Phanny

Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

❊ ❊ ❊

Bí mật bao trùm người đàn ông tên Adam Marsh. Lẽ dĩ nhiên, anh ta không cho địa chỉ của anh. Phanny bực tức khi phải trả lời những câu hỏi của chú Edgar. Bà Ching Mei, vì ít biết tiếng Anh, không cho biết được thêm gì, ngoài chuyện đề nghị giúp đỡ của ông ta. “Ông đó rất tử tế” bà chỉ trả lời một cách đơn giản như vậy, gương mặt không biểu lộ một cảm giác nào. Thật khó mà biết rằng bà có lạ vì cách cư xử của một người đàn ông hoàn toàn xa lạ với bà không, hay bà không hiểu gì những điều người ta hỏi bà.

Dù sao, Phanny cũng nhớ đã thấy Adam Marsh đứng lại sau họ để nói một câu cuối cùng với bà ta. Cuộc đối thoại có vẻ vô tội như nàng nghĩ không?

- Ông ta biết nói tiếng Trung Quốc. – Phanny bỗng nói.

Chú Edgar nhìn nàng sắc bén:

- Con không nói cho chú biết điều đó.

- Con chỉ mới nhớ lại.

Người ta cũng đã hỏi Nolly và Marcus. Nolly đã trả lời bằng một giọng vô tư:

- Chúng con thích ông ấy lắm. Marcus cũng mến ông ta. Ông ta sẽ đến thăm chúng ta à?

- Chú nghĩ rằng không. – Chú Edgar nói. _ Tuy rằng bây giờ chú bắt đầu tự hỏi… Có thể người lạ mặt đó sẽ xuất hiện một ngày nào đó.

Phanny ráng bắt chước vẻ hời hợt của bà Ching Mei, nhưng nàng biết sự cố gắng đó là vô ích: Miệng nàng, đôi mắt nàng luôn phản nàng… Adam đã nói rằng ông ta thích những đồng hoang của Devinshire… Nhưng ông ta không chắc rằng đó chỉ là một cớ để ông trở lại thăm hai người bạn nhỏ của ông.

Ông ta chỉ chú ý đến hai đứa bé, chứ không phải nàng. Làm sao nàng có thể giấu được sự thất vọng khi khám phá ra điều đó?

---❊ ❖ ❊---

Chiều hôm đó, họ tổ chức “picnic” lần đầu tiên bên bờ hồ. Đó là ý kiến của chú Edgar. Gia đình Hadlow ở Park, sẽ đến uống trà, ăn bánh và, vì trời tối, họ thích ăn ngoài trời hơn là chết ngộp trong nhà. Đôi mắt tinh quái, chú Edgar còn nói là Amélia sẽ thừa cơ hội kéo anh chàng Robert Harlow đi chơi một vòng trong rừng…

- Nhưng, thưa bà, - Amélia bực tức nói trong khi cô ta choàng khăn vào cổ, - anh ta chỉ là một anh học trò!

- Nó chỉ thua cô có ba tháng! Đành rằng một thanh niên không thể bới tóc lên để trở thành một người đàn ông đứng đắn. Nhưng anh ta sẽ lớn lên, lớn lên con ạ!

Amélia trề môi, nhưng cô không nói ý nghĩ của mình lên. Robert chỉ có anh ta, là quá đối với Phanny. Trước kia, các chàng trai chỉ để ý đến Phanny mà không dòm ngó gì đến cô, và Phanny có vẻ khuyến khích họ, đôi mắt sáng lên vì vui vẻ. Nàng không thèm để ý đến họ, nhưng thích làm cho họ điêu đứng vì nàng.

“Bây giờ ta đã lớn, - Amélia nghĩ và lắc đầu, - ta có thể cho Phanny thấy rằng ta không sợ chị ấy…

Có anh chàng Adam Marsh kỳ lạ đó, ví dụ, và sự phấn khởi của Phanny sau chuyến đi Luân Đôn đó… Nếu anh ta xuất hiện theo như cha nàng đã đoán, cô sẽ đùa cợt trắng trợn với anh ta, đúng hơn, sẽ yêu anh ta, vì chắc anh ta “được” lắm. Cô sẽ trả thù Phanny.

