Phá Muôn Trùng Vây

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7

❊ ❊ ❊

Gió lùa về ấm hơn, và mặt nước chuyển từ xám sang xanh khi Volkvolny đưa chúng tôi về phía Đông Nam của Ravka. Thuộc hạ của Sturmhond là những thủy thủ và Grisha lang thang, họ cùng hợp tác để giúp thuyền lướt êm hơn. Dù câu chuyện về sức mạnh của bộ khuếch đại thứ hai đã lan rộng nhưng họ chẳng để tâm đến Mal và tôi cho lắm, bất quá, thi thoảng họ cũng đến xem tôi tập luyện ở đuôi tàu, khi mặt trời lên quá đỉnh đầu và thành quả tập luyện của tôi không bị phát hiện. Mal vẫn còn e ngại, nhưng tôi chỉ nói sự thật: Sức mạnh của Hải Long giờ là một phần của tôi. Nó kích thích tôi. Cổ động tôi. Tôi không sợ nó chút nào.

Tôi bị hấp dẫn bởi những Grisha lang bạt. Họ đều có những câu chuyện đời khác nhau. Dì của một người đã đưa anh đi xa thay vì giao nộp anh cho Hắc Y. Người khác lại đào ngũ khỏi Hạ Quân. Còn cô gái nọ đã trốn trên trần nhà khi những người kiểm tra Grisha đến đánh giá.

“Mẹ tôi bảo họ rằng tôi chết vì sốt cao trong cơn bệnh dịch quét qua làng vào mùa xuân năm ngoái,” người Tiết Hải Sư nói. “Gia đình hàng xóm đã cắt tóc và nuôi dạy tôi như đứa con trai otkazatsya đã chết của họ đến khi tôi đủ tuổi rời đi”

Mẹ của Tolya và Tamar là một Grisha đang gác ở tiền tuyến phía Nam Ravka lúc bà gặp cha của họ, một lính đánh thuê người Shu Han.

“Trước khi qua đời,” Tamar giải thích, “Bà bắt cha phải hứa sẽ không bao giờ để chúng tôi bị bắt vào Hạ Quân. Cả nhà lên đường đến Novyi Zem ngay ngày hôm sau.”

Phần lớn các Grisha vô chủ đều tìm tới Novyi Zem. Đấy là nơi duy nhất ngoài Ravka mà họ không sợ bị bắt làm thí nghiệm bởi lương y người Shu hay bị hỏa thiêu bởi thợ săn phù thủy Fjerda. Kể cả vậy, họ vẫn phải cảnh giác trong chuyện sử dụng năng lực. Grisha là những nô lệ đáng giá, và những thương nhân nước Kerch chưa từng ngại ngần bắt giữ và rao bán họ trong mấy buổi đấu giá ngầm.

Đấy là những mối đe dọa đã khiến nhiều Grisha đến tị nạn ở Ravka và gia nhập Thượng Quân ngay từ đầu. Nhưng nhóm người này lại nghĩ khác. Với họ, một cuộc sống lúc nào cũng phải thận trọng ngoái đầu nhìn ra sau và di chuyển hết nơi này đến nơi khác vẫn tốt hơn việc phục vụ Hắc Y và Đức Vua Ravka. Một lựa chọn mà tôi rất thấu hiểu.

Sau nhiều ngày buồn tẻ trên thuyền, Mal và tôi đã nhờ Tamar chỉ cho vài kỹ thuật đấu tay đôi của nước Zemeni. Nó sẽ giúp giảm bớt nhàm chán trong cuộc sống lênh đênh và nỗi lo khôn nguôi khi quay về Tây Ravka.

Thuyền viên của Sturmhond đã xác nhận những tin đồn nhiễu nhương mà chúng tôi đã nghe ở Novyi Zem. Mọi người vẫn không ngừng vượt qua Vực Tối, và dân tị nạn đang lần theo bờ rìa rộng dần ra của nó. Thượng Quân sắp nổi loạn đến nơi, và Hạ Quân sớm đã tan tác. Tin tức làm tôi kinh hoàng nhất là sự thờ cúng Thần Mặt Trời của lão Tư Tế đang lan rộng. Không ai biết lão làm thế nào để trốn khỏi Đại Điện sau kế hoạch thất bại của Hắc Y, nhưng lão đã tái xuất đâu đó giữa mạng lưới các tu viện rải khắp Ravka.

