“Cũng may là bồ không bị bắn đó,” Mal giận dữ nói.
Cậu ấy đang đi qua đi lại trong một chiếc lều Grisha được bày biện đơn giản, một trong số ít những chiếc còn lại trong doanh trại kế bên Kribirsk. Chiếc lều rực rỡ bằng lụa đen của Hắc Y đã bị hạ xuống. Dấu vết của nó giờ đây chỉ là một vạt cỏ úa trơ trụi với những chiếc đinh rỉ sét và chút tàn dư cuối cùng của sàn gỗ bóng loáng một thời.
Tôi ngồi xuống bàn tròn và nhìn ra chỗ Tolya và Tamar đang đứng gác hai bên cổng lều. Dù tôi không chắc là họ muốn bảo vệ hay ngăn không cho chúng tôi chạy trốn nữa.
“Đáng mà,” tôi đáp lại. “Hơn nữa, không ai dám bắn Tiết Dương Sư đâu.”
“Bồ mới đấm hoàng tử đó, Alina. Mình đoán giờ chúng ta có thêm một tội làm phản nữa trong danh sách rồi.”
Tôi đưa tay ra. Mấy khớp tay đau nhức dữ dội. “Thứ nhất, sao bồ dám chắc anh ta là hoàng tử? Thứ hai, bồ chỉ đang ghen tị mà thôi.”
“Tất nhiên mình phải ghen rồi. Mình tưởng người đấm hắn phải là mình chớ. Đó không phải vấn đề.”
Hỗn loạn nổ ra sau hành động bộc phát của tôi, và nhờ tài ăn nói nhanh nhẹn của Sturmhond lẫn hành động can ngăn đám đông hung hãn của Tolya mà tôi mới không bị còng tay hay chịu tội nặng hơn.
Sturmhond đã hộ tống chúng tôi từ Kribirsk đến doanh trại quân đội. Trước khi rời khỏi lều, gã khẽ nói. “Ta chỉ yêu cầu hai người ở lại lâu một chút để nghe ta giải thích. Nếu không vừa lòng thì các ngươi cứ tự do rời đi.”
“Chỉ vậy thôi sao?” Tôi chế giễu.
“Tin ta đi.”
“Mỗi lần anh nói ‘Tin ta đi’, tôi lại tin anh ít hơn một chút đấy,” Tôi rít lên.
Nhưng Mal và tôi đã ở lại vì không biết tiếp theo phải làm gì. Sturmhond đã không còng tay chúng tôi hay cho người canh gác nghiêm ngặt. Gã cung cấp quần áo khô ráo và sạch sẽ cho hai đứa. Nếu muốn chúng tôi có thể thử trốn khỏi Tolya và Tamar rồi vượt Vực Tối đào tẩu. Cũng không có ai đuổi theo được. Chúng tôi có thể lộ diện ở đâu tùy thích dọc bờ tây của Vực. Nhưng sau đó thì sao? Sturmhond đã thay đổi; tình trạng của chúng tôi thì không. Chúng tôi không có tiền, không có đồng minh, vẫn bị Hắc Y săn đuổi. Và tôi không hào hứng chuyện trở lại cùng Vực Tối cho lắm, nhất là sau những chuyện đã xảy ra trên thuyền Chim Ruồi.
Tôi cố nén tiếng cười ảm đạm. Nếu thật sự tôi đang nghĩ đến việc tị nạn ở Hư Hải thì có lẽ mọi chuyện đang rất tồi tệ rồi đây.
Một người hầu bưng chiếc khay lớn tiến vào. Cậu ta đặt xuống bàn một bình nước, một chai rượu kvas , mấy chiếc ly cùng vài đĩa zakuski nhỏ. Mỗi đĩa đều có viền mạ vàng và hình vẽ hai con đại bàng trên đó.
Tôi nhìn đống thức ăn: Cá trích hun khói trên bánh mì đen, củ cải muối, trứng nhồi thịt. Chúng tôi đã nhịn đói từ tối hôm qua, trên thuyền Volkvolny , và việc sử dụng sức mạnh khiến tôi đói meo, nhưng tôi vẫn thấy lo.