Amélia ở nán lại trong phòng mình, ngắm mình trong gương, trong lúc gia đình Hadlow đã đến và người ra đã đem xe ngựa họ vào chuồng. Cô định đi về phía hồ thật chậm và nhẹ nhàng, và sẽ đến đó sau cùng để cho mọi người chiêm ngưỡng cô. Cô sẽ che dù thay vì đội nón. Và mọi người sẽ khen cảnh dễ thương của cô Amélia Davenport đi về phía hồ trong cái áo mouseline màu hoa cà xinh xắn và buổi chiều mùa hè đẹp đẽ đó…

Nhưng sự tình cờ làm cho cô không phải là người sau cùng đến đó vì khi cô đi nhanh ra khỏi phòng – cô sẽ giữ tướng đi nhẹ nhàng duyên dáng khi có người nhìn cô – cô đã suýt tông vào cha cô đang từ phòng bà ngoại cô đi ra.

- Ồ, ba! Bà ngoại không xuống hồ à?

Trời nóng và mặt ông Edgar ướt đẫm mồ hôi. Ông đóng mạnh cửa phòng lại.

- Bà ngoại đã xuống một lúc rồi, - ông nói nhanh. – Và, tại sao con chưa xuống với khách của con?

- Còn ba? – Amélia hỏi vặn lại. – Sao ba còn ở đây?

- Vì ba là người bận rộn nhiều việc và ba là chủ nhà. Mấy người làm đâu hết rồi? Không ai trả lời khi ba kêu để họ lo cho con mèo ghê tởm đó. Bà ngoại con đã nhốt lộn nó trong tủ quần áo.

- Ồ, nó có kêu à? Sao con không nghe?

- Chắc vì con quá bận nghĩ đến con, con gái – ông đã vui vẻ trở lại và bẹo má con gái. – Con xinh lắm, Amélia. Vì ai mà đẹp thế này? Vì Robert à?

- Con định làm cho anh ta mê mẩn, - Amélia thú thật.

- Con thật láu cá! – Cha cô vui vẻ tán thành. – Thôi, ta xuống… Và con đừng nói gì với bà ngoại về con mèo của bà. Bà có thể sẽ đòi lên coi có gì lạ không. Ta không nên làm mất vui buổi picnic hôm nay.

Ba người giúp việc trong nhà, giây nón bay trong gió, bưng những mâm đầy bánh sữa, bánh chiên nóng, mứt dâu, kem và ở giữa bàn một ổ bánh cake thật lớn với mứt trái cây. Thím Louisa rót trà ra tách. Tất cả đều ngồi vào chiếc bàn bằng mây trong bồn cỏ gần hồ. Phanny ngồi dưới cỏ trên một chiếc gối, cách xa họ, không thèm để ý đến Robert Hadlow. Anh ta có vẻ già dặn, đẹp trai. Hai đứa bé ngồi kế nàng. Nolly ôm con búp bê xấu xí trong tay. Bà Ching Mei đứng xa một chút. Đứng tựa một gốc cây, George quan sát họ. Anh ta chỉ nhìn Phanny và làm thinh nghe người ta nói.

Sau khi chú Edgar đến, người ta chỉ nghe tiếng cười. Ông rất hợp với không khí đó. Đến hình dáng ốm yếu của bà Ching Mei cũng bớt kỳ lạ ở khung cảnh đó.

-Đó là một người Trung Quốc bằng da bằng thịt? – Robert Hadlow vừa cười hỏi. – Ta chích bà ta thử coi? – Robert đã trở nên một chàng trai vui tính, già dặn hơn, lịch thiệp hơn…

“Anh ta sẽ hôn tay mình” Amélia mơ mộng, trong lúc bóng tối cây cối dài ra và những dấu hiệu của sương mù làm tối lại ánh sáng mặt trời.

Trời đã lạnh hẳn. Những người đàn bà choàng khăn lên và sửa soạn về nhà.

-Sao? Các con, – chú Edgar vừa vui vẻ vừa lấy trong túi áo ra cái đồng hồ to bằng vàng. – Các con đã ngoan!

Ông lên giây đồng hồ và đưa ra trước mặt hai đứa bé chăm chú nhìn và lắng tai nghe. Tiếng nhạc đã dứt.

- Ồ, hay quá! – Nolly nói nhỏ.

Marcus đưa ngón tay rụt rè và mập mạp về phía cái đồng hồ. Bà Ching Mei cũng cười, giọng nói trong trẻo khiến người ta nghĩ đến tiếng kêu của những chuông nhỏ ở xứ bà, một tuyệt tác của sự trong sạch.

Sương mù xuống thật nhanh và đã vào nhà từ những cửa sổ mở khi mọi người về đến nhà. Họ đều lo đóng cửa, kéo màn và thắp đèn.

