Phá Muôn Trùng Vây

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11

❊ ❊ ❊

Đoàn nqười hành hương càng đông càng khó kiểm soát, và chẳng mấy chốc tôi bị buộc phải ngồi trong xe ngựa. Thi thoảng Mal sẽ ngồi chung với tôi, nhưng thường thì cậu ấy sẽ chọn cưỡi ngựa đi bên ngoài, canh gác cỗ xe như Tolya và Tamar. Dù rất muốn có cậu ấy ở bên nhưng tôi biết đấy là lựa chọn tốt nhất. Bị nhốt trong chiếc hộp di động hào nhoáng tí hon ấy, cậu ấy luôn bực bội.

Nikolai chỉ xuất hiện cùng tôi mỗi khi tiến vào hoặc rời khỏi những ngôi làng, làm vậy để mọi người đều thấy chúng tôi luôn ở cạnh nhau. Gã nói luôn mồm. Gã luôn nghĩ đến chuyện xây dựng vài thứ hay ho - một cái máy lát đường, một hệ thống thủy lợi mới, một chiếc thuyền tự động. Gã vẽ nguệch ngoạc trên mọi loại giấy mà mình tìm được, và mỗi ngày trôi qua là một cách cải tiến mới của gã cho phiên bản tiếp theo của thuyền Chim Ruồi.

Gã cũng khá hào hứng mỗi khi nói về bộ khuếch đại thứ ba và Hắc Y tuy chủ đề đó làm tôi thấy lo lắng vô cùng. Gã không nhận ra vòng cung bằng đá trong hình vẽ là gì, Sankt Ilya không hề tiết lộ bí mật của mình bất kể chúng tôi có nheo mắt dò xét trang sách kỹ lưỡng đến đâu. Nhưng việc đó không thể ngăn Nikolai khỏi bao suy xét vô tận về những địa điểm khả dĩ để bắt đầu săn Hỏa Điểu, hoặc gã sẽ chất vấn tôi về sức mạnh mới của Hắc Y.

“Chúng ta sẽ chiến đấu cùng nhau,” gã nói. “Trong trường hợp cô đã quên thì, Hắc Y không ưa ta cho lắm. Nên ta muốn được tận dụng tất cả mọi lợi thế có thể.”

Tôi chẳng có gì nhiều để nói. Bản thân tôi còn chẳng biết Hắc Y đang làm gì nữa là.

“Grisha chỉ có thể sử dụng và biến đổi những gì đã có sẵn. Thuật Kiến Tạo lại là một loại năng lực khác. Baghra gọi nó là ‘quá trình sáng tác ở trung tâm thế giới.”’

“Và cô nghĩ rằng đấy là mục đích Hắc Y đang đeo đuổi?”

“Có thể. Tôi không biết nữa. Chúng ta đều có giới hạn, và khi vượt quá chúng, chúng ta sẽ kiệt sức. Nhưng về lâu về dài thì, việc sử dụng năng lượng sẽ giúp chúng tôi mạnh hơn. Chuyện Hắc Y triệu hồi lũ nichevoya thì khác. Tôi nghĩ anh ta đã phải đánh đổi.” Tôi diễn tả vẻ căng thẳng từng xuất hiện trên mặt Hắc Y, sự mệt mỏi của anh ta. “Năng lực ấy không cung cấp sức mạnh cho anh ta. Nó lấy đi sức mạnh từ anh ta.”

“Chà, vậy là rõ rồi,” Nikolai nói, gã nhịp ngón tay lên hình xăm trên đùi, tâm trí bắt đầu khuấy đảo với bao giả thuyết.

“Rõ cái gì?”

“Rằng chúng ta vẫn sống, và phụ vương của ta vẫn đang ngồi trên ngai vàng. Nếu Hắc Y có thể tập hợp một đội quân bóng tối thì hắn đã tấn công từ sớm rồi. Tốt lắm,” gã nói dứt khoát. “Chúng ta sẽ có nhiều thời gian hơn.”

Vấn đề là trong bao lâu. Tôi nghĩ đến ham muốn mình đã có khi ngắm sao trên tàu Volkvolny. Ham muốn thứ sức mạnh đã hủy hoại Hắc Y. Và biết đâu nó cũng từng hủy hoại Morozova? Việc kết hợp những bộ khuếch đại có thể gây ra nỗi thương đau mà thế giới chưa từng chứng kiến bao giờ.

Tôi xoa xoa cánh tay, cố giũ bỏ cơn ớn lạnh vừa chạy dọc khắp người. Tôi không thể nói ra nghi ngờ này với Nikolai, và Mal vốn đã miễn cưỡng với con đường chúng tôi đang đi rồi.

“Anh biết chúng ta đang chống lại thế lực nào mà,” tôi nói. “Chỉ thời gian thôi thì không đủ.”

“Os Alta rất kiên cố. Nó gần với căn cứ ở Poliznaya, và quan trọng nhất, nó ở rất xa so với cả biên giới phía bắc và nam.”

“Như vậy thì giúp gì được chúng ta?”

“Phạm vi sức mạnh của Hắc Y có giới hạn. Khi chúng ta phá thuyền hắn đã không thể ra lệnh cho bọn nichevoya đuổi theo. Nghĩa là hắn sẽ phải tiến vào Ravka cùng lũ quái vật của mình. Dãy núi phía Tây vốn dĩ không thể vượt qua, và hắn cũng vô phương băng ngang Vực Tối nếu không có cô, nên Hắc Y sẽ phải tiếp cận chúng ta từ Fjerda hoặc Shu Han. Dù từ phía nào thì chúng ta vẫn sẽ có nhiều thời gian để phản chiến.”

“Đức vua và Hoàng hậu sẽ ở lại?”

“Bây giờ phụ vương rời thành chẳng khác nào giao nộp đất nước này cho Hắc Y. Hơn nữa, ta nghĩ sức khỏe của người không cho phép chuyện du hành này đâu.”

