Phanny

Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17

❊ ❊ ❊

Amélia đang đứng trước cửa phòng, trong chiếc áo ngủ bằng mousseline màu xanh.

- Sáng nay chị thấy trong người thế nào, chị Phanny? Thật buồn cho chị đã phải rời phòng dạ hội. Mẹ nói là chị không được khỏe.

Phanny đã ngủ quá nhiều. Nàng nhấc đầu lên khỏi gối, đầu óc nặng trĩu.

- Tôi đỡ rồi, cám ơn. Mấy giờ rồi?

- Hơn mười giờ. Mẹ nói rằng chúng ta có thể nằm luôn cả buổi sáng, nhưng tôi không thể ngủ được. Tôi còn nghe tiếng đàn Violon… - Amélia nhảy một điệu Vanx quanh phòng.

- Thật là kì diệu! Trừ…

- Trừ cái gì? – Phanny hỏi trước vẻ mặt nhăn nhó của cô em họ.

- Ồ, dù sao, - Amélia nói ra vẻ triết lý, - không đến nỗi nào… Chỉ vì tôi chờ có ai hôn tôi… Tôi đã định như vậy. Nhưng cơ hội không đến. Người ta bu quan tôi, những chàng trai, và nhiều người muốn nói chuyện với tôi… Mẹ nói rằng tôi thật thành công.

- Và như vậy ai hôn cô cũng được, miễn là có người hôn cô phải không?

- Phanny! Sao chị có thể ngốc như vậy. Ồ, tôi biết, chị lại chọc tôi nữa. Nhưng hãy cho tôi biết, Phanny… chuyện gì đã xảy ra giữa chị và ông Barlow tối hôm qua?

Phanny nghe tim mình ngừng đập. Một linh cảm xâm chiếm nàng.

- Tại sao cô hỏi tôi như vậy?

- Vì ông ta đã đi rồi! Chắc ông ta đi bộ hoặc mượn xe của một người khác, và ông ta đã đi chuyến xe lửa đầu tiên đến Luân Đôn sáng nay.

Một cảm giác khoan khoái tràn ngập Phanny, chưa có tin nào làm nàng vui như vậy.

Rồi nàng chợt nhớ lại vẻ đắc ý của George lúc tối và cả những chữ: “Phanny và con đã cho ông ta theo quỷ sứ…”

Phanny và con… nhưng George làm gì trong chuyện này?

- Nhưng ông ta không từ giã sao? – Nàng hợt hãi hỏi. – Không ai biết ông ta đi sao?

- Ồ, có, ba biết. Ông Barlow đã xin cho đưa hành lý ông ta theo sau. Sau sự thất vọng ê chề mà ông ta đã rước lấy, - ba đã nói như vậy, - ông ta muốn đi sớm chừng nào hay chứng ấy. Người ta không thể trách ông ta, thật tội nghiệp. Phanny, chị đối xử với ông ta rất ác.

Nếu ông ta đã nói với chú Edgar rằng ông ta đi, mọi việc đều tốt. Sự sợ sệt vô lý mà nàng vừa cảm thấy là không có lý do, nàng định để ý đến câu nói của Amélia.

- Cô có lấy một người mà cô không yêu không? – Phanny vặn hỏi.

- Không, lẽ dĩ nhiên, - Amélia công nhận. – Tôi đồng ý với chị. Ba cũng vậy…

- Thật không?

- Thì ba nghĩ rằng chị đã bỏ lỡ một cơ hội tốt, nhưng ông đã nhất định tha thứ cho chị.

Tuy nhiên, ông Hamish Barlow đã nói với nàng bằng một giọng kỳ lạ, như đầy sự hăm dọa: “Chú cô sẽ không bao giờ tha thứ cho cô…”

- Ba thật là một người tốt nhất đời! – Amélia nói, - Chị không phải sợ ông giận chị.

