Dinh thự nhà Gritski ở vùng ven kênh, vốn được cho là khu vực kém thượng lưu ở Thượng Trấn vì ở gần cây cầu và cư dân hỗn tạp nơi đó. Nó là một tòa nhà nhỏ xa hoa, một bên được bao quanh bởi đài tưởng niệm chiến tranh và bên còn lại là những khu vườn của Tu viện thánh nữ Lizabeta.
Tối hôm ấy Mal đã xoay xở mượn được một cỗ xe ngựa, và chúng tôi bị nhét trong không gian chật hẹp của nó với một Tamar đương rất cáu kỉnh. Cô ấy và Tolya cứ mãi cằn nhằn lớn tiếng về buổi tiệc, nhưng tôi đã nói rõ rằng mình sẽ không đổi ý. Tôi cũng đã bắt họ giữ bí mật; tôi không muốn chuyến ngao du khỏi cổng cung điện của mình đến tai Nikolai.
Chúng tôi đều ăn mặc theo lối những thầy bói nước Suli, áo choàng bằng lụa màu cam sáng cùng mặt nạ sơn đỏ được tạc khắc thành hình chó rừng. Tolya phải ở lại. Kích thước của anh ta sẽ gây nhiều sự chú ý dù có che kín từ đầu tới chân đi nữa.
Mal siết tay tôi, và tôi cảm thấy một đợt sóng hào hứng mê man dâng trào. Áo choàng của tôi nóng bí, và da tôi bắt đầu ngứa ngáy bên dưới mặt nạ, nhưng tôi không quan tâm. Tôi có cảm giác chúng tôi đã quay về Keramzin, ngó lơ việc nhà và sẵn sàng chấp nhận đòn roi chỉ để trốn đến bãi cỏ của hai đứa. Chúng tôi sẽ nằm trên trảng cỏ mát lạnh và lắng nghe tiếng côn trùng vo ve, ngắm những cụm mây bay tan rã trên đầu. Yên bình ấy giờ đây dường như đã quá xa xôi.
Đường dẫn tới dinh thự của ông hoàng dưa muối đông nghẹt xe ngựa. Chúng tôi quẹo vào con hẻm gần tu viện để có thể trà trộn vào đoàn người biểu diễn ở cổng vào của người hầu.
Tamar cẩn thận kéo lại áo choàng trong lúc cả bọn bước xuống xe. Cả cô ấy và Mal đều giấu súng trong người, và tôi biết bên dưới lớp lụa màu cam ấy là đôi rìu hai đầu được giắt hai bên đùi.
“Nếu có ai muốn coi bói thật thì sao?” tôi hỏi, thắt chặt dây đeo mặt nạ hơn và kéo mũ trùm đầu lên.
“Cứ phán đại mấy thứ dở hơi đi,” Mal bảo. “Phụ nữ đẹp, của cải bất chợt. Cẩn thận số tám.”
Cổng vào của người hầu dẫn chúng tôi đi qua một gian bếp đầy khói đến dãy nhà kho của ngôi nhà. Nhưng ngay khi bước chân và, một người đàn ông có vẻ đang mặc chế phục nhà Gritzki túm lấy tay tôi.
“Cô nghĩ mình đang làm gì vậy hả?” ông ta nói, lay mạnh người tôi. Tôi nhìn thấy Tamar đưa tay xuống hông.
“Tôi...”
“Ba người đáng ra giờ này phải đi quanh biểu diễn rồi chứ.” Ông ta xô chúng tôi về phía dãy phòng chính của dinh thự. “Đừng nói chuyện với một người khách quá lâu. Và đừng để ta bắt quả tang mấy người uống rượu đấy!”
Tôi gật đầu, cố khiến tim mình thôi đập liên hồi, và chúng tôi nhanh chân vào phòng dạ vũ. Ông hoàng dưa muối đã đầu tư rất công phu. Dinh thự được trang hoàng sao cho giống với một doanh trại Suli hết mức có thể. Trần nhà giăng mắc hàng ngàn đèn lồng hình sao. Xe chở hàng phủ lụa đậu quanh góc phòng và lửa trại nhân tạo rực rỡ với ánh sáng nhấp nháy sắc màu. Cửa ban công được mở toang, không khí buổi đêm râm ran với tiếng vỗ trống nhịp nhàng cùng tiếng violin réo rắt.