Lão đang lan truyền câu chuyện tôi thoát chết ở vùng Vực và được hồi sinh như một vị Thánh. Phần nào đó trong tôi muốn bật cười thật to, nhưng khi lật giở từng trang sách Istorii Sanktya đẫm máu vào mỗi khuya thì tôi lại chẳng nhếch miệng nổi. Tôi nhớ đến mùi của lão Tư Tế, sự kết hợp đáng ghét giữa hương trầm và nấm mốc, rồi tôi kéo áo khoác sát người hơn. Lão đã tặng tôi quyển sách màu đỏ. Tôi tự hỏi vì sao.

Dù bị sưng tím và bầm dập, những buổi tập luyện với Tamar đã xoa dịu nỗi lo thường trực trong tôi. Khi đến tuổi thì không chỉ con trai mà cả con gái cũng bị bắt vào Thượng Quân, nên tôi đã thấy qua cách chiến đấu của nhiều đứa con gái và tập huấn cùng họ. Nhưng tôi chưa gặp qua ai, cả nam lẫn nữ, có lối đánh như Tamar. Cô ấy uyển chuyển như một vũ công và có khả năng tiên đoán chính xác nước đi tiếp theo của đối thủ. Vũ khí của cô ấy là đôi rìu hai đầu được dùng luân phiên, lưỡi rìu sáng lóa như mặt nước phản sáng, nhưng cho dù là kiếm lưỡi cong, súng ngắn, hay dùng tay không thì cô ấy vẫn nguy hiểm như vậy. Tolya là người duy nhất có thể đối đầu với cô, và khi họ giao đấu, cả đoàn đều dừng lại quan sát.

Người anh khổng lồ ít nói và dành phần lớn thời gian canh gác hoặc lảng vảng xung quanh và tỏ ra đáng sợ. Đôi khi anh ta cũng giúp dạy chúng tôi chiến đấu. Anh không có khiếu làm thầy giáo cho lắm. “Nhanh hơn nữa” là tất cả những gì chúng tôi được nghe nói. Tamar hướng dẫn tốt hơn nhiều, nhưng giờ học của tôi đã giảm bớt thử thách hơn sau khi bị Sturmhond bắt gặp trên boong trước.

“Tamar,” Sturmhond quở trách, “Làm ơn đừng tổn hại hàng hóa”

Ngay lập tức, Tamar trở nên chú tâm và hăng hái đáp lại, “Da, kapitan

Tôi ném cho gã cái nhìn chua chát. “Tôi không phải một gói đồ đang được anh vận chuyển đâu, Sturmhond.”

“Vậy còn khổ hơn,” gã nói trong lúc nhàn nhã bước sang ngang. “Gói đồ không biết nói, đặt đâu thì chúng sẽ ở yên chỗ đấy”

Nhưng khi Tamar chuyển sang chỉ chúng tôi về trường kiếm và kiếm lưỡi cong thì cả Sturmhond cũng nhập bọn. Mal tiến bộ mỗi ngày, dù lần nào Sturmhond cũng đánh bại cậu ấy dễ dàng. Vậy mà trông Mal chẳng phiền lòng chút nào. Cậu ấy chấp nhận thất bại bằng một khiếu hài hước tôi không tài nào hiểu nổi. Bị thua cuộc là tôi thấy tức giận; Mal chỉ cười bỏ qua.

“Cô và Tolya học cách sử dụng năng lực thế nào vậy?” Tôi hỏi Tamar vào buổi trưa nọ trong lúc nhìn Mal và Sturmhond giao đấu với mấy thanh kiếm cùn trên tàu. Cô ấy tìm thấy một con dao tách dây xoắn rồi đưa nó cho tôi, và khi không nện tôi dồn dập thì cô sẽ chỉ tôi cách thắt nút nối dây.

“Gập cùi chỏ lại!” Sturmhond mắng Mal. “Đừng có khua khoắng lung tung như gà chạy lạc như thế.”

Mal bèn vờ kêu một tiếng “cục tác” giận dữ.

Tamar nhướng mày. “Bạn của cô hình như đang hưởng thụ lắm.”

