Phá Muôn Trùng Vây

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 23

❊ ❊ ❊

Những chiến binh mặt trời bổ nhào vào quân đoàn bóng đêm, chém giết và xô xát, đẩy lùi bầy nichevoya trong lúc các xạ thủ nổ súng liên tiếp. Nhưng dù có hung hăng cỡ nào thì họ vẫn chỉ là người thường. máu thịt lẫn sắt thép chọi với những thực thể bóng đêm. Lần lượt, bầy nichevoya đánh bại họ.

“Chạy đến gian thờ đi!” Tamar hét.

Gian thờ? Cô ấy muốn ném sách thánh ca vào Hắc Y sao?

“Chúng ta sẽ mắc kẹt!” Sergei gào khóc và chạy về phía tôi.

“Chúng ta đã bị mắc kẹt rồi,” Mal đáp, ném súng ra sau lưng và nắm cánh tay tôi. “Đi thôi!”

Tôi không biết phải nghĩ gì, nhưng cả đoàn không còn lựa chọn.

“David!” Tôi la lên. “Quả bom thứ hai!”

Anh ta ném nó đến chỗ bọn nichevoya. Cú ngắm không tốt lắm, nhưng có Zoya ở đó để giúp đỡ.

Chúng tôi chạy vào rừng, đoàn quân mặt trời bọc hậu phía sau. Vụ nổ xé toạc rừng cây như một luồng sáng trắng ngời.

Nến trong gian thờ đã được thắp và cửa thì mở sẵn. Chúng tôi chạy vào, tiếng bước chân vọng lại từ dãy ghế dài và mái vòm men xanh.

“Chúng ta đi đâu đây?” Sergei hốt hoảng tột độ.

Chưa gì chúng tôi đã nghe tiếng vo ve lạch cạch từ bên ngoài. Tolya đóng chặt cửa gian thờ, kéo cái chốt nặng nề bằng gỗ xuống. Những người lính đứng gác cạnh cửa sổ, súng trường sẵn sàng trên tay.

Tamar nhảy qua một cái ghế dài và chạy vượt mặt tôi để đến chỗ giáo đường. “Mau lên!”

Tôi thắc mắc dõi theo cô ấy. Chúng tôi phải đi đâu chứ?

Cô ấy bỏ qua bàn thờ và tóm lấy một góc gỗ mạ vàng của bộ ba họa tranh. Tôi há hốc mồm khi thấy khung tranh bị thấm nước hư hại bật mở, lộ ra cánh cửa đen ngòm của lối đi bí mật. Đây là cách những binh lính mặt trời vào được khuôn viên. Và cách lão Tư Tế trốn thoát khỏi Đại Điện.

“Nó dẫn tới đâu vậy?” David hỏi.

“Có quan trọng không?” Zoya đốp chát.

Một tiếng sấm rền tách đôi không trung làm tòa nhà rúng động. Cửa vào gian thờ bị thổi tung thành nhiều mảnh. Tolya bị ném ra sau, rồi bóng tối ập đến.

Hắc Y xuất hiện trên một ngọn sóng đêm đen, những con quái vật vô cùng cẩn thận hạ anh ta xuống mặt đất.

“Bắn!” Tamar hét.

Tiếng súng vang lên. Bầy nichevoya quay cuồng quanh Hắc Y, tan rã và tái tạo khi bị đạn bắn trúng, từng con một nối tiếp nhau trong vòng xoáy thủy triều của bóng tối. Anh ta thậm chí còn chẳng chùn chân.

Nichevoya đang tràn vào từ cửa gian thờ. Tolya đã đứng dậy và lên nòng súng chạy đến chỗ tôi. Tamar và Mal đứng bảo vệ hai bên, đoàn Grisha dàn trận phía sau. Tôi giơ tay lên, triệu hồi ánh sáng, chuẩn bị tấn công.

“Lùi xuống, Alina,” Hắc Y cất tiếng. Âm giọng lạnh lùng ấy vang vọng khắp gian thờ, xuyên qua ồn ã và hỗn loạn. “Lùi xuống, và ta sẽ tha cho họ.”

Thay cho câu trả lời, Tamar chém hai chiếc rìu vào nhau, tạo nên tiếng rít đinh tai khi kim loại cọ xát. Binh sĩ giương cao súng trường, và tôi nghe tiếng đá lửa của Tiết Hỏa Sư đánh lập cập.

“Hãy nhìn xung quanh đi, Alina,” Hắc Y nói. “Cô không thể thắng. Cô chỉ có thể nhìn họ hy sinh. Đến bên ta ngay bây giờ, và ta sẽ không làm hại họ - quân đội cuồng tín của cô, kể cả bọn Grisha phản bội.”

Tôi thu vào mắt cơn ác mộng bên trong gian thờ. Bầy nichevoya bay lượn trên đầu chúng tôi, áp sát trên mái vòm. Chúng tập hợp quanh Hắc Y thành đám mây dày đặc những thân thể và đôi cánh. Tôi có thể thấy nhiều hơn qua cửa sổ, chúng lơ lửng giữa bầu trời chập tối.

Những chiến sĩ trông kiên định vô cùng, nhưng quân số của họ đã bị giảm thiểu thê lương. Một cậu nhóc có mụn nhọt trên cằm. Dưới lớp hình xăm, khuôn mặt cậu chỉ khoảng mười hai tuổi là cùng. Họ cần một phép màu từ thánh nữ mình tôn thờ, điều tôi không thể thực hiện được.

