Phá Muôn Trùng Vây

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20

❊ ❊ ❊

Tôi lánh xa lửa trại của Grisha trong lúc rảo quanh bờ hồ. Tôi không muốn gặp mặt hay nói chuyện với ai cả.

Tôi mong chờ điều gì ở Nikolai chứ? Xao lãng? Tán tỉnh? Thứ gì đó để giũ sạch nhức nhối trong tim? Có lẽ tôi chỉ muốn trả đũa Mal cho bõ ghét. Hoặc có lẽ tôi quá khao khát được kết nối với bất kì ai đến mức chấp nhận một nụ hôn giả dối từ vị hoàng tử không chút đáng tin.

Ý nghĩ về buổi tiệc sinh nhật tối mai lấp đầy tâm trí tôi bằng nỗi kinh hoàng. Có khi tôi sẽ viện được cớ gì đó, tôi cân nhắc trong lúc giậm mạnh bước chân. Tôi có thể gửi một lời nhắn tử tế đến Đại Điện với con dấu sáp và trang trí nó với huy hiệu chính thức của Tiết Dương Sư:

Gửi bậc đế vương cao quý nhất, Đức vua và Hoàng hậu của Ravka:

Với nỗi lòng vô cùng đau đớn, thần thật sự tiếc nuối phải thông báo rằng thần không thể tham dự tiệc mừng sinh nhật của Hoàng tử Nikolai, Lantsov, Đại công tước Udova.

Một sự không may đã xảy ra, chính là bạn thân nhất của thần dường như không thích nhìn mặt thần, và con trai của hai vị đã không hôn thần, và thần ước gì anh ta đã làm thế. Hoặc thần ước gì anh ta không làm thế. Hoặc thần vẫn không chắc mình muốn gì, nhưng rất có khả năng là thần sẽ ụp mặt vào bánh khóc lóc nếu bị bắt phải ngồi suốt bữa tiệc sinh nhật ngu ngốc đó.

Thần trân trọng gửi những lời chúc tốt đẹp nhất tới ngày vui quá đỗi này,

Alina Starkov, một con ngốc.

Khi tôi về đến buồng ngủ của Hắc Y, Tamar đang đọc sách trong phòng sinh hoạt chung. Cô ấy ngẩng lên lúc tôi bước vào, nhưng ắt hẳn tâm trạng của tôi đã hiện rõ trên mặt, vì cô ấy không nói gì cả.

Tôi biết mình sẽ không ngủ được, nên tôi chống tay nằm trên giường với một trong những cuốn sách lấy từ thư viện, một tập hướng dẫn du lịch có liệt kê những công trình kiến trúc nổi tiếng của Ravka. Tôi có một tia hy vọng le lói rằng chúng sẽ dẫn lối tôi đến với Hỏa Điểu.

Tôi cố gắng tập trung, nhưng chợt nhận ra mình cứ đọc đi đọc lại mãi một câu văn. Đầu tôi váng vất vì rượu sâm-panh, và chân tôi còn lạnh cóng lẫn úng nước từ bờ hồ. Mal chắc đã chơi bài trở về. Nếu tôi gõ cửa phòng và cậu ấy trả lời thì tôi phải nói gì đây?

Tôi quăng cuốn sách sang bên. Tôi không biết phải nói gì với Mal. Dạo gần đây tôi luôn thế. Nhưng biết đâu tôi có thể bắt đầu bằng sự thật: Rằng tôi lạc lối và hoang mang và đang dần mất trí, rằng thi thoảng tôi thấy sợ, rằng tôi nhớ cậu ấy nhiều đến mức đau đớn. Ít nhất tôi cần nỗ lực hàn gắn rạn nứt giữa chúng tôi trước khi không còn cứu vãn được nữa. Bất kể sau đó cậu ấy nghĩ gì về tôi, nó cũng không thể tệ hơn lúc này được nữa. Tôi có thể chịu thêm một lời từ chối, nhưng tôi không thể chịu nổi ý nghĩ rằng bản thân thậm chí còn chẳng cố gắng sửa sai.

Tôi hé nhìn vào phòng sinh hoạt chung.

“Mal có đây không?” Tôi hỏi Tamar.

