Phá Muôn Trùng Vây

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14

❊ ❊ ❊

Ngày hôm tôi tỉnh giấc vì những âm giọng tức giận. Trong chốc lát, tôi không biết mình đang ở đâu. Bóng đêm gần như mịt mù, chỉ một khe sáng nhỏ tí chiếu vào phòng từ bên dưới cửa.

Rồi hiện thực ùa về. Tôi ngồi dậy và mò mẫm tìm bật đèn ngủ trên bức tường cạnh giường. Tôi vặn lửa lên và quan sát rèm giường bằng lụa tối màu, sàn nhà màu xám, bốn bức tường bằng gỗ mun được chạm khắc. Đúng là tôi phải chỉnh trang lại vài thứ thôi. Thức dậy giữa căn phòng thế này quá u ám. Thật lạ khi nghĩ rằng tôi đang ở trong buồng ngủ của Hắc Y, rằng tôi đã qua đêm trên giường của anh ta. Rằng tôi đã thấy anh ta đứng ngay trong căn phòng này.

Đủ rồi. Tôi hất chăn và vung chân xuống giường. Tôi không biết ảo ảnh tối qua là sản phẩm của trí tưởng tượng hay là cố gắng của Hắc Y trong việc thao túng tôi, nhưng chắc chắn phải có lời giải thích hợp lý cho chuyện này. Có lẽ cú cắn của bọn nichevoya đã tiêm vào người tôi chất độc nào đó. Nếu đó là sự thật thì tôi đành phải tìm cách giải độc thôi. Biết đâu ảnh hưởng của nó sẽ giảm dần theo thời gian.

Tiếng tranh cãi ngoài cửa ngày càng lớn dần. Tôi nhận ra giọng của Sergei và tiếng gầm gừ tức tối của Tolya. Tôi khoác bộ váy ngủ thêu họa tiết đã được đặt sẵn ở chân giường vào người, kiểm tra xem chiếc vòng trên cổ tay đã được giấu kĩ hay chưa, rồi nhanh chóng hướng về phòng sinh hoạt chung.

Tôi suýt đụng phải cặp sinh đôi. Tolya và Tamar đang vai kề vai đứng cạnh nhau, ngăn không cho một nhóm Grisha nổi loạn tiến vào buồng ngủ của tôi. Tolya khoanh tay lại, và Tamar đang lắc đầu trong lúc Sergei và Fedyor lớn tiếng phân bua. Tôi hơi khó chịu khi thấy Zoya bên cạnh họ, đi cùng cô ta là Tiết Hỏa Sư da ngăm đã thách thức tôi hôm qua. Tất cả dường như đang cất giọng cùng một lúc.

“Chuyện gì vậy?” Tôi hỏi.

Ngay khi nhìn thấy tôi, Sergei bước lên phía trước, tay nắm chặt một mẩu giấy nhỏ. Tamar đứng ra cản anh ta lại, nhưng tôi vẫy tay cho qua.

“Không sao đâu,” tôi bảo. “Có vấn đề gì à?” Nhưng tôi nghĩ mình đã biết lý do rồi. Tôi nhận ra nét chữ của bản thân và vệt mờ của con dấu hình mặt trời vàng Nikolai đã trao trên mảnh giấy Sergei đang huơ trước mặt.

“Thật không thể chấp nhận được,” Sergei gắt lên.

Tối qua tôi đã đưa ra thông báo triệu tập một hội đồng quân sự. Nhiệm vụ của mỗi cấp Grisha là chọn ra hai đại diện để tham dự. Tôi cảm thấy hài lòng khi nhận ra họ đã chọn Fedyor và Sergei, nhưng ý định tốt đẹp của tôi đã giảm bớt khi người Grisha lớn tuổi hơn nói chen vào.

“Cậu ta nói đúng.” Fedyor tán thành. “Tâm Y là tuyến phòng vệ đầu tiên của Grisha. Chúng tôi là nhân tố từng trải nhất trong lĩnh vực quân sự và cần được đánh giá công bằng hơn.”

“Vị trí của chúng tôi trong chiến trận rất quan trọng,” Zoya tuyên bố với nét mặt giận dữ. Kể cả khi đang nổi trận lôi đình trong cô ta vẫn rất xinh đẹp. Tôi đoán chừng cô ta đã được chọn để đại diện cho Etherealki, nhưng tôi chẳng vui vì chuyện đó chút nào. “Nếu ba Tâm Y được chọn làm thành viên hội đồng,” cô ta tiếp tục, “Thì cô cũng phải chọn thêm ba Tiết Độ Sư nữa.”

Mọi người lại bắt đầu la hét. Tôi để ý rằng người đại diện Sáng Chế Gia đã không xuất hiện để phàn nàn chi cả. Có lẽ họ chỉ thấy vui vì được tham dự dù thuộc cấp bậc Grisha thấp nhất, hoặc họ mải mê làm việc quá nên không thèm bận tâm.