Tolya lên cò súng.

“Gượm đã,” tôi nói.

“Alina,” Tamar thì thầm, “chúng tôi vẫn có thể đưa cô ra ngoài.”

“Gượm đã,” tôi lặp lại.

Đoàn quân hạ súng xuống. Tamar giắt rìu vào hông nhưng vẫn siết chặt chúng.

“Điều kiện là gì?” Tôi hỏi.

Mal cau mày. Tolya lắc đầu. Tôi không quan tâm. Tôi biết đây có thể là cái bẫy, nhưng nếu có một cơ hội để cứu mạng mọi người thì tôi phải thỏa hiệp.

“Đầu hàng đi,” Hắc Y nói. “Và tất cả sẽ được tự do. Họ có thể chui xuống cái hang thỏ ấy và biến mất mãi mãi.”

Tự do? Sergei lẩm bẩm.

“Hắn nói dối,” Mal bảo. “Đấy là biệt tài của hắn.”

“Ta không cần nói dối,” Hắc Y tiếp tục. “Alina muốn đi cùng ta.”

“Cô ấy không muốn dính dáng gì đến ngươi cả,” Mal phỉ nhổ.

“Không à?” Hắc Y hỏi. Mái tóc tối màu của anh ta sáng lên dưới ngọn đèn trong gian thờ. Việc triệu hồi quân đoàn bóng đêm đã gây ảnh hưởng lớn. Anh ta ốm hơn, nhợt nhạt hơn, nhưng không hiểu sao những nét góc cạnh trên khuôn mặt anh ta lại trở nên xinh đẹp hơn. “Ta đã cảnh báo rằng cậu otkazatsya ấy sẽ không bao giờ hiểu được cô, Alina. Ta đã bảo rằng cậu ta sẽ chỉ sợ hãi và oán giận quyền năng của cô. Hãy nói là ta đã sai rồi đi.”

“Anh sai rồi.” Giọng của tôi nghe thật bình thản, nhưng mối nghi ngờ đang làm lung lạc con tim.

Hắc Y lắc đầu. “Cô không thể nói dối ta. Cô nghĩ ta có thể đến với cô hết lần này đến lần khác nếu cô không cô đơn sao? Cô đã kêu gọi, và ta chỉ trả lời.”

Tôi không thể tin vào những gì mình đang nghe. “Anh... anh thực sự đã ở đó?”

“Trên Vực Tối. Trong cung điện. Tối qua.”

Tôi đỏ mặt khi nghĩ đến thân thể của anh ta nằm đè trên mình. Người tôi tràn đầy sự hổ thẹn, nhưng cùng với đó là biết bao nhẹ nhõm. Vậy ra đấy không phải tưởng tượng.

“Không thể nào,” Mal thốt lên.

“Ngươi không biết ta có khả năng biến chuyện gì thành sự thật đâu, người dò đường.”

Tôi nhắm mắt.

“Alina.”

“Ta đã nhìn thấy con người thật của cô,” Hắc Y nói, “Và ta chưa bao giờ quay lưng. Sẽ không bao giờ. Cậu ta có thể nói thế không?”

“Ngươi không hiểu gì về cô ấy cả,” Mal điên tiết cãi lại.

“Đến bên ta bây giờ, và tất cả sẽ chấm dứt - sợ hãi, hoang mang, chém giết. Để cậu ta đi đi, Alina. Để tất cả bọn họ đi đi.”

“Không,” tôi nói. Nhưng ngay cả khi lắc đầu thì thứ gì đó trong tôi lại gào lên, Có.

Hắc Y thở dài và ngoái nhìn sau vai.

“Đem cô ta ra đây,” anh ta ra lệnh.

Một bóng người choàng tấm khăn nặng nề tiến về phía trước, tướng đi lọm khọm và chậm chạp, như thể từng bước đi đều mang theo đau đớn. Baghra.

Bụng tôi quặn lên cồn cào. Tại sao bà ấy phải cứng đầu như vậy? Sao bà ấy không rời đi với Nikolai? Trừ khi Nikolai đã không thể thoát ra.

Hắc Y đặt một tay lên vai Baghra. Bà ấy rụt người.

“Để bà ấy yên,” tôi giận dữ nói.

“Cho chúng thấy đi,” anh ta bảo.

Người đó cởi khăn choàng ra. Tôi kinh ngạc hít một hơi sâu. Tôi nghe tiếng ai đó ở phía sau rên rỉ.

Cô ta không phải Baghra. Tôi không biết gọi là gì. Vết cắn ở khắp nơi, những thớ thịt bầm tím sưng tái, những khối u nhức nhối không bao giờ có thể chữa lành, dù có bằng bàn tay Grisha hay bất kì ai khác, dấu vết không thể lầm lẫn của bầy nichevoya. Rồi tôi nhìn thấy mái tóc hung đỏ giờ đã nhạt màu của cô ấy, và sắc đá hổ phách tuyệt mĩ nơi con mắt còn lại.

“Genya,” tôi thở dốc.

