Phá Muôn Trùng Vây

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16

❊ ❊ ❊

David lại chuổn êm lần nữa sau cuộc họp quân sự mới nhất, phải đến khuya hôm sau tôi mới rảnh rang chút đỉnh để đến gặp anh ta trong xưởng làm việc của Sáng Chế Gia. Tôi thấy anh ta đang lom khom trước một chồng thiết kế, ngón tay nhuộm đầy mực.

Tôi ngồi xuống ghế đẩu cạnh anh ta và hắng giọng. Anh ta ngẩng lên, chớp mắt như cú vọ. David nhợt nhạt đến mức tôi có thể thấy gân xanh nổi trên da, và ai đó đã cắt cho anh ta một kiểu tóc tệ hại.

Có khi anh ta tự cắt, tôi thầm lắc đầu ngao ngán. Thật khó để tin rằng đây là người con trai Genya đã đem lòng yêu say đắm.

Mắt anh ta nhảy về phía chiếc vòng trên cổ tôi. Anh ta bắt đầu mân mê mấy đồ vật trên bàn làm việc, di chuyển và sắp xếp chúng thành từng hàng thẳng tắp: la bàn, chì than, bút máy và nhiều lọ mực khác màu, những mảnh gương bóng loáng, một trái trứng luộc mà tôi đoán là bữa tối của anh, và lần lượt những trang giấy chi chít hình vẽ và kế hoạch tôi không hiểu được.

“Anh đang làm gì vậy?” tôi hỏi.

Anh ta lại chớp mắt. “Những cái đĩa.”

“À.”

“Phản chiếu,” anh ta giải thích. “Theo đường parabol.”

“Thú...vị thật đấy?” tôi gượng đáp.

Anh ta gãi mũi, để lại vết mực lấm lem trên chóp. “Đấy có thể là cách phóng đại sức mạnh của cô.”

“Như những mảnh gương trên găng tay của tôi?” Tôi đã yêu cầu các Giả kim hợp gia làm lại chúng. Với năng lực của hai bộ khuếch đại, chắc tôi không cần chúng nữa. Nhưng những mảnh gương giúp tôi tập trung và xác định nguồn sáng, và có gì đó ủi an trong quyền kiểm soát chúng đem đến cho tôi.

“Đại loại thế,” David nói. “Nếu tôi làm được, Vết Cắt có thể được thi triển với khả năng lớn hơn.”

“Và nếu anh không làm được?”

“Hoặc sẽ không có gì xảy ra, hoặc người sử dụng nó sẽ bị cắt nát thành nhiều mảnh.”

“Nghe hứa hẹn đó.”

“Tôi cũng nghĩ vậy,” giọng của David không có chút hài hước nào, và anh ta khom người trở lại làm việc.

“David” tôi gọi. Anh ta ngước lên, giật mình, như thể đã hoàn toàn quên rằng tôi có ở đó. “Tôi cần hỏi anh chuyện này.”

Anh ta lại hướng mắt về chiếc vòng cổ lần nữa, rồi quay lại bàn làm việc của mình.

“Anh biết gì về Ilya Morozova?”

David giật nảy, liếc quanh căn phòng gần như không người. Đa số Sáng Chế Gia vẫn đang ăn bữa tối. Rõ ràng anh ta đang lo lắng, thậm chí có phần sợ hãi.

Anh ta nhìn xuống bàn, nhặt la bàn lên, bỏ nó xuống.

Cuối cùng, anh ta thì thầm, “Họ gọi ông ta là Thợ rèn xương.”

Cơn rùng mình lan khắp người tôi. Tôi nghĩ đến những ngón tay và đốt xương sống trên bàn của người bán hàng rong ở Kribirsk. “Tại sao?” tôi hỏi. “Vì những bộ khuếch đại ông ta đã tìm được?”

David ngước lên ngạc nhiên. “Ông ta không tìm thấy chúng. Ông ta làm ra chúng.”

Tôi không muốn tin vào những điều mình đang nghe. “Merzost?”

