tay với các Grisha nước mình nên có rất ít người sống sót để gia nhập Hạ Quân. Botkin thích nói tiếng mẹ đẻ, ông cũng thích sự tàn bạo của cặp sinh đôi. Họ không dựa vào mỗi năng lực Tâm
Y như các Grisha lớn lên ở Tiểu Điện vẫn thường làm. Thay vào đó, thuật Độc Tâm chỉ là một vũ khí nữa trong kho dự trữ đáng nể của họ mà thôi.
“Cậu nhóc nguy hiểm. Cô nhóc nguy hiểm,” Botkin nhận xét, dõi theo cặp sinh đôi đấu với một nhóm Tâm Y cùng một tốp Tiết Độ Sư đang lo lắng chờ đến lượt vào buổi sáng nọ. Marie và Sergei cũng ở đó, Nadia theo sau họ như thường lệ.
“Cổ còn hó hơn anh ha”Sergei than phiền. Tamar đã đánh anh ta sứt môi, và anh ta nói rất khó nghe. “Hôi thấy tiếc cho chồng cô ha”
“Sẽ không kết hôn,” Botkin lên tiếng trong lúc Tamar ném một Tiết Hỏa Sư xui xẻo xuống sàn.
“Tại sao?” tôi ngạc nhiên hỏi.
“Cô nhỏ không. Anh cô nhỏ cũng không,” người lính đánh thuê trả lời. “Họ giống Botkin. Sinh ra để chiến đấu. Được tạo ra cho chiến tranh.”
Ba Tâm Y nhào đến chỗ Tolya. Trong nháy mắt, họ đã nằm rên rỉ trên sàn. Tôi nghĩ đến những gì Tolya đã nói trong thư viện, rằng anh ta không sinh ra để phục vụ Hắc Y. Nhưng nhiều người Shu khác, anh ta đã chọn con đường làm lính đánh thuê, chu du thế giới với chức danh ấy và một người thuyền trưởng. Nhưng cuối cùng anh ta cũng dừng chân ở Tiểu Điện. Anh ta và em gái sẽ ở lại bao lâu?
“Tôi thích cô ấy,” Nadia nói, nhìn Tamar đầy ước ao. “Cô ấy thật can đảm.”
Botkin bật cười. “Can đảm là một từ khác để chỉ ngu ngốc.”
“Hôi sẽ không nói hẳng mặt cô ấy hế đâu,” Sergei cằn nhằn trong lúc Marie lấy khăn ướt chậm lên môi anh ta.
Tôi chợt muốn mỉm cười và quay đi. Tôi vẫn chưa quên cách ba người bọn họ đã chào mừng tôi đến Tiểu Điện. Họ không gọi tôi là gái điếm hay cố đuổi cổ tôi, nhưng hẳn nhiên họ đã chẳng lên tiếng bảo vệ tôi, nói gì đến bạn bè. Bên cạnh đó, tôi không biết phải cư xử cạnh họ thế nào. Chúng tôi chưa bao giờ thật sự thân thiết, và giờ địa vị cách biệt càng giống như một lỗ hổng không thể lấp đầy.
Genya sẽ chẳng để tâm , tôi chợt nghĩ. Genya biết rõ tôi. Cô ấy đã cười cùng tôi và tâm sự cùng tôi, và không bộ kefta lấp lánh hay quyền chức cao sang nào có thể ngăn cô ấy nói ra suy nghĩ của mình hay khoác tay tôi để chia sẻ chút chuyện tán dóc. Dù cô ấy đã nói dối, tôi vẫn nhớ cô.
Dường như để trả lời cho suy nghĩ ấy, tay áo của tôi bị ai đó khẽ giật, và một giọng run rẩy vang lên, “Moi soverenyi?”
Nadia đứng đó bồn chồn. “Tôi mong...”
“Chuyện gì?”
Cô ấy quay lại phía góc tối trong chuồng ngựa và đưa tay chỉ một cậu nhóc mặc đồ xanh Etherealki mà tôi chưa gặp qua bao giờ. Vài Grisha đã bắt đầu lộ diện sau khi chúng tôi gửi đi lệnh ân xá, nhưng cậu nhóc này trông còn quá nhỏ để phục vụ trong trận địa. Nó lo lắng tiến đến gần, ngón tay xoắn vặn trong áo kefta.
“Đây là Adrik,” Nadia nói, vòng tay qua người cậu nhóc. “Em trai tôi.” Phải nhìn kỹ mới thấy hai người giống nhau. “Chúng tôi nghe nói cô muốn di tản trường học.”