Cô ấy lắc đầu.

Tôi nuốt tự ái và hỏi, “Cô có biết cậu ấy đi đâu không?”

Tamar thở dài. “Lấy giày đi. Tôi sẽ đưa cô đến chỗ cậu ta.”

“Cậu ấy ở đâu?”

“Chuồng ngựa.”

Cảm thấy bối rối, tôi quay lại phòng ngủ và nhanh chóng xỏ giày vào. Tôi theo Tamar rời khỏi Tiểu Điện và băng qua bãi cỏ.

“Cô có chắc là muốn làm điều này không?” Tamar hỏi.

Tôi không trả lời. Dù cô ấy sắp cho tôi xem những gì, tôi biết chắc là mình sẽ không thích nó. Nhưng tôi từ chối trở về phòng và chỉ vùi đầu dưới chăn.

Chúng tôi bước xuống triền dốc thoai thoải ngang qua banya. Đàn ngựa hí vang trong bãi chăn nuôi. Chuồng ngựa tối om, nhưng phòng tập huấn được thắp đèn sáng trưng. Tôi nghe có tiếng la hét.

Phòng tập lớn nhất rộng hơn kho thóc một chút với sàn nhà đầy bụi, tường phòng được phủ kín bằng đủ loại vũ khí mà ta có thể tưởng tượng ra. Thường thì đây là nơi Botkin xử phạt những học sinh Grisha và bắt họ tập luyện. Nhưng tối nay nó đông nghẹt người, hầu hết là binh lính, một vài Grisha, thậm chí có cả mấy người hầu. Họ đều đang la hét và cổ vũ, chen lấn lẫn xô đẩy nhau để nhìn rõ hơn cảnh tượng gì đó đang diễn ra chính giữa phòng.

Tamar và tôi len qua đám đông mà không ai hay biết. Tôi thoáng thấy hai người dò đường hoàng gia, vài binh sĩ trong trung đoàn của Nikolai, một nhóm Tâm Y, và Zoya, người đang hò hét và vỗ tay cùng với những người còn lại.

Tôi sắp đến đứng trước đám đông khi bắt gặp một Tiết Khí Sư, nắm đấm vung cao, ngực trần, hiên ngang đi giáp quanh vòng tròn do khán giả tạo thành. Eskil, tôi sực nhớ, một trong những Grisha đã đồng hành cùng Fedyor. Anh ta là người Fjerda, chỉ nhìn qua đã biết -mắt xanh, tóc bạch kim, đủ cao lớn để che hết tầm nhìn của tôi.

Chưa quá trễ đâu , tôi nghĩ. Mày vẫn có thể quay lại và vờ như chưa bao giờ đến đây.

Tôi đứng chôn chân tại chỗ. Tôi biết mình sẽ thấy gì, nhưng tôi vẫn thấy sốc khi Eskil dịch sang một bên và thoáng nhìn thấy Mal lần đầu tiên đêm đó. Giống như gã Tiết Khí Sư, cậu ấy cũng ở trần, cơ bụng săn chắc vằn vện bùn đất và mồ hôi. Khớp tay cậu bầm tím. Máu chảy xuống từ vết cắt dưới mắt của cậu, dù có vẻ như cậu chẳng nhận ra.

Gã Tiết Khí Sư nhào về phía trước. Mal đỡ được cú đấm đầu tiên, nhưng cú tiếp theo nện ngay vào vùng bụng dưới của cậu. Mal gầm gừ, hất khuỷu tay về trước và huých mạnh vào cằm gã.

Eskil nhảy ra khỏi tầm tấn công của Mal và vung tay trong không trung thành hình vòng cung xé gió. Tôi hốt hoảng nhận ra anh ta đang triệu hồi sức mạnh. Gió lùa qua tóc tôi, và giây tiếp theo Mal đã bị thổi tung bởi luồng gió ấy. Eskil huơ tay còn lại, và người Mal bị hất tung lên đập thật mạnh vào trần nhà. Cậu ấy bị ép chặt vào xà gỗ bởi sức mạnh của Grisha và treo trên đó một lúc lâu. Rồi Eskil thả rơi cậu ấy. Mal té xuống sàn đất bụi bặm với áp lực đau thấu xương.

