Con đườnq lát sỏi uốn quanh dẫn chúng tôi đi khỏi khuôn viên lâu đài, băng qua những cánh đồng cỏ xanh cuồn cuộn, công trình kiến trúc đắt tiền và những bức tường cây cối cao vời xây theo lối mê cung. Tolya, vốn dĩ rất trầm tĩnh và im lặng, ngọ nguậy trên yên ngựa suốt, môi mím chặt rầu rĩ.
“Có chuyện gì sao?” tôi hỏi.
Những tưởng Tolya sẽ không trả lời, nhưng rồi anh cất tiếng, “Ở đây có mùi ủy mị. Như thể ai cũng yếu đuối hơn.”
Tôi đưa mắt nhìn người chiến binh khổng lồ. “So với anh thì ai cũng yếu đuối hết, Tolya.”
Thường thì Tamar sẽ là người cười cợt tâm trạng của anh mình, nhưng câu nói của cô ấy làm tôi ngạc nhiên, “Anh ấy đúng đấy. Nơi đây giống như đang chết dần.”
Họ chẳng giúp tôi thấy bình tĩnh hơn chút nào. Những khán giả trong phòng thiết triều đã đủ làm tôi hoang mang, và tôi vẫn còn sốc trước cơn giận của mình trước Đức vua, dù trời đất chứng giám, ông ta đáng bị thế. Ông ta là một tên biến thái thô tục thích quấy rối hầu gái, đừng nói đến việc ông ta còn là một hôn quân sa đọa đã dọa sẽ chém đầu tôi và Mal trong vòng vài phút. Chỉ nghĩ đến thôi đã khiến tim tôi nhói đau vì nỗi căm hờn cay đắng.
Tim tôi đập mạnh hơn khi bước vào đường hầm rừng cây. Những nhánh cây ép sát chúng tôi và, ở trên cao, cành của chúng quấn chặt lấy nhau tạo thành tấm màn xanh tốt. Lần cuối cùng tôi thấy đường hầm này, nó đã trơ trụi biết bao.
Chúng tôi bước ra ánh mặt trời sáng lóa. Bên dưới là Tiểu Điện.
Mình nhớ nó , tôi chợt nhận ra. Tôi nhớ những mái vòm bằng vàng rạng rỡ, những bức tường kì lạ khắc bao hình ảnh quái thú, cả có thật lẫn trong tưởng tượng. Tôi nhớ mặt hồ xanh biếc lấp lánh tựa một góc trời, hòn đảo tí hon nhô lên đâu đó chệch trung tâm, lều của Tiết Độ Sư tạo thành một đốm trắng ven bờ. Đấy là một nơi độc nhất vô nhị. Tôi ngạc nhiên khi nhận ra đối với tôi nó giống một tổ ấm đến thế nào.
Nhưng không phải thứ gì cũng vẹn nguyên như cũ. Binh sĩ Thượng Quân đứng gác quanh khu vực, súng trường đeo trên vai. Tôi không nghĩ họ sẽ chống cự nổi một đoàn Độc Tâm Y, Tiết Khí Sư và Tiết Hỏa Sư đầy quyết tâm đâu, nhưng thông điệp đã quá rõ ràng: Grisha không được tin tưởng.
Một nhóm người hầu mặc đồ xám đứng chờ chúng tôi ở cửa để dắt ngựa.
“Sẵn sàng chưa?” Mal thì thầm trong lúc giúp tôi xuống ngựa.
“Mình ước gì mọi người thôi hỏi mình câu đó. Trông mình không sẵn sàng à?”
“Trông bồ rất sẵn sàng như lúc mình lén bỏ nòng nọc vào súp và bồ lỡ nuốt phải nó ấy.”
Tôi cố nén cười, cảm thấy bớt lo lắng một chút. “Cảm ơn đã nhắc,” tôi đáp trả. “Hình như mình chưa bao giờ trả ơn bồ về vụ đó thì phải.”
Tôi dừng lại để vuốt thẳng nếp áo kefta , cố câu giờ để chân ngừng run rẩy. Khi tôi bước lên cầu thang ở cổng, những người khác đi theo sau. Người hầu mở tung cửa, và chúng tôi tiến vào trong. Cả đoàn băng qua một căn buồm tối lạnh để đến với Hành lang Mái vòm vàng.
