Phanny

Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 23

❊ ❊ ❊

- Cô sẽ làm gì cô Phanny? – Bà Hannah hỏi.

- Tôi không biết nữa. Bà Ching Mei có lẽ đã quên đôi giày của bà nhưng ông Barlow đã đi mà không đem theo một thứ gì. Tôi phải cho chú tôi biết. Tôi nghĩ rằng chúng ta không nên lên đây khi cửa này vẫn còn khóa.

Một lần nữa, nàng bắt gặp cái nhìn sợ sệt của hai người làm. Ai đã khóa cửa này lại?

- Tôi phải xuống! – Phanny vừa nói vừa đứng dậy. – Bà hãy khóa cửa này lại, bà Hannah. Dora, em lên gặp hai đứa bé và bảo chúng kiếm trò chơi khác. Không chơi hóa trang nữa. Nói với cô Amélia rằng chính tôi đã quyết định như vậy.

Có đúng là nàng chỉ mới hai mươi mốt tuổi không? Nàng chợt cảm thấy mình già hơn bà Hannah, già hơn cả bà Arabella. nàng đi xuống ba tầng lầu như đi trong mộng và lần đầu tiên quên gõ cửa trước khi vào phòng đọc sách.

Khi nhìn thấy nàng vào, hai người đàn ông nhìn lên ngạc nhiên. Nhưng vẻ sửng sốt của ông Giles Mowatt biết đi ngay và ông cười chào nàng, trong khi chú Edgar ra vẻ bực mình.

- Phanny, bộ con không thấy chú có khách à?

- Xin chú tha lỗi, nhưng con phải nói chuyện với chú ngay. Chúng con mới khám phá ra một chuyện kỳ lạ... Thưa chú, - nàng bật hỏi, - ông Barlow ở đâu?

Im lặng. Vì ngạc nhiên?... Hay vì hoảng hốt?

- Ông ta về chỗ ông ta ở chứ ở đâu? Và như vậy, hoàn toàn do lỗi của cô, - chú Edgar cầm cây dao rọc giấy, ông trả lời bằng một giọng đùa cợt và thương mến vì có mặt ông Giles, nếu không Phanny biết rằng ông sẽ không dễ dãi như vậy đâu. – Chú hy vọng rằng con không đến để cho chú biết rằng con đã thay đổi ý kiến? Đã hơi trễ rồi.

- Không, thưa chú... Chúng con chỉ tự hỏi làm sao ông ta đi mà không mang theo hành lý của ông ấy?

- Chúng con? – Chú Edgar hỏi.

- Dạ, bà Hannah, Dora và con. Chúng con tìm thấy hành lý với tất cả đồ đạc của ông ta trên gác để đồ cũ. Hình như có ai đã muốn giấu nó ở đó. Cửa gác đã bị khóa lại. Bà Hannah đã mở được. Chú Edgar, ông ta không thể đi xa như vậy mà chỉ có một bộ quần áo trên người!

- Có phải người đã lo việc thừa kế của em ông từ Trung Quốc đến không? – Ông Giles hỏi. – Ông Davenport? Ông không có nói cho tôi biết rằng cô này đã làm cho ông ta đi mau đến độ không có thời giờ để đem theo hành lý theo à?

- Nhưng cháu đâu muốn như vậy! – Phanny cãi. – Ông ta có vẻ chấp nhận quyết định của con một cách can đảm. Con nghĩ...

- Chúng ta không cần biết những tiên đoán của con bây giờ. – Chú Edgar cướp lời. -  Và hành lý của ông Barlow có thể chờ được. Ông Giles và chú...

- Ta nên nghe cô ấy nói một chút. – Ông Giles chặn lại, - Câu chuyện này làm tôi lưu ý. Thật kỳ lạ!

- Vâng! Phanny nói, - Cháu nghĩ rằng ông cần phải biết, rằng ai cũng biết... Chú Edgar, chú cũng nghe George nói lúc sáng rằng anh ấy sẽ giết bất cứ ai xen vào giữa anh ấy và con. Đó không phải là lần đầu tiên anh ấy tuyên bố như vậy. Anh đã có nói với con về ông Barlow. Con đã quá sợ.

- Sợ gì? Những sự tưởng tượng của đàn bà thật buồn cười.

- Con công đã kêu trong đêm đó... Dora và con đều nghe thấy. Nhưng trời còn tối; và tiếng kêu vang lên từ những cây thủy tùng. Nhưng con công không bao giờ đi về phía đó, và nó không bao giờ kêu ban đêm... Rồi sáng ra, con được biết ông Barlow đã... đi.

Ông Giles vội đứng dậy:

- Ông Davenport, tôi không biết có chuyện gì, nhưng ta phải làm sáng tỏ việc này... Cô Phanny, cô là một cô gái biết quan sát. Tôi tự hỏi cô có thể giúp chúng tôi làm sáng tỏ một chuyện khác. Tôi mới biết rằng, có người đã trông thấy người tù vượt ngục ở một vùng khác cái đêm mà anh ta chạy trốn, một anh nông dân ở Okehampton đã vô tình nói điều đó... Và chính đêm đó bà già người Hoa đáng tội kia chết, cô nhớ không?