Tôi nghĩ đến bộ kefta màu đỏ của Genya. “Ngài ấy vẫn chưa khỏi sao?”

“Hoàng cung đã cố để tin đồn xấu nhất không lan xa, nhưng không, người vẫn chưa khỏi, và ta nghĩ sắp tới cũng thế.” Gã khoanh tay lại rồi hất đầu sang một bên. “Bạn của cô là Độc Dược sư mà xinh đẹp thật đấy.”

“Cô ta không phải bạn tôi,” tôi nói, dù ngôn từ vang bên tai nghe thật trẻ con và bội bạc. Tôi có thể đổ lỗi cho Genya vì nhiều thứ, nhưng không phải những gì cô ấy đã làm với Đức vua. Dường như Nikolai có tai mắt ở khắp nơi. Tôi tự hỏi liệu gã có biết cha của mình thực sự là một kẻ như thế nào không. “Và tôi không nghĩ cô ấy đã hạ độc Đức Vua đâu.”

“Cô ta đã làm gì đó. Không thái y nào có thể tìm ra cách chữa, và mẫu hậu sẽ không cho phép Tâm Y đến gần người.” Dừng một lúc, Nikolai lại nói, “Thật ra, đấy là chiêu thức rất khôn ngoan.”

Tôi nhướng mày. “Để mưu sát cha anh sao?”

“Hắc Y có thể thủ tiêu phụ vương một cách dễ dàng, nhưng hắn sẽ có nguy cơ bị dân chúng và Thượng Quân công khai phản kháng. Để Đức vua sống và bị cách ly thì không ai biết chuyện gì đang xảy ra cả. Lão Tư Tế ở đó, đóng vai quân sư trung thành, truyền đạt mệnh lệnh. Vasily thì biệt tích đâu đó mua ngựa và gái làng chơi.” Gã khựng lại, nhìn ra ngoài cửa sổ, lướt tay dọc theo góc cạnh trơn trượt của nó. “Lúc ấy ta đang ngoài khơi xa. Ta đã không biết tin cho đến khi mọi chuyện kết thúc được vài tuần.”

Tôi chờ gã nói tiếp, không biết có nên lên tiếng hay không. Gã dán mắt vào khung cảnh trôi ngang bên ngoài, nhưng biểu cảm lại rất xa xăm.

“Khi tin về cuộc thảm sát ở Novokribirsk và sự mất tích của Hắc Y lộ ra, tất cả trở nên hỗn loạn. Một nhóm bộ trưởng cùng cận vệ hoàng gia đã xông vào Đại Điện và yêu cầu diện kiến Đức Vua. Cô biết họ nhìn thấy những gì không? Mẫu hậu ta ngồi co rúm trong phòng riêng, ôm siết lấy con chó tí hon khụt khịt của mình. Và Đức vua Ravka, Alexander đệ Tam, một mình trong buồng ngủ, hơi thở hấp hối nằm giữa đống chất thải của chính mình. Ta đã để điều đó xảy ra.”

“Anh đâu thể biết Hắc Y đang mưu tính điều gì chứ, Nikolai. Không ai cả”

Dường như gã không nghe thấy tôi. “Bọn Grisha và oprichniki canh giữ cung điện theo lệnh Hắc Y đã bị bắt trong lúc cố trốn thoát ở Hạ Trấn. Chúng đều bị hành hình.”

Tôi cố ngăn cơn rùng mình. “Còn lão Tư Tế?” Tên mục sư đã thông đồng với Hắc Y và có khả năng vẫn còn làm việc cho hắn. Nhưng lão đã cố tiếp cận tôi trước lúc tạo phản, và tôi luôn cho rằng lão có vai trò gì đó lớn lao hơn.

“Lão đã thoát được. Không ai biết vì sao.” Gã gằn giọng. “Nhưng rồi sẽ tới lúc lão phải trả giá.”

Một lần nữa, tôi thoáng nhìn ra bộ mặt nhẫn tâm lấp ló bên dưới thái độ nhã nhặn thường khi. Đấy là con người thật của Nikolai Latsov ư? Hay nó chỉ là một lớp vỏ bọc khác?

“Anh để Genya đi,” Tôi nói.

“Cô ta là con cờ. Cô là giải thưởng. Ta phải tập trung đúng mục tiêu.” Rồi gã cười toe, tâm trạng u ám liền tan biến như chưa từng tồn tại. “Hơn nữa,” gã nháy mắt, “cô ta quá xinh đẹp sao để làm mồi cho cá mập được.”

Ngồi trong xe làm tôi thấy bồn chồn, khó chịu với vận tốc đi đường của Nikolai và nôn nóng muốn về Tiểu Điện. Dù vậy, đây là cơ hội để gã giúp tôi chuẩn bị cho lúc ra mắt ở Os Alta. Nikolai đóng vai trò khá quan trọng trong sự thành công của tôi khi làm chỉ huy Hạ Quân, và gã lúc nào cũng muốn chia sẻ với tôi những kiến thức khôn ngoan của mình. Tôi thấy choáng ngợp nhưng vẫn không có quyền coi thường lời khuyên của gã, và tôi bắt đầu cảm thấy như mình đã quay về thư viện ở Tiểu Điện, cố nhồi nhét những lý thuyết của Grisha vào đầu.

Càng nói ít thì lời nói càng có giá trị. Không tranh cãi. Không phủ nhận. Đáp lại khinh miệt bằng tiếng cười.

“Anh đâu có cười với gã thuyền trưởng Fjerda,” tôi chỉ ra.

“Đấy không phải miệt thị. Đấy là lời thách đấu,” gã đáp. “Tập phân biệt đi.”

Sự yếu đuối là lớp vỏ bọc. Đừng tỏ ra yếu đuối theo cảm tính mà hãy làm thế khi người ta muốn thấy cô vẫn còn là con người.

