Bà Arabella cũng chưa hết bệnh hẳn. Bà nhất định là chân bà còn yếu và bà không thể đi một mình được. Bà không chịu ở trong nhà mãi và muốn có một cái ghế có bánh xe lăn. Khi chiếc xe được chở đến, Dora được chỉ định đẩy ghế. Bà Arabella đã chọn cô gái vì cô ta nhút nhát và sẽ không dám đẩy xe nhanh xuống dốc và cho ghế lẫn người bệnh xuống hồ..
Cả nhà đều cho rằng bà già đáng thương đó đã hơi yếu về tinh thần. Chú Edgar nói rằng những người già hay lẩm cẩm. Như những chuyện về chiếc gối nguy hiểm, ví dụ bây giờ bà Arabella đã không muốn có cái gối nào trong phòng bà nữa, và chuyện chỉ chấp nhận ở bên bà những ai mà bà tin cậy được. Và sự đòi hỏi như con nít những đồ may vá thêu thùa của bà, còn tất cả những đồ dùng khác của bà bà không hề đụng tới khi được chúng. Bà có thể cao hứng làm bất cứ lúc nào, đó là lời biện hộ của bà. Rồi bà ngồi trên ghế suốt ngày, trên vai choàng khăn, đầu đội mũ và che dù.
Bà có vẻ rất thành thạo về cách di chuyển chiếc ghế một mình không cần ai giúp trong nhà và lấy làm thích thú khi xuất hiện bất ngờ sau lưng thiên hạ hoặc khi mà không ai để ý. Phanny cho rằng cái ghế lăn chỉ là một dàn cảnh, và bà Arabella có thể đi được khi bà muốn. Nhưng nàng không nói ra: vì bà già cũng thương hai đứa bé và cho chúng ngồi trên ghế với bà khi ghế lăn xuống dốc hoặc ra vườn khi người ta đang bận làm việc.
Có khi George đã bỏ cưỡi ngựa hoặc chơi “bi da” để xuống đẩy bà ngoại anh. Ngoài Dora, chỉ có anh được cái ân huệ đó.
Trời mùa hè thật nóng, và Amélia cầu mong cho được như vậy đến ngày dạ vũ của cô. Thật thơ mộng nếu các cặp trai gái có thể ra sân thượng hóng gió hoặc xuống các bồn cỏ, ra khỏi ánh đèn của phòng dạ vũ…
- Có ai hôn chị chưa? – Cô ta hỏi Phanny.
Nhưng cô không chờ trả lời. Cô chắc là không. Chỉ có một vị hôn phu mới được quyền hôn một cô gái, và nếu để cho người ta hôn ở trường hợp khác thì là quá lẳng lơ, Amélia quyết định là người ta sẽ hôn cô vào buổi tối hôm dạ vũ. Cô đã biết “ai” sẽ hôn cô. Bây giờ cô ngồi trước tấm gương cả buổi soi con người cô ở đủ mọi khía cạnh. Cô đã bắt đầu tự phụ. Cô không bao giờ quên câu nói của người đàn ông lạ mặt bị lùng bắt: “ Tôi chưa thấy ai đẹp vậy”… Và có khi dưới ánh đèn nến, khi gương mặt cô có vẻ già dặn hơn, ốm hơn, mảnh khảnh hơn, cô đã hiểu rõ ông ta muốn nói gì…
Cô muốn Adam nhìn thấy cô như vậy, trong bóng tối, gần bên hồ, buổi dạ vũ của cô.
