Ông Trumble đứng chờ trên sân ga nhỏ. Bà Hannah bế Marcus vì nó đã ngủ. Phanny muốn nắm tay Nolly nhưng con bé đã rút tay về. Nó đi bên bà già người Hoa, người nhỏ thó, thẳng, độc lập. Đã hơn tám giờ tối và nó phải mệt lắm. Nhưng không, mặt nó xanh xao, nhưng đôi mắt sáng hơn bao giờ hết.
Phanny thấy ông Trumble mở to mắt nhìn họ đi tới. Cái bím tóc và chiếc quần của bà Ching Mei làm ông sửng sốt. Ông cũng chưa biết sẽ thấy một bà người Hoa, nhưng trong quần áo Tây phương kìa.
Có sương trong không khí. Gió thật mát, như một luồng nước lạnh. Phanny hít mạnh, tìm lại mùi hương quen thuộc của đất ẩm và cây thạch thảo mà nàng từng yêu mến.
Ông Trumble giở nón lên và chạy tới khiêng hành lý. Khi họ lên xe, Phanny chợt để ý đến một nhón người cũng vừa xuống xe lửa. Vừa tội nghiệp, vừa kinh sợ, nàng thấy một người đàn ông tay bị còng, đi giữa hai người lính gác. Đó là một tù nhân người ta dẫn về nhà tù ở Dartoor. Phanny nhìn thấy một gương mặt gầy và râu ria dưới ánh đèn của nhà ga trong khi người ta đẩy ông về phía cửa ra.
Nàng rùng mình. Ở tù, chắc dễ sợ lắm. Thật may vì những người đi cùng nàng không ai thấy nhóm người đó. Nhưng khi xe họ ngừng lại trước nhà và ông Trumble giúp họ xuống xe.
Không biết vô tình hay cố ý các màn cửa sổ phòng khách chưa được kéo lại và đằng sau các cửa kính sáng chói, người ta nhìn thấy tất cả trong nhà.
Bà Arabella ngủ trên chiếc ghế gần lò sưởi. Trước mặt bà thím Louisa ngồi nói chuyện với bà Mowatt. Chú Edgar đứng, vừa hút thuốc vừa nói chuyện với ông Giles thật vui vẻ và thoải mái. Ông Giles lúc nào cũng vui vẻ, giàu có và đầy đủ. Bà Mowatt là một người đàn bà ít nói, kín đáo, trái hẳn với thím Louisa rực rỡ với xâu chuỗi hoàng ngọc và cái áo phồng to của bà.
Ngồi gần đó là Amélia và George đang chơi bài trên cái bàn. George rất đẹp trai. Amélia mặc áo Mousseline và thắt dây lưng nhung xanh. Tóc cô được bới cao và có vẻ rất tự tin thoải mái trong địa vị một cô con gái cưng của gia đình.
Cảnh gia đình đẹp đẽ đó quá đầy đủ, không cần phải thêm một ai vào nữa.
Một lần nữa, Phanny tự thấy mình không có chân đứng trong nhà này. Gió thổi mạnh làm nàng rùng mình. Bà Hannah đã đặt Marcus xuống đất và nói: “Cậu có thể đi được rồi, một cậu bé lớn như cậu”. Và Phanny chợt thấy hai đứa bé cũng nhìn vào cảnh gia đình ấm cúng kia. Nàng nghe một bàn tay lạnh nắm lấy tay nàng, tay của Nolly. Nàng đưa tay kia cho Marcus và cả ba đứng đó, sẽ không bao giờ rời nhau…
Đối với nàng, không còn con đường nào khác nữa, nàng giống chúng và đã ràng buộc với chúng. Nàng không tiếc đã trở về.
Rồi cánh cửa nặng nề được mở ra, ánh sáng tràn ngập bờ cỏ lót gạch, và Baker xuất hiện. Anh ta đưa họ vào, và tiếng nói vui vẻ của chú Edgar vang ra từ phòng khách:
- Chắc các trẻ đã đến, chúng ta ra đón chúng. Bà Mowatt, bà muốn biết con em tôi không? Bà Louisa ơi…
Họ có vẻ được đón tiếp nồng hậu. Trong lúc bà Hannah kín đáo che bà già người Hoa sau bực thang, Phanny đứng đó với hai đứa bé níu lấy áo nàng.
