Phanny

Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9

❊ ❊ ❊

Đúng vậy, đứa con trai nhỏ của ông làm vườn đã khám phá ra xác bà Ching Mei sáng ngày hôm sau, nằm trên đám bông súng, chỗ mà nước hồ chỉ có năm mươi phân chiều sâu. Đầu bà còn in những dấu bị đánh. Thật khó mà biết được bà chết vì nước hay vì bị đánh. Nhưng rõ ràng là bà không chết vì tai nạn. Không có gì làm cho người ta nghi ngờ được. Trong khi bà đang tìm con búp bê của Nolly, bà đã gặp một tên tù vượt ngục. Như ông Giles Mowatt đã nói, đó là một người đàn ông nguy hiểm và có thể làm bất cứ chuyện gì. Vì sợ bà ta báo cho người ta biết, hắn đã đánh bà thật dã man. Một người mạnh khỏe có thể còn sống vì những cú đánh đó. Nhưng bà Ching Mei là một bà già yếu ớt. Bà không thể chịu nổi…

Sau thời gian xảy ra thảm cảnh đó, cuộc săn người lại kịch liệt hơn. Những sự đi lại, đi bộ hay đi ngựa của mọi người đều làm cho Nolly và Marcus chú ý, đứng trước cửa sổ, mũi dí vào kính, đã có vẻ tin lời nói của Phanny cho rằng bà Ching Mei, vì nhớ quê hương, không thể ở lại với họ được, bà đã trốn ra khỏi nhà tối hôm đó để bắt kịp chuyến xe lửa đi Luân Đôn và từ đó, một chiếc tàu đi Trung Quốc…

- Bà ấy sẽ viết thư cho chúng ta? –Nolly lo lắng hỏi. – Bà có thể viết. Em đã giúp bà viết những lá thư của bà.

- Có thể bà sẽ viết trễ một chút.

- Nghĩa là trong vài năm. – Nolly điềm tĩnh nói.

Con bé có trí khôn tiên đoán lạ thường. Nó đã đoán ra cái gì? Nó đã biết điều gì? Nó chợt hỏi một câu làm Phanny lạnh người:

- Chị Phanny, tại sao bà Ching Mei không mang giày của bà?

- Chị nghĩ rằng có chứ…

- Không, đôi giày mới kìa. Nó còn trong tủ ở trong bao giấy. Bà ấy chỉ mang vào ngày lễ và ở những chuyến đi xa. Như vậy, em biết bà không đi đâu xa…

Phanny nghĩ đến chuyện đi mà bà Ching Mei không bao giờ trở về, nhưng nàng cố gắng điềm tĩnh trả lời:

- Nếu như vậy, bà sẽ trở về một ngày nào đó. Trong khi chờ đợi, các em không có gì phải sợ vì đã có chị luôn luôn ở đây để lo cho các em.

Nàng có cảm tưởng như cái ngày dễ sợ đó không bao giờ hết. Sương mù đã thành mưa, xóa tan cả dấu vết của kẻ đi trốn còn để lại.

Nàng cần phải tin chắc rằng chính tên tù nhân đã giết bà Ching Mei… Nàng còn chắc chắn hơn khi gặp George trong phòng chơi “bi da”. Anh ta có vẻ rất vui.

- Chào Phanny, cô đến chơi với tôi một ván?

- Không, tôi không có thời giờ. Tôi phải ở bên hai đứa bé.

- Những người làm, họ không thể lo được chuyện dó sao? Và cái bà Tàu đó… Ồ, đúng rồi, tôi nhớ bà ta đã bị tai nạn, phải không? Tôi đã quên…

Một người đầy tớ không quan trọng đối với anh ta, hay anh không biết rằng bà Ching Mei đã chết? Khi nhìn anh ta chơi bi da thật thành thạo, gương mặt đẹp trai chăm chú, Phanny không thể không khỏi bàng hoàng:

- George, anh có nhớ rằng đã ra vườn tối hôm qua?

- À có, khi chúng ta chạm trán nhau? Tôi xin lỗi đã làm cô sợ. Tôi chỉ muốn giỡn.

- Giỡn!