Nhưng khi ông ta cúi xuống mặt cô, cô có thể thấy sau gương mặt ông ta, gương mặt xanh xao, đói và có thể làm bất cứ việc gì của người chạy trốn không?... Amélia ôm lấy mặt, kinh hoàng vì những gì cô đọc trên đó, sợ hãi vì tất cả những gì còn ẩn trong con người của cô…
---❊ ❖ ❊---
Một người đàn ông thấp và to, với đôi mắt nhỏ lanh lợi, tên Salomon đã đến ở một đêm tại Darkwater. Ông ta có chuyện để bàn với chú Edgar. Thím Louisa có vẻ không thích ông ta lắm. Bà đã tỏ vẻ lạnh lùng và xa cách với ông ta trong bữa ăn tối và khi chú Edgar mời ông vào phòng đọc sách, bà thở ra khoan khoái và nói:
- Các cô không cần phải chờ ông Salomon trở ra. Hai ông đó đã có việc để bàn với nhau.
Ông Salomon đi ngay sáng hôm sau, sau bữa ăn sáng. Công việc đã xong và hai ông đều bằng lòng. Họ vui vẻ bắt tay nhau trước khi chia tay.
Và ông đừng quên, ông Davenport, tôi sẵn sàng giúp ông.
- Ai vậy ba? – Amélia hỏi. – Ông ta làm gì?
Con bé tò mò! – Cha cô vừa nói vừa xoa đầu cô con gái. – Nếu con muốn biết, đó là một ông chủ tiệm hột xoàn Hatton Gardens ở Luân Đôn.
Amélia mở to đôi mắt:
- Bây giờ, con có hỏi gì nữa ba cũng không trả lời đâu!
Chú Edgar bỏ đi vừa cười tủm tỉm, vẻ thích chí.
Amélia hỏi mẹ cô, thím Louisa nói rằng thím không biết gì cả. Phanny thấy bà có vẻ lơ là và hơi ngượng ngùng.
Sau cuộc viếng thăm của ông Salomon, đến phiên ông Hamish Barlow.
Ông Trumble đi đón ông ta ở nhà ga và ông ta tới nhà trước bữa ăn trưa. Amélia, lúc nào cũng canh chừng một sự quen biết mới đã xuống nhà trước. Phany, bị trễ nên xuống nhanh cầu thang trong lúc mọi người đã qua phòng ăn.
Nàng chợt để ý thấy người lạ mặt nhìn nàng chăm chú. Ông ta có một gương mặt nhỏ và xanh xao, đôi mắt đỏ, lông mày đỏ và một bộ râu mép đỏ. Ông ta ăn mặc ra vẻ một người phong nhã, nhưng sự lanh lợi của ông làm Phanny nghĩ đến một con sói.
- Và đây là cháu Phanny của tôi! – Chú Edgar giới thiệu – Nó đã lo cho hai đứa bé rất chu đáo. Ông phải nói chuyện với nó về chúng. Phanny, đây là ông Barlow.
Những sự kỳ diệu của nên văn minh cổ kính nước Trung Quốc là vô số, nhưng họ có cái xấu là phong tục hủ lậu và dã man, như bắt đàn bà bó chân, giết trẻ sơ sinh con gái hay bán con gái họ làm nô lệ cho người ta để trừ nợ. Nếu cô được chọn một nước, cô Phanny… và cô Amélia, - ông ta nói thêm sau đó, - các cô nên bằng lòng ở xứ của mình.
Phanny nghĩ rằng có những hình thức nô lệ tinh tế hơn, trong lúc George chồm về phía trước nói:
- Tại sao ông cứ nhìn Phanny hoài vậy, ông Barlow?
Chưa có ai có thời giờ để cho ông Barlow biết trước về thái độ kỳ lạ của George hiện giờ. Ông ta có thể bất ngờ vì thấy chàng thanh niên đẹp trai đó hỏi ông thật vô lễ như một đứa con nít ganh tị và mất dạy.
- Có lẽ, ông ta trả lời thật dễ dàng, - vì tôi thấy một cô gái Anh đẹp sau bao nhiêu năm chỉ nhìn những gương mặt da vàng.
