Phá Muôn Trùng Vây

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22

❊ ❊ ❊

Mal tránh mặt tôi cả buổi trưa, nên tôi ngạc nhiên khi thấy cậu xuất hiện cùng Tamar để hộ tống tôi đến tiệc sinh nhật của Nikolai. Tôi cứ tưởng cậu ấy sẽ nhờ Tolya thế chỗ. Có thể cậu ấy đang bù đắp cho việc bỏ lỡ ca trực trước đó.

Tôi đã cân nhắc rất kỹ về chuyện không đến dự tiệc, nhưng cũng chẳng ích lợi gì. Tôi không thể nghĩ được cái cớ nào hợp lý, và sự vắng mặt của tôi sẽ xúc phạm Đức vua và Hoàng hậu.

Tôi mặc một bộ kefta mỏng may bằng những mảnh lụa vàng lấp lánh. Vạt trên được điểm xuyết bằng những hạt ngọc sapphire màu xanh thẫm của Tiết Độ Sư cho giống với trang sức cài trên tóc tôi.

Mắt Mal đảo qua tôi trong lúc tôi bước vào phòng sinh hoạt chung, và tôi chợt nhận ra màu này sẽ hợp với Zoya hơn. Rồi tôi tự trách bản thân. Dù rất xinh đẹp, Zoya không phải là vấn đề. Mal sắp rời đi. Tôi để cậu ấy làm thế. Không còn ai để đổ lỗi cho rạn nứt giữa chúng tôi cả.

Bữa tối được diễn ra trong một phòng ăn xa hoa ở Đại Điện, một căn phòng có tên Tổ Đại Bàng vì những trụ ngạch khổng lồ trên trần tạo thành con đại bàng đội vương miện, một chân quắp chặt quyền trượng và bên chân còn lại là một bó tên đen được cột ruy băng đỏ, xanh dương và tím. Lông vũ của nó được chạm trổ từ vàng thật, và tôi không thể không nghĩ đến Hỏa Điểu.

Bàn ăn đông nghẹt với những đại tướng cấp cao nhất của Thượng Quân cùng vợ của họ, những ông chú, bà cô và anh em họ xuất chúng trong dòng tộc Lantsov. Hoàng hậu ngồi ở đầu bàn như một bó hoa úa tàn trong vải lụa trắng. Ở đầu bàn bên kia, Vasily ngồi kế Đức vua, vờ như không thấy cha mình đang liếc mắt đưa tình với vợ một sĩ quan trẻ. Nikolai ngồi ở giữa bàn, kế bên tôi, chuyện trò lôi cuốn như thường lệ.

Gã đã đề nghị không mở tiệc mừng. Chuyện đó có vẻ không thích hợp lắm khi bên ngoài tường thành là biết bao dân tị nạn đang đói khát. Nhưng đương mùa Đêm Trắng và Đức vua lẫn Hoàng hậu hình như không có khả năng tiết chế bản thân. Bữa ăn gồm mười ba món, bao gồm một con heo sữa và món rau câu hình hươu non được làm theo kích thước thật.

Đến lúc trao quà, cha của Nikolai tặng gã một quả trứng được tráng men xanh. Bên trong nó là mô hình thu nhỏ đầy tinh tế của một con thuyền trên đại dương xanh. Lá cờ hình con chó màu đỏ tung bay trên cột buồm, và nòng súng tí hon của nó bắn ra những ngụm khói trắng nhỏ xinh.

Suốt buổi tiệc, tôi nghe nói chuyện chỉ bằng một tai trong lúc dõi theo Mal. Cận vệ của Đức vua đứng cách quãng dọc mỗi bức tường. Tôi biết Tamar đang ở đâu đó sau lưng, nhưng Mal đứng ngay đối diện, tập trung canh gác cao độ, hai tay cậu ấy đặt sau lưng, mắt thất thần nhìn thẳng nhóm người hầu vô danh trước mặt. Chúng tôi chỉ cách nhau tấc gang, vậy mà như xa cách nghìn trùng. Và không phải cả hai luôn thế này từ lúc về đến Os Alta sao? Trong lòng tôi dường như có một nút thắt mà mỗi lần nhìn Mal nó sẽ quấn rít chặt hơn. Cậu ấy đã cạo râu và chải gọn đầu tóc. Đồng phục cũng được ủi gọn gàng. Trông cậu mệt mỏi và xa cách, nhưng ít ra cậu đã trở lại là Mal mà tôi biết.

Những quý tộc nâng ly chúc sức khỏe Nikolai. Các đại tướng khen ngợi tài lãnh đạo và lòng dũng cảm của gã. Tôi những tưởng Vasily sẽ tỏ vẻ khinh bỉ trước những lời khen tới tấp gửi đến em trai mình, nhưng hắn lại vô cùng hoan hỉ. Khuôn mặt hắn hồng lên vì rượu, và trên môi là nụ cười chỉ có thể dùng hai từ đắc ý để diễn tả. Hình như chuyến đi tới Caryeva đã làm tâm trạng hắn tốt lên rất nhiều.