- Phanny, bộ cô tưởng rằng tôi có thể giết một người đàn bà! Tôi tưởng cô là tên tù chạy trốn… Cuối cùng, đến khi tay tôi phát giác cô là đàn bà… với chiếc áo và những thứ khác…

- George…! – Phanny nói nhỏ, sợ sệt, – bà Ching Mei mặc quần!

- Rồi sao? Phanny, bộ cô tưởng là tôi sẽ mơn trớn một người đàn bà da vàng? – Giọng nói của anh ta ra  vẻ ghê tởm đến buồn cười. Phanny phải bặm môi để khỏi bật cười, lòng nhẹ nhõm. Đã từ lâu, nàng không cười…

- Dĩ nhiên rồi, – nàng trả lời giọng thật  chua. – Anh chỉ dành việc đó cho những cô gái Anh. Nhưng tôi đã nói cho anh biết, George, tôi cấm anh tái phạm.

- Tôi xin lỗi, - George lắp bắp, hối hận. – Tôi khùng. Tôi hy vọng cơ hội sẽ không đến nữa, nếu không… Tôi không dám hứa gì cả…

Thật khó mà tưởng tượng được George, trong giây phút này qua hình dạng một tên sát nhân. Anh ta chỉ là một chàng trai đang yêu và hay xấu hổ. Nhưng tính tình anh ta có thể thay đổi hoàn toàn. Và điều này giúp anh ta quên những chuyện đã qua…

---❊ ❖ ❊---

Phanny không muốn Amélia lên phòng trẻ, vì cô ta đã khóc thật ngốc vì sợ và mắt cô còn đỏ.

- Như vậy sẽ làm hai đứa bé sợ, - Phanny nói. – Chúng đã tin bà Ching Mei về xứ của bà, nhưng chúng có thể đoán được sự thật. Và tại sao cô lại khóc?

Amélia thút thít chậm nước mắt.

- Phanny, chị đã trở nên quá độc tài. Mẹ cũng nói như vậy. Và tại sao chị lại ở bên hai đứa bé hoài vậy. Tôi cũng cần có bạn vậy…

- Nhưng, Amélia, chúng còn quá nhỏ!

- Chính vì vậy, chúng đâu có hiểu có chuyện dễ sợ đó. – Amélia nói giọng hờn mát. – Còn tôi, tôi hiểu. Tôi không thể chịu nổi một mình. Tôi không ngừng nghĩ tới…

- Tới cái gì? – Phanny tò mò hỏi trước cái nhìn lấm lét và sợ sệt của Amélia.

- Tới con người dễ sợ đó có thể vào nhà. Một chiếc màn căng ra và anh ta đứng ở đó…

- Ổ, Amélia thân mến! Những người bị lùng bắt như anh ta không vào nhà. Họ trốn ngoài đồng hoang, trong hang đá, dưới hàng rào. Anh ta đã đi xa cách đây bao nhiêu cây số rồi. Ông Giles đã nói như vậy.

- Mặc kệ, tôi tự hỏi anh ta đang ở đâu. – Amélia sợ sệt nói thầm. Ngày đã tàn. Và bữa ăn cũng vậy. Chỉ còn Amélia và bà Arabella dưới phòng khách. Bà Arabella đã ngủ gật bên lò sưởi và Amélia không dám ở một mình trên phòng cô ta, cô đã ngồi vào đàn piano, chơi vài khúc nhạc.

Một cây củi rớt xuống với một tiếng động lớn trong lò. Bà Arabella vẫn không nhúc nhích. Amélia bực mình la lên một tiếng. Cô đánh đàn thật lớn nhưng bà ngoại cô chắc đã ngủ mê nên vẫn không thức dậy. Rồi vào lúc đó Amélia tưởng như cô nghe một cái gì gõ nhẹ vào kính cửa sau lưng cô. Một con chim? Một cành cây leo lên trên vách tường? Amélia quay lại và nhìn chăm vào những màn cửa đã kéo lại, như bị thôi miên…

Đúng ra, màn chưa được kéo hẳn lại. Ở giữa có một khoảng trống chừng năm phân và người ta thấy được khoảng kính cửa đen và… Cô đã thấy một cái gì nhúc nhích? Amélia đưa tay lên cổ. Có người lại gõ vào kính, lần này một cách mạnh dạn hơn.