Căn phòng có kiến trúc hình lục giác với kích thước của một nhà thờ lớn. Những bức tường chạm trổ của nó được dát xà cừ, phủ bên trên là những mái vòm khổng lồ bằng vàng trông như đang lơ lửng ở một độ cao khó tin vô cùng. Có bốn chiếc bàn được xếp thành hình vuông ở giữa phòng, Những Grisha đợi chúng tôi ở đó. Bất kể số lượng giảm nhiều, họ vẫn tuân theo thứ tự, đứng hoặc ngồi thành từng nhóm thân cận gồm đỏ, tím, và xanh.
“Họ thích mấy màu sặc sỡ thật đấy,” Tolya càu nhàu.
“Đừng mớm ý tưởng cho tôi,” tôi khẽ bảo. “Biết đâu tôi lại bắt cận vệ riêng mặc quần bó màu vàng chóe thì hay.”
Lần đầu tiên tôi nhìn thấy biểu cảm gần giống với sợ hãi xuất hiện trên mặt anh ta.
Chúng tôi bước tới trước, và hầu hết Grisha đều đứng dậy. Một nhóm trẻ tuổi, và với nỗi băn khoăn nhức nhối, tôi chợt nhận ra khá nhiều Grisha già dặn và kinh nghiệm hơn đã chọn theo phe Hắc Y. Hoặc có khi họ thông minh nên chọn chạy trốn.
Tôi tưởng chỉ một số ít Tâm Y ở lại. Họ là Grisha cấp cao nhất, những chiến binh đáng giá nhất, gần gũi với Hắc Y nhất.
Nhưng vẫn còn vài khuôn mặt thân quen. Sergei là một trong những Độc Tâm Y đã quyết định ở lại. Maria và Nadia đứng cùng Tiết Độ Sư. Tôi ngạc nhiên khi thấy David cúi người ngồi ở bàn của Sáng Chế Gia. Tôi biết anh ta thấy dằn vặt vì Hắc Y, nhưng điều đấy đã không ngăn anh ta siết cái vòng sừng hươu lên cổ tôi. Có lẽ đấy là lý do anh ta không chịu nhìn tôi. Hoặc có lẽ anh ta chỉ mong được về xưởng làm việc.
Chiếc ghế màu đen của Hắc Y đã được tháo dỡ. Bàn của anh ta trống trơn.
Sergei là người đầu tiên bước tới. “Alina Starkov,” anh ta căng thẳng cất tiếng. “Tôi rất mừng được đón cô trở về Tiểu Điện.” Tôi nhận ra anh ta đã không cúi chào.
Căng thẳng dâng cao và phập phồng trong gian phòng như một vật thể sống. Một phần trong tôi muốn đập tan nó. Dễ thôi mà. Tôi có thể nhoẻn miệng rồi cười to, ôm chầm Marie và Nadia. Dù chưa bao giờ thuộc về nơi đây nhưng tôi diễn trò khá tốt. Thật nhẹ nhõm khi trở lại giả vờ là một trong số họ một lần nữa. Nhưng tôi nhớ đến những lời cảnh cáo của Nikolai và ráng kiềm chế. Sự yếu đuối là lớp vỏ bọc.
“Cảm ơn, Sergei,” tôi nói, không giữ chút lễ nghi. “Tôi thấy vui vì được ở đây.”
“Có nhiều lời đồn về chuyện cô trở về,” anh ta nói. “Nhưng lời đồn về cái chết của cô cũng vậy.”
“Anh thấy đấy, tôi còn sống khỏe sau hàng tuần rong ruổi trên Vy.”
“Người ta nói cô đồng hành cùng con trai thứ của Đức vua,” Sergei lại bảo.
“Đúng vậy,” tôi hài lòng đáp lời. “Anh ấy đã giúp tôi trong trận chiến với Hắc Y.”
Căn phòng bắt đầu huyên náo.
“Trên Vực Tối sao?” Sergei thắc mắc.