Tôi đảo mắt về phía Mal lần nữa. Tôi không biết mình muốn khóc hay muốn đứng lên ném đĩa vào tường nữa.

Căn phòng quá nóng, và vết thương ở vai tôi bắt đầu ngứa ngáy nhói lên. Tôi phải nhịn để không đưa tay gãi.

Tuyệt, tôi u sầu thầm nghĩ. Có lẽ mình sẽ gặp ảo ảnh ở chính giữa phòng ăn, và Hắc Y sẽ trèo ra từ cái liễn đựng súp.

Nikolai cúi đầu thì thầm, “Ta biết sự hiện diện của mình chẳng giúp gì nhiều, nhưng ít nhất cô cũng giả vờ được chứ? Nhìn cô như sắp khóc tới nơi ấy.”

Xin lỗi.” tôi lẩm bẩm. Tôi chỉ...

“Ta biết,” gã nói, và siết nhẹ tay tôi bên dưới chiếc bàn. “Nhưng con hươu rau câu ấy đã bỏ mạng để làm cô vui lòng đấy.”

Tôi cố mỉm cười, và tôi đã nỗ lực hết sức. Tôi cười nói và tán chuyện với lão chỉ huy có khuôn mặt đỏ bừng, tròn trĩnh bên tay phải và giả vờ quan tâm đến cậu nhóc mặt tàn nhang mang họ Lantsov ngồi đối diện về chuyện sửa lại căn nhà được kế thừa ở nông thôn.

Khi những viên kem đá được đem ra, Vasily đứng dậy và nâng ly sâm-panh lên.

“Em trai,” hắn nói, “Sau một thời gian dài em phải lênh đênh trên biển thì năm nay chúng ta đã có thể cùng ăn mừng sinh nhật em. Ly rượu này để nhân danh em. Mừng sức khỏe, em trai!”

Ne zalost Các thực khách đồng thanh, uống cạn ly rượu và tiếp tục chuyện trò.

Nhưng Vasily vẫn chưa nói hết. Hắn dùng nĩa gõ lên thành ly, tạo ra tiếng keng keng keng thật lớn để thu hút sự chú ý của mọi người.

“Hôm nay,” hắn tuyên bố, “Chúng ta còn nhiều chuyện để ăn mừng hơn là ngày em trai cao quý của ta ra đời.”

Nếu hai chữ nhấn mạnh kia vẫn chưa đủ thì cái nhếch mép của Vasily đã nói lên tất cả. Nikolai tiếp tục mỉm cười vui vẻ.

“Như mọi người đã biết,” Vasily tiếp lời, “Ta vừa vắng mặt mấy tuần qua.”

“Và chắc chắn đã tiêu xài hoang phí,” lão chỉ huy mặt đỏ gay cười nắc nẻ. “Ta đoán ngài sắp xây chuồng ngựa mới ấy nhỉ.”

Vasily lạnh băng liếc lão. “Ta không đến Caryeva. Thay vào đó, ta đã tuần du về phía bắc để thực thi nhiệm vụ được chính phụ hoàng yêu quý ân chuẩn.”

Nikolai ngồi cạnh tôi sững đơ người.

“Sau quá trình đàm phán dài dòng và cam go, ta rất vui lòng được thông báo rằng người Fjerda đã đồng ý liên minh để chống lại Hắc Y. Họ hứa sẽ viện trợ binh lực và tài nguyên cho chúng ta.”

“Thật sao?” Một quý tộc hỏi.

Vasily ưỡn ngực tự hào. “Dĩ nhiên. Nhờ công lao vĩ đại này mà cuối cùng kẻ thù hung tợn nhất giờ đã thành đồng minh vững mạnh của đất nước.”

Thực khách vỡ òa ra tung hô. Đức vua tươi cười ôm lấy con trai cả của ông. “Ne Ravka!” ông hô to, nâng ly rượu sâm-panh lên.

“Ne Ravka!” Mọi người cùng phụ họa.

Tôi ngạc nhiên khi thấy Nikolai cau mày. Gã đã nói anh trai mình thích đi đường tắt, và có vẻ như Vasily đã tìm ra nó. Nhưng Nikolai bình thường sẽ không công khai tỏ ra thất vọng hay tức tối thế này.

“Một thành quả tuyệt vời, anh trai. Em kính trọng anh,” Nikolai nói và nâng ly. “Em có thể hỏi điều kiện họ đưa ra cho sự giúp đỡ này là gì không?”

“Đúng là họ đòi hỏi khá nhiều,” Vasily trả lời với nụ cười khoan dung. “Nhưng không mấy phiền hà. Họ muốn tiếp cận cảng biển của chúng ta ở Tây Ravka và cần được yểm trợ ở tuyến đường mậu dịch phía nam phòng khi hải tặc Zemini tấn công. Anh đoán chúng ta cần sự trợ giúp của em đấy, em trai,” hắn lại cười. “Họ muốn chúng ta mở lại vài con đường chở gỗ phía bắc, và khi Hắc Y bị đánh bại, họ mong chờ sự hợp tác của Tiết Dương Sư trong nỗ lực song phương để đẩy lùi Vực Tối.”