“Chuyện gì xảy ra lúc đó vậy?” Mal hỏi ngay sau khi người hầu rời đi.
Tôi giơ tay ra lần nữa. “Mình mất bình tĩnh.”
“Ý mình không phải thế. Chuyện gì đã xảy ra trong Vực Tối ấy?”
Tôi chăm chú nhìn một lọ bơ thực vật và quay nó trong tay. Mình đã thấy anh ta.
“Mình chỉ kiệt sức thôi,” tôi thản nhiên đáp.
“Lúc trốn khỏi bọn nichevoya bồ còn sử dụng nhiều năng lượng hơn mà có sao đâu. Có phải tại cái vòng tay không?”
“Cái vòng khiến mình mạnh hơn,” tôi nói và kéo tay áo che mấy chiếc vảy của Hải Long lại. Hơn nữa, tôi đã đeo nó hàng tuần nay. Sức mạnh của tôi không sao cả, nhưng có lẽ người có vấn đề là tôi. Tôi di ngón tay theo một hình vẽ vô hình trên mặt bàn. “Khi chúng ta chống lại bọn volcra , bồ có nghe tiếng chúng hơi khác không?” Tôi hỏi.
“Khác như nào?”
“Giống...con người hơn?”
Mal nhăn mặt. “Không, tiếng của chúng vẫn như cũ. Như những con quái vật muốn ăn thịt chúng ta.” Cậu ấy đặt tay lên tay tôi. “Chuyện gì đã xảy ra hả, Alina?”
Mình đã thấy anh ta. “Mình nói rồi: Mình bị kiệt sức. Mình mất tập trung.”
Cậu ấy rụt tay lại. “Nếu bồ muốn nói dối mình thì cứ việc. Nhưng mình sẽ không giả vờ tin bồ đâu.”
“Sao lại không?” Sturmhond bước vào lều và thắc mắc. “Đấy là phép lịch sự cơ bản còn gì.”
Cả hai đứng bật dậy ngay lập tức để chuẩn bị chiến đấu.
Sturmhond dừng lại và giơ tay cầu hòa. Gã đã thay một bộ quân phục khô ráo. Trên má gã, một vết bầm bắt đầu thành hình. Một cách cẩn trọng, gã tháo kiếm ra và treo nó trên cột ngay cửa lều.
“Ta chỉ đến nói chuyện thôi,” gã bảo.
“Vậy nói đi,” Mal độp lại. “Anh là ai, và anh đang có âm mưu gì?”
“Nikolai Latnsov, cơ làm ơn đừng bắt ta lặp lại chức vụ của mình nữa. Chẳng ai lấy đó làm vui đâu, hai chữ quan trọng nhất là ‘hoàng tử’ cơ.”
“Vậy còn cái tên Sturmhond?” Tôi hỏi.
“Ta cũng là Sturmhond, chỉ huy tàu Volkvolny , người thanh trừng của Chân Hải.”
“Người thanh trừng?”
“Ờ, ít nhất ta cũng gây phiền phức các kiểu.”
Tôi lắc đầu. “Không thể nào.”
“Không có thật chứ.”
“Giờ đâu phải lúc để đùa.”
“Làm ơn,” gã nói bằng giọng đấu dịu. “Ngồi xuống đi. Ta không biết cô thì thế nào, nhưng ta thấy mọi thứ dễ hiểu hơn khi ngồi nói chuyện. Chắc là có liên quan đến tuần hoàn máu gì đó. Nằm thì, dĩ nhiên, thích hơn hẳn, nhưng ta không nghĩ quan hệ của chúng ta đã đến mức đó đâu.”
Tôi không nhúc nhích. Mal khoanh tay lại.