Tôi nhìn thấy những thầy bói Suli thứ thiệt tản mác trong đám đông và nhận ra chúng tôi đã tạo nên cảnh tượng kì dị thế nào với mấy cái mặt nạ của mình, nhưng dường như khách khứa chẳng lấy đó làm phiền. Hầu hết đều đang uống rượu, cười nói và hò hét với nhau thành từng nhóm náo nhiệt, trố mắt nhìn những nghệ nhân đu dây uốn lượn trong những dải lụa xoay vòng trên đầu. Một vài người ngồi lắc lư trên ghế, nghe bói vận số bên bình cà phê bằng vàng. Số khác dùng bữa tại chiếc bàn dài đặt ngoài ban công, họ ngấu nghiến quả sung nhồi thịt và những tô đựng hạt lựu rồi vỗ tay theo nhạc.
Mal lén đưa tôi một ly kvas nhỏ, và chúng tôi tìm thấy một băng ghế trong góc tối ngoài ban công trong khi Tamar đứng gác cách một khoảng vừa phải. Tôi dựa đầu lên vai Mal, hạnh phúc chỉ vì được ngồi cạnh cậu ấy, lắng nghe tiếng nhạc xập xình chói tai. Không gian nồng mùi hương của một loài hoa nở về đêm, xen vị chanh thoang thoáng. Tôi hít một hơi sâu, cảm thấy chút kiệt sức và sợ hãi của mấy tuần qua dần biến mất. Tôi hất dép lê khỏi chân và đặt chân mình xuống nền sỏi mát lạnh.
Mal chỉnh lại mũ trùm đầu để che mặt kín hơn rồi đẩy mặt nạ lên, đoạn cậu vươn tay ra và làm tương tự với tôi. Cậu ấy ngả người về phía trước. Hai chiếc mặt nạ chó rừng đụng mũi nhau.
Tôi bắt đầu cười.
“Lần tới mặc bộ khác đi,” cậu càu nhàu.
“Mũ lớn hơn?”
“Hay chúng ta cứ úp rổ lên đầu là được.”
Có hai cô gái lảo đảo tiến về phía chỗ chúng tôi. Tamar đến bên tôi ngay lập tức. Chúng tôi kéo mặt nạ xuống.
“Bói cho chúng tôi!” Cô gái cao hơn ra lệnh, gần như đổ gục trên người bạn mình.
Tamar lắc đầu, nhưng Mal đưa tay về phía chiếc bàn đặt ly sứ màu xanh cùng một bình nước bằng vàng.
Cô gái ré lên và rót ra một chút cà phê đặc quánh như bùn. Người Suli coi bói bằng cách đọc cặn cà phê dưới đáy ly. Cô ấy nốc sạch cà phê rồi nhăn mặt.
Tôi dùng khuỷu tay huých Mal. Giờ sao?
Cậu ấy đứng dậy đi đến bàn.
“Hmnnn,” cậu ấy nói, nhìn chằm chặp cái ly. “Hmnn.”
Cô gái siết tay cậu ấy "Thế nào?"
Cậu ấy vẫy tôi lại gần. Tôi nghiến răng và cúi xuống nhìn cái ly.
“Tệ lắm hả” cô gái rên rỉ.
“To......tốttt nắm,” Mal nói bằng trọng âm Suli nực cười nhất tôi từng nghe.
Cô gái thở phào nhẹ nhõm.
“Cô xẽ gặp một người nạ đẹp trai.”
Hai cô gái cười khúc khích và vỗ tay. Tôi không cưỡng lại được.
“Anh ta nà một người dất thông minh,” tôi chen vào. Trọng âm của tôi còn tệ hơn Mal. Nếu có người Suli nào đó tình cờ nghe được, chắc mắt tôi sẽ bị đánh thành gấu trúc mất. “Cô phải chốn khỏi người đó.”
“Ô,” hai người thở dài thất vọng.
“Cô phải cưới người xấu,” tôi nói. “Dất mụp.” Tôi đưa hai tay ra phía trước, ý chỉ bụng to. “Anh ta xẽ làm cô hạnh phúc”
Tôi nghe Mal khịt mũi bên dưới lớp mặt nạ.
Cô gái sụt sùi. “Mình không thích kết quả này,” cô ấy bảo. “Tìm người khác xem sao.” Trong lúc họ hối hả rời đi, hai quý tộc ngà ngà say liền đến thế chỗ.
Một người có cái mũi khoằm và xương hàm rệu rã. Người còn lại uống cà phê như thể đang nốc rượu và dằn mạnh ly xuống bàn. “Giờ,” hắn lè nhè, vân vê bộ ria mép lởm chởm màu hung. “Số phận của ta là gì nào? Nhớ nói cho hay đấy.”
Mal vờ xem xét cái ly. “Ngài xẽ có một tài sản kếch xù.”
“Ta đã có rồi. Còn gì nữa?”