Hắn cười toe toét nhìn tôi. Tôi hơi bực trước cách nói chuyện như đúng rồi ấy, nhưng đó là một yêu cầu hiển nhiên và có lý, thủ lĩnh Hạ Quân cũng chỉ là bầy tôi của Đức vua thôi. Tôi gật đầu và thầm mong bản thân vẫn giữ vững vẻ trang nghiêm.

“Con đường nào?” Nikolai hỏi.

Vasily huơ tay tùy tiện. “Đâu đó ở nam Halmhend, phía Tây vùng đất đóng băng. Chúng được bảo vệ nghiêm ngặt bởi pháo đài ở Ulensk nếu bọn Fjerda có âm mưu gì.”

Nikolai đứng bật dậy, chân ghế rít trên sàn gỗ. “Anh dỡ bỏ phong tỏa lúc nào? Mở đường bao lâu rồi?”

Vasily nhún vai. “Có gì khác...”

“Bao lâu rồi?”

Vết thương trên vai tôi nhói lên.

“Hơn một tuần,” Vasily đáp. “Đừng nói em lo rằng bọn Fjerda sẽ tấn công chúng ta từ Ulensk đấy? Còn mấy tháng nữa sông mới đóng băng, cho tới lúc đó.”

“Có bao giờ anh thắc mắc lý do họ muốn mở đường chở gỗ không?”

Vasily phẩy tay hờ hững. “Anh nghĩ chắc họ cần gỗ xây nhà,” anh ta giải thích. “Hoặc vì nó liên quan đến mấy vị thần rừng lố bịch của họ.”

Tiếng cười lo lắng vang lên từ bàn ăn.

“Nó được phòng thủ bởi một pháo đài duy nhất,” Nikolai gầm gừ.

“Vì lối đi quá nhỏ để một binh đoàn hành quân.”

“Chuyện đó xưa rồi, anh trai. Hắc Y không cần một tiểu đoàn bộ binh hay súng ống nặng nề chi cả. Tất cả những gì hắn cần là nhóm Grisha của mình và lũ nichevoya. Chúng ta phải sơ tán toàn bộ cung điện ngay lập tức.”

“Thật lố bịch!”

“Một trong những lợi thế của chúng ta là cảnh báo đến sớm, và quân trinh sát ở những vòng vây đó là thành lũy đầu tiên. Họ là tai mắt của chúng ta, và anh đã che mù tất cả. Bây giờ rất có thể Hắc Y chỉ cách chúng ta vài dặm mà thôi.”

Vasily buồn bã lắc đầu. “Em đang tự làm xấu mặt mình đấy.”

Nikolai đập tay xuống bàn. Dĩa đựng thức ăn nảy lên loảng xoảng. “Tại sao phái đoàn Fjerda không ở đây để chia sẻ chiến thắng? Để ăn mừng khối đồng minh chưa từng có này?”

“Họ gửi lời xin lỗi. Họ không thể đến ngay được, vì...”

“Họ không có ở đây vì một cuộc thảm sát sắp diễn ra. Họ đã thông đồng với Hắc y.”

“Cơ quan tình báo của chúng ta báo rằng hắn đang ở phía nam với bọn Shu.”

“Anh nghĩ hắn không có mật gián? Hắn không có gián điệp nằm vùng trong mạng lưới của chúng ta ư? Hắn đặt ra cái bẫy mà đến con nít còn nhận ra và anh bị mắc lừa ngay lập tức.”

Mặt Vasily tím tái.

“Nikolai, chắc là.” Mẹ của gã phản đối.

“Pháo đài ở Ulensk được canh giữ bởi cả một trung đoàn,” một đại tướng chen vào.

“Thấy chưa?” Vasily nói. “Đây là một sự gieo rắc sợ hãi vô cùng nghiêm trọng, và anh sẽ không chấp nhận nó.”

“Một trung đoàn chọi với một đội quân nichevoya? Những người ở pháo đài đó chết rồi,” Nikolai đốp chát, “bỏ mạng vì thói tự phụ và ngu xuẩn của anh.”

Vasily đưa tay xuống chuôi kiếm. “Mày đi quá xa rồi, đồ con hoang.”

Hoàng hậu thở dốc.

Nikolai bật cười cay nghiệt. “Đúng, cứ lăng mạ em đi, anh trai. Nó sẽ giúp ích nhiều lắm đấy. Nhìn xung quanh đi,” gã nói. “Tất cả đại tướng, tất cả quý tộc cấp cao, hầu hết dòng dõi Lantsov, và Tiết Dương Sư. Ở cùng một chỗ, trong đêm nay.”

Một số gương mặt ngồi tại bàn ăn chợt trở nên trắng bệch.