Chúng tôi đứng yên trong thinh lặng đáng sợ. Tôi bước một bước về phía cô ấy. Rồi David đẩy tôi sang bên và bước xuống bậc thang lễ đường. Genya lánh khỏi anh ta, cô ấy kéo khăn và quay đi để che giấu khuôn mặt mình.

David khựng lại. Anh ta ngần ngại. Và rất dịu dàng, anh ta vươn tay chạm vào vai cô ấy. Tôi thấy lưng cô ấy khẽ động, và biết rằng Genya đang khóc.

Tôi che miệng lại trong lúc tiếng nấc nghẹn ngào thoát ra.

Tôi đã chứng kiến hàng ngàn điều khủng khiếp trong cái ngày đằng đẵng này, nhưng đây là cực hạn làm tôi suy sụp, Genya né tránh David như con vật bị thương. Genya rạng rỡ, với làn da trắng sứ và đôi tay điêu luyện. Genya sôi nổi, người đã chịu đựng vô số lời sỉ nhục và lăng mạ mà vẫn ngẩng cao đầu. Genya khờ khạo, người đã cố làm bạn của tôi, người dám tha mạng cho tôi.

David vòng tay ôm lấy vai Genya và chậm rãi dẫn cô ấy trở lại lễ đường. Hắc Y không cản bọn họ.

“Ta đã tiến hành cuộc chiến bị cô ép buộc, Alina,” Hắc Y nói. “Nếu cô không chạy khỏi ta, Hạ Quân vẫn còn nguyên vẹn. Những Grisha đó vẫn còn sống. Người dò đường của cô vẫn an toàn và hạnh phúc với trung đoàn của mình. Khi nào mới đủ? Khi nào cô mới cho phép ta dừng lại?”

Cô không thể được cứu rỗi. Hy vọng duy nhất của cô là bỏ chạy. Baghra đã đúng. Tôi là con ngốc mới nghĩ mình có thể đấu lại anh ta. Tôi đã cố, và vô số người phải bỏ mạng.

“Cô thương tiếc những người bị giết ở Novokribirsk,” Hắc Y tiếp lời, “những người bị Vực Tối nuốt chửng. Nhưng còn hàng ngàn người trước đó, phải hy sinh vì bao trận chiến không hồi kết? Những người ngay lúc này đang hấp hối ngoài biển xa? Cùng nhau, chúng ta có thể đặt dấu chấm hết cho tất cả”

Hợp lí, logic. Duy nhất lần này, tôi tiếp nhận những lời nói đó. Dấu chấm hết cho tất cả.

Hết thật rồi.

Đáng ra tôi nên thấy thất bại vì ý nghĩ ấy, vì thua cuộc, nhưng thay vào đó nó lấp đầy tôi bằng chút nhẹ nhõm và hiếu kỳ. Không phải phần nào trong tôi luôn lường trước mọi chuyện sẽ kết thúc như thế này sao?

Giây phút Hắc Y cắt lên tay tôi trong lều lớn của Grisha từ rất lâu về trước, anh ta đã sở hữu tôi. Tôi chỉ chưa kịp nhận ra điều đó mà thôi.

“Được rồi,” tôi thì thào.

“Alina, không!” Mal hung hăng phản đối.

“Anh sẽ thả họ đi chứ?” Tôi xác nhận. “Tất cả bọn họ?”

“Chúng ta cần người dò đường,” Hắc Y bảo. “Để tìm Hỏa Điểu.”

“Cậu ấy phải được tự do. Anh không thể có cả hai chúng tôi.”

Hắc Y dừng lại, rồi gật đầu. Tôi biết anh ta đang nghĩ mình sẽ tìm được cách chiếm hữu Mal. Cứ để anh ta tin vậy. Tôi sẽ không bao giờ cho phép nó xảy ra.

“Tôi không đi đâu cả,” Mal nghiến răng nói.

Tôi quay sang Tolya và Tamar. “Đem cậu ấy rời khỏi đây. Dù có phải vác cậu ấy theo.”

“Alina...”

“Chúng tôi sẽ không đi,” Tamar. “Chúng tôi đã tuyên thệ rồi.”

“Các người phải đi.”

Tolya lắc cái đầu to bè của mình. “Chúng tôi thề sẽ bỏ mạng vì cô. Tất cả chúng tôi.”

Tôi quay lại đối mặt với họ. “Vậy thì hãy làm theo lệnh tôi,” tôi bảo. “Tolya Yul-Baatar, Tamar Kir-Baatar, hai người sẽ đem những người này tới nơi an toàn.” Tôi triệu hồi ánh sáng, để nó bừng cháy thành vầng hào quang rực rỡ quanh mình. Một trò rẻ tiền, nhưng hiệu quả. Nikolai hẳn rất tự hào. “Đừng để tôi thất vọng.”

Mắt Tamar ngập nước, nhưng cô ấy và anh trai cúi đầu tuân lệnh.

Mal khoác tay tôi và quay người tôi lại một cách mạnh bạo. “Bồ đang làm gì thế?”

“Mình muốn thế.” Mình cần phải làm vậy. Sự hy sinh hay lòng ích kỷ, quả thật chẳng quan trọng nữa.

“Mình không tin bồ.”

“Mình không thể chối bỏ bản thân, Mal ạ, khỏi con người mình sắp trở thành. Mình không thể trả lại Alina bồ từng biết, nhưng mình có thể cho bồ tự do.”