Ông ta thật khôn và biết cách trả lời dễ dàng. Nhưng George, với trực giác nhạy bén, cũng không thiếu khôn khéo. Anh ta đã hiểu chuyện gì xảy ra. Phanny để ý thấy chú Edgar nheo mắt suy nghĩ, nhưng nét mặt không đọc được. Riêng tim Phanny đập mạnh vì tức giận và bực bội. Hamish Barlow thật đáng ghét ngay từ lúc đầu nàng thấy ông ta…
Tuy nhiên nàng cũng tỏ ra lịch sự, vì ông ta là khách và nàng cũng muốn nói chuyện với ông ta về cha mẹ của hai đứa bé.
Hai đứa trẻ đều không nhớ ông ta.
Bây giờ, cô Nolly đã là một cô gái lớn, - ông Barlow phê bình và khen. – Lần cuối cùng tôi gặp cô, cô chỉ cao như vầy… - Bàn tay ông xanh xao có những vết tàn nhang lớn màu hung hung – và Marcus còn trong nôi. Đó là lúc tôi đến gặp cha mẹ các cháu ở Thượng Hải, nhưng các cháu còn quá nhỏ để nhớ tôi.
Bà Ching Mei đã đi, - Marcus vui vẻ kể, - Bà đã quên giày của bà. Bây giờ thì chị Phanny lo cho chúng cháu.
- Các cháu thật là diễm phúc…
- Vâng, cháu có một bộ đồ mới bằng nhung đỏ để mặc trong buổi dạ vũ. Nolly có áo màu hồng được đính đăng ten trên áo. Chú muốn xem những tên lính bằng nhôm của cháu không, chú Barlow?
Nolly lúc nào cũng đề phòng những người lạ mặt, kéo mạnh tay áo Marcus.
- Thôi đừng làm bộ quan trọng nữa, Marcus.
- Và cô Phanny sẽ mặc áo gì trong buổi dạ vũ? – Ông Barlow nhẹ hỏi.
Phanny ráng trả lời thật tử tế:
- Tôi chưa biết ông định làm gì, ông Barlow? Bộ ông tính ở đây đến buổi dạ vũ của cô em họ tôi à?
- Thím cô đã ân cần mời tôi. Tôi rất nóng lòng chờ đợi buổi dạ vũ đó. Cô không thể biết được những cái đó đối với tôi thế nào, sau bao nhiêu năm ở xa quê hương, căn nhà xinh đẹp này, cái vườn với những cây bá hương và cây sồi đáng yêu này, sự hiếu khách tuyệt diệu của chú và thím cô, và bây giờ là một buổi dạ vũ với những người đàn bà đẹp… Khi rời nước Anh tôi chỉ mới mười chín tuổi, và tôi đã xa quê hương mười bảy năm trời. Tôi có cảm tưởng như trở lại tuổi mười chín với ước mơ và hy vọng của tuổi dậy thì lúc đó… Như vậy có lố bịch không cô Phanny?
Ông ta nói bằng một giọng đầy cảm xúc. Thật khó mà hiểu rằng những tình cảm đó có thể có sau gương mặt nhỏ và tính toán của ông ta. Ông ta có thể bịa ra để mua cảm tình không?
- Nghe ông nói, - ông Barlow, - như ông xa quê hương vì bắt buộc?
- Không, cô đừng lầm; Á Châu lúc nào cũng lôi cuốn tôi, như lôi cuốn cha hai đứa bé này. Tôi định trở lại đó ngay sau khi làm xong công việc khi đến đây. Nhưng tình thế đã khiến tôi trở nên đa tình kỳ cục…
Phanny không biết trả lời thế nào. Nàng chỉ mong ông ta đừng nhìn nàng quá bạo dạn như vậy.
- Chúng ta phải dành ít thời giờ để nói chuyện riêng với nhau, cô Phanny. – Ông ta nói tiếp.
- Về cái gì? – Nàng xẵng giọng nói.
- Ồ, về tất cả và cũng không có gì… Tôi hy vọng cô sẽ tạo cơ hội.