Tôi hét lên, nhưng giọng bị lạc đi trong tiếng gào rú của đám đông. Một Tâm Y rống lên cổ vũ Eskil trong khi một người khác đang hét bảo Mal đứng lên.

Tôi lao tới, ánh sáng đã bừng lên trong tay. Tamar tóm lấy tay tôi.

“Cậu ấy không cần cô giúp,” cô ấy bảo.

“Tôi không quan tâm,” tôi quát. “Trận đấu này không công bằng. Các người không được phép!” Grisha không có quyền sử dụng năng lực trong phòng tập huấn.

“Luật của Botkin không có hiệu lực về đêm. Mal đang tham gia một cuộc chiến, không phải giờ học.”

Tôi giật tay khỏi cô ấy. Thà để Mal tức giận còn hơn mất mạng.

Cậu ấy đang chống tay quỳ trên sàn, cố đứng thẳng dậy. Tôi ngạc nhiên vì cậu ấy còn cử động được sau cú tấn công của gã Tiết Khí Sư. Eskil giơ tay lần nữa. Không khí cuồn cuộn thành gió bụi tít mù. Tôi triệu hồi ánh sáng, không quan tâm Tamar hay Mal sẽ nói gì. Nhưng lần này, Mal lăn sang một bên, tránh được luồng gió và vụt đứng lên với tốc độ không tưởng.

Eskil nhăn mặt và nhìn lướt qua khu vực xung quanh, cân nhắc kỹ càng. Tôi biết anh ta đang suy tính điều gì. Anh ta không thể sơ suất làm tổn hại đến mọi người, và có thể là một góc chuồng ngựa nữa. Tôi chờ đợi, vẫn phát hờ ánh sáng trên tay, không biết phải làm gì.

Mal đang thở dốc, cậu ấy gập người xuống, hai tay đặt lên đùi. Bét nhất cũng phải có một cái xương sườn bị gãy. Thật may vì cậu ấy chưa gãy xương sống. Tôi thầm mong cậu ấy nằm xuống và đừng cử động. Thay vào đó, cậu ấy ép mình đứng thẳng lưng rồi rít lên vì đau. Cậu ấy vặn khớp vai, chửi thề, phun máu khỏi miệng. Rồi, trong nỗi kinh hoàng của tôi, cậu ấy cong tay ngoắc gã Tiết Khí Sư đến gần. Đám đông cất tiếng reo vang.

“Cậu ấy đang làm gì vậy?” Tôi rền rĩ. “Cậu ấy đang tìm đến cái chết đấy.”

“Cậu ta sẽ ổn thôi,” Tamar trấn an. “Tôi đã thấy cậu ta bị nặng hơn thế này rồi.”

“Cái gì?”

“Cậu ta đánh nhau mỗi đêm khi đủ tỉnh táo. Đôi khi cả lúc say.”

“Cậu ấy đánh nhau với Grisha?”

Tamar nhún vai. “Thật ra cậu ta khá giỏi.”

Đây là điều Mal làm hằng đêm ư? Tôi nhớ lại những buổi sáng cậu ấy xuất hiện với vết bầm tím và trầy xước. Cậu ấy đang muốn chứng tỏ điều gì? Tôi nghĩ đến những lời vô tư của mình trong lúc cả đám trở về từ buổi tiệc xem bói. Mình không muốn lãnh thêm gánh nặng của một đội quân otkazatsya vô dụng nữa.

Tôi ước gì mình có thể rút lại câu nói đó.

Gã Tiết Khí Sư nhử đánh bên trái, rồi giơ tay lên tấn công lần nữa. Gió thổi qua vòng tròn, và tôi thấy chân Mal rời khỏi mặt đất. Tôi nghiến răng, chắc rằng mình sẽ phải nhìn cậu ấy bị quăng vào bức tường gần nhất. Nhưng vào giây cuối cùng, cậu ấy xoay người, thoát hoàn toàn khỏi luồng khí chuyển động và nhào đến gã Tiết Khí Sư đương thảng thốt kia.

Eskil la một tiếng ối thật lớn khi Mal dùng tay siết lấy thân người, ép chặt chân tay để anh ta không thể triệu hồi sức mạnh. Gã Fjerda cao lớn gầm gừ, cơ bắp căng cứng, gã nhe răng hăm dọa trong lúc cố giãy khỏi gọng kiềm của Mal.