Anh ta gật đầu. Hóa ra đấy là lý do David nhìn chiếc vòng cổ Morozova khi Zoya hỏi đã có Grisha nào từng sở hữu sức mạnh này chưa. Morozova và Hắc Y đều theo đuổi cùng một nguồn sức mạnh. Ma thuật. Quái thai.

“Bằng cách nào?” tôi thắc mắc.

“Không ai biết cả,” David trả lời, ngoái nhìn sau vai lần nữa. “Sau khi Hắc Giáo Chủ bị giết trong tai nạn đã kiến tạo vùng Vực, con trai của ông ta đã xuất hiện khỏi nơi ẩn náu để nắm quyền kiểm soát Hạ Quân. Hắn đã tiêu hủy toàn bộ ghi chép của Morozova.”

Con trai của ông ta? Một lần nữa, tôi lại nhận ra rằng có rất ít người biết về bí mật của Hắc Y. Hắc Giáo Chủ chưa bao giờ chết - trước giờ chỉ có duy nhất một Hắc Y, một Grisha quyền năng đã thống lĩnh Hạ Quân qua nhiều thế hệ, che giấu thân phận thật sự của mình. Theo tôi biết thì, anh ta chưa bao giờ có con. Và không đời nào anh ta lại xóa sổ một thứ đáng giá như ghi chép của Morozova. Trên tàu đánh cá voi, anh ta đã nói không phải toàn bộ sách vở đều ngăn cấm chuyện kết hợp những bộ khuếch đại. Có thể anh ta đang nói đến bút ký của chính Morozova.

“Tại sao con trai của ông ta phải đi trốn?” Tôi hỏi, tò mò muốn biết Hắc Y đã tạo ra câu chuyện hư cấu thế nào.

Lần này David nhăn mặt như thể câu trả lời đã quá rõ ràng. “Một Hắc Y và người thừa kế của mình không bao giờ sống ở Tiểu Điện cùng nhau. Nguy cơ bị ám sát quá cao.”

“Hiểu rồi,” tôi nói. Hợp lý đấy chứ, và sau hàng trăm năm, tôi không nghĩ sẽ có ai chất vấn chuyện đó. Grisha thích những truyền thống của họ, và Genya không thể là Thợ May duy nhất Hắc Y đã giữ bên mình. “Tại sao hắn lại ra lệnh tiêu hủy ghi chép?”

“Họ dùng những bộ khuếch đại làm dẫn chứng cho thí nghiệm của Morozova. Hắc Giáo Chủ muốn tái thực hiện những thí nghiệm và xảy ra sơ suất.”

Lông tay tôi dựng đứng cả lên. “Kết quả chính là Vực Tối.”

David gật đầu. “Con trai ông ta đem đốt hết ghi chép và sổ sách của Morozova. Hắn nói chúng quá nguy hiểm, là sự cám dỗ khó cưỡng với bất kì Grisha nào. Bởi vậy tôi đã im lặng trong buổi họp. Tôi thậm chí không được phép biết về sự tồn tại của chúng nữa là”

“Sao giờ anh lại biết?”

David lại nhìn quay xưởng làm việc lần nữa. “Morozova là một Sáng Chế Gia, có thể là người đầu tiên, hẳn nhiên ông ta quyền năng nhất. Ông đã làm được những điều chưa ai dám mơ đến từ lâu.” Anh rụt rè nhún vai. “Đối với bọn tôi, ông giống như một người hùng.”

“Anh có biết gì khác về những bộ khuếch đại ông ta đã tạo ra không?”

David lắc đầu. “Có tin đồn về những bộ khác, nhưng sừng con hươu đực là thứ duy nhất tôi từng nghe qua.”

Có khả năng David chưa bao giờ đọc Istorii Sanktya. Lão tư tế bảo quyển sách ấy từng được tặng cho tất cả trẻ em Grisha khi chúng đến Tiểu Điện. Nhưng đã lâu lắm rồi. Grisha đặt niềm tin vào thuật Điều Nhiên, và tôi chưa bao giờ thấy họ để tâm đến tôn giáo. Mê tín, Hắc Y đã nói về quyển sách màu đỏ như thế. Câu chuyện truyền miệng của thường dân. Rõ ràng David vẫn chưa phát hiện mối liên quan giữa Thánh Ilya và Ilya Morozova. Hoặc anh ta có gì che giấu.

