Cái tin cuối cùng đó đã đem đến sự tiêu diệt của người đàn ông mà cho đến nay, vì những đòi hỏi, lòng tự ái, sự tham vọng, sự mong muốn được kính nể hay tính độc tài đã muốn điều khiển tất cả ý muốn của mình.
Ông ta từ từ ngồi xuống ghế gỗ chạm trổ trong phòng. Hai bàn tay mập mạp của ông rờ rẫm sợi dây đeo đồng hồ trước ngực. Miệng ông có vẻ chán chường, mặt mày lợt lạt và ánh mắt mỏi mệt.
- Sao anh quấy rầy thiên hạ kỳ lạ ! – Ông nhỏ nhẹ nói với Adam. – Và bây giờ anh đã biết tất cả, tôi nhận thấy anh chỉ chú trọng đến cô gái kia, sẽ là người thừa hưởng tất cả của cải này. Suốt mùa hè, anh chỉ chạy theo con gái đáng thương của tôi, vì nó sẽ có của hồi môn đàng hoàng. Tình cảm của anh thật mau thay đổi.
Adam bình tĩnh nói :
- Những tình cảm của tôi chỉ hướng về Phanny và tôi nghĩ cô cũng biết. Tôi rất tiếc vì đôi khi làm cô ấy giận và buồn. Tôi cũng xin lỗi cô Amélia vì đã lợi dụng cô ấy quá nhiều, vì cô ấy đã giúp ích cho công việc của tôi. Nhờ cô, tôi mới được tiếp đón nồng hậu ở đây. Cô nói rất nhiều và không biết rằng đã cung cấp cho tôi nhiều tin tức quan trọng. Cũng nhờ cô ấy tôi mới biết được sự thất vọng của Phanny vì không đi thăm ông Craike được. Đó là dấu hiệu đầu tiên cho tôi biết những điều đó có liên quan đến Phanny. Tôi đã chờ cả mùa hè. Nhưng tôi rất tiếc vì đã làm cô Amélia buồn… - Chàng quay về phía cô ta và đưa tay ra – Cô có thể tha lỗi cho tôi không ?
Amélia bật khóc và chạy về phía mẹ cô. Thím Louisa nói từng tiếng :
- Tôi không hiểu gì cả về những chuyện ông vừa nói ! Phanny không thể là người thừa hưởng nhà cửa này ! Tại sao không có ai nói gì với tôi cả ? Hay đó là một âm mưu mới của ông chồng tôi ?
- Không thể như vậy được ! – Phanny nói nhỏ. - Thật lạ lùng !
Nàng chợt để ý đến ánh mắt khó tả của bà Arabella. Mắt bà nheo nheo lại, như đang sửa soạn sự đắc thắng của bà. Như bà đã chờ đợi giây phút này từ lâu rồi…
Đúng ngay lúc đó, Nolly trong bộ quần áo ngủ, vừa chạy xuống cầu thang vừa la lớn:
- Chị Phanny ! Chị Phanny !
Phanny chạy về phía nó :
- Gì vậy, em cưng ? Em sợ gì nữa à ?
Lần này, không phải sự sợ hãi mà sự phấn khởi làm cho gương mặt của nó sáng lên.
- Chị Phanny ! Cái gối ghim bà cho em nó mở ra. Chị xem nè, cái nắp mở ra như một cái hộp nhỏ. Em sẽ đựng nữ trang của em.
- Chỉ có vậy à ? Em thích nó rồi phải không ? – Phanny hỏi.
- Vâng, em thích lắm. Em có thấy một cái thư có nói đến chị trong đó. Chị nhìn nè, tên chị P.H.A.N.N.Y trên bì thư.
Bà Arabella bật cười man rợ :
- Hà ! Edgar ! Anh đã cố tìm cái thư đó ! Trong khi chỗ giấu nó thật đơn giản. Anh thấy chưa ? Tôi đâu có gạt anh. Nhưng anh sẽ không bao giờ khám phá ra nó nếu tôi không hiểu rằng anh cố tình giết tôi để đoạt nó ! – Đôi mắt bây giờ mở lớn của bà cho thấy sự thù hận tột độ - Phanny, con hãy dẫn Nolly về phòng nó !
Nolly ngoan ngoãn đi theo Dora, vừa bắt được nó.. Và bà Arabella nói tiếp :
- Tôi định làm lơ về “ tai nạn ” mà anh đã xếp đặt để doạ tôi. Anh đã đề nghị như một cậu học sinh : “ Mình sẽ làm bà già sợ và bà ta sẽ bị trúng phong ! ”. Nhưng hôm nay, tối nay, mọi việc đã thay đổi. Anh đã tính rằng tôi sẽ bị một “ tai nạn ” khác dưới hồ, phải không ? Một bà già yếu đuối vấp chân trong bóng tối… Phanny nó đã hiểu. Tôi đã coi thường anh và khinh anh nữa, Edgar ạ ! Bây giờ, tôi phải phục sự đơn giản quỷ quyệt của anh. Nhưng tôi không tha thứ cho anh được. Anh sẵn sàng đổ tội cho con trai anh. Tôi chia sẻ tình cảm con gái tôi đối với anh. Tôi hy vọng rằng… Edgar… - bà kết luận bằng một giọng từ tốn và rõ ràng. - Người ta sẽ treo cổ anh!
Chú Edgar không buồn biện hộ. Đầu cúi xuống, ánh mắt nhìn chăm chăm, ông có vẻ như chìm trong một giấc mơ.