- Như vậy có nghĩa là thế nào? Phanny hỏi nhỏ.

- Nhà chức trách sẽ điều tra chuyện đó. Nhưng chuyện cô mới nói, rằng người anh họ George của cô không thể hoàn toàn chịu trách nhiệm về những hành động của anh ta làm cho sự việc có khía cạnh mới.

- Anh ấy ở ngoài vườn tối hôm đó! – Phanny nói thêm. – Cháu biết vì cháu đã gặp anh ấy... – Nàng chợt thấy chú Edgar nhìn nàng và nàng nói mau – Con phải nói, thưa chú. Goerge rất nguy hiểm. Một ngày nào đó, anh có thể giết người... Nếu anh đã chưa giết...

Giọng nói nàng tắc nghẹn. Phanny rùng mình nghĩ nàng đã chịu cái hôn của một tên sát nhân, tay còn dính máu của người bị giết.

- Và bây giờ, hãy cho tôi nói một chút! Chú Edgar nhỏ nhẹ nói. – Trước hết, George nó không biết gì về những hành lý của ông Barlow. Nó không thể giết người đàn ông đó rồi đem giấu những chứng cớ buộc tội mình... Chú xin lỗi Phanny, nếu điều đó là điều con muốn nói. Không! Chính chú đã cất những valy đó lên gác.

- Chú? Chú Edgar!

Chú Edgar cười, như thích thú vì đã làm cho nàng ngạc nhiên. 

- Phải, chính chú. Và giữa ban đêm, như một kẻ trộm, nhưng vì có ý tốt, tôi xin chắc chắn như vậy. Chỉ vì muốn tránh lời bàn tán của những người làm. Tội nghiệp ông ta, khi hấp tấp đi đã hứa sẽ cho chú địa chỉ để chú gửi hành lý cho ông ta, và đến nay vẫn chưa thấy. Vì vậy, chú cất đi trong khi chờ đợi tin tức của anh ta.

- Ông muốn nói rằng anh ta chưa viết thư cho ông nữa? – Ông Giles sửng sốt la lên.

- Anh chàng đó đã quá đau khổ, ta phải thông cảm cho anh ta. Nhưng anh ta có mặc áo vét, Phanny. Anh ta sẽ đến Luân Đôn thật đàng hoàng. Đó là một người giàu có, một valy quần áo mất không có nghĩa lý gì đối với anh ta. Những người đi Á Châu luôn luôn làm giàu dễ dàng.

- Đó không phải là trường hợp của em trai ông, theo như tôi được biết? – Ông Giles vặn lại.

- À... Chú Oliver của tôi luôn luôn khác người, tôi rất tiếc phải nói như vậy, đó là trường hợp đặc biệt... Bây giờ bí mật của con đã được sáng tỏ, Phanny, con không nên để óc tưởng tượng của mình đi quá xa như vậy.

- Nhưng ông Barlow ở đâu, chú Edgar?

- Ồ, con nên để cho ông ta yên! Dù sao, chính con đã tống ông ta đi! Nếu con muốn biết, chú đã viết thư hỏi Công ty Hàng hải; và người ta đã trả lời rằng ông ta đã đi về Trung Quốc bằng xe lửa. Đó là một người thích phiêu lưu. Chú nghĩ rằng đó là một cách giúp cho anh ta quên nỗi đau khổ.

Chú Edgar đứng dậy:

- Tôi có thể mời ông ly rượu không, ông Giles?

- Thôi, xin cám ơn. Tôi phải đi. Tôi rất muốn nói rằng tôi có bổn phận cho ông biết trong trường hợp cảnh sát đến tra hỏi ông.

- Xin cám ơn ông bạn. Ông thật tử tế. Nhưng ông nên quên những sự ngu xuẩn của con trai tôi. Tại sao nó lại giết bà vú già người Hoa kia chứ? Tôi nghĩ rằng nó không bao giờ nói chuyện với bà ta. Dù sao thì cũng chỉ là một người làm công.

Phanny không thể không ở lại sau khi ông Giles đi. Dù có làm chú nàng giận, nàng cũng không kiềm chế được và nói ngay:

- Con không tin được một lời nào của chú nói cả, chú Edgar !

Đôi mắt chú nàng nhỏ lại, trở nên một màu xanh sậm khó tả:

- Vậy à ?

- Phải. Con nghĩ rằng chú kể những chuyện đó chỉ để che chở cho George. Và chú cũng lo sợ cho con… - Nàng nắm hai tay lại không kiềm chế được nỗi lo sợ đang giày vò nàng. – Ông Barlow còn ở đây, chú Edgar, con biết…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Dorothy Eden

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.