“David,” tôi cất tiếng, “sao anh lại ở đây? Anh đã rèn chiếc vòng cổ. Anh phải biết rõ ý định của Hắc y.”

Anh ta nuốt khan. “Tôi biết ngài ấy có thể kiểm soát cô, chiếc vòng cổ sẽ giúp ngài ấy sử dụng sức mạnh của cô. Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ, tôi chưa bao giờ tin... những người đó.” anh ta chật vật tìm kiếm ngôn từ. Cuối cùng, anh ta giơ bàn tay nhuốm mực ra và nói, gần như van vỉ. “Tôi tạo ra đồ vật. Tôi không phá hủy chúng.”

Tôi muốn tin rằng anh ta đã đánh giá thấp sự nhẫn tâm của Hắc Y. Tôi đã phạm phải sai lầm tương tự. Nhưng anh ta có thể đang nói dối hoặc chỉ đơn giản là quá yếu hèn. Cái gì tệ hơn? Một giọng gay gắt vang lên trong đầu tôi. Nếu anh ta có thể đổi phe phái một lân thì anh ta sẽ làm thế lân nữa. Là giọng của Nikolai? Hay Hắc Y? Hay chính là một phần trong tôi đã học được cách không tin vào ai?

“Chúc may mắn với những chiếc đĩa,” tôi nói trong lúc đứng dậy rời đi.

David khom người xuống đống giấy tờ. “Tôi không tin vào may mắn.”

Tệ quá, tôi nghĩ. Chúng ta sẽ cần nó đấy.

Tôi đi thẳng tới thư viện từ xưởng làm việc của Sáng Chế Gia và dành gần hết buổi tối ở đó. Đấy là bài luyện tập khó nhằn. Những tài liệu lịch sử của Grisha tôi tìm được chỉ bao gồm thông tin cơ bản nhất về Ilya Morozova, dù ông ta được cho là Sáng Chế Gia vĩ đại nhất từng tồn tại. Ông ta đã tạo ra thép của Grisha, phương pháp nung thủy tinh không vỡ, và một hợp chất lửa dạng lỏng nguy hiểm đến mức ông phải gạch bỏ công thức ngay sau khi viết xong mười hai tiếng. Nhưng những gì liên quan đến bộ khuếch đại hay Thợ rèn xương đã bị xóa.

Điều đó không ngăn tôi quay lại vào tối hôm sau để chôn mình trong đống chữ nghĩa tôn giáo và bất kì nguồn tham khảo nào có thể tìm được về Thánh Ilya. Như bao vị Thánh khác, câu chuyện tử vì đạo của ông ta tàn bạo đến đáng sợ: Ngày nọ, một cái máy cày bị lật trên ruộng phía sau nhà ông. Nghe thấy tiếng hét, Ilya chạy đến cứu, chỉ thấy một người đàn ông than khóc bên xác con trai mình, thân thể của cậu bé bị lưỡi cày chém đứa lìa, mặt đất nhuộm đỏ máu từ cậu chảy ra. Ilya đã hồi sinh cậu bé - và dân làng cảm ơn ông bằng cách cùm ông lại và quăng xuống sông để ông chết chìm vì sức nặng của xiềng xích.

Chi tiết cụ thể thì mơ hồ một cách vô vọng. Đôi khi Ilya là nông dân, đôi khi là thợ nề hay thợ mộc. Ông có hai con gái hoặc một con trai hoặc không có con. Một trăm ngôi làng khác nhau thề rằng mình chính là nơi ông đã tử vì đạo. Chưa kể, có một rắc rối nhỏ về phép màu được ông thực hiện. Tôi không nghi ngờ gì về chuyện Thánh Ilya có thể là một Thiện Tâm Y Tâm Y, nhưng Ilya Morozova phải là Sáng Chế Gia mới đúng. Nếu họ không phải cùng một người thì sao?

Căn phòng có mái vòm bằng kính được thắp sáng bằng đèn dầu vào buổi đêm, và thinh lặng triền miên đến nỗi tôi có thể nghe thấy tiếng thở của chính mình.