Tôi vẫn chưa tỉnh hẳn. Tôi muốn ăn sáng, không phải cãi nhau. Nhưng tôi biết chuyện này cần được xử lý. Tôi định sẽ giải quyết mọi việc theo một cách khác - và họ nên biết nó khác ở đâu, không thì nỗ lực này sẽ tan vỡ trước khi kịp bắt đầu.

Tôi giơ tay lên và họ im lặng ngay lập tức. Rõ ràng, cử chỉ này rất có lợi cho tôi. Có lẽ họ sợ rằng tôi sẽ phá hỏng thêm một trần nhà nữa. “Mỗi cấp Grisha sẽ có hai đại diện,” tôi nói. “Không hơn, không kém.”

“Nhưng...” Sergei bắt đầu.

“Hắc Y đã thay đổi rồi. Nếu còn ôm hy vọng đánh bại anh ta thì chúng ta cũng phải thay đổi. Hai đại diện mỗi cấp,” tôi lặp lại. “Và tất cả sẽ không ngồi riêng nữa. Các người sẽ ngồi chung, ăn chung, và chiến đấu chung.”

Ít nhất tôi đã làm họ im miệng. Cả đám chỉ đứng đó há hốc mồm.

“Và các Sáng Chế Gia sẽ bắt đầu tập đấu tay đôi từ tuần này,” tôi kết lời.

Tôi quan sát biểu cảm kinh hoàng trên mặt tất cả. Họ làm như tôi vừa bảo họ khỏa thân ra chiến trường không bằng. Sáng Chế Gia không được cho là chiến binh, nên không ai buồn dạy họ chiến đấu bao giờ. Tôi cảm thấy những người này vừa bỏ qua một cơ hội lớn. Phải biết tận dụng những gì mình có.

“Biết ngay là các người sẽ hào hứng lắm mà,” tôi khẽ thở dài rồi nói.

Vì muốn uống trà, tôi bước về phía chiếc bàn có để sẵn khay đựng đồ ăn sáng gồm những món được đậy kín. Tôi nhấc một chiếc nắp lên: Lúa mạch và cá trích. Buổi sáng hôm nay không phải khởi đầu tốt rồi.

“Nhưng...nhưng trước giờ mọi chuyện vẫn vậy,” Sergei lắp bắp.

“Cô không thể gạch bỏ mấy trăm năm truyền thống được,” Người Tiết Hỏa Sư phản đối.

“Bây giờ các anh muốn cãi với tôi chuyện này nữa à?” Tôi cau có gặng hỏi. “Chúng ta đang chống lại một thế lực cổ xưa vượt xa tưởng tượng, và các người đấu đá nhau vì chuyện ngồi cạnh ai để ăn trưa?”

“Đấy không phải vấn đề,” Zoya vặc lại. “Chuyện gì cũng có quy luật riêng, một cách làm...”

Họ lại bắt đầu chí chóe - về truyền thống, về cách giải quyết sự việc, về nhu cầu kết cấu và con người phải biết thân biết phận.

Tôi dằn cái nắp xuống với tiếng keng thật lớn.

“Đây là cách chúng ta sẽ làm,” tôi nói, kiên nhẫn nhanh chóng bị đánh mất. “Không Tâm Y trưởng giả. Không Tiết Độ Sư họp nhóm. Và không món cá trích nữa.”

Zoya mở miệng, rồi tỏ vẻ cân nhắc và đóng lại.

“Giờ đi hết đi,” tôi quát. “Tôi muốn ăn sáng trong yên lặng.”

Trong chốc lát, họ chỉ đứng đó. Rồi Tamar và Tolya bước lên trước, và trong cơn ngạc nhiên tiếp diễn của tôi, nhóm Grisha đã tuân theo những gì tôi vừa nói. Zoya trông có vẻ cáu kỉnh, còn Sergei bực bội thấy rõ, nhưng họ đều ngoan ngoãn đánh bài chuồn khỏi phòng.

Sau khi họ rời đi vài giây, Nikolai xuất hiện ở cửa, và tôi nhận ra từ nãy giờ gã vẫn nghe lén ở ngoài hành lang.

“Tốt lắm,” gã khen. “Chúng ta sẽ mãi ghi nhớ ‘Sắc Lệnh Cá Trích Vĩ Đại’ ngày hôm nay.”’ Gã bước vào trong và đóng cửa lại. “Dù không phải buổi truyết trình trôi chảy nhất.”

“Tôi không có tài ‘Chọc cười và ngó lơ,' như anh.” Tôi độp lại, ngồi xuống bàn và nhai ngấu nghiến một ổ bánh mì. “Nhưng ‘khó ở’ có vẻ là từ thích hợp để nói về tôi đấy.”

Một người hầu vội vã bước đến đưa cho tôi một tách trà rót từ ấm Samovar. Nó nóng hổi một cách dễ chịu, và tôi bỏ đầy đường vào đó. Nikolai kéo ghế ngồi xuống mà không chờ ai mời.

“Thiệt là cô không ăn món này hả?” gã hỏi, tay đã bắt đầu gắp cá vào đĩa.

“Ghê tởm,” tôi đáp cụt lủn.

