Phá Muôn Trùng Vây

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1

❊ ❊ ❊

Hai tuần ở Cofton mà tôi vẫn lạc đường. Thị trấn nằm sâu trong đất liền, phía mạn Tây của bờ biển Novyi West, cách xa bến cảng hàng dặm. Không lâu nữa chúng tôi sẽ đi xa hơn, tiến sâu vào rừng hoang nơi biên giới Zemeni. Có lẽ lúc đó cả hai sẽ bắt đầu thấy an toàn.

Tôi kiểm tra tấm bản đồ nhỏ mà mình đã vẽ và rà lại từng bước chân. Mal và tôi hẹn gặp nhau sau giờ làm mỗi ngày để cùng đi về nhà trọ, nhưng hôm nay tôi đã bị lạc khi rẽ ngược đường để mua đồ ăn tối, thịt bê và bánh nhân cải nhét trong túi hiện đang bốc mùi kì lạ. Người chủ tiệm khẳng định rằng chúng là đặc sản ở Zemeni nhưng tôi nghi ngờ điều đó. Mà cũng chẳng sao cả. Gần đây thứ gì đối với tôi cũng có vị như tro.

Mal và tôi đã đến Cofton tìm việc để tích lũy kinh phí cho chuyến đi về phía tây. Nơi đây là trung tâm mua bán jurda, là những bông hoa màu cam mọc thành đồng bao quanh thị trấn mà người ta thích nhai cả giạ. Chất kích thích này được cho là xa xỉ phẩm ở Ravka, nhưng thủy thủ trên tàu Verrhader đã dùng nó để chống buồn ngủ khi phải canh gác nhiều đêm. Đàn ông Zemeni thích ngậm hoa khô trong miệng, kể cả phụ nữ cũng mang theo chúng trong những chiếc túi thêu luôn lúc lắc trên tay. Từng tiệm tôi đi ngang đều quảng cáo một nhãn hiệu khác nhau: Brightleaf, Shade, Dhoka, Burly. Tôi nhìn thấy một cô gái mặc váy lót xinh đẹp đang vươn người nhổ toẹt nước cốt hoa màu gỉ sắt vào ống nhỏ bằng đồng trước mỗi cửa tiệm. Tôi cố nén nôn. Đây là một phong tục của Zemeni mà tôi nghĩ mình sẽ không bao giờ quen được.

Tôi tìm được đường lớn của thị trấn và thở phào nhẹ nhõm. Ít nhất tôi đã biết mình hiện đang ở đâu. Cofton vẫn khiến tôi cảm thấy có gì đó không thật. Một thứ trần trụi và dở dang. Phần lớn đường đi không được lát gạch, và tôi luôn có cảm giác những tòa nhà bằng phẳng với tường gỗ mỏng manh có thể đổ sập bất cứ lúc nào. Vậy mà nhà nào cũng lắp cửa sổ bằng kính. Phụ nữ xúng xính diện vải nhung và ren. Khu trưng bày cửa hàng lúc nào cũng đầy ắp đồ ngọt và trang sức rẻ tiền cùng mọi thể loại quần áo lòe loẹt thay vì súng trường, dao găm và vạc thiếc. Ở đây thậm chí ăn xin còn có giày để đi. Hóa ra một đất nước sẽ như thế này khi nó không nằm trong vòng vây hãm.

Trong lúc đi ngang tiệm rượu gin, tôi bắt gặp sắc đỏ nhấp nháy nơi khóe mắt. Tâm Y. Tôi lùi lại ngay lập tức rồi nép mình vào khe hở tối om giữa hai tòa nhà, tim như đánh trống trong lồng ngực còn tay đã sớm với lấy khẩu súng lục giắt bên hông.

Dao găm trước, tôi nhủ thầm rồi kéo con dao khỏi tay áo. Cố đừng gây sự chú ý. Sử dụng súng nếu cân. Và năng lượng là phương án cuối. Đây không phải lần đầu, tôi nhớ đôi găng đặc biệt được các Sáng Chế Gia làm cho mà mình đã bỏ lại ở Ravka. Chúng được đính những mảnh gương có thể giúp tôi làm lóa mắt đối thủ dễ dàng trong một trận đấu tay đôi - một cách thức hay ho hơn việc chém đối thủ làm đôi với Vết Cắt. Nhưng tôi sẽ không có lựa chọn nếu bị bắt gặp bởi một Độc Tâm Y. Họ là những chiến binh yêu thích của Hắc Y và có thể nghiền nát lá phổi hoặc khiến tim tôi ngừng đập mà không cần động tay.

Tôi chờ đợi, nắm tay trơn trượt trên cán dao, cuối cùng tôi dồn hết can đảm rồi hé mắt quanh bức tường. Tôi thấy một cỗ xe ngựa chất đầy thùng gỗ. Người phu xe dừng lại để trò chuyện cùng một phụ nữ có đứa con gái đang sốt ruột nhảy quanh bà, cô nhóc tung tăng xoay vòng trong chiếc đầm màu đỏ sẫm.