“Có lẽ,” cậu nhóc mặt tàn nhang đối diện tôi đề nghị, “chúng ta nên...”

“Không!” Vasily cắt ngang, đôi môi run rẩy. “Đây là vì lòng ghen tị nhỏ mọn của nó! Nó không cam tâm thấy ta thành công. Nó.”

Tiếng chuông báo hiệu bắt đầu reng, ban đầu từ phía xa, gần tường thành, hết hồi này đến hồi khác, lẫn vào nhau thành âm thanh cảnh báo vang khắp đường xá Os Alta, xuyên qua Thượng Trấn, xuyên qua những bức tường ở Đại Điện.

“Anh đã trao Ravka cho hắn.” Nikolai kết tội.

Thực khách đứng dậy, hoảng hốt rời khỏi bàn ăn.

Mal đến bên tôi ngay tức khắc, kiếm đã tuốt khỏi vỏ.

“Bọn mình phải quay về Tiểu Điện,” tôi nói, nghĩ đến những chiếc đĩa gương đặt trên mái nhà. “Tamar đâu rồi?”

Cửa sổ vỡ tan tành.

Những mảnh thủy tinh văng xuống. Tôi giơ tay che mặt và mọi người hét lên, rúm ró nép vào nhau.

nichevoya tràn vào phòng trên những đôi cánh nhạt nhòa làm từ bóng tối, lấp đầy không gian bằng tiếng côn trùng vo ve ồ ạt.

“Đưa bệ hạ đến nơi an toàn!” Nikolai thét lên, gã rút gươm ra rồi chạy đến chỗ mẹ mình.

Cận vệ hoàng gia đứng im như trời trồng, toàn thân đóng băng vì sợ hãi.

Một bóng đen nhấc bổng cậu nhóc mặt tàn nhang khỏi mặt đất và ném vào tường. Cậu ta rớt xuống sàn, cổ gãy lìa.

Tôi giơ tay, nhưng căn phòng có quá nhiều người, không thể sử dụng Vết Cắt.

Vasily vẫn đứng ở bàn ăn, Đức vua ngồi co rúm bên cạnh.

“Mày đã gây ra chuyện này!” Hắn hét vào mặt Nikolai. “Mày và ả phù thủy đó!”

Hắn vung kiếm lên cao và lao tới, đồng thời cuồng nộ gào thét. Mal đến chắn trước mặt tôi, giơ kiếm ra đỡ đòn tấn công. Nhưng trước khi Vasily kịp chém xuống, một con nichevoya đã tóm được hắn và xé toạc cánh tay đang cầm kiếm khỏi bả vai. Hắn đứng khựng một lúc, lảo đảo, máu phụt ra từ vết thương, rồi ngã vật xuống sàn bất động.

Hoàng hậu bắt đầu gào thét điên loạn. Bà xô người về trước, cố vươn tới thi thể của con trai, chân trượt trên vũng máu trong lúc được Nikolai giữ lại.

“Xin đừng,” gã van nài, vòng tay ôm lấy bà. “Anh ấy chết rồi, Madraya. Anh ấy chết rồi.”

Một đàn nichevoya khác nhảy vào từ cửa sổ, ào ạt tấn công Nikolai và mẹ gã.

Tôi phải nhân cơ hội này. Tôi triệu hồi hai vòng cung sáng bừng, lần lượt chặt đôi thân thể hai con quái vật, suýt nữa trúng phải một trong những đại tướng đang ngồi co ro trong góc. Mọi người đang kêu gào khóc lóc trong lúc bọn nichevoya bổ nhào vào họ.

“Chạy theo ta!” Nikolai hét lên, thúc cha mẹ mình chạy về phía cửa. Chúng tôi cùng các cận vệ theo sau, quay lại đại sảnh, và bỏ chạy.

Đại điện vỡ òa trong hỗn loạn. Những người hầu và quản gia đông nghẹt trên hành lang, một vài người chen chân thoát ra cổng, những người khác thủ thân trong phòng. Tôi nghe tiếng hét, tiếng kính vỡ. Một tiếng bùm vang lên từ đâu đó bên ngoài.

Làm ơn là những Sáng Chế Gia , tôi tuyệt vọng khẩn cầu.

Mal và tôi lao khỏi cung điện và chạy xuống bậc thang bằng cẩm thạch. Tiếng vặn kim loại rú rít trong không trung. Tôi nhìn xuống lối đi lát sỏi trắng ngay khoảnh khắc bản lề của cổng vàng Đại Điện bị thổi tung bởi luồng gió Etherealki. Đoàn Grisha của Hắc Y tràn vào khuôn viên trong những bộ kefta rực rỡ sắc màu.

Chúng tôi chạy hết tốc lực về phía Tiểu Điện. Nikolai và những cận vệ hoàng gia đuổi theo sau, tốc độ chậm lại vì người cha ốm yếu của gã.

