Phá Muôn Trùng Vây

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

❊ ❊ ❊

Yusalye chỉ là chuyện dân gian, chuyện cổ tích, một sinh vật thần thoại chỉ tồn tại trên nét vẽ bản đồ. Nhưng không còn nghi ngờ gì nữa. Rồng băng có thật, và Mal đã tìm ra nó, cũng như cậu ấy đã tìm ra con hươu đực. Chuyện này thật hoang đường, mọi thứ diễn ra quá nhanh, như thể chúng tôi đang hấp tấp theo đuổi một tồn tại mà bản thân chưa hiểu rõ.

Tiếng thét từ thuyền nhỏ khiến tôi chú ý. Một người thủy thủ trên con thuyền gần với Hải Long nhất đứng dậy, mũi lao nắm chặt trong tay và nhắm lấy mục tiêu. Nhưng chiếc đuôi trắng của con rồng đã hất khỏi mặt biển, rạch tan sóng biển rồi đập xuống nước với một tiếng “Ầm.”, nhiều đợt sóng lớn theo đó liền cuốn đến vỗ vào thân tàu. Người đàn ông cầm lao ngã ập xuống thuyền khi nó chao đảo trong chốc lát rồi lấy lại thăng bằng vào phút cuối cùng.

Tốt , tôi thầm nghĩ. Đấu với họ đi.

Rồi những thuyền nhỏ khác bắt đầu phóng lao. Mũi lao đầu tiên lệch đích một khoảng rộng rồi chìm xuống nước một cách vô hại. Mũi thứ hai cắm phập vào da của con rồng.

Nó giãy lên, đánh đuôi qua lại, rồi quay vòng đằng sau như một con rắn đang chồm lên khỏi mặt nước. Nó cứ lửng lơ giữa không khí như thế một lúc lâu: Hai vây trong suốt như một đôi cánh, những chiếc vảy óng ánh và cặp mắt đỏ rực nhuốm đầy phẫn nộ. Từng hạt nước bắn ra từ cái bờm bù xù, rồi nó há to khuôn miệng khổng lồ của mình, để lộ chiếc lưỡi hồng hào và hàm răng sáng lóa. Nó bổ nhào xuống thuyền nhỏ gần nhất với tiếng rắc lớn của gỗ bị chẻ vụn. Con thuyền mỏng manh bị đứt đôi, và thủy thủ đoàn nhảy xuống biển. Cái miệng háu ăn của của con rồng đớp lấy chân một thuyền viên và anh ta biến mất, tiếng thét vang vọng dưới tầng tầng sóng biển. Những người còn lại vung tay điên cuồng bơi qua vùng nước đẫm máu để đến chỗ những con thuyền còn lại vốn đã bị đánh lật sang một bên.

Tôi ngước nhìn cột đòn bẩy một lần nữa. Cánh buồm trên đỉnh đã bị bao phủ bởi sương mù, nhưng tôi vẫn lờ mờ nhìn thấy ánh sáng từ đèn lồng của Tamar đương cháy bừng một cách ổn định trên đài quan sát chính.

Một mũi lao khác đâm trúng con rồng và nó bắt đầu hát, một âm thanh tuyệt diệu hơn tất thảy giai điệu tôi từng nghe, một dàn hợp xướng gồm những giọng ca ngân vang một bài hát không lời não nùng. Không, tôi chợt nhận ra, không phải bài hát. Hải Long đang khóc, quằn quại và quay cuồng trong cơn sóng vì bị đoàn thuyền nhỏ đuổi theo, cố gắng dứt khỏi những mũi lao đang cắm trên người. Chiến đấu đi , tôi thầm van vỉ. Mày sẽ không bao giờ được thả một khi bị anh ta bắt được đâu.

Nhưng tôi có thể nhìn thấy con rồng bơi chậm hơn, cử động bắt đầu uể oải và giọng lạc hẳn đi, giờ đây bài hát kia chỉ đọng lại luyến tiếc, hoang hoải và nhạt dần.

Một phần trong tôi ước gì Hắc Y mau chóng kết thúc chuyện này. Tại sao anh ta không làm thế? Sao không dùng Vết Cắt giết Hải Long và trói buộc tôi với anh ta nhưng đã từng làm với con hươu đực?

“Tung lưới!” Sturmhond hét lên. Nhưng sương mù dày đến mức tôi không thể đoán được giọng nói của gã đến từ hướng nào. Tôi nghe một loạt tiếng “thịch.” vang lên đâu đó gần lan can thành tàu.