- Coi nào, - Chú Edgar vừa nói vừa âu yếm nâng cằm Nolly. – Đây là Olivia. Ta là bác các con đây. Bác hy vọng con sẽ thương bác lắm. Và đây là thằng bé… Ồ, ô, không nên khóc, cậu bé con. Này, Marcus, bác có cái này hay lắm. Con muốn coi đồng hồ của bác không? Bác đoán chắc là ba con không có đồng hồ như cái này đâu: đó là một cái đồng hồ có chơi nhạc…
- Đừng, anh Edgar, để ngày mai. – Thím Louisa chận lại.
- Mẹ! - Amélia thở ra khoan khoái, - chúng trắng.
- Vì mệt, mẹ nghĩ. – Thím Louisa nói ngay, vừa ném một cái nhìn giận dữ về phía cô con gái, đã ăn nói quá vụng về. – Nhưng hơi bẩn sau chuyến đi.
- Ồ! – Ông Giles vừa nói vừa đặt ly rượu xuống. – Chúng có vẻ còn nhỏ quá, ông Davenport. Tôi thật cảm kích sự rộng rãi của ông.
- Trái lại, - chú Edgar bào chữa, - đó là một niềm vui cho tôi. Dù sao, tôi cũng sẽ mất hai đứa con. Amélia không giấu đang kiếm chồng…
- Ba! – Amélia la lên.
- Và Phanny cũng khá đẹp để bắt chước bất cứ lúc nào. Tôi sẽ có hai đứa bé này để thay thế hai cô đó… Nào, con yêu quý, ông nói và lại nâng cằm Nolly lên, con không muốn nói chuyện với bác à?
- Chúng rất mệt, thưa chú, - Phanny bào chữa.
- Con bé này xinh lắm, - chú Edgar thích thú gật gù. – Chú nghĩ rằng nó giống cha nó, đẹp nhất trong gia đình.
- Phanny, - Thím Louisa bảo, - con đưa hai đứa bé lên lầu. Chúng có vẻ mệt mỏi lắm. Thôi, anh Edgar, để chúng đi. Anh sẽ cho chúng coi đồng hồ ngày mai. Tội nghiệp, chúng cũng không hiểu chuyện gì đã xảy đến với chúng nữa.
Phanny cúi chào và đi vào. Nàng phải bồng thằng bé lên cầu thang vì nó không đi nổi nữa. Nolly im lặng đi theo. Lên tới chỗ quẹo cầu thang, nàng nghe Amélia, giọng trong trẻo kêu lên:
- Chúng có vẻ dễ thương và thật ngây thơ?
- Phải, ngây thơi. – Ông Giles nói. – Đó là một tính đáng quý. Một cái tính tôi chưa gặp bao giờ… Nhưng chúng tôi phải cáo từ. Vì tôi cũng chờ một người ở chuyến xe lửa này.
- Ồ, tội nghiệp! – Amélia nói. – Ông ta đã làm gì?
- Anh ta đã vượt ngục Wandworth, anh ta mang tội ăn cắp. Hình như anh ta rất liều, nhưng tôi cam đoan là anh ta sẽ không thoát được khỏi Dartmoor đâu!
---❊ ❖ ❊---
Bà Ching Mei đang đứng, giữa căn phòng mà hai đứa bé sẽ ngủ. Có lẽ là lần đầu tiên bà thấy một phòng ngủ kiểu Anh. Sửng sốt, bà đứng đó, hai tay chắp vào nhau, không biết làm gì. Trước cửa phòng, Dora trố mắt nhìn. Bà Hannah lăng xăng ra khỏi phòng, vừa lầm rầm:
- Bà già người Hoa đó về làm gì? Bà ta không biết làm gì cả! Không chịu soạn hành lý ra nữa. Còn việc cho hai đứa bé ngủ…
Phanny đẩy hai đứa bé vào phòng.
- Dora, - nàng gắt gỏng la, - em có thích người ta nhìn em như vậy không? Hãy xuống bếp và đem sữa, bánh mì lên đây. Bà Hannah, bà cho sửa soạn phòng kế bên cho tôi.
Bà Hannah nhìn nàng ngạc nhiên:
- Cho cô à, cô Phanny? Nhưng phòng đó không thoáng khí vì lâu nay không sử dụng đến, chắc ẩm lắm.