---❊ ❖ ❊---
Amélia đã trêu nàng không một chút thương xót.
- Tôi có cảm tưởng chị đã làm ông ta mê chị rồi, Phanny. Cách ông ta nhìn chị! Đến độ gần như vô lễ, nhưng tội nghiệp ông ta đã quá yêu nên không cưỡng lại được.
- Amélia, tôi van cô!
- Sự thật là như vậy! – Amélia cười khúc khích. – Tôi đã nói cho ông Marsh nghe…
Gương mặt Phanny trở nên lợt lạt:
- Và ông Marsh nói gì?
- Thì chị đáng có một ông chồng tốt.
Phanny quá tức giận nên không kiểm soát được lời nói của mình:
- Ông ta dám nói như vậy à? Ông dám có giọng che chở cho tôi à? Nhưng tôi không cho phép ông ta. Và, tôi cũng không cho phép cô nữa, Amélia, đi học lại những chuyện đó… Ông ta sẽ nghĩ gì về cô. Rằng cô là một con ngốc, không có đầu óc, và một đứa mách lẻo và…
Amélia không sợ những lời hăm dọa:
- Tôi biết rõ ông Marsh nghĩ gì về tôi, - cô ta nói giọng chắc chắn. – Và, thật ra, chị Phanny, nếu chị giận như vậy chỉ vì một sự để ý thông thường, chị phải có tình cảm sâu đậm với ông Barlow…
Có một hôm, cửa phòng đọc sách hé mở, Phanny đã nghe khi đi ngang tiếng nói của chú Edgar nói đến chữ “nữ trang giả” bằng một giọng luyến tiếc thích thú:
- Ông có chắc như vậy không. Ông Davenport?
- Lẽ dĩ nhiên. Tôi đã đem cho người ta coi. Nếu không bà vú người Tàu đó đã bán mất rồi. Ông tin tưởng những hạng người đó à? Ông đã sống gần họ lâu để có thể có ý kiến về họ. Tôi thấy họ có vẻ nghĩ khác và nói khác. Họ như cục nước đá trên biển, những lời họ nói chỉ là bề ngoài, trong lúc đầu óc họ sâu xa, không hiểu được… - chú nói thêm và cười vui vẻ vì ý nghĩ của mình.
Ông Barlow cười theo và nói:
- Tôi rất tiếc phải cho ông biết là khi thanh toán nợ nần xong thì không còn gì cả. Nhưng ông đã chờ…
Có một tiếng động nhẹ sau lưng làm Phanny quay lại… à nàng thấy bà Arabella đang lăn chiếc ghế đi ngang qua nàng và ngoái cổ lại nói:
- Không có gì lạ ngoài nắng cả, con gái! Đến giúp bà một tay để lên cầu thang.
Vừa đỡ bà già to mập ra khỏi chiếc ghế, Phanny chắn chắn rằng bà không có vẻ gì yếu như bà muốn…
Bà hay nghe lén và trong đời bà, bà chưa biết được cái gì tốt cả. Đó là một tật xấu không nên theo.
Phanny đỏ mặt nhưng không tự bào chữa.
- Con chỉ nghĩ đến bà Ching Mei. Con hy vọng là ông Barlow có thể là bạn bà ấy.
Bà Arabella nhìn nàng với đôi mắt mờ khó tả.
Bà Ching Mei không cần bạn nữa. – Bà từ từ nói, vừa nặng nề tựa vào cánh tay cô gái để lên các bậc cấp.
Phải tưởng rằng ông Barlow cũng nghĩ đến bà Ching Mei vì hai ngày sau, ông ta đến gặp Phanny và hai đứa bé ngoài căn lều ở hồ.