“Mau xua tan sương mù,” Hắc Y ra lệnh. “Chúng ta đang mất dấu thuyền nhỏ.”

Tôi nghe tiếng Grisha gọi nhau, rồi cơn gió cuốn của Tiết Khí Sư lướt qua tà áo.

Sương mù tan biến, và tôi há hốc mồm. Hắc Y và đoàn Grisha vẫn đang đứng ở mũi tàu, tập trung mọi sự chú ý về phía con thuyền nhỏ dường như đang chèo xa khỏi tàu. Nhưng ở hướng cửa tàu, một con thuyền khác đột nhiên xuất hiện từ hư không, một con thuyền hai buồm bóng bẩy với cột buồm lấp lánh và sắc cờ rực rỡ: Một con chó màu đỏ trên cánh đồng trà - bên dưới nó là hai con đại bàng Ravka màu xanh dương và vàng nhạt.

Tôi nghe thêm một loạt “thịch.” nữa và nhìn thấy những móng vuốt bằng thép bám lên thành tàu. Mỏ neo.

Rồi mọi thứ dường như ập đến bất thình lình. Một tiếng hú vang lên từ đâu đó, như sói tru gào dưới mặt trăng. Một nhóm đàn ông đu từ lan can để trèo lên boong tàu, súng đeo trước ngực, đoản kiếm trong tay, sủa tru tréo như bầy chó hoang. Tôi thấy Hắc Y quay đi, bối rối và thịnh nộ hiện rõ trên mặt.

“Chuyện quái gì đang diễn ra vậy?” Mal hỏi, cậu ấy bước đến trước mặt tôi trong lúc hai đứa lui dần về phía cột buồm thứ ba hòng tìm lấy chỗ ẩn náu sơ sài.

Chúng tôi đứng đối lưng vào nhau, tay cả hai vẫn bị còng và vô phương tự vệ trong lúc chiến trận nổ ra khắp tàu. Tiếng súng vang lên. Không khí như sống dậy với ánh lửa Tiết Hỏa Sư. “Tới đi, bọn chó săn!” Sturmhond hét lên và nhào vào chiến đấu, kiếm lưỡi cong nắm chặt trên tay.

Những gã đàn ông gầm gừ và gào rú ấy nhảy xuống bao vây đoàn Grisha của Hắc Y từ mọi phía - không chỉ ở lan can mà còn từ cột đòn bẩy của tàu đánh cá. Người của Sturmhond. Sturmhond đang nổi loạn chống lại Hắc Y.

Gã thuyền trưởng mất trí rồi. Đúng vậy, lượng Grisha có thể ít hơn, nhưng quân số không quan trọng trong trận chiến với Hắc Y.

“Nhìn kìa!” Mal la lên.

Ở dưới biển, những thủy thủ đoàn trên thuyền nhỏ còn sót lại đang giữ chặt con rồng băng đang giãy giụa. Họ căng buồm để đón gió lái thuyền, thay vì tàu đánh cá voi thì họ hướng về phía con thuyền hai buồm. Cơn gió bất ngờ đến với họ như thể từ trên trời rơi xuống. Tôi nhìn kỹ hơn. Một thuyền viên đang đứng trên thuyền, tay giơ cao. Không còn nghi ngờ gì nữa: Sturmhond có một Tiết Khí Sư làm việc cho mình.

Bất chợt một cánh tay tóm lấy hông và nhấc bổng tôi lên. Thế giới dường như đảo lộn, và tôi hét lên khi bị gã cao lớn quăng qua vai.

Tôi ngẩng đầu, cố giãy khỏi vòng tay đang giữ chặt lấy mình như chiếc còng bằng sắt, rồi tôi nhìn thấy Tamar chạy về phía Mal, trên tay cô ấy là lưỡi dao sáng lóe. “Không!” Tôi thét. “Mal!”

Cậu ấy giơ tay lên đỡ, nhưng tất cả những gì cô ấy làm chỉ là chặt đứt dây xích. “Chạy đi!” cô ấy gào lên, quăng dao cho cậu ấy rồi tuốt kiếm khỏi vỏ đang đeo trên hông.

Tolya ôm tôi chặt hơn trong lúc phóng qua sàn tàu. Tamar và Mal chạy sát phía sau.

“Mấy người đang làm gì vậy?” Tôi la oai oái, đầu đập vào lưng anh chàng to xác.