Nhưng có thật là ông không giận không nếu bà Arabella không bênh nàng? Thái độ của bà già bây giờ nàng đã biết rõ, George phải được hạnh phúc. Và, vì một lý do mờ ám nào, chú Edgar luôn luôn nghe theo bà Arabella, tuy rằng ông vẫn cho bà là một bà già nhiều chuyện…

Như vậy, trước đó, nàng bị kẹt giữa hai ngọn lửa: Một bên là Hamish Barlow, một bên là George. Bây giờ còn George và không cần sự giúp đỡ của bà ngoại anh, anh sẵn sàng làm bất cứ việc gì để thỏa mãn ý muốn của anh. Nghĩ đến việc đó, Phanny không còn tha thiết gì sống nữa…

Dora đem sô-cô-la cùng với bánh mì và bơ lên cho nàng.

- Đây, thưa cô, - cô ta nói, vẻ mặt đỏ lên đầy thương mến. – Bà chủ nói rằng em phải đem lên cho cô vì cô không được khỏe.

Như vậy, thay vì rầy la nàng, người ta lại cưng chiều nàng. Phanny không hiểu gì nữa.

- Em hi vọng rằng cô sẽ đỡ. Tuy rằng sau một đêm như vậy, ngủ thêm vài giờ không có gì xấu cả. Cô biết không, đến con công nó cũng bực mình kêu lên vào lúc ba giờ sáng.

- Em cũng nghe nó kêu à, Dora?

- À, cái đó, em chắc chắn như vậy, thưa cô! Bà Hannah và bà bếp nói rằng em điên, rằng con công không thức dậy làm gì vào giờ đó. Nhưng em đã nghe thật. Nếu không phải là…

- Nếu không phải là gì, Dora?

- Nếu không phải là… con chim kia, thưa cô!

- Con chim trong ống khói à? Kêu tiếng to như vậy à? Dora, em điên rồi!

- Không, thưa cô, - Dora nói tiếp, thở ra khoan khoái, - chắc là con công. Nó trở nên khó chịu về già, như ông William đã nói.

Kỳ lạ hơn là không ai nhắc đến ông Hamish batlow. Chú Edgar chỉ nói một lần, và bằng một giọng rất từ tốn.

- Thím con và chú chỉ nghĩ đến việc tốt cho con, Phanny. Nhưng nếu con muốn ở lại với chú thím thì chú thím rất sung sướng giữ con ở lại.

Có gì thúc đẩy nàng hỏi:

- Chú đã thấy ông Barlow đi à, chú Edgar? Ông ta có khổ sở lắm không?

- Con bé tinh quái! – Chú Edgar bẹo má nàng. – Bây giờ đã quà trễ để muốn biết ông ta có khổ hay không. Và chú chắc chắn với con là ông ta rất đau khổ và có vẻ như ngây, như dại, tội nghiệp anh chàng!

Còn thím Louisa, bà làm ra vẻ trách móc nàng mỗi lần thấy mặt Phanny. Nhưng bà khó giữ được mãi thái độ đó, vì bà rất bận rộn sau buổi dạ hội đó mà ai cũng cho là rất thành công. Những thiệp mời đến tới tấp và có lẽ Amélia đã có thể sống một cuộc sống có nhiều xã giao như cô đã mong muốn.

Khi tên của Phanny được ghi trên một tấm thiệp, nàng đã từ chối người ta. Nàng chỉ muốn lo cho hai đứa bé. Chúng sẽ được học chữ.

Nàng đã gần hai mươi mốt tuổi, nàng phải tỏ vẻ hiểu biết hơn, đàng hoàng hơn. Trong mười năm nữa, nàng sẽ không thích mặc áo đẹp nữa và sẽ an phận trong những chiếc áo màu xám của một cô giáo. Nàng không nghĩ sẽ có dịp mặc lại chiếc áo màu hồng buổi dạ vũ.

Đó là những quyết định của nàng, và nàng đã tính như vậy một cách điềm tĩnh và an phận.