Tôi nhún vai. “Mal lúc nào cũng thế. Cô cứ bỏ cậu ấy vào một trại toàn sát thủ Fjerda đi, họ sẽ cõng cậu ta trên vai lúc đi ra cho xem. Cậu ta giống như một bông hoa có thể nở ở bất cứ đâu hạt giống được gieo xuống.”

“Còn cô?”

“Tôi giống cỏ dại hơn,” tôi lãnh đạm tiếp lời.

Tamar cười toe. Cô ấy là một ngọn lửa lạnh lùng và âm ỉ trong chiến đấu, nhưng những khi không đánh nhau cô rất dễ mỉm cười. “Tôi thích cỏ dại,” cô ấy nói, nhấc người khỏi lan can và thu gom mấy sợi dây thừng rải rác. “Chúng là những kẻ sống sót.”

Tôi chợt nhận ra mình đang cười đáp lại và mau chóng quay về với nút thắt mình đang cố buộc chặt nãy giờ. Vấn đề là, tôi thích ở trên thuyền của Sturmhond. Tôi thích Tolya và Tamar và những thuyền viên còn lại. Tôi thích ngồi ăn cùng họ, và nghe giọng nam cao du dương của Privyet. Tôi thích những buổi trưa tập ngắm mục tiêu, xếp những chai rượu rỗng thành hàng dài để ném lũ bồ câu đuôi quạt và cả mấy sới cá cược vô hại.

Điều này giống như lúc tôi còn ở Tiểu Điện, nhưng không có ba thứ chính trị hỗn tạp hay ganh đua liên miên để tranh đoạt địa vị. Thủy thủ đoàn dễ dãi và cởi mở với nhau. Họ đều rất trẻ, và nghèo, và đã dành cả đời trốn lánh sự đời. Họ tìm thấy mái ấm trên thuyền này, và họ đón chào tôi và Mal chẳng chút ngại ngần.

Tôi không biết điều gì đang chờ chúng tôi ở Tây Ravka, tuy tôi đoan chắc rằng chuyện trở về là điên rồ. Nhưng ở trên Volkvolny, với luồng gió mát lành cùng cánh buồm trắng muốt quẹt những đường kẻ sinh động trên trời xanh cao rộng, tôi đã quên mất tương lai và nỗi sợ của mình.

Và tôi phải thừa nhận, tôi cũng khá thích Sturmhond. Gã ngạo mạn và xấc xược, lúc nào cũng nói nhiều hơn cần thiết, nhưng tôi bị ấn tượng trước cách gã điều hành thuyền viên. Gã chẳng thèm dùng tới mấy mẹo lừa gạt như Hắc Y đã từng, vậy mà họ vẫn theo gã một cách tự nguyện. Họ kính trọng chứ không kinh sợ gã.

“Tên thật của Sturmhond là gì vậy?” Tôi hỏi Tamar. “Tên Ravka ấy?”

“Không biết.”

“Cô chưa bao giờ hỏi sao?”

“Sao tôi phải làm thế?”

“Nhưng anh ta đến từ vùng nào của Ravka?”

Cô ấy nheo mắt nhìn lên trời. “Cô muốn tập với kiếm lưỡi cong lần nữa không?” cô hỏi. “Chúng ta vẫn còn chút thời gian trước khi phiên trực của tôi bắt đầu đấy.”

Cô ấy luôn đổi chủ đề mỗi khi tôi nhắc đến Sturmhond. “Anh ta đâu có từ trên trời rơi xuống thuyền được, Tamar. Cô không quan tâm anh ta từ đâu đến sao?”

Tamar nhặt kiếm lên và đưa chúng cho Tolya, người đang làm nhiệm vụ sỹ quan trật tự. “Không hẳn. Ngài ấy để chúng tôi ra khơi, và cho phép chúng tôi chiến đấu.”

“Và ngài không bắt chúng tôi quấn lụa đỏ lên người rồi đóng vai chó cảnh,” Tolya chen vào, anh ta mở tủ giá đỡ bằng chìa khóa đeo trên cái cổ to bè của mình.

“Anh mà làm chó cảnh chắc tệ lắm.” Tamar cười to.

“Làm gì cũng tốt hơn việc nghe lệnh một tên đần kiêu ngạo mặc đồ đen cả.” Tolya càu nhàu.

“Anh nghe lệnh Sturmhond mà,” tôi chỉ ra.