“Được rồi, chậc, ta ngồi đây. Cái trò đóng vai anh hùng hồi hương này mệt mỏi quá, và ta mệt lả người rồi.” Gã bước về phía bàn, rót cho mình một ly kvas và ngồi xuống ghế với tiếng thở phào. Gã nhấp một ngụm rượu rồi nhăn nhó. “Kinh quá,” gã bảo. “Ta chả bao giờ chịu được món này.”
“Vậy ngài mau gọi brandy đi, thưa hoàng tử ,” tôi khó chịu mỉa mai. “Thần chắc rằng họ sẽ mang đến tất cả những gì ngài muốn thôi.”
Mặt gã liền sáng bừng lên. “Đúng rồi ha. Chắc ta tắm trong bồn rượu cũng được nữa. Có khi ta sẽ làm thế.”
Mal giơ tay lên ra chiều tuyệt vọng rồi ra chỗ cửa lều để xem xét doanh trại.
“Anh nghĩ chúng tôi sẽ tin vào chuyện này sao?” tôi lên tiếng.
Sturmhond huơ huơ tay để tôi nhìn rõ chiếc nhẫn gã đang đeo hơn. “Ta có con dấu hoàng gia nè”
Tôi khịt mũi. “Chắc anh thó được từ hoàng tử Nikolai thật chứ gì.”
“Ta từng nhập ngũ với Raevsky. Ông ấy biết ta.”
“Vậy là anh cũng cướp luôn dung nhan của hoàng tử”
Gã thở dài. “Cô phải hiểu, nơi duy nhất ta có thể để lộ danh tính một cách an toàn là Ravka. Chỉ những thuộc hạ thân tín nhất mới biết ta thật sự là ai - Tolya, Tamar, Privyet, một vài Tiết Độ Sư. Những người còn lại...chà, họ là người tốt, nhưng họ cũng là lính đánh thuê và cướp biển.”
“Nên anh lừa gạt chính thủy thủ đoàn của mình?” Tôi hỏi.
“Trên biển, Nikolai Lantsov làm con tin có giá hơn là thuyền trưởng. Suốt ngày cứ lo sợ bị người ta đập đầu lúc ngủ rồi đòi tiền chuộc từ phụ thân yêu dấu thì sao ta quản lý thuyền được.”
Tôi lắc đầu. “Tất cả chuyện này thật vô lý. Hoàng tử Nikolai đáng ra phải đi du học về tàu thuyền ở đâu đó hay...”
“Ta đã theo học một thợ đóng thuyền người Fjerda. Và thợ làm súng người Zemeni. Và một kỹ sư địa phương ở tỉnh Han nước Bolh. Ta cũng thử làm thơ trong một khoảng thời gian ngắn rồi. Kết quả...ờm...không khả thi cho lắm. Dạo này chuyện đóng vai Sturmhond được ta tập trung nhiều nhất.”
Mal tựa lên cột lều, hai tay khoanh trước ngực. “Nên một ngày nọ anh quyết định từ bỏ cuộc sống xa hoa của mình và thử chơi trò cướp biển?”
“Thuyền trưởng,” gã chỉnh lại. “Và ta không chơi đùa gì cả. Ta biết mình có thể cống hiến cho Ravka với tư cách Sturmhond nhiều hơn là biếng nhác lượn quanh triều đình.”
“Vậy Đức Vua và Hoàng Hậu nghĩ anh đang ở đâu?” Tôi thắc mắc.
“Một trường đại học ở Ketterdam,” gã đáp. “Một ngôi trường đáng yêu. Nó to lắm. Trong lúc chúng ta đang nói chuyện thì một thư ký toàn năng đã được trả công hậu hĩnh để ngồi hết buổi triết học của ta. Cậu ấy lấy điểm vừa đủ đậu, đáp lại khi cái tên Nikolai được gọi và uống rượu như cơm bữa để không ai nghi ngờ.”
Trò đùa này không có điểm dừng sao? “Tại sao?”
“Ta đã cố gắng, thật đấy. Nhưng ta chưa bao giờ ngồi yên một chỗ được. Ta luôn làm vú em của mình phát điên. Ờ, những vú em. Nếu nhớ không lầm thì ta có cả một đội quân vú em đấy.”