Ngay cổng vào của đường hầm cây cối, Đức vua gập người làm đôi, mệt nhọc thở khò khè trong lúc Hoàng hậu nức nở siết chặt tay ông.

“Ta phải đưa họ đến thuyền Chim Bói Cá Nikolai bảo.

“Đi đường vòng ấy,” tôi nói. “Hắc Y sẽ tìm đến Tiểu Điện trước tiên. Anh ta muốn có tôi.”

“Alina, nếu hắn bắt được cô...”

“Đi mau,” tôi nói. “Cứu họ, cứu cả Baghra nữa. Tôi không bỏ rơi đoàn Grisha đâu.”

“Ta sẽ đưa họ ra ngoài và quay trở lại. Ta hứa đấy.”

“Nhân danh một sát nhân hay hải tặc?”

Gã chạm tay lên má tôi. “Thuyền trưởng.”

Một tiếng nổ khác làm rung chuyển mặt đất.

“Đi thôi!” Mal hét lên.

Trong lúc chạy vào trong đường hầm, tôi quay lại và dõi theo dáng hình Nikolai in trên nền hoàng hôn tím thẫm. Tôi tự hỏi liệu mình có còn gặp lại gã hay không.

Vết thương trên vai tôi nóngbừng và nhức nhối, thúc tôi chạy nhanh hơn trong lúc đua hết tốc lực trên đường. Tâm trí tôi quay cuồng - nếu họ có cơ hội trốn vào sảnh chính, nếu họ có thời gian kích hoạt súng trên mái nhà, nếu tôi có thể đến chỗ những chiếc đĩa. Toàn bộ kế hoạch của chúng tôi đã thất bại vì sự ngạo mạn của Vasily.

Tôi nhảy khỏi đường hầm, và đôi chân mang guốc chợt khựng lại làm đá sỏi bay tứ tung. Tôi không biết mình ngã khuỵu vì mất đà hay vì cảnh tượng trước mặt nữa.

Tiểu Điện chìm trong bóng tối sôi sục. Chúng xoắn xít và rì rào xung quanh trong lúc vờn bay quanh những bức tường rồi đổ sập xuống mái nhà. Xác người la liệt khắp bậc thang, thi thể tan nát trên sàn nhà. Cổng chính mở toang hoác.

Những mảnh gương vỡ nằm rải rác trên lối đi trước bậc thang. Ngã đổ bên lề là bệ đỡ gãy rời của một trong những chiếc đĩa của David, thi thể một cô gái bị đè bên dưới, kính bảo hộ của cô lệch sang bên. Paja. Hai con nichevoya khom người trước đĩa gương, nhìn chằm chằm hình phản chiếu rời rạc của mình.

Tôi rú lên cuồng nộ và vung tay cắt xuyên người bọn chúng bằng vệt lửa sáng ngùn ngụt. Nó chạm vào góc cạnh của chiếc đĩa và đứt quãng trong lúc hai con nichevoya biến mất.

Tôi nghe tiếng nổ súng đì đùng từ trên nóc nhà. Ai đó còn sống. Ai đó đang chiến đấu. Và vẫn còn một chiếc đĩa gương. Không nhiều lắm, nhưng đấy là tất cả những gì chúng tôi có.

“Lối này,” Mal nói.

Chúng tôi băng ngang bãi cỏ và vào trong bằng cánh cửa dẫn tới buồng ngủ của Hắc Y. Tại chân cầu thang, một con nichevoya rú rít đâm sầm vào chúng tôi từ ô cửa, khiến tôi ngã nhào. Mal dùng kiếm chém nó. Nó lung lay nhạt nhòa, rồi tái tạo lại.

“Lùi xuống!” tôi hét. Cậu ấy cúi đầu, và tôi phạt ngang Vết Cắt qua người lũ chiến binh bóng tối. Tôi leo hai bậc thang một lượt, tim đập thình thịch. Mal

chạy sát bên. Không khí nồng mùi máu và tiếng súng thấu xương.

Khi lên tới mái nhà, tôi nghe tiếng la to. “Tránh ra!”

Chúng tôi chỉ kịp hụp xuống trước khi trái grenatki nổ tung trên đầu, ánh sáng chói lòa đập lên mí mắt và đôi tai chúng tôi ong cả lên. Tâm Y điều khiển dàn súng của Nikolai, xả đạn như mưa vào lũ nichevoya trong lúc các Sáng Chế Gia tiếp đạn cho họ. Chiếc đĩa gương còn lại được bao bọc bởi những Grisha được trang bị vũ khí, chật vật không cho lũ nichevoya đến gần. David cũng ở đó, bối rối siết chặt khẩu súng trường trong tay và cố đứng vững. Tôi bắn vụt một tia sáng rực cháy đánh tan bầu trời trên cao, giúp cả đoàn có thêm một vài giây quý giá.

“David!”