“Chỉ khi nào cậu ta có hứng thôi.”

Tôi nhảy dựng lên. Sturmhond đang đứng ngay bên cạnh.

“Cứ thử bảo con bò ấy làm gì đi rồi biết,” gã thuyền trưởng nói.

Tamar khịt mũi, rồi cô ấy và Tolya bắt đầu xếp vũ khí lên kệ.

Sturmhond ghé mặt lại gần rồi thì thầm, “Cưng à, nếu cô muốn tìm hiểu ta thì chỉ cần hỏi là được mà.”

“Tôi chỉ đang tự hỏi không biết anh từ đâu tới,” tôi chống chế. “Có vậy thôi.”

“Cổ từ đâu tới?”

“Keramzin. Anh biết mà.”

“Nhưng quê của cô ở đâu?”

Vài hồi ức nhạt nhòa thoáng xuất hiện trong đầu tôi. Một dĩa củ cải đường cạn queo, cảm giác trơn trượt giữa kẽ tay khi chúng nhuộm đỏ hai tay tôi. Mùi cháo trứng. Tôi ngồi trên vai ai đó - có lẽ là cha - trên con đường bụi bặm. Ở Keramzin, chỉ cần nhắc đến cha mẹ đã được coi là hành động phản bội lòng tốt của Công Tước và dấu hiệu của sự vô ơn. Chúng tôi bị cấm nhắc tới cuộc sống trước khi đến dinh thự, và dần dà mọi ký ức cũng tan biến.

“Không đâu cả,” tôi trả lời. “Ngôi làng nơi tôi sinh ra nhỏ đến mức không có tên. Giờ đến lượt anh, Sturmhond, anh đến từ đâu?”

Gã thuyền trưởng nhăn răng cười. Một lần nữa, tôi lại nảy lên ý nghĩ rằng có gì rất bất thường trên khuôn mặt gã ta.

“Mẹ của ta là một con hến,” gã nói kèm cái nháy mắt. “Còn ta là hạt ngọc trai.”

Gã bỏ đi, miệng huýt vang một âm điệu lệch tông.

Hai nqày sau, tôi tỉnhdạy và phát hiện Tamar đang lù lù trên đầu, cô ấy lay mạnh vai tôi.

“Tới lúc đi rồi,” cô ấy nói.

“Bây giờ sao?” tôi lờ đờ hỏi lại. “Mấy giờ rồi?”

“Sắp ba hồi chuông.”

“Buổi sáng?” Tôi ngáp dài rồi vung chân qua một bên võng. “Chúng ta đang ở đâu vậy?”

Mười lăm dặm trên bờ Tây Ravka. Mau lên, Sturmhond đang chờ.” Cô ấy đã ăn mặc chỉnh tề và khoác túi vải bụi bặm trên vai.

Tôi không có hành lý gì, nên tôi mang bốt vào rồi vỗ lên túi trong áo khoác để chắc rằng quyển sách màu đỏ vẫn ở đó, và tôi theo Tamar ra cửa.

Mal đứng cạnh lan can trên boong tàu cùng với một nhóm thủy thủ. Tôi hơi ngạc nhiên trong chốc lát khi thấy Privyet đang mặc chiếc áo khoác sặc sỡ của Sturmhond. Tôi thậm chí còn không nhận ra Sturmhond nếu không phải gã đang ra lệnh cho thuộc hạ. Gã khoác lên người áo bành tô to tướng, cổ áo được dựng lên, một chiếc mũ len kéo sụp qua tai.

Gió lạnh thổi qua. Những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời, và vầng trăng lưỡi liềm lấp ló nơi chân trời. Tôi phóng tầm mắt về phía từng đợt sóng được mặt trăng chiếu sáng, lắng nghe tiếng thở dài đều đặn của đại dương. Tôi không thể nhìn thấy đất liền đang ở gần.

Mal cố xoa tay tôi để truyền hơi ấm.

“Chuyện gì đang xảy ra vậy?” Tôi hỏi.

“Chúng mình đang cập bến.” Tôi có thể nhận ra âm giọng cảnh giác của cậu ấy.

“Vào giữa đêm sao?”

“Volkvolny sẽ giương cờ của ta gần bờ biển Fjerda,” Sturmhond giải thích. “Hắc Y chưa cần biết các người đã quay lại đất liền Ravka đâu.”