Chỉ là một đứa bé. Không phải Tâm Y. Tôi khuỵu xuống giữa hai tòa nhà và hít một hơi sâu, cố gắng bình tĩnh lại.

Mày sẽ không sống thế này mãi, tôi tự an ủi. Càng tự do lâu càng dễ thích nghi mà.

Sẽ có một ngày tôi tỉnh dậy khỏi giấc ngủ không mộng mị, sẽ đường hoàng dạo quanh không sợ hãi. Cho đến lúc đó, tôi sẽ giữ kỹ con dao mỏng manh này và trông chờ vào sức nặng của mảnh thép Grisha đang nằm trong lòng bàn tay.

Tôi quay lại với con phố đông đúc và quấn chặt khăn quanh cổ hơn. Nó là thói quen mỗi khi lo lắng của tôi. Bên dưới chiếc khăn là vòng cổ từ con hươu Morozova, bộ khuếch đại quyền năng nhất từ trước tới nay, cũng là vật duy nhất để nhận diện tôi. Không có nó, tôi chỉ là một con bé tị nạn người Ravka khố rách áo ôm.

Tôi chưa biết mình phải làm thế nào khi chuyển mùa. Tôi không thể ra ngoài với khăn quàng và áo choàng cao cổ giữa mùa hè được. Nhưng mong rằng đến lúc đó Mal và tôi đã lánh xa những thị trấn xô bồ và hàng tá câu hỏi không mong muốn. Đấy sẽ là lần đầu tiên chúng tôi thật sự cách biệt từ khi rời khỏi Ravka. Ý nghĩa ấy khiến tôi run lên vì hồi hộp.

Tôi băng qua đường, tránh những cỗ xe và ngựa chạy trong lúc tiếp tục quan sát đám đông với ý nghĩ mình có thể thấy một binh đoàn Grisha hoặc oprichiniki đuổi theo bất kì lúc nào. Hoặc lính đánh thuê Shu Han, sát thủ Fjerda, chiến binh của đức vua Ravka, hay chính bản thân Hắc Y chẳng hạn. Có rất nhiều kẻ đang săn đuổi chúng tôi. Săn đuổi mày, tôi sửa lại. Nếu không phải vì tôi thì Mal vẫn sẽ là một người dò đường ở Thượng Quân, không phải lính đào ngũ phải trốn đi hòng thoát nạn.

Một ký ức không mời chợt xuất hiện trong tâm trí: Tóc đen, mắt xám, gương mặt hân hoan đắc thắng của Hắc Y lúc giải phóng sức mạnh vùng Vực. Trước khi tôi tước đi thắng lợi ấy từ anh ta.

Tin tức lan đến Novyi Zem rất nhanh, nhưng không có tin nào tốt. Có tin đồn rằng Hắc Y đã sống sót qua trận chiến ở Vực Tối bằng cách nào đó, và anh ta đã quay lại tập trung lực lượng trước khi cố gắng đoạt lấy ngai vàng của Ravka lần nữa. Tôi không muốn tin đấy là sự thật, nhưng tôi biết mình không nên đánh giá thấp anh ta. Những câu chuyện khác cũng rất kinh khủng: Biên giới ở Vực đã lan rộng hơn khiến dân tị nạn ở hai bờ Đông Tây phải bỏ chạy; và người ta bắt đầu tôn thờ một vị thánh có thể triệu hồi thái dương. Tôi không muốn nghĩ về chúng. Bây giờ Mal và tôi đã có một cuộc sống mới. Chúng tôi đã bỏ lại Ravka sau lưng rồi.

Tôi nhanh chân hơn, chẳng mấy chốc đã đến được quảng trường Mal và tôi luôn hẹn gặp mỗi buổi tối. Tôi thấy cậu ấy đang dựa lên đài phun nước và trò chuyện cùng một người bạn nước Zemeni đã gặp khi làm ở nhà kho. Tôi không thể nhớ tên cậu ta...Jep, phải không? Hay là Jef?

Đài phun nước được dựng lên từ bốn đầu vòi lớn nhằm phục vụ thực tiễn hơn là trang trí, có một chậu nước cỡ bự được cánh phụ nữ và gia nhân dùng để giặt đồ. Mặc dù không có cô gái nào thật sự chú tâm vào việc giặt giũ cho lắm. Bọn họ đều đang trố mắt nhìn Mal. Cũng khó trách. Tóc của cậu ấy đã dài hơn và bắt đầu xoăn lại sau gáy thay vì kiểu cắt ngắn trong quân đội. Áo sơ mi có chút ẩm ướt vì tia nước bắn ra từ vòi phun, nó dán chặt lên làn da rám nắng của cậu sau những tháng ngày rong ruổi trên biển khơi. Cậu ấy ngửa đầu ra sau và cười phá lên vì điều bạn mình vừa nói, xem chừng không để ý đến những nụ cười ý nhị đang hướng về mình.