“Trên Chân Hải,” tôi chỉnh lại. Tiếng rì rầm vang lên trong đám đông. Tôi giơ tay lên và, may mắn làm sao, họ đều im bặt. Để thuộc hạ lắng nghe cô từ những việc nhỏ, rồi họ sẽ nghe lời cô làm những việc lớn. “Tôi có hàng ngàn câu chuyện để kể và thông tin để phổ biến,” Tôi tiếp tục. “Nhưng điều đó có thể đợi. Tôi có mục đích khác khi trở về Os Alta.”
“Mọi người đang bàn về một lễ cưới,” Sergei thăm dò.
Chà, Nikolai sẽ thích lắm đây.
“Tôi không trở về đây để làm cô dâu,” tôi giải thích. “Tôi về đây vì một lý do duy nhất.” Đấy không hẳn là sự thật, nhưng tôi không muốn bàn về bộ khuếch đại thứ ba trong một căn phòng toàn những Grisha với lòng trung thành đáng ngờ. Tôi hít một hơi. Đến lúc rồi. “Tôi trở về để lãnh đạo Hạ Quân.”
Mọi người bắt đầu nói cùng lúc. Vài tiếng reo thích thú, vài tiếng la giận dữ. Tôi thấy Sergei trao đổi ánh mắt với Marie. Khi căn phòng im lặng trở lại, anh ta liền bảo, “Chúng tôi cũng đoán vậy.”
“Đức vua đã đồng ý để tôi chỉ huy.” Tạm thời, tôi thầm nghĩ nhưng không nói ra.
Tiếng la hét và bàn tán lại nổ ra.
Sergei đằng hắng, “Alina, cô là Tiết Dương Sư, và chúng tôi thấy biết ơn vì cô trở về an toàn, nhưng cô không đủ tiêu chuẩn để dẫn dắt một chiến dịch quân sự.”
“Đủ tiêu chuẩn hay không thì tôi vẫn được Đức vua chúc phúc.”
“Thế thì chúng tôi sẽ đệ đơn phản kháng. Tâm Y là cấp cao nhất của Grisha, phải để họ lãnh đạo Hạ Quân mới đúng.”
“Đấy là anh nói thôi, đồ khát máu.”
Ngay khi nghe thấy chất giọng ngọt ngào ấy tôi đã biết nó thuộc về ai, nhưng tim tôi vẫn quặn lên khi nhìn thấy mái tóc đen bồng bềnh ấy. Zoya đi xuyên qua đám đông Tiết Độ Sư, dáng vẻ uyển chuyển trong áo lụa mùa hè xanh mướt khiến đôi mắt cô ta lấp lánh như đá quý -những viên đá quý với lông mi dài thượt đáng sợ.
Tôi phải cố hết sức mới không quay lại và quan sát phản ứng của Mal. Zoya là người Grisha đã làm đủ mọi cách để làm cuộc sống của tôi ở Tiểu Điện trở nên khổ sở. Cô ta chế nhạo tôi, nói xấu tôi, thậm chí còn làm gãy hai cái xương sườn của tôi. Cô ta cũng là người con gái Mal thấy hứng thú ở Kribirsk không lâu về trước. Tôi không chắc chuyện gì đã xảy ra giữa họ, nhưng tôi không nghĩ cả hai chỉ tán chuyện sôi nổi thôi đâu.
“Tôi đại diện cho toàn thể Tiết Độ Sư,” Zoya phát biểu. “Và chúng tôi sẽ nghe lệnh Tiết Dương Sư”
Tôi cố không để lộ vẻ sững sờ. Cô ta là người cuối cùng tôi nghĩ sẽ ủng hộ tôi. Cô ta đang chơi trò gì đây?
“Không phải tất cả,” Marie yếu ớt cất tiếng. Tôi biết mình không nên ngạc nhiên, nhưng câu nói đó vẫn tổn thương ghê gớm.
Zoya bật cười khinh thị. “Vâng, chúng tôi đều biết cô ủng hộ Sergei trên mọi phương diện mà, Marie. Nhưng đây không phải một cuộc hẹn đêm khuya ở banya đâu. Chúng ta đang nói về tương lai của Grisha và toàn bộ Ravka.”
Tiếng cười khúc khích vang lên sau câu nói của Zoya, và Maria đỏ mặt xấu hổ.