Trong lúc Sturmhond cúi đầu bàn bạc với Privyet, Mal kéo tôi về phía lan can bên mạn thuyền. “Bồ có chắc về chuyện này không?”

“Không hề,” tôi thú thực.

Cậu ấy đặt tay lên vai tôi và nói, “Khả năng mình bị bắt lúc họ tìm thấy chúng ta là rất cao, Alina. Bồ có thể là Tiết Dương Sư, nhưng mình chỉ là thằng lính dám kháng lệnh.”

“Lệnh của Hắc Y.”

“Cũng chẳng khác gì đâu.”

“Mình sẽ làm nó khác. Chưa kể, họ sẽ không tìm thấy chúng ta đâu. Chúng ta sẽ đến Tây Ravka, gặp khách hàng của Sturmhond, và quyết định xem mình muốn làm gì.”

Mal kéo tôi lại gần hơn. “Lúc nào bồ cũng rắc rối thế à?”

“Mình thích nghĩ về bản thân như một rắc rối đáng yêu hơn.”

Giọng của Sturmhond xuyên qua màn đêm trong lúc Mal cúi xuống để hôn tôi. “Ba vụ ôm ấp này tính sau được không? Ta muốn thuyền cập bến trước khi trời sáng.”

Mal thở dài. “Ngày nào đó mình sẽ đấm vỡ mặt anh ta.”

“Vụ đó thì mình ủng hộ.”

Cậu ấy nắm tay tôi, và hai đứa quay trở lại với nhóm.

Sturmhond đưa Privyet một phong thư có dấu niêm phong là một đốm sáp màu xanh nhạt, rồi gã vỗ lưng anh ta. Có lẽ tại ánh trăng, nhưng Privyet trông như sắp khóc. Tolya và Tamar trượt về phía lan can, cùng bám chặt chiếc thang nặng trịch được đóng trên thuyền.

Tôi nhìn sang bên. Tôi tưởng sẽ được thấy một chiếc xuồng lớn bình thường, nhưng thay vào đó lại là một con tàu cỡ nhỏ đang nhấp nhô bên mạn thuyền Volkvolny. Nó không giống với bất kì con tàu nào tôi từng thấy. Hai bên thân tàu trông như một đôi giày rỗng ruột, chúng được nối với nhau bằng sàn tàu bị đục lỗ ở giữa.

Mal và tôi theo sau, thận trọng đặt chân lên thân tàu uốn cong. Chúng tôi băng ngang nó và bước xuống boong tàu trung tâm, nơi buồng chỉ huy ngầm được đặt giữa hai cột buồm. Sturmhond nhảy xuống sau chúng tôi, rồi trèo lên bục phía sau buồng chỉ huy và bắt đầu điều khiển bánh lái.

“Con tàu này là sao?” Tôi hỏi.

“Ta gọi nó là Chim Ruồi” gã nói trong khi tham khảo biểu đồ gì đó mà tôi không nhìn thấy được, “dù ta đang cân nhắc chuyện đổi tên nó thành Chim Lửa” Tôi hít một hơi sâu, nhưng Sturmhond chỉ cười và ra lệnh, “Cắt dây và nhổ neo!”

Tamar và Tolya tháo nút dây nối giữa tàu nhỏ với Volkvolny. Tôi dõi theo sợi dây thép buộc mỏ neo trườn khỏi đuôi tàu Chim Ruồi như một con rắn, đoạn cuối dây nhẹ nhàng chìm xuống biển. Tôi tưởng tàu cần mỏ neo để cập bến, nhưng có lẽ Sturmhond biết mình đang làm gì.

“Giong buồm lên,” Sturmhond cất tiếng.

Từng cánh buồm được bật tung. Dù cột buồm của Chim Ruồi có hơi ngắn hơn Volkvolny, nhưng cột buồm đôi chỗ buồng lái có dạng chữ nhật rất lớn và cần đến hai thủy thủ để lên buồm.

Một cơn gió thoảng luồn vào tấm vải trắng, chúng tôi được đẩy xa khỏi Volkvolny. Tôi ngẩng lên và bắt gặp Sturmhond đang nhìn con thuyền hai buồm dần xa khỏi tầm mắt. Tôi không thể thấy mặt gã, nhưng tôi có linh cảm gã đang nói lời tạm biệt. Gã lắc đầu, rồi hô to, “Tiết Khí Sư!”

