Phá Muôn Trùng Vây

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

❊ ❊ ❊

Gần một tuần sau, tôi bắt gặp tảng băng trôi đầu tiên. Chúng tôi đang ở rất xa về phía bắc, nơi biển cả đen ngòm và từng khối băng đá đầu nhọn đầy hiểm trở mọc lên giữa lòng đại đương. Gió rét cắt da dù chỉ mới đầu hè. Những cuộn dây thừng cứng còng vì sương giá vào buổi sáng.

Tôi dành hàng giờ liền đi quanh quẩn trong buồng và nhìn ra mặt biển ngút ngàn. Mỗi buổi sáng, tôi được dẫn lên boong tàu, nơi tôi có thể duỗi thẳng chân tay và nhìn Mal từ xa. Lúc nào cũng thế, Hắc Y luôn đứng cạnh lan can, quan sát đường chân trời, tìm kiếm thứ gì đó. Sturmhond cùng thủy thủ đoàn đứng cách anh ta một khoảng.

Vào ngày thứ bảy, chúng tôi đi ngang qua hai hòn đảo đầy đá xám mà tôi nhận ra được từ thuở còn học vẽ bản đồ: Jelka và Vilki, Muỗng và Nĩa. Chúng tôi đã bước vào Xương Đạo, dải nước đen nơi vô số con tàu bị đắm dạt vào những hòn đảo vô danh luôn thoắt ẩn thoắt hiện trong sương mù. Trên bản đồ, nó được đánh dấu bằng hình đầu lâu, những con quái vật miệng rộng, những mỹ nhân ngư với mái tóc trắng màu băng tuyết và đôi mắt đen ngòm như hải cẩu. Chỉ những thợ săn Fjerda kinh nghiệm đầy mình mới dám mò đến đây, săn tìm da và lông thú, đánh cược với tử thần để giành lấy phần thưởng quý giá. Nhưng chúng tôi đang tìm phần thưởng nào?

Sturmhond ra lệnh sửa sang mấy cánh buồm nên tốc độ vượt sương mù của chúng tôi có hơi chậm lại. Một bức màn thinh lặng đầy trăn trở bao phủ khắp con tàu. Tôi xem xét mấy chiếc xuồng lớn đặt trên tàu, những giá đỡ lao đánh cá với mũi nhọn bọc bằng thép Grisha. Không khó để nhận ra công dụng của chúng. Hắc Y đang theo dấu một bộ khuếch đại nào đó. Tôi lướt qua đội ngũ Grisha và tự hỏi người nào sẽ nhận được đặc ân là “món quà” của Hắc Y. Nhưng một nghi vấn kinh khủng từ sớm đã mọc rễ trong lòng tôi.

Điên rồ, tôi nhủ thầm. Anh ta không dám làm thế đâu. Ý nghĩ ấy chỉ khiến tôi an lòng trong thoáng chốc. Anh ta lúc nào cũng dám mạo hiểm.

Ngày tiếp theo, Hắc Y ra lệnh cho tôi đến gặp anh ta.

“Ngài muốn trao nó cho ai?” Tôi hỏi trong lúc Ivan đưa mình đến chỗ mạn thuyền.

Hắc Y chỉ nhìn ra ngoài sóng biển. Tôi cân nhắc việc xô anh ta xuống. Anh ta có thể sống thọ hàng trăm năm đấy, nhưng anh ta biết bơi không?

“Xin hãy nói rằng những gì tôi đang nghĩ về suy tính của ngài là sai đi,” tôi bảo. “Hãy nói rằng bộ khuếch đại ấy dành cho một con nhỏ ngu ngốc, cả tin nào khác đi.”

“Một người ít bướng bỉnh, ít vị kỷ, ít khao khát cuộc sống chui rúc như chuột cống hơn? Tin ta đi,” anh ta trả lời, “Ta ước gì mình có thể làm thế.”

Tôi thấy phát bệnh. “Một Grisha chỉ có thể sở hữu một bộ khuếch đại. Chính ngài đã nói điều đó.”

“Bộ khuếch đại Morozova thì khác.”

Tôi há hốc miệng. “Còn một loại khác như con hươu đó sao?”

“Chúng là một cặp với nhau, Alina. Một cặp độc nhất vô nhị, giống như chúng ta.”

Tôi nhớ về những cuốn sách mình đã đọc về lý thuyết Grisha. Tất cả đều có cùng một nội dung: Năng lượng của Grisha không phải vô tận; chúng phải được kiểm soát.