Chắc cậu ấy quen quá rồi nên chả buồn quan tâm nữa, tôi bực dọc thầm nghĩ.

Cậu ấy cười toe toét và vẫy tay khi nhìn thấy tôi. Những cô gái đang giặt đồ bèn quay lại và trao cho nhau cái liếc mắt đầy kinh ngạc. Tôi biết họ đã thấy những gì: Một con bé gầy gò, mái tóc rối bù màu nâu và hai má hóp, đôi tay nhuộm toàn màu cam vì phải đóng gói jurda. Tôi chưa bao giờ là một đứa có ngoại hình bắt mắt, và việc không sử dụng năng lực hàng tuần liền đã để lại hậu quả. Tôi ăn không ngon, ngủ không yên, lại thêm những cơn ác mộng. Mặt của mấy người phụ nữ như đang tự hỏi cùng một câu: Một người như Mal đang làm gì với con bé như tôi chứ?

Tôi đứng thẳng hơn và cố tảng lơ họ khi Mal choàng tay qua vai và kéo tôi lại gần. “Bồ đi đâu vậy?” cậu ấy hỏi. “Mình lo lắm đó.”

“Mình bị một đàn gấu dữ tợn chặn đường,” tôi lầm bầm trên vai cậu ấy.

“Bồ lại lạc đường đấy à?”

“Mình chẳng biết bồ lấy ý tưởng này đâu ra nữa.”

“Bồ nhớ Jes đúng không?” cậu ấy nói và gật đầu với bạn của mình.

“Cô khỏe không?” Jes hỏi bằng thứ tiếng Ravka bập bẹ rồi đưa tay ra. Biểu cảm hơi trang nghiêm thái quá.

“Tôi khỏe, cảm ơn cậu,” Tôi trả lời bằng tiếng Zemeni. Cậu ta không cười đáp lại nhưng vỗ nhẹ tay tôi. Jes đúng là một kẻ quái dị.

Chúng tôi tán chuyện thêm một lúc nữa, nhưng tôi biết Mal nhận ra tôi đang bắt đầu lo lắng. Tôi không thích ở ngoài quá lâu. Chúng tôi nói lời tạm biệt, và trước khi Jes rời đi, cậu ta lại ném cho tôi một cái nhìn dữ tợn và quay sang thì thầm gì đó với Mal.

“Cậu ta nói gì vậy?” Tôi hỏi trong lúc nhìn theo cậu ta bước về phía bên kia quảng trường.

“Hử? À, có gì đâu. Bồ có biết lông mày bị dính phấn hoa không vậy?” Cậu ấy vươn tay ra và nhẹ nhàng phủi nó đi.

Tại mình muốn thế đấy.”

“Xin lỗi nha.”

Trong lúc chúng tôi bị đẩy ra khỏi bồn nước, một trong các cô gái đang giặt đồ nghiêng người về phía trước, gần như muốn tuột khỏi váy của mình.

“Khi nào cậu chán mấy thể loại da bọc xương rồi thì,” cô ta gọi theo Mal, “tôi có thứ khác để quyến rũ cậu đấy.”

Tôi cứng người. Mal ngoái nhìn sau vai. Một cách chậm rãi, cậu quan sát cô ta từ trên xuống dưới. “Không,” cậu nói dứt khoát. “Cô không có.”

Mặt cô ta chuyển thành màu đỏ xấu xí trong khi những kẻ khác cười khanh khách, chế giễu và tạt nước vào người cô ả. Tôi cố nhướng mày tỏ ra kiêu căng, nhưng thật khó để ngăn cho khóe miệng khỏi cong lên thành cái cười ngây ngốc.

“Cảm ơn,” tôi lẩm bẩm trong lúc hai đứa băng qua quảng trường để quay về nhà trọ.

“Vì cái gì?”

Tôi đảo mắt. “Vì đã bảo toàn danh dự cho mình, ngốc ạ.”

Cậu ấy chợt kéo tôi vào một mái hiên che nắng. Tôi bắt đầu hoảng lên vì nghĩ Mal vừa thấy rắc rối chi đó, nhưng cậu ấy chỉ vòng tay ôm lấy và áp môi mình lên môi tôi.

Khi cậu ấy cuối cùng cũng rời ra, hai má tôi đã nóng bừng và đôi chân thì lảo đảo.

“Nói cho bồ biết,” cậu ấy bảo, “Mình thiệt sự không hứng thú về chuyện bảo toàn danh dự cho bồ đâu.”