Ông ta đã hiểu rằng muốn cho Nolly không thù ghét thì đừng nên để ý đến nó. Nhận thấy hai đứa bé bận chơi cất nhà, ông đến hỏi Phanny ông có thể ngồi gần nàng để nói chuyện không. Ông ta bắt đầu khen những chiếc chuông nhỏ làm ông nhớ Trung Quốc và, với một bất ngờ làm Phanny gần ngộp thở, ông ta hỏi nàng nghĩ sao về cái chết của bà Ching Mei.
Adam Marsh cũng đã hỏi nàng như vậy. Nhưng Adam chú ý đến bà Ching Mei về vấn đề tình cảm, trong khi người đàn ông này thì lại vì một lý do khác…
- Thì đó là một tai nạn, lẽ dĩ nhiên…
- Cô là một người đàn bà rất thông minh, cô Phanny. Cô có tin điều đó không?
- Tôi có thể tin gì khác? Bộ chú tôi đã không kể ông nghe chuyện đã xảy ra thế nào à? Tối hôm đó, sương mù dày đặc, và có tên tù vượt ngục không muốn người ta biết mặt bằng bất cứ giá nào. - Nếu người ta bắt được anh ta…
- Tôi hiểu lắm. Luật pháp thật gắt đối với những tù nhân vượt ngục. Nếu đó là ý kiến của cô, thì tôi cũng chấp nhận như vậy.
- Ông muốn nói, - Phanny ngạc nhiên… - rằng ông tin tôi, trong lúc ông nghị kỵ những ý kiến của người khác?
- Tôi xin nhắc lại, tôi phục trí thông minh của cô.
Phanny nhìn xuống trước ánh mắt ông ta.
- Chắc ông ta nghĩ rằng ông có bổn phận phải điều tra vụ này.
- Vâng. Tôi rất coi trọng việc tôi được giao phó làm. Điều đó làm cô ngạc nhiên?
Phanny muốn tiếp tục nói chuyện, nếu ông ta không cứ nói về ông.
- Ông Barlow, tôi không biết nhiều về người vợ của chú Oliver Davenport. Một ngày kia, Nolly sẽ hỏi mẹ nó giống ai, và sẽ không có ai có thể trả lời nó. Ông có thể nói cho tôi nghe về bà ấy không?
- Tôi biết rất ít về gia đình của bà ấy. Cha mẹ bà đã về nước Anh sau đám cưới của bà. Tôi nghĩ rằng chính thời gian bà theo cha mẹ đi Trung Quốc, bà đã gặp Oliver và yêu ông ta. Đó là một người đàn bà trẻ và đẹp…
- Ai trẻ và đẹp ? – Nolly bỗng hỏi, ngay lúc nó không nên biết.
Ông Barlow chợt đứng dậy :
- Tôi thấy có chiếc xuồng cột ở cầu nối. Cô muốn chúng ta nói chuyện tiếp trên hồ không, cô Phanny, trong lúc hai đứa bé đang bận chơi với nhau.
Thật kỳ lạ đối với Phanny sau đó, vì quên là nàng hay sợ nước, nàng đã đồng ý. Trên hồ, họ sẽ không bị hai đứa trẻ làm rộn và cuối cùng nàng sẽ biết về người đàn bà trẻ đeo bông tai màu xanh sặc sỡ và mang giày gấm bạc đó…
Ông Barlow giúp nàng lên xuồng và họ từ từ rời chiếc cầu nối. Sau khi ra khỏi bóng cây dương liễu, mặt trời thật ấm áp và gió nhẹ vuốt ve mặt nàng. Những hoa dại màu vàng in trên mặt nước như những cây đèn nhỏ. Những con chuồn chuồn bay trên mặt hồ như những mũi tên sáng chói. Người ta chỉ còn nghe văng vẳng tiếng thỏ thẻ của hai đứa bé cùng với tiếng chim ríu rít.
Ông Barlow chèo xuồng ra xa.