“Ừm...” Mal do dự. “Vợ của ngài xẽ xinh cho ngài ba công tử đẹp trai.”
Ông bạn mũi khoằm đi cùng liền bật cười ha hả. “Rồi ông sẽ biết chúng không phải con ruột của mình!” ông ta rống lên.
Tôi tưởng gã quý tộc kia sẽ bị xúc phạm, nhưng thay vào đó hắn chỉ cười hô hố, mặt còn chuyển đỏ hơn.
“Phải chúc mừng gã người hầu rồi!” Gã gào to.
“Nghe nói danh gia vọng tộc nào cũng có con hoang,” bạn của hắn cười nắc nẻ.
“Chúng ta cũng có chó nữa. Nhưng chúng ta không cho nó ngồi chung bàn.”
Tôi nhăn nhó bên dưới lớp mặt nạ. Tôi ngờ là đang nói về Nikolai.
“Ôi thôi,” tôi nói, giật lấy cái ly từ tay Mal. “Ôi thôi, thật buồn.”
“Sao đó?” gã quý tộc hỏi, vẫn chưa ngưng cười.
“Ngài xẽ hói đầu,” tôi nói. “Hói thậm tệ.”
Hắn ngưng cười và đưa bàn tay bị thịt lên mái tóc vốn đã lưa thưa của mình.
“Còn ngài,” tôi nói, chỉ về phía bạn của hắn. Mal đẩy chân tôi để cảnh báo, nhưng tôi mặc kệ. “Ngài xẽ bị korpa.”
“Cái gì cơ?”
“Korpa!” tôi tuyên bố bằng giọng thảm khốc. “Chỗ đó của ngài xẽ teo nhỏ dồi mất tiêu!”
Ông ta xanh mặt. Đoạn ông ta lên tiếng. “Nhưng...”
Ngay lúc đó có tiếng la hét từ trong phòng dạ vũ cùng tiếng đổ vỡ ầm ĩ vì một người bị ngã lên bàn. Tôi thấy hai người đàn ông xô đẩy lẫn nhau.
“Tôi nghĩ đến lúc đi rồi,” Tamar nói, đẩy chúng tôi khỏi đống hỗn loạn.
Tôi định phản đối thì vụ đánh nhau trở nên nghiêm trọng hơn. Mọi người bắt đầu lôi kéo và xô đẩy, lũ lượt kéo đến cửa dẫn ra ban công. Tiếng nhạc dừng hẳn, và hình như vài thầy bói cũng bị kéo vào trận ẩu đả. Qua đám đông, tôi nhìn thấy một cỗ xe phủ lụa gãy đổ. Người nào đó bổ nhào về phía chúng tôi rồi ngã vào đám quý tộc. Bình cà phê bằng vàng rơi khỏi bàn, theo sau là mấy cái ly màu xanh.
“Đi thôi,” Mal nói, với tay lấy súng. “Ra phía sau.”
Tamar dẫn đường trước, đôi rìu sẵn trên tay. Tôi theo cô ấy xuống cầu thang, nhưng lúc bước khỏi ban công, tôi nghe thêm một tiếng đổ vỡ kinh khủng nữa và một người phụ nữ hét lên. Bà ấy bị đè dưới bàn tiệc.
Mal giắt súng bên hông. “Đưa cô ấy về xe đi,” cậu ấy hét với Tamar. “Tôi sẽ theo sau.”
“Mal...”
“Đi đi! Mình sẽ đuổi theo ngay.” Cậu ấy chen vào đám đông, đến chỗ người phụ nữ bị mắc kẹt.
Tamar kéo tôi xuống cầu thang trong vườn và ra đến một con đường quanh dinh thự dẫn ra phố lớn phía sau. Trời tối om khi không còn ánh sáng lồng đèn của buổi tiệc. Tôi phát ra một đốm sáng dịu nhẹ để dẫn đường.
“Đừng,” Tamar nói. “Đây có thể là kế đánh lạc hướng. Cô sẽ làm chúng ta bại lộ mất.”
Tôi để ánh sáng mờ dần, và một giây sau, tôi nghe tiếng ẩu đả, tiếng ‘Ối’ rất lớn, và rồi - im lặng.
Tamar?
Tôi nhìn về phía buổi tiệc, mong sẽ nghe thấy Mal đến gần.
Tim tôi bắt đầu đập mạnh. Tôi giơ tay. Mặc kệ chuyện bại lộ, tôi sẽ không đứng yên trong bóng tối đâu. Rồi tôi nghe cánh cổng kêu cót két, và đôi tay mạnh bạo tóm lấy tôi. Tôi bị lôi qua hàng rào.