“Hiểu rồi,” tôi gượng nói, mong rằng mình không bị hụt hơi.

“Với cả,” cậu ấy tiếp lời, “Mình cần tiết kiệm từng phút giây có thể trước khi quay lại Chuồng chứ!”

Chuồng là cách Mal gọi nhà trọ của chúng tôi. Nó đông đúc và bẩn thỉu và không có tí riêng tư nào, nhưng giá thuê rất rẻ. Cậu ấy nhăn răng cười, vẫn ngạo nghễ như thường, và kéo tôi về lại dòng người trên phố. Dù vẫn còn kiệt sức nhưng chắc chắn bước chân tôi nhẹ nhõm hơn. Tôi vẫn chưa quen với việc hai đứa là một cặp.

Cảm giác rung động lại lan khắp người tôi lần nữa. Sẽ chẳng có khách trọ tò mò hay sự gián đoạn không mời nào khi đến vùng biên giới. Mạch của tôi đập mạnh hơn - nhưng tôi không chắc ấy là vì lo lắng hay mong chờ.

“Vậy Jes đã nói gì thế?” Tôi hỏi lại khi não đã bớt hỗn độn.

“Cậu ấy bảo mình nên chăm sóc tốt cho bồ.”

“Chỉ thế thôi?”

Mal hắng giọng. “Và...cậu ấy nói cậu ấy sẽ cầu nguyện Đấng toàn năng để ngài chữa lành đau đớn cho bồ.”

Cái gì cho mình cơ?”

“Ờ thì...mình đã nói với cậu ấy bồ bị bướu cổ.”

Tôi bước hụt chân. “Bồ vừa nói gì?”

“Chậc, mình phải giải thích lý do bồ luôn quấn khăn quanh cổ mà.”

Tôi bỏ tay xuống. Tôi lại sờ cổ trong vô thức nữa rồi.

“Cho nên bồ nói với người ta rằng mình bị bướu cổ?” Tôi ngờ vực thì thầm.

“Mình phải nói gì đó chớ. Và nó làm bồ có vẻ bi kịch hơn hẳn. Hồng nhan bạc phận, bồ biết đấy.”

Tôi đấm mạnh vào vai cậu ấy.

“Oái! Nè, ở một vài nước người ta vẫn xem bướu cổ là một kiểu thời trang nha.”

“Họ có thích thái giám luôn không? Vì mình có thể giúp họ đó.”

“Bồ khát máu quá đi!”

“Cái bướu cổ làm mình cáu bẳn lắm.”

Mal bật cười, nhưng tôi nhận ra cậu ấy vẫn để tay trên súng. Chuồng nằm ở một trong những vùng bất ổn của Cofton, và chúng tôi mang theo rất nhiều tiền trên người, khoản tiết kiệm chúng tôi đã dành dụm cho cuộc sống mới của mình. Chỉ vài ngày nữa thôi và chúng tôi sẽ có đủ số vốn để rời bỏ Cofton - khỏi tiếng ồn, bầu không khí ô nhiễm và nỗi sợ liên miên. Chúng tôi sẽ an toàn ở một nơi không ai quan tâm đến chuyện gì đã xảy ra cho Ravka, nơi hiếm có Grisha và không ai nghe đến cái tên Tiết Dương Sư bao giờ.

Và không ai có ích cho ai cả. Ý nghĩa ấy khiến tôi thấy chua chát, nhưng dạo này nó ập đến thường xuyên hơn. Tôi làm được gì khi ở đất nước xa lạ này? Mal có thể đi săn, dò đường, sử dụng súng. Điều duy nhất tôi từng làm tốt là trở thành Grisha. Tôi nhớ việc triệu hồi ánh sáng, và mỗi một ngày không dùng năng lực là tôi lại trở nên yếu đuối và bệnh tật hơn. Chỉ đi cạnh Mal thôi cũng khiến tôi đứt thở, và tôi vật lộn với sức nặng của chiếc túi đeo trên trên người. Tôi ẻo lả và vụng về đến mức suýt bị đuổi khỏi nhà máy đóng gói jurda. Công việc ấy chỉ mang về mấy đồng xu lẻ nhưng tôi khăng khăng muốn đi làm, muốn giúp đỡ cậu ấy. Tôi cảm thấy mình đang trở về ngày xưa: Mal tài năng và Alina vô dụng.

Tôi cố đẩy lùi ý nghĩ ấy. Có thể tôi không còn là Tiết Dương Sư, nhưng tôi cũng không phải con bé u buồn ngày xưa nữa. Tôi sẽ tìm cách để trở nên hữu dụng.