Phanny để hai đứa bé cho bà Ching Mei và Dora trông coi rồi thay quần áo đi dùng cơm. Nàng sung sướng vì hai đứa bé đã tỏ ra ồn ào và rất tự nhiên ngày hôm đó. Luôn cả bà Ching Mei cũng thoải mái đến bật cười. Bà đã ra khỏi cái vẻ nghiêm trang của bà lần đầu tiên từ khi đến đây.

Có một hôm, bà tỏ ý muốn viết thư về gia đình bà và Nolly đã tỏ ra rất thành thạo và chăm chỉ giúp bà viết địa chỉ trên bì thư, viết tên em trai bà bằng tiếng Trung Quốc, những chữ Thượng Hải và Trung Quốc bằng tiếng Anh. Phanny dẫn bà ra làng để gửi thư vì đó là một cuộc đi dạo thích thú cho hai đứa bé và đó là lần duy nhất bà ra khỏi nhà.

Khi xuống cầu thang, Phanny nghe tiếng chó sủa, nghe thật xa và thật buồn bã. Điều này làm cho nàng nhớ những giấc mơ hoa thạch thảo, mây bay trên trời và một cái sợ xa xưa…

Đã có một ngày, Phanny đi cùng Amélia và George theo mấy người đi săn, trên lưng ngựa con, họ đã thấy một con sói bị một bầy chó xé xác… Từ sau bữa đó, nàng không bao giờ dự vào những chuyến đi săn nữa. Bây giờ không phải mùa đi săn, và nàng tự hỏi những con chó được thả ra để làm gì. Nhưng tiếng sủa quá xa làm nàng cảm thấy như đã tưởng tượng.

Sau lưng nàng, bà Arabella vừa xuống các bậc thang vừa thở hổn hển.

- Phanny, con thật bậy để hai đứa bé vào phòng bà chơi lúc bà vắng mặt.

Phanny quay lại, ngạc nhiên:

- Nhưng chúng đâu có vào phòng bà!

- Có lẽ chúng chơi trò giấu đồ. – Bà già cằn nhằn. – Tất cả trong phòng đều bị xáo trộn. Tội nghiệp con Ludwig, nó phải đi trốn.

- Nhưng chuyện đó xảy ra lúc nào?

- Khi bà xuống hồ, bà nghĩ. Chỉ có lúc đó bà mới ra khỏi phòng.

- Nhưng hai đứa bé cũng ở dưới hồ, - Phanny cãi. – Chúng ở bên con. Dù sao, con cũng chắc chắn rằng chúng không dám vô phòng bà khi không ai cho phép chúng vào…

Nàng rất ngạc nhiên khi thấy bà Arabella không nghe nàng nói nữa. Bà còn cười nhẹ:

- Như vậy thì đúng thế rồi… - Bà nói thầm, đầu có không biết nghĩ gì. – Lẽ dĩ nhiên, ta phải đoán chuyện đó… Thôi đừng nói đến hai đứa bé nữa, con nhé!

- Nhưng việc gì đã xảy ra, thưa bà?

Bà già đưa ngón tay trỏ mập mạp lên và nghêu ngao:

- Phi, pho, phung… ta biết máu một người Anh. – Bà nhìn sương mù trong giây lát. – Thật kỳ diệu khi nó làm mờ mọi vật, xóa tan tất cả… Bà tưởng đã nghe tiếng chó sủa lúc nãy.

- Con cũng nghe, - Phanny sợ sệt nói. – Con cũng không thích sương mù như bà. Nó làm mất cả cảnh vật trước cái nhìn.

Nhưng chỉ lúc vào phòng ăn, họ mới thấy George cũng vừa vào, ánh mắt sáng lên phấn khởi:

- Có một tên tù vượt ngục! – Người ta đã thả chó săn ra. Có ai nghe không?

- Ồ, tôi đã biết sẽ có chuyện gì xảy ra. – Amélia, la lên. – Tôi đã có cảm giác đó từ cả buổi chiều nay!

- Vì sương mù đấy, - George nói. – Họ luôn luôn vượt ngục lúc có sương mù. Nếu anh ta chạy về phía này, tôi sẽ tình nguyện…

- Con sẽ không làm gì cả! – Mẹ anh nói – Con bệnh…

- Con vẫn có thể bắn súng hoặc dùng kiếm! – Geogrge bất mãn nói. – Con sẽ không bỏ cơ hội vì bất cứ việc gì trên đời này.