Đừng được voi đòi tiên. Phải biết tận dụng những gì mình có.

Làm chỉ huy nghĩa là ai đó sẽ theo dõi nhất cử nhất động của cô.

Để thuộc hạ lắng nghe cô từ những việc nhỏ, rồi họ sẽ nghe lời cô làm những việc lớn.

Cô có thể coi thường kì vọng, nhưng tuyệt đối không được làm mọi người thất vọng.

“Sao tôi nhớ hết từng này được?” Tôi chán chường vặn hỏi.

“Đừng nghĩ nhiều, cứ làm thôi.”

“Anh nói thì dễ lắm. Anh đã được dạy mấy thứ này từ khi sinh ra mà.”

“Ta được dạy đánh tennis và tham gia tiệc rượu,” Nikolai trả lời. “Mấy thứ khác đều do tập luyện.”

“Tôi không có thời gian tập luyện!”

“Cô sẽ ổn thôi,” gã trấn an. “Bình tĩnh đi.”

Tôi ức chế kêu la. Tôi ngứa tay đến mức muốn bóp cổ anh ta.

“À, và cách dễ nhất để làm người khác tức giận là bảo họ bình tĩnh đi.”

Tôi không biết mình nên cười hay nên ném giày vô mặt anh ta mới phải.

Hành động của Nikolai bên ngoài cỗ xe ngày càng phiền phức hơn. Gã thừa biết mình không nên nhắc đến chuyện cưới xin, nhưng rõ ràng gã muốn dân chúng nghĩ rằng giữa chúng tôi có gì đó. Ở mỗi trạm dừng gã lại trở nên táo bạo hơn, đứng gần tôi hơn, hôn lên tay tôi, vén tóc tôi sau tai mỗi khi chúng bị gió thổi tung.

Ở Tashta, Nikolai vẫy tay chào đám đông gồm dân làng và đoàn hành hương tụ họp ở chỗ bức tượng người sáng lập thị trấn. Trong lúc đỡ tôi ngồi vào xe, gã vòng tay ôm eo tôi.

“Làm ơn đừng đập ta,” gã thì thầm. Rồi gã kéo tôi ngã vào lòng và áp môi mình lên môi tôi.

Đám đông vỡ òa ra hò hét cổ vũ, giọng reo hoan hỉ của họ tưng bừng vang dội quanh chúng tôi. Trước khi tôi kịp phản ứng thì Nikolai đã xô tôi vào trong cỗ xe tối om rồi trèo vào ngồi chung. Gã đóng sầm cửa sau lưng, nhưng tôi vẫn nghe tiếng dân làng reo vui bên ngoài. Lẫn với những tiếng la “Nikolai!” và “Sankta Alina!” là câu tung hô mới: Sol Koroleva , họ hét. Hoàng Hậu Mặt Trời.

Tôi có thể nhìn thấy Mal qua cửa sổ trên xe. Cậu ấy ngồi trên lưng ngựa, áp sát đám đông để bảo đảm họ tránh khỏi lối đi. Biểu cảm giận dữ trên khuôn mặt cho thấy cậu ấy đã chứng kiến mọi chuyện.

Tôi quay về phía Nikolai và đá mạnh vào chân gã. Gã rú lên, nhưng thế tôi vẫn chưa hài lòng. Tôi đá thêm lần nữa.

“Đỡ hơn chưa?” gã hỏi.

“Lần tới anh còn dám làm thế thì tôi không chỉ đá thôi đâu,” tôi tức tối đe dọa. “Tôi chém anh làm đôi đấy.”

Gã phủi sạch xơ vải trên quần. “Ta không chắc làm vậy là hay. Dân chúng không thích kẻ nào mưu sát vua đâu.”

“Anh chưa phải là vua đâu, Sobachka ,” tôi gay gắt độp lại. “Đừng hòng dụ dỗ tôi.”

“Ta chả hiểu sao cô lại tức nữa. Đám đông thích mà”

“Tôi không thích đấy.”

Gã nhướng mày. “Nhưng cô đâu có ghét.”

Tôi lại toan đá gã. Lần này gã vung tay ra nhanh như chớp và chộp lấy cổ chân tôi. Nếu là mùa đông thì tôi đã mang bốt rồi, nhưng giờ đang là mùa hè nên tôi chỉ mang dép, và tay gã siết lấy đôi chân trần của tôi. Hai má tôi đỏ bừng.

“Nếu cô hứa sẽ không đá ta thì ta hứa sẽ không hôn cô nữa,” gã nói.

“Tôi đá anh vì anh hôn tôi còn gì!”

Tôi cố giựt chân lại, nhưng gã siết chặt hơn.

“Hứa đi,” gã lặp lại,

“Được rồi,” tôi nhượng bộ. “Tôi hứa.”

“Thỏa thuận rồi đấy.”

Gã buông tay, và tôi rụt chân lại bên dưới bộ kefta , mong rằng gã không nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng ngu ngốc của tôi.

“Tốt,” tôi bảo. “Giờ biến đi.”

“Đây là xe của ta.”

“Tôi chỉ hứa không đá anh. Không phải không tát, đấm, cắn, hay chém anh làm đôi

Gã cười nhăn nhở. “Cô sợ Oretsev thắc mắc xem chúng ta đang làm gì à?”

Đấy chính là điều tôi đang lo lắng. “Tôi sợ nếu bị ép phải ở cùng anh thêm một phút giây nào nữa thì mình sẽ nôn lên kefta mất.”

“Chỉ là diễn thôi, Alina. Liên minh càng mạnh thì chúng ta càng có lợi. Ta xin lỗi nếu làm Mal của cô khó chịu, nhưng điều này là cần thiết.”

“Cái hôn vừa rồi thì không.”