“Không,” tôi bàng hoàng. “Tôi không muốn nó. Tôi muốn...

“Cô muốn.” Hắc Y cất giọng mỉa mai. “Ta muốn nhìn người bạn dò đường của cô chết dần mòn với cán dao của ta đâm sâu vào tim hắn. Ta muốn để đại dương nuốt chửng hai người. Nhưng số phận của chúng ta giờ đây đã gắn kết với nhau, Alina, và chúng ta không thể làm gì để xóa bỏ sự thật ấy.”

“Ngài điên rồi.”

“Ta biết cô rất vui khi nghĩ vậy,” anh ta đáp. “Nhưng hai bộ khuếch đại phải được đặt cạnh nhau. Nếu chúng ta muốn kiểm soát Vực Tối...”

“Ngài không thể kiểm soát nó. Ngài phải phá hủy nó.”

“Gượm đã nào, Alina,” Anh ta nhếch mép cười nhẹ. “Ta cũng có ý nghĩ tương tự về cô đấy.” Anh ta ra hiệu cho Ivan, người đang đứng chờ ở một khoảng cách vừa phải. “Đem thằng nhóc ấy lại đây.”

Tim tôi nhảy dồn lên cuống họng. “Khoan đã,” tôi ngăn. “Ngài đã hứa sẽ không làm hại cậu ấy.”

Anh ta lờ tôi đi. Tôi cuống quít nhìn quanh như một con ngốc. Làm như có ai đó trên con tàu quỷ tha ma bắt này sẽ nghe lời cầu nguyện của mình vậy. Sturmhond đứng nhìn chúng tôi từ chỗ bánh lái, khuôn mặt hoàn toàn vô cảm.

Tôi kéo tay áo Hắc Y. “Chúng ta thỏa thuận rồi. Tôi vẫn chưa làm gì hết. Ngài nói.”

Đôi mắt thạch anh lạnh lùng của Hắc Y nhìn thẳng vào tôi, và ngôn từ đang chực thốt ra liền giãy chết trên môi.

Một lúc sau, Ivan xuất hiện cùng Mal và dẫn độ cậu ấy đến thành tàu. Cậu ấy đứng trước mặt tôi, mắt nheo lại dưới ánh mặt trời, hai tay bị trói. Đây là khoảng cách gần nhất giữa chúng tôi suốt mấy tuần nay. Dù trông có vẻ nhợt nhạt và mệt mỏi nhưng cậu ấy vẫn ổn. Tôi đọc được biểu cảm dè chừng và thắc mắc của cậu ấy, nhưng tôi không có câu trả lời.

“Được rồi, người dò đường,” Hắc Y lên tiếng. “Theo dấu đi.”

Mal liếc nhìn Hắc Y rồi đến tôi rồi hướng về anh ta.

“Theo dấu cái gì? Chúng ta đang ở giữa đại dương đấy.”

“Alina từng nói với ta rằng ngươi có thể tìm được thỏ núp sau tảng đá. Ta đã truy hỏi thủy thủ đoàn của tàu Verrhader, và họ bảo rằng ngươi có thể làm thế kể cả trên biển. Họ nghĩ ngươi có thể giúp một gã thuyền trưởng may mắn làm giàu với bằng tài năng của mình.”

Mal cau mày. “Ngài muốn tôi săn cá voi sao?”

“Không,” Hắc Y trả lời. “Ta muốn ngươi săn Hải Long.”

Chúng tôi kinh ngạc nhìn anh ta chằm chằm. Tôi suýt nữa đã phá lên cười.

“Ngài đang tìm một con rồng sao?” Mal hoài nghi hỏi lại.

“Rồng băng,” Hắc Y tiếp tục. “Rusalye.”

Rusalye. Trong những câu chuyện kể, Hải Long là một hoàng tử bị nguyền phải sống trong hình dạng một con rồng biển và canh giữ vùng biển giá lạnh nơi Xương Đạo. Đó là bộ khuếch đại Morozova thứ hai sao?

“Đấy chỉ là cổ tích,” Mal nói lên ý nghĩ của tôi. “Chuyện kể cho con nít. Nó không hề có thật.”

“Nhiều người đã thấy Hải Long xuất hiện ở đây từ nhiều năm qua,” Hắc Y phản đối.