Tôi biết cậu ấy rất đau, nhưng Mal càng siết chặt hơn. Cậu ấy trở mình, rồi húc trán vào mũi đối thủ với một tiếng rắc lạnh xương sống. Trước khi tôi kịp chớp mắt, cậu ấy buông Eskil ra và đấm liên hồi vào bụng và hông gã Tiết Khí Sư.

Eskil khom người, cố bảo vệ bản thân, chật vật hít thở trong lúc máu phụt ra từ miệng. Mal vào thế trụ rồi đá mạnh vào sau gối anh ta. Eskil ngã khuỵu xuống lảo đảo, nhưng bằng cách nào đó mà thân trên vẫn thẳng băng.

Mal lùi lại, quan sát thành quả của mình. Đám đông đang hò reo và giậm chân, họ gào thét điên cuồng, nhưng đôi mắt thận trọng của Mal vẫn dán chặt lên người gã Tiết Khí Sư đang quỳ.

Cậu ấy dò xét đối thủ, rồi buông lỏng nắm đấm. “Tiếp đi,” cậu ấy nói với gã Grisha. Biểu cảm trên khuôn mặt của cậu khiến một cơn ớn lạnh chạy dọc khắp người tôi. Nó bao gồm thách thức và một vẻ thỏa mãn cay độc. Cậu ấy thấy những gì khi nhìn Eskil đang quỳ trước mình?

Mắt của Eskil mờ đục. Gã Grisha cố gắng nâng tay lên. Một cơn gió thoảng chập chờn thổi về phía Mal. Một tràng chế giễu vang lên từ phía người xem.

Mal để gió lướt qua mình, rồi bước lên phía trước. Luồng gió yếu ớt của Eskil vụt tắt. Mal đặt tay lên giữa ngực gã Tiết Khí Sư rồi đẩy mạnh khinh bỉ.

Eskil ngã nhào. Người đập xuống sàn, và gã oằn mình rên rỉ.

Tiếng la cợt nhả và gào thét nổ ra xung quanh chúng tôi. Một binh sĩ vui sướng nắm cổ tay Mal và đưa lên cao trong hân hoan chiến thắng trong lúc tiền bắt đầu trao tay.

Đám đông chạy tới chỗ Mal, kéo theo tôi đi cùng. Mọi người nói chuyện cùng lúc. Có kẻ vỗ lưng cậu ấy rồi nhét tiền vào tay. Đoạn Zoya xuất hiện trước mặt cậu ấy. Cô ta vòng tay ôm lấy cổ Mal và áp môi mình lên môi cậu ấy. Tôi thấy cậu ấy cứng đờ người.

Âm thanh từ đâu đột ngột lấp đầy tai tôi, chặn hết mọi tiếng ồn của đám đông.

Đẩy cô ta ra đi, tôi thầm nài xin. Đẩy cô ta ra đi.

Và trong giây lát, tôi những tưởng cậu ấy sẽ làm thế. Nhưng rồi đôi tay cậu ôm lấy Zoya, và cậu đáp lại nụ hôn của cô ta trong lúc đám đông hú huýt và hò hét.

Cõi lòng tôi tan nát. Như thể bước nhầm chân lên con lạch đóng băng, vết nứt trên đá, cú ngã bất chợt, và nhận thức rằng bên dưới không có gì khác ngoài vùng nước tối tăm bất ngờ ập đến.

Cậu ấy tách khỏi cô ta, miệng vẫn cười nhăn nhở, máu còn dính trên má, và đấy là khi mắt chúng tôi giao nhau. Mặt cậu ấy chuyển sang trắng bệch.

Zoya hướng theo ánh nhìn của cậu ấy và nhướng mày thách thức khi thấy tôi.

Tôi quay đi và bắt đầu chen khỏi đám đông để trở về. Tamar cất bước bên cạnh.

“Alina,” cô ấy nói.

“Để tôi yên.”