- Bà cứ làm theo tôi nói. Bà hãy cho thay cái giường ấm hơn… Tôi muốn ở gần hai đứa bé. Ngày mai, tôi sẽ dọn hết đồ đạc tôi lên đó.
- Thường trực luôn à, cô Phanny?
- Phải.
Bà Hannah nhìn Phanny mệt mỏi.
- Tôi biết bà sẽ nói gì, bà Hannah, - Phanny chận ngang. – Đừng nói, vì bà sẽ quen đi…
- Không, cô Phanny, tôi muốn nói: “Trời phù hộ lòng tốt của cô!”
Trong phòng hai đứa bé nhao lên như hai con chim, nhưng khi Phanny vào thì chúng im ngay. Chúng đã thay quần áo và sẵn sàng để vô giường. Khi không ai nhìn bà, Bà Ching Mai làm việc rất nhanh chóng và có hiệu quả. Bà đã lo xong mọi việc và đã trở lại trạng thái cũ: hai tay chắp lại và mắt nhìn xuống.
- Thật là tuyệt, bà Ching Mai, - Phanny nói. – Bà làm việc mau lắm. Dora sẽ đem sữa và bánh mì lên. Bà ráng bắt hai đứa bé dùng chút đỉnh.
Bà Ching Mei cúi mình.
- Bà hiểu tiếng Anh phải không? – Nàng hỏi – Bà phải hiểu khi ở nhà chú tôi ở Thượng Hải.
Bà Ching Mei nhìn nàng không nói một lời.
- Bà ấy có nói tiếng Anh không? – Nàng xoay qua hỏi Nolly.
- Rất ít, - con bé trả lời. – Bà chỉ mới bắt đầu học khi… khi… - nó mím môi, ráng giữ cho khỏi run… -Khi bà và chúng em đi, - nó tiếp, - trước đó, bà chỉ nói tiếng Tàu.
- Ở đây không được nói tiếng Tàu, - Phanny cứng rắn nói. – Các em và bà nghe không?
Bà Ching Mei lại cúi mình.
- Tôi sẽ ráng, thưa cô.
Phanny nghe có gì chận ngang họng nàng. Nếu có ai cần một bài học về sự hy sinh và trung thành, họ chỉ cần nhìn vào khuôn mặt buồn và nhăn nheo của bà già xa lạ này, và đôi mắt thản nhiên của bà. Ngày mai, nàng sẽ nói với chú Edgar chuyện này. Ông Adam Marsh đã nói khi hai đứa bé được yên ổn, phải tìm cách cho bà Ching Mei trở về xứ của bà. Người ta không thể để bà chết vì nhớ quê hương. Khi nghĩ đến Adam, Phanny cảm thấy tim mình nóng ran. Nàng chợt muốn được một mình để suy nghĩ và mơ mộng. Nàng vội vàng hôn hai đứa bé:
- Đây là giường của bà Ching Mei, - nàng nói, - vừa chỉ cái giường kê gần giường hai đứa bé.
Nhưng bà Ching Mei chỉ xuống đất, ý muốn nói bà thích ngủ dưới đất hơn.
- Cũng được, - Phanny gật đầu. – Tôi ở phòng bên cạnh, nếu tối bà cần gì…
- Chúng em không còn nhỏ để phải cần gì ban đêm, - Nolly nói, giọng trách móc.
Phanny để ý thấy nó giấu một con búp bê Trung hoa với cái mặt màu vàng và tóc đen dưới lớp mền.
Nó chỉ là một đứa bé, tuy có vẻ hiểu biết quá nhiều… Phải nó chỉ là một đứa trẻ nhỏ bé. Vì nửa đêm, Phanny thức dậy và nghe có một bàn tay nhỏ và lạnh trên mặt nàng.
- Chị Phanny! Chị Phanny! Marcus nó sợ.
Phanny ngồi nhổm dậy, nàng mò cây nến để trên đầu giường, bật một diêm quẹt lên, và qua ngọn lửa nàng thấy Nolly trong chiếc áo ngủ dài của nó, tay ôm chặt con búp bê. Nó mở to mắt nhìn Phanny.
- Sao vậy Nolly? Em sợ cái gì?