Khung cảnh nhà trọ trước mắt chẳng làm tôi vui hơn chút nào. Nó là một tòa nhà hai tầng đang rất cần được sơn mới. Biển hiệu trên cửa sổ được viết bằng năm thứ tiếng quảng cáo bồn tắm nước nóng và giường ngủ không ve bọ. Là khách trọ ở đây, tôi biết những dòng chữ ấy chỉ toàn dối trá dù có dịch theo nghĩa nào. Tuy nhiên vì có Mal bên cạnh nên mọi chuyện cũng không tệ lắm.

Chúng tôi leo lên từng bậc thang ở cổng vào xập xệ và bước và quán rượu chiếm phần lớn diện tích dưới tầng trệt. Không khí thật yên ắng và mát mẻ sau bao ồn ã bụi đường. Tầm giờ này thường sẽ có vài công nhân túm tụm quanh mấy bàn ăn loang lổ và nhậu nhẹt bằng hết phần lương trong ngày, nhưng hôm nay cả quán vắng tanh trừ lão chủ trọ cáu kỉnh đứng sau quầy bar.

Lão ta là dân nhập cư người Kerch, và tôi có cảm giác lão không thích người Ravka cho lắm. Hoặc có lẽ lão nghĩ chúng tôi là quân trộm cướp. Chúng tôi xuất hiện hai tuần trước, rách rưới và bẩn thỉu, không có hành lý cũng không có tiền trả phí trọ trừ một chiếc kẹp tóc bằng vàng mà lão ta nghĩ chúng tôi thó được ở đâu đó. Nhưng điều đó cũng chẳng ngăn lão chộp lấy nó để đổi lấy một cái giường chật hẹp trong phòng chung với sáu người khách khác.

Lão ta đập chìa khóa lên quầy trong lúc tôi và Mal tiến lại gần và đẩy nó cho chúng tôi trước khi nghe hỏi. Chìa khóa được cột vào một khúc xương gà được chạm trổ. Lại một chi tiết duyên dáng nữa.

Mal yêu cầu một bình nước nóng rửa mặt bằng thứ tiếng Kerch khách sáo cậu ấy học được những ngày ở trên tàu Verrhader.

“Thêm tiền,” lão chủ trọ càu nhàu. Lão là một gã đàn ông đậm người với mái tóc lưa thưa cùng hàm răng cam lè vì nhai quá nhiều jurda. Lão đang đổ mồ hôi, tôi để ý. Môi trên lão lấm tấm mấy giọt nước dù trời không nóng lắm.

Tôi quay lại nhìn lão trong lúc đi tới chỗ cầu thang ở bên kia quán rượu vắng khách. Lão vẫn đang dõi theo chúng tôi, hai tay khoanh lại trước ngực, đôi mắt hạt đậu nheo lại. Không hiểu sao biểu cảm đó của lão khiến tôi thấy hoang mang.

Tôi sững lại ở chân cầu thang. “Thằng chả không thích tụi mình cho lắm,” tôi nói.

Mal sớm đã leo lên lầu. “Không, nhưng thằng chả thích tiền của tụi mình. Và chỉ vài ngày nữa thôi tụi mình sẽ biến khỏi đây.”

Tôi giũ bỏ cảm giác lo lắng. Cả trưa nay tôi cứ bồn chồn mãi.

“Được rồi,” tôi cằn nhằn trong lúc theo sau Mal. “Nhưng để mình chuẩn bị trước vậy, câu ‘Ông là đồ khốn' tiếng Kerch nói thế nào?'

Jer yen azel.

“Thiệt không?”

Mal bật cười. “Điều đầu tiên thủy thủ dạy bồ là chửi thề mà.”

Tầng hai của tòa nhà còn tệ hơn quán rượu công cộng bên dưới. Thảm lót sàn bạt màu và sút chỉ, hành lang lờ mờ thối um mùi bắp cải và cà chua. Tất cả cửa phòng đều đóng kín, và không có âm thanh nào vọng lại từ phía sau khi chúng tôi đi ngang qua. Một sự im lặng đáng sợ. Có lẽ mọi người đều đã ra ngoài.

Ánh sáng duy nhất thoát ra từ một khung cửa sổ đơn cuối hành lang. Trong lúc Mal đánh vật với chùm chìa khóa, tôi nhìn xuống những cỗ xe ngựa và xe chở hàng dưới đường qua lớp kính nhạt nhòa. Phía bên kia phố, một người đàn ông đứng dưới ban công và ngước về phía nhà trọ. Ông ta chỉnh lại cổ và tay áo, như thể mình đang mặc quần áo mới và chúng không vừa vặn lắm. Ông ta bắt gặp ánh mắt tôi qua cửa sổ, rồi nhanh chóng quay đi.

Bỗng nhiên tôi cảm thấy sợ.

“Mal,” tôi thì thầm và vươn tay ra.

Nhưng đã quá trễ. Cánh cửa liền bật mở.