Nikolai ngoạm một miếng lớn. “Cô không ăn được cá thì đừng hòng sống trên biển.”

“Đừng có vờ làm người thủy thủ nghèo với tôi. Tôi từng ăn trên thuyền của anh rồi, nhớ không? Đầu bếp của Sturmhond chả bao giờ dọn lên mấy món cá tuyết ướp muối kèm bánh mì cứng như đá hết.”

Gã thở dài thê lương. “Ước gì ta đã mang Burgos theo cùng. Phòng bếp hoàng gia dường như cho rằng món ăn sẽ không tươm tất nếu nó không ngập trong một bể bơ ấy.”

“Chỉ có hoàng tử mới than phiền về chuyện đồ ăn nhiều bơ thôi.”

“Hmn,” gã trầm ngâm nghĩ ngợi, vỗ vỗ dạ dày lép kẹp của mình. “Có khi một cái ruột cá hoàng gia sẽ giúp ta có nhiều uy quyền hơn.”

Tôi bật cười và suýt nhảy dựng lên khi Mal bước vào. Cậu ấy dừng lại khi nhìn thấy Nikolai.

“Tôi không biết ngài sẽ dùng bữa ở Tiểu Điện đấy, moi tsarevich.” Cậu ấy cúi chào Nikolai một cách cứng nhắc rồi quay sang tôi.

“Bồ không cần phải làm thế,” tôi nói.

“Có chứ!”

“Bồ nghe hoàng tử Hoàn Hảo nói rồi đấy,” Mal trả lời và đến ngồi chung bàn với chúng tôi.

Nikolai nhăn răng cười. “Ta từng nghe qua nhiều biệt danh nhưng cái vừa rồi là đúng nhất đấy.”

“Mình không biết là bồ đã thức,” tôi nói với Mal.

“Mình dậy từ lâu rồi, cứ đi loanh quanh kiếm chuyện làm thôi.”

“Tuyệt cú mèo,” Nikolai chen vào. “Ta đến để chuyển lời mời.”

“Một buổi khiêu vũ hả?” Mal hỏi, giành lấy chút bánh mì còn sót lại trên đĩa của tôi. “Tôi mong đấy là một buổi khiêu vũ.”

“Dù ta chắc rằng cậu nhảy valse rất cừ, nhưng không. Có mấy con lợn rừng được tìm thấy trong khu rừng gần Balakirev. Ngày mai sẽ có chuyến đi săn, và ta muốn cậu đi cùng.”

“Ngài thiếu bạn sao, hoàng tử?”

“Và rất nhiều kẻ thù,” Nikolai đáp lại. “Nhưng ta sẽ không tham dự. Cha mẹ chưa sẵn sàng để ta thoát khỏi tầm mắt. Ta đã nói chuyện với một đại tướng rồi, ông ta đồng ý mời cậu làm khách.”

Mal ngả người ra sau và khoanh tay lại. “Hiểu rồi. Vậy tôi sẽ đi lang thang trong rừng vài ngày, và anh ở lại đây,” cậu ấy nói với ánh nhìn ý tứ về phía tôi.

Tôi trở người trên ghế. Tôi không thích cách ẩn ý đó, nhưng tôi phải công nhận chuyện này rõ là một âm mưu. Quá rõ ràng đối với Nikolai, thật sự.

“Cậu biết đấy, với hai người đang yêu nhau say đắm thì cậu thiếu lòng tin quá thể,” Nikolai nhận xét. “Vài thành viên cấp cao nhất của Thượng Quân sẽ có mặt trong buổi đi săn, và anh trai ta cũng vậy. Anh ấy là một thợ săn tham lam, và ta đã đích thân xác nhận cậu là người dò đường giỏi nhất Ravka.”

“Tôi tưởng mình phải bảo vệ Alina,” Mal phản đối. “Không phải chạy vòng quanh với một đám quý tộc hư hỏng.”

“Tolya và Tamar có thể xoay xở trong lúc cậu vắng mặt. Và đây là cơ hội để cậu chứng tỏ bản thân hữu dụng.”

Tuyệt , tôi thầm nghĩ khi thấy Mal nheo mắt lại. Giờ thì hay rồi.

“Vậy anh sẽ làm gì để mình hữu dụng hả, thưa hoàng tử?”

“Ta là hoàng tử,” Nikolai nói. “Hữu dụng không phải là một phần công việc. Nhưng,” gã thêm vào, “Khi ta không lười biếng và tỏ ra đẹp trai thì ta sẽ cố trang bị tốt hơn cho Thượng Quân và thu thập thông tin về tung tích của Hắc Y. Có tin rằng hắn đã đến Sikurzoi.”

Mal và tôi đều vểnh tai lên ở đoạn đó. Sikurzoi là dãy núi chạy dọc biên giới Ravka và Shu Han.

“Anh nghĩ anh ta đang ở phía Nam?” Tôi hỏi.