Đáng ra tôi nên đấm gã mạnh hơn. “Ý tôi là, sao ngài phải chơi trò đánh đố này?”
“Ta là người thừa kế thứ hai của ngai vị Ravka. Ta gần như phải bỏ trốn để nhập ngũ. Ta không nghĩ phụ vương và mẫu hậu sẽ hài lòng với việc ta tiến đánh cướp biển Zemeni hay phá vỡ tiền tuyến Fjerda đâu. Nhưng họ khá thích Sturmhond đấy.”
“Thôi được,” Mal nói từ phía cửa. “Anh là hoàng tử. Anh là thuyền trưởng. Anh là thằng ngốc. Anh muốn gì ở chúng tôi?”
Sturmhond nhấp thêm một ngụm nhỏ kvas và rùng mình. “Ta cần hai người giúp,” gã trả lời. “Thế cờ đã thay đổi. Vực Tối đang lan rộng ra. Thượng Quân sắp nổi loạn tới nơi. Âm mưu của Hắc Y có thể thất bại, nhưng nó đã đánh gục Hạ Quân, và Ravka đang trên bờ sụp đổ.”
Tôi thấy lòng mình trĩu nặng. “Và để tôi đoán nhé: Anh sẽ là người sửa chữa sai lầm?”
Sturmhond nghiêng về phía trước. “Cô đã gặp anh trai Vasily của ta lúc còn trong triều đình chưa? Anh ấy còn quan tâm đến đàn ngựa và mấy ly whiskey của mình hơn cả dân chúng. Phụ vương chưa bao giờ quá hứng thú với việc cai trị Ravka, và người ta đồn rằng bây giờ ông ấy chẳng buồn lo lắng nữa. Đất nước này đang tan rã. Phải có người nào đó gắn kết nó lại trước khi quá muộn.”
“Vasily là người thừa kế chính thức,” tôi đưa ra nhận định.
“Ta nghĩ mình có thể dễ dàng thuyết phục anh ấy thoái vị.”
“Đấy là lý do anh lôi chúng tôi về đây sao?” Tôi vặn hỏi gã một cách chán ghét. “Vì anh muốn làm vua?”
“Ta đưa cô về đây bởi vì lão Tư Tế gần như đã biến cô thành một vị thánh sống, và dân chúng yêu quý cô, ta đưa cô về đây vì sức mạnh của cô là chìa khóa cho tồn vinh của Ravka.”
Tôi đập tay xuống bàn. “Anh lôi tôi về đây để gây ấn tượng với hình ảnh Tiết Dương Sư và đoạt ngôi của anh mình!”
Sturmhond ngả người ra sau. “Ta sẽ không xin lỗi vì tham vọng của bản thân. Điều đó sẽ chẳng thay đổi sự thật rằng ta là ứng viên thích hợp nhất cho ngôi vị quốc vương.”
“Dĩ nhiên rồi.”
“Hãy về Os Alta với ta.”
“Sao? Để ngài có thể khoe khoang tôi như một dạng chiến lợi phẩm à?”
“Ta biết cô không tin ta. Cô không có lý do để làm thế. Nhưng ta vẫn giữ lời hứa với cô như đã nói ở trên tàu Volkvolny. Hãy nghe ta nói hết đề nghị. Nếu cô vẫn không chịu thì, thuyền của Sturmhond sẽ đưa cô đi bất kì đâu tùy thích. Ta nghĩ cô sẽ ở lại. Ta nghĩ mình có thể cho cô một thứ mà không ai có khả năng cung cấp.”
“Sao cho được thì làm,” Mal lầm bầm.
“Ta có thể cho cô cơ hội thay đổi Ravka,” Sturmhond bảo. “Ta có thể cho cô cơ hội trao tặng chúng dân hy vọng.”
“Ô, chỉ vậy thôi sao?” Tôi chua chát đáp lời. “Và tôi phải làm gì mới có được nó?”
“Bằng cách giúp ta hợp nhất Thượng Quân và Hạ Quân. Bằng cách trở thành Hoàng hậu của ta.”