Một mình trong bóng tối, vây quanh bởi sách vở, thật khó để không cảm thấy bị chôn vùi. Nhưng thư viện là hy vọng khả thi nhất của tôi, nên tôi quyết theo tới cùng. Tolya tìm thấy tôi ở đó vào tối nọ, cuộn mình trên chiếc ghế yêu thích, trầy trật giải nghĩa một đoạn văn viết bằng tiếng Ravka cổ.

“Cô không nên ở đây vào buổi tối mà không có chúng tôi,” anh ta càu nhàu.

Tôi ngáp dài rồi vươn vai. Bị kệ sách đè hẳn là mối nguy lớn nhất rồi, nhưng tôi đã quá mệt để tranh cãi. “Sẽ không tái diễn nữa đâu,” tôi nói.

“Cái gì đấy?” Tolya hỏi, khuỵu thấp xuống để nhìn rõ cuốn sách trên đùi tôi hơn. Anh ta to con đến mức khiến tôi thấy giống như một con gấu đang học nhóm cùng mình.

“Tôi không biết. Tôi thấy tên Ilya trông mục lục nên cầm lấy nó, nhưng tôi không hiểu gì hết.”

“Đây là danh sách biệt hiệu.”

“Anh đọc được sao?” tôi ngạc nhiên hỏi.

“Chúng tôi được nuôi dạy trong nhà thờ.” Anh ta đáp, lật giở từng trang.

Tôi nhìn anh chăm chú. Rất nhiều đứa trẻ lớn lên trong các nhà nguyện tôn giáo, nhưng đấy không có nghĩa chúng đọc được tiếng Ravka dùng trong nghi thức tế lễ. “Nó nói về cái gì?”

Anh ta đưa ngón tay xuống dòng chữ bên dưới tên của Ilya. Bàn tay to lớn của anh đầy những vết sẹo. Bên dưới lớp áo vải, tôi có thể nhìn thấy một góc hình xăm lộ ra.

“Không đáng kể,” anh ta trả lời. “Thánh Ilya Thân Thương, thánh Ilya Trân Quý. Nhưng có vài thị trấn được liệt kê, những nơi ông ta đã thực hiện phép màu.”

Tôi ngồi thẳng hơn. “Đấy có thể là điểm bắt đầu.”

“Cô nên xem thử trong điện thờ. Tôi nghĩ có mấy cuốn sách ở phòng thay áo lễ”

Tôi đã đi ngang qua điện thờ hoàng gia vô số lần, nhưng chưa bao giờ đi vào trong. Tôi luôn nghĩ về nó như lãnh thổ của lão Tư Tế, và dù lão đã đi rồi, tôi vẫn không chắc mình muốn viếng thăm nó. “Nó như thế nào?”

Tolya nhún đôi vai to lớn của mình. “Như bao điện thờ khác.”

“Tolya,” tôi hỏi, bất chợt thấy hiếu kỳ, “anh có bao giờ cân nhắc chuyện gia nhập Hạ Quân chưa?”

Trông anh ta như vừa bị xúc phạm. “Tôi không sinh ra để phục vụ Hắc y.” Tôi muốn hỏi vậy anh sinh ra để làm gì, nhưng Tolya đã gõ lên trang giấy và nói, “Tôi có thể dịch chúng nếu cô muốn.” Anh ta nhăn răng cười. “Hoặc tôi sẽ bắt Tamar làm thế.”

“Được rồi,” tôi bảo. “Cảm ơn.”

Anh ta cúi đầu. Cử chỉ cúi chào như thường lệ, nhưng anh ta vẫn đang quỳ cạnh tôi, và có gì đó trong tư thế của anh làm tôi rùng mình.

Tôi có cảm giác anh ta đang đợi gì đó. Một cách ngập ngừng, tôi vươn ra đặt tay lên vai anh. Ngay khi ngón tay tôi hạ xuống, anh ta thở hắt ra. Gần như tiếng thở dài.

Chúng tôi ngồi như thế một lúc, im lặng dưới vầng sáng tỏa ra từ đèn dầu. Rồi anh ta đứng dậy cúi chào lần nữa.