“Cứ chạy đi đã!” Tamar đáp lại, vung tay chém gọn một tên Tâm Y vừa lao đến chặn đường.

“Tôi không thể,” tôi hét trả. “Ông anh ngu ngốc của cô đang vác tôi trên vai như miếng thịt xông khói đây này!”

“Cô có muốn được cứu hay không hả?”

Tôi không có thời gian để trả lời.

“Nắm chặt vào,” Tolya. “Chúng ta chuẩn bị nhảy đây.”

Tôi nhắm mắt lại, chuẩn bị tinh thần rơi xuống mặt biển lạnh giá. Nhưng Tolya chỉ kịp cất vài bước trước khi khuỵu gối xuống rên rỉ và thả lỏng hai tay đang giữ chặt lấy tôi.

Tay của Ivan vươn ra như muốn nghiền nát tim của Tolya, và lần này Sturmhond không ở cạnh để ngăn anh ta lại.

Tiết Hỏa Sư gần đó nhân cơ hội liền chạy về phía Tamar và Mal, tay cầm một viên đá lửa chuẩn bị giơ lên đánh hình vòng cung để triệu hồi nguyên tố. Kết thúc trước cả khi bắt đầu , tôi tuyệt vọng thầm nghĩ. Nhưng ngay sau đó, hắn khựng lại và thở dốc. Ngọn lửa vụt tắt trong không khí.

“Ngươi còn đợi gì nữa?!” Ivan gắt gỏng.

Đáp lại anh ta chỉ là tiếng rít nghẹn họng của gã Tiết Hỏa Sư. Mắt hắn lồi ra, và hắn cào lên cổ mình.

Tamar cầm kiếm bằng tay phải, nhưng tay trái của cô siết lại thành nắm đấm.

“Mưu mẹo đấy,” cô ấy nói và hất viên đá lửa trên tay gã Tiết Hỏa Sư đang bất động ra xa. “Ta cũng biết vài ngón nghề hay ho đây.” Cô ấy nhấc kiếm lên và một nhát chém đôi gã Tiết Hỏa Sư đang thiếu khí và vô phương phản kháng ấy.

Hắn ngã gục xuống sàn tàu. Ivan nhìn Tamar đứng cạnh xác hắn một cách kinh ngạc, máu rỉ xuống từ đoản kiếm của cô. Anh ta hẳn đã mất tập trung vì đúng lúc đó, Tolya đã gượng gậy với một tiếng gầm đáng sợ.

Ivan siết tay và cố tập trung trở lại. Tolya nhăn mặt, nhưng anh ta không ngã xuống nữa. Rồi gã khổng lồ vung tay và khuôn mặt của Ivan co lại vì đau đớn và hoảng hốt.

Tôi nhìn từ Tolya đến Tamar, nhận thức bất ngờ ập đến. Họ là Grisha. Độc Tâm Y.

“Ngươi thích nó chứ, tên đần bé nhỏ?” Tolya hỏi trong lúc bước đến gần Ivan. Ivan chật vật giơ tay còn lại. Tôi có thể thấy anh ta đang run lên vì thiếu khí.

Tolya hơi chệnh choạng nhưng vẫn đi tiếp. “Giờ chúng ta biết tim ai đập mạnh hơn rồi,” anh ta gầm gừ.

Anh ta sải bước về phía trước chậm hơn, như thể đang đi ngược chiều gió mạnh, khuôn mặt đẫm mồ hôi, nụ cười nhăn nhở đầy hoang dại. Tôi tự hỏi không biết anh ta và Ivan có ngã xuống chết cùng lúc không.

Rồi từng đầu ngón tay của Tolya siết lại thành nắm đấm. Ivan co giật mạnh. Hai mắt anh ta trợn trắng, máu bắn ra từ miệng. Rồi anh ta ngã vật xuống sàn tàu.

Tôi lờ mờ nhận ra sự hỗn loạn đang diễn ra xung quanh. Tamar đang đánh vật với một Tiết Khí Sư. Hai Grisha khác vừa nhào đến tấn công Tolya. Tôi nghe tiếng súng nổ và phát hiện Mal đang cầm trên tay một khẩu súng ngắn. Nhưng trước mắt tôi giờ đây chỉ là thân hình bất động của Ivan.

Anh ta chết rồi. Cánh tay phải của Hắc Y. Một trong những Độc Tâm Y quyền năng nhất trong Hạ Quân.