“Không!” Tôi hét. Tôi giơ tay lên và ánh sáng vỡ òa như dòng suối chói mắt khắp hành lang. Rồi những bàn tay mạnh bạo giữ tôi lại, kéo tay tôi về phía sau. Tôi bị lôi vào phòng, đấm đá và vùng vẫy.

“Bình tĩnh,” một giọng nói lạnh lùng vang lên từ đâu đó trong góc. “Tôi không thích phải đâm chết bạn cô sớm vậy đâu.”

Thời gian như chậm lại. Tôi nhìn thấy trần nhà tồi tàn và ẩm thấp, chậu rửa tay rạn nứt trên bàn ăn mòn vẹt, những đốm bụi xoay vòng giữa tia nắng mỏng manh, lưỡi dao sáng lóe đang kề vào cổ Mal. Người đàn ông đang giữ cậu ấy có điệu cười khinh miệt rất quen. Ivan. Còn những kẻ khác, đàn ông và phụ nữ. Tất cả đều mặc áo khoác và quần ống như thương gia và công nhân Zemeni, nhưng tôi nhận ra vài khuôn mặt từ hồi còn ở Hạ Quân. Họ là Grisha.

Phía sau họ, Hắc Y ẩn mình trong bóng đêm, ngồi ườn trên chiếc ghế cọt kẹt như thể đấy là một ngai vàng.

Trong khoảnh khắc, mọi người trong phòng đều im lặng và bất động. Tôi có thể nghe tiếng thở của Mal, tiếng chân lê từng bước. Tôi nghe một người đàn ông cất tiếng chào dưới phố. Tôi không thể ngăn bản thân nhìn chằm chằm vào bàn tay của Hắc Y - những ngón tay thon dài trắng nhợt bình thản đặt lên tay vịn của chiếc ghế. Bỗng nhiên tôi có một ý nghĩ ngu ngốc rằng mình chưa thấy anh ta mặc thường phục bao giờ.

Rồi thực tế phũ phàng nhanh chóng ập đến. Đây là cách mọi chuyện kết thúc sao? Không chống trả? Không một tiếng súng nổ hay la hét? Tôi để thoát ra một tiếng nấc nghẹn vì phẫn nộ và tuyệt vọng cùng cực.

“Tịch thu súng, và tìm xem cô ta còn vũ khí nào khác không,” Hắc Y nhẹ nhàng nói. Tôi cảm thấy sức nặng an ủi của khẩu súng đeo bên hông biến mất, dao găm cầm trên tay cũng bị tước khỏi vỏ. “Ta sẽ bảo thuộc hạ thả cô ra,” anh ta nói khi họ đã xong việc, “đổi lại cô không được động thủ, nếu không Ivan sẽ giết chết tên dò đường. Cô hiểu chứ?”

Tôi căng thẳng gật đầu.

Anh ta giơ một ngón tay, và bọn đàn ông liền buông tôi ra. Tôi chúi ngã về phía trước rồi đứng sững giữa phòng, hai tay siết lại thành nắm đấm.

Tôi có thể chém Hắc Y thành hai mảnh với năng lực của mình. Tôi có thể đập tan căn trọ xập xệ này trong tích tắc. Nhưng Ivan sẽ cắt cổ Mal ngay trước đó.

“Làm sao ngài tìm được chúng tôi?” Tôi thều thào.

“Cô để lại một dấu vết rất đắt tiền,” anh ta đáp lời và biếng nhác quăng thứ gì đó lên bàn. Nó rơi xuống với một tiếng ‘keng’ bên cạnh chậu rửa tay. Tôi nhận ra đấy là một trong những chiếc kẹp bằng vàng Genya đã đính lên tóc tôi nhiều tuần trước. Tôi đã dùng chúng để thuê tàu băng qua Chân Hải, xe ngựa đến Cofton và chiếc giường tồi tàn, không-hẳn-là-sạch-ve-bọ của chúng tôi.

Hắc Y nhổm dậy, và một sự rung động kì lạ nổ ra khắp phòng. Giống như tất cả Grisha đang nín thở và chờ đợi. Tôi có thể nhận thấy nỗi sợ phát ra từ họ, và trong đầu tôi gióng lên hồi chuông cảnh báo. Thuộc hạ của Hắc Y luôn kính sợ và ngưỡng vọng anh ta, nhưng lần này thì khác. Đến cả Ivan trông cũng hơi khó ở.

Hắc Y bước ra ngoài sáng, và tôi thấy mặt anh ta có vài vết sẹo mờ. Chúng đã được chữa lành bởi một Tâm Y, nhưng vẫn còn nhìn rõ. Vậy là lũ volcra đã để lại hậu quả. Tốt , tôi nghĩ với sự hài lòng nhỏ mọn. Ít nhất anh ta không còn hoàn hảo như xưa nữa, âu cũng là chút an ủi.