Mỗi thân tàu đều có một Grisha đứng gác. Họ giơ tay lên, và gió cuốn quanh chúng tôi, lấp đầp vải buồm. Sturmhond căn chỉnh lộ trình một chút rồi yêu cầu tăng tốc. Đoàn Tiết Khí Sư tuân lệnh, và con tàu nhỏ kì lạ lao về phía trước.

“Cầm lấy,” Sturmhond nói. Gã quăng một cặp kính bảo vệ lên đùi tôi và thảy một cặp khác cho Mal. Chúng trông như loại các Sáng Chế Gia hay dùng trong xưởng ở Tiểu Điện. Tôi liếc nhìn quanh. Hình như tất cả mọi người đều mang chúng, cùng với Sturmhond. Chúng tôi đeo kính vào.

Tôi cảm thấy biết ơn chúng sau mấy giây, khi Sturmhond kêu gọi tăng tốc hơn. Vải buồm đập phành phạch trên đầu chúng tôi, và bụng tôi quặn lên vì lo ngại. Sao gã phải gấp như vậy?

Tàu Chim Ruồi lướt trên mặt biển, hai thân rỗng ruột của nó trượt trên từng con sóng. Tôi siết chặt ghế ngồi, dạ dày nhộn nhạo với mỗi cú xốc.

“Được rồi, Tiết Khí Sư,” Sturmhond ra lệnh, “Nâng tàu lên. Thủy thủ về bên hai cánh theo nhịp đếm của ta.”

Tôi quay sang Mal. “’Nâng tàu lên’ là sao?”

“Năm!” Sturmhond hét lên.

Thuyền viên bắt đầu di chuyển ngược chiều kim đồng hồ theo từng hàng.

“Bốn!”

Những Tiết Khí Sư dang tay rộng hơn.

“Ba!”

Một cây sào được giơ lên giữa đôi buồm, hai tấm vải phủ dọc chiều dài của nó.

“Hai!”

“Lên!” Thủy thủ đoàn hò vang. Đoàn Tiết Khí Sư nâng tay lên tạo một tiếng “Vút” thật mạnh.

“Một!” Sturmhond hét.

Hai cánh buồm dâng lên, xòe rộng ra trên boong tàu như một đôi cánh khổng lồ. Bụng tôi cồn cào, và điều khó tin đã xảy ra: Tàu Chim Ruồi cất cánh.

Tôi siết chặt ghế, khẽ lẩm nhẩm mấy lời cầu nguyện cổ xưa, hai mắt nhắm nghiền vì gió táp vào mặt trên đường tàu tiến vào đêm đen.

Sturmhond đang cười như một tên dở người. Đoàn Tiết Khí Sư đang gọi nhau tới tấp để chắc rằng luồng khí được đẩy lên đều đặn. Tôi tưởng tim mình đã vỡ tung khỏi ngực mất rồi.

Thánh thần ơi, tôi cảm thấy buồn nôn. Chuyện này không thể xảy ra được.

“Alina,” Mal hét lên giữa luồng gió rít.

“Cái gì?” Tôi cố đáp lại với đôi môi mím chặt.

“Alina, mở mắt ra. Bồ phải nhìn cái này.”

Tôi cật lực lắc đầu. Đấy chính là điều tôi không muốn làm.

Mal nắm tay tôi, siết nhẹ những ngón tay cứng đờ. “Cứ thử đi.”

Tôi run rẩy thở ra và cố mở mắt. Xung quanh chúng tôi là những vì sao. Ở phía trên là dải ngân hà trắng muốt kéo căng thành hai vòng cung lớn, tựa như cây cung của một xạ thủ.

Tôi biết mình không nên làm thế, nhưng tôi không thể ngăn mình nghểnh cổ nhìn qua buồng chỉ huy. Gió ngàn rền rĩ bên tai. Bên dưới - rất xa bên dưới - những ngọn sóng phản chiếu ánh trăng vàng gợn lăn tăn như chiếc vảy óng ánh của một con rắn đang trườn thật chậm rãi. Nếu ngã xuống, chúng tôi sẽ vỡ tan tác trên lưng nó.

Một tiếng cười khẽ, đâu đó giữa phấn khởi và cuồng loạn, thoát ra khỏi tôi. Chúng tôi đang bay. Đang bay.