Tôi chạy xa cô ấy. Tôi cần phải ra ngoài, phải lánh xa mọi người. Cảnh tượng trước mặt tôi bỗng nhòe đi vì nước mắt. Tôi không biết là bởi nụ hôn hay những gì đã diễn ra trước đó, nhưng tôi không thể cho ai thấy được. Tiết Dương Sư không khóc, nhất là vì một cận vệ của mình.

Và tôi có quyền gì kia chứ? Không phải tôi cũng suýt hôn Nikolai sao? Có thể tôi nên tìm gã lúc này, thuyết phục gã hôn tôi bất chấp bóng hình nào đang hiển hiện trong tâm trí.

Tôi lao khỏi chuồng ngựa và bước về phía ánh sáng chập chờn. Trời ấm và dày sương. Tôi tưởng như mình không thở được. Tôi tránh lối đi thắp đèn bên cạnh bãi chăn nuôi để tìm đến bóng râm của lùm cây bulô.

Ai đó kéo tay tôi lại.

“Alina,” Mal nói.

Tôi giãy tay ra và bước nhanh hơn, gần như chạy trốn.

“Alina, dừng lại,” cậu ấy nói, dễ dàng bắt kịp tôi dù trước đó đã bị thương.

Tôi mặc kệ cậu ấy và tiến vào rừng. Tôi có thể ngửi thấy mùi suối nước nóng đổ vào banya, hương lá cây thơm nồng bên dưới chân. Cổ họng tôi đau rát. Tất cả những gì tôi muốn làm là được ở một mình và khóc hoặc đổ bệnh, có thể cả hai.

“Chết tiệt, Alina, bồ dừng lại được không?”

Tôi không thể tỏ ra tổn thương, nên tôi liền tỏ ra tức giận.

“Bồ là đội trưởng đội cận vệ của mình,” tôi nói, mò mẫm đi vào rừng. “Bồ không nên tham gia đánh nhau như một thường dân được!”

Mal tóm lấy tay tôi và giật ngược tôi lại. “Mình là một thường dân,” cậu ấy gầm gừ. “Không phải một trong những người hành hương theo bồ hay Grisha dưới quyền hay một con chó giữ nhà được nuông chiều luôn ngồi ngoài cửa cả đêm phòng khi họa may bồ sẽ cần đến mình.”

“Tất nhiên là không rồi.” tôi giận điên người. “Bồ có nhiều chuyện hay ho hơn để làm mà. Như uống rượu say rồi đẩy lưỡi vào miệng Zoya.”

“Ít nhất cô ấy không giật thót lúc được mình chạm vào.” cậu ấy phỉ nhổ. “Bồ không muốn mình, vậy sao bồ lại quan tâm nếu cô ấy làm vậy?”

“Mình không có” tôi nói, nhưng ngôn từ thoát ra thành tiếng nức nở.

Mal thả tôi ra đột ngột đến nỗi tôi suýt ngã ra sau. Cậu ấy bước xa khỏi tôi, vùi tay vào tóc. Cử chỉ ấy làm cậu nhăn mặt. Ngón tay cậu ấy chạm vào vết thương bên thái dương. Tôi muốn hét bảo cậu ấy đi tìm Tâm Y mau. Tôi muốn đấm vào chỗ đau ấy và làm nó tệ hơn.

“Quỷ thần ạ,” cậu ấy nguyền rủa. “Mình ước gì chúng ta đã không tới đây.”

“Vậy mau đi thôi,” tôi liều mạng đề nghị. Tôi biết mình nói chuyện chẳng có lý lẽ gì cả, nhưng tôi chẳng quan tâm. “Bọn mình hãy mau trốn đi, ngay đêm nay, và quên luôn chuyện đã từng nhìn thấy nơi này.”

Cậu ấy bật cười cay đắng. “Bồ có biết mình khao khát điều đó đến thế nào không? Được ở cạnh bồ mà không bị chia cách bởi tường thành hay địa vị? Chỉ sống bình thường một lần nữa với nhau?” Cậu ấy lắc đầu. “Nhưng bồ sẽ không làm vậy, Alina.”

“Mình sẽ,” tôi quả quyết, nước mắt lăn dài hai bên má.

“Đừng đùa nữa. Bồ sẽ tìm đường quay lại thôi.”

“Mình không biết làm thế nào để sửa chữa.”