“Bồ không thể...bồ không thể chọn hắn.”

“Chẳng có lựa chọn nào cả. Đây là số mệnh được định sẵn.” Đấy là sự thật. Tôi nhận thấy nó nơi chiếc vòng cổ, nơi gông cùm nặng nề trên tay. Lần đầu tiên trong nhiều tuần. Tôi thấy thật mạnh mẽ.

Cậu ấy lắc đầu. “Sai lầm hết rồi.” Ánh nhìn trên khuôn mặt cậu suýt nữa đã làm tôi mủi lòng. Mất mát, hốt hoảng, như một đứa trẻ bơ vơ đứng giữa tàn tro của ngôi làng bị thiêu rụi. “Mình van bồ, Alina,” cậu ấy khẽ nài xin. “Làm ơn. Mọi chuyện không thể kết thúc như thế này.”

Tôi đặt tay lên má cậu ấy, mong rằng giữa cả hai vẫn còn đủ yêu thương để cậu thấu hiểu. Tôi nhón chân hôn lên vết sẹo trên cằm cậu.

“Mình đã yêu bồ cả cuộc đời này, Mal,” tôi thì thầm trong nước mắt. “Sẽ không có hồi kết nào cho câu chuyện của chúng ta.”

Tôi lùi lại, ghi nhớ từng đường nét trên khuôn mặt dấu yêu của cậu. Rồi tôi quay lưng đi về phía lễ đường. Bước chân tôi vững vàng. Mal sẽ sống một đời an nhiên. Cậu ấy sẽ tìm được mục đích của mình. Tôi phải tìm mục đích của bản thân. Nikolai đã hứa với tôi cơ hội giải cứu Ravka, để chuộc tội cho những gì tôi đã làm. Gã đã cố, nhưng đấy là đặc quyền của Hắc Y.

“Alina!” Mal hét. Tôi nghe tiếng kéo lê ở phía sau và biết rằng Tolya đang ghìm cậu ấy lại. “Alina!” Giọng của cậu tựa thớ gỗ trắng bị chặt bỏ khỏi một thân cây. Tôi không ngoái đầu lại.

Hắc Y đứng đợi, vệ sĩ bóng đêm của anh ta vẫn lửng lơ và biến thân xung quanh.

Tôi sợ hãi, nhưng bên dưới nỗi sợ là nôn nao.

“Chúng ta đều giống nhau,” anh ta nói, “không có ai khác, và sẽ không bao giờ có ai khác được như vậy.”

Sự thật của câu nói đó vang vọng trong tôi. Tương đồng kêu gọi tương đồng.

Tôi đưa tay ôm sau gáy của Hắc Y, cảm nhận mái tóc mềm mượt lướt trên đầu ngón tay. Tôi biết Mal đang dõi theo. Tôi cần cậu ấy quay đi. Tôi cần cậu ấy rời khỏi đây. Tôi ngẩng mặt lên nhìn Hắc Y.

“Sức mạnh của tôi cũng là của anh,” tôi khẽ nói.

Tôi nhìn thấy phấn khởi và thắng lợi trong mắt Hắc Y trong lúc anh ta cúi xuống hôn tôi. Môi chúng tôi chạm nhau, và kết nối giữa cả hai mở ra. Đây không phải cách anh ta chạm vào tôi trong những ảo ảnh, khi anh ta đến với tôi như một cái bóng. Đây là sự thật, và tôi có thể chìm đắm trong nó.

Sức mạnh xuyên suốt người tôi - sức mạnh của con hươu đực, trái tim mạnh mẽ của nó đập trong lồng ngực của cả hai, sinh mạng anh ta đã tước đoạt, sinh mạng tôi đã cố cứu rỗi. Nhưng tôi cũng cảm thấy sức mạnh của Hắc Y, sức mạnh của Hắc Giáo Chủ, sức mạnh của Vực Tối.

Tương đồng kêu gọi tương đồng. Tôi đã nhận ra nó khi thuyền Chim Ruồi tiến vào Hư Hải, nhưng tôi đã quá e sợ để đón nhận nó. Lần này, tôi không chống cự. Tôi buông bỏ nỗi sợ, tội lỗi, hổ thẹn. Bóng tối ở trong tôi. Anh ta đã ươm mầm nó, và tôi sẽ không chối từ nữa. Lũ volcra , bầy nicheyoya , chúng là những con quái vật của tôi, tất cả. Và Hắc Y cũng vậy.

“Sức mạnh của tôi cũng là của anh,” tôi lặp lại. Vòng tay anh ta siết chặt lấy tôi hơn. “Và sức mạnh của anh cũng là của tôi,” tôi lẩm bẩm khi vẫn hôn anh ta.

Của tôi. Thế giới dội lại trong tôi, trong cả hai người.

Những chiến binh bóng tối trở người và âm ỉ xoay vòng.

Tôi vẫn còn nhớ cảm giác trên bình nguyên ngập tuyết ấy, khi Hắc Y đeo chiếc vòng của con hươu đực quanh cổ và kiểm soát sức mạnh của tôi. Tôi vươn tay nắm lấy kết nối giữa chúng tôi.

Anh ta lùi lại. “Cô đang làm gì vậy?”