“Tôi sẽ ở đứng canh ngoài cửa,” anh ta nói, rồi biến mất vào màn đêm.

Mal trở về từ chuyến săn sáng hôm sau, và tôi hào hứng kể cho cậu ấy về tất cả - những gì nghe được từ David, kế hoạch đóng thuyền Chim Ruồi mới, cuộc nói chuyện kì lạ với Tolya.

“Anh ta là một người kì quặc,” Mal đồng tình. “Nhưng cứ đến điện thờ xem thử cũng chả chết đâu.”

Chúng tôi quyết định đi đến đó cùng nhau, và trên đường đi, tôi bắt cậu ấy kể cho mình nghe về cuộc săn.

“Bọn mình dành thời gian đánh bài và uống kvas hơn là làm gì khác. Và gã công tước kia xỉn đến mức té xuống sông ngất xỉu. Gã suýt chết chìm. Người hầu nắm giày gã kéo lên, nhưng gã cứ lội trở lại, lè nhè gì đó về cách đánh bắt cá hồi tốt nhất.”

“Tệ dữ vậy sao?” tôi bật cười.

“Cũng tạm.” Cậu ấy đưa chân đã sỏi văng ra xa. “Có nhiều người tò mò về bồ lắm.”

“Sao mình có linh cảm là toàn chuyện xấu ấy nhỉ?”

“Một người dò đường hoàng gia chắc rằng năng lực của bồ là giả.”

“Và làm sao mình có thể thực hiện được điều đó?”

“Mình nhớ đã nói là có một hệ thống gương soi tinh vi, ròng rọc và có khả năng đi kèm thuật thôi miên chi đó. Mình thấy hơi rối trí.”

Tôi bắt đầu khúc khích.

“Không vui đến vậy đâu, Alina. Lúc uống rượu với nhau, vài quý tộc đã tỏ rõ quan điểm muốn tất cả Grisha bị bắt giữ và hành hình.”

“Thánh thần ơi,” tôi thở hắt ra.

“Họ sợ mà”

“Đấy không phải cái cớ,” tôi nói, cảm giác tức giận dâng trào. “Bọn mình cũng là người Ravka vậy. Hình như họ quên những gì Hạ Quân đã làm cho họ rồi.”

Mal giơ tay lên. “Mình đâu có bảo mình đồng ý với họ.”

Tôi thở dài và đập mạnh lên một nhánh cây vô tội. “Mình biết.”

“Nhân tiện, mình nghĩ là mình đã cải thiện tình hình chút ít.”

“Sao bồ làm được thế?”

“À, họ thích chuyện bồ phục vụ trong Thượng Quân, và bồ đã cứu sống hoàng tử của họ”

“Sau khi anh ta bán mạng giải cứu chúng ta?”

“Mình đã mạn phép thay đổi một số chi tiết.”

“Ồ, Nikolai sẽ thích lắm đấy. Còn gì nữa?”

“Mình bảo bồ ghét cá trích.”

“Tại sao?”

“Và bồ thích bánh mận. Và Ana Kuya lấy roi đánh bồ khi bồ làm hỏng dép đi mùa xuân bằng cách nhảy vào vũng nước.”

Tôi nhăn mặt. “Sao bồ lại kể cho họ mấy chuyện đó?”

“Mình muốn bồ giống người thường hơn,” cậu ấy bảo. “Tất cả những gì họ thấy khi nhìn vào bồ là Tiết Dương Sư. Họ thấy một hiểm họa, một Grisha quyền năng khác như Hắc Y. Mình muốn họ thấy một người con gái, em gái, hoặc bạn thân. Mình muốn họ thấy Alina.”

Cơn nghẹn ngào dâng lên trong cổ họng tôi. “Bồ tuyệt vời bẩm sinh hay có qua luyện tập vậy?”

“Luyện mỗi ngày,” cậu ấy nhăn nhở cười. Rồi cậu ấy nháy mắt. “Nhưng mình thích từ ‘hữu dụng’ hơn.”