“Ta chỉ tùy cơ ứng biến thôi,” gã nói. “Là ta theo đà làm tới.”

“Anh chẳng bao giờ tùy cơ ứng biến cả,” tôi phản bác. “Mọi thứ anh làm đều được tính toán kỹ càng. Anh trở mặt nhanh như người ta thay áo. Và anh biết gì không? Điều đó làm tôi rởn gai ốc. Anh không bao giờ là chính mình sao?”

“Ta là hoàng tử, Alina. Ta không có quyền được là chính mình.”

Tôi hậm hực thở dốc.

Gã im lặng một chốc rồi hỏi, “Ta...cô thật sự thấy rởn gai ốc vì ta sao?”

Đây là lần đầu tiên giọng nói của gã có vẻ thiếu tự tin. Tôi thật có chút áy náy cho gã bất chấp những gì gã đã làm.

“Thi thoảng,” tôi thú nhận.

Gã đưa tay xoa xoa sau gáy, trông có chút không thoải mái. Rồi gã thở dài và nhún vai. “Ta là con trai thứ, gần như một đứa con hoang, và ta xa triều đình gần bảy năm rồi. Ta sẽ làm tất cả để đảm bảo cơ hội giành lấy ngai vàng, và nếu chuyện đó đồng nghĩa với việc nịnh nọt toàn vương quốc hay tỏ ra si tình vì cô thì ta vẫn sẽ làm.”

Tôi trợn mắt nhìn gã. Tôi chẳng nghe được gì sau hai chữ “con hoang.” nữa. Genya từng bóng gió về huyết thống của Nikolai nhưng tôi vẫn sốc khi nghe gã tự mình nói ra.

Gã bật cười. “Cô mà không tập che giấu ý nghĩ của mình thì sẽ không bao giờ sống sót trong triều đâu. Trông cô cứ như đang ngồi trong tô cháo lạnh ngắt ấy. Ngậm miệng lại.”

Tôi lập tức ngậm miệng lại và cố đổi biểu cảm thành vẻ hài lòng. Nikolai càng cười lớn hơn. “Giờ nhìn cô cứ như uống nhiều rượu quá rồi ấy.”

Tôi bỏ cuộc và ngả người dựa lên ghế. “Sao anh có thể đùa về một việc như thế hả?”

“Ta đã nghe mấy lời xì xầm từ lúc còn nhỏ. Đấy không phải thứ ta muốn nghe lại bên ngoài chiếc xe này - và ta sẽ phủ nhận nếu cô nhắc đến - nhưng ta không quan tâm mình có phải là huyết thống Lantsov hay không.

Trên thực tế, nếu cô xét đến những đặc tính bẩm sinh của hoàng gia thì làm con hoang cũng là một lợi thế.”

Tôi lắc đầu. Gã lại bông đùa nữa rồi. Thật khó để biết khi nào nên nghiêm túc với Nikolai.

“Tại sao ngai vàng lại quan trọng với anh đến thế?” Tôi hỏi. “Sao phải trải qua tất cả chuyện này?”

“Bộ chuyện ta thật lòng quan tâm đến an nguy của đất nước khó tin đến thế à?”

“Thành thật mà nói thì, ừ”

Gã chăm chú nhìn mũi giày bốt bóng loáng của mình. Tôi không tài nào nghĩ ra gã làm thế nào để giữ chúng sạch sẽ như vậy.

“Ta đoán là vì ta thích sửa chữa thứ này thứ nọ” gã bảo. “Từ xưa đã thế rồi.”

Đấy không hẳn là câu trả lời, nhưng phần nào đó là sự thật.

“Anh có chắc anh trai mình sẽ nhường ngôi không?”

“Ta mong thế. Anh ấy biết Thượng Quân sẽ theo ta, và ta không nghĩ anh ấy thích nội chiến. Bên cạnh đó, Vasily thừa hưởng sự lười biếng từ phụ vương. Một khi nhận ra việc cai trị vương quốc cần những gì thì ta đoán anh ấy sẽ cao chạy xa bay sớm thôi.”

“Và nếu anh ta không bỏ cuộc dễ dàng?”

“Thì vấn đề chỉ là việc thuyết phục thế nào cho đúng thôi. Ai cũng có thể bị mua chuộc, dù là ăn mày hay hoàng tử” thêm một lời khuyên thông thái nữa từ Nikolai Lantsov. Tôi liếc ra ngoài cửa sổ. Mal đang ngồi thẳng lưng trên yên ngựa trong lúc đi song song với cỗ xe.

“Không phải ai cũng vậy,” tôi lẩm bẩm.

Nikolai hướng theo ánh nhìn của tôi. “Có đấy Alina, kể cả người anh hùng gan dạ của cô cũng có cái giá của mình.” Gã quay về phía tôi, đôi mắt nâu đượm vẻ suy tư. “Và ta đoán nó đang ở trước mặt mình ngay bây giờ.”

Tôi bối rối ngọ nguậy trên ghế. “Anh quá tự tin về mọi thứ,” tôi chua chát nói. “Có khi tôi lại thích ngai vàng và sẽ bóp anh chết ngạt trong lúc ngủ đấy.”

Nikolai chỉ cười. “Cuối cùng,” gã tán thưởng, “Cô suy nghĩ như một chính trị gia rồi kìa.”

Một lúc sau Nikolai cũng nhượng bộ và rời khỏi xe, nhưng còn mấy tiếng nữa chúng tôi mới dừng để nghỉ qua đêm. Tôi không cần phải tìm Mal. Khi cửa xe bật mở, cậu ấy đã ở đó, đưa tay đỡ tôi xuống. Quảng trường đông nghẹt những người hành hương và du khách, tất cả đều rướn cổ để nhìn Tiết Dương Sư rõ hơn, nhưng tôi không chắc chừng nào mình mới có cơ hội nói chuyện với cậu ấy nữa.