“Đủ rồi, Zoya,” Sergei gắt gỏng.
Một Tiết Độ Sư tôi không biết tên tiến về phía trước. Anh ta có nước da ngăm đen và vết sẹo mờ trên má trái. Anh ta mặc áo có thêu hoa văn Tiết Hỏa Sư.
“Marie nói đúng,” anh ta đồng tình. “Cô không phải người đại diện cho tất cả, Zoya. Tôi muốn thấy một Tiết Độ Sư làm người lãnh đạo Hạ Quân hơn, không phải là cô ta.” Anh ta chỉ tay về phía tôi ra chiều kết tội. “Cô ta thậm chí còn không được nuôi dạy ở đây.”
“Đúng vậy!” Một Tâm Y hét lên. “Cô ta còn chưa làm Grisha được một năm nữa!”
“Grisha được sinh ra, không phải được tạo thành,” Tolya gầm gừ.
Dĩ nhiên , tôi thầm thở dài trong bụng. Anh ta sẽ chọn đúng lúc này để lộ diện.
“Còn ngươi là ai?” Sergei chất vấn, vẻ kiêu ngạo bẩm sinh hiện lên rõ ràng.
Tay của Tolya tìm đến thanh kiếm lưỡi cong của mình. “Ta là Tolya Yul-Baatar. Ta được nuôi dạy ở một nơi cách xa cung điện chết chóc này, và ta rất vinh hạnh được chứng tỏ rằng mình có thể làm tim ngươi ngừng đập.”
“Ngươi là Grisha?” Sergei hoài nghi vặn hỏi.
“Cũng như ngươi thôi,” Tamar đáp lời, đôi mắt vàng kim chợt lóe sáng.
“Còn ngươi là?” Sergei hỏi Mal.
“Tôi chỉ là một cận vệ,” Mal trả lời, bước đến đứng cạnh tôi. “Cận vệ của cô ấy.”
“Chúng tôi cũng vậy,” Fedyor thêm vào. “Chúng tôi trở về Os Alta để phụng sự Tiết Dương Sư, không phải một gã trai bộ tịch nào hết.”
Một Tâm Y khác đứng dậy. “Ngươi chỉ là một thằng hèn đã bỏ trốn khi Hắc Y thất bại. Ngươi không có quyền đến đây mạt sát bọn ta.”
“Ả ta thì sao hả?!” Một Tiết Khí Sư hét lên. “Làm sao ngươi biết ả ta không thông đồng với Hắc Y? Ả đã giúp hắn phá hủy Novokribirsk.”
“Và ngủ với hắn!” Một giọng khác gào to.
Không phủ nhận , giọng Nikolai vang lên trong đầu tôi.
“Quan hệ của cô với Nikolai Lantsov là gì hả?” Một Sáng Chế Gia gặng hỏi.
“Quan hệ của cô với Hắc Y nữa?” tiếp đến là một giọng the thé.
“Điều đó có quan trọng không?” Tôi thản nhiên hỏi, nhưng tôi có thể nhận thấy cơn kiềm chế của mình đang dần tan biến.
“Dĩ nhiên là có rồi,” Sergei đáp trả. “Sao chúng tôi có thể bảo đảm về lòng trung của cô?”
“Anh không có quyền chất vấn cô ấy!” Một Tiết Độ Sư hét lên.
“Tại sao?” Một Tâm Y độp lại. “Vì ả là thánh sống à?”
“Tống cổ ả vào tù đi, đấy là nơi dành cho ả!” Người nào đó gào to. “Mau đuổi ả và đám tiện dân của ả ra khỏi Tiểu Điện.
Tolya với tay lấy kiếm. Tamar và Sergei cùng giơ tay lên. Tôi thấy Marie lôi đá lửa ra và nhận ra luồng gió xoáy của Tiết Khí Sư thổi tung vạt áo kefta của mình. Tôi tưởng mình đã sẵn sàng đối mặt họ rồi, nhưng tôi chưa sẵn sàng cho đợt sóng điên cuồng vừa chạy dọc khắp người. Vết thương trên vai chợt nhói đau, và thứ gì đó trong tôi vỡ òa mạnh mẽ.