Trước khi tôi kịp chớp mắt, Mal đã xô bàn ghế qua một bên và tấn công Sturmhond, cậu nhấc gã lên khỏi mặt đất và đẩy mạnh gã vào cột. Sturmhond nhăn mặt nhưng không hề đấu trả.
“Bình tĩnh nào. Ta không thể để máu vấy bẩn đồng phục được. Để ta giải thích...”
“Đi mà giải thích với nắm đấm của ta này.”
Sturmhond vặn người, và trong nháy mắt, gã đã thoát khỏi gọng kiềm của Mal. Trên tay gã là một con dao được rút ra từ đâu đó trong áo.
“Lùi lại, Oretsev. Ta đang cố giữ bình tĩnh vì cô ấy, nhưng cậu thì sẽ bị moi ruột như cá chết đấy.”
“Tôi thách,” Mal rít lên.
“Đủ rồi!” Tôi phóng ra một luồng sáng rực rỡ để làm lóa mắt họ. Cả hai đều giơ tay lên che chắn và mất tập trung trong phút chốc. “Sturmhond, cất dao vào đi, nếu không anh sẽ là người bị moi ruột đấy. Mal, bỏ tay xuống.”
Tôi đợi đến khi Sturmhond tra dao vào áo trở lại mới để ánh sáng nhạt dần.
Mal buông thõng tay, nắm đấm còn siết chặt. Cả hai người đều thận trọng quan sát đối phương. Chỉ mới vài giờ trước thôi họ vẫn còn là bạn. Dĩ nhiên, khi ấy Sturmhond là một người hoàn toàn khác.
Sturmhond vuốt thẳng tay áo đồng phục của mình. “Đây không phải là một cuộc thách đấu tình cảm, đồ đần độn si tình, chỉ là liên minh chính trị mà thôi. Nếu cậu dừng lại suy nghĩ một chút thì sẽ thấy điều này rất hợp lý cho đất nước.”
Mal bật cười hằn học. “Ý anh là nó rất hợp lý cho anh.”
“Hai cái cùng đúng không được sao? Ta đã phục vụ trong quân đội. Ta hiểu về chiến tranh, và ta am hiểu về vũ khí. Ta biết Thượng Quân sẽ nghe theo ta. Ta có thể đứng thứ hai trong hàng ngũ thừa kế, nhưng ta vẫn có quyền lên ngôi.”
Mal chỉ mặt Sturmhond. “Nhưng anh không có quyền gì với cô ấy.”
Dường như chút điềm tĩnh trong người Sturmhond đã biến mất. “Vậy cậu nghĩ điều gì sẽ xảy ra? Cậu nghĩ mình có thể đối xử với một trong những Grisha quyền năng nhất thế giới như một con bé thường dân tình cờ gặp trong kho thóc sao? Cậu nghĩ câu chuyện này sẽ kết thúc như thế ư? Ta đang cố gìn giữ đất nước khỏi lụi tàn, không phải cướp người yêu của cậu.”
“Đủ rồi,” tôi khẽ nói.
“Cậu có thể ở lại cung điện,” Nikolai nói tiếp. “Có thể dưới cương vị chỉ huy đội vệ sĩ riêng chẳng hạn? Điều này không phải chưa từng có tiền lệ.”
Quai hàm Mal run run. “Anh làm tôi phát bệnh.”
Sturmhond thản nhiên phẩy tay. “Ta là một con quỷ suy đồi, ta biết. Nhưng làm ơn cân nhắc đề nghị của ta một chút đi.”
“Tôi không cân nhắc gì cả,” Mal hét. “Cả Alina nữa, chuyện đó sẽ không đời nào xảy ra.”
“Chỉ là kết hôn trên danh nghĩa thôi,” Sturmhond khăng khăng. Nhưng rồi, dường như không ngăn được, gã nhăn nhở cười chế giễu Mal. “Dĩ nhiên trừ việc sinh con nối dõi ra.”