“Bồ không thể!” cậu ấy hét lên. “Chuyện vốn dĩ phải thế. Có bao giờ bồ nghĩ rằng biết đâu bồ được sinh ra để làm hoàng hậu và mình thì chẳng là gì hết?”

“Không đúng.”

Cậu ấy dõng dạc tiến về phía tôi, cành cây hắt những chiếc bóng lung lay lên mặt cậu ấy trong tranh tối tranh sáng.

“Mình không còn là binh sĩ nữa,” cậu ấy nói. “Mình không phải hoàng tử, và chắc một điều là mình chẳng phải thánh thần. Vậy mình là gì, Alina?”

“Mình...”

“Mình là cái gì?” cậu ấy thì thầm.

Giờ đây cậu ấy ở rất gần tôi. Mùi hương mà tôi luôn quen thuộc, mùi cỏ xanh thơm nồng giờ đã phai nhạt bởi mồ hôi và máu.

“Mình có phải vệ sĩ của bồ không?” cậu ấy hỏi.

Cậu ấy chậm rãi đưa tay lướt dọc cánh tay tôi, từ bờ vai đến đầu ngón tay.

“Bạn của bồ?”

Tay trái của cậu ấy cũng làm tương tự với cánh tay bên kia của tôi.

“Người hầu?”

Tôi có thể cảm nhận hơi thở của cậu ấy trên môi. Tim tôi đập thình thịch bên tai.

“Nói cho mình biết mình là ai đi.” Cậu ấy kéo tôi sát vào người, cổ tay tôi bị cậu nắm hờ.

Khi ngón tay cậu khép lại, một cơn choáng váng rung lên trong tôi, khiến đầu gối tôi lả đi. Thế giới chao nghiêng, và tôi thở dốc. Mal buông tay tôi ra như thể vừa bị phỏng.

Cậu ấy lùi khỏi tôi rồi sửng sốt. “Cái gì vậy?”

Tôi cố chớp mắt để xua đi chứng chóng mặt.

“Cái quái gì vậy?” cậu ấy hỏi lần nữa.

“Mình không biết.” Ngón tay tôi vẫn còn tê rần.

Môi cậu ấy nhếch lên thành nụ cười khô khốc. “Chuyện chúng ta sẽ chẳng bao giờ dễ dàng hết, đúng không?”

Tôi đứng bật dậy, đột nhiên thấy tức giận. “Không, Mal, không hề. Sẽ chẳng bao giờ dễ dàng hay ngọt ngào hay thoải mái với mình. Mình không thể rời khỏi Tiểu Điện được. Mình không thể chạy trốn hay vờ rằng đây không phải con người thật của mình, vì nếu mình làm thế, nhiều người nữa sẽ chết. Mình không bao giờ có thể là một Alina bình thường được nữa. Cô gái đó biến mất rồi:

“Mình muốn cô ấy quay lại,” cậu ấy cộc cằn đáp trả.

“Mình không thể quay lại!” Tôi gào to, không quan tâm ai sẽ nghe thấy. “Kể cả khi bồ tháo chiếc vòng cổ hay vảy của Hải Long khỏi mình thì bồ cũng không thể tước đoạt sức mạnh này.”

“Và nếu mình có thể? Bồ sẽ vất chúng đi chứ? Hay bồ sẽ từ bỏ?”

“Không bao giờ.”

Sự thật trong câu nói ấy bám lấy chúng tôi. Cả hai đứng đó, trong bóng tối của rừng cây, và tôi nhận thấy mảnh vỡ trong tim lại đâm sâu hơn. Tôi biết nó sẽ để lại những gì một khi cơn đau biến mất: Nỗi cô đơn, quạnh vắng, một vết nứt sâu hoắm sẽ không bao giờ lành, bến bờ tuyệt vọng của vực sâu tăm tối đã một lần tôi thoáng nhìn thấy trong mắt của Hắc Y.

“Đi thôi,” cuối cùng Mal nói.

“Đi đâu?”

“Về Tiểu Điện. Mình sẽ không bỏ rơi bồ trong rừng vậy đâu.”

Chúng tôi đi lên đồi trong im lặng và trở về cung điện thông qua buồng ngủ của Hắc Y. Thật may là phòng sinh hoạt chung không có ai cả.