Tôi nhìn thẳng vào khuôn mặt khinh khi của Sergei, và sức mạnh của tôi dâng cao với chủ đích rõ ràng lẫn ác ý. Tôi giơ tay. Nếu họ muốn một bài học thì tôi sẽ cho họ thấy. Cứ ở đó mà tranh cãi trên cái xác tan tành của Sergei đi. Tay tôi vung ra giữa không trung, chém về phía anh ta. Ánh sáng là lưỡi dao được mài sắt từ cơn thịnh nộ của tôi.
Ở giây cuối cùng, chút lí trí còn sót lại đâm xuyên qua làn sương giận dữ đang âm ỉ trong tôi. Không , tôi hốt hoảng thầm nghĩ trong lúc nhận ra mình đang định làm gì. Tâm trí quay cuồng vì rối loạn. Tôi vung chệch hướng và chém Vết Cắt lên cao.
Một tiếng Rắc inh tai làm rúng động căn phòng. Đoàn Grisha gào thét và lùi lại, nép mình vào tường.
Ánh sáng tràn vào từ vết nứt lởm chởm phía trên chúng tôi. Tôi đã chém vỡ mái vòm bằng vàng như một quả trứng khổng lồ.
Bầu không khí im lặng theo sau trong lúc tất cả Grisha quay về phía tôi với vẻ kinh hoàng. Tôi nuốt nước bọt, ngạc nhiên trước những gì mình đã làm và khiếp đảm trước những gì mình suýt làm. Tôi nhớ đến lời khuyên của Nikolai và tỏ ra cứng rắn. Họ không thể nhìn thấy nỗi sợ của tôi.
“Các người nghĩ Hắc Y rất mạnh sao?” tôi hỏi, giật mình trước chất giọng lạnh tanh của mình. “Các người không biết anh ta có thể làm được những gì đâu. Tôi là người duy nhất đã chứng kiến khả năng của anh ta. Tôi là người duy nhất đã đối mặt với anh ta và sống sót để kể lại chuyện đó.”
Giọng nói của bản thân vang bên tai như một người lạ, nhưng tôi cảm nhận được tiếng vọng của sức mạnh rung lên khắp người, và tôi tiếp tục. Tôi chậm rãi quay lại, nhìn vào từng ánh mắt sững sờ.
“Tôi không quan tâm nếu các người nghĩ tôi là Thánh sống hay kẻ ngốc hay con điếm của Hắc Y. Nhưng nếu muốn ở lại Tiểu Điện, các người sẽ nghe lệnh tôi. Nếu không thích thế thì các người sẽ đi ngay đêm nay, hoặc tôi sẽ đem các người xích lại. Tôi là binh sĩ. Là Tiết Dương Sư. Là cơ hội duy nhất mà các người có.”
Tôi băng qua căn phòng và mở tung cánh cửa dẫn vào phòng ngủ của Hắc Y, thầm cảm ơn vì chúng không bị khóa.
Tôi đi trong vô định xuống hành lang, không chắc mình đang hướng về đâu, nôn nóng rời khỏi căn phòng vừa rồi trước khi ai đó kịp thấy mình đang run rẩy.
Một cách may mắn, tôi đến được phòng quân sự. Mal vào sau tôi, và trước khi cậu ấy đóng cửa, tôi nhìn thấy Tolya và Tamar đứng gác bên ngoài. Fedyor và những người khác chắc vẫn chưa đi. Mong rằng họ sẽ dàn hòa với những Grisha còn lại. Hoặc có thể họ sẽ giết chóc lẫn nhau.
Tôi đi qua đi lại trước tấm bản đồ Ravka cổ xưa trải khắp chiều dài bức tường.
Mal hắng giọng. “Mình nghĩ mọi chuyện diễn ra suôn sẻ đây:
Tiếng cười nắc nẻ cuồng loạn thoát khỏi môi tôi.
“Trừ khi bồ định đánh sập cả trần nhà để đè đầu chúng ta,” cậu ấy nói. “Nếu thế thì mình đoán đấy chỉ là chiến thắng cục bộ thôi.”