David đưa cái còi đang đeo trên cổ lên miệng thổi gấp hai tiếng. Nadia đeo kính bảo hộ, và Giả Kim Hợp Gia xoay đĩa vào vị trí. Tôi không chần chừ - tôi nhấc tay bắn thẳng vào chiếc đĩa. Tiếng còi vang lên. Chiếc đĩa nghiêng sang bên. Một luồng sáng rạng ngời bắn lên từ mặt gương. Dù không có chiếc đĩa thứ hai, nó vẫn đâm xuyên bầu trời, chém gọn lũ nichevoya khiến chúng cháy thành hư không.

Luồng sáng quét qua không khí theo hình vòng cung lấp lánh, làm tan chảy những thân thể tối đen trước mặt, sát phạt cả bầy cho đến khi chúng tôi có thể nhìn thấy ráng chiều đậm sắc của Đêm Trắng. Tiếng reo hò vang lên từ nhóm Grisha khi chớm thấy những ngôi sao đầu tiên, và hy vọng mong manh len vào nỗi sợ hãi trong tôi.

Rồi một con nichevoya lao tới. Nó tránh được luồng sáng và nhào đến chiếc đĩa, kéo giật nó khỏi bệ đỡ.

Mal tấn công con quái thú ngay lập tức, vung kiếm chém vào người nó. Một nhóm Grisha cố giữ lấy đôi chân cơ bắp của nó, nhưng con vật biến thân và thoát khỏi bọn họ. Rồi bầy nichevoya đổ ập từ mọi phía. Tôi thấy một con len qua luồng sáng và nhắm thẳng mặt sau của chiếc đĩa. Tấm gương nghiêng về phía trước. Ánh sáng dao động, rồi vụt tắt.

“Nadia!” Tôi hét lên. Cô ấy và Giả Kim Hợp Gia nhảy khỏi chiếc đĩa vừa kịp lúc. Nó đổ nhào sang bên, mặt kính vỡ tan tành trong lúc bầy nichevoya bắt đầu tấn công trở lại.

Tôi vung tay triệu hồi ánh sáng hết lần này đến lần khác.

“Chạy vào trong sảnh!!” Tôi gào to. “Đóng cửa lại!”

Nhóm Grisha bỏ chạy, nhưng họ không đủ nhanh. Tôi nghe tiếng thét và thoáng thấy được khuôn mặt Fedyor trong lúc anh ta bị nhấc bổng lên và quăng khỏi mái nhà. Tôi tạo ra một quầng sáng bảo vệ, nhưng bầy nichevoya cứ tấn công liên tục. Giá như chúng tôi có đủ hai chiếc đĩa. Giá như chúng tôi có thêm chút thời gian.

Thốt nhiên Mal lại ở cạnh tôi lần nữa, súng trường cầm chắc trong tay. “Không ổn rồi,” cậu ấy nói. “Bọn mình phải ra khỏi đây.”

Tôi gật đầu, và chúng tôi quay trở lại cầu thang trong lúc bầu trời dạy đặc những hình hài vặn vẹo. Chân tôi chạm phải thứ gì mềm mềm phía sau, và tôi loạng choạng.

Sergei đang rụt người trong đại sảng. Anh ta ôm Maria trong tay. Người cô ấy rách toạc từ cổ xuống bụng.

“Không còn ai cả,” anh ta nức nở, nước mắt chảy dài xuống má. “Không còn ai cả.” Người anh ta lắc lư qua lại, ôm Maria chặt hơn. Tôi không dám nhìn cô ấy. Maria ngờ nghệch, luôn cười khúc khích với mái tóc nâu gợn sóng rất đáng yêu.

Bầy nichevoya đang vờn bay trên mái nhà, hướng về phía chúng tôi như một cơn sóng đen kịt.

“Mal, đỡ anh ta dậy!” Tôi hét. Tôi chém xuyên bầy đàn bóng đêm đang nhào tới chỗ mình.

Mal tóm lấy Sergei và kéo anh ta khỏi Maria. Anh ta giãy giụa và phản đối, nhưng cả hai đã đưa được anh ta vào trong rồi đóng sầm cửa lại. Chúng tôi nửa dìu nửa xô anh ta xuống cầu thang. Đến tầng hai, chúng tôi nghe tiếng cửa dẫn ra mái nhà bị thổi tung. Tôi vung tay phát ra lưỡi dao ánh sáng lên đó, mong sẽ trúng thứ gì khác ngoài những bậc thang, và chúng tôi lảo đảo chạy xuống tầng trệt.

Chúng tôi lao vào sảnh chính, và những cánh cửa đóng rầm lại phía sau trong lúc đoàn Grisha khóa chặt ổ khóa. Có tiếng thịch rất lớn, rồi một tiếng nữa trong lúc bầy nichevoya cố phá cửa.

“Alina!” Mal hét lên. Tôi quay lại và nhìn thấy cánh cửa còn lại đã được niêm kín, nhưng vẫn còn vài con nichevoya ở trong. Zoya và em trai Nadia đang nép sát vào tường, dùng gió của Tiết Khí Sư để ném bàn ghế và những mảnh nội thất vỡ về phía binh đoàn bóng tối đang tấn công dồn dập.