“Bồ có giận không?” tôi thì thào trong lúc cậu ấy dẫn tôi băng qua mặt đường lát đá. Tôi có thể thấy Nikolai ở phía bên kia quảng trường, gã đang trò chuyện với một nhóm chức sắc địa phương.

“Giận bồ hả? Không. Nhưng mình và Nikolai sẽ phải nói chuyện lúc anh ta không có vệ sĩ vây quanh.”

“Mình đã đá anh ta, nếu điều đó làm bồ thấy khá hơn.”

Mal bật cười. “Thật sao?”

“Hai lần. Bồ thấy đỡ hơn không?”

“Thật ra là có”

“Mình sẽ đạp lên chân anh ta lúc dùng bữa tối nay’ Làm thế tôi vẫn không vi phạm thỏa thuận không đá anh ta nữa.

“Vậy, bồ không thấy tim đập chân run gì trong vòng tay hoàng tử à?”

Cậu ấy đang trêu tôi, nhưng tôi vẫn nghe ra nỗi bất an ẩn sau lời nói.

“Hình như mình miễn nhiễm rồi,” tôi đáp lại. “Và thật may vì mình biết một nụ hôn thật sự cảm thấy như thế nào.”

Tôi để mặc cậu ấy đứng giữa quảng trường. Tôi có thể quen với việc chọc Mal đỏ mặt rồi đây.

Đêm trước khi đến Os Alta, chúng tôi ở trọ nhà một tiểu quý tộc sống cách thành phố vài dặm. Dinh thự khiến tôi nhớ đến Keramzin chút ít - cánh cổng sắt lớn, con đường thẳng tắp dài ngoằng dẫn đến ngôi nhà trang nhã với hai dãy tường trắng rộng thênh thang. Bá tước Minkoff nổi tiếng với việc lai giống cây ăn quả thân lùn, và hành lang dinh thự được trang trí bằng những dãy cây cảnh được tạo hình khéo léo, cùng hương đào, mận ngọt ngào tràn ngập khắp nhà.

Tôi được phân cho một phòng ngủ khá tao nhã trên tầng hai. Tamar ở phòng kế bên, Tolya và Mal phòng đối diện. Trên giường tôi là một chiếc hộp lớn, bên trong là bộ kefta tôi đã yêu cầu tuần trước. Nikolai đã gửi thư đặt hàng đến Tiểu Điện, tôi nhận ra nó là sản phẩm của một Sáng Chế Gia Grisha thông qua đường chỉ vàng thêu trên nền lụa màu xanh sẫm. Tôi tưởng nó phải nặng lắm, nhưng tay nghề của Sáng Chế Gia đã giúp tấm vải nhẹ hẫng như không. Bộ áo lấp lánh và rung rinh như ánh sáng xuyên qua làn nước lúc tôi khoác nó lên người. Nút cài áo màu vàng hình mặt trời. Xinh đẹp và có chút hào nhoáng. Nikolai hẳn sẽ hài lòng.

Nữ chủ nhân của dinh thự đã cho một hầu gái đến làm tóc cho tôi. Cô ấy bảo tôi ngồi trước bàn trang điểm, cố gắng tháo gỡ mái tóc rối bù của tôi rồi vấn từng lọn tóc lên để chúng hơi buông xõa. Cô ấy có bàn tay dịu dàng hơn hẳn Genya, nhưng kết quả thì không ấn tượng bằng. Tôi đẩy lùi ý nghĩ ấy khỏi tâm trí. Tôi không muốn nghĩ đến Genya, hoặc những gì đã xảy ra với cô ấy sau khi chúng tôi rời khỏi tàu đánh cá, hay Tiểu Điện sẽ cô đơn thế nào nếu vắng bóng cô.

Tôi cảm ơn người hầu gái và, trước khi ra khỏi phòng, cầm theo túi xách tay nhỏ bằng nhung đen được gửi kèm trong hộp đựng bộ kefta. Tôi bỏ nó vào túi áo, kiểm tra xem vòng tay đã được giấu kỹ dưới tay áo hay chưa, rồi bước xuống lầu.

Cuộc nói chuyện trong bữa tối xoay quanh những vở kịch mới nhất, những nơi Hắc Y có thể đang ẩn náu, và những gì đang xảy ra ở Os Alta. Thành phố đầy ắp dân tị nạn. Những người mới đến bị đuổi đi ở cổng vào, và có tin đồn về những cuộc bạo động giành ăn ở Hạ Trấn. Mọi thứ nghe có vẻ quá xa xôi so với dinh thự xa hoa này.

Bá tước và vợ của ông, một quý bà phốp pháp với mái tóc muối tiêu xoăn lọn cùng bộ ngực đồ sộ, đã chuẩn bị một bàn ăn sang trọng. Chúng tôi ăn súp lạnh từ những chiếc ly đá quý có hình quả bí ngô, thịt cừu nướng với thạch lý chua, nấm sốt kem, và một món chỉ được tôi nhấm nhẳng chút ít mà sau đó được biết là chim cu đất hầm rượu Brandy. Đĩa và ly nào cũng có viền bạc và khắc gia huy của nhà Minkoff. Nhưng thứ ấn tượng nhất là tác phẩm đặt chính giữa có chiều dài bằng cả bàn ăn: một tiểu cảnh rừng rậm được tạo ra từ những chi tiết tỉ mỉ cùng những lùm cây thông tí hon, những nhành dây leo của cây nho với nụ hoa nhỏ hơn cả móng tay, và một túp lều che khuất hầm để muối.

Tôi ngồi giữa Nikolai và đại tá Raevsky, lắng nghe tiếng cười nói kêu gọi cạn ly của những vị khách quý tộc để ăn mừng sự trở về của hoàng tử cũng như sức khỏe Tiết Dương Sư. Tôi đề nghị Mal dùng bữa cùng nhưng cậu ấy từ chối, thay vào đó cậu đi tuần tra với Tamar and Tolya. Dù cố gắng theo dõi cuộc nói chuyện nhưng tôi vẫn liên tục hướng mắt về phía ban công, mong được nhìn thấy Mal.