- Marcus nó sợ, - Nolly nói nhỏ, - Nó nói nó nghe thấy cái gì…
Phanny tự hỏi có phải George không, anh ta hay đi trong những hành lang ban đêm. Nhưng nàng không nghe gì cả.
- Đi, chúng ta đi coi Marcus, - Nàng vừa nói vừa cầm đèn lên và dẫn con bé đi ra.
Nếu Marcus sợ thật thì nó có tài giấu thật giỏi. Chỉ nhìn thoáng qua là biết thằng bé đang ngủ mê. Bà Ching Mei, nằm cuộn mình trong cái chăn dưới đất, không nhúc nhích. Phanny bắt đầu hiểu mưu mẹo của con bé; Marcus vừa là bù nhìn, vừa là vật sở hữu của nó.
- Sao, Nolly, em đã nghe thấy gì?
Con bé sợ sệt nhìn quanh. Ánh đèn dọi ra hai cái bóng lớn trong chiếc gương tủ.
- Có cái gì trong lò sưởi… - Nolly nói nhỏ, đưa tay chỉ lên trên.- Trên kia kìa…
Phanny nghe ớn xương sống…
- Em nghe cái gì?
- Như một tiếng quạt cánh… và có cái gì rớt xuống. – Tay nó nắm chặt tay Phanny hớn.
- Có cái gì rớt xuống à? – Nàng đưa cao ánh đèn lên lò sưởi, chỉ có vài mảnh bồ hóng, không có cái gì khác.
- Em thấy không? Có gì đâu. Chỉ có bồ hóng đóng lâu ngày rớt xuống, đó là những gì em nghe thấy. Chị Dora sẽ quét sáng mai. Và bây giờ, em hãy trở lại ngủ mau đi.
Con bé vâng lời ngay.
- Thật may vì Marcus nó không nghe gì cả. Nếu không nó sẽ sợ lắm!
Bà Ching Mai chợt ngồi dậy, lầm bầm bằng tiếng Trung Hoa. Bà nheo mắt vì bị chới bởi ánh đèn.
- Có chuyện gì, cô Phanny? – Đó là lần đầu tiên bà kêu tên nàng.
- Không có gì, bà Ching Mei, bà có thể ngủ trở lại.
---❊ ❖ ❊---
Sáng hôm sau, trời xám và lạnh, gió thổi thật mạnh, Dora không đốt lửa được. Những cây củi đều ướt và bồ hóng đầy trong lò sưởi nên phải quét lò. Trong lúc hai đứa bé đứng nhìn kinh ngạc, Dora thọc cây chổi quét bụi vào đường dẫn ống khói… và có cái gì bỗng rớt xuống lò. Nolly la lên.
Phanny chạy đến và thấy bộ xương một con chim, với đôi cánh mở ra như tìm cách thoát mà không được.
- Đó là một con sáo, - nàng nói giọng thản nhiên. – Tội nghiệp! Chắc nó bị rớt vào ống khói mùa hè rồi và không ai nghe thấy.
- Em đã nghe nói. – Nolly nói. – Em nghe nó hồi hôm, Marcus nó không nghe.
- Có chứ, em có nghe. – Marcus cãi.
- Không có ai nghe gì cả. – Phanny gạt ngang. – Con chim này đã chết từ lâu. Đem nó đi đi, Dora. Lát nữa, ngoài vườn chị sẽ chỉ cho các em những con sáo còn sống. Nó đen như than vậy… Dora, em còn chờ gì nữa?
- Không nên để cho bà Arabella thấy nó, cô Phanny. Bà sẽ cho là nó màu trắng và có nghĩa là…
- Dora!
- Dạ, cô Phanny… - Dora lắp bắp tay cầm cái xẻng trên có con chim, cô ta lật đật chạy đi.
- Chị Phanny, sao con chim đó lại ở trong ống khói? – Nolly hỏi.
- Thôi đừng nói đến con vật tội nghiệp đó nữa. Các em nhìn lửa cháy thích không? – Nàng cúi xuống đưa hai tay ra hơ lửa.
Trời thật rét vào giữa tháng năm. Nàng thấy lạnh quá.
Bây giờ nàng phải xuống phòng nàng để dọn dẹp đồ đạc sau chuyến đi và lấy áo vải mặc thường ngày ra, chiếc áo cũ kỹ…
Amélia đã nghe và chạy thẳng vào phòng nàng với vẻ thản nhiên của mọi ngày.