Ở cửa phòng, tôi quay sang Mal.

“Mình thấy anh ta,” tôi nói. “Mình thấy Hắc Y. Trong thư viện. Trong gian thờ. Lúc thuyền Chim Ruồi suýt đắm ở Vực Tối. Trong phòng, vào cái đêm bồ muốn hôn mình.”

Cậu ấy nhìn tôi chằm chằm.

“Mình không biết chúng là ảo giác hay sự trừng phạt nữa. Mình không kể với bồ vì mình tưởng mình đang mất trí. Và bởi vì mình nghĩ rằng bồ vốn đã hơi sợ mình rồi.”

Mal mở miệng, rồi ngậm lại, rồi lại làm thế lần nữa. Kể cả lúc đó, tôi vẫn mong cậu ấy sẽ phủ nhận điều đó. Tuy nhiên, cậu ấy quay lưng bỏ đi. Cậu băng qua phòng ở của cận vệ, chỉ dừng lại để chộp lấy chai kvas đặt trên bàn, rồi khẽ đóng cánh cửa lại sau lưng.

Tôi chuẩn bị đi ngủ và trườn vào chăn, nhưng vì quá nóng nên tôi đá chúng thành một đống dưới chân. Tôi nằm ngửa mặt nhìn lên mái vòm lát xà cừ có hình chòm sao. Tôi muốn đập cửa phòng Mal, xin lỗi cậu ấy, nói rằng tôi đã làm rối tung mọi chuyện, rằng đáng ra ngày đầu tiên đặt chân lên Os Alta ấy chúng tôi nên nắm tay nhau. Nhưng cuối cùng mọi chuyện liệu có nghĩa lý gì không?

Những người như cô và ta không thể có cuộc sống bình thường.

Không có cuộc sống bình thường. Chỉ chiến tranh và sợ hãi và những rạn vỡ vô hình luôn khiến chúng tôi phải dè chừng. Bao năm nay tôi luôn khao khát trở thành người con gái được Mal yêu thích. Có lẽ chuyện đó đã không thể trở thành sự thật nữa rồi.

Không có người nào giống như chúng ta đâu, Alina. Và sẽ không bao giờ có.

Nước mắt chảy xuống nóng hổi và căm phẫn. Tôi úp mặt vào gối để không ai nghe mình khóc. Tôi nức nở, và khi nước mắt đã cạn khô, tôi chìm vào giấc ngủ trăn trở.

“Alina.”

Tôi tỉnh dậy với nụ hôn của Mal, những đụng chạm khẽ khàng trên thái dương, mí mắt, chân mày. Ánh sáng từ ngọn nến leo lét trên chiếc bàn đặt cạnh giường hắt lên mái tóc nâu của Mal trong lúc cậu cúi xuống hôn lên hõm sâu trên cổ tôi.

Tôi ngần ngại một lúc, bối rối vì chưa tỉnh hẳn, rồi tôi vòng tay ôm lấy Mal và kéo cậu ấy lại gần hơn. Tôi không quan tâm đến chuyện hai đứa vừa cãi nhau, chuyện cậu ấy hôn Zoya, chuyện cậu ấy rời bỏ tôi, và tất cả mọi chuyện tưởng chừng bất khả dĩ. Điều duy nhất tôi quan tâm là cậu ấy đã đổi ý. Cậu ấy quay lại, và tôi không cô đơn.

“Mình nhớ bồ, Mal,” tôi thì thầm bên tai cậu. “Mình nhớ bồ nhiều lắm.”

Tay tôi trượt lên lưng và quấn quanh cổ cậu ấy. Mal hôn tôi lần nữa, và tôi thở phào khi môi cậu ấy áp lên môi tôi. Tôi cảm nhận được sức nặng từ thân thể cậu ấy và đưa tay xoa những cơ bắp căng cứng trên cánh tay cậu. Nếu Mal vẫn còn ở bên tôi, nếu cậu ấy vẫn yêu tôi, thì tôi vẫn còn hy vọng. Tim tôi đập mạnh trong lồng ngực trong lúc hơi ấm lan tỏa khắp người. Không có âm thành nào khác ngoài tiếng thở và thân thể chúng tôi cọ xát vào nhau. Cậu ấy đang hôn lên cổ tôi, lên xương quai xanh, ngấu nghiến da thịt tôi. Tôi rùng mình và áp sát vào cậu hơn.