- Một cuộc săn người không có gì là lý thú cả, - chú Edgar điềm nhiên nói. – Và chúng ta cũng không quen giết người chạy trốn tội nghiệp đó. Tuy nhiên, nếu anh ta thông minh đã thoát được thì anh ta đã đi xa cách đây mấy cây số rồi. Ba đề nghị không nên để bữa ăn tối nguội đi. Đi! Amélia! – Ông nói tiếp giọng vui vẻ: - Thấy bộ mặt của con, người ta tưởng như anh ta đang núp dưới giường của con.

- Ồ, ba! – Amélia rên rỉ, nói: - Sao ba có thể giỡn được những chuyện như vậy?

- Ba không giỡn đâu? Ba chỉ phục sự mạo hiểm của anh chàng đó. Có ai mà không tìm cách thoát thân trong những trường hợp như vậy!

- Anh ta chắc nguy hiểm? – Thím Louisa bất mãn nói. – Thật ra, anh Edgar, lòng thương người của anh thật quá đáng.

-Không sao đâu, bà ạ. Tôi sẽ giao anh ta, lẽ dĩ nhiên, cho chính quyền nếu tôi chạm phải anh ta trong bóng tối. Nhưng bà phải công nhận là chúng ta không thể không có cảm tình với anh ta.

Sau bữa ăn, ông Giles Mowatt đến, bằng ngựa. Ông xuống ngựa để uống một ly rượu và cho biết tên tù nhân có thể núp ở đâu đó.

- Dù sao, nếu chúng tôi không bắt được anh ta, thì anh ta đã đi về phía các đồi núi và tìm cách qua đồng hoang ở Okehampton. Như vậy bà và các cô không có gì phải sợ cả.

- Có phải là người đã được chuyển đến từ Luân Đôn hôm trước không? – Phanny hỏi.

- Chính tên côn đồ đó. Anh ta đã lợi dụng sương mù để thoát thân. Nó lanh như một con lươn. Nhưng chúng tôi sẽ bắt được nó, đừng lo. Tôi sẽ không quên báo cho biết. Xin chào!

Thím Louisa gọi Barker và ra lệnh cho anh ta đi quanh nhà coi các cửa đã được đóng cẩn thận chưa. Bà kéo áo choàng lên vai và rùng mình:

- Tôi luôn luôn ghét đồng hoang. Sống như vậy, lúc nào cũng có tai họa bao quanh.

- Kìa bà, người đàn ông đó là một tên ăn trộm, không phải là tên sát nhân.

- Làm sao người ta có thể biết anh ta làm gì, khi quá túng?... Gì đó, Dora?

Dora vừa mới gõ nhẹ vào cánh cửa đã mở, và đứng trước cửa vẻ nóng nảy.

- Thưa bà, hai đứa bé thật ồn ào. Cậu Marcus đang khóc và cô Nolly đang tức giận vì con búp bê của cô. Cô Phanny có thể…

- Bà Ching Mei không thể coi chúng được sao? Thật ra, anh Edgar tôi tự hỏi sao ta còn giữ bà ta ở đây, khi bà không coi được hai đứa bé.

- Nhưng bà ta đã đi tìm con búp bê cho cô Nolly, - Dora nói. – Có lẽ cô ấy đã bỏ quên ngoài bờ hồ, và từ chối không chịu đi ngủ nếu không có nó… Bà Ching Mei đã đi kiếm nó một lúc lâu rồi. - Cô ta nói tiếp vẻ bối rối.

Phanny đứng ngay dậy:

- Bà ta sẽ đi lạc trong sương mù! Tôi sẽ đi tìm bà ấy…

Nhưng chú Edgar đã ngăn nàng:

- Không, con không thể đi được, trong sương mù với tên tù vượt ngục đó.

- Đúng rồi! – George tán thành. – Để con đi. Con đi lấy súng.

- Ba sẽ đi với Barker, - chú Edgar quyết định. – Nhưng làm sao cái bà điên đó, bà ta có thể kiếm được con búp bê trong đêm tối như mực này?

- Con búp bê chắc ở trong lều. – Dora lắp bắp. – Bà ấy có mang theo một cây nến… Cô Phanny…

- Vâng, tôi lên đây.

Nàng muốn lên dỗ hai đứa bé, nhưng lại muốn đi tìm bà Ching Mei trước. Nàng không biết làm sao giải thích ý muốn khẩn cấp đó, nhưng nàng sẵn sàng thề rằng Nolly có ôm con búp bê trong tay khi họ từ hồ về đến nhà.