Nhưng tất  cả dự định của cô đều tan theo mây khói, khi ngày cô nhận một thiệp mời ở Héronshall đến, mời cô, cô Amélia và hai đứa bé đến làm quen với dì Martha Marsh, người cô của Adam.

Thiệp mời không nói rõ Adam có mặt hay không. Phanny chưa gặp lại ông ta từ hôm ở trong nhà gương mà nàng đã cho là ông ta chỉ là một anh chàng “đào mỏ”.

Từ lúc đó, sự an phận của nàng biến đi và nàng lại cảm thấy yêu đời trở lại. Nàng không biết rằng người ta có thể vừa khinh một người đàn ông và lại tiếp tục yêu họ. Nàng cũng không hiểu rằng, chỉ cần nhìn thấy mặt họ hay nói với họ một câu cũng đủ làm cho người ta sung sướng.

Khác hẳn với Darkwater, Héronshall là một căn nhà sáng sủa. Trong nhà được trang hoàng thật thẩm mỹ với những màn nhung xanh thẫm và những chiếc thảm màu hồng, hai màu thật hợp với nhau giữa những bức tường màu trắng và các bức tranh cùng đồ trang trí được chọn một cách thật tinh tế, trong đó có những đồ kiểu và cẩm thạch Trung Quốc, thật đơn giản nhưng có vẻ thật sang trọng. Adam có cần cưới vợ giàu trong khi ông ta có thể sống trong một căn nhà như vậy không? Phanny nghe nói rằng có những anh chàng giang hồ có thể tiêu đến đồng tiền cuối cùng của họ để câu mồi…

Phanny tự khinh mình đã nghĩ như vậy khi người cô của Adam ra đón họ… Bà Marsh là một bà già cao lớn và gầy, có vẻ độc tài nhưng cái nhìn với một sự dịu dàng bất ngờ. Ngay lúc đầu, tuy rằng bà tiếp Phanny với Amélia thật lịch sự, nhưng rõ ràng là bà hoàn toàn bị hai đứa bé chinh phục.

- Tôi rất thương con nít! – Bà cắt nghĩa, và ngay từ lúc đó, bà chỉ dồn hết thì giờ cho chúng.

Amélia bắt đầu bực mình. Cô ta không nghĩ rằng mọi việc sẽ như vậy. Cô đã quen được mọi người chú ý.

- Cháu bác có ở đây không, bác Marsh? – Cô bạo dạn hỏi.

- Adam à? Ồ, có chứ, nó sẽ về bay giờ. Chúng ta sẽ uống trà ăn bánh khi nó về.

Nhưng khi Adam về, anh ta cũng chỉ lo cho hai đứa bé và nếu có nói chuyện với hai cô gái thì chỉ hỏi Phanny về Nolly và Marcus.

Khi mọi người dùng trà xong, Nolly đề nghị chơi trò giấu đồ.

Héronshall không có chỗ nào như căn phòng của bà Arabella có nhiều chỗ giấu. Bà Marsh cũng vui vẻ chấp nhận trò chơi ấy. Sau nhiều lần đi tới đi lui, Phanny đã một mình vào phòng khách. Bị quyến rũ bới những đồ kiểu Trung Quốc ở đó, nàng đang ngắm một bức tượng con lạc đà nhỏ bằng đất có vẻ thật xưa, nàng chợt có cảm giác sự hiện diện của Adam bên cạnh nàng.

- Cô thích nó không? Đó là con lạc đà ở Bactres. Một trong những món đồ ba tôi thích nhất.

- Nó có vẻ thật xưa…

- Vâng. Người nắn ra nó đã trở thành cát bụi từ nhiều thể kỷ rồi.

Adam cầm bức tượng lên và ngắm nghía. Phanny chỉ còn nhìn thấy đôi bàn tay cứng rắn

của anh ta cầm con lạc đà nhỏ.

Tự nhiên nàng muốn ông ta cầm tay nàng như vậy và đưa lên nhìn nó thật âu yếm…

- Ông Marsh, xin ông tha lỗi cho tôi về những gì tôi đã nói với ông hôm dạ vũ.