Hẳn Nikolai đã phát hiện, vì gã thì thầm với tôi, “Cô không cần phải chú ý, nhưng phải tỏ ra là mình có để tâm.”

Tôi đã cố hết sức, tuy tôi không biết nói gì. Kể cả khi khoác lên người bộ kefta lấp lánh và ngồi cạnh hoàng tử, tôi vẫn là một thường dân đến từ một thị trấn vô danh.

Tôi không thuộc về thế giới của những người này, mà thật ra tôi cũng không muốn lắm. Nhưng tôi vẫn thầm cảm ơn vì Ana Kuya đã dạy mấy đứa mồ côi chúng tôi cách ngồi ở bàn ăn và dùng nĩa loại nào để ăn ốc.

Sau bữa tối, chúng tôi được dời đến một căn phòng khác, nơi hai vợ chồng Bá tước hát song ca trên nền nhạc đệm bằng đàn hạc do con gái của họ chơi. Món tráng miệng được bày trên bàn: bánh mousse mật ong, mứt quả óc chó và dưa tây, một tháp bánh ngọt được phủ đầy kẹo bông để ngắm thay vì ăn. Nhiều rượu và nhiều chuyện ngồi lê đôi mách hơn. Tôi được yêu cầu triệu hồi ánh sáng, và một luồng sáng ấm áp bao phủ khắp trần nhà kín mít đã đem cho tôi một tràng vỗ tay nhiệt liệt. Khi vài vị khách ngồi xuống để chơi bài, tôi lấy cớ nhức đầu rồi lén chuồn đi.

Nikolai bắt gặp tôi ở cửa ra ban công. “Cô nên ở lại,” gã khuyên. “đây là dịp tốt để luyện tập cho khung cảnh buồn chán ở triều đình đấy.”

“Thánh thần hay gì thì cũng cần nghỉ ngơi chứ”

“Cô định ngủ dưới bụi hoa hồng à?” gã hỏi, đưa mắt nhìn về phía khu vườn.

“Tôi đã diễn tròn vai một con rối ngoan ngoãn, Nikolai. Tôi đã làm đủ trò, giờ là lúc tôi nói nói chúc ngủ ngon.”

Nikolai thở dài. “Ta ước gì mình có thể đi cùng cô. Nữ Bá tước cứ sờ soạng đùi ta dưới bàn, và ta ghét chơi bài.”

“Tôi tưởng anh là chính trị gia lỗi lạc chứ.”

“Ta đã bảo cô ta không ngồi yên một chỗ được mà.”

“Vậy thì anh mời nữ Bá tước nhảy là xong mà,” tôi cười toe, rồi chuồn ra ngoài.

Trong lúc bước xuống cầu thang, tôi ngoái lại nhìn sau vai. Nikolai vẫn lảng vảng quanh cửa. Gã mặc nguyên bộ quân phục, dải khăn xanh nhạt đeo chéo trước ngực. Ánh sáng từ trong phòng hắt lên huân chương và rọi lên mái tóc vàng của gã. Nhưng gã chỉ đứng đó, như một cậu thiếu niên cô độc không muốn quay lại bữa tiệc một mình.

Tôi quay đi và chạy trên cầu thang xoắn ốc để xuống khu vườn bên dưới.

Không mất nhiều thời gian để tôi tìm ra Mal. Cậu ấy đang tựa lên một thân cây sồi lớn, đảo mắt quanh mặt đất bằng phẳng.

“Có ai đang ẩn náu trong bóng tối không?” Tôi hỏi.

“Chỉ mình thôi.”

Tôi đến đứng cạnh cậu ấy chỗ thân cây. “Bồ nên ăn tối cùng tụi mình mới phải.”

Mal khịt mũi. “Không, cảm ơn. Mình trông bồ khổ sở quá, Nikolai cũng chẳng khá hơn. Chưa kể,” cậu ấy liếc bộ kefta của tôi rồi thêm vào, “mình phải mặc gì mới được?”

“Bồ ghét nó à?”

“Dễ thương lắm. Một sự bổ sung hoàn hảo cho bộ sưu tập áo cưới của bồ đấy.” Trước khi tôi kịp đảo mắt, cậu ấy đã nắm chặt tay tôi. “Ý mình không phải thế,” Mal nói. “Nhìn bồ đẹp lắm. Từ lần đầu tiên nhìn thấy bồ tối nay mình đã muốn nói thế.”

Tôi đỏ mặt. “Cảm ơn. Nhờ việc sử dụng năng lực hàng ngày đấy

“Hồi ở Cofton với phấn hoa jurda dính trên chân mày trông bồ vẫn đẹp mà.”

Tôi e thẹn vén tóc. “Chỗ này làm mình nhớ Keramzin quá,” tôi nói.

“Một chút thôi. Nó kiểu cách hơn. Mấy thứ trái cây nhỏ tí tẹo đó để làm gì vậy?”

“Cho những người có đôi tay nhỏ tí tẹo đó. Giúp họ tự tin hơn.”

Cậu ấy bật cười, tiếng cười chân thật. Tôi lần mò trong áo và lôi túi xách tay bằng nhung đen ra.

“Mình có cái này cho bồ,” tôi bảo.

“Gì đấy?”

Tôi đưa bàn tay nắm chặt ra.

“Đoán đi,” tôi nói. Đấy là trò hồi nhỏ chúng tôi vẫn thường chơi.

“Dễ thôi mà, là áo len.”

Tôi lắc đầu.

“Ngựa lùn làm kiểng?”

“Không.”

Cậu ấy vươn ra nắm lấy tay tôi, lật nó lại và dịu dàng tháo gỡ từng ngón tay.