Mal siết lấy tay tôi và hớn hở hét to.

“Không thể nào!” Tôi gào lên.

Sturmhond góp vui. “Khi người ta nói không thể nào, ý của họ thường là ‘không có thật’” Gã ta trông như một người điên với cặp kính sáng lóa dưới ánh trăng và áo măng tô bay phần phật trong gió.

Tôi cố hít thở. Gió đang thổi rất đều. Đoàn Tiết Khí Sư và thủy thủ trông có vẻ tập trung, nhưng bình thản. Dần dà, vô cùng chậm rãi, lồng ngực ép nghẹn của tôi dần thả lỏng, và tôi bắt đầu thư giãn.

“Thứ này ở đâu ra vậy?!” Tôi hét lên với Sturmhond.

“Ta thiết kế nó. Tạo ra nó. Và ta cũng phá vỡ vài mẫu rồi.”

Tôi nuốt nước bọt. Vỡ là từ cuối cùng tôi muốn nghe.

Mal rướn người trên mái buồng lái, cố nhìn rõ mấy khẩu súng khổng lồ đặt trước mỗi thân tàu.

“Mấy khẩu súng đó,” Cậu nói. “Chúng có nhiều nòng.”

“Và chúng được cấp liệu bởi trọng lực. Không cần phải dừng lại để nạp đạn. Bắn được 200 vòng một phút.”

“Chuyện đó...”

“Không thể nào? Vấn đề duy nhất là sự quá nhiệt, nhưng mẫu này thì khá hơn. Ta có một gã làm súng người Zemeni giúp chữa khuyết điểm này. Bọn khốn dã man, nhưng thạo súng ống lắm. Ghế ngồi dưới đuôi tàu xoay được nên cậu có thể ngắm bắn ở mọi góc độ.”

“Và xả súng về phía kẻ thù,” Mal loạng choạng hét lên. “Nếu Ravka có một phi đội thế này.”

“Thì sẽ rất có lợi, đúng không? Nhưng Thượng Quân và Hạ Quân phải hợp tác với nhau.”

Tôi nghĩ đến những gì Hắc Y nói với mình rất lâu về trước. Triều đại của Grisha đang dần đến hồi kết rồi.

Câu trả lời của anh ta là việc biến Vực Tối thành vũ khí. Nhưng nếu sức mạnh của Grisha có thể được chuyển hóa bởi những người như Sturmhond thì sao? Tôi nhìn quanh boong tàu Chim Ruồi, những thủy thủ và Tiết Khí Sư làm việc cùng nhau, Tolya và Tamar ngồi phía sau những khẩu súng đáng sợ ấy. Điều đó không hoàn toàn phi lý.

Gã là một thuyền trưởng, tôi nhắc bản thân. Và gã sẽ hạ mình trở thành kẻ trục lợi chiến tranh chỉ trong tích tắc. Vũ khí của Sturmhond có thể là lợi thế cho Ravka, nhưng những khẩu súng ấy cũng sẽ bị lợi dụng dễ dàng bởi các nước quân thù.

Một tia sáng rực rỡ xẹt qua đằng mũi tàu đã kéo tôi khỏi dòng suy tưởng. Ngọn hải đăng ở vịnh Alkhem. Chúng tôi đang ở rất gần. Nếu rướn cổ hơn một chút, tôi có thể lờ mờ nhìn thấy những ngọn tháp nhấp nháy ở cảng Os Kervo.

Sturmhond không ra lệnh trực tiếp nhưng gã bẻ lối về hướng Tây Nam. Tôi cho rằng tàu sẽ đáp xuống đâu đó ngoài khơi. Ý nghĩ cập bến làm tôi thấy buồn nôn. Tôi quyết định nhắm mắt lại, mặc kệ Mal nói gì thì nói.

Trong thoáng chốc tôi đã không còn nhìn thấy ánh sáng từ ngọn hải đăng nữa. Sturmhond còn định đưa chúng tôi đi bao xa đây? Gã nói mình muốn cập bến trước khi trời sáng, mà như thế thì chỉ còn khoảng một hai giờ nữa thôi.

