Nolly và Marcus đang ở trong phòng bà Arabella và Nolly đang chăm chú thêu cho xong quà sinh nhật của Phanny. Chúng vui mừng khi thấy nàng vào nhưng vì chúng đang bận nên không để ý đến nàng. Phanny đã có thể ngồi cạnh bà Arabella ở một góc bên kia phòng.
Nàng nghĩ rằng đáng lẽ nàng phải xin chú Edgar cho nàng xem thư của Công ty Hàng hải nói rằng ông Barlow về Trung Quốc bằng đường bộ. Nhưng chú Edgar sẽ trả lời là đã để thư lạc đâu mất. Phanny biết rằng thư đó không có.
- Thưa bà, - Phanny nói nhỏ - Con không thể lấy George.
- Không, lẽ dĩ nhiên ! Con quá ích kỷ để hy sinh hay làm một việc nhân đạo, vì lấy thằng George là làm một trong hai việc đó. Con chỉ cần làm cho nó vui và con sẽ có một ông chồng tốt biết thương yêu con.
- Con không muốn có một ông chồng mà tối ngày con phải làm cho anh ta vui. – Phanny chua chát nói.
Bà Arabella cười ngạo :
- Con còn rất nhiều điều phải học. Con tưởng vai trò của đàn bà là làm cái gì chứ ?
- Không phải để làm cho ông chồng vui thích như một đứa con nít. – Phanny cứng đầu nhắc lại. – George đã như con nít rồi. Và khi anh ấy không còn là con nít, thì anh ta làm con…
- Nó làm gì con ? – Bà Arabella hỏi, mặt lạnh như tiền.
- Anh ta làm con sợ. Con nghĩ anh ta rất nguy hiểm.
- Ồ ! Ta chỉ cần biết cách xử sự với nó. Bà tưởng rằng không có gì làm con bận tâm từ trước đến nay. Bà tưởng con là một cô gái thông minh. Bà rất thất vọng. Nhưng rồi con sẽ biết điều. Con sẽ lấy George, sinh cho nó một đứa con, và sẽ là một người vợ quá đầy đủ.
- Con không muốn lấy một tên sát…
Phanny chợt ngưng nói, nhớ lại là có mặt hai đứa bé, nhưng bà Arabella đã chớp mắt, ra vẻ đã hiểu Phanny muốn nói gì.
- Tại sao ai cũng bắt con lấy chồng trái ý muốn con ? – Phanny nói tiếp… - Nhưng bà sẽ tha lỗi cho con, như chú Edgar đã tha lỗi cho con vì con không ưng ông Barlow.
- Bà không giống chú con, - bà già trả lời. – Và, bà không tha thứ dễ dàng. Bà rất thương yêu George, hơn bất cứ ai trên đời. Và bà sẽ làm sao cho nó được thoả mãn. Bà có nhiều cách…
- Con à ? Nhưng con chỉ là người ăn nhờ ở người khác, không một tương lại nào ! – Bà Arabella nham hiểm nói. – Con phải biết con hơn, Phanny à. Và biết cuộc sống thế nào. Con gái bà đã bắt buộc lấy một người chồng không theo ý muốn của nó. Hầu hết tất cả đàn bà đều như vậy. Con sẽ thấy…
Phanny không kiềm chế được nói ngay :
- Chú Edgar không có nói cho bà nghe về sự thăm viếng của ông Giles à ? Bà không biết là cảnh sát sẽ mở lại cuộc điều tra về cái chết của bà Ching Mei sao ? – Nàng nói nhỏ lại, vừa nhìn về phía hai đứa bé đang ngồi trước cửa sổ - Nếu nhà chức trách mở lại cuộc điều tra, thưa bà, con sẽ nói rằng con đã gặp George ngoài vườn buổi tối đó, và anh ấy… - Nàng ôm lấy mặt, không giữ sự run sợ. – Ông Barlow cũng đã mất tích. Con không cần phải nói cho bà biết sự ghen tuông, điên cuồng của George.