- Bà Ching Mei đã đi bao lâu rồi? – Nàng hỏi khi theo Dora lên cầu thang.

- Ồ, em không biết nói sao, thưa cô. Trước khi hai đứa bé uống sữa, chắc chắn như vậy. Và em đã tắm cho chúng nó từ lúc đó…

- Nhưng, Dora, như vậy là đã gần một tiếng rồi!

- Em không biết nữa, thưa cô. Em chỉ bắt đầu lo khi cô Nolly không chịu đi ngủ nếu không có con búp bê của cô. Rồi em bực mình và em nói bà già điên đó chắc đã té xuống hồ. Vì vậy mà cậu Marcus khóc…

Marcus vẫn còn khóc khi hai người lên đến phòng trẻ, nhưng vì mệt nên nó chỉ còn rấm rứt. Trái lại trên má Nolly không có một giọt nước mắt. Đứng trước cửa sổ, nó đã vén màn lên để tìm cách nhìn chuyện gì đã xảy ra bên ngoài. Khi Phanny vào, nó quay lại, mặt trắng bệch, đôi mắt buộc tội:

- Ai đã làm gì bà Ching Mei, chị Phanny?

- Không ai làm gì bà Ching Mei cả, Nolly, có lẽ bà ấy chỉ đi lạc trong sương mù. Chú Edgar đã đi kiếm bà ấy. Bà ấy sẽ về ngay. Và bây giờ, chị muốn các em vô giường. Em sẽ có con búp bê khi bà Ching Mei trở về.

- Chị sẽ trông chừng bà ấy, chị Phanny?

- Không ai có thể thấy gì trong sương mù đó – Phanny vừa nói vừa khép nhanh màn lại. – Dora, em đốt lửa lên. Chị sẽ ở đây cho đến đi nào hai đứa bé ngủ.

Nàng đắp chăn cho Marcus và nhẹ nhàng hỏi:

- Nolly, em có nhớ là bỏ quên con búp bê ở ngoài lều không?

- Không, em không bỏ quên ở đó. Em luôn ôm nó trong tay. Và rồi tất cả đều chạy về nhà… Cuối cùng em tưởng vẫn còn giữ nó… Nhưng em không chắc. Nó có thể rớt dọc đường. Tuy nhiên, ta sẽ tìm thấy nó… Dora, em có thể xuống được rồi. Chị sẽ ở đây đến khi bà Ching Mei về.

Hai đứa bé ngủ ngay. Không đứa nào nhúc nhích khi thím Louisa đến trước cửa phòng nói thật lớn:

- Phanny! Chú con nói rằng thật vô ích phải đi tìm trong đêm tối. Một là bà đó tự động trở về, hai là bà ta đã trốn.

- Trốn! – Phanny la lên, ngạc nhiên. – Nhưng không bao giờ bà ấy làm một chuyện như vậy.

- Thím không thấy sao con có thể biết hơn chúng ta về sự khôn khéo của đầu óc người Á Châu. Riêng thím, thím luôn luôn nghi ngờ người đàn bà đó. Thím nhận thấy bà ta hiểu biết những gì chúng ta nói. Chú con cũng vậy. Và bây giờ thím xin con đừng có cưng chiều hai đứa bé đó bằng cách ở bên chúng cả đêm.

Phanny chợt đứng ngay dậy:

- Bộ chúng ta chỉ làm như vậy để tìm bà Ching Mei à? Nhất là khi biết có một tên tù vượt ngục?

- Phanny, con muốn gì? Rằng chúng ta phải vét hồ trong đêm đen tối này? Con có thể chờ bà ta nếu con muốn. Riêng thím, thím đi ngủ.

Thím Louisa không phải hoàn toàn ác, nhưng bà cho là không quan trọng. Sự an toàn của người đàn bà xa lạ, im lặng và lại là người giúp việc nữa. Chú Edgar vì lòng tốt đi đôi với sự tiện nghi, sẽ đồng ý với bà.

Còn George, anh ta chỉ nghĩ đến bắn những cái bóng…

Phanny chỉ còn cách khoác chiếc áo choàng lên vai, tìm đường đi trong bóng tối ngoài sân và đi xuống con đường nhỏ đến hồ… Nàng đem theo diêm quẹt và đốt lên, chiếc này đến chiếc kia. Trong lều, nàng nhìn những chiếc ghế và cái bàn mây mà họ mới ngồi uống trà ăn bánh thật vui vẻ cách đây không bao lâu. Nàng khẽ gọi:

- Bà Ching Mei! Tôi là Phanny đây. Hãy trả lời tôi, nếu bà có thể.