“Cũng như mỹ nhân ngư và Bạch Hải Nhân. Chúng đều là những sinh vật thần thoại.”

Hắc Y nhướng một bên mày. “Như con hươu đực?”

Mal quay sang tôi. Tôi khẽ lắc đầu. Dù Hắc Y có đang làm gì thì cũng đừng hòng chúng tôi giúp đỡ.

Mal phóng tầm mắt ra ngoài khơi. “Tôi thậm chí còn không biết phải bắt đầu từ đâu.”

“Vì Alina, ta mong rằng đấy không phải sự thật.” Hắc Y lôi từ trong tay áo kefta ra một lưỡi dao mỏng dính. “Vì mỗi ngày không tìm được Hải Long, ta sẽ lột một miếng da của cô ta. Một cách chậm rãi. Rồi Ivan sẽ chữa lành vết thương ấy, và quá trình ấy sẽ được lặp lại vào ngày hôm sau.”

Câu nói của anh ta khiến tôi mặt cắt không còn giọt máu.

“Ngài sẽ không làm hại cô ấy,” Mal khẳng định, nhưng tôi có thể nghe thấy nỗi sợ trong giọng nói của cậu.

“Ta không muốn làm hại cô ấy,” Hắc Y trả lời. “Ta muốn ngươi làm theo những gì ta bảo.”

“Tôi phải mất nhiều tháng mới tìm được con hươu đực,” Mal tuyệt vọng cất lời. “Tôi còn chưa hiểu sao mình làm được nữa là.”

Sturmhond bước lên phía trước. Tôi đã quá chăm chú vào Mal và Hắc Y mà gần như quên mất hắn ta. “Tôi sẽ không để ai hành hạ phụ nữ trên thuyền của mình,” hắn nói.

Hắc Y hướng ánh nhìn lạnh lẽo của mình về phía gã thuyền trưởng. “Ngươi làm việc cho ta, Sturmhond. Ngươi phải thực hiện nhiệm vụ của mình hoặc không nhận được đồng nào cả.”

Một dòng chảy bất an tràn qua khắp tàu. Thuyền viên của Sturmhond đang thận trọng quan sát đoàn Grisha, và biểu cảm của họ không hề thân thiện chút nào. Genya đưa tay lên che miệng, nhưng cô ấy không nói gì.

“Hãy cho cậu ta chút thời gian,” Sturmhond khẽ nói. “Một tuần. Hoặc ít nhất vài ngày.”

Hắc Y luồn tay vén tay áo tôi lên để lộ ra làn da trắng bệch. “Ta có nên bắt đầu với cánh tay của cô ta không?” anh ta hỏi. Đoạn buông tay tôi xuống, anh ta lướt mu bàn tay trên má tôi. “Hay là khuôn mặt?” Anh ta gật đầu với Ivan. “Giữ chặt cô ta.”

Ivan siết cổ tôi lại. Hắc Y vung dao lên. Tôi nhìn thấy nó lóe lên từ khóe mắt. Tôi cố rụt người lại, nhưng Ivan không cho tôi động đậy. Lưỡi dao chạm lên má, và tôi khiếp sợ hít sâu vào.

“Dừng lại!” Mal hét lên.

Hắc Y chờ nghe nói tiếp.

“Tôi...tôi sẽ làm.”

“Mal, không,” Tôi cố cản cậu ấy bằng sự gan dạ nửa vời.

Mal nuốt nước bọt rồi tiếp lời, “Giăng buồm hướng về phía Tây Nam đi. Nơi chúng ta đã khởi hành ấy.”

Tôi đứng yên bất động. Cậu ấy đã thấy gì sao? Hay cậu ấy chỉ đang giúp tôi khỏi bị thương tổn?

Hắc Y nghiêng đầu sang một bên và quan sát cậu ấy. “Ngươi thừa biết mình không nên đùa bỡn ta đúng không, người dò đường?”

Mal mạnh bạo gật đầu. “Tôi có thể làm thế. Tôi có thể tìm ra nó. Chỉ...làm ơn cho tôi chút thời gian.”

Hắc Y tra dao vào vỏ. Tôi chậm rãi thở phào và cố ngăn cơn rùng mình.

“Ngươi có một tuần,” anh ta ra lệnh rồi quay đi và biến mất sau cửa sập. “Dẫn cô ta theo,” anh ta gọi Ivan.

“Mal” tôi vừa mở miệng thì đã bị Ivan siết chặt tay.