Tôi phóng ra luồng sáng bùng cháy. Tôi đang ở sân trong lát đá ngoài vườn chính, bao quanh là hàng rào cây thủy tùng, và tôi không ở một mình.
Tôi đã ngửi thấy ông ta trước khi nhìn mặt - mùi đất ẩm, hương trầm, nấm mốc. Mùi của mộ địa. Tôi giơ tay lên khi Lão tư tế bước khỏi bóng tối. Lão vẫn giống những gì tôi còn nhớ, bộ râu đen cứng còng và ánh nhìn tàn nhẫn.
Lão vẫn mặc áo choàng màu nâu theo chức vụ của mình, nhưng hai con đại bàng của Đức vua đã biến mất khỏi ngực, thay bằng huy hiệu hình mặt trời đan bằng chỉ vàng.
“Ở yên đó,” tôi cảnh cáo.
Lão cúi đầu. “Alina Starkove, Sol Koroleva. Ta không có ý làm hại cô.”
“Tamar đâu? Nếu cô ấy bị thương...”
“Cận vệ của cô sẽ an toàn, nhưng ta xin cô hãy lắng nghe.”
“Ông muốn gì? Sao ông biết tôi sẽ ở đây?”
“Những con chiên ngoan đạo ở khắp mọi nơi, Sol Koroleva.”
“Đừng gọi tôi như thế!”
“Đội quân thần thánh của cô lớn mạnh từng ngày, họ bị lôi kéo bởi ánh sáng hứa hẹn của cô. Họ chỉ chờ được cô dẫn dắt.”
“Đội quân của tôi? Tôi đã thấy đoàn người hành hương dựng trại bên ngoài tường thành rồi - nghèo khổ, yếu ớt, đói ăn, tuyệt vọng trông chờ thứ hy vọng cặn bã được ông truyền bá.”
“Vẫn còn những người khác. Những binh lính.”
“Những người nghĩ tôi là thánh vì ông đã nói dối họ?”
“Đấy không phải nói dối, Alina Starkov. Cô là Ái nữ Keramzin, Tái sinh từ Vực Tối.”
“Tôi đâu có chết!” Tôi tức tối khẳng định. “Tôi còn sống vì tôi đã thoát khỏi Hắc Y, và tôi đã giết hại một đoàn tàu đầy binh lính và Grisha để làm điều đó. Ông có kể cho những môn đệ của mình chuyện đó không?”
“Thần dân của cô đang đau đớn. Chỉ mình cô mới có thể đem đến ánh sáng của thời đại mới, thời đại thánh hóa trong lửa thiêng.”
Mắt của lão dại đi, màu đen sâu thẳm đến mức tôi không còn nhìn thấy đồng tử. Nhưng sự điên rồ này là thật hay chỉ là màn kịch công phu?
“Và ai sẽ cai trị thời đại mới này?”
“Dĩ nhiên là cô. Sol Koroleva, thánh nữ Alina.”
“Khi đó ông sẽ là cánh tay phải của tôi ư? Tôi đã đọc cuốn sách ông tặng rồi. Thánh thần không trường thọ đâu.”
“Đi với ta, Alina Starkov”
“Tôi không đi đâu với ông hết.”
“Cô chưa đủ mạnh để đối đầu với Hắc Y. Cô có thể thay đổi điều đó”
Tôi sững người. “Nói cho tôi những gì ông biết.”
“Nhập bọn cùng ta, và tất cả sẽ sáng tỏ”
Tôi lao vào lão ta, sửng sốt bởi khát khao và cuồng nộ nhức nhối đâm xuyên người. “Hỏa Điểu ở đâu?” Tôi tưởng lão sẽ đáp lại bằng vẻ ngơ ngác, rằng lão sẽ vờ không biết gì. Thay vào đó, lão mỉm cười, phô nướu đen kịt, hàm răng lởm chởm không đều. “Nói đi, lão tư tế,” tôi ra lệnh, “hoặc tôi sẽ cắt toạc người ông ngay tại đây, và các môn đệ có thể thử cầu nguyện để thân thể ông liền lại.”
Lần đầu tiên, lão trông lo lắng. Tốt. Lão mong chờ gặp một vị thánh hiền lành à?
Lão giơ tay lên đấu dịu.
“Ta không biết,” lão nói. “Ta thề đấy. Nhưng khi Hắc Y rời khỏi Tiểu Điện, ngài ấy không nhận ra đấy sẽ là lần cuối cùng. Ngài ấy để lại nhiều thứ quý giá, những thứ mà người khác tin rằng đã bị tiêu hủy từ lâu.”