Anh ta dừng lại để dò xét tôi. “Cuộc sống trốn chạy thế nào, Alina? Ta trông cô không được khỏe lắm.”

“Ngài cũng vậy,” tôi chống trả. Không chỉ vì những vết sẹo. Anh ta che giấu sự mệt mỏi bằng lớp mặt nạ thanh lịch, nhưng chưa đủ. Mắt anh ta có chút thâm quầng, và hai gò má đã hóp lại sâu hơn.

“Một cái giá nhỏ mà ta phải trả,” anh ta nói, khóe môi cong lên thành nụ cười nửa miệng.

Cơn rùng mình chạy dọc khắp sống lưng tôi. Cho cái gì?

Anh ta vươn tay ra, và tôi phải cố lắm mới không rụt người lại. Nhưng tất cả những gì anh ta làm chỉ là nắm lấy một góc khăn quàng của tôi. Anh ta kéo nhẹ, miếng len thô ráp được nới lỏng, trượt khỏi cổ tôi và rớt phịch xuống sàn.

“Hóa ra cô lại tiếp tục giả vờ kém cỏi hơn bản chất thật của mình. Sự giả tạo không hợp với cô đâu.”

Tim tôi nhói lên vì khó chịu. Không phải mới cách đây mấy phút tôi vẫn còn nghĩ đến điều tương tự sao? “Cảm ơn ngài đã quan tâm.” Tôi lầm bầm.

Anh ta lướt từng ngón tay trên chiếc vòng cổ. “Cả ta và cô đều sở hữu nó, Alina.”

Tôi tát anh ta, và bọn Grisha nhao lên lo lắng. “Vậy ngài không nên đeo nó cho tôi mới phải.” Tôi gắt gỏng. “Ngài muốn gì?”

Dĩ nhiên tôi đã biết câu trả lời. Anh ta muốn mọi thứ - Ravka, nhân loại, sức mạnh của Vực Tối. Nhưng điều đó không quan trọng. Tôi chỉ cần anh ta tiếp tục nói. Tôi biết rồi sẽ có ngày này, và tôi đã chuẩn bị sẵn sàng. Tôi sẽ không để bị bắt lần nữa. Tôi quay sang Mal, mong rằng cậu ấy hiểu được ý định của mình.

“Ta muốn cảm ơn cô,” Hắc Y cất tiếng.

Đây mới là điều tôi không ngờ đến. “Cảm ơn tôi?”

“Vì món quà cô tặng.”

Tôi liếc nhìn vết sẹo trên gò má trắng bệch của anh ta.

“Không,” Anh ta khẽ cười và nói, “Không phải chúng. Nhưng cũng là một lời nhắc nhở tốt.”

“Cho cái gì?” Tôi bất giác hỏi vì tò mò.

Ánh nhìn của anh ta đanh lại tựa một viên đá xám xịt. “Rằng mọi gã đàn ông đều có thể biến thành kẻ ngốc. Không, Alina, món quà cô tặng ta tuyệt vời hơn thế nhiều.”

Anh ta quay đi. Tôi lại quay sang Mal lần nữa.

“Khác với cô,” Hắc Y tiếp tục, “Ta hiểu sự biết ơn là gì, và ta muốn thể hiện nó”

Anh ta giơ tay. Và bóng tối bao phủ khắp phòng.

“Đến lúc rồi!” Tôi hét.

Mal huých cùi chỏ vào người Ivan. Cùng lúc đó, tôi vung tay để chiếu sáng và làm lóa mắt mấy gã xung quanh. Tôi tập trung năng lượng để kiến tạo nó thành một lưỡi hái mặt trời. Tôi chỉ có một mục tiêu duy nhất. Tôi sẽ không để Hắc Y sống sót. Tôi nhìn xoáy vào bóng tối xao động, cố tìm ra anh ta. Nhưng có gì đó không ổn.

Tôi đã nhìn thấy Hắc Y sử dụng sức mạnh vô số lần trước đây. Chúng khác hẳn lúc này. Bóng tối xoay tròn và vờn nhử quanh luồng sáng của tôi, chúng quay nhanh hơn, biết thành một cụm mây xoắn xít kêu vo vo như bầy côn trùng đói mồi. Tôi lùa chúng ra xa bằng năng lượng của mình, nhưng chúng vặn mình và uốn lượn ngày càng gần hơn.

Mal đang đứng cạnh tôi. Cậu ấy đã khống chế lưỡi dao của Ivan bằng cách nào đó.

“Đừng rời xa mình,” Tôi nói. Phải nhân cơ hội để khoét một lỗ thoát thân dưới sàn nhà hơn là cứ đứng yên không làm gì cả. Tôi tập trung hết sức và cảm nhận được Vết Cắt đang rung động khắp người. Tôi giơ tay lên...và có gì đó bước ra từ bóng tối.