“Đúng vậy.” Tôi đang chuyển các học sinh đến chỗ mà tôi biết sẽ có đủ kí túc xá và không gian cho họ tá túc, một nơi cách xa chiến trường: Keramzin. Botkin sẽ đi cùng họ. Tôi ghét phải đánh mất một người lính tài năng như vậy, nhưng bằng cách này những Grisha trẻ tuổi vẫn có thể học hỏi ông- và ông có thể trông chừng chúng. Vì Baghra không muốn gặp tôi, tôi đã bảo một người hầu đến chỗ bà với đề nghị y hệt. Bà không trả lời. Dù đã cố lơ đi sự khinh miệt từ bà thì những lời chối từ liên tiếp ấy vẫn rất đau.
“Em là học sinh à?” Tôi hỏi Adrik, đẩy lùi ý nghĩ về Baghra khỏi tâm trí. Cậu nhóc gật đầu.
“Adrik muốn hỏi... chúng tôi muốn hỏi...”
“Em muốn ở lại,” cậu nhóc cương nghị cất tiếng.
Tôi nhướng mày. “Em bao nhiêu tuổi?”
“Đủ lớn để chiến đấu.”
“Năm nay nó sẽ tốt nghiệp,” Nadia chêm vào.
Tôi cau mặt. Cậu nhóc chỉ nhỏ hơn tôi vài tuổi, nhưng người gầy giơ xương và tóc tai rối bù.
“Đến Keramzin cùng những người khác đi,” tôi nói. “Nếu em muốn thì một năm nữa có thể gia nhập.” Nếu chúng tôi còn ở đây.
“Em giỏi mà,” cậu nhóc nói. “Em là Tiết Khí Sư, và em mạnh như Nadia, kể cả khi không có bộ khuếch đại.”
“Nguy hiểm lắm.”
“Đây là nhà em. Em không đi đâu hết.”
“Adrik!” Nadia quở trách.
“Không sao đâu,” tôi nói. Adrik nhìn như muốn nổi đóa. Tay nó siết lại thành nắm đấm. Tôi nhìn Nadia. “Cô chắc là mình muốn em ấy ở lại chứ?”
“Em...” Adrik bắt đầu.
“Chị đang nói chuyện với chị của em. Nếu em bại trận dưới tay binh đoàn của Hắc Y, cô ấy sẽ là người khóc thương em.” Mặt Nadia trắng bệch khi nghe đến đó, như Adrik không nao núng. Tôi phải công nhận cậu nhóc rất có khí phách.
Nadia cắn môi lo lắng, hết nhìn tôi đến Adrik.
“Nếu cô sợ làm nó buồn, thì hãy nghĩ đến cảnh chôn cất nó xem,” tôi nói. Tôi biết mình đang tỏ ra cay nghiệt, nhưng tôi muốn hai người họ hiểu rằng mình đang đòi hỏi gì.
Cô ấy ngần ngại, rồi đứng thẳng lên. “Để em ấy chiến đấu đi,” cô ấy bảo. “Tôi muốn nó ở lại. Nếu cô gửi nó đi thì một tuần sau nó sẽ lại về thôi.”
Tôi thở dài, rồi quay lại với Adrik, vốn đang cười toe toét. “Không được hé răng với những học sinh khác đấy,” tôi nói. “Chị không muốn chúng nghĩ sai.” Tôi chỉ Nadia. “Và cô phải chịu trách nhiệm về nó đó.”
“Cảm ơn, moi soverenyi ,” Adrik nói, cúi đầu thấp đến nỗi tôi sợ nó sẽ té ngã.
Tôi đã bắt đầu thấy hối hận rồi. “Đưa em cô về lớp đi.”
Tôi nhìn họ bước lên đồi về phía bờ hồ, rồi tôi phủi bụi khỏi quần áo và đến chỗ phòng tập huấn nhỏ hơn, nơi Mal đang đấu tay đôi với Pavel. Dạo này Mal ở Tiểu Điện ngày một ít hơn. Những thiếp mời được gửi đến ngay buổi trưa cậu trở về từ Balakirev - buổi đi săn, tiệc tại gia, câu cá hồi, trò đánh bạc. Dường như mọi quý tộc và chỉ huy đều muốn có Mal trong sự kiện tiếp theo của mình.
Thi thoảng cậu ấy chỉ vắng một buổi trưa, thi thoảng những vài ngày. Nó gợi tôi nhớ đến hồi ở Keramzin, khi tôi dõi theo bóng cậu ấy cưỡi ngựa đi mất và ngóng chờ mỗi ngày bên cửa sổ nhà bếp đến ngày cậu trở về. Nhưng nếu tôi thật lòng thì, những ngày Mal vắng mặt tôi thoải mái hơn. Khi cậu ấy ở Tiểu Điện, tôi thấy có lỗi vì không thể dành thời gian với cậu nhiều hơn, và tôi ghét cách các Grisha ngó lơ hay coi thường cậu ấy như người hầu. Nên tôi khuyến khích Mal đi, dù có nhớ cậu ấy đến thế nào.