Tôi đã biết vì sao anh ta không tự tay giết chết Hải Long, vì sao anh ta không muốn lập liên kết thứ hai ấy. Anh ta sợ.

Của tôi.

Tôi tìm đường xuyên qua mối dây bị ràng buộc bởi chiếc vòng Morozova và tóm chặt sức mạnh của Hắc Y.

Bóng tối tràn khỏi người anh ta, dòng mực đen từ lòng bàn tay, dâng trào và cuồn cuộn, kiến tạo thành hình dạng một con nichevoya , biến ra tay, đầu, móng vuốt, đôi cánh. Con quái thú đầu tiên của tôi.

Hắc Y cố giãy khỏi tôi, nhưng tôi siết chặt hơn, kêu gọi sức mạnh của anh ta, kêu gọi bóng tối nhưng anh ta đã từng dùng chiếc vòng cổ để kêu gọi ánh sáng của tôi.

Một con quái vật nữa vụt thoát ra, rồi một con nữa. Hắc Y hét lên như thể chúng bị giật khỏi thân thể. Tôi cũng có cùng cảm giác, tim tôi thắt lại tựa hồ mỗi con nicheyoya đều xé toạc một mảnh thuộc về tôi, đúng với cái giá cho sự kiến tạo nên chúng.

“Dừng lại,” Hắc Y thở hổn hển.

Bầy nichevoya lo lắng quay quanh chúng tôi, vo ve và rỉ rả, càng ngày càng nhanh. Hết con này đến con khác, tôi triệu hồi chiến binh bóng đêm của riêng mình, và quân đoàn của tôi tăng lên rồi bao vây cả hai.

Hắc Y rên rỉ, tôi cũng vậy. Chúng tôi ngã vào nhau, nhưng tôi vẫn không nhượng bộ.

“Cô sẽ giết cả hai chúng ta!” anh ta thét lên.

“Chính xác,” tôi xác nhận.

Chân Hắc Y khuỵu xuống, và chúng tôi quỵ ngã.

Đây không phải thuật Điều Nhiên. Đây là ma thuật, thứ gì đó rất xa xưa, quá trình sáng tác ở trung tâm thế giới. Nó đáng sợ, vô hạn. Chả trách Hắc Y luôn khao khát có nhiều hơn.

Bóng tối âm ỉ và huyên náo, hàng ngàn con châu chấu, bọ cánh cứng, những đàn ruồi đói khát, búng chân lách tách, vỗ cánh phành phạch. Bầy nichevoya nhập nhòe rồi tái tạo, điên cuồng xoay tít mù bởi cơn thịnh nộ của Hắc Y và sự hân hoan của tôi.

Một con quái vật nữa. Thêm một con nữa. Máu chảy ra từ mũi của Hắc Y. Căn phòng dường như rung chuyển, và tôi nhận ra mình đang co giật. Tôi đang chết dần mòn, từng chút một, với bao con quái vật được phóng thích.

Chỉ một chút nữa thôi tôi nghĩ. Chỉ một chút thôi. Vừa đủ để biết rằng mình đã tiễn anh ta về thế giới bên kia trước khi theo sau.

“Alina!” Tôi nghe tiếng Mal gọi tựa hồ từ xa xăm. Cậu ấy đang giật tay, cố kéo tôi ra.

“Không!” Tôi hét lên. “Để mình kết thúc chuyện này.”

“Alina!”

Mal siết lấy cổ tay tôi, và cơn sốc chạy xuyên người tôi. Qua tầng sương mơ hồ gồm máu và bóng tối, tôi thoáng thấy thứ gì đó xinh đẹp vô cùng, như đang nhìn qua cánh cổng bằng vàng.

Cậu ấy kéo tôi ra khỏi Hắc Y, ngay sau khi tôi hô hoán cổ vũ những tạo vật của mình lần cuối cùng: Hạ gục chúng.

Hắc Y ngã xuống sàn. Bầy nichevoya bay lên thành một cột lốc xoáy đen vây quanh anh ta, rồi đập vào bốn bức tường gian thờ, làm cả tòa nhà rúng động đến từ tận móng nền.

Mal ôm lấy tôi và chạy về phía lễ đường. Bầy nichevoya đang đâm sầm vào tường. những mảng thạch cao rơi xuống sàn. Mái vòm màu xanh lung lay trong lúc cột trụ bắt đầu rạn nứt.

Mal nhảy khỏi lễ đường và lao ra khỏi cửa. Mùi đất ẩm và nấm mốc xộc vào mũi tôi, lẫn với mùi trầm ngòn ngọt trong gian thờ. Cậu ấy bỏ chạy, trốn khỏi thảm họa mà tôi vừa tạo ra.

Một tiếng ầm lớn vang lên đâu đó phía sau chúng tôi khi gian thờ sụp đổ. Dư chấn âm vang cả lối đi bí mật. Một luồng bụi bặm và gạch nát ập xuống người cả hai với sức công phá như đợt sóng triều dâng. Mal văng về phía trước. Tôi trượt khỏi tay cậu ấy, và thế giới vỡ vụn xung quanh chúng tôi.

Âm thanh đầu tiên tôi nghe được là chất giọng trầm thấp khàn đặc của Tolya. Tôi không thể nói, không thể hét. Những gì tôi nhận thức là đau dớn tột cùng và sức nặng ngàn cân của trái đất. Sau này tôi mới biết rằng mọi người đã vất vả vì tôi hàng giờ liền, bơm khí vào phổi tôi, cố cầm máu và hàn gắn những vết rạn gãy trong xương.