Người sống sót sau trận chiến với lũ volcra ở Vực Tối, giờ thì anh ta đã chết.

Một tiếng nấc khẽ vang lên kéo tôi ra khỏi trạng thái mơ hồ. Genya đứng nhìn Ivan và lấy tay che miệng.

“Genya...” tôi nói.

“Chặn chúng lại!” Tiếng hét vang lên từ phía bên kia boong tàu. Tôi quay lại và nhìn thấy Hắc Y đang vật lộn với một thủy thủ được trang bị vũ khí.

Genya đang run. Cô ấy đút tay vào túi áo kefta và lôi ra một khẩu súng. Tolya liền nhào đến chỗ cô.

“Không!” Tôi ngăn cản, đến đứng giữa bọn họ. Tôi sẽ không đứng nhìn anh ta giết Genya đâu.

Khẩu súng nặng trịch run rẩy trong tay cô ấy.

“Genya,” tôi khẽ nói, “Cô thật sẽ bắn tôi sao?” Cô ấy điên cuồng nhìn xung quanh, không biết phải ngắm vào đâu. Tôi chạm vào tay áo của Genya. Cô ấy giật nảy và hướng nòng súng về phía tôi.

Một tiếng rắc như sét đánh xé nát không trung, và tôi biết Hắc Y đã thoát khỏi vòng kềm kẹp. Tôi quay đầu và nhìn thấy một làn sóng đen kịt đang đổ ập về phía chúng tôi. Hết rồi , tôi nghĩ. Chúng ta thế là xong. Nhưng ngay sau đó, tôi thoáng thấy một tia sáng chói lóa và một tiếng súng vang lên. Rồi bức màn bóng đêm bay biến thành hư không, và tôi thấy Hắc Y ôm chặt cánh tay, khuôn mặt nhăn lại trong đau đớn và giận dữ. Tôi thảng thốt nhận ra anh ta đã bị bắn.

Sturmhond cầm súng chạy đến chỗ chúng tôi. “Chạy mau!” anh ta hét.

“Đi thôi, Alina!” Mal gào to và nắm lấy cánh tay tôi.

“Genya,” tôi khẩn thiết yêu cầu, “đi với chúng tôi.”

Cô ấy run đến độ tôi sợ rằng khẩu súng sẽ bay vuột khỏi tay. Hai má cô ấy đẫm nước mắt.

“Tôi không thể,” cô ấy nức nở từng câu đứt quãng. Rồi cô hạ vũ khí xuống. “Đi đi, Alina,” cô ấy bảo. “Cứ đi đi.”

Ngay sau đó, Tolya đã quăng tôi lên vai lần nữa. Tôi đấm thùm thụp vào tấm lưng to bè của anh ta. “Không!” Tôi hét lên. “Đợi đã!”

Nhưng không ai buồn chú ý đến tôi. Toyla chạy vụt đi và nhảy tót qua lan can. Tôi thét lên trong lúc cả bọn nhào xuống mặt nước lạnh giá, thầm chuẩn bị tinh thần cho cú đáp sắp tới. Thay vào đó, chúng tôi được nhấc lên bởi một cơn gió chỉ có thể đến từ Tiết Khí Sư và hạ cánh xuống con thuyền hai buồm với tiếng thịch chói tai. Tamar và Mal theo sau, cuối cùng là Sturmhond.

“Ra dấu đi,” Sturmhond hét lên và đứng thẳng dậy.

Một tiếng huýt gió inh ỏi vang lên.

“Privyet,” gã cho gọi một thủy thủ mà tôi không biết mặt, “Chúng ta có bao nhiêu người tất cả?”

“Tám người đã chết,” Privyet đáp. “Bốn người còn ở trên tàu lớn. Cargo đang trên đường đến.”

“Quỷ tha ma bắt,” Sturmhond chửi đổng. Gã quay lại nhìn con tàu đánh cá với vẻ ngần ngại. “Ngự lâm quân!” gã gọi với lên toán người đang ở trên đài quan sát của thuyền hai buồm. “Mau viện trợ cho họ!”

Những ngự lâm quân bắt đầu xả súng trường xuống boong tàu đánh cá voi. Tolya ném cho Mal một khẩu rồi vác một khẩu khác trên lưng. Anh ta bắt đầu trèo lên cột buồm. Tamar rút súng ngắn khỏi hông. Tôi vẫn nằm sóng soài trên sàn thành một đống khó coi, hai tay kẹt trong còng sắt.