Chỉ là trò ảo thuật, tôi thầm nghĩ trong lúc nó tiến về phía mình. Đây chắc là một loại ảo ảnh.

Đó là một sinh vật được làm từ bóng tối, khuôn mặt nó rỗng tuếch và vô hồn. Toàn thân nó như đang run rẩy và nhòe đi rồi lại thành hình lần nữa: cánh tay, đôi chân, bàn tay dài ngoằng với móng vuốt ẩn hiện, cái lưng to bè cùng đôi cánh giang rộng như vết nhơ đen đúa cứ nhấp nhô cuộn tròn rồi đổi dạng. Nó gần giống một con volcra, nhưng có hình dạng con người. Và nó không sợ ánh sáng. Nó không sợ tôi.

Chỉ là ảo ảnh thôi, tâm trí hoảng loạn của tôi nhất quyết khẳng định. Không thể nào. Đây là hành vi xâm phạm mọi luật lệ tôi biết về năng lực Grisha. Chúng tôi không thể kiến tạo vật chất. Chúng tôi không thể sản sinh sự sống. Nhưng sinh vật ấy đang tiến về phía chúng tôi, và những Grisha dưới quyền Hắc Y đang nép sát vào tường trong kinh hoàng tột độ. Đây là thứ đã khiến họ hoảng sợ.

Tôi nén cơn khiếp đảm và tập trung năng lượng trở lại. Tôi phất tay, chém xuống một vòng cung sáng lòa và đanh thép. Ánh sáng chém ngang người sinh vật ấy. Trong khoảnh khắc tôi đã tưởng nó sẽ tiếp tục tấn công. Nhưng nó lảo đảo, sáng lên như một đám mây được thắp sáng bởi tia chớp, rồi tan biến vào hư vô. Tôi chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì Hắc Y đã nhấc tay và một con quái vật khác liền thế chỗ, theo sau là một con nữa, và một con nữa.

“Đây là món quà cô tặng ta,” Hắc Y cất lời. “Món quà ta nhận được ở Vực Tối.”. Khuôn mặt anh ta thức tỉnh vì quyền năng và niềm vui sướng quái dị. Nhưng tôi cũng thấy được sự căng thẳng, dù có thế nào thì anh ta vẫn đang trả giá cho chuyện mình đã làm.

Mal và tôi lùi về phía cửa trong lúc bọn quái vật bước lại gần. Bất thình lình, một trong số chúng lao về phía trước với tốc độ đáng nể. Mal dùng dao chém nó. Con quái khựng lại, hơi lảo đảo một chút, rồi nó túm lấy Mal và quăng cậu ấy sang bên như một món đồ chơi. Đây không phải là ảo ảnh.

“Mal!” Tôi thét lên.

Tôi triệu hồi Vết Cắt và con quái bị thiêu rụi, nhưng con kế tiếp đã nhào vào tôi trong tích tắc. Nó siết lấy tôi, và khắp người tôi là cảm giác ghê tởm. Như thể có hàng nghìn con côn trùng đang bò lúc nhúc trên cánh tay bị nó nắm lấy của tôi.

Nó nhấc bổng tôi lên, và tôi nhận ra mình đã sai đến thế nào. Nó có một cái miệng, một lỗ đen to tròn và vặn vẹo đang được kéo giãn để lộ ra những hàm răng nằm chồng lên nhau. Tôi cảm giác được tất cả khi nó cắn mạnh lên vai tôi.

Tôi chưa từng trải qua cơn đau nào giống vậy. Nó vọng lại từ bên trong, nhân lên gấp trăm lần, xé toạc người tôi ra và thấu đến tận xương. Tôi nghe tiếng Mal gọi tên mình từ xa. Tôi nghe bản thân đang gào thét.

Con quái thú buông tôi ra. Tôi rớt xuống sàn thành một đống mềm nhũn. Tôi nằm ngửa, cơn đau vẫn nhói lên thành từng đợt sóng vô tận. Tôi có thể nhìn thấy trần nhà ướt đẫm nước, sinh vật bóng tối ấy lù lù ngay trên đầu, khuôn mặt trắng bệch của Mal khi cậu ấy quỳ xuống bên cạnh. Tôi thấy môi cậu ấy mấp máy tên mình, nhưng tôi không thể nghe rõ. Tôi đang mất ý thức từ từ.

Điều cuối cùng tôi nghe được là giọng nói của Hắc Y - thật rõ ràng, như thể anh ta đang nằm cạnh tôi, môi kề sát tai tôi, khẽ thì thầm chỉ để mình tôi nghe thấy: Cảm ơn cô.

HÁ MUÔN TRÙNG VÂY Nguyên tác: Siege and Storm ebook©MotSAch TVE-4u©vctvegroup —★— Nhà xuất bản: Trẻ - 2014
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.