Tôi chờ xem phản ứng của cậu ấy.

Mal khẽ nhếch mép trong lúc cầm lấy phụ kiện hình mặt trời từ tay tôi. Ngón tay thô ráp của cậu lướt trên lòng bàn tay tạo nên cơn rùng mình chạy dọc sống lưng tôi.

“Cho đội trưởng đội cận vệ của bồ sao?” cậu ấy hỏi.

Tôi hắng giọng lo âu. “Mình... mình... không thích đồng phục. Mình không thích thứ gì giống như oprichniki của Hắc Y hết.”

Chúng tôi đứng lặng yên một lúc lâu, và Mal chỉ nhìn mãi huy hiệu hình mặt trời ấy. Rồi cậu ấy đưa nó lại cho tôi. Tim tôi đập thình thịch, nhưng tôi cố giấu đi nỗi thất vọng.

“Cài nó cho mình nhé?” cậu ấy yêu cầu.

Tôi thở phào nhẹ nhõm. Tôi kẹp ghim cài giữa ngón tay và áp nó lên nếp gấp phía bên trái áo của cậu ấy. Phải mất vài lần mới xong. Đoạn tôi lùi lại một bước, cậu ấy nắm tay tôi và áp nó lên hình mặt trời ấy, ngay trên tim mình.

“Hết rồi à?” cậu ấy hỏi.

Chúng tôi đang đứng rất gần nhau, một mình trong bóng tối yên ả của khu vườn. Đấy là giây phút riêng tư đầu tiên của chúng tôi trong nhiều tuần qua.

“Hết rồi?” tôi lặp lại. Giọng nói phát ra khẽ khàng như hơi thở.

“Mình nhớ bồ hứa đã tặng mình áo choàng và mũ rất sang trọng mà.”

“Mình sẽ đền cho bồ,” tôi nói.

“Bồ đang tán tỉnh mình sao?”

“Mình đang thương lượng đấy chứ.”

“Được rồi,” cậu ấy đồng ý. “Giờ mình sẽ nhận phần thưởng đầu tiên vậy.”

Giọng cậu ấy rất nhẹ nhàng, nhưng khi môi chúng tôi chạm nhau thì chẳng có gì bỡn cợt trong nụ hôn của Mal cả. Cậu ấy có vị ấm nồng và tươi mới của những quả lê mới chín trong vườn nhà Bá tước. Tôi cảm nhận được khao khát tột cùng qua cách cậu ấy nghiêng đầu hôn tôi, có chút lạ lẫm trong ham muốn của cậu tạo nên những tia lửa rạo rực chạy dọc khắp người tôi.

Tôi nhón chân, vòng tay ôm lấy cổ Mal, toàn thân như muốn tan chảy vào người cậu ấy. Mal có sức mạnh của một binh sĩ, và tôi cảm nhận được cánh tay rắn chắc của cậu, áp lực của ngón tay khi Mal siết chặt lớp vải sau lưng và kéo tôi áp sát người cậu. Có gì đó mãnh liệt và cấp thiết trong cách cậu ôm tôi, như thể cậu thấy tôi vẫn chưa đủ gần.

Đầu tôi xoay vòng vòng. Ý nghĩ đình trệ và lỏng lẻo, nhưng tôi vẫn nghe tiếng bước chân từ đâu đó. Ngay sau đó, Tamar xuất hiện.

“Có người đến,” cô ấy thông báo.

Mal tách khỏi tôi và tháo súng khỏi vai trong chớp nhoáng. “Là ai?”

“Có một nhóm người ở cổng đang đòi vào. Họ muốn gặp Tiết Dương Sư”

“Người hành hương?” Tôi hỏi, cố làm cho bộ não bị đình trệ sau nụ hôn vừa rồi hoạt động lại bình thường.

Tamar lắc đầu. “Họ tự nhận là Grisha.”

“Ở đây sao?”

Mal đặt tay lên cánh tay tôi. “Alina, cho đến khi bọn mình làm rõ chuyện này thì bồ cứ chờ ở trong đi.”

Tôi ngần ngại. Một phần trong tôi cảm thấy bực dọc vì phải lánh đi, nhưng tôi cũng không muốn hành động ngu ngốc. Một tiếng thét vang lên từ đâu đó gần cổng.

“Không.” tôi nói và giật tay khỏi Mal. “Nếu họ thật sự là Grisha thì bồ cần mình đấy.”

Cả Tamar lẫn Mal đều không có vẻ hài lòng, nhưng họ đến cạnh tôi và đứng ở hai bên, rồi chúng tôi mau chóng tiến về con đường lát sỏi.

Trước cánh cổng bằng sắt của dinh thự là một đám đông đang tập họp. Không khó để nhận ra Tolya với thân hình cao to vượt trội so với mọi người. Nikolai đứng phía trước, xung quanh là cận vệ riêng cũng như người hầu của Bá Tước được trang bị vũ khí sẵn sàng. Tôi không thể thấy được gì hơn ngoài một nhóm người đang họp lại phía bên kia song sắt. Ai đó lắc mạnh cổng rào, và tôi nghe tiếng cao giọng ầm ĩ.

“Dẫn tôi đến đó,” tôi nói. Tamar lo ngại liếc nhìn Mal. Tôi hất cằm. Nếu họ sắp trở thành vệ sĩ của tôi thì họ phải nghe lệnh tôi trước đã. “Bây giờ. Tôi cần biết chuyện gì đang xảy ra trước khi mọi việc mất kiểm soát.”

Tamar ra hiệu cho Tolya, và anh chàng to cao bước tới trước mặt chúng tôi, dễ dàng mở lối xuyên qua đám đông để tiến về phía cổng. Bị ép giữa Mal và cặp sinh đôi, cùng với dàn binh sĩ đương căng thẳng xô đẩy từ mọi phía, bỗng nhiên tôi cảm thấy khó thở vô cùng. Tôi cố kiềm lại cơn hoảng loạn, chen khỏi dòng người cho tới khi nhìn thấy Nikolai đang cãi vã với ai đó ở cổng.