Tôi cắn móng tay cái và tiếp tục đi qua lại. “Mình phải làm họ chú ý”
“Nghĩa là bồ muốn làm thế?”
Mình suýt đã giết người. Mình đã muốn giết người. Hoặc mái vòm hoặc Sergei, mà chữa lành Sergei vất vả hơn nhiều.
“Không hẳn,” tôi thú nhận.
Bỗng nhiên, mọi sức lực như rời khỏi người tôi. Tôi ngồi phịch xuống ghế cạnh chiếc bàn dài và vùi đầu lên tay. “Bọn họ sẽ đi hết cho coi,” tôi rên rỉ.
“Có thể,” Mal nói, “Nhưng mình không nghĩ vậy.”
Tôi giấu mặt sâu hơn vào hai cánh tay. “Mình đang đùa ai chứ? Mình không thể làm được. Đây giống như một trò đùa tồi tệ vậy.”
“Mình đâu có nghe ai cười,” Mal an ủi. “Với một người không biết mình đang làm gì thì bồ đang xoay xở khá tốt đó.”
Tôi hé mắt nhìn cậu ấy. Mal đang lên bàn, hai tay khoanh lại, trên môi phảng phất nụ cười.
“Mal, mình đã đục một lỗ trên trần.”
“Một cái lỗ rất hoành tráng.”
Tôi nửa khóc nửa cười mà thở phù một cái. “Chúng mình phải làm gì khi trời mưa đây?”
“Làm như thường lệ,” cậu ấy bảo. “Giữ cho khô ráo.”
Có tiếng gõ cửa, rồi Tamar ló đầu vào. “Người hầu muốn biết liệu cô có ngủ trong phòng của Hắc Y không.”
Tôi biết mình phải làm vậy. Tôi chỉ không thích thế. Tôi xoa tay khắp mặt rồi nhấc người khỏi ghế. Ở Tiểu Điện chưa đến một tiếng mà tôi đã kiệt sức rồi. “Đi xem đã nào.”
Buồng ngủ của Hắc Y ở ngay cuối hành lang tính từ phòng quân sự. Một người hầu mặc áo choàng màu than dẫn chúng tôi vào phòng sinh hoạt chung rộng rãi và có phần trịnh trọng với một chiếc bàn dài và vài cái ghế hình thù kì quặc. Mỗi bức tường đều lắp cửa đôi.
“Những cánh cửa này là lối đi dẫn ra khỏi Tiểu Điện, moi soverenyi ,” người hầu nói, đưa tay về bên phải. Cô ấy chỉ về phía cánh cửa bên trái, “Còn chúng dẫn đến buồng ngủ của cận vệ.”
Cánh cửa đối diện chúng tôi không cần phải giải thích. Kích thước của nó đúng bằng khoảng cách từ sàn nhà đến trần cao, và thớ gỗ màu đen với gia huy của Hắc Y trên đó, mặt trời khi nhật thực.
Tôi thấy mình chưa đủ sẵn sàng để đối mặt với nó, nên tôi thong thả đến chỗ buồng ngủ của cận vệ và ngó vào trong. Phòng sinh hoạt chung của họ có vẻ ấm cúng hơn một chút. Nó có bàn tròn để chơi bài, vài chiếc ghế bọc dày được đặt xung quanh một lò sưởi lát đá nhỏ để giữ ấm vào mùa đông. Tôi nhìn thấy một dãy giường tầng qua cánh cửa khác.
“Tôi nghĩ Hắc Y từng có nhiều cận vệ hơn,” Tamar nói.
“Và mất nhiều hơn,” tôi đáp lại.
“Chúng ta có thể tuyển thêm người.”
“Tôi nghĩ đến rồi,” Mal cất tiếng. “Nhưng tôi không biết chuyện đó cần thiết không, và càng không chắc mình phải tin ai.”
Tôi đồng ý. Tôi tin tưởng Tolya và Tamar phần nào, nhưng người duy nhất tôi an tâm là Mal.
“Có lẽ chúng ta nên tuyển chọn từ đoàn hành hương,” Tamar đề nghị. “Vài người trong bọn họ là cựu binh. Hẳn sẽ có một số chiến đấu giỏi, và chắc chắn họ sẽ bán mạng vì cô.”