Nikolai ném một miếng cá trích nữa vào mồm. “Có khả năng,” gã xác nhận. “Ta tưởng hắn phải thông đồng với người Fjerda cơ. Biên giới phía bắc dễ tấn công hơn nhiều. Nhưng Sikurzoi là chỗ trốn tốt. Nếu thông báo là thật thì ta phải mau liên minh với nước Shu càng sớm càng tốt, như vậy chúng ta có thể bao vây hắn từ hai tiền tuyến.”

“Anh muốn khiêu chiến với anh ta sao?” Tôi ngạc nhiên gặng hỏi.

“Đỡ hơn là ngồi chờ hắn đủ mạnh để khiêu chiến chúng ta.”

“Tôi thích kế hoạch đó,” Mal tán thành với vẻ ngưỡng mộ miễn cưỡng. “Hắc Y sẽ không lường trước được chuyện này.”

Tôi lại nhớ ra, tuy Mal và Nikolai có nhiều điểm khác biệt, nhưng Mal và Sturmhond khi xưa đã gần trở thành bạn với nhau.

Nikolai nhấp một ngụm trà và nói, “Cũng có một tin không hay đến từ Thượng Quân. Dường như một số lớn binh sĩ đã nhập đạo và đào ngũ.”

Tôi cau mày. “Không lẽ...”

Nikolai gật đầu. “Bọn họ đi tị nạn ở các tu viện, gia nhập giáo phái Thần Mặt Trời của lão Tư Tế. Mấy tu sĩ cho là cô đã bị nền quân chủ thối nát này cầm tù.”

“Nực cười,” tôi nói.

“Thật ra nghe rất có lý, và nó dựng nên một câu chuyện đáng tin. Không cần nói cũng biết phụ vương không hài lòng mấy. Tối qua ông tức điên lên và đã nhân đôi tiền thưởng cho cái đầu của lão Tư Tế.”

Tôi rên rỉ. “Chết mất thôi.”

“Đúng đấy,” Nikolai công nhận. “Giờ thì cô hiểu vì sao mình nên để đội trưởng đội cận vệ bắt đầu kết bè phái trong Đại Điện rồi đó” Đoạn gã tinh quái nhìn về phía Mal. “Và đấy, Oretsev, là cách mà cậu trở nên hữu dụng. Nếu ta nhớ không lầm thì cậu đã tạo được thiện cảm với thủy thủ đoàn của ta, nên có thể cậu nên cầm cung lên và đóng vai một nhà ngoại giao lỗi lạc hơn là một người tình ghen tuông đi.”

“Tôi sẽ suy nghĩ.”

“Ngoan lắm,” Nikolai bảo.

Ôi lạy chúa tôi. Gã không thôi kiểu ấy đi được sao?

“Coi chừng đấy, Nikolai,” Mal khẽ nói. “Hoàng tử cũng chảy máu như người thường thôi.”

Nikolai vờ phủi một mảng bụi vô hình khỏi tay áo. “Chính xác,” gã gật gù. “Họ chỉ chảy máu trong trang phục đẹp hơn.”

“Mal...”

Mal đứng dậy, chân ghế kéo lê trên sàn. “Mình cần chút không khí.”

Cậu ấy sải bước khỏi cửa, bao nghi lễ và danh xưng vờ vịt đều bị bỏ quên.

Tôi vứt khăn ăn xuống. “Sao anh lại làm thế” tôi tức tối gặng hỏi Nikolai. “Sao anh cứ chọc tức cậu ấy như vậy?”

“Có sao?” Nikolai hỏi lại, tay với lấy một ổ bánh mì nữa. Tôi nghĩ đến chuyện lấy nĩa đâm thủng tay anh ta.

“Đừng dồn ép cậu ấy quá, Nikolai. Mất Mal là anh mất luôn cả tôi đấy.”

“Cậu ta cần biết rõ luật lệ ở đây. Nếu không sẽ chỉ là gánh nặng mà thôi. Nguy cơ quá cao để làm việc nửa vời mà.”

Tôi rùng mình và xoa xoa hai cánh tay. “Tôi ghét kiểu nói đó của anh. Nghe cứ như Hắc Y vậy.”

“Nếu sau này cô không thể phân biệt nổi nữa thì nhớ kiếm người nào không hành hạ cô hay cố kết liễu Mal ấy. Người đó là ta nhé.”

“Anh có chắc là mình sẽ không thế không?” Tôi cãi. “Nếu tôi giúp anh tiếp cận những gì mình muốn, tiếp cận ngai vàng và cơ hội ngàn vàng để cứu rỗi Ravka, anh có chắc là mình sẽ không đích thân dẫn tôi đến giá treo cổ không?”

Tôi chờ nghe một câu trả đũa khác của Nikolai, nhưng trông gã như vừa bị tôi đấm vào bụng. Gã mở miệng định nói, rồi dừng lại, rồi lắc đầu.

“Thánh thần ơi,” gã nói, giọng điệu dằn vặt giữa hoang mang và kinh tởm. “Ta thật sự không biết.”