- Cô đã nói gì với tôi hôm đó nhỉ?

Ông ta đã quên rồi sao? Những câu nói đó không quan trọng gì với ông ta à?

- Thì… ông tưởng tôi có những nữ trang quý giá khác ngoài sợi dây chuyền có viên ngọc xanh đó.

- Vâng, tôi có để ý. Nhưng chỉ vì lo cho cô… Phanny… nếu một ngày nào đó, cô có diều gì nghi ngờ về…

Ông ta đặt tay lên cánh tay nàng rồi nắm lấy cổ tay cô gái. Ông ta có vẻ định nói điều gì thật quan trọng. nhưng ông ta chưa dứt lời thì hai đứa bé đã xuất hiện, theo sau là Amélia bước vào phòng.

- Chị Phanny, Marcus nó đã kiếm ra cái “đê” giấu! Nó thật tinh ranh, chị ạ. Nó giấu ở trong… Chị Phanny, tại sao chị lại nhìn con lạc đà kỳ lạ đó! Người ta có thể giấu cái “đê” vào đó không?

- Cháu có nghe nói về những con lạc đà chưa, Nolly? Adam hỏi. – Đó là những con vật rất can đảm, chúng tiếp tục đi trong sa mạc, khi người ta nghĩ rằng chúng sẽ chết vì đói và khát, nhưng chúng luôn luôn hy vọng rằng cuối cùng chúng sẽ gặp những vũng nước với những cây xanh có nước mát và trái tươi.

- Và chúng có tìm được không?

Adam để cái tượng nhỏ lên bàn tay.

- Dù sao, con lạc đà nhỏ bé này đã tìm được. Nó quá sung sướng nên đã sống cả trăm năm… Nhưng điều quan trọng là phải luôn luôn hy vọng, chắc chắn những vũng nước đó là có thật.

Nolly thích thú bật cười:

- Chú kể chuyện cho chúng cháu nghe nữa đi, chú Marsh! Marcus nó thích nghe kể chuyện lắm.

- Phanny! – Amélia bực mình cắt ngang cuộc nói chuyện. – Tời giờ chúng ta về chưa! Chúng ta phải đi quãng đường xa…

- Vâng, vâng, tôi biết… - Phanny vô tư đáp.

Nàng nắm lấy cổ tay như để giữ lại cảm giác do sự đụng chạm của bàn tay Adam còn để lại. Tự nhiên nàng muốn khóc, thật vô lý.

Ở phút cuối cùng, trong khi từ giã ra về. Nolly chợt nhớ một chuyện quan trọng nhất.

- Chị Phanny, chúng ta có thể mời bà Marsh và chú Marsh ở buổi tiệc mà chúng ta sẽ tổ chức để ăn mừng lễ sinh nhật của Marcus không? Tuần sau, Marcus nó đúng năm tuổi chú Marsh. Chị Phanny nói rằng chúng ta sẽ uống trà ăn bánh trong cái lều bên hồ nếu trời tốt.

- Nhưng Nolly, em cưng, đó không đúng là một buổi tiệc…

Amélia, đã ngồi vào xe, thò đầu ra vui vẻ nói:

- Và tại sao chúng ta lại không tổ chức một bữa tiệc nho nhỏ hôm đó? Tôi chắc rằng mẹ sẽ đồng ý. Chúng ta có thể chơi trò giấu đồ ngoài sân vườn hoặc trò chơi đi tìm kho báu. Bác Marsh, bác đến nhé. Mẹ cháu sẽ viết thư cho bác. Và chúng ta sẽ mời luôn gia đình Hadlow,  và những đứa bé gia đình Gray cho Marcus và Nolly.

- Cô nghĩ sao, cô Martha? – Adam hỏi.

Bà cô anh trả lời với một nụ cười thật dịu dàng làm thay đổi ngay nét mặt nghiêm trang của bà:

- Không có gì làm cô vui bằng được dự buối tiệc nhỏ đó của Marcus.