Một cơn sóng thèm muốn khác lại chảy qua người tôi. “Ghi chép của Morozova? Ông có nó sao?”
“Đi với tôi, Alina Starkov. Có những bí mật được chôn giấu.”
Không lẽ lão đang nói sự thật? Hay lão sẽ giao nộp tôi cho Hắc Y?
“Alina!” Giọng Mal vang lên đâu đó phía bên kia hàng rào.
“Mình ở đây!” tôi gọi.
Mal chạy vào sân trong, giơ súng lên. Tamar ở ngay sau cậu ấy. Cô ấy đã đánh mất một chiếc rìu, máu loang lổ trên mặt trước áo choàng của cô.
Lão Tư tế bỏ chạy trong chiếc áo khoác ẩm mốc rồi lẩn vào giữa mấy bụi cây.
“Chờ đã!” Tôi gào lên, chuẩn bị chạy theo. Tamar lao vụt qua tôi với tiếng gầm giận dữ, lao về phía hàng rào để đuổi theo.
“Tôi cần bắt sống lão!” Tôi hét với theo tấm lưng dần khuất của cô.
“Bồ có sao không?” Mal thở dốc trong khi đến đứng cạnh tôi.
Tôi nắm lấy tay áo cậu. “Mal, mình nghĩ lão có ghi chép của Morozova.”
“Lão có làm cậu bị thương không?”
“Mình có thể xử lý một lão tu sĩ già mà,” tôi nôn nóng gặng hỏi. “Bồ có nghe những gì mình vừa nói không?”
Cậu ấy lùi lại. “Có, mình nghe rồi. Mình tưởng bồ đang gặp nguy hiểm.”
“Mình không có. Mình...”
Nhưng Tamar đã sải chân bước về phía chúng tôi, mặt cô ấy hiện rõ vẻ thất vọng. “Tôi không hiểu,” cô ấy lắc đầu nói. “Lão ở đó rồi tự dưng biến mất.”
“Quỷ thần ạ,” tôi chửi rủa.
Cô ấy cúi đầu. “Thứ lỗi cho tôi.”
Tôi chưa bao giờ thấy cô ấy ủ rũ như vậy. “Không sao đâu,” tôi nói, đầu vẫn quay mòng mòng. Một phần trong tôi muốn quay lại con hẻm đó và gào tên lão Tư Tế, bắt lão lộ diện, săn đuổi khắp thành phố cho đến khi tìm ra lão và moi ra sự thật từ cái miệng giả dối ấy. Tôi nhìn qua dãy hàng rào. Tôi vẫn có thể nghe tiếng la hét từ buổi tiệc ở xa phía sau, và đâu đó trong bóng tối, tiếng chuông tu viện bắt đầu reo vang. Tôi thở dài. “Mau ra khỏi đây thôi.”
Chúng tôi tìm thấy người phu xe đang đứng đợi bên vệ đường chật hẹp trước đó cả bọn đã để anh ta chờ. Chuyến đi trở về cung điện căng thẳng vô cùng.
“Vụ ẩu đả đó không phải tình cờ,” Mal bảo.
“Phải,” Tamar đồng ý, chạm nhẹ vết cắt xấu xí trên cằm. “Lão biết chúng ta sẽ ở đó”
“Bằng cách nào?” Mal gặng hỏi. “Không ai biết chúng ta sẽ đến đây cả. Bồ có nói với Nikolai không?”
“Nikolai không liên quan gì đến chuyện này cả” tôi nói.
“Sao bồ chắc thế?”
“Vì anh ta không được lợi gì cả” Tôi ấn ngón tay vào hai bên thái dương. “Có thể ai đó đã thấy chúng ta rời khỏi cung điện.”
“Sao lão Tư tế vào được Os Alta mà không bị phát hiện? Và làm sao lão lại biết chúng ta sẽ có mặt ở buổi tiệc đó?”
“Mình không biết,” tôi mệt mỏi đáp lời. “Lão nói những con chiên ngoan đạo ở khắp mọi nơi. Có thể một trong những người hầu đã nghe được chúng mình.”
“Đêm nay thế là may đấy,” Tamar nói. “Mọi chuyện có thể tệ hơn.”
“Tôi không gặp nguy hiểm mà,” tôi khăng khăng. “Lão chỉ muốn nói chuyện thôi.”
“Lão đã nói gì?”
Tôi kể vắn tắt cho cô ấy, nhưng tôi không nhắc đến ghi chú của Morozova. Tôi chưa nói với ai về chúng, và Tamar đã biết quá nhiều về mấy bộ khuếch đại rồi.