Điện thờ là tòa nhà duy nhất còn lại của tu viện từng một thời sừng sững trên đỉnh Os Alta, và người ta nói đấy là nơi Đức vua đầu tiên của Ravka lên ngôi. So với những kiến trúc khác trong khuôn viên cung điện, nó là một tòa nhà khiêm tốn, với tường sơn màu trắng và một mái vòm xanh sáng duy nhất.

Điện thờ trống hoác và trông rất cần được dọn dẹp.

Dãy ghế dài phủ đầy bụi bặm, bồ câu đến làm tổ trên mái nhà. Trong lúc bước lên lễ đường, Mal nắm tay tôi, và tim tôi khẽ nảy lên trong lồng ngực.

Chúng tôi không tốn thời gian mấy trong phòng áo lễ. Mấy cuốn sách ít ỏi trên kệ là sự thất vọng tột cùng, chúng chỉ là mấy cuốn thánh ca với trang sách nhăn nheo, vàng ố. Thứ duy nhất đáng chú ý trong điện là bộ ba họa tranh đằng sau bàn thờ. Một bảng màu loang lổ, ba khung tranh lớn vẽ mười ba vị thánh với những biểu cảm nhân từ. Tôi nhận ra một vài người từ cuốn Istorii Sanktya : Thánh nữ Lizabeta với hoa hồng đẫm máu,

Thánh Petyr với mũi tên bốc cháy, và Thánh Ilya với chiếc vòng cổ và gông cùm và xiềng xích gãy nát.

“Không có con thú nào cả,” Mal nhận xét.

“Từ những gì mình đã đọc thì ông ta chưa bao giờ được vẽ cùng những bộ khuếch đại, chỉ với dây xích thôi. Ngoại trừ cuốn Istorii Sanktya.” Tôi chỉ không hiểu vì sao.

Phần lớn bức họa vẫn còn trong tình trạng tốt, nhưng khung có Ilya đã bị thấm nước hư hại. Khuôn mặt của những vị thánh mờ nhòe dưới mốc meo, và mùi nấm mốc ẩm gần như áp đảo không gian. Tôi đưa tay áo lên che mũi.

“Chắc có khe dột nào đâu đó,” Mal bảo. “Nơi này là một đống rác.”

Mắt tôi dõi theo đường nét trên khuôn mặt của Ilya bên dưới bụi bẩn. Lại một ngõ cụt nữa. Tôi không muốn thừa nhận, nhưng tôi đã kì vọng quá nhiều. Một lần nữa, tôi cảm nhận được sự lôi kéo ấy, nỗi trống trải ở cổ tay. Hỏa Điểu ở đâu?

“Chúng ta có thể đứng đây cả ngày,” Mal nói, “nhưng ông ta sẽ chẳng nói gì đâu.”

Tôi biết cậu ấy đang đùa, nhưng tôi thấy cả người gai lên vì giận, dù tôi không biết mình giận cậu ấy hay chính bản thân.

Chúng tôi quay lại lễ đường và tôi đứng khựng lại. Hắc Y đang đứng chờ trong màn đêm ở cổng vào, ngồi trên một chiếc ghế khuất bóng.

“Chuyện gì vậy?” Mal hỏi, dõi theo ánh nhìn của tôi.

Tôi đứng im chờ. Thấy anh ta đi tôi thầm cầu xin. Làm ơn thấy anh ta đi.

“Alina, có chuyện gì sao?”

Tôi siết chặt lòng bàn tay. “Không,” tôi trả lời. “Bồ có nghĩ mình nên kiểm tra lần nữa không?”

“Mình không thấy khả thi lắm.”

Tôi gượng cười và bước đi. “Bồ nói đúng. Chỉ là mơ mộng hão huyền.”

Hắc Y ngoái đầu dõi theo trong lúc chúng tôi đi ngang anh ta. Anh ta đặt tay lên môi, rồi cúi đầu xuống vờ cầu nguyện một cách mỉa mai.

Tôi thấy khá hơn khi ra ngoài không khí, rời khỏi mùi ẩm thấp trong điện thờ, nhưng tâm trí tôi quay cuồng. Nó lại xảy ra lần nữa.

Mặt Hắc Y không có sẹo. Mal không thấy anh ta. Nghĩa là đấy không phải sự thật, chỉ là ảo ảnh thôi.