Mal nhấc đôi tay bị trói của mình và cố vươn về phía tôi. Đầu ngón tay của hai đứa thoáng chạm vào nhau, rồi Ivan kéo mạnh tôi đến chỗ cửa sập.

Tâm trí tôi chạy loạn trong lúc bước xuống hầm tàu ẩm thấp nhớp nhúa. Tôi lảo đảo theo sau Ivan, cố lý giải mọi việc vừa xảy ra. Hắc Y đã nói rằng mình sẽ không làm hại Mal chừng nào cậu còn có ích. Tôi cứ tưởng anh ta sẽ dùng cậu ấy để giữ tôi ngoan ngoãn, nhưng bây giờ mọi chuyện đã sáng tỏ. Mal thật sự tự tin rằng mình sẽ tìm được Hải Long sao? Hay cậu ấy chỉ đang câu giờ? Tôi không biết mình muốn điều gì thành sự thật nữa. Tôi không hứng thú mấy với việc bị hành hạ, nhưng nếu chúng tôi tìm được con rồng băng thì sao? Bộ khuếch đại thứ hai nghĩa là gì?

Ivan kéo tôi vào một buồng ngủ rộng lớn trong như chỗ ở của thuyền trưởng. Sturmhond hẳn đã bị nhét vào đây cùng với thủy thủ đoàn. Giường ngủ được đặt ở góc phòng và một dãy những khung cửa sổ bệ to được đóng dọc bức tường cong vòng phía đuôi tàu. Ánh sáng mờ ảo xuyên qua từ đó hắt lên bàn việc sau chỗ ngồi của Hắc Y.

Ivan cúi chào và bỏ chạy khỏi phòng, đóng sập cửa lại sau lưng.

“Anh ta muốn tránh khỏi ngài càng sớm càng tốt,” tôi đứng gần cánh cửa. “Anh ta sợ sự biến đổi của ngài. Mọi người đều sợ.”

“Cô có sợ ta không, Alina?”

“Ngài muốn vậy, phải không?”

Hắc Y nhún vai. “Nỗi sợ là một đồng minh hữu hiệu,” anh ta nói. “Và trung thành.”

Hắc Y dò xét tôi theo lối đánh giá lạnh lùng lúc nào cũng khiến tôi cảm thấy mình bị đọc vị như một cuốn sách, ngón tay anh ta lướt qua từng con chữ, thu lượm vài tri thức bí mật mà tôi chỉ dám võ đoán xem đấy là gì. Tôi cố không không tỏ ra bồn chồn, nhưng dây xích ở cổ tay cứ tiếp tục chà xát vào nhau.

“Ta muốn trả tự do cho cô,” anh ta khẽ nói.

“Trả tự do, lột da. Nhiều lựa chọn thật đấy.” Cảm giác của lưỡi dao kề cổ vẫn còn đọng lại trên má tôi.

Anh ta thở dài. “Đấy chỉ là lời đe dọa, Alina. Nó giúp ta đạt được những gì mình muốn.”

“Vậy ngài sẽ không cắt da tôi sao?”

“Ta không nói thế.” Giọng anh ta nghe dễ chịu và thản nhiên như thường lệ. Giống như chuyện dọa lột da tôi chẳng khác gì việc gọi đồ ăn tối cả.

Trong ánh sáng nhạt nhòa, tôi có thể nhận ra đường nét những vết sẹo. Tôi biết mình nên giữ im lặng, nên ép anh ta lên tiếng trước, nhưng nỗi tò mò lại quá lớn.

“Sao ngài sống sót được?”

Hắc Y đưa tay xoa cằm. “Bọn volcra có vẻ không thích vị của ta lắm,” anh ta nói vu vơ. “Cô không thấy chúng chưa bao giờ ăn thịt lẫn nhau sao?”

Tôi rùng mình. Chúng là sản phẩm của anh ta, cũng như sinh vật đã cắn lên vai tôi. Phần da non nơi đó vẫn còn nhức nhối. “Tương đồng kêu gọi tương đồng.”

“Đấy không phải là trải nghiệm mà ta muốn thử lại lần nữa. Ta đã nhận đủ lòng từ bi của lũ volcra rồi. Cả cô nữa.”

Tôi băng qua phòng và đến đứng trước bàn. “Vậy sao ngài còn đưa tôi một bộ khuếch đại nữa?” Tôi chất vấn một cách tuyệt vọng, cố gắng đưa ra lý lẽ để anh ta hiểu được vấn đề. “Ngài quên rồi sao, tôi đã cố giết ngài.”