“Lão đang xây dựng một đội quân,” tôi kết câu. “Những người tin rằng tôi đã hồi sinh từ cái chết, rằng tôi có sức mạnh thần thánh gì đó.”
“Bao nhiêu người? Mal hỏi.
“Mình không biết. Và mình không biết lão muốn làm gì với họ? Tiến đánh Đức vua? Bảo họ đối đầu với binh đoàn của Hắc Y? Mình đã phải quản lý đoàn Grisha rồi. Mình không muốn lãnh thêm gánh nặng của một đội quân otkazatsya vô dụng nữa.”
“Chúng mình không nhu nhược đến vậy đâu,” Mal nói, trong giọng có chút gai góc.
“Mình không.„ý mình là lão đang lợi dụng những người này. Lão đang lợi dụng hy vọng của họ.”
“Có khác gì với chuyện Nikolai dẫn bồ diễu hành từ làng này qua làng khác không?”
“Nikolai không nói với dân chúng rằng mình bất tử hay có thể thực hiện phép màu.”
“Quả thế,” Mal nói. “Anh ta chỉ để họ tin vào điều đó thôi.”
“Sao bồ cứ công kích anh ta vậy?”
“Sao bồ cứ bảo vệ anh ta vậy?”
Tôi quay mặt đi, mệt mỏi, cáu tiết, không nghĩ được gì hơn ngoài vòng xoáy suy tư trong đầu. Ánh đèn đường trong Thượng Trấn sượt lên cửa sổ của cỗ xe. Thời gian còn lại của chuyến đi diễn ra trong im lặng.
Trở về tiểu điện, tôi thay quần áo trong lúc Mal và Tamar thông báo với Tolya về chuyện đã xảy ra.
Tôi đang ngồi trên giường thì Mal gõ cửa. Cậu ấy đóng cửa lại sau lưng và ngả người lên nó, đưa mắt nhìn quanh.
“Căn phòng này u ám quá. Mình tưởng bồ sẽ trang trí lại chứ.”
Tôi nhún vai. Tôi có quá nhiều thứ khác phải lo, và tôi đã gần quen với ánh sáng âm ám trong phòng rồi.
“Bồ có tin là lão có những ghi chú đó không?” Mal hỏi.
“Mình ngạc nhiên là lão biết việc chúng tồn tại đấy.”
Cậu ấy đi đến giường, và tôi nhích qua để nhường chỗ cho cậu ấy.
“Tamar nói đúng,” cậu ấy nói, ngồi xuống dưới chân tôi. “Mọi chuyện có thể tệ hơn.”
Tôi thở dài. “Đi chơi mà rắc rối quá.”
“Đáng ra mình không nên đề nghị chuyện đó.”
“Đáng ra mình không nên đồng ý chuyện đó.”
Cậu ấy gật đầu, di di mũi giày trên sàn. “Mình nhớ bồ,” cậu ấy khẽ nói.
Những ngôn từ dịu dàng, nhưng chúng đem cho tôi cơn run rẩy đau đớn. Có lẽ nào một phần trong tôi đã nghi ngờ chuyện đó? Cậu ấy vắng mặt thường xuyên quá.
Tôi chạm tay cậu ấy. “Mình cũng nhớ bồ.”
“Ngày mai đến xem mình tập bắn đi,” cậu ấy đề nghị. “Chỗ bờ hồ ấy.”
“Mình không thể. Nikolai và mình sẽ gặp mặt phái đoàn ngân hàng nước Kerch. Họ muốn thấy Tiết Dương Sư trước khi đồng ý cho Hoàng gia vay nợ.”
“Bảo anh ta bồ bị bệnh đi.”
“Grisha không bị bệnh.”
“Ờ, bảo anh ta bồ bận rồi,” cậu ấy nói.
“Mình không thể.”
“Những Grisha khác dành thời gian để...”
“Mình không phải những Grisha khác,” tôi đáp lại, gay gắt hơn đã định.
“Mình biết,” cậu ấy kiệt sức đồng tình. Cậu ấy thở dài. “Thánh thần ơi, mình ghét cái chỗ này.”
Tôi chớp mắt, giật mình bởi cơn giận trong giọng nói của cậu. “Thật sao?”
“Mình ghét mấy buổi tiệc. Mình ghét đám người ở đây. Mình ghét tất cả thuộc về nó.”
“Mình tưởng. bồ trông. không hoàn toàn hạnh phúc, nhưng.”
“Mình không thuộc về nơi này, Alina. Đừng nói với mình là bồ không nhận ra.”
Chuyện đó thì tôi không tin. Mal thuộc về mọi nơi. “Nikolai nói ai cũng thích bồ.”