Như thế này tốt hơn, tôi tự nhủ. Trước khi đào ngũ để giúp tôi, Mal đã là một người dò đường với tương lai tươi sáng, vây quanh bởi bè bạn và người hâm mộ. Cậu ấy lạc lõng khi đứng gác ở cửa hay lẩn quất trong góc phòng, đóng vai cái bóng trung thành trong lúc tôi đi từ buổi họp này đến buổi họp khác.
“Tôi có thể ngắm cậu ta cả ngày,” một giọng nói vang lên từ phía sau. Tôi sững người. Zoya đang đứng đó. Kể cả trong cái nóng, cô ta vẫn không bao giờ đổ mồ hôi.
“Cô không nghĩ cậu ấy bốc mùi Keramzin sao?” tôi hỏi, nhớ đến những lời miệt thị cô ta từng nói với tôi.
“Tôi thấy thường dân có một sự chân chất rất hấp dẫn. Khi nào chán cậu ta rồi cô sẽ cho tôi biết chứ?”
“Xin lỗi?”
“Ô, tôi hiểu lầm gì à? Hai người trông rất...thân mật. Nhưng tôi chắc tiêu chuẩn gần đây của cô đã cao hơn rồi.”
Tôi quay lại. “Cô làm gì ở đây, Zoya?”
“Tôi đến tập huấn.”
“Cô hiểu ý tôi mà. Cô làm gì ở Tiểu Điện?
“Tôi là binh sĩ Hạ Quân. Đây là nơi tôi thuộc về.”
Tôi khoanh tay. Đã đến lúc Zoya và tôi ngả bài với nhau rồi. “Cô không thích tôi, và cô chưa bao giờ bỏ lỡ cơ hội cho tôi biết điều đó. Sao giờ lại đi theo tôi?”
“Tôi còn lựa chọn nào khác sao?”
“Tôi chắc Hắc Y sẽ vui mừng chào đón cô về bên anh ta.”
“Cô đang đuổi tôi đi đấy à?” Cô ta đang lên giọng ngạo mạn như thường khi, nhưng tôi có thể nhận ra cô ta đang lo sợ. Điều đó làm tôi thấy vui được chút ít dù hơi tội lỗi.
“Tôi muốn biết sao cô cứ nhất quyết ở lại.”
“Vì tôi không muốn sống trong bóng tối.” cô ta nói. “Vì cô là hy vọng khả dĩ nhất của chúng tôi.”
Tôi lắc đầu. “Dễ dàng quá.”
Cô ta đỏ mặt. “Tôi phải van xin cô ư?”
Cô ta sẽ làm thế sao? Tôi nhận ra mình không ghét ý nghĩ ấy. “Cô phù phiếm. Cô tham vọng. Cô sẽ làm tất cả để được sự chú ý của Hắc Y. Điều gì đã thay đổi?”
“Điều gì đã thay đổi?” Zoya nghẹn ngào. Cô ta mím môi, và hai bên tay siết lại thành nắm đấm. “Tôi có một người cô ở Novokribirsk. Một đứa cháu gái. Đáng ra Hắc Y có thể nói với tôi mục đích của anh ta. Nếu tôi có thể cảnh báo họ...” Giọng cô ta vỡ òa, và tôi ngay lập tức cảm thấy xấu hổ vì đã hài lòng nhìn cô ta quẫn bách.
Giọng của Baghra vang vọng bên tai: Cô cũng biết cách lạm quyền quá đăy...Càng phát triển, nó sẽ càng ham muốn nhiều hơn. Đã vậy, tôi có tin được Zoya không? Ánh sáng trong mắt cô ta là thật hay giả tạo? Cô ta chớp mắt để ngưng khóc và liếc tôi. “Tôi vẫn không ưa cô, Starkov. Sẽ không bao giờ. Cô là thường dân và rất vụng về, và tôi không hiểu vì sao cô được sinh ra với sức mạnh lớn đến nhường đó. Nhưng cô là Tiết Dương Sư, và nếu cô có thể giúp Ravka tự do, thì tôi sẽ chiến đấu vì cô.”
Tôi nhìn cô ta, cân nhắc kỹ càng, nhận ra hai vệt đỏ bừng trên má và đôi môi run rẩy của cô ta.
“Sao hả?” cô ta nói, và tôi có thể thấy cô ta phải cố thế nào mới dám hỏi. “Cô sẽ đuổi tôi đi à?”