Mal nhào tới trước, và Sturmhond lôi dao ra, nhưng tôi đã đoán trước và đến chắn giữa họ.
“Dừng lại!” Tôi la to. “Dừng lại đi. Và thôi cái kiểu nói năng như thể tôi không có ở đây giùm!”
Mal thốt lên tiếng gầm gừ khó chịu và bắt đầu đi đi lại lại lần nữa. Sturmhond dựng lại cái ghế vừa bị đổ sang bên rồi ngồi xuống, cố tình ra vẻ bằng cách duỗi thẳng chân và rót thêm một ly kvas khác.
Tôi hít sâu vào. “Hoàng tử...”
“Nikolai,” gã chỉnh lại. “Nhưng gọi là ‘anh yêu’ hay ‘chàng đẹp trai' cũng được.”
Mal quay phắt người, nhưng tôi đưa mắt nài xin cậu ấy im đi.
“Anh làm ơn thôi đi, Nikolai ,” tôi nói. “Bằng không tôi sẽ tự mình đấm gãy hàm răng hoàng tộc ấy đấy.”
Nikolai xoa xoa vết bầm của gã. “Ta biết cô giỏi việc đó mà.”
“Chính xác,” tôi cương quyết tán thành. “Và tôi sẽ không kết hôn với anh.”
Mal liền thoát ra tiếng thở phào, đôi vai căng thẳng cũng buông lỏng. Tôi thấy buồn khi cậu ấy nghĩ rằng tôi sẽ chấp thuận đề nghị của Nikolai, và tôi biết cậu ấy sẽ không thích những gì tôi sắp nói tiếp theo.
Tôi hạ quyết tâm và bảo, “Nhưng tôi sẽ quay về Os Alta với anh.”
Mal ngẩng đầu lên ngay lập tức. “Alina...”
“Mal, chúng mình lúc nào cũng bảo sẽ tìm đường về Ravka, tìm cách giúp đỡ đất nước. Nếu không làm gì cả thì có khi đến Ravka còn không có mà trở về.” Cậu ấy lắc đầu, nhưng tôi đã quay sang Nikolai nói liền một mạch. “Tôi sẽ quay về Os Alta với anh, và tôi sẽ nghĩ về chuyện giúp anh đoạt ngai vàng.” Tôi hít một hơi sâu. “Nhưng tôi muốn có Hạ Quân.”
Căn lều trở nên im lặng. Cả hai đang nhìn tôi như nhìn một kẻ mất trí. Và, nói trắng ra, tôi cũng không biết mình có thật sự tỉnh táo không. Nhưng tôi phát ngấy cái cảnh bị lôi kéo qua Chân Hải và nửa nước Ravka bởi đám người muốn lợi dụng tôi và sức mạnh của tôi lắm rồi.
Nikolai lo lắng gượng cười. “Dân chúng yêu quý cô, Alina, nhưng ta đang nghĩ đến một chức vị mang tính biểu tượng hơn.”
“Tôi không phải một biểu tượng,” tôi gắt lên. “Và tôi chán phải làm quân cờ lắm rồi.”
“Không,” Mal phản đối. “Nguy hiểm lắm. Vậy có khác gì lạy ông tôi ở bụi này.”
“Đằng nào mình cũng đã làm thế rồi,” tôi giải thích. “Và hai chúng mình sẽ chẳng bao giờ được an ổn chừng nào Hắc Y chưa bị đánh bại.”
“Cô đã từng chỉ huy chưa?” Nikolai hỏi.
Tôi từng dẫn đường cho một nhóm họa sĩ vẽ bản đồ cấp thấp, nhưng tôi không nghĩ ý gã ta là thế.
“Chưa,” tôi thú nhận.
“Cô không kinh nghiệm, không tiền lệ, và không cả quyền hạn,” gã liệt kê. “Hạ Quân đã được các đời Hắc Y chỉ huy từ ngày đầu thành lập.”
Bởi một đời Hắc Y thôi. Nhưng giờ không phải lúc giải thích điều đó.