Cô không bao giờ biết đã lấy được can đảm ở đâu để bước về phía cửa sổ. Cô muốn la lên, gọi cha cô, hay gọi George, hoặc Baker. Thay vì vậy, cô kéo màn ra… và chạm ngay trước mặt một người đàn ông với ánh mắt sáng rực và man rợ.

Ông ta ra dấu bảo cô mở cửa sổ ra.

Một lần nữa, cô không biết mãnh lực thôi miên nào đã thúc cô nghe theo. Dù sao đi nữa, cô đã mở cửa sổ. Gió lạnh tạt vào mặt cô, trong khi người đàn ông, nép sát vào tường, dưới hàng cây nói nhỏ bằng một giọng nặng nề:

- Cô cho tôi cái gì để ăn! Tôi đói quá. Cô giống như một thiên thần.

- Ông… Ông là tù nhân? – Amélia lắp bắp.

- Ai cũng được! Cô hãy đóng cửa lại và đem cho tôi cái gì để ăn. Nhanh lên! Đừng làm bà ấy thức dậy, - ông ta nói tiếp vừa chỉ về phía bà Arabella, vẫn ngủ mê, nón sụp xuống mặt, cằm vùi trong ngực.

Amélia cười gượng gạo:

- Muốn bà ngoại thức dậy khó lắm!

- Vậy thì cô nhanh lên! Không lẽ cô để tôi chết đói?

Thoáng trong một giây run và sợ, cô nghe trên tay mình sự va chạm lạnh và cứng của người đàn ông… Amélia vội rút tay về và áp nó vào lòng bàn tay kia như nó bị thương…

- Ông có hứa với tôi là không vào nhà?

- Vâng, vâng, tôi hứa. Cô cứ đóng cửa sổ và kéo màn lại. Tôi chờ ngoài này. Nhưng cô nhanh lên!

Amélia chợt thấy rằng điều mà cô tưởng là sự sợ hãi, chỉ là một sự phấn khởi tột bực. Cô đóng cửa sổ và kéo màn lại như ông ta bảo, rời ra khỏi phòng và chạy nhanh xuống bậc cấp dẫn xuống nhà bếp.

Đèn còn thắp và lửa vẫn cháy trong lò. Lizzie đang rửa chén, trong lúc bà bếp, ngồi trước chiếc bàn dài đang dùng xong bữa cơm tối. Nhà bếp là chỗ quen thuộc của Amélia. Cô mập mạp như vậy, phần lớn cũng vì cô hay viếng nơi đó khi người ta đang làm bánh.

- Bà có thể làm cho tôi một khúc bánh mì? – Cô hỏi bà bếp. – Một khúc lớn.

- Cô Amélia, tôi không muốn dạy khôn cô, nhưng không vì vậy mà cô có thể  có một vòng eo năm mươi phân đâu.

- Tôi van bà… thịt nguội nếu bà có, và một phần bánh mứt… Thật vậy, tôi không ăn gì được ở bữa ăn chiều nay. Ai cũng có bộ mặt sầu thảm, làm như trong gia đình có người bị giết vậy.

Nhưng người đàn ông đang tin tưởng chờ cô ngoài kia, không phải là tên sát nhân sao?

Bà bếp gật gù:

- Dù sao, người ta cũng không làm được gì cho bà Tàu đó. Đúng ra, bà làm chúng ta hơi sợ… Được rồi, cô Amélia, tôi sẽ lấy bánh mì cho cô, đừng nóng. Lizzie, đem thịt quay và bánh mì ra cho tôi.

Họ cắt bánh mì và trét bơ lâu quá làm cô sốt ruột, muốn la lên, nhưng cuối cùng, đã xong xuôi và bà bếp cười xòa trước sự tham ăn xấu hổ của cô gái.

Ôm sát đĩa bánh vào người, mong rằng sẽ không gặp ai và bà ngoại cô còn ngủ, cô lật đật trở lên phòng khách.