Tôi mãi chập chờn trong giấc ngủ không yên. Miệng tôi khô rát và sưng phù. Tôi khá chắc rằng mình đã cắn phải lưỡi. Tôi nghe giọng Tamar ra lệnh.

“Đánh sập phần còn lại của đường hầm. Chúng ta phải rời khỏi đây càng sớm càng tốt.”

Mal.

Cậu ấy có ở đây không? Bị chôn vùi dưới đống đổ nát? Tôi không thể để họ bỏ cậu ấy lại. Tôi buộc mình mở miệng gọi tên cậu.

“Mal.” Họ có nghe thấy tôi không? Tiếng của tôi nghe đặc nghẹt và xa lạ quá đỗi.

“Cô ấy đang đau lắm. Chúng ta có nên đặt cô ấy xuống không?” Tamar hỏi.

“Anh không muốn mạo hiểm làm tim cô ấy ngừng đập lần nữa,” Tolya trả lời.

“Mal,” tôi lặp lại.

“Mở sẵn lối vào tu viện đi,” Tamar nói với ai đó. “Mong rằng hắn sẽ nghĩ chúng ta thoát ra bằng đường đó.”

Tu viện. Sankta Lizabeta. Khu vườn bên cạnh dinh thự Gritzki. Tôi không thể nói ra mệnh lệnh của mình. Tôi cố gọi tên Mal lần nữa, nhưng tôi không thể cử động cơ miệng. Nỗi đau chất chồng lên tôi. Nếu tôi mất cậu ấy thì sao? Nếu tôi đủ sức thì đã hét lên rồi. Tôi sẽ xỉ vả họ. Thay vào đó, tôi chìm sâu vào bóng tối.

Khi tôi tỉnh giấc, thế giới đang chao đảo bên dưới. Tôi nhớ cảm giác bước lên thuyền đánh cá voi, và trong khoảnh khắc thốt hoảng, tôi tưởng mình đang ở trên một con tàu. Tôi mở mắt ra, nhìn thấy đất đá cao vời phía trên. Chúng tôi đang băng qua một hang động hùng vĩ. Tôi nằm ngửa trên cáng cứu thương đặt trên vai hai người đàn ông.

Tôi chật vật để giữ mình tỉnh táo. Gần cả đời mình tôi đã quen bệnh tật và ốm yếu, nhưng tôi chưa bao giờ cảm thấy nỗi nhọc mệt nào như vậy. Tôi như cái vỏ rỗng tuếch được nạo sạch. Nếu ngọn gió nào có thể chạm đến chúng tôi ở nơi sâu thẳm mặt đất lúc này, tôi sẽ bị thổi bay thành hư không ngay tức khắc.

Dù toàn bộ khớp xương và cơ bắp trong người rên xiết phản đối, tôi vẫn xoay xở để quay đầu sang bên. Mal đang nằm đó, trên một chiếc cáng khác, được vác theo cách tôi chừng một mét. Cậu ấy đang nhìn tôi, như đã chờ tôi tỉnh giấc từ trước. Cậu ấy vươn tay ra.

Tôi tìm được chút sức lực và rướn tay khỏi mép cáng. Khi đầu ngón tay chúng tôi chạm nhau, tôi nghe tiếng nức nở và nhận ra mình đang khóc. Tôi khóc vì an lòng rằng mình sẽ không phải sống day dứt với cái chết của cậu ấy. Nhưng ẩn giữa lòng biết ơn vô hạn ấy là một cây gai sâu hoắm đã bắt rễ. Tôi khóc vì phẫn uất rằng mình sẽ phải sống tiếp giữa cõi đời.

Chúng tôi đi qua ngàn dặm, vượt những lối đi chật hẹp đến nỗi họ phải hạ chiếc cáng chở tôi xuống mặt đất và đẩy tôi dọc theo những tảng đá, vượt những đường hầm cao và rộng đủ để chứa mười chiếc xe bò. Tôi không biết chúng tôi đã đi như thế bao lâu. Bên dưới mặt đất nào có ngày và đêm tồn tại.

Mal bình phục trước tôi và khập khiễng đi bên cạnh cáng. Cậu ấy bị thương khi đường hầm sụp xuống, nhưng những Grisha đã chữa trị cho cậu. Những gì tôi chịu đựng, những gì tôi lãnh nhận, họ không có năng lực phục hồi.

Sau đó, chúng tôi dừng chân ở một hang động với vô số thạch nhũ. Tôi nghe một trong những người vác cáng gọi nó là Miệng Trùng. Mal ở đó khi họ đặt tôi xuống, và với sự giúp đỡ của cậu, tôi có thể gượng dậy ngả người vào vách động. Chỉ chút việc đã thôi đã làm tôi chóng mặt, và khi Mal chạm tay áo lên mặt tôi, tôi mới nhận ra mình đang chảy máu mũi.

“Tệ lắm hả?” Tôi hỏi.

“Bồ nhìn khá hơn,” cậu ấy thú nhận. “Những người hành hương nhắc đến một thứ gọi là Giáo Hội Trắng. Mình nghĩ đấy là nơi chúng ta sắp đến.”