“Tuổi tác và huyết thống không quan trọng với Grisha. Những gì họ quan tâm là sức mạnh. Tôi là Grisha duy nhất trước giờ sở hữu hai bộ khuếch đại. Và tôi là Grisha duy nhất còn sống có đủ năng lực chống lại Hắc Y hay đoàn quân bóng đêm của anh ta. Không một ai sánh bằng tôi cả.”
Tôi cố thể hiện tự tin trong lời nói, dù tôi chẳng rõ mình đang bị ai nhập nữa. Tôi chỉ biết bản thân đã quá mệt mỏi khi phải sống trong sợ hãi. Quá mệt mỏi khi phải trốn chạy miệt mài. Và nếu Mal và tôi có chút hy vọng theo dấu Hỏa Điểu nào thì chúng tôi vẫn cần những câu trả lời. Tiểu Điện có thể là nơi duy nhất để tìm ra chúng.
Ba chúng tôi cứ đứng như thế một lúc lâu.
“Chà,” Nikolai cảm thán. “Chà.”
Gã đưa tay gõ nhịp trên mặt bàn ra chiều suy nghĩ. Rồi gã đứng dậy và đưa tay cho tôi.
“Được thôi, Tiết Dương Sư,” gã đồng ý. “Giúp ta lấy lòng dân chúng, và đoàn Grisha là của cô.”
“Thật sao?” Tôi buột miệng.
Nikolai bật cười. “Nếu cô muốn dẫn đầu một đội quân thì tốt hơn là nên ra vẻ chỉ huy một chút. Câu trả lời phù hợp phải là, ‘tôi biết anh rất hiểu chuyện mà.’”
Tôi cầm lấy tay gã. Nó chai sần và thô ráp. Bàn tay của một thuyền trưởng, không phải hoàng tử. Rồi chúng tôi bắt tay.
“Còn đề nghị của ta thì,” gã bắt đầu.
“Đừng được voi đòi tiên,” tôi giựt tay lại và nói. “Tôi bảo mình sẽ về Os Alta với anh, và chỉ thế thôi.”
“Còn mình thì sao?” Mal khẽ lên tiếng.
Cậu ấy đứng khoanh tay, dõi theo chúng tôi bằng đôi mắt xanh điềm đạm. Trên trán cậu là vết máu từ vụ đắm thuyền Chim Ruồi. Trông cậu thật mệt mỏi mà vô cùng, vô cùng xa cách.
“Mình...mình tưởng bồ sẽ đi với mình,” tôi lắp bắp.
“Với danh nghĩ gì?” cậu ấy hỏi. “Chỉ huy đội vệ sĩ riêng của bồ?”
Tôi đỏ mặt.
Nikolai hắng giọng. “Dù rất muốn theo dõi diễn tiến cuộc đối thoại nhưng ta vẫn còn chút việc phải làm. Dĩ nhiên, trừ khi.”
“Ra ngoài,” Mal ra lệnh.
“Được rồi, thế thì thôi. Ta để mặc hai người vậy.” Gã nhanh chóng bỏ đi, chỉ dừng lại để lấy kiếm.
Không khí im lặng trong lều dường như lan rộng và nặng nề hơn.
“Tất cả rồi sẽ đi về đâu, hở Alina?” Mal hỏi. “Chúng ta đã đấu tranh để thoát khỏi cái nơi quỷ quái này, và giờ hai đứa lại quay về vũng lầy hồi trước.”
Tôi ngồi xuống giường và vùi mặt vào tay. Tôi kiệt sức và từng khớp xương trên người nhức mỏi khôn tả.
“Mình còn biết làm gì đây?” Tôi van vỉ. “Những gì đang xảy ra ở đây, ở Ravka này - chúng có một phần là lỗi của mình.”
“Không đúng.”
Tôi bật cười khô khốc. “Ồ đúng đấy. Vực Tối sẽ không mở rộng nếu không phải vì mình. Novokribirsk sẽ vẫn tồn tại.”