Bà Arabella chợt trở nên thật già, già hơn Phanny nghĩ được. Bà ngồi thẳng người lên và la :
- Thật vô lý ! Vô lý ! George nó vô tội như một đứa bé mới ra đời.
- Bà muốn nói rằng anh ta không có trách nhiệm về hành động của anh… Không ý thức về việc anh làm…
Marcus chợt chạy đến gần họ.
- Chị Phanny ! Bà cho em cái này nè. Chị xem nhé : Em xoay nó, và tất cả lá rụng xuống.
Đó là một đồ chơi bằng thủy tinh chứa đầy lá rụng màu vàng đỏ. Khi xoay nó, lá rơi xuống gốc một cây khô nhỏ. Khi nhìn nó Phanny chợt nhớ một hình ảnh tối tăm.
Mùi ẩm ướt của lá rụng mới được xới lên.
- Ồ, sao bây giờ tối thế này ? – Nolly bực mình la lên. – Sao chưa thắp đèn lên ? Chị Phanny, em mệt rồi. Em muốn ngồi lên đùi chị… Chị nói chuyện gì với bà vậy ?
Có người gõ cửa và Amélia xông vào phòng.
- Mọi người đều ở đây à ? Phanny, sao chị không muốn chúng ta chơi hóa trang nữa ? Dora làm sao ấy như là gặp ma vậy ! Nhưng tôi không có thời giờ hỏi nó vì tôi phải ở bên mẹ tôi. Mẹ đang lo, vì ba tôi mới cho bà biết rằng có lẽ anh George phải vào…
- Amélia ! – Bà Arabella la lớn.
Nhưng lần đầu tiên Amélia không có vẻ gì sợ bà ngoại cô nổi giận cả. Phanny để ý thấy cô ta rất phấn khởi, và cô hăng hái nói tiếp:
- Ba chưa kể cho ngoại nghe về sự thăm viếng của ông Giles à ? Tên tù vượt ngục không có mặt ở đây đêm xảy ra án mạng !
- Chỉ là chuyện nhảm ! – Bà Arabella cắt ngang vẻ coi thường.
- Nhưng ta không nên nói chuyện đó trước mặt hai đứa bé, Amélia. Và, tại sao ta cứ ở trong bóng tối thế này ? Phanny, con hãy gọi đem đèn lên, và cho hai đứa bé này về phòng của chúng… Khoan ! Trước khi chúng đi, bà có một món quà cho Nolly.
- Con nữa ! – Marcus la lên.
- Không, đồ tham lam ! Con đã có rồi. Bà cho Nolly cái gối ghim kim may của bà mà bà quý nhất.
Nolly mở to đôi mắt.
- Nhưng, thưa bà, bà không cho ai rờ tới nó.
- Trừ con, con có thể rờ nó.
Nolly nhăn mặt :
- Nhưng đó là một vật cũ kỹ. Con không thích nó.
- Chắc chắn rằng đó là một vật rất cũ, xưa lắm ! Nó thuộc về bà ngoại của bà, và có thể của bà có bà nữa. Những kim này đã dùng để may áo phụ nữ dưới triều vua Charles II. Và bây giờ, con còn nói là một vật cũ kỹ nữa không?
- Con cũng không thích ! – Con bé lầm bầm, nhưng nó cũng cầm lấy cái gối ghim kim đã phai màu trước khi ra khỏi phòng.
Phanny định theo hai đứa bé thì bà Arabella bảo nàng :
- Phanny, con giúp bà xuống lầu. Bà cần gặp chú con.
Bà nặng nề vịn lên tay nàng. Từ xưa nàng cảm thấy rất an toàn ở cạnh bà. Nàng không bao giờ tưởng tượng bà dưới dạng một kẻ thù không đội trời chung.
- Có lẽ chú con ở phòng đọc sách. – Bà Arabella nói – Con đừng vào. Để chúng ta với nhau.
Chiếc xe đẩy của bà vẫn để ở chỗ cũ, dưới bậc tam cấp. Bà Arabella ngồi lên đó và cho ghế lăn nhanh về phía phòng đọc sách. Bà biến ngay vào phòng và đóng cửa nhưng để hở một chút.