“Và thất bại.”

“Và sắp được trao cho cơ hội thứ hai. Sao ngài lại muốn giúp tôi mạnh mẽ hơn?”

Anh ta lại nhún vai. “Ravka sẽ lạc lối nếu không có bộ khuếch đại Morozova. Số phận của cô là sở hữu chúng, cũng như số phận của ta là cai trị vương quốc. Không còn lựa chọn nào khác.”

“Tiện cho ngài quá nhỉ?”

Anh ta ngả người ra sau và khoanh tay lại. “Nhưng những việc cô làm thì chẳng tiện chút nào, Alina ạ”

“Ngài không thể kết hợp những bộ khuếch đại được. Tất cả sách vở đều nói..

“Không phải tất cả”

Tôi muốn hét lên vì giận dữ. “Baghra đã cảnh cáo tôi. Bà ấy bảo ngài rất tự cao và bị tham vọng làm mờ mắt.”

“Thật sao?” Giọng anh ta lạnh băng. “Bà ta còn thủ thỉ với cô lời phản nghịch nào nữa?”

“Rằng bà ấy yêu ngài,” Tôi cáu gắt. “Rằng bà ấy tin ngài vẫn có thể được cứu rỗi.”

Hắc Y quay đi, nhưng tôi vẫn kịp nhìn thấy thoáng đau thương trên khuôn mặt anh ta. Anh ta đã làm gì bà ấy? Và anh ta đã phải trả giá những gì?

“Cứu rỗi,” anh ta lẩm bẩm. “Chuộc tội. Ăn năn. Những ý tưởng kỳ lạ của mẹ ta. Đáng lẽ ta phải để ý bà kỹ hơn.” Anh ta đưa tay vào trong ngăn bàn và lôi ra một cuốn sách mỏng màu đỏ. Ánh sáng lóe lên từ những chữ mạ vàng trên bìa lúc anh ta giơ nó lên: Istorii Sankt ya. “Cô biết đây là gì không?”

Tôi cau mày. Lịch sử của thánh thần. Ký ức mơ hồ chợt ùa về. Lão Tư Tế đã tặng tôi một cuốn tương tự ở Tiểu Điện vài tháng trước. Tôi đã quăng nó vào trong ngăn bàn trang điểm mà không để tâm gì thêm.

“Nó là sách cho con nít,” Tôi nói.

“Cô đọc chưa?”

“Chưa,” tôi thú thật, nhưng tôi ước gì mình đã làm thế. Hắc Y đang chăm chú theo dõi thôi. Một tuyển tập tranh tôn giáo thì có gì mà quan trọng đến thế?

“Mê tín dị đoan,” anh ta liếc xuống bìa. “Những chuyện truyền miệng của thường dân. Ta đã từng nghĩ vậy. Morozova là một người kỳ lạ. Ông ta cũng giống cô, bị hấp dẫn bởi những cá nhân tầm thường và yếu đuối.”

“Mal không yếu đuối.”

“Cậu ta rất tài năng, ta công nhận điều đó, nhưng không phải một Grisha. Cậu ta không bao giờ có thể sánh ngang hàng với cô.”

“Cậu ấy không chỉ sánh ngang với tôi mà còn hơn thế nữa,” Tôi phủ nhận.

Hắc Y lắc đầu. Nếu tôi không biết chắc còn tưởng anh ta đang trưng ra vẻ mặt thương hại. “Cô nghĩ mình đã tìm được gia đình nơi cậu ta. Nhưng cô sẽ ngày càng mạnh hơn, và cậu ta sẽ già đi. Cậu ta sẽ sống một cuộc đời ngắn ngủi như một otkazatsya , và cô sẽ nhìn cậu ta chết dần mòn.”

“Im đi.”

Anh ta mỉm cười. “Tiếp tục đi, cứ giậm chân rồi chống lại bản chất thật sự của mình trong lúc đất nước đang lầm than đi.”

“Bởi vì ngài!”

“Bởi vì ta đã tin tưởng một cô gái không chịu được ý nghĩ về tiềm năng của mình.” Anh ta đứng dậy đi quanh bàn. Và dù đang giận dữ nhưng tôi vẫn lùi lại, đụng chân vào ghế đặt sau lưng.