Chú Edgar có lý. Tìm kiếm trong bóng tối thật vô ích. Có lẽ bà Ching Mei đã đi lạc và núp trong bụi rậm để chờ trời sáng. Cái lạnh này có thể chịu đựng được. Bà ta sẽ không sao. Yên tâm về ý nghĩ của mình, nàng trở về nhà. Nhưng nàng vừa qua khỏi bụi cây “sơn lựu” thì có bóng người nhào ra chụp lấy nàng và giữ nàng đứng im.

- À, tao đã bắt được mày!

- George! George! Hãy buông tôi ra ngay!

Đôi tay mạnh mẽ của George hất đầu nàng ra phía sau. Anh ta tìm cách nhìn kỹ mặt nàng.

- George! Tôi đây, Phanny đây!

Thật là may vì nàng nhận ra giọng nói của anh ta không thì nàng đã chết vì sợ.

- Phanny! – Anh ta từ từ thả nàng ra. Vật gì cứng dí vào hông nàng, đó là cây kiếm, nhưng hú vía! Nó còn trong bọc. Nếu anh ta rút nó ra thì nó đã đâm nàng. – Tôi tưởng cô là những tên ngoại quốc ác ôn đó…

- Tên ngoại quốc nào, George?

- Người Nga, người Trung Quốc, người gì cũng vậy!... Bộ cô không biết thật nguy hiểm cho một cô gái khi đi dạo trong bóng tối à?

- Tôi đi kiếm bà Ching Mei. Nhưng tôi không nhìn thấy bà ta. Anh đưa tôi về nhà.

- Khoan đã, Phanny! – Vòng tay anh ta ôm chặt lấy nàng và anh ta hất cái nón áo choàng ra phía sau. – Tôi chưa bao giờ có cơ hội như tối nay…

Trước khi nàng có thể quay đầu đi, anh ta đã tham lam hôn lên đôi môi cô gái làm nàng dẫy dụa vừa ghê tởm vừa tức giận. Đó là lần đầu tiên một người đàn ông hôn nàng. – Đó là cái hôn đầu tiên trong đời nàng, và phải như vậy! Đôi mắt đẫm lệ vì giận dữ, nàng đã thoát được khỏi tay anh ta và ráng kiềm chế không nhào về phía anh ta, cấu xé, nàng ráng nói từng tiếng thật điềm tĩnh:

- George Davenport, nếu anh còn dám tái phạm, nếu anh còn dám…

- Tôi… Tôi đã nói với cô là thật nguy hiểm khi đi dạo ban đêm – George lắp bắp, mọi nhiệt tình đều tan.

Sự tức giận của Phanny cũng tan theo. Nàng đoán trong bóng tối gương mặt xấu hổ và hờn mát của anh ta, trong khi đầu óc bệnh hoạn của anh tìm cách hiểu sự cuồng nhiệt đã xâm chiếm người anh.

“Anh ta thật nguy hiểm…” Phanny nghĩ, sợ sệt.

Tuy nhiên, nàng không thể không cảm thấy thương hại anh ta, không phải lỗi của anh nếu anh đã trở thành như vậy. Phải tỏ ra kiên nhẫn với George cho đến khi anh ta hết bệnh.

- Tôi xin lỗi đã xúc phạm đến cô, Phanny. Thành thật mà nói, tôi không muốn hại cô.

- Tôi sẽ không nói gì, George. Nhưng nếu anh tái phạm, tôi sẽ có thể giết anh.

- Nhưng cô không thể làm chuyện đó, Phanny, người ta chỉ có thể giết kẻ thù, chứ không giết bạn… Cô cứ là bạn của tôi, Phanny, và sẽ không có chuyện gì xảy ra cho cô.

Khi trở về phòng nàng, Phanny thấy con búp bê của Nolly nằm úp mặt xuống trên giường nàng. Nàng nhìn nó sửng sốt. Nàng có thể để đó mà không biết? Hay Nolly đã vô ý để rơi xuống giường nàng? Dù sao đi nữa, kẻ có tội sờ sờ ra đó…

Và chính vì món đồ chơi nhỏ vô tội đó, một bà già sẽ chết…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Dorothy Eden

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.