“Nếu muốn nói chuyện với bọn nịnh thần của đức vua thì chúng tôi đã đứng trước Đại Điện rồi,” một giọng nói thiếu kiên nhẫn vang lên. “Chúng tôi đến để gặp Tiết Dương Sư”

“Nói chuyện cho phải phép, tên sát nhân,” một binh sĩ tôi không quen giở giọng quát tháo. “Ngươi đang nói chuyện với Hoàng tử Ravka và chỉ huy Thượng Quân đấy.”

Mọi chuyện không ổn chút nào. Tôi nhích về trước gần hơn nhưng liền khựng lại ngay sau khi nhìn thấy người Tâm Y đứng sau song sắt. “Fedyor?”

Nụ cười xuất hiện trên khuôn mặt dài thượt của anh ta, và anh cúi đầu thật thấp. “Alina Starkov” anh ta nói. “Tôi đã mong tin đồn là sự thật.”

Tôi e ngại dò xét Fedyor. Vây quanh anh ta là một nhóm Grisha khoác trên người bộ kefta bụi bặm, hầu hết là màu đỏ Tâm Y, một vài màu xanh Tiết Độ Sư, và lác đác màu tím của Sáng Chế Gia.

“Cô biết hắn sao?” Nikolai hỏi.

“Ừ,” tôi đáp. “Anh ta đã cứu mạng tôi.” Fedyor từng đứng chắn giữa tôi và một toán sát thủ Fjerda.

Anh ta lại cúi chào lần nữa. “Đấy là vinh hạnh của tôi.”

Nikolai trông chẳng thích thú tẹo nào. “Hắn đáng tin chứ?”

“Gã là một kẻ đào ngũ,” binh sĩ đứng kế bên Nikolai cất lời.

Có tiếng gầm gừ vang lên từ hai bên cánh cổng.

Nikolai chỉ Tolya. “Bảo tất cả lùi về phía sau và đảm bảo không người hầu nào dám nổ súng. Ta nghĩ ở giữa đống cây trái lâu ngày họ cũng thiếu trò giải trí lắm.” Đoạn gã quay lại phía cổng. “Fedyor phải không? Chờ một chút.” Gã kéo tôi ra xa đám đông một quãng ngắn rồi khẽ hỏi. “Sao hả? Tin hắn được không?”

“Tôi không biết.” Lần cuối cùng tôi nhìn thấy Fedyor là ở buổi tiệc trong Đại Điện, chỉ vài giờ trước khi phát hiện kế hoạch của Hắc Y và chui vào phía sau xe chở hàng để chạy trốn. Tôi lục tung não bộ, cố nhớ lại anh ta đã nói với mình những gì. “Tôi nghĩ anh ta gác ở biên giới phía nam. Anh ta là một Độc Tâm Y cấp cao, nhưng không phải trọng thần của Hắc Y.”

“Nevsky nói đúng,” gã bảo, gật đầu hướng về chỗ người binh sĩ đang tức giận. “Grisha hay không thì họ cần phải trung thành với đức vua trước nhất. Họ đã bỏ tiền đồn. Về cơ bản tất cả đều là lính đào ngũ.”

“Nhưng không có nghĩ họ là kẻ phản bội.”

“Vấn đề quan trọng ở đây là họ có phải gián điệp hay không?”

“Vậy giờ chúng ta xử lý họ thế nào?”

“Ta có thể bắt giam và hỏi cung họ.”

Tôi vân vê tay áo rồi nghĩ ngợi.

“Nói với ta đi chứ,” Nikolai giục.

“Không phải chúng ta muốn Grisha trở lại à?” Tôi hỏi. “Nếu cứ bắt giam những người quay về thế này thì tôi sẽ chẳng có quân đội mà chỉ huy.”

“Nhớ này,” gã nhắc nhở, “Cô sẽ ăn cùng họ, làm việc cùng họ, ngủ cùng họ dưới một mái nhà.”

“Và tất cả đều có khả năng làm việc cho Hắc Y.” Tôi ngoái nhìn sau vai và thấy Fedyor đang nhẫn nại đứng chờ bên cổng. “Anh nghĩ sao?”

“Ta nghĩ bọn Grisha này cũng không đáng tin hơn mấy kẻ ở Tiểu Điện là bao.”

“Nghe chẳng mang tính khích lệ gì cả.”

“Một khi bước vào cung điện nhất cử nhất động của cô đều sẽ bị quan sát. Cũng khó biết Hắc Y sẽ điều khiển gián điệp thế nào nếu hắn không liên lạc được với họ.”

Tôi cố ngăn bản thân không được chạm vào vết sẹo đang thành hình trên vai. Tôi hít một hơi sâu.

“Được rồi,” tôi nói. “Mở cổng đi. Tôi sẽ nói chuyện với Fedyor và chỉ mình anh ta mà thôi. Những người còn lại có thể cắm trại bên ngoài dinh thự tối nay và cùng chúng ta trở về Os Alta ngày mai.”

“Cô chắc chứ?”

“Tôi không nghĩ từ nay về sau mình có thể dám chắc về bất kì thứ gì, nhưng quân đội của tôi cần có binh sĩ.”

“Rất tốt,” Nikolai gật đầu cái rụp rồi đáp. “Chỉ cần chú ý đừng tin lầm người.”

Tôi ném cho anh ta cái nhìn châm chọc. “Dĩ nhiên rồi.”

HÁ MUÔN TRÙNG VÂY Nguyên tác: Siege and Storm ebook©MotSAch TVE-4u©vctvegroup —★— Nhà xuất bản: Trẻ - 2014
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.