Tôi giơ tay lên, ánh sáng quét về phía trước như sợi thừng bốc cháy, xé toạc từng con nichevoya một, cho đến khi cả lũ biến mất. Zoya buông tay, một cái ấm samovar rơi xuống kêu loảng xoảng.

Chúng tôi nghe tiếng bình bịch và ken két ở khắp các cửa. Bầy nichevoya đang cào cấu mặt gỗ, cố len vào trong, tìm một kẽ hở hay khoảng cách để chui qua. Tiếng vo ve và lách cách dường như đến từ mọi phía. Nhưng những Sáng Chế Gia đã hoàn thành tốt nhiệm vụ. Phong ấn vẫn vững vàng, ít nhất thêm một lúc nữa.

Rồi tôi nhìn quanh phòng. Đại sảnh ngập trong biển máu. Tường nhà loang lổ và sàn đá ướt đẫm vì chất lỏng màu đỏ ấy. Xác chết ở khắp mọi nơi, những màu tím, đỏ và xanh chất chồng lên nhau.

“Còn ai sống sót không?” Tôi hỏi. Tôi không thể ngăn giọng mình run rẩy.

Zoya lắc đầu choáng váng. Trên má cô là vệt máu tung tóe. “Chúng tôi đang ăn tối,” cô ấy thuật lại. “Chúng tôi nghe tiếng chuông. Chúng tôi không có thời gian niêm phong cửa. Chúng... ở khắp nơi.”

Sergei khẽ nấc lên. David trông nhợt nhạt, nhưng bình thản. Nadia đã chạy thoát về đại sảnh. Cô ấy vòng tay ôm lấy Adrik, và cậu nhóc vẫn giữ được cái vẻ ương ngạnh ấy, dù đang run lẩy bẩy. Ngoài ra còn ba Tiết Hỏa Sư và hai Tâm Y nữa - Một Thiện Tâm Y và một Độc Tâm Y. Họ là tất cả những người còn sót lại của Hạ Quân.

“Có ai thấy Tolya và Tamar đâu không?” Tôi hỏi. Nhưng không ai biết. Có khi họ chết rồi. Có khi họ cũng góp phần trong thảm kịch này. Tamar đã biến mất khi còn ở phòng ăn. Biết đâu họ đã thông đồng với Hắc Y trước giờ.

“Có thể Nikolai chưa đi đâu,” Mal nói. “Chúng ta vẫn còn cơ hội chạy về thuyền Chim Bói Cá

Tôi lắc đầu. Nếu Nikolai vẫn chưa đi thì gã và gia đình đã chết rồi, cả Baghra nữa. Bỗng nhiên, cảnh thi thể Nikolai sấp mặt nổi lềnh bềnh trên hồ bên cạnh những mảnh vụn vỡ nát của Chim Bói Cá vụt qua tâm trí tôi.

Không. Tôi không được nghĩ như thế. Tôi còn nhớ những gì mình đã nghĩ khi gặp gã lần đầu tiên. Tôi phải tin rằng con cáo ranh mãnh ấy sẽ thoát khỏi cái bẫy này.

“Hắc Y tập trung toàn bộ quân lực ở đây,” tôi nói. “Chúng ta có thể chạy ra Thượng Trấn và cố thoát ra từ đó.”

“Chúng ta không bao giờ làm được chuyện đó,” Sergei tuyệt vọng cất tiếng. “Chúng quá đông.” Là sự thật. Chúng tôi biết sẽ có khả năng này, nhưng chúng tôi cứ nghĩ quân số mình đông hơn, và hy vọng về viện trợ từ Poliznaya.

Ở đâu đó từ xa, chúng tôi nghe tiếng sấm chớp vang rền.

“Hắn đang tới,” một Tiết Hỏa Sư rên rỉ. “Ôi thánh thần ơi, hắn đang tới.”

“Hắn sẽ giết tất cả chúng ta,” Sergei lẩm bẩm.

“Nếu chúng ta may mắn,” Zoya đáp lại.

Đấy không phải câu nói có ích nhất lúc này, nhưng cô ta nói đúng. Tôi đã chứng kiến hình phạt của Hắc Y dành cho những kẻ phản bội thông qua lỗ đen sâu hoắm trong đôi mắt của mẹ anh ta, và tôi không nghĩ anh ta sẽ nương tay hơn với Zoya và những người khác.

Zoya cố lau sạch vệt máu trên mặt, nhưng chỉ làm cô lấm lem hơn. “Tôi đề nghị chúng ta cố chạy ra Thượng Trấn. Tôi thà liều mạng với bọn quái vật ngoài kia hơn là ngồi đây chờ Hắc Y tới.”

“Chúng ta không có nhiều lợi thế,” tôi cảnh báo, căm ghét sự thật rằng tôi không thể đem lại cho họ hy vọng. “Tôi không đủ mạnh để ngăn tất cả bọn chúng.”