Bên ngoài không có ai. Phanny cũng nhẹ nhàng đi nhanh về phía phòng đọc sách và đứng sát cửa, lắng tai nghe ngóng.
Nhưng nàng không đứng lâu được. Nàng phải tránh nhanh dưới cầu thang vì có tiếng chân đi nhanh về phía cửa và tiếng chú Edgar nói lớn, thật nóng nảy :
- Trời ơi ! Mẹ ! Con đi kiếm mẹ đấy. Một người giúp việc cho con biết đã thấy George bên bờ hồ. Nó có vẻ thật kỳ lạ, và đi tới đi lui như điên như dại…
- Coi chừng nó nhảy xuống nước! – Bà Arabella la lên, lo lắng.
- Con sợ như vây. Sau sự thất vọng vì Phanny đã từ chối nó, cùng với cái đầu bệnh hoạn của nó… Nếu ai có thể ngăn cản nó, thì chỉ có mẹ !
- Phanny nữa. George yêu nó. – Bà Arabella nói.
Cánh cửa bật mở và bà Arabella lên ghế thật nhanh, xuất hiện theo sau là chú Edgar.
- Không ! Không ! – Chú Edgar lại la lớn. – Phanny sẽ làm nó điên. Tội nghiệp thằng bé ! Để con đẩy mẹ cho. Đừng nóng nảy ! Không cần phải làm cho người giúp việc biết và gieo tai tiếng. Mẹ con ta có thể giàn xếp mọi việc một cách kín đáo. Thật ra, có lẽ nó đã uống quá nhiều rượu.
Họ gần ra đến cửa thì, Phanny không biết vì điều gì thúc đẩy, cố xen vào :
- Bà ơi ! Bà đừng đi !
Hai người quay lại, sửng sốt :
- Bà đừng đi ! – Phanny lặp lại.
Khi nhìn thấy món đồ chơi của Marcus với những chiếc lá rụng và giọng nói của ông Barlow : “Chú cô sẽ không bao giờ tha thứ cho cô…” Và cũng có thể vì George đã điên khùng và đang đi trên bờ hồ, sửa soạn nhảy xuống nước…
Amélia chợt chạy nhanh xuống lầu :
- Chuyện gì vậy ? Ba đẩy bà ngoại đi đâu vào giờ này ?
- Thưa bà, bà quên rồi sao ? – Phanny nói nhanh. – Cái ngày mà bà vấp chiếc gối. Ngoài kia trời tối… Ghế của bà chỉ cần lăn xuống dốc…
Phanny ngưng bặt, khiếp đảm vì những gì nàng vừa nói. Nàng đã thốt ra những lời đó một cách vô ý thức. Nhưng bà Arabella đã chợt quay ghế bà lại, và đẩy tay chú Edgar ra.
- Không. Edgar, tôi có thể lăn ghế một mình. Phanny ! Con đến đây ngay. Con đã nghĩ gì ?
“ Con búp bê Trung Quốc vứt trên giường nàng, Phanny tiếp tục nghĩ… Con chim chết để trong chiếc lồng… Chuyến đi Luân Đôn bị đình lại… Chú Edgar bắt nàng làm di chúc… ” ; “ Cháu có ký giấy tử hình đâu ? ” Ông đã nói với hai cô giúp việc…
- Ồ, không có gì chắc chắn , - Phanny trả lời. – Nhưng chúng ta nên xuống hồ hết tất cả mọi người để kiếm George. Tất cả, Amélia, Baker, bà Hannah, Lizzie ! Baker sẽ đẩy ghế bà.
Tay nàng đã nắm lấy dây chuông.
- Phanny ! Hãy để yên dây chuông đó ! – Chú Edgar ra lệnh. Giọng nói ông ta có vẻ êm ái đáng sợ. – Con luôn luôn xen vào những việc của người khác ! Con đã quá vô lễ. Cái gì cũng phải có chừng mực…
Trước khi ông dứt lời thì có tiếng gõ cửa thật lớn :
- George ! – Bà Arabella nói nhỏ, thật hy vọng.