Tôi bắt đầu suy nghĩ lan man, bị cuốn hút bởi những vì tinh tú xung quanh và từng cụm mây bay quẹt ngang bầu trời rộng lớn. Gió đêm mơn man trên má tôi và thổi xuyên qua lớp áo khoác mỏng dính.

Tôi nhìn xuống và cố nén tiếng la. Chúng tôi không còn trên mặt biển nữa. Chúng tôi đang ở trên đất liền -rắn chắc, tàn nhẫn.

Tôi giật giật tay áo Mal và hoảng hốt huơ tay về phía vùng quê bên dưới, điểm tô bằng sắc trắng bạc dưới ánh trăng.

“Sturmhond!” Tôi sợ hãi thét lớn. “Anh đang làm gì vậy?”

“Anh bảo sẽ đưa chúng tôi đến Os Kervo...” Mal hét theo.

“Ta nói ta sẽ đưa hai người đến gặp khách hàng của mình.”

“Uôi quên đi,” tôi than thở. “Chúng ta hạ cánh ở đâu đây?”

“Đừng lo,” Sturmhond đáp lại. “Ta đã nghĩ đến một bờ hồ nhỏ rất xinh đẹp rồi.”

“Nhỏ cỡ nào?!” Tôi rít lên. Nhưng rồi lại thấy Mal đang trèo qua buồng lái với khuôn mặt giận dữ. Mal, ngồi xuống!”

“Tên khốn dối trá, cướp.”

“Nếu ta là cậu thì sẽ ở yên đó. Ta không nghĩ cậu muốn bị xô ngã khi tiến vào Vực Tối đâu.”

Mal sững người. Sturmhond bắt đầu huýt vang âm điệu lạc tông ấy. Nó bị lạc đi trong tiếng gió.

“Anh không nghiêm túc đấy chứ?” Tôi bảo.

“Thường thì không,” Sturmhond trả lời. “Có một cây súng trường bên dưới ghế của cậu, Oretsev. Bám chặt vào nó đi. Phòng hờ vậy thôi.”

“Anh không thể lái con tàu này vào Vực được!” Mal rống lên.

“Sao lại không? Theo những gì ta hiểu thì, ta đang đi cùng một người có thể bảo đảm an toàn cho chuyến hành trình.”

Tôi siết chặt nắm đấm, cơn thịnh nộ bỗng chốc đẩy lùi nỗi sợ hãi khỏi tâm trí. “Có khi tôi sẽ để bọn volcra ăn thịt anh và thủy thủ đoàn như bữa ăn khuya đấy!”

Sturmhond giữ một tay trên bánh lái và kiểm tra đồng hồ. “Bữa sáng sớm thì đúng hơn. Chúng ta trễ lịch rồi. Chưa kê’,” gã tiếp tục, “đường còn dài lắm đấy. Kể cả đối với Tiết Dương Sư.”

Tôi liếc sang Mal và biết rằng mình đang có cùng vẻ mặt giận dữ như cậu ấy.

Khung cảnh bên dưới dần mở ra trước mắt với tốc độ thần tốc. Tôi đứng dậy, cố cảm nhận xem mình đang ở đâu.

“Thánh thần ơi,” Tôi rủa.

Bên dưới chúng tôi là những vì sao, ánh trăng, thế giới sự sống. Phía trước chúng tôi là hư vô. Gã thật sự sẽ làm thế. Gã sẽ đưa chúng tôi vào Vực Tối.

“Pháo thủ, vào vị trí,” Sturmhond ra lệnh. “Tiết Khí Sư, giữ thăng bằng.”

“Sturmhond, tôi sẽ giết anh!” Tôi hét to. “Mau quay tàu lại ngay!”

“Ước gì ta có thể nghe lệnh cô. Ta e rằng cô phải đợi đến khi hạ cánh mới giết ta được đấy. Sẵn sàng chưa?”

“Không!” Tôi rít lên.

Nhưng giây tiếp theo, chúng tôi đã ở trong bóng tối. Không giống với màn đêm nào từng tồn tại - Một bóng tối sâu hoắm, không thực và hoàn hảo dần bao vây chúng tôi bằng vòng tay nghẹn xiết. Chúng tôi đang ở trong Vực Tối.

HÁ MUÔN TRÙNG VÂY Nguyên tác: Siege and Storm ebook©MotSAch TVE-4u©vctvegroup —★— Nhà xuất bản: Trẻ - 2014
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.