“Alina,” Mal nói, cậu quỳ xuống trước mặt và đặt hai tay lên đầu gối của tôi, “bồ không đủ mạnh để ngăn hắn ta lại, dù có sự giúp đỡ của quân đội Grisha và hàng ngàn khẩu súng của Sturmhond đi nữa.”
“Nhưng nếu chúng ta có bộ khuếch đại thứ ba...”
“Chúng ta không có!”
Tôi siết chặt tay cậu ấy. “Chúng ta sẽ có!”
Cậu ấy nhìn thẳng vào mắt tôi. “Có bao giờ bồ nghĩ rằng mình sẽ nói không chưa?”
Tôi chợt hụt hẫng. Chưa bao giờ. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng Mal sẽ từ chối, và bỗng nhiên tôi cảm thấy xấu hổ. Cậu ấy đã từ bỏ tất cả để ở cùng tôi, nhưng như vậy không có nghĩa cậu ấy hạnh phúc về chuyện đó. Có lẽ cậu ấy đã chán cảnh chiến đấu và sợ hãi và hoang mang. Có lẽ cậu ấy đã chán tôi.
“Mình tưởng...mình tưởng hai đứa đều muốn giúp Ravka.”
“Đấy là điều bọn mình cùng khao khát à?” cậu ấy hỏi lại.
Cậu đứng dậy và quay lưng đi. Tôi khó nhọc nuốt khan, cố đè nén nỗi nghẹn ngào đang dâng lên trong cuống họng.
“Vậy bồ sẽ không trở về Os Alta sao?”
Cậu ấy khựng lại ở ngay cửa lều. “Bồ muốn đeo bộ khuếch đại thứ hai. Bồ đã có nó. Bồ muốn đến Os Alta? Được thôi, chúng ta sẽ cùng đi. Bồ nói bồ cần Hỏa Điểu. Mình sẽ nghĩ cách tìm ra nó giúp bồ. Nhưng khi tất cả chuyện này kết thúc, Alina, mình tự hỏi không biết bồ còn cần mình nữa không.”
Tôi đứng bật dậy. “Dĩ nhiên rồi! Mal.”
Nhưng cậu ấy không muốn nghe tiếp những gì tôi muốn nói nữa. Cậu bước ra ngoài ánh nắng mặt trời và biến mất.
Tôi áp cổ tay lên mắt để ngăn nước mắt rơi. Tôi đang làm gì vậy? Tôi không phải hoàng hậu. Tôi không phải thánh sống. Và tôi chắc chắn chẳng biết chỉ huy quân đội làm sao.
Tôi thoáng thấy ảnh phản chiếu của mình trong gương cạo râu của một binh sĩ được dựng trên tủ đầu giường. Tôi kéo áo khoác và áo trong lệch qua một bên, để lộ vết thương trên vai. Vết cắn của nichevoya hiện ra rõ rệt, rúm ró và tím tái trên da. Hắc Y đã nói nó sẽ không bao giờ lành hẳn.
Vết thương nào mà năng lực của Grisha cũng không thể chữa lành? Là vết thương từ sinh vật vốn dĩ không nên tồn tại trên đời.
Tôi đã thấy anh ta. Khuôn mặt của Hắc Y, nhợt nhạt và xinh đẹp, vết dao chém xuống. Tất cả đều rất thật. Chuyện gì đã xảy ra trên Vực Tối?
Trở về Os Alta, nắm quyền điều khiển Hạ Quân, chẳng khác gì tuyên bố chiến tranh. Hắc Y sẽ biết tìm tôi ở đâu, và khi đã đủ mạnh, anh ta sẽ tái xuất. Chuẩn bị hay không thì chúng tôi cũng không còn lựa chọn nào ngoài việc đấu tranh. Đấy là một ý nghĩ đáng sợ, nhưng tôi ngạc nhiên khi nhận ra nó cũng khiến tôi nhẹ nhõm đôi chút.
Tôi sẽ đối mặt với anh ta. Và cách này hay cách khác thì chuyện này sẽ kết thúc.