“Hải Long đã bị khống chế, kapitan!” Privyet báo cáo.

Hai thuộc hạ khác của Sturmhond nhoài người khỏi lan can tàu cá voi và bay giữa không trung, hai tay vung vẩy điên cuồng, cuối cùng họ ngã xuống sàn thuyền bên này thành một đống hỗn độn. Một người đang chảy máu trầm trọng vì vết thương trên cánh tay.

Rồi nó lại xuất hiện, tiếng sấm chớp đùng đoàng.

“Hắn ta đấy!” Tamar lên tiếng.

Bóng tối lao đến và bao phủ con thuyền, xóa tan mọi thứ cản đường nó.

“Thả tôi ra!” Tôi van vỉ. “Để tôi giúp mọi người!”

Sturmhond ném cho Tamar chìa khóa và ra lệnh, “Làm đi!”

Tamar nắm lấy cổ tay tôi, lóng ngóng mở khóa trong lúc bóng tối ngày càng đến gần hơn.

Chúng tôi như bị mù. Tôi nghe tiếng ai gào thét. Rồi khóa được mở. Còng sắt rơi khỏi cổ tay và rớt xuống sàn với tiếng thịch nhẹ hẫng.

Tôi giơ tay, và ánh sáng xuyên thủng màn đêm, đẩy lùi bóng tối trở về với con tàu đánh cá. Thủy thủ đoàn của Sturmhond reo hò vang dội, nhưng nỗi mừng rỡ vụt tắt trên môi họ khi một âm thanh khác vọng lại trong không gian - một tiếng rít chói tai inh ỏi, tiếng kẽo kẹt của cánh cửa cấm được mở ra, cánh cửa đáng ra phải được niêm phong vĩnh viễn. Vết thương trên vai tôi nhói lên đau điếng. Nichevoya.

Tôi quay sang Sturmhond. “Chúng ta phải rời khỏi đây,” Tôi nói. “Ngay lập tức.”

Gã chần chừ, dường như đang đấu tranh nội tâm. Hai thuộc hạ của gã vẫn còn ở trên tàu. Rồi biểu cảm của gã đanh lại. “Thủy thủ giương buồm!” Gã thét lên. “Tiết Khí Sư hướng về phía Đông!”

Tôi nhìn thấy một dàn thủy thủ đứng cạnh cột buồm giơ tay lên, và tấm vải phía trên chúng tôi phồng lên bởi luồng gió mạnh thổi tới với một tiếng “vút.”. Rốt cuộc gã thuyền trưởng có bao nhiêu Grisha trong đoàn vậy?

Nhưng những Tiết Khí Sư của Hắc Y đã xếp thành một hàng trên tàu đánh cá và đang triệu hồi gió xoáy để vùi dập chúng tôi. Con thuyền hai buồm bắt đầu tròng trành trên sóng.

“Súng ở mạn thuyền!” Sturmhond thét lớn. “Đại bác lên nòng. Tất cả chờ lệnh ta!”

Tôi nghe hai tiếng huýt sáo the thé vang lên. Một tiếng “bùm.” inh ỏi rúng động con thuyền, rồi hai tiếng nổ liên tiếp nhau trong lúc đại bác trên thuyền bắn thủng một lỗ lớn trên thân tàu đánh cá. Một tiếng la đầy sợ hãi vang lên từ tàu của Hắc Y. Đoàn Tiết Khí Sư của Sturmhond chớp lấy cơ hội, thuyền lao đi vùn vụt.

Khi khói từ nòng đại bác đã tan dần, tôi nhìn thấy một thân người màu đen bước lên lan can tàu đánh cá. Một đợt sóng bóng tối đổ nhào về phía chúng tôi, nhưng nó không giống những lần trước. Nó oằn mình trên mặt nước như thể đang dùng vuốt nhọn mở đường tiến lên, và cùng với nó là tiếng vo ve giận dữ của hàng ngàn côn trùng.

Bóng tối sủi bọt ùng ục như con sóng vỡ trên một tảng đá mòn, rồi nó bắt đầu phân dạng thành nhiều hình thù. Kế bên tôi, Mal lẩm nhẩm cầu nguyện và nhấc súng trường lên vai. Tôi tập trung sức mạnh và vung tay thi triển Vết Cắt đốt cháy cụm mây đen, cố gắng thiêu hủy nichevoya trước khi chúng kịp biến nguyên dạng. Nhưng tôi không thể ngăn chặn tất cả. Bọn chúng gầm gừ tràn lên thuyền với hàm răng và bộ móng đen đặc.