- Rồi, tôi đã giữ được cô – ông ta nói – Cô không thể thoát được nữa trừ khi cô nhảy xuống hồ và, riêng tôi, tôi thấy những rong rêu đó ghê lắm. Nó có thể kéo bất cứ ai xuống đáy hồ…
Mặt trời bỗng bớt nóng đối với Phanny… Nhưng nàng tỏ ra quá lố bịch khi quá run rẩy vô lý. Ông ta nói đùa, thế thôi.
- Có một ngày khi còn bé, - Phanny nói – tôi đã té xuống hồ. Chú Edgar đã vớt tôi lên… Tại sao ông nghĩ rằng tôi tìm cách trốn tránh ông, ông Barlow?
- Tôi có lầm không? Tôi có cảm tưởng cho đến giờ cô rất bận rộn vì hai đứa bé, hoặc đọc truyện cho bà cô nghe, và những công việc may vá thật quan trọng. Tôi chỉ cần đến gần một chút là cô đã biến mất. Trừ ở những bữa ăn, lẽ dĩ nhiên, cô không làm gì được ngoài tỏ vẻ có lễ độ.
- Tôi có cuộc sống rất bận rộn, như ông đã thấy, - Phanny lạnh nhạt nói… - Nhưng tôi tưởng rằng chúng ta đến đây để nói về mẹ của Nolly và Marcus. Ông đã nói bà rất đẹp…
- Đâu đẹp bằng cô.
Phanny bực mình la lên.
- Ông Barlow, ông nên đàng hoàng, tôi van ông, không thì tôi bắt buộc phải xin ông cho tôi trở lên bờ.
- Nhưng tôi rất đàng hoàng, tôi chưa bao giờ đàng hoàng như vậy. Cô là một người đàn bà đẹp tôi chưa bao giờ gặp. Tôi đã nhận thấy từ ngay lúc đầu tôi gặp cô.
- Ông Barlow…
- Cô hãy nghe tôi, tôi van cô. – gương mặt ông ta thật tái, và mô hôi giọt ra ở trán ông. Người ta không không thể nghi ngờ sự thành thật của ông ta. – Tôi biết hoàn cảnh của cô. Nhưng không quan trọng đối với tôi. Tôi muốn cưới cô. Tôi muốn đem cô đi Trung Quốc với tôi. Tôi đã nói với chú cô, chỉ cần sự đồng ý của cô… Phanny! Phanny, cô có nghe tôi nói không? Tôi muốn cô làm vợ tôi.
Ánh mắt nhìn đằng xa, nàng ráng quên đi những lời nàng vừa nghe, và cả những lời của Adam Marsh, nếu ông ta có nói: “Cô ấy đang được một ông chồng tốt…”
Nàng cảm thấy không biết ơn và cũng không hãnh diện. Chỉ tức giận vì số mệnh đã chơi nàng nhiều vố đau.
- Ông Barlow, ông đã gài bẫy tôi và tôi không thích như vậy. Ông làm ơn, tôi van ông, ông cho tôi lên bờ ngay.
- Nhưng Phanny… Cô thật kỳ lạ! Cô muốn đến đây để nghe nói về một người chết, và cô tức giận vì tôi cho cô cuộc sống. Phải, cô Phanny yêu quý, cuộc sống. Đừng tưởng rằng tôi không biết lối sống của cô ở đây. Cô cần có một căn nhà riêng của cô, một gia đình. Tôi sẽ cho những cái đó. Tôi cũng có của, tôi sẽ cho cô biết những sự kì diệu của Á Châu. Và, sau đó, cô có thể chọn nhà cô ở Bắc Kinh, Thượng Hải hay Hồng Kông, nơi nào cô muốn. Tôi sẽ giúp cô biết thế giới, Phanny. Điều đó không quan trọng đối với cô sao? Hãy trả lời tôi đi!
- Ông Barlow… Tôi sẽ cám ơn ông sau này vì vinh dự mà ông đã dành cho tôi nhưng… bây giờ, tôi không cần đến… Tôi sẽ không bao giờ cần đến. Ông làm ơn cho tôi trở lên bờ đi.