Tôi đợi thêm một lúc. “Cô có thể ở lại,” tôi nói. “Tạm thời thì vậy.”
“Mọi chuyện ổn chứ?” Mal hỏi. Chúng tôi thậm chí còn không nhận ra cậu ấy đã đấu xong.
Trong chớp mắt, nỗi bất định của Zoya đã biến mất. Cô ta mỉm cười rạng rỡ với cậu ấy. “Tôi nghe nói anh là một tay xạ thủ thiên tài. Tôi nghĩ có khi mình nên theo học anh một buổi.”
Mal liếc nhìn Zoya rồi đến tôi. “Chắc để sau đi.”
“Tôi trông chờ lắm đấy,” cô ấy nói, rồi thướt tha rời đi trong tà áo bằng lụa.
“Chuyện gì vừa xảy ra vậy?” cậu ấy hỏi trong lúc hai đứa bắt đầu leo lên đồi để về Tiểu Điện.
“Mình không tin cô ta.”
Cậu ấy không nói gì trong một phút. “Alina,” Mal bứt rứt bày tỏ, “vụ ở Kribirsk...”
Tôi nhanh chóng cắt ngang. Tôi không muốn biết cậu ấy đã làm gì với Zoya ở trong lều Grisha lúc ấy. Và đấy càng không phải vấn đề. “Cô ta là một trong những binh lính được Hắc Y yêu thích, và cô ta ghét mình.”
“Chắc cô ta chỉ ghen với bồ thôi.”
“Cô ta đánh gãy hai cái xương sườn của mình.”
“Cô ta làm gì chứ?”
“Chỉ là tai nạn thôi. Đại loại thế” Tôi chưa bao giờ kể cho Mal nghe chính xác mọi chuyện tồi tệ thế nào trước khi tôi được cách sử dụng năng lực, những tháng ngày thất bại lẫn cô đơn vô cùng tận. “Mình chỉ không chắc cô ta về phe nào thôi.” Tôi xoa xoa gáy, các cơ ở đấy đã bắt đầu cứng còng. “Mình không thể an tâm về bất kì ai. Về đoàn Grisha. Về những người hầu. Tất cả họ đều có thể là tay sai của Hắc Y.”
Mal nhìn quanh quất. Hiếm lắm mới không có ai nhìn chúng tôi. Một cách bốc đồng, cậu ấy nắm lấy tay tôi. “Hai ngày nữa Gritzki sẽ tổ chức một buổi tiệc coi bói ở Thượng Trấn. Bồ đi cùng mình nhé”
“Gritzki?”
“Cha của cậu ta là Stepan Gritzki, ông hoàng dưa muối. Nhà giàu mới nổi.” Mal nói bằng giọng nhái lại một quý tộc tự mãn rất chuẩn. “Nhưng nhà cậu ta có một dinh thự ở ven kênh.”
“Mình không thể,” tôi nói, nghĩ đến những buổi họp, những chiếc đĩa gương của David, chuyện di dời trường học. Việc đi tiệc khi chúng tôi sắp phải đối mặt với chiến tranh trong vòng vài ngày hoặc vài tuần nghe thật sai trái.
“Bồ có thể,” Mal thuyết phục. “Chỉ một hai tiếng thôi.”
Đề nghị thật hấp dẫn - Dành một chút thời gian với Mal, lánh xa những áp lực của Tiểu Điện.
Hẳn cậu ấy nhận ra tôi đang lưỡng lự. “Chúng mình sẽ mặc đồ biểu diễn cho bồ,” cậu ấy nói. “Sẽ không ai biết Tiết Dương Sư đang ở đó.”
Một buổi tiệc, vào tối muộn, sau khi công việc trong ngày đã hoàn tất. Tôi chỉ bỏ lỡ một đêm tìm kiếm vô ích trong thư viện. Có gì tổn hại đâu?
“Được rồi,” tôi nói. “Đi thôi.”
Gương mặt cậu ấy vỡ ra thành một nụ cười tươi rói khiến tôi ngưng thở. Tôi không biết liệu mình có thể làm quen với sự thật rằng nụ cười ấy là dành cho tôi hay không.
“Tolya và Tamar sẽ không thích đâu,” cậu ấy cảnh báo.
“Họ là cận vệ của mình. Họ nghe lệnh mình.”
Mal đứng nghiêm và cúi chào tôi bằng vẻ nghiêm trọng. “Da, moi soverenyi,” cậu ấy phát âm với ngữ điệu ảm đạm. “Chúng tôi sống để phục vụ ngài.”
Tôi đảo mắt, nhưng trong lúc nhanh chân trở về xưởng làm việc của Sáng Chế Gia, tôi thấy nhẹ lòng hơn nhiều tuần trước đó.