Tôi ngồi phịch xuống ghế. Lời thú nhận của gã đáng ra phải khiến tôi tức điên, nhưng thay vào đó tôi lại nguôi giận. Có lẽ vì sự thành thật của gã. Hoặc có lẽ vì tôi đã bắt đầu lo lắng về những chuyện bản thân mình có thể làm.

Chúng tôi ngồi im lặng trong một lúc. Gã xoa tay sau gáy và đứng dậy. Rồi gã dừng lại ở ngay cửa ra vào.

“Ta là một kẻ tham vọng, Alina. Ta luôn khát khao. Nhưng ta mong... ta mong mình vẫn còn nhận thức được đúng sai.” Gã ngần ngại. “Ta đã đề nghị cho cô tự do, và ta sẽ giữ lời. Nếu ngày mai cô muốn quay về Novyi Zem với Mal, ta sẽ để cô lên thuyền và ra khơi.” Gã nhìn thẳng vào mắt tôi, đồng tử màu nâu đỏ lộ vẻ điềm tĩnh. “Nhưng ta sẽ rất tiếc khi thấy cô đi.”

Bóng gã khuất dần trên hành lang, tiếng bước chân vang vọng trên sàn đá.

Tôi ngồi đó một hồi lâu, khua khuấy bữa sáng của mình, nghiền ngẫm những lời Nikolai vừa nói trước khi rời đi. Rồi tôi khẽ lắc đầu. Tôi không có thời gian phân tích suy tính của gã. Chỉ mấy tiếng nữa hội đồng quan sự sẽ gặp nhau bàn chiến lược và cách tốt nhất để lập tuyến phòng vệ đối với Hắc Y. Khâu chuẩn bị có rất nhiều thứ, nhưng tôi phải đi thăm một người.

Trong lúc cài nút cổ hình mặt trời trên bộ kefta màu xanh và vàng của mình, tôi lắc đầu ủ rũ. Baghra sẽ mỉa mai nó ngay lập tức cho xem. Tôi chải lại mái tóc, rồi rời khỏi Tiểu Điện bằng lối đi trong phòng Hắc Y, băng qua khuôn viên đến bờ hồ.

Người hầu tôi vừa nói chuyện cho biết Baghra đã ngã bệnh không lâu sau Đại tiệc mùa đông và, bà không còn nhận đệ tử từ đó. Dĩ nhiên, tôi biết rõ sự thật. Đêm tiệc ấy, Baghra đã tiết lộ kế hoạch của Hắc Y và giúp tôi trốn khỏi Tiểu Điện. Rồi bà giúp tôi câu giờ bằng cách che giấu sự vắng mặt của tôi. Chỉ nghĩ về cơn giận của Hắc Y khi anh ta phát hiện bà nói dối khiến lòng tôi nặng trĩu.

Khi tôi cố gặng hỏi người hầu gái bối rối chuyện ấy, cô đã vụng về nhún chào rồi hấp tấp rồi khỏi phòng. Dẫu vậy, Baghra vẫn còn sống, và bà ấy đang ở đây. Hắn Y có thể tiêu diệt toàn bộ thị trấn, nhưng dường như ngay cả anh ta cũng chùn tay trước việc giết hại mẹ ruột của mình.

Đường đến căn nhà gỗ của Baghra tràn ngập những bụi mâm xôi, cây cối mùa hè đan xen nhau và nồng mùi lá xanh lẫn đất ẩm. Tôi nhanh chóng rảo bước, cảm thấy kinh ngạc vì mình mong gặp bà đến thế nào. Có nhiều ngày Baghra đúng là một giáo viên khó tính và một bà già cộc cằn, nhưng bà đã cố giúp tôi trong khi không ai khác làm thế, và tôi biết bà là người nhiều khả năng nhất trong việc giải mã bộ khuếch đại thứ ba của Morozova.

Tôi trèo lên ba bậc thang trước nhà gỗ và gõ cửa. Không ai trả lời. Tôi gõ thêm lần nữa và đẩy cửa bước vào, nhăn mặt trước luồng hơi nóng quen thuộc. Hình như lúc nào Baghra cũng thấy lạnh, và bước vào nhà bà cứ như bị nhét trong lò thiêu.

Căn phòng nhỏ tối om giống như những gì tôi còn nhớ: Nội thất lưa thưa với những gì cần thiết nhất, ảnh lứa bừng cháy trong lò sưởi lát đá, và Baghra khoác bộ kefta bạc màu ngồi bên cạnh. Tôi ngạc nhiên khi nhận ra bà không ở một mình. Bà có người hầu ngồi bên cạnh một cậu nhóc mặc đồ xám. Cậu ấy đứng lên khi thấy tôi bước vào, chăm chú nhìn tôi qua ánh lửa mịt mờ.

“Không tiếp khách,” cậu ấy nói.

“Lệnh của ai vậy?”

Baghra bất chợt ngẩng lên khi nghe giọng của tôi.

Bà nện gậy xuống sàn. “Đi đi, nhóc con,” bà ra lệnh.

“Nhưng...”

“Đi mau!” bà rít lên.

Vẫn dễ chịu như ngày nào , tôi e dè thầm nghĩ.