“Không có cửa đâu,” tôi phản đối. “Đức vua chỉ cần nghe một tiếng ‘Sankta Alina’ là tôi bị treo cổ ngay. Chưa kể, tôi không chắc mình muốn được bảo vệ bởi một kẻ nghĩ rằng tôi có thể đội mồ sống dậy.”
“Chúng mình sẽ cố vậy,” Mal kết luận.
Tôi gật đầu. “Được rồi. Và...ai đó hỏi thử vụ sửa trần nhà được không?”
Nụ cười đồng loạt nở trên môi Tolya và Tamar. “Cứ để nó vậy mấy ngày nữa đi?”
“Không,” tôi bật cười. “Tôi không muốn cả phòng sập xuống đâu. Nói với Sáng Chế Gia ấy. Họ biết mình nên làm gì.” Tôi xoa ngón cái lên vết sẹo nhô lên giữa lòng bàn tay. “Nhưng bảo họ đừng làm hoàn hảo quá,” tôi thêm vào. Những vết sẹo là lời nhắc hiệu nghiệm nhất.
Tôi quay về phòng sinh hoạt chính và nói với người hầu đứng ở cửa. “Tối nay chúng tôi sẽ ăn ở đây,” tôi bảo. “Cô đem khay thức ăn tới được chứ?”
Người hầu gái nhướng mày, rồi cúi chào và quay đi. Tôi nhăn mặt. Đáng ra tôi phải ra lệnh, không phải yêu cầu.
Tôi để Mal và cặp sinh đôi bàn lịch canh gác rồi đến chỗ cánh cửa màu đen. Tay nắm cửa là hai mảnh trăng khuyết được làm từ thứ gì giống như xương. Khi tôi nắm lấy chúng và kéo ra, không có tiếng kẽo kẹt hay răng rắc của bản lề gì cả. Cửa được mở ra không một tiếng động.
Một người hầu đã thắp đèn trong buồng ngủ của Hắc Y. Tôi quan sát căn phòng và thở một hơi thật dài. Tôi mong chờ điều gì chứ? Một ngục tối? Một hố sâu? Rằng Hắc Y ngủ lơ lửng trên một cành cây?
Buồng ngủ có hình lục giác, tường phòng bằng gỗ tối màu được chạm trổ tạo nên ảo giác như khu rừng xum xuê với những thân cây mỏng manh. Trên đỉnh giường ngủ có rèm che là trần nhà mái vòm được đính đá vỏ chai màu đen bóng được dát kèm xà cừ thành hình những chòm sao. Đấy là một căn phòng kì lạ và rõ ràng khá xa hoa, nhưng vẫn chỉ là căn phòng ngủ.
Kệ sách trống rỗng. Bàn và tủ đầu giường cũng vậy. Tất cả đồ đạc của anh ta chắc đã bị tịch thu, có khi bị thiêu hủy hay đập nát cũng không chừng. Tôi cho là mình nên mừng vì Đức Vua đã không phá sập toàn bộ Tiểu Điện.
Tôi đến bên cạnh giường và đưa tay vuốt lớp vải mát lạnh trên gối. Thật tốt khi biết rằng phần nào đó trong anh ta vẫn là con người, rằng anh ta vẫn nằm xuống nghỉ ngơi vào mỗi đêm như bao kẻ khác. Nhưng liệu tôi có thể ngủ trên giường của anh ta, dưới trần nhà của anh ta hay không?
Chợt giật mình, tôi nhận ra căn phòng có mùi của anh ta. Tôi thậm chí còn chưa bao giờ để ý anh ta có mùi hương riêng. Tôi nhắm chặt mắt lại và hít thở sâu. Gì ấy nhỉ? Một thoáng mát lạnh của gió mùa đông. Những nhánh cây trần. Mùi của xa vắng, của đêm đen.
Vết thương trên vai tôi nhói lên, và tôi mở mắt. Cửa phòng ngủ đã đóng kín, tôi không nghe tiếng chúng sập lại.
“Alina.”
Tôi quay phắt lại. Hắc Y đang đứng ở phía bên kia giường.
Tôi đưa tay lên miệng để ngăn tiếng thét của mình.