“Họ đang đưa mình đến chỗ lão Tư Tế.”

Cậu ấy nhìn quanh hang động. “Đây là cách lão đã thoát khỏi Đại Điện sau vụ mưu phản. Cách lão trốn thoát trong một thời gian dài.”

“Cũng là cách lão xuất hiện rồi biến mất ở buổi tiệc xem bói. Dinh thự ở cạnh Tu viện Sankta Lizabeta, nhớ chứ? Tamar đã dẫn mình đến thẳng chỗ lão, rồi cô ấy để lão chạy mất.” Tôi nghe được nỗi cay đắng trong chất giọng yếu ớt của mình.

Dần dà, tâm trí rối ren của tôi đã lồng ghép các sự kiện vào nhau. Chỉ có Tolya và Tamar biết về buổi tiệc, và họ đã sắp xếp để lão Tư Tế tìm gặp tôi. Họ đã ở trong đoàn hành hương vào buổi sáng cuộc bạo động suýt diễn ra vì tôi, họ ở đó để ngắm mặt trời mọc với những tín đồ. Nhờ đó họ giải cứu tôi nhanh như vậy. Và Tamar đã rời khỏi Tổ đại bàng ngay khi đánh hơi được nguy hiểm. Tôi biết chính nhờ cặp sinh đôi và quân đội của họ mà nhóm Grisha còn sống, nhưng những dối lừa ấy vẫn quá chua cay.

“Những người khác thế nào?”

Mal nhìn sang nhóm Grisha ăn vận rách nát đang co rúm trong bóng tối.

“Họ biết về chiếc vòng tay,” cậu ấy bảo. “Họ sợ hãi.”

“Còn Hỏa Điểu?”

Cậu ấy lắc đầu. “Mình không nghĩ vậy.”

“Mình sẽ kể với họ sớm thôi.”

“Serger không ổn lắm,” Mal tiếp tục. “Mình nghĩ anh ta vẫn còn sốc. Những người khác có vẻ quen rồi,”

Genya?

“Cô ấy và David đi sau. Cô ấy không đi nhanh được.” Cậu ấy dừng lại. “Đoàn hành hương gọi cô ấy là Razrushaya.”

Phế Nhân.

“Mình gần gặp Tolya và Tamar.”

“Bồ cần nghỉ ngơi.”

“Ngay bây giờ,” tôi nói. “Làm ơn.”

Cậu ấy đứng dậy, nhưng chần chừ. Khi cất tiếng lần nữa, giọng Mal nghe thô ráp làm sao. “Đáng ra bồ nên nói trước với mình về ý định của bồ”

Tôi quay đi. Khoảng cách giữa chúng tôi giờ còn xa cách hơn xưa. Mình đã cố cứu bồ, Mal. Khỏi Hắc Y. Khỏi bản thân mình.

“Đáng ra bồ nên để mình kết liễu anh ta,” tôi đáp. “Bồ nên để mình chết.”

Khi tôi nghe tiếng chân cậu ấy nhỏ dần, tôi mới thả lỏng. Tôi có thể nghe tiếng mình hổn hển thở dốc. Khi tôi đủ sức ngước mắt lên, Tolya và Tamar đang quỳ trước tôi, đầu họ cúi gằm.

“Nhìn tôi đi,” tôi nói.

Họ tuân lệnh. Tay áo Tolya được xắn lên, và tôi nhìn thấy hình xăm mặt trời trên bắp tay vạm vỡ ấy.

“Sao hai người không nói rõ với tôi?”

“Như vậy thì cô sẽ không để chúng tôi thân cận đến thế,” Tamar trả lời.

Cô ấy đúng. Thậm chí bây giờ tôi vẫn không biết mình nghĩ gì về họ.

“Nếu các người tin tôi là thánh nữ thì tại sao không để tôi chết quách trong gian thờ đi? Biết đâu đấy là cách tôi sẽ tử vì đạo thì sao?”

“Nếu vậy thì cô sẽ chết,” Tolya đáp không chút chần chừ. “Chúng tôi sẽ không thể tìm ra cô trong đống đổ nát kịp lúc hoặc đủ khả năng hồi sinh cô.”

“Các người để Mal quay lại vì tôi. Sau khi đã tuyên thệ.”

“Tự cậu ta trốn ra,” Tamar khẳng định.

Tôi nhướng mày. Mal có thể thoát khỏi kìm kẹp của Tolya họa chăng nhờ phép màu.

Tolya cúi đầu và gồng đôi vai to lớn của mình. “Thứ lỗi cho tôi,” anh ta nói. “Tôi đã không thể ngăn cậu ta đến với cô.”

Tôi thở dài. Những chiến binh mộ đạo.

“Hai người có phụng mệnh tôi không?”

“Có,” họ đồng thanh trả lời.

“Không phải lão linh mục?”

“Chúng tôi phục vụ cô,” Tolya nói, giọng gầm gừ khẳng khái.

“Để xem,” tôi lẩm bẩm, rồi vẫy tay đuổi họ đi. Họ đứng dậy, nhưng tôi gọi với lại. “Vài người hành hương đã bắt đầu gọi Genya là Razrushaya. Cảnh cáo họ đúng một lần thôi. Nếu còn tái phạm thì cắt lưỡi.”