Tất cả đều y nguyên như lúc cô ra khỏi phòng: đàn piano vẫn mở, lửa cháy trong lò, bà Arabella ngáy đều…

Đó là một khung cảnh ấm cúng đến độ cô không thể tưởng rằng, một khi màn kéo ra, và cửa sổ mở, sẽ có một bàn tay thèm khát đưa về phía cô và chụp lấy đồ ăn…

Sau khi mở cửa sổ, cô đứng chờ một lát không thấy gì động tĩnh, cô tưởng chừng như một giấc mơ, nhưng rồi cây lá rung rinh và một gương mặt xanh xao của một người đàn ông với mớ tóc đen thò ra, ông ta không chụp ngay đồ ăn, mà nhìn cô thật lâu. Ông ta nói nhỏ, giọng cảm kích:

- Tôi chưa bao giờ thấy ai đẹp như vậy!

Amélia cảm thấy một luồng thích thú tràn ngập cơ thể.

- Đây là những gì cho ông ăn. Ông hãy cầm lấy và đi đi…

Ông ta trút thật nhanh đĩa bánh ra, bỏ vào túi. Nhưng tuy muốn ông ta đi cho mau, Amélia lại cản ông ta lại:

- Ông trốn ở đây cả ngày à? Sao chó nó không đánh hơi được ông?

- Vì tôi không có ở đây. Tôi đã đi ngược lại chiều hôm qua. Rồi đến trưa, tôi quay trở lại để gạt họ. Tôi đi về phía Plymouth, ở đó, tôi sẽ kiếm được một chiếc tàu để đi.

- Sao? Ông… ông không có ở đây chiều hôm qua à?

Ông ta cười để lộ hàm răng thật trắng.

- Chắc chắn là không rồi. Tôi phải ngủ trên một tảng đá cả đêm!

- Tại sao ông lại tin tôi? – Amélia nói nhỏ.

- Vì, khi tôi thấy cô ngồi ở đó, trước đàn piano với ánh sáng trên tóc, tôi hiểu rằng cô chỉ có thể là một thiên thần… Tôi sẽ không bao giờ quên cô… Tôi phải đi ngay bây giờ. Cầu trời phù hộ cho cô!

Có tiếng sột soạt trong cây lá, rồi ông ta biến mất, mau chóng và im lặng như một con chồn.

Amélia chắc rằng ông ta sẽ đến Plymouth và kiếm được một chiếc tàu để qua Pháp, Hòa Lan, hoặc Mỹ. Cô sung sướng đã giúp ông ta! Cô sẽ không bao giờ nói cho ai biết ông ta đã ghé đây. Nếu cần, cô sẽ nói dối đến ngày cô chết. Vì ông ta là người đã đem đến cho cô một thứ mà chưa người đàn ông nào cho cô. Đó là cảm giác rằng cô đẹp và, cô là đàn bà. Cô sẽ không bao giờ có thể nói chuyện với một anh học trò nữa, một cậu bé như Robert Hadlow.

Trong khi cô đóng cửa sổ lại thì bà Arabella thức dậy.

- À, - bà vùng dậy la lên. – Sao lạnh thế này? Trong phòng đầy luồng gió. Amélia, con làm gì trước cửa sổ vậy?

- Con chỉ nhìn xem trời có tốt không? – Amélia trả lời.

- Vậy có tốt không?

- Dạ tốt. Có trăng sáng.

- Như vậy, có lẽ người ta sẽ bắt được tên tội nhân. Vì bây giờ không còn sương mù cho anh ta trốn nữa. Hừm… Amélia rùng mình. – Sao lạnh quá vậy. Con làm sao thế? Gì mà có vẻ sợ hãi vậy?

Amélia đè tay lên tim cô đang đập mạnh. Cô vừa mới hiểu một chuyện kinh khủng: Cô là người duy nhất biết rằng không phải tên tù nhân vượt ngục đã giết bà Ching Mei, nhưng, nếu cô giữ kín việc này, người ta sẽ không làm gì nữa để kiếm cho ra kẻ giết người… Vậy là ai? Ai?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Dorothy Eden

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.