Lần nữa, người con gái mơ về những con tàu, nhưng lần này, chúng biết bay. Những đôi cánh trắng muốt dệt bằng vải, và một con cáo với đôi mắt tinh ranh đứng sau bánh lái. Đôi khi con cáo sẽ trở thành vị hoàng tử hôn lên môi cô và trao tặng cô chiếc vương miện đá quý. Đôi khi nó trở thành một con chó ngao đỏ thẫm, mõm sùi bọt mép, chạy theo táp vào chân cô trong lúc trốn chạy.
Và rất thường xuyên, cô mơ về Hỏa Điểu. Nó vây lấy cô trong đôi cánh rực lửa và siết thật chặt trong lúc cô bị thiêu đốt.
Trước khi tin tức truyền đến từ rất lâu, cô đã biết Hắc Y vẫn sống sót và cô đã thất bại lần nữa. Anh ta đã được đoàn Grisha của mình giải cứu và giờ đang cai trị Ravka trên một ngai vàng xây đắp từ bóng tối, vây quanh là binh đoàn quái vật của mình. Cô không biết anh ta có bị suy yếu bởi những gì cô đã làm trong gian thờ hay không. Anh ta đã sống quá lâu, và quyền năng gắn bó với anh ta hơn cô nhiều.
Những cận vệ oprichiniki của anh ta hành quân vào tu viện và nhà thờ, lật dở mái ngói và đào bới mặt đất, truy tìm Tiết Dương Sư. Giải thưởng được đưa ra, cảnh báo được lan truyền, và người con gái lại bị săn đuổi một lần nữa.
Lão linh mục thề rằng cô vẫn an toàn trong mạng lưới đường hầm dày đặc đan xen Ravka như tấm bản đồ bí mật. Vài người tuyên bố rằng những đường hầm ấy đã được tạo dựng bởi những đội quân mộ đạo, rằng phải mất hàng trăm năm cày cuốc và đục đẽo chúng mới thành hình. Kẻ khác lại bảo chúng là thành quả của một con quái vật, một con trùng vĩ đại đã nuốt chửng đất đá, rễ cây và cát sỏi, thứ đã dọn sạch những con đường ngầm dẫn tới chốn linh thiêng xưa cũ, nơi dân chúng vẫn cất lên bao lời khấn nguyện. Nhưng cô chỉ biết rằng không chỗ nào có thể dung chứa mình được lâu.
Cô ấy nhìn khuôn mặt của những tín đồ đi theo mình: những ông lão, thiếu nữ, trẻ con, binh sĩ, nông dân, tù nhân. Mọi thứ cô thấy chỉ là những xác chết, những thân thể để Hắc Y đặt thêm dưới chân cô.
Lão Tư Tế khóc nấc, hét vang lời tạ ơn rằng Tiết Dương Sư còn sống, rằng một lần nữa cô lại thoát chết. Trong cái nhìn hoang dại u tối của lão, cô nhìn thấy một sự thật khác: Một thánh nữ tử vì đạo sẽ ít rắc rối hơn một thánh nữ còn sống.
Tiếng cầu nguyện của môn đồ cất lên xung quanh người con trai và người con gái, vang vọng ngày càng nhiều bên dưới lòng đất, dội lại từ những bức tường đá cao vời trong Giáo Hội Trắng. Lão Tư Tế bảo đấy là chốn linh thiêng, chỗ trú ẩn của họ, nơi tôn nghiêm của họ, nhà của họ.
Người con trai lắc đầu. Cậu ấy chỉ cần nhìn đã biết thế nào là nhà tù.
Dĩ nhiên, cậu đã lầm. Người con gái có thể nhận ra từ cách lão Tư Tế nhìn cô chật vật đứng vững. Cô nghe thấy nó trong từng nhịp tim đập yếu ớt của mình. Đây không phải một nhà tù. Nó là một ngôi mộ.
Nhưng người con gái đã sống trong vô hình suốt một thời gian dài. Cuộc đời cô ấy vốn dĩ từng giống như hồn ma, lẩn tránh khỏi thế giới và bản thân mình. Cô ấy hiểu được sức mạnh của những thứ bị chôn giấu từ lâu tốt hơn bất kì ai.
Mỗi khi đêm xuống, cô nghe người con trai đi qua lại ngoài cửa phòng, canh phòng cẩn mật với cặp sinh đôi mắt vàng. Cô ấy nằm im trên giường, đếm từng hơi thở, vươn tới ngoài xa, kiếm tìm ánh sáng. Cô nhớ đến con tàu vỡ nát, tới Novokribirsk, tới những cái tên đỏ máu chi chít trên tường nhà thờ xiêu vẹo. Cô nhớ đến những xác chết chồng chất bên dưới mái vòm vàng; thân thể đứt lìa của Marie; Fedyor, người đã một lần cứu mạng cô. Cô nghe thấy bài hát của đoàn hành hương cùng bao lời cổ vũ. Cô nghĩ đến bầy volcra và Genya rúm ró trong bóng đêm.
Người con gái chạm vào chiếc vòng trên cổ, xiềng xích trên tay. Bao gã đàn ông đã cố gắng khiến cô thành hoàng hậu. Giờ cô đã số phận đã định cho cô một vị trí còn hơn thế nữa.
Hắc Y đã bảo rằng anh ta được sinh ra để cai trị. Anh ta đã chiếm được ngai vàng của mình, và một phần trong cô nữa. Như thế không sao cả. Vì cả người sống lẫn chết, cô ấy bằng lòng trở thành con cờ tính toán.
Rồi cô sẽ trỗi dậy....Sức mạnh xuyên suốt người tôi - sức mạnh của con huơu đực, trái tim mạnh mẽ của nó đập trong lồng ngực của cả hai, sinh mạng anh ta đã tước đoạt, sinh mạng tôi đã cố cứu rỗi. Nhưng tôi cũng cảm thấy sức mạnh của Hắc Y sức mạnh của Hắc Giáo Chủ, sức mạnh của Vực Tối.
Tương đồng kêu gọi tương đồng. Tôi đã nhận ra nó khi thuyền tiến vào Hư Hải, nhưng tôi đã quá e sợ đề đón nhận nó. Lân này, tôi không chống cự. Tôi buông bỏ nỗi sợ, tội lỗi, hổ thẹn. Bóng tối ở trong tôi. Anh ta đã ươm mầm nó, và tôi sẽ không chối từ nữa. Lũ volcra bầy nicheyoya chúng là những con quái vật của tôi, tất cả. Và Hắc Y cũng vậy.
Sức mạnh của tôi cũng là của anh, tôi lập lại. Vòng tay anh ta siết chặt lấy tôi hơn. Và sức mạnh của anh cũng là của tôi, tôi thì thầm khi hôn anh ta.
Thế giới dội lại trong tôi, trong cả hai người.
Những chiến binh bóng tối trở người và âm ỉ xoay vòng....
HẾT