- Tôi rất mệt mỏi, - ông nói. - Sự cố gắng đã kéo dài quá lâu…
Khi nhìn ông ta, Phanny có cảm tưởng như đọc được trên mặt ông con người thật của ông… Một chàng trai tự phụ và rất đa cảm bị người con gái mình yêu chế giễu, rồi bị vợ và mẹ vợ coi thường, bị em trai vui tính và dạn dĩ khinh rẻ, và chỉ còn cho riêng mình sự đứng đắn và sắt đá… Không lạ gì, ông đã tìm cách làm ra vẻ quan trọng để được mọi người kính nể, từ trong nhà đến ngoài làng.
- Chú Edgar ! – Phanny lắp bắp.
- Không, con đừng đến gần chú. Con cũng sẽ bị giết. Con không biết sao ? Chú không thể để cho con biết rằng chú đã tiêu hết tiền của con và cướp hết của cải của con. Phải, con cũng sẽ chết… Con có thể bị té xuống xe lửa, trong một chuyến đi Luân Đôn… Hay bị tai nạn khi trượt tuyết bên hồ… Chú có thiếu gì cách.
- Edgar ! – Thím Louisa nhọc nhằn nói, gương mặt bà đỏ lên như sắp ngất đi – Edgar, anh muốn nói rằng Darkwater… tất cả ở đây đều thuộc về Phanny ?
- Hoàn toàn như vậy. Sao bà lại quá tham lam như thế ? Bà luôn luôn muốn có thêm, có thêm nữa…
- Tôi cũng phải có một cái gì chứ ? – Thím nói lớn.
- Bà đã có tôi… Và tôi không bao giờ nói với bà về Marianne… Nàng vẫn ở đó, sau mắt của tôi. Bà không bao giờ biết hình bóng Marianne đã theo tôi. Đôi khi, Phanny làm tôi nhớ nàng. Cái cổ dài và trắng đó… Tình yêu và thù hận… Người ta có thể vừa hôn vừa giết người mình yêu một lúc… Tôi đã tự an ủi khi cưới được cô cháu ngoại một ông bá tước và được của trời cho. Tôi đã tặng hột xoàn cho vợ tôi, con trai tôi đã làm sĩ quan trong một liên đội nổi tiếng, con gái tôi có của hồi môn. Nhưng cả gia tài Phanny cũng không đủ đáp ứng sự đòi hỏi của gia đình tôi. Tôi chưa biết làm sao thì của trên trời lại rơi xuống lần thứ nhì cho tôi. Hai đứa con của em tôi với một túi ngọc cẩm thạch chưa mài… Rồi tôi phải mưu mẹo, sắp đặt, dàn cảnh… Tất cả đều thật lý thú ! Nhưng sự may mắn không kéo dài lâu được…
- Edgar, anh điên rồi ! – Thím Louisa la lên, kinh hãi.
Chú Edgar điềm tĩnh nói tiếp :
- Anh đừng để cảnh sát xáo trộn khu rừng làm gì, anh Marsh. Tôi có thể dẫn họ đến đúng chỗ. Tôi công nhận đã hơi vô ý. Nhưng tôi không ngờ tên đó quá nặng. Tôi đành phải giấu anh ta tạm dưới đống lá rụng, trong khi chờ đợi có thể trở lại tối hôm sau để chôn anh ta đàng hoàng với áo quần tương xứng hơn. Nhưng, dù vậy, tôi cũng phải nhọc công lắm mới rủ được hết những bụi bặm và lá khô bám trên quần để trở lại phòng dạ vũ. Rất may là không có máu nhiều. Tay tôi mạnh và, một người đàn ông bị đánh bất ngờ. – (Tôi đã mời anh ta đi dạo một vòng để nói chuyện) – không tự vệ được, ông ta còn có vẻ thích thú về những hành động ghê gớm của mình. – Dù sao, ông Barlow cũng đáng ghét. Tôi không hiểu sao em tôi lại có thể tin anh ta… Và, bây giờ, - ông kết luận và nặng nề đứng dậy – tôi phải đến đó…
- Anh đi đâu ? – Thím Louisa la lên.
- Đến cảnh sát ! Lẽ dĩ nhiên ! Ông Marsh có lẽ cũng muốn đến đó với tôi, vì ông đã làm bao nhiêu việc rồi. Ta phải biết cách thối lui khi công việc đã xong. Dù gì thì cũng còn danh dự của mình. Đến giờ rồi… À, nói tới giờ, Phanny – ông lấy chiếc đồng hồ trong túi ra. – Con sẽ đưa cho Marcus sáng mai. Nó thích lắm !
Ông tự động lên giây đồng hồ, tiếng nhạc êm dịu nổi lên, nhẹ nhàng như một giấc mộng.
- Bà nên bình tĩnh, Louisa ạ. Tôi đã không mất thời giờ vì một tội vạ không ra gì. Sẽ nổi tiếng sau này. Thằng George kể như chết rồi. Bà cũng biết vậy. – Ông ngắm mặt bà vợ đỏ rừ và đầy nước mắt không một chút cảm động. – Tôi cảm thấy nhẹ nhõm vì đã có thể cho bà biết tình cảm thật sự của tôi. Tôi hy vọng rằng bà sẽ làm sao cho Amélia nó không khổ vì một cuộc hôn nhân không hạnh phúc.
- Ba ! – Amélia nghẹn ngào.
- Con gái của ba…
Nhưng bà Arabella đưa tay chặn lại giây phút cảm động này và nói :
- Con hãy để ông ta đi, Amélia. Đó là cha con, nhưng đó cũng là một con quỷ.
“ Người đàn ông nhỏ thó mập mạp đang đi ra đó, - Phanny nghĩ, - thật kỳ lạ… Ông ta đã trở thành một người rất tầm thường ! ”