“Ít nhất với bọn nichevoya chúng ta sẽ chết nhanh hơn,” David góp vào. “Tôi đồng ý chuyện thoát ra và phản công.” Chúng tôi đều quay lại nhìn anh ta. Trông anh ta có vẻ ngạc nhiên với chính bản thân. Rồi anh ta nhún vai. Anh ta nhìn thẳng vào mắt tôi và nói, “Chúng ta sẽ cố hết sức có thể.”

Tôi đảo mắt một vòng. Từng người một gật đầu.

Tôi hít một hơi. “David, anh còn trái grenatki nào không?”

Anh ta lôi ra hai vật thể hình trụ bằng sắt khỏi áo kefta. “Chúng là hai trái cuối cùng.”

“Tháo kíp một trái, giữ trái còn lại phòng hờ. Tôi sẽ ra hiệu. Khi tôi mở cửa, mọi người hãy chạy về phía cổng điện.”

“Mình ở lại với bồ,” Mal nói.

Tôi mở miệng phản bác, nhưng chỉ một ánh mắt của cậu đã nói cho tôi biết cãi lại chỉ vô dụng.

“Đừng chờ chúng tôi,” tôi nói với những người khác. “Tôi sẽ cố gắng bảo vệ mọi người.”

Một tiếng sấm rền khác xé toạc không trung.

Nhóm Grisha giật súng trường khỏi tay người chết và họp lại xung quanh tôi ở cửa.

“Được rồi,” tôi nói. Tôi quay sang đặt tay lên tay nắm cửa được chạm trổ. Qua lòng bàn tay, tôi nghe tiếng cơ thể bầy nichevoya đấm thình thịch trên mặt gỗ. Vết thương trên vai nóng rực nhói lên.

Tôi gật đầu với Zoya. Khóa cửa bật mở.

Tôi mở tung cửa và hét, “Làm đi!”

David ném trái đạn sáng vào bóng tối trong lúc Zoya huơ tay vào không trung, dùng gió của Tiết Khí Sư nâng nó lên cao.

“Nằm xuống!” David hét. Chúng tôi chạy vào nấp trong đại sảnh, mắt nhắm nghiền, tay ôm lấy đầu, chờ nghe tiếng nổ.

Vụ nổ làm rung chuyển sàn đá dưới chân chúng tôi, và luồng sáng cháy bừng đỏ rực trên mi mắt dù đã nhắm chặt của tôi.

Chúng tôi bỏ chạy. Bầy nichevoya bị phân tán, giật mình vì âm thanh và luồng sáng bất chợt, nhưng chỉ giây lát sau, chúng đã xoay tít về phía chúng tôi.

“Chạy đi!” tôi la lên. Tôi vung tay xuống tạo nên một luồng sáng rực cháy hình lưỡi liềm, cắt ngang khoảng trời tím thẫm, xuyên qua thân thể bọn nichevoya trong lúc Mal xả súng. Nhóm Grisha chạy về phía đường hầm cây cối.

Tôi dựa vào năng lượng của con hươu, của Hải Long, tất cả chiêu trò mà Baghra từng dạy. Tôi kéo ánh sáng lại gần và uốn cong hình dạng của nó thành một vòng cung nóng chảy chém ngang quân đoàn bóng tối và để lại một vệt dài phát sáng.

Nhưng chúng quá đông. Cái giá phải trả của Hắc Y cho việc tạo ra lực lượng vô số này là gì? Chúng nhào đến, thân thể biến chuyển và xoay vòng như một đám mây lấp lánh những con bọ cánh cứng, chúng vươn tay tới trước, móng vuốt sắc nhọn giơ ra. Chúng đẩy nhóm Grisha ra khỏi đường hầm, đôi cánh đen đập mạnh trong không trung, khuôn miệng rộng méo mó sớm đã há to.

Rồi không gian bùng nổ với tiếng súng rầm rộ. Quân lính tràn ra từ cánh rừng bên trái tôi, vừa bắn vừa chạy. Tiếng hô xung trận phát ra từ miệng họ làm tôi nổi da gà.

Sankta Alina.

Họ lao tới chỗ bầy nichevoya , kiếm thường cùng kiếm lưỡi cong được tuốt sẵn, điên cuồng chém giết bọn quái vật. Vài người mặc đồ nông dân, số khác khoác trên mình đồng phục Thượng Quân tơi tả, nhưng tất cả đều xăm một hình giống nhau: huy hiệu hình mặt trời của tôi, được vẽ bằng mực ở hai bên mặt họ.

Chỉ có hai người không có hình xăm. Tolya và Tamar dẫn đầu trận chiến, đôi mắt hoang dại, gươm đao lóe sáng, họ gào thét tên tôi.

HÁ MUÔN TRÙNG VÂY Nguyên tác: Siege and Storm ebook©MotSAch TVE-4u©vctvegroup —★— Nhà xuất bản: Trẻ - 2014
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.