- Chị Phanny, chị sẽ nghĩ sao? Ba sắp mua cho anh George một con ngựa mới.
- Vậy à?
- Chị không ngạc nhiên hay bực tức gì sao?
- Tại sao?
- Vì anh George đã có một con ngựa rồi, và anh cũng có thể cưỡi tất cả những con ngựa khác của ba. Kể cả con Jimy của tôi, nếu anh muốn. Nhưng bây giờ, anh lại sẽ được một con ngựa tốt nữa, trong lúc tôi chỉ mua được một ruy băng quèn… À, chị đã mua ruy băng giùm tôi chưa?
- Đã. Tôi đang soạn tất cả ra đây.
Amélia ngồi phịch xuống ghế, cô tiếp tục trề môi, như một cô học trò.
- Mẹ nói, ba luôn luôn khuyên nên tiết kiệm, nhưng nếu anh George xin một cái gì, hay đúng hơn bà ngoại đòi hỏi một cái gì cho anh ấy là được ngay… Phanny, chị có nghĩ rằng ba không dám nói “không” với bà ngoại không?
- Đừng có ngốc, Amélia. – Phanny cười nói. – Ba cô không bao giờ sợ ai.
- Không, có thể không… Nhưng thật là bất công! Hơn nữa, năm nay là năm của tôi… Phải, tôi biết là anh George đã suýt chết vì Tổ quốc, nhưng đó chỉ là cái rủi ngoài mặt trận. Và, dù sao, anh cũng tự ý muốn đi lính. Ồ, chắc chị sẽ cho rằng tôi nhỏ mọn và ích kỷ, phải không, chị Phanny?
- Và vô ích. – Phanny nói thêm.
- Ồ, thật là bực! Chị Phanny, chị là người đáng ghét nhất! Và tại sao chị lại ngủ trên đó, hồi tối?
- Và từ nay về sau, tôi sẽ ngủ trên đó luôn, - Phanny điềm tĩnh trả lời, - Dora sẽ đem tất cả đồ đạc tôi lên đó.
Amélia tỏ vẻ rất bực mình.
- Và nếu tôi cần chị thì sao?
- Lên một tầng lầu không có gì là nhọc nhằn cả.
- Ồ, Phanny, sáng nay chị sao vậy? Tôi biết, mẹ muốn chị lo cho hai đứa bé, nhưng không vì vậy mà chị quên tôi. Phải công nhận chúng được lắm. Và tôi suýt nói bậy khi thấy chúng, chúng da trắng: Chúng ta có thể yên tâm về chuyện này. Có thể tôi sẽ lên thăm chúng hôm nay.
- Có thể thôi à? Chúng là em họ cô!
- Ồ tôi không muốn nói như vậy. Phanny, sao chị hay rắc rối vậy?... chị đã thay đổi, ai cũng nói, từ sau chuyến đi Luân Đôn đó. Chị quay lại nhìn tôi coi… Mắt chị sáng lên. Nếu có thể, tôi sẽ nói rằng, chị đã yêu…
- Có thể!
- Phải, làm sao chị có thể, với bà Hannah một bên, và hai đứa bé mồ côi bên kia? Và, có hạng đàn ông nào có thể gặp trên xe lửa?
Amélia chợt đứng phắt dậy, giọng nói cô ta nhỏ lại:
- Phanny, bộ chị đã nhìn thấy ông ta?
Phanny không thể không đỏ mặt. Sao Amélia biết? Bí mật của nàng có lộ trên mặt nàng không?
- Nếu cô muốn nói đến ông nhân viên hàng hải…
- Ồ, không, không phải ông đó. Tôi muốn nói đến tên tù nhân kia. Người mà ông Giles đã nói đó, Phanny, chị có thấy ông ta không?
- Có, thoáng trong một phút. – Phanny trả lời, nhẹ nhõm.
Amélia vặn tay:
- Ông ta có vẻ đói lắm, sẵn sàng làm bất cứ chuyện gì?
- Tôi không nghĩ như vậy, Amélia, cô tưởng trong nhà tù Dartmoor đầy những cọp và beo trong chuồng, dữ tợn lắm.
Amélia đến gần cửa sổ.