“Ta biết cô cảm thấy thế nào khi ở bên người dò đường,” anh ta nói.

“Tôi không tin.”

Anh ta phất tay tảng lờ. “Không, không phải sự trói buộc ngu xuẩn mà cô vẫn chưa thể vượt qua. Ta biết rõ sự thật sâu trong lòng cô. Nỗi cô đơn giấu kín. Nhận thức ngày càng lớn dần về khác biệt giữa cả hai.” Anh ta nghiêng người lại gần hơn. “Những đau đớn của nó”

Tôi cố giấu vẻ kinh ngạc vì bị bắt trúng tim đen. “Tôi không hiểu ngài đang nói gì,” Tôi chống trả, nhưng ngôn từ vang bên tai như một lời dối trá.

“Nó sẽ không bao giờ biến mất, Alina. Nó sẽ ngày càng tệ hơn, không cần biết cô dùng bao nhiêu chiếc khăn để che giấu, bao nhiêu lời giả dối cô thốt ra, bao nhiêu quãng đường cô muốn mình cao bay xa chạy.”

Tôi cố quay đi, nhưng anh ta đã vươn tay bắt lấy cằm tôi và ép tôi phải nhìn thẳng mặt anh ta. Hắc Y ở gần đến mức tôi có thể cảm nhận được hơi thở của anh ta. “Không có người nào giống như chúng ta đâu, Alina,” anh ta thì thầm. “Và sẽ không bao giờ có”

Tôi lảo đảo rời khỏi anh ta rồi vấp phải ghế suýt ngã. Tôi đấm mạnh lên cửa bằng đôi tay bị xích của mình, gọi tên Ivan trong lúc Hắc Y nhìn theo. Anh ta không đến cho đến khi Hắc Y ra lệnh.

Một cách mơ hồ, tôi nhận ra bàn tay của Ivan đặt sau lưng, mùi hôi thối trên hành lang, một thủy thủ để chúng tôi đi qua, cuối cùng là thinh lặng nơi buồng ngủ chật hẹp của tôi, cánh cửa bị khóa lại phía sau, chiếc giường tầng, lớp vải thô xước xát trong lúc tôi run rẩy vùi mặt vào chăn, cố giũ bỏ lời nói của Hắc Y khỏi tâm trí. Cái chết của Mal. Sinh mạng miên viễn trước mắt. Nỗi đau của sự khác biệt sẽ không bao giờ nguôi. Từng nỗi sợ ập đến trong tôi, tựa như móng vuốt gai góc đâm sâu vào lòng.

Tôi biết Hắc Y là một kẻ nói dối điêu luyện. Anh ta có thể làm giả mọi cảm xúc, chơi đùa với thất bại của người khác. Nhưng tôi không thể phủ nhận những cảm giác của mình ở Novyi Zem hay sự thật về những gì Hắc Y đã cho tôi thấy: Nỗi u buồn và niềm khát khao của bản thân phản chiếu lại trong đôi mắt xám ảm đạm ấy.

Bầu không khí trên tàu đã thay đổi. Thủy thủ đoàn bắt đầu cảnh giác và bồn chồn hơn, ký ức về sự khinh thường đối với thuyền trưởng của họ vẫn còn mới mẻ trong tâm trí, lộ trình qua Xương Đạo càng chậm càng khiến họ dễ nhụt chí.

Mỗi ngày, Hắc Y đem tôi lên boong để đứng cạnh anh ta ở mũi tàu. Mal bị canh giữ cẩn thận ở đuôi tàu. Đôi khi tôi nghe cậu ấy chỉ ra phương hướng cho Sturmhond hoặc nhìn cậu ấy ra dấu diễn đạt một thứ gì giống như vết cào sâu ở mé nước trên tảng băng tàu vừa ngang qua.

Tôi quan sát những đường rãnh thô bạo ấy. Chúng có thể là dấu móng vuốt hoặc không gì cả. Dù vậy, tôi đã chứng kiến khả năng của Mal ở Tsibeya. Khi chúng tôi theo dấu con hươu đực, cậu ấy đã chỉ cho tôi những nhánh cây gãy vụn, trảng cỏ bị giẫm đạp, tất cả những dấu hiệu trước đó chỉ là vô hình cho đến khi được cậu ấy phát hiện. Thuyền viên tỏ vẻ hoài nghi, còn đoàn Grisha thì khinh khi ra mặt.