Ông ta sửng sốt nhìn vào nàng, và với một oán hận mỗi lúc một tăng:
- Nhưng không thể như thế đuợc! Cô không thể thích ở lại đây như một bà con nghèo, gần như một nguời làm…
- Chị Phanny! Chị Phanny!
Hai đứa bé đứng trên bờ, nhìn ra hồ. Nolly chắc đã đoán ra có chuyện gì không tốt vì nó có vẻ nóng nảy.
- Chị Phanny trở về mau đi. Nhà của chúng em bị sụp rồi!
- Trở về đi! – Marcus lặp lại.
- Tại sao cô không thích tôi? Tại sao cô không yêu tôi? – Ông ta cúi về phía nàng, và nàng thấy mắt ông ta đỏ ngầu – Cô không muốn có một người chồng điên vì cô à?
Bàn tay ông ta đặt trên áo nàng, xích gần lại sắp nằm trên tay nàng. Phanny vùng mạnh ra, quên cái thế bất ổn của nàng và chiếc xuồng lắc mạnh. Phanny tưởng chừng như tim nàng ngừng đập khi thấy mặt nước đến gần mặt nàng, làm cho nàng nhớ lại cái ngày dễ sợ đó… Nàng cảm thấy trong chốc lát cái lạnh, bóng tối và sự ngộp thở…
Chiếc xuồng đã trở lại thăng bằng trong khi ông Barlow quên đi những gì mình đã nói, lo ngại nhìn nàng.
- Tôi sợ nước… - Nàng nói nhỏ - Bà Ching Mei đã bị chết trôi! – Nàng nói thêm.
- Tôi đưa cô về! – Ông ta khô khan nói vừa chèo xuồng đi.
---❊ ❖ ❊---
Nàng có thể làm bắt cứ điều gì để khỏi phải xuống ăn cơm chiều hôm đó. Nàng còn run lên từng hồi. Nolly tỏ vẻ hiểu biết hơn nàng. Con bé đã thấy ngay ông Barlow là một kẻ thù… Một kẻ thù? Trong khi ông ta chỉ muốn yêu nàng và chiều theo ý nàng? Phải, nhưng ông ta có thể làm gì, nếu ông ta không được nàng ưng thuận? Nàng nhận thấy ông ta có nhiều nghị lực, từ chối thất bại…
Nhưng ông ta có thể làm gì được nàng? Sao nàng lại lo lắng và bứt rứt để có thể tưởng tượng rằng chỉ vì từ chối không chịu lấy một người đàn ông mà nàng không yêu có thể xảy ra nhiều thảm họa? Nàng đã xuống ăn cơm vì không muốn chứng tỏ mình hèn nhát.
Và như nàng biết, những cuộc nói chuyện quanh cái bàn có thắp những cây nến thật vô tư…
Hamish Barlow ăn mặc thật chỉnh tề, có vẻ điềm đạm và hài lòng. Ông ta nói về thời thơ ấu của ông so với trẻ em ngày nay:
- Những lính bằng nhôm của tôi mặc quân phục khác, chúng tôi có những vòng sắt, những dây nhảy và, lẽ tất nhiên những hòn bi… À, tôi có nghe Marcus nó than đã làm mất bi của nó. Cô có biết không, cô Phanny?
Người ta có thể hỏi một câu thật vô tư, Phanny chỉ tự hỏi sao mọi người lại im lặng…
- Riêng tôi, tôi chưa bao giờ thấy từ khi hai đứa bé đến đây. Tôi nghĩ có lẽ nó đã để quên trên tàu. Tôi cũng nghe nó than đã bị mất…
- Nếu chỉ có thứ đó làm nó vừa lòng, - chú Edgar nói – chúng ta sẽ cho nó bi khác. Không có gì khó!