Baker xuất hiện, ngạc nhiên nhìn nhóm người tụ lại trước cửa rồi kín đáo lui ra. Chú Edgar bước đến mở cánh cửa nặng nề. Ánh sáng dọi hình dáng to lớn của người đàn ông dánh đứng trước bực cửa.
- Ông Marsh ! – Chú Edgar la lên. Bình tĩnh trở lại, ông đứng tránh qua một bên để Adam Marsh vào nhà. – Tôi không biết anh đang được chờ. Có phải vợ tôi hay… Amélia…
Amélia kêu lên một tiếng vui vẻ, nhưng chính Phanny, bị thúc đẩy bởi một phản ứng nhào về phía Adam Marsh, anh đưa tay ra đón nàng.
- Phanny ! – Bà Arabella la lên.
- Phanny ! – Amélia cũng hét lên. - Tại sao chị dám ?
Phanny vẫn tiếp tục úp mặt vào ngực Adam, trong khi hai tay chàng siết mạnh người nàng. Sự đau đớn đó làm cho nàng muốn ngất đi vì sung sướng.
- Anh đi mà không cho em biết ! – Phanny mạnh dạn nói. – Em đã đi thật vô ích, vì không có ai cả.
- Tôi đi gấp vì có chuyện cần. – Adam giải thích. – Nhưng tôi đã về kịp mừng sinh nhật của cô.
- Anh đi đâu vậy ?
- Đi Luân Đôn ! – Chàng vừa nói vừa đẩy nhẹ nàng ra… - Và tôi có đem về cho cô một món quà.
- Vậy à ? – Bà Arabella lạnh lùng nói. – Như vậy, Phanny, cách xử sự của cô đã quá rõ ràng. Hai người đã như vậy từ lúc nào ? Đừng có đứng trơ ra như vậy như mấy người trên cung trăng ! Ông Marsh, chúng tôi đang bận lo cho George, và ông xuất hiện ở đây, không được mời, với những chuyện riêng tư của ông !
Adam cúi mình thật lễ phép :
- Thưa bà, xin bà tha thứ cho cháu ! Cháu thật vô ý. Nhưng bà có thể yên tâm về George. Anh ta đang uống rượu ở quán ngoài làng cách đây nửa giờ. Và chắc chắn rằng anh ta vẫn còn ở đó.
- Như vậy là đúng rồi ! – Bà già gieo mình xuống ghế cằm gục xuống ngực. Nhưng bà chợt ngồi thẳng dậy, đôi mặt lạnh như tiền. Giọng nói bà thật lố bịch vì quá vui – Edgar , tôi nghĩ rằng chúng ta sẽ có rất nhiều chuyện để nói với nhau chốc nữa. Nhưng không thể trước mặt những đám trẻ này. Con hãy ngồi đi, Amélia và rằng đừng ngất xỉu. Ông Marsh, như ta đã biết, sẽ đến để cho Phanny một món quà sinh nhật. Thật là hữu tình. Có lẽ ông cho phép chúng ta xem món quà với.
- Chắc chắn rồi, thưa bà ! – Adam nói và đưa cho Phanny một hộp nhỏ bằng da dê màu đỏ. - Chắc ông cũng biết, ông Davenport, rằng tôi là khách hàng của bạn ông, ông Salomon. Ông ta có trong tiệm của mình một số nữ trang đáng giá, phải không ?
Trước khi chú Edgar trả lời, thím Louisa xuất hiện trên cầu thang và mau mắn hỏi :
- Tất cả đều ở đây à ? Phanny ! Dora không bảo được hai đứa bé. Con nên lên đi… Ồ, ông Marsh, chúng tôi không ngờ ông đến. Hình như tôi mới nghe nói đến tên ông Salomon ? Có phải rằng ông mới mua hột xoàn của ông ấy ?
- Hãy yên, Louisa ! – Chú Edgar la vợ. – Chúng ta đang muốn xem quà của ông Marsh. Hãy mở hộp ra đi, Phanny.