Nhưng anh ta đã chạm vào tôi cái đêm trong phòng ấy. Tôi cảm nhận được ngón tay của anh ta trên gò má. Ảo ảnh thế nào mà lại làm được vậy

Tôi rùng mình trong lúc bước vào trong rừng. Đây có phải là sức mạnh mới của Hắc Y không? Tôi thấy sợ khi nghĩ rằng anh ta đã len vào suy nghĩ của tôi bằng cách nào đó, nhưng những khả năng khác còn tồi tệ hơn.

Cô không thể vi phạm luật lệ của thế giới này mà không phải trả giá. Tôi áp sát cánh tay vào hai bên hông, cảm nhận vảy của Hải Long chà xát lên da. Quên Morozova và sự điên rồ của ông ta đi. Có thể tất cả những chuyện này chẳng liên quan gì đến Hắc Y cả. Có thể tôi chỉ đang mất trí mà thôi.

“Mal,” tôi bắt đầu, không biết mình định nói gì, “Bộ khuếch đ...”

Cậu ấy đặt tay lên môi, và cử chỉ ấy giống Hắc Y đến mức tôi suýt trượt chân, nhưng giây tiếp theo, tôi nghe tiếng loạt soạt và Vasily bước ra từ lùm cây.

Tôi không quen với việc diện kiến Thái tử ở nơi khác ngoài Đại Điện, và tôi chỉ đứng như trời trồng một lúc lâu. Rồi tôi định thần lại sau cơn kinh ngạc và cúi chào.

Vasily gật đầu công nhận tôi, hoàn toàn ngó lơ Mal.

“Moi tsarevich,” tôi chào.

“Alina Starkov,” Thái tử đáp lại cùng nụ cười. “Ta mong cô có thể dành cho ta chút thời gian.”

“Dĩ nhiên ạ,” tôi đáp lời.

“Mình sẽ ở ngay chỗ lối đi,” Mal nói, liếc mắt nhìn Vasily đầy nghi hoặc.

Thái tử nhìn cậu ấy rời đi. “Kẻ đào ngũ vẫn chưa biết thân biết phận nhỉ?”

Tôi cố nén giận. “Thần có thể giúp gì cho ngài, moi tsarevich?

“Xin vui lòng,” hắn nói, “Ta thích cô gọi ta là Vasily hơn, ít nhất là khi chúng ta ở riêng.”

Tôi chớp mắt. Tôi chưa bao giờ ở riêng với Thái tử trước đó, và tôi cũng chẳng muốn ở riêng với hắn bây giờ.

“Cuộc sống ở Đại Điện của cô thế nào?” anh ta hỏi.

“Tốt lắm ạ, cảm ơn ngài, moi tsarevich

“Vasily.”

“Thần không biết gọi ngài thân mật như vậy có phải phép không,” tôi nghiêm túc trả lời.

“Cô gọi em trai ta bằng tên.”

“Thần gặp ngài ấy trong hoàn cảnh...khá độc đáo.”

“Ta biết nó rất cuốn hút.” Vasily tiếp tục. “Nhưng cô nên biết nó cũng rất mưu mẹo và láu cá”

Cái đó thì đúng , tôi nghĩ, nhưng những gì tôi nói chỉ là, “Ngài ấy có lối suy nghĩ khác người.”

Vasily cười nắc nẻ. “Ngoại giao giỏi thật đấy! Cô thật biết cách làm người ta thoải mái. Một thời gian nữa thôi, ta chắc chắn, kể cả với lai lịch khiêm tốn của mình, cô vẫn sẽ học được cách kiểm điểm bản thân với sự dè dặt và trang nhã của một phụ nữ quý tộc thôi.”

“Ý ngài là thần sẽ học được cách im miệng?”

Vasily rít vào tỏ vẻ không hài lòng. Tôi cần thoát khỏi cuộc nói chuyện này trước khi thật sự xúc phạm hắn. Vasily có thể trông như thằng ngốc, nhưng hắn ta vẫn là Thái tử.