- Cháu năm tuổi! – Marcus la lên, chợt thấy mình quan trọng.

- Đến tuần sau lận, em ạ. – Nolly nói. Và, nó tiếp tục, giọng buồn bã: - Sinh nhật cháu đến tháng tư lận. Còn  lâu lắm… May mà sinh nhật chị Phanny gần tới rồi, tháng mười một chị Phanny hai mươi mốt tuổi…

- Phanny, lên thôi! – Amélia lại bực bội nói. – ta phải về!

Cô ta cho rằng Phanny đã làm cho người ta để ý quá nhiều rồi. Có ai thèm để ý đến cái tuổi hai mươi mốt của một cô gái? Đã quá già rồi!...

- Chị Phanny, tôi thấy rằng… - cô ta nói tiếp, giọng hờn mát, trong khi ông Trumble cho xe chạy. – Chị thật xấu khi chúng ta chơi trò giấu đồ lúc nãy, chị lợi dụng cơ hội để tìm cách đứng một mình với ông Marsh. Thật không lạ vì mẹ nói chị sinh ra để “ve vãn” đàn ông. Ồ! Thật tội nghiệp anh George, và cũng tội nghiệp cho ông Barlow, và bây giờ đến ông Marsh.

Phanny đang quá vui nên không để ý đến câu nói độc ác của Amélia.

- Và tại sao cô không nói tội nghiệp ông Marsh luôn?

 - Vì ông ta không dại gì để bị chị mê hoặc.

- Cô khám phá ra điều đó một mình à? – Phanny ngây thơ hỏi.

- Đừng có lố bịch! – Amélia đỏ mặt vì tức giận. – Tôi không có “ve vãn” đàn ông. Tôi rất thành thật.

Họ vừa bước xuống xe khi đến Darkwater, Amélia vẫn còn giận hờn đã chạy nhanh và trước. Phanny định theo Dora vừa ra đón hai đứa bé thì ông Trumble gọi lại:

- Cô Phanny! Tôi có một gói đồ cho cô!

- Một gói đồ?

Ông Trumble lấy dưới băng ghế ra một ghói nhỏ màu nâu.

- Ông Marsh nhờ tôi trao lại cho cô khi tới nhà. Một cách kín đáo, ông ta dặn. – Ông Trumble nói tiếp vừa nheo mắt. Đôi mắt già lợt lạt của ông đầy sự thương mến.

Phanny run rẩy cầm lấy gói quà, nhét nó dưới áo choàng, nàng hấp tấp về phòng mình, mở gói đồ ra. Đó là con lạc đà xứ Bactres.

- Ồ, không! – Nàng thì thầm. – Nó quá quý giá… Ồ, Adam!

Nếu ông ta có mặt ở đó, nàng sẽ ôm lấy ông ta. Nhưng tại sao ông ta lại tặng nàng món quà như vậy? Có phải để cho nàng thấy ràng ông ta không phải là tên “đào mỏ”? Ông ta sợ nàng phê bình chăng?

Dù sao đi nữa thì nàng cũng đứng đó, yên lặng, chìm đắm trong hạnh phúc.

Chỉ một lúc sau nàng mới để ý có một tờ giấy rơi xuống đất theo giấy gói đồ. Trong đó có vài hàng chữ viết vội vã:

“ Cô Phanny thân mến,

Đây là những gì tôi muốn nói với cô khi chúng ta bị quấy rầy: Nếu cô có điều lo nghĩ vì những chuyện có thể xảy đến, có bao giờ cô gặp khó khăn, hãy cho tôi biết hoặc gửi thư cho tôi hay cô tôi. Có thể sự lo lắng này thật vô lý ngay bây giờ nhưng nó sẽ không như thế mãi. Tôi sẽ rất sung sướng nếu cô chịu nhận món quà nhỏ này, coi như… dấu hiệu của một điềm tốt”.

Và dưới cùng, ông ta ghi thêm: “Tôi sẽ không để cho cô lấy ông Barlow”.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Dorothy Eden

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.