Phanny biết rằng đó không phải là món quà thật sự, vì ông ta cho như vậy trước mặt mọi người, chỉ vì có mục đích rõ ràng. Yên tâm vì cái nhìn của Adam, nàng bấm nút và nắp hộp mở ra.
Phanny suýt làm rơi chiếc hộp vì ngạc nhiên cực độ.
- Đây là đôi bông tai của Nolly mà ! Những nút chai màu xanh.
- Đó là ngọc cẩm thạch ! – Adam nói. – Bây giờ nó thuộc về cô Phanny. Tôi đã mua nó. Cô có thể để lại cho Nolly sau này !
- Anh có quyền gì, anh Marsh, xen vào chuyện của tôi ? – Chú Edgar khô khan hỏi. - Thật là quá đáng ! Tôi có quyền vì là người quản lý những tài sản của em tôi !
- Và tôi cũng có quyền mua lại những món đồ người ta bán đàng hoàng. Em ông có vẻ giàu hơn ông nghĩ, ông Davenport ạ ! Ông quá hấp tấp khi tuyên bố rằng em ông bị phá sản không? Nhưng ông đã lầm nếu nghĩ rằng ông ta chết sạt nghiệp.
- Tôi không bao giờ nói như vậy ! – Chú Edgar tức giận cãi.
- Tôi đã nghe như vậy… Và ông vẫn không thay đổi ý kiến ngày mà ông khám phá ra những của cải đó.
Bà Louisa bước đến gần chồng :
- Edgar, anh không muốn nói rằng cái bị đá màu xanh mà hai đứa bé gọi là bi của chúng, thật ra là ngọc cẩm thạch ? Anh đã nói với tôi rằng đó chỉ là những đồ đá vụn không có giá trị…
- Một giá trị lớn ! – Adam nhẹ nhàng nói. - Người em vô tích sự của ông, ông Davenport, đã lo cho con mình một tương lai chắc chắn.
Thím Louisa chỉ tay về phía ông chồng, ngón tay run rẩy và giọng nói buộc tội :
- Anh đã nói dối, Edgar ! Anh đã cướp những ngọc quý đó !
Thật kỳ lạ, những câu nói đó đã làm chú Edgar lấy lại bình tĩnh. Ông thọc tay vô túi áo và trả lời một cách thản nhiên :
- Tôi không cướp, bà ạ. Nhưng nói một cách đơn giản là lấy để dùng. Vì tôi được giao nuôi nấng hai đứa bé, tôi có quyền sử dụng những tài sản đó để nuôi chúng. Ông Barlow có thể làm chứng điều đó. Chúng tôi đã nói rất nhiều về chuyện này…
- Nhưng hình như có một âm mưu gì giữa ông và ông Barlow đáng tội kia mà ? – Adam hỏi giọng hiền lành.
- Đáng tội ?
- Tôi tưởng cô cháu Phanny của ông là người sẽ hy sinh để thoả thuận sự trao đổi này. Ông Barlow đem cô ấy về Trung Quốc, và sẽ chấp thuận giữ im lặng về của cải của hai đứa bé. Tôi có nhầm không ?
- Anh Adam ! Anh Adam ! – Phanny nói lớn, không giữ im lặng được lâu. - Những hành lý của ông Barlow vẫn còn ở đây. Em mới khám phá ra khi nãy. Ô, em sợ quá.
Adam nắm tay nàng để trấn an. Nhưng nàng vẫn nghĩ đến đống lá vụn đã ám ảnh nàng.
- Cô muốn nói rằng anh chàng đó chưa đi khỏi nơi đây ? Có thể lắm… Những con heo rừng phá phách quá, phải không, ông Davenport ?
Chú Edgar nhìn chàng với ánh mắt lợt lạt và vô tri vô giác.