Vào lúc chập tối, khi ngày đã gần tàn, Hắc Y sẽ dẫn độ tôi ngang qua boong tàu và xuống tận tầng hầm trước mặt Mal. Chúng tôi không được phép nói chuyện. Tôi cố nhìn theo cậu ấy, để thầm nói rằng tôi vẫn ổn, tôi biết nỗi tức giận và tuyệt vọng trong Mal đang lớn dần. Và tôi không có cách nào để an ủi cậu.

Lần nọ, khi tôi sẩy chân ở dưới hầm, Hắc Y đã giữ tôi lại. Anh ta có thể buông tay ngay lập tức nhưng lại chần chừ, và trước khi tôi kịp giãy ra thì anh ta đã đưa tay lướt dọc sống lưng tôi.

Mal nhào về phía trước, và nhờ cận vệ hai bên giữ lại nên cậu mới không thể tấn công Hắc Y.

“Ba ngày nữa, người dò đường.”

“Để cô ấy yên.” Mal gầm gừ.

“Ta đã giữ lời hứa của mình. Cô ta vẫn an toàn. Nhưng hình như đấy không phải những gì ngươi đang sợ?”

Trông Mal tức tối đến mức muốn đánh nhau. Mặt cậu ấy trắng bệch, môi mím chặt, từng thớ cơ trên cánh tay nổi lên trong lúc đánh vật với xiềng xích. Tôi không chịu được nữa.

“Mình không sao đâu,” tôi nhẹ nhàng nói, mặc kệ lưỡi dao của Hắc Y. “Anh ta không dám làm gì mình đâu.” Tôi vờ bảo, nhưng lời nói dối ấy nghe thỏa mãn làm sao.

Hắc Y đảo mắt từ tôi qua Mal, và tôi thoáng thấy vết ảm đạm chán chường trong anh ta xuất hiện. “Đừng lo, người dò đường. Ngươi sẽ biết khi thỏa thuận giữa chúng ta hết hạn.” Anh ta xô tôi xuống hầm tàu, sau khi để tôi nghe những lời cuối cùng nói với Mal - “Ta đảm bảo ngươi sẽ nghe được lúc cô ta thét lên.”

Một tuần trôi qua, và vào ngày thứ Sáu, Genya đánh thức tôi dậy sớm. Tôi lờ đờ nhận ra trời còn chưa sáng. Nỗi sợ xoẹt qua thân thể. Có lẽ Hắc Y đã quyết định cắt ngắn án treo của tôi và thực thi lời đe dọa của mình.

Nhưng Genya đang mừng rỡ.

“Cậu ta tìm thấy gì rồi!” Cô ấy reo vui, đôi bàn chân nhún nhảy như đang múa trong lúc đỡ tôi khỏi giường. “Người dò đường bảo rằng nó ở gần lắm!”

“Tên cậu ấy là Mal,” tôi lẩm bẩm rồi hất tay khỏi người Genya. Tôi tảng lơ vẻ mặt ngạc nhiên của cô ấy.

Là thật sao? Tôi tự hỏi trong lúc được Genya dẫn lên boong tàu. Hay Mal chỉ đang câu giờ cho tôi?

Chúng tôi bước lên ánh ban mai tờ mờ của buổi sớm. Boong tàu đông nghẹt những Grisha đang nhìn về phía biển khơi trong lúc các Tiết Khí Sư triệu tập gió, và thủy thủ của Sturmhond điều khiển những cột buồm trên cao.

Sương mù dày hơn hôm qua. Nó hình thành một lớp dày đặc trên mặt nước và len vào những lỗ xoắn ốc ẩm thấp trên thân tàu. Sự thinh lặng chỉ được phá vỡ bởi câu chỉ đường của Mal và mệnh lệnh từ Sturmhond.

Khi chúng tôi tiến vào một vùng nước trống mênh mông, Mal quay sang Hắc Y và nói, “Tôi nghĩ nó ở gần lắm rồi.”

“Ngươi nghĩ vậy?”

Mal gật đầu.

Hắc Y ra chiều suy tính. Nếu Mal đang câu giờ thì cậu sắp phải trả giá đắt.

Sau một khoảnh khắc dài vô tận, Hắc Y gật đầu với Sturmhond.

“Mau dỡ bớt buồm,” gã thuyền trưởng ra lệnh, và thủy thủ đoàn nhanh chóng làm theo.