Họ không chớp mắt, không rụt người. Họ cúi chào rồi biến mất.

Giáo Hội Trắng là một hang động khoáng chất thạch anh, mênh mông đến mức có thể chứa đủ một thành phố trong hang sâu màu ngà rực rỡ của nó. Vách động ẩm ướt và bừng nở những nấm hoang, hoa lily ngậm muối, nấm mũ độc có hình dạng như ngôi sao. Nó nằm sâu bên dưới Ravka, đâu đó phía bắc thủ đô.

Tôi muốn đứng thẳng để gặp mặt lão Tư Tế, nên tôi bám chặt vào tay Mal trong lúc cả hai được đưa đến chỗ lão, cố giấu vẻ đau đớn và run rẩy.

“Sankta Alina,” lão Tư Tế nói, “Cuối cùng cô đã đến với chúng ta.”

Rồi lão quỳ xuống trong bộ áo choàng rách rưới màu nâu. Lão hôn tay, hôn nếp áo của tôi. Lão kêu gọi những môn đệ của mình, hàng ngàn người tập trung ngay trung tâm động. Khi lão cất tiếng, không gian thinh lặng dường như rung động. “Chúng ta sẽ trỗi dậy để thiết lập một Ravka mới,” lão rống lên. “Một đất nước không còn bạo chúa và hôn quân! Chúng ta sẽ thoát ra từ lòng đất và đẩy lùi bóng đêm bằng con sóng chính nghĩa!”

Bên dưới chúng tôi, đoàn hành hương ca tụng.

Sankta Alina.

Dưới hang có những căn phòng được đẽo khắc trong đá, những buồng ngủ sáng màu ngà và lấp lánh tĩnh mạch trắng bạc. Mal giúp tôi về phòng mình, bắt tôi ăn vài muỗng cháo đậu ngọt, rồi đem cho tôi một bình nước sạch để đổ đầy bồn rửa mặt. Một tấm gương đã được áp thẳng vào đá, và khi thoáng thấy mình trong gương, tôi đã bật khóc. Bình nước nặng trịch vỡ tan tành trên sàn. Da tôi trắng bệch, khung xương gầy gò nhô ra bên dưới. Mắt tôi sâu hoắm. Mái tóc giờ đã bạc trắng, như một lớp tuyết giòn vụn.

Tôi chạm đầu ngón tay lên gương. Ánh mắt Mal và tôi giao nhau trong phản ảnh.

“Mình nên báo trước với bồ mới đúng,” cậu ấy nói.

“Trông mình như một con quái vật.”

“Giống khitka hơn ấy.”

“Quỷ rừng ăn thịt trẻ em.”

“Chỉ khi chúng đói bụng thôi.”

Tôi cố mỉm cười, cố bấu víu chút ấm áp le lói còn sót lại giữa chúng tôi. Nhưng tôi nhận ra cậu ấy đứng xa tôi thế nào, tay đặt sau lưng, như một cận vệ đứng nghiêm trang. Cậu ấy thấy mắt tôi rơm rớm và hiểu lầm.

“Sẽ ổn hơn thôi,” cậu ấy an ủi. “Khi bồ sử dụng sức mạnh.”

“Dĩ nhiên,” tôi đáp lại, tránh khỏi chiếc gương, cảm nhận nỗi kiệt quệ và đau đớn thấm dần vào xương tủy.

Tôi ngần ngại, rồi liếc nhìn những thuộc hạ của lão Tư Tế đứng gác ở cửa phòng đầy ẩn ý. Mal bước lại gần hơn. Tôi muốn áp mặt vào lồng ngực cậu ấy, được ủ ấm trong vòng tay của cậu, được nghe tiếng tim đập bình ổn rất đỗi con người của cậu. Tôi đã không làm thế.

Thay vào đó, tôi thấp giọng khẽ khàng, gần như không cử động môi. “Mình thử rồi,” tôi thì thầm. “Có gì đó không ổn.”

Cậu ấy cau mày. “Bồ không triệu hồi được?” cậu ấy ngập ngừng hỏi. Trong giọng nói có lẫn chút sợ hãi? Hy vọng? Lo âu? Tôi không biết. Tất cả những gì tôi nhận ra nơi cậu ấy chỉ là sự dè chừng.

“Mình còn yếu quá. Chúng ta ở sâu bên dưới mặt đất. Mình không chắc nữa.”

Tôi nhìn cậu ấy, nhớ đến cuộc tranh cãi của cả hai trong rừng cây bu lô, khi cậu ấy hỏi tôi có chịu từ bỏ thân phận Grisha hay không. Không bao giờ , tôi đã nói. Không bao giờ.

Nỗi tuyệt vọng ập xuống người tôi, dày đặc và u tối, nặng nề như mảnh đất bị đè nén. Tôi không muốn nói ra, không muốn thú nhận nỗi lo sợ luôn mang theo bên mình qua ngàn dặm đằng đẵng dưới lòng đất bưng bít, nhưng tôi buộc bản thân phải cất tiếng. “Ánh sáng sẽ không đến đâu, Mal. Sức mạnh của mình biến mất rồi.

HÁ MUÔN TRÙNG VÂY Nguyên tác: Siege and Storm ebook©MotSAch TVE-4u©vctvegroup —★— Nhà xuất bản: Trẻ - 2014
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.