- Một người đàn ông được chôn hấp tấp và mặc áo vét đen, có thể giống một con chim to lớn qua mắt một em bé vì đã có một con heo rừng đến đào lên. Ông đã theo hai đứa bé hôm đó, phải không, ông Davenport ? Và ông đã chôn lại một cách hấp tấp. Tôi nghĩ rằng ông đã trở lại đó trời tối để sửa lại cho đàng hoàng… Nhưng tôi đã nhờ cảnh sát kiểm soát lại. Họ đang ở trong khu rừng rậm hiện giờ. – Chàng quay về phía ba người phụ nữ đang sợ sệt. – Tôi xin lỗi vì sự rùng rợn của câu chuyện. Nhưng cũng ít dễ sợ hơn một cuộc săn đuổi tên tù nhân. Một người đàn ông, một con người bị lùng bắt như một con thú… Và đã đến ngay lúc mà người ta tìm được xác chết của bà già người Hoa – đã biết quá nhiều về tài sản của hai đứa bé đã được giao cho bà trông coi – vì có cớ để bà kiếm con búp bê bị giấu mất.
- Chính ở đó bà gặp người tù chạy trốn có thể làm bất cứ chuyện gì, - chú Edgar kết luận như một bài học thuộc lòng.
- Ba ! – Amélia chợt nói lớn, gương mặt xanh xao, đôi mắt long lanh, cô nhìn cha cô như thách đố - Điều ba nói về tên tù nhân không đúng. Ba cũng biết vậy. Và con cũng biết !
Giọng nói của chú Edgar đầy sự khoan dung, ông trả lời :
- Lòng tốt của con thật đáng kính, nhưng con không biết gì cả về chuyện này. Hãy ngồi im.
Nhưng Amélia ngước đầu lên và gương mặt nhỏ của cô đột nhiên ra vẻ già dặn kỳ lạ:
- Không, thưa ba, con biết rất nhiều. Và con phải nói, người tù nhân đã đến đây sau cái đêm mà bà Ching Mei bị giết. Như vậy là đêm thứ nhì thôi ! Anh ta nói với con rằng ông từ Okehampton đến, cách đây nhiều cây số. Con đã cho ông ta thức ăn. Bà bếp có thể làm chứng điều đó. Bà tự hỏi… - Amélia nhếch miệng cười, - sao con ăn nhiều thế ! Nhưng người tù nhân không có mặt ở đây cái đêm bà Ching Mei bị giết, thưa ba. Con biết.
Chú Edgar nhìn lần lượt mỗi người trong nhà. Ông có vẻ phải quyết định, như luyến tiếc làm một việc mà ông đã biết từ lâu.
- Như thế thì ba e rằng cảnh sát phải tra hỏi George.
Thím Louisa nóng nảy:
- Edgar ! Sao anh lại đổ trách nhiệm đó lên đầu con trai chúng ta trong khi nó vô tội !
Cái nhìn của hai vợ chồng gặp nhau. Sau hai mươi lăm năm sống chung, bây giờ họ đối nghịch nhau : Thím Louisa không giấu được vẻ chán chường và chú Edgar nhìn vợ trong sự ghê tởm…
Chú Edgar vẫn điềm tĩnh nói tiếp :
- Chúng ta không thể giấu mãi được, bà ạ. George thật nguy hiểm. Chúng ta cũng phải cho cảnh sát biết sự thù ghét của George đối với ông Hamish Barlow, - ông dang tay ra một cách bất lực. – Tôi rất tiếc vì ông không được thoả dạ, ông Marsh, nhưng tôi hoàn toàn vô tội. Những nghi ngờ của ông đều là sự tưởng tượng. Tôi chỉ bán bớt vài món nữ trang để nuôi cháu tôi. Và tôi có thể nói thêm rằng lối cư xử của ông thật quá đáng không ?
- Nhưng còn một việc nữa tôi muốn cho ông biết, - Adam nói. – Tôi đã rủ được một ông già đến đây ở với tôi. Ông ta đang ở lữ quán ngoài làng vì ông cần nghỉ ngơi. Ông ta sẽ đến gặp Phanny ngày mai. Ông ta có nhiều điều tối quan trọng để cô ấy biết. Tên ông ta, tôi có cần cho ông biết không ? Là Timothy Craike…