Ivan vỗ vai Hắc Y và đưa tay về đường chân trời ở hướng Nam. “Một con thuyền, moi soverenyi "

Tôi nheo mắt nhìn theo chấm đen nhỏ xíu ấy.

“Cờ có màu gì không?” Hắc Y hỏi Sturmhond.

“Chắc chỉ là ngư dân thôi,” Sturmhond đáp. “Nhưng chúng tôi sẽ theo dõi nó cho chắc ăn.” Anh ta ra hiệu cho một thuyền viên, người đang chạy trên boong tàu với kính viễn vọng dài trên tay.

Thuyền nhỏ được chuẩn bị và, trong tích tắc, chúng được hạ xuống bên mạn phải tàu, trên là thủy thủ của Sturmhond với những mũi lao nhọn hoắt. Những Grisha dưới quyền Hắc Y đứng chen chúc cạnh lan can để theo dõi tiến trình. Sương mù dường như làm cho thủy thủ đoàn trên thuyền nhỏ vững tay chèo hơn.

Tôi tiến một bước đến chỗ Mal. Mọi người đều hướng sự chú ý về phía những thuyền viên đang nhấp nhô trên sóng. Chỉ có Genya quan sát tôi. Cô ấy chần chừ, rồi cố ý quay đi để nhập bọn cùng những người khác ở chỗ lan can.

Mal và tôi cùng nhìn về phía trước, nhưng chúng tôi ở đủ gần để chạm vai nhau.

“Nói với mình rằng bồ vẫn ổn đi,” cậu ấy thì thầm, giọng khàn đặc.

Tôi gật đầu, cố nuốt nghẹn ngào dâng lên trong cổ họng. “Mình không sao,” tôi khẽ nói. “Nó ở ngoài đó à?”

“Mình không biết. Có thể. Hồi còn theo dấu con hươu đực mình cũng từng nghĩ nó ở gần lắm và...Alina, nếu mình đoán sai.”

Tôi liền quay mặt lại, không quan tâm ai sẽ trông thấy hay hình phạt nào đang chờ đón mình. Sương mù đang dâng lên khỏi mặt nước, phủ dần khắp tàu. Tôi ngước nhìn Mal, khắc ghi từng đường nét trên khuôn mặt cậu: Đồng tử sáng màu xanh, nét môi cong, vết sẹo chạy dài dưới cằm cậu ấy. Đằng sau cậu ấy, Tamar đang chạy vụt qua, trên tay cầm một chiếc đèn lồng.

“Chuyện này không phải lỗi của bồ, Mal. Không một chút nào.”

Cậu ấy cúi đầu xuống, trán của chúng tôi chạm vào nhau. “Mình sẽ không để anh ta làm hại bồ đâu.”

Chúng tôi đều biết cậu ấy vô phương làm thế, nhưng sự thật lại quá đau lòng, nên tôi chỉ nói, “Mình biết.”

“Bồ đang chọc mình cười,” cậu ấy đáp lại với nét cười thảng hoặc.

“Bồ cần được nâng niu quá mà.”

Cậu ấy áp môi mình lên trán tôi. “Chúng ta sẽ tìm được đường thoát, Alina. Chúng ta luôn làm được.”

Tôi đặt đôi tay bị xích của mình lên ngực cậu ấy và nhắm mắt lại. Chúng tôi đang đơn độc giữa đại dương lạnh giá, làm tù nhân của một người đàn ông có thể tạo ra quỷ dữ, vậy mà không hiểu sao tôi lại tin cậu ấy. Tôi ngả người vào lòng Mal, và lần đầu tiên trong nhiều ngày, tôi lại thấy bản thân tìm được hy vọng.

Một tiếng thét vang lên. “Hướng 22.5 độ h.”

Chúng tôi đồng loạt quay lại, và tôi sững người. Có gì đó đang chuyển động trong sương mù, một hình thù nhấp nhô sáng lóa màu trắng.

“Thánh thần thiên địa ơi,” Mal thở hắt ra.

Ngay lúc đó, sinh vật kì dị ấy oằn mình đập tan ngọn sóng, người nó xẻ đôi mặt nước theo hình vòng cung uốn éo, ánh cầu vồng lấp lánh từ những chiếc vẩy ngũ sắc trên lưng.

Rusalye.

HÁ MUÔN TRÙNG VÂY Nguyên tác: Siege and Storm ebook©MotSAch TVE-4u©vctvegroup —★— Nhà xuất bản: Trẻ - 2014
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.