“Họ có hứng thú với mình,” Mal nói. “Hai chuyện ấy không giống nhau.” Cậu ấy lật tay tôi lại, miết dọc vết sẹo chạy dài trên lòng bàn tay. “Bồ có biết mình nhớ khoảng thời gian chạy trốn không? Kể cả cái nhà trọ bẩn thỉu ở Cofton và việc làm trong kho hàng. Ít nhất lúc đó mình cảm thấy mình đang làm gì đó, không phải chỉ phí thời gian và thu gom mấy tin tầm phào.”
Tôi trở mình gượng gạo, bất chợt thấy khó chịu. “Bồ nhận mọi cơ hội để đi xa. Bồ đâu cần phải đồng ý tất cả lời mời.”
Cậu ấy nhìn tôi chằm chằm. “Mình rời đi là để bảo vệ bồ, Alina.”
“Khỏi cái gì?” Tôi hoài nghi.
Cậu ấy đứng dậy, đi qua đi lại trong phòng một cách bồn chồn. “Bồ nghĩ người ta hỏi mình điều gì trong chuyến săn hoàng gia ấy? Điều đầu tiên? Họ muốn biết về mình với bồ.” Cậu ấy quay về phía tôi, và khi cất tiếng, giọng cậu ấy nghe thật cay nghiệt, mỉa mai. “Có đúng là chú mày đã ngủ với Tiết Dương Sư không? Làm chuyện đó với thánh nữ thấy thế nào? Cô ta đặc biệt thích những người dò đường, hay cô ta lên giường với tất cả người hầu?
Tôi vòng tay ôm gối, ghì sát hai chân vào ngực hơn. Hai má tôi nóng bừng. “Sao bồ không nói gì?”
“Mình có thể nói gì kia chứ? Và khi nào? Mình gần như chẳng còn gặp mặt bồ nữa.”
“Mình tưởng bồ muốn đi.”
“Mình muốn bồ bảo mình ở lại.”
Cổ họng tôi nghẹn lại. Tôi mở miệng, sẵn sàng nói rằng cậu ấy thật không công bằng, làm sao tôi biết được chứ. Nhưng đấy có phải sự thật không? Có lẽ tôi đã thực sự tin rằng Mal hạnh phúc hơn khi rời xa Tiểu Điện. Hoặc có lẽ tôi sẽ tự nhủ rằng bởi vì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn khi cậu ấy vắng mặt, bởi vì sẽ bớt một người luôn dõi theo và khao khát thứ gì từ tôi.
“Mình xin lỗi,” tôi nói bằng giọng khản đặc.
Cậu ấy giơ tay như muốn tranh luận, rồi vô lực buông xuôi. “Mình cảm giác bồ đang dần rời xa mình, và mình không biết làm sao để ngăn cản điều đó.”
Nước mắt trào dâng trên mắt tôi. “Chúng mình sẽ tìm ra cách,” tôi nói. “Chúng mình sẽ dành thời gian...”
“Không phải vậy. Từ khi đeo bộ khuếch đại thứ hai đó xong bồ khác lắm.” Tay tôi trượt xuống chiếc vòng đang đeo. “Khi bồ đánh vỡ mái vòm, cách bồ nói về Hỏa Điểumình đã nghe bồ nói chuyện với Zoya hôm nọ. Cô ấy sợ hãi, Alina. Và bồ thích thế.”
“Có thể đấy,” tôi đáp, cơn giận tăng cao. Nó tốt hơn nhiều so với áy náy hay hổ thẹn. “sao? Bồ không biết cô ta là người thế nào, chỗ này đã từng tồi tệ với mình ra sao. Nỗi sợ, trách nhiệm.”
“Mình biết. Mình biết chứ. Và mình có thể thấy nó ảnh hưởng tới bồ. Nhưng bồ đã lựa chọn. Bồ có mục đích. Mình thậm chí còn không biết bản thân đang làm gì ở đây nữa.”
“Đừng nói vậy.” Tôi vùng đứng dậy. “Chúng ta có mục đích. Chúng ta đến đây vì Ravka. Chúng ta.”
“Không, Alina. Bồ đến đây vì Ravka. Vì Hỏa Điểu. Vì chỉ huy Hạ Quân.” Cậu ấy gõ lên huy hiệu mặt trời trên ngực. “Mình đến đây vì bồ. Bồ là quốc kì của mìnhBồ là quốc gia của mình. Nhưng giờ chẳng còn quan trọng nữa. Bồ có nhận ra đây là lần đầu tiên chúng mình ở riêng trong mấy tuần qua không?”