Đây là những gì tôi muốn, không phải sao? Tìm cách nào đó để hàn gắn vết nứt giữa cả hai? Nhưng một thoáng hoang mang chợt xuyên qua người tôi. Tôi cần nhìn mặt cậu ấy, để biết rằng chúng tôi vẫn ổn. Tôi đưa tay ôm lấy mặt cậu, nâng cằm cậu lên, và khi mắt chúng tôi giao nhau, tôi rụt tay lại trong kinh hoàng.

Tôi nhìn vào mắt Mal - màu xanh biếc thân thương mà tôi nhớ rõ hơn màu mắt của chính mình. Ngoại trừ việc chúng không có màu xanh. Trong ánh đèn leo lét, mắt của cậu ấy sáng màu xám đá thạch anh.

Rồi cậu ấy mỉm cười, nụ cười băng giá và quỷ quyệt mà tôi chưa từng thấy qua bao giờ.

“Ta cũng nhớ cô, Alina.” Giọng nói đó. Lạnh lẽo và sắc lẻm như thủy tinh.

Đường nét của Mal nhòe đi thành cái bóng rồi tái tạo trở lại như một khuôn mặt từ sương mù. Nhợt nhạt, xinh đẹp, mái tóc đen dày, khuôn cằm hoàn hảo.

Hắc Y dịu dàng đặt một tay lên má tôi. “Sớm thôi,” anh ta rì rầm.

Tôi hét lên. Anh ta vỡ ra thành những cái bóng rồi biến mất.

Tôi lao khỏi giường, vòng tay ôm lấy mình. Tôi nổi da gà, toàn thân run lên vì sợ hãi và ký ức về ham muốn vừa có. Tôi đoán trước Tamar hay Tolya sẽ tông cửa bước vào. Lời nói dối chờ sẵn trên môi.

“Ác mộng,” tôi sẽ nói. Và ngôn từ sẽ thoát ra trầm ổn, đáng tin, bất chấp nhịp tim gấp gáp trong lồng ngực và tiếng hét đang chực dâng trong cuống họng.

Nhưng căn phòng vẫn yên tĩnh. Không ai đến cả. Tôi đứng run rẩy trong bóng tối cận kề.

Tôi lẩy bẩy hít một hơi. Rồi lặp lại lần nữa.

Tôi đóng cửa phòng và tựa lưng vào đó, nhìn chằm chằm đống chăn nhàu nhĩ trên giường. Tôi sẽ không ngủ lại. Sẽ không bao giờ ngủ lại. Tôi liếc nhìn đồng hồ trên lò sưởi. Trời rất mau sáng trong mùa này, nhưng phải mấy tiếng nữa toàn cung điện mới tỉnh giấc.

Tôi lục lọi đống quần áo còn giữ lại từ chuyến đi trên tàu Volkvolny và lôi ra một cái áo khoác màu nâu xám cùng khăn choàng cổ dài. Mặc thế trong thời tiết này quá nóng, nhưng tôi không quan tâm. Tôi mặc thêm áo ngoài đồ ngủ, quấn khăn quanh đầu và cổ, rồi mang giày vào.

Trong lúc lẻn vào phòng sinh hoạt chung, tôi nhận ra cánh cửa dẫn đến nơi ở của cận vệ đã đóng chặt. Nếu Mal và cặp sinh đôi đang ở trong đó, hẳn họ đang ngủ rất say. Hoặc có khi Mal đang ở đâu bên dưới mái vòm của Tiểu Điện, đắm chìm trong vòng tay của Zoya. Tim tôi quặn lên đau nhói. Tôi mở cánh cửa bên trái và nhanh chân chạy ngang dãy hành lang tối om, tiến về phía khuôn viên thinh lặng.

HÁ MUÔN TRÙNG VÂY Nguyên tác: Siege and Storm ebook©MotSAch TVE-4u©vctvegroup —★— Nhà xuất bản: Trẻ - 2014
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.