“Mà không,” hăn nói cùng nụ cười trưởng giả. “Sự thật thà của cô rất thú vị”

“Cảm ơn ngài,” tôi lẩm bẩm. “Giờ thần xin phép, thưa Thái tử.”

Vasily đến chắn đường tôi. “Ta không biết cô đã thỏa thuận gì với em trai ta, nhưng cô phải biết rằng nó chỉ là con thứ. Dù có tham vọng cỡ nào thì cả đời nó vẫn sẽ như thế. Chỉ có ta mới phong chức Hoàng hậu cho cô được.”

Đây rồi. Tôi cố nén tiếng thở dài trong lòng. “Chỉ có Đức vua mới có thể phong chức Hoàng hậu.” tôi nhắc nhở anh ta.

Vasily phẩy tay. “Phụ vương chẳng sống được bao lâu nữa đâu. Bây giờ coi như ta đang cai trị Ravka rồi.”

Anh gọi đấy là cai trị sao? Tôi nghĩ thầm với nỗi khó chịu trào dâng. Tôi ngờ rằng Vasily sẽ đến Os Alta nếu Nikolai không đưa ra đe dọa chiếm ngôi, nhưng lần này tôi không nói ra.

“Cô đã vươn cao so với một trẻ mồ côi Keramzin,” hắn nói tiếp, “nhưng cô vẫn có thể vươn cao hơn nữa.”

“Thần bảo đảm với ngài, moi tsarevich.” tôi thành thật phân bua, “Thần không tham lam đến vậy đâu.”

“Vậy cô muốn gì, Tiết Dương Sư?”

“Bây giờ? Thần chỉ muốn đi ăn trưa.”

Môi dưới của hắn trề ra giận dỗi, và trong phút chốc, hắn trông giống hệt cha của mình. Rồi hắn mỉm cười.

“Cô rất thông minh,” anh ta nói, “Và ta nghĩ rằng cô sẽ rất có ích. Ta mong chúng ta sẽ thân thiết với nhau hơn.”

“Thần không cầu gì hơn thế,” tôi nói dối.

Hắn cầm lấy tay tôi và áp khuôn miệng ẩm ướt lên khớp tay tôi. “Hẹn gặp lại, Alina Starkov”

Tôi nén nôn. Lúc hắn ta rời đi, tôi lén chùi tay lên áo kefta của mình.

Mal chờ tôi ở ngoài bìa rừng.

“Chuyện gì vậy?” cậu ấy hỏi, vẻ mặt lo lắng.

“Ồ, bồ biết đấy,” tôi đáp. “Một vị hoàng tử và một lời cầu hôn nữa.”

“Giỡn hoài,” Mal cười đáp lại tỏ vẻ không tin. “Anh ta không phí thời gian nhỉ.”

“Sức mạnh là đồng minh,” tôi nhại giọng Nikolai.

“Mình có nên gửi lời chúc mừng không?” Mal hỏi, nhưng giọng cậu không gay gắt, chỉ buồn cười. Rõ ràng người thừa kế ngai vàng Ravka không nguy hiểm bằng một gã thuyền trưởng tự tin thái quá.

“Bồ có nghĩ Hắc Y phải đối phó với mưu lợi bất đắc dĩ từ những quý tộc môi ướt không?” tôi ủ ê thắc mắc.

Mal cười khùng khục.

“Có gì đáng cười sao?”

“Mình vừa mới tưởng tượng cảnh Hắc Y bị một nữ công tước đẫm mồ hôi dồn vào góc và sàm sỡ.”

Tôi khịt mũi rồi cũng bật cười. Nikolai và Vasily quá khác nhau, thật khó để tin rằng họ có cùng dòng máu. Bỗng nhiên tôi nhớ đến nụ hôn của Nikolai, cảm giác thô ráp của đôi môi gã khi ôm lấy tôi. Tôi lắc đầu.

Họ có thể khác nhau , tôi tự nhắc bản thân trong lúc trở về cung điện, nhưng họ đều muốn lợi dụng mày.

HÁ MUÔN TRÙNG VÂY Nguyên tác: Siege and Storm ebook©MotSAch TVE-4u©vctvegroup —★— Nhà xuất bản: Trẻ - 2014
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.