Điều ấy đổ ập xuống cả hai. Căn phòng trở nên im ắng lạ thường. Mal thận trọng tiếng một bước về phía tôi. Rồi cậu ấy thu hẹp khoảng cách giữa chúng tôi bằng hai sải chân dài. Một tay cậu ấy vòng quanh eo tôi, tay còn lại đặt lên khuôn mặt tôi. Một cách dịu dàng, cậu nghiêng đầu áp môi mình lên môi tôi.
“Trở lại với mình,” cậu ấy khẽ nói. Cậu ấy kéo tôi lại gần, nhưng lúc môi chúng tôi chạm nhau, khóe mắt tôi bắt gặp thứ gì đó nhập nhoạng.
Hắc Y đang đứng ngay sau lưng Mal. Tôi cứng đơ người.
Mal lùi lại. “Cái gì?” Cậu ấy hỏi.
“Không. Chỉ là...” tôi bỏ dở. Tôi không biết phải nói gì.
Hắc Y vẫn còn đó. “Nói với cậu ta cô nhìn thấy ta khi cậu ta ôm cô trong vòng tay đi,” anh ta nói.
Tôi nhắm chặt mắt.
Mal bỏ tay xuống và bước khỏi tôi, đầu ngón tay cong lại thành nắm đấm. “Mình đoán đấy là tất cả những gì mình cần biết.”
“Mal.”
“Đáng ra bồ nên từ chối mình. Bao lâu nay mình vẫn ở đó, cư xử như thằng ngốc. Nếu bồ không muốn mình thì cứ nói thẳng.”
“Đừng quá thất vọng, người dò đường,” Hắc Y lên tiếng. “Tất cả đàn ông đều có thể trở thành thằng ngốc.”
“Không phải thế.” tôi phản bác.
“Vì Nikolai ư?”
“Cái gì? Không!”
“Một otkazatsya khác sao, Alina?” Hắc Y châm chọc.
Mal lắc đầu khinh bỉ. “Mình để anh ta đẩy mình đi xa. Những cuộc họp, những phiên hội đồng, những buổi tối. Mình để anh ta mình khỏi chúng. Chỉ biết chờ đợi, mong rằng bồ nhớ mình đủ để bảo bọn họ mau cút xuống địa ngục hết đi.”
Tôi nuốt khan, cố lẩn tránh ảo ảnh về nụ cười lạnh lùng của Hắc Y.
“Mal, Hắc Y...”
“Mình không muốn nghe về Hắc Y nữa! Hay Ravka hay bộ khuếch đại hay bất kì thứ gì tương tự.” Cậu ấy huơ tay trong không trung. “Mình bỏ cuộc.” Cậu ấy quay đi và bước về phía cửa.
“Chờ đã!” Tôi nhanh chóng đuổi theo và vươn tay định giữ lấy cánh tay cậu.
Mal đột ngột quay phắt lại, suýt nữa tôi đã đâm sầm vào cậu ấy.
“Đừng, Alina.”
“Bồ không hiểu.” Tôi nói.
“Bồ đã rụt lại. Nói với mình là không có đi.”
“Không phải tại bồ!”
Mal bật cười cay đắng. “Mình biết bồ không có nhiều kinh nghiệm. Nhưng mình đã hôn nhiều cô gái đủ để hiểu điều đó nghĩa là gì. Đừng lo. Chuyện này sẽ không tái diễn đâu.”
Câu nói như một cái tát vào mặt tôi. Rồi cậu ấy đóng rầm cửa lại sau lưng.
Tôi đứng đó, nhìn chằm chằm cánh cửa đóng kín. Tôi đưa tay chạm vào tay nắm làm bằng xương.
Mày có thể sửa sai , tôi nhủ thầm. Mày có thể dàn xếp mọi việc. Nhưng tôi chỉ đứng đó, bất động, những lời của Mal vang vọng trong tai. Tôi cắn mạnh môi để ngăn tiếng thổn thức khiến lồng ngực run rẩy. Tốt rồi, tôi nghĩ khi nước mắt rơi lã chã. Như vậy người hầu sẽ không nghe thấy gì. Cơn nhức nhối chợt xuất hiện giữa sườn, một nỗi quặn đau ẩn dưới xương ức đè thật mạnh lên tim tôi.
Tôi không nghe Hắc Y di chuyển; tôi chỉ biết khi anh ta đã đến đứng cạnh bên. Từng ngón tay thon dài vén tóc tôi sau gáy và đặt lên chiếc vòng cổ. Khi anh ta hôn lên má tôi, đôi môi ấy mới lạnh lẽo làm sao.