Thủy thủ đoàn của Sturmhond nổ súng.

Bọn nichevo’ya trèo lên và vây quanh buồm, chúng nhổ bật thuyền viên khỏi chỗ như hái trái cây. Rồi chúng chậm rãi trườn xuống boong tàu. Mal nổ súng hết lần này đến lần khác trong lúc thủy thủ đoàn tuốt kiếm khỏi vỏ, nhưng đạn bắn và lưỡi dao có vẻ chỉ trì hoãn bọn quái vật trong giây lát. Những thân hình từ bóng đêm nhập nhòe rồi tự tái tạo, và chúng vẫn tiếp tục tấn công.

Thuyền vẫn tiếp tục tiến lên phía trước, mở rộng khoảng cách giữa nó và tàu đánh cá. Không đủ nhanh. Tôi nghe tiếng rít kinh hoàng ấy, và một đợt sóng nhấp nhô uốn éo khác lại tiến về phía chúng tôi, chúng đã bắt đầu tách thành nhiều sinh vật có cánh, tăng viện trợ cho đoàn quân bóng đêm trước đó.

Sturmhond cũng nhìn thấy điều đó. Gã chỉ những Tiết Khí Sư đang dùng năng lượng lái thuyền. “Chớp,” gã hét to.

Tôi giật nảy. Không thể nào. Tiết Khí Sư không bao giờ được phép kêu gọi ánh sáng. Nó quá khó đoán, quá mạo hiểm - và trên một đại dương mênh mông? Với gỗ đóng thuyền? Nhưng nhóm Grisha của Sturmhond không hề chần chừ. Họ chắp tay rồi xoa liên tục. Tai tôi ù lên vì áp lực bị thổi phồng. Không gian bị nứt ra giữa những luồng sáng.

Chúng tôi chỉ kịp nằm xuống sàn thuyền lúc tia chớp vỡ òa thành hình zigzag bổ ngang trời. Bầy nichevoya thứ hai tản ra vì hoang mang trong phút chốc.

“Chạy mau!” Sturmhond ra lệnh. “Tất cả Tiết Khí Sư hành động!” Mal và tôi ngã ngửa lên lan can vì con thuyền đột ngột phóng về phía trước. Con thuyền bóng bẩy lao đi vun vút như đang bay lượn trên sóng.

Tôi lại thấy cơn sóng cuồn cuộn dâng lên từ bên mạn tàu đánh cá. Tôi chật vật đứng dậy và chuẩn bị tinh thần, tập trung năng lượng cho cuộc tấn công kế tiếp.

Nhưng nó đã không tới. Dường như sức mạnh của Hắc Y cũng có giới hạn. Chúng tôi đã vượt khỏi tầm kiểm soát của anh ta.

Tôi rướn người khỏi lan can. Gió và nước biển đập vào mặt tôi rát bỏng trong lúc tàu của Hắc Y và bầy quái vật tan biến trước mắt. Tiếng gì đó trộn lẫn giữa khóc và cười thoát ra khỏi lồng ngực tôi nghẹn ứ.

Mal choàng tay ôm tôi, và tôi siết chặt lấy cậu ấy, áp má mình lên áo sơ mi ướt đẫm của cậu, lắng nghe tiếng tim đập thình thịch phát ra từ đó để bấu víu lấy sự thật khó tin rằng cả hai vẫn còn sống.

Rồi thì, bất chấp máu đã đổ và đồng đội đã hy sinh, thủy thủ trên thuyền khởi sự reo vang. Họ la ó và hò hét và tru réo và gầm gừ. Cạnh cột đòn bẩy, Tolya nhấc súng trường bằng một tay và ngửa đầu ra sau, hú lên một tiếng mừng thắng lợi khiến tay tôi nổi da gà.

Mal và tôi tách nhau ra, quan sát mọi người đang gào rú và cười đùa xung quanh. Chúng tôi biết đối phương đang có cùng suy nghĩ: Bọn mình đã rơi vào tình cảnh nào thế này?

HÁ MUÔN TRÙNG VÂY Nguyên tác: Siege and Storm ebook©MotSAch TVE-4u©vctvegroup —★— Nhà xuất bản: Trẻ - 2014
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.