Cậu nhóc vội vã băng ngang phòng và bước khỏi căn nhà gỗ mà không nói thêm lời nào.

Cửa chỉ vừa đóng lại thì Baghra đã lên tiếng, “Ta đang tự hỏi không biết khi nào cô mới mò về đây, thánh nữ bé nhỏ ạ.”

Đúng là chỉ có Baghra mới gọi tôi bằng cái tên không muốn nghe này.

Tôi sớm đã đổ mồ hôi và không có ý định đến gần lò sưởi, nhưng tôi vẫn làm vậy, tôi đi đến ngồi xuống chiếc ghế trống mà cậu người hầu để lại.

Tôi im lặng một lúc, không biết nên bắt đầu từ đâu. “Tôi nghe nói sau khi tôi rời đi thì bà ngã bệnh.”

“Hmph.”

Tôi không muốn biết, nhưng tôi ép mình phải hỏi. “Anh ta đã làm gì bà?”

Bà bật cười khô khốc. “Ít hơn những gì nó phải làm. Nhiều hơn những gì nó nên làm.”

“Baghra...”

“Đáng ra cô nên đến Novyi Zem. Đáng ra cô nên biển mất.

"Tôi đã cố."

“Không, cô đi săn thì có,” bà chế nhạo tôi cùng tiếng gậy nện trên sàn. “Và cô đã tìm thấy gì? Một chiếc vòng cổ xinh đẹp để đeo suốt cuộc đời? Lại đây;” bà nói. “Ta muốn cô biết ta đã phải trả giá thế nào vì việc làm của mình.”

Tôi ngoan ngoãn rướn người lại gần hơn. Khi bà quay lại, tôi liền thở dốc.

Baghra đã già đi rất nhiều kể từ lần cuối cùng tôi nhìn thấy bà. Mái tóc đen mượt giờ đây thưa thớt và xám xịt. Đường nét góc cạnh đã mờ nhạt hẳn. Đôi môi căng mịn giờ chảy nhão và xệ xuống.

Nhưng đấy không phải lý do tôi hốt hoảng. Mắt của Baghra đã biến mất. Thế chỗ chúng giờ đây là hai hố sâu đen ngòm, bóng tối vằn vện trong đáy sâu vô tận ấy.

“Baghra,” tôi nghẹn ngào. Tôi nắm lấy tay bà, nhưng bà giật khỏi cú chạm của tôi.

“Đừng thương hại ta, cô gái.”

“Anh...anh ta đã làm gì bà?” Giọng của tôi chỉ hơn tiếng thều thào một chút.

Bà lại bật cười cay nghiệt. “Nó bỏ mặc ta trong bóng tối.”

Giọng bà nghe vẫn mạnh mẽ, nhưng ngồi bên đống lửa, tôi nhận ra đấy là phần duy nhất không thay đổi trong bà. Baghra từng rất thon gọn và rắn rỏi, với điệu bộ tinh anh của một nghệ sĩ đu dây. Giờ đây, đôi tay già cỗi của bà có chút run rẩy, và dáng hình bền dẻo một thời giờ quá đỗi hốc hác lẫn mong manh.

“Cho ta xem,” bà giơ tay ra và nói. Tôi giữ yên và để mặc bà rờ rẫm khuôn mặt mình. Những ngón tay xương xẩu di chuyển như hai con nhện trắng, hờ hững lướt qua những giọt nước mắt của tôi để bò xuống cằm rồi đến cuống họng, nơi chúng dừng lại nghỉ trên chiếc vòng cổ.

“A,” bà thở ra, đầu ngón tay lần mò mảnh sừng thô nhám trên cổ tôi, giọng bà khẽ khàng, gần như thèm muốn. “Ta thật muốn được nhìn thấy sừng của nó.”

Tôi muốn quay đi, muốn tránh khỏi hai trũng nước đen kịt đầy ứ trong mắt bà. Thay vào đó, tôi xắn tay áo lên và nắm lấy một tay Baghra. Bà cố giật ra, nhưng tôi siết chặt hơn và đặt tay bà lên gông cùm trên tay mình. Bà sững cả người.

“Không,” bà nói. “Không thể nào.”

Bà vuốt dọc đường sóng nhấp nhô của những chiếc vảy rồng.

“Rusalye,” bà thì thầm. “Cô đã làm gì vậy, cô gái?”

Lời nói của bà cho tôi hy vọng. “Bà biết về những bộ khuếch đại còn lại.”

Tôi nhăn mặt khi ngón tay bà bấu chặt cổ tay tôi. “Có thật không?” Bà bất chợt hỏi. “Những gì họ nói về khả năng của nó có thật không, rằng nó có thể cho bóng tối sự sống?”

“Đúng vậy,” tôi thú thật.

Bờ vai lom khom của bà còn chùng xuống thấp hơn. Rồi bà hất tay tôi ra như thể đấy là thứ gì dơ bẩn. “Ra ngoài.”

“Baghra, tôi cần bà giúp.”

“Ta nói, ra ngoài.”