- Tôi không hiểu sao tôi muốn thấy một trong những tù nhân đó, - cô nói nhỏ. – Tôi sẽ run sợ và tuy nhiên… Họ cũng là con người, phải không? Một người mẹ đã từng thương yêu họ khi xưa. Nhưng đã lâu rồi, họ đã quên ý nghĩa của hai chữ “tình thương”.
---❊ ❖ ❊---
Phanny ráng không đỏ mặt khi chú Edgar hỏi nàng, lúc ăn sáng, về người của Công ty Hàng hải.
- Chúng ta không có thời gian nói tối hôm qua, nhưng chú nghĩ mọi việc chắc đều tốt đẹp. Công ty đã gởi người đàng hoàng không?
- Một người rất được, thưa chú.
- Tốt lắm. Chú sẽ viết thư cám ơn họ. Chú tưởng rằng…
- Con đã đưa ông ta một ghi-nê như đã định, thưa chú.
Phanny nói tiếp và cúi mặt xuống sợ ông thấy hai má nàng đỏ lên khi nhắc đến chuyện đó.
- Phanny có vẻ khỏe ra, phải không bà? – Chú Edgar nói với bà vợ. – Chuyến đi rất tốt cho nó.
- Con đã nói với chị ấy rằng chị đã yêu, - Amélia bạo dạn nói, trước khi cười to lên.
- Yêu ai? – George hỏi lớn. – Quỷ bắt họ!
- George! – Bà Louisa la anh, và anh đã ngả người vào ghế, đôi mày cau lại, choáng váng, hết giận.
- Không đúng, phải không Phanny? Amélia nó trêu cô, theo thói quen của nó.
- Lẽ dĩ nhiên, - Phanny trả lời, vì không có gì để nói nữa.
Lizzie vừa vào với một ấm nước sôi và thím Louisa đưa cao bình trà lên trong bàn tay đeo đầy nhẫn, nói:
- Uống trà nữa không, Amélia? Phanny? Và ông? Lizzie, đưa tách ông cho tôi.
Không ai có thể nghĩ rằng: trước đó vài phút, thím đã ghét nàng thật tình. Bà có vẻ chịu đựng nàng, nhưng khi còn bé, nàng có vẻ vô tư, đúng ra có ích nữa vì đã làm bạn với Amélia trong phòng học, và sau đó, nàng đã tiếp tục trở nên hữu ích về mọi việc. Bà có thể chịu đựng nàng thêm lâu nữa nếu nàng đã không trở nên quá xinh đẹp, và chỉ có mù mới không thấy nàng che lấp cả Amélia, và nếu George không yêu nàng một cách vô ý thức như vậy…
Phanny đã biết quá những điều đó. Nàng cảm thấy sự chịu đựng của thím Louisa đã trở thành sự thù hận, nhưng nàng không biết cách đối xử của chú Edgar sẽ thế nào. Ông là đàn ông. Và có thể ông vẫn tiếp tục có cảm tình tự nhiên với người đàn bà, dù cho người đàn bà đó là mối đe dọa cho các con ông.
Amélia còn trẻ và khờ khạo, tuy dễ thương nhưng cô ta sẽ bị ảnh hưởng của bà mẹ dễ dàng và sẽ trở nên nguy hiểm.
Còn George? Anh ta có thể làm gì… Nếu nàng không đáp lại tình yêu của anh ta? Với câu hỏi đó, nàng không kiếm ra giải đáp nào. Dù sao đi nữa, nàng cũng không tiếc đã trở về Darkwater…
- Phanny, con, - chú Edgar vui vẻ nói, - khi nào hai đứa cháu của chú sẵn sàng, con hãy dẫn chúng vào phòng đọc sách. Chú phải tìm hiểu chúng nó. Chúng có vẻ được lắm… Ồ, và bà già người Hoa nữa. Bà ta có thể cho chú biết về hai vợ chồng người em của chú.
- Bà ta chỉ nói được một vài tiếng Anh, thưa chú.
- Vô lý! – Ông kêu lên. – Bà ta phải nói được khi bà ở Thượng Hải.
- Bà ấy nói không.
- Vậy thì không đúng. Những người Hoa là hạng người quỷ quyệt, lúc nào cũng cúi mình và cười, và có thể giấu ý nghĩ họ rất giỏi. Chú sẽ biết cách làm cho bà ta phải nói. Dẫn bà ta xuống đây cho chú!