Đây không phải sự thật, tôi tự nhủ. Chỉ là một ảo giác nữa thôi. Như lúc trên Vực Tối.
“Alina của ta,” anh ta khẽ nói. Khuôn mặt điển trai không một vết sẹo. Hoàn hảo vô cùng.
Mình sẽ không hét, vì đây không phải sự thật, và khi mọi người chạy đến xem thì sẽ không có gì cả.
Anh ta chậm rãi bước quanh giường. Chân đi không phát ra tiếng động.
Tôi nhắm mắt lại, đưa tay đè lên mắt thật chặt và đếm đến ba. Nhưng khi mở mắt ra lần nữa, anh ta đang đứng ngay trước mặt. Mình sẽ không hét.
Tôi lùi lại một bước, cảm nhận được bức tường sau lưng. Tiếng nấc nghẹn chợt thoát khỏi cổ họng.
Mình sẽ không hét.
Anh ta vươn tay ra.Anh ta không thể chạm vào mình, tôi tự nhủ. Tay của anh ta sẽ xuyên qua người mình như một bóng ma. Anh ta không có thật.
“Cô không thể chạy trốn khỏi ta,”anh ta thì thầm.
Từng đầu ngón tay lướt trên má tôi. Rắn chắc và rất thật. Tôi cảm nhận được chúng.
Nỗi sợ chạy dọc khắp người. Tôi vung tay lên, và ánh sáng tràn khắp phòng trong luồng sóng rực rỡ được bao phủ bởi hơi nóng. Hắc Y biến mất.
Tiếng bước chân rầm rập vang lên ở căn phòng bên ngoài. Cánh cửa bật mở. Mal và cặp sinh đôi lao vào, vũ khí sẵn sàng trong tay.
“Chuyện gì vừa xảy ra vậy?” Tamar gặng hỏi, quét mắt nhìn khắp căn phòng vắng.
“Không có gì,” Tôi nói, cố rặn từng chữ một, mong rằng giọng của mình vẫn bình thường. Tôi giấu tay vào nểp áo kefta để giấu đi cơn run rẩy. Tại sao?
“Chúng tôi thấy ánh sáng và...”
“Trong đây hơi u tối ấy mà,” tôi trả lời. “Toàn màu đen.”
Họ nhìn tôi chằm chằm một lúc lâu. Rồi Tamar đảo mắt quanh phòng. “Nhìn nguy hiểm thiệt. Có khi cô nên trang trí lại đi.”
“Chắc chắn rồi.”
Cặp sinh đôi dò xét căn phòng một lần nữa rồi hướng về phía cửa, Tolya đã càu nhàu với em gái về chuyện bữa tối. Mal đứng ngay lối ra vào, chờ đợi.
“Bồ đang run,” cậu ấy nói.
Tôi biết lần này cậu ấy sẽ không đòi tôi giải thích. Cậu ấy không cần phải làm thế. Đáng ra tôi nên nói sự thật mà không cần được hỏi. Nhưng tôi có thể nói gì đây? Rằng tôi đã thấy ảo ảnh? Rằng tôi điên rồi? Rằng chúng tôi sẽ không bao giờ an toàn thật sự dù có chạy xa đến đâu? Rằng tôi cũng vỡ nát như Mái Vòm Vàng, nhưng thứ đã len vào trong tôi còn tồi tệ hơn ánh sáng?
Tôi im lặng.
Mal lắc đầu, rồi đơn giản bước ra đi.
Tôi đứng một mình ở giữa căn phòng trống của Hắc Y.
Gọi cậu ấy đi, tôi tuyệt vọng thầm nghĩ. Nói cái gì đi. Nói sự thật đi.
Mal chỉ cách tôi vài mét, bên kia bức tường. Tôi có thể gọi tên cậu, bảo cậu quay lại, và kể hết mọi việc -chuyện đã xảy ra trên Vực, những gì tôi suýt làm với Sergei, những gì tôi vừa thấy mấy phút trước. Tôi mở miệng, nhưng những ngôn từ y hệt cứ ùa về hết lần này đến lần khác.
Mình sẽ không hét. Mình sẽ không hét. Mình sẽ không hét.