“Làm ơn. Tôi cần biết Hỏa Điểu ở đâu.”

Khuôn miệng chảy nhão của bà có chút run rẩy. “Ta đã phản bội con trai mình một lần, thánh nữ bé nhỏ. Điều gì làm cô nghĩ ta sẽ làm thế lần thứ hai?”

“Bà muốn ngăn anh ta lại,” tôi dè dặt nói. “Bà...”

Baghra dùng gậy đập mạnh xuống sàn. “Ta muốn ngăn nó biến thành quái vật! Nhưng giờ thì đã quá trễ rồi, không phải sao? Nhờ ơn cô mà bây giờ nó không còn là người nữa. Nó đã không còn đường cứu rỗi nữa rồi!!”

“Có thế” tôi đồng ý. “Nhưng Ravka thì chưa hẳn.”

“Sao ta phải quan tâm đến an nguy của cái đất nước cùng khổ này chứ? Thế giới này tốt đẹp đến mức cô nghĩ nó đáng được giải thoát sao?”

“Đúng,” tôi nói. “Và tôi biết bà cũng thế.”

“Cô chẳng thể làm bánh nhân thịt từ những gì mình biết được, cô gái ạ.”

“Được rồi!” Tôi gào lên, nỗi tuyệt vọng che lấp tội lỗi. “Tôi là đồ ngu. Là con khờ. Bởi vậy tôi mới cần bà giúp đỡ.”

“Cô không thể được cứu rỗi. Hy vọng duy nhất của cô là bỏ chạy.”

“Nói cho tôi nghe những gì bà biết về Morozova,” tôi van nài. “Xin hãy giúp tôi tìm bộ khuếch đại thứ ba.”

“Ta không thể bắt đầu đoán mò về chỗ ở của Hỏa Điểu, và dù có biết ta cũng không nói cho cô nghe. Tất cả những gì ta muốn bây giờ là một căn phòng ấm cúng và được yên ổn qua đời.”

“Tôi có thể tịch thu căn phòng này,” tôi giận dữ dọa nạt. “Lò sưởi của bà, người hầu ngoan ngoãn của bà. Có thể lúc ấy bà sẽ chịu nói hơn.”

Giây phút những lời ấy thoát ra khỏi miệng, tôi đã muốn rút chúng lại ngay lập tức. Một cơn sóng hổ thẹn quét qua người tôi. Tôi vừa mới đe dọa một bà lão mù đấy ư?

Baghra lại giở giọng cười khúc khích tàn độc ấy lần nữa. “Ta hiểu rồi, cô cũng biết cách lạm quyền quá đấy. Năng lượng càng phát triển, nó sẽ càng ham muốn nhiều hơn. Tương đồng kêu gọi tương đồng, cô gái ạ”

Lời nói của bà khiến nỗi sợ chạy khắp người tôi.

“Tôi không có ý đó,” tôi yếu ớt phân bua.

“Cô không thể vi phạm luật lệ của thế giới này mà không phải trả giá. Những bộ khuếch đại ấy không được phép tồn tại. Không Grisha nào nên có quyền năng lớn nhường đó. Chưa gì cô đã thay đổi rồi. Tìm bộ khuếch đại thứ ba, sử dụng nó, rồi cô sẽ hoàn toàn đánh mất chính mình, từng chút từng chút một. Cô muốn ta giúp? Cô muốn biết mình phải làm gì? Quên Hỏa Điểu đi. Quên Morozova và sự điên rồ của ông ta đi.”

Tôi lắc đầu. “Tôi không thể làm thế. Tôi sẽ không làm thế.”

Bà ấy quay lại với đống lửa. “Thế thì tùy ý cô, cô gái ạ. Ta chịu đựng cuộc sống này đủ rồi, và ta chịu đựng cô đủ rồi.”

Tôi đã trông chờ những gì? Rằng bà ấy sẽ chào đón tôi như con gái ruột? Như một người bạn? Bà đã đánh mất tình thương của con trai mình và hy sinh đôi mắt, và cuối cùng tôi lại làm bà thất vọng. Tôi muốn tỏ ra ngoan cố và bắt bà phải giúp. Tôi muốn dọa nạt bà, nịnh bợ bà, quỳ thụp xuống xin bà tha thứ vì những gì bà đã mất và những lỗi tôi đã phạm. Thay vào đó, tôi đã làm điều Baghra luôn mong muốn. Tôi quay lưng bỏ chạy.

Tôi suýt trượt ngã trên bậc tam cấp trong lúc vấp váp chạy khỏi căn nhà gỗ, nhưng cậu nhóc giúp việc đang đứng chờ ở chân cầu thang. Cậu ấy đưa tay đỡ trước khi tôi té xuống.

Tôi khoan khoái hít thở bầu không khí trong lành, cảm nhận được mồ hôi mướt mát trên da.

“Có đúng không?” Cậu nhóc hỏi. “Chị là Tiết Dương Sư thật đấy à?”

Tôi đưa mắt nhìn khuôn mặt tràn đầy hy vọng ấy, chợt thấy nước mắt dâng lên nghẹn đắng trong họng. Tôi gật đầu và cố mỉm cười.

“Mẹ em bảo chị là một vị thánh.”

Mẹ em còn tin vào chuyện cổ tích nào nữa? Tôi cay đắng nhủ thầm.

Tôi đẩy cậu nhóc sang bên và nhanh chân chạy xuống con đường nhỏ hẹp, trước khi kịp làm xấu mặt bản thân bằng cách vỡ òa ra khóc nức nở trên đôi vai gầy còm của cậu bé.

Khi đến chỗ bờ hồ, tôi vào một trong những căn nhà bằng đá của Tiết Độ Sư. Chúng không hẳn là những tòa nhà, chỉ là mấy pháo đài có mái vòm để các Tiết Độ Sư trẻ tuổi có thể học cách sử dụng tài năng của mình mà không sợ thổi bay nóc trường hay thiêu rụi cả Tiểu Điện. Tôi ngồi ngay dưới bóng của cầu thang và vùi mặt vào tay, cố gạt nước mắt rồi lấy lại hơi. Tôi đã chắc Baghra biết gì đó về Hỏa Điểu và lạc quan tin rằng bà sẽ sẵn sàng giúp đỡ mình. Tôi đã không nhận ra mình đặt lòng tin vào bà ấy nhiều đến thế nào cho đến khi nó bị đập tan như vậy.

Tôi vuốt phẳng nếp gấp lấp lánh của bộ kefta trên đùi mình và phải nén tiếng nghẹn ngào. Tôi những tưởng Baghra sẽ cười nhạo tôi, mỉa mai cô thánh nữ bé nhỏ khoác trên người phục sức xa hoa. Sao tôi lại tin rằng Hắc Y có thể nương tay với mẹ của mình kia chứ?

Và tại sao tôi lại xử sự như thế? Sao tôi có thể đe dọa lấy đi chút ủi an còn sót lại của bà? Hành động đáng khinh ấy khiến tôi phát bệnh. Tôi có thể đổ lỗi cho cho nỗi tuyệt vọng của mình, nhưng nó cũng không làm tôi bớt hổ thẹn. Hoặc thay đổi sự thật rằng phần nào đó trong tôi muốn chạy về căn nhà gỗ và biến những lời đe dọa ấy thành sự thật, kéo lê bà ra ánh sáng và moi móc câu trả lời từ cái miệng chảy xệ và chanh chua ấy. Chuyện gì đang xảy ra với tôi vậy?

Tôi lấy cuốn Istorii Sanktya ra khỏi túi áo và đưa tay lướt trên bìa da màu đỏ cũ mòn. Tôi đã đọc nó nhiều đến mức sách tự động lật ra đến trang minh họa thánh Ilya, dù bây giờ trang giấy đã ngậm nước từ hồi thuyền Chim Ruồi bị đắm.

Một vị thánh Grisha? Hay lại một kẻ ngốc tham lam không thể cưỡng lại sự cám dỗ của quyền năng? Một kẻ ngốc tham lam như tôi. Quên Morozova và sự điên rồ của ông ta đi. Tôi đưa ngón tay miết dọc theo đường vòng cung trên trang sách. Có khi nó vô nghĩa. Có khi nó chỉ là mấy thứ liên quan đến quá khứ của Ilya chứ không phải bộ khuếch đại, hoặc hình trang trí của họa sĩ. Dù chúng tôi đoán đúng và nó là một loại biển chỉ đường, nó vẫn có thể dẫn đến bất cứ đâu. Nikolai đã chu du khắp Ravka, và gã chưa bao giờ nhìn thấy nó. Biết đâu nó đã hóa thành đống đổ nát từ hàng trăm năm trước rồi.

Tiếng chuông vang lên từ ngôi trường phía bên kia bờ hồ, và một đoàn trẻ con Grisha lao ra khỏi cửa, la hét, cười nói, nôn nao được tìm đến ánh nắng mùa hè. Trường học vẫn tiếp tục hoạt động bất kể những thảm họa trong mấy tháng vừa qua. Nhưng nếu Hắc Y tìm đến đây, tôi phải sơ tán họ. Tôi không muốn lũ trẻ chạm trán với nichevoya.

Bò đực có thể nhận ra ách buộc mình đang mang, nhưng loài chim có nhận ra sức nặng từ đôi cánh của mình không?

Baghra đã từng nói những lời đó với tôi chăng? Hay tôi chỉ nghe thấy chúng trong một giấc mơ?

Tôi đứng dậy và phủi bụi khỏi áo keft Tôi không biết điều gì làm mình chấn động hơn nữa, lời từ chối của Baghra hay hình ảnh rệu rã của bà mà tôi đã thấy. Bà là người phụ nữ mất hết hy vọng, và tôi đã góp phần tước đoạt nó khỏi bà.

HÁ MUÔN TRÙNG VÂY Nguyên tác: Siege and Storm ebook©MotSAch TVE-4u©vctvegroup —★— Nhà xuất bản: Trẻ - 2014
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.