Phanny

Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16

❊ ❊ ❊

Thím Louisa và chú Edgar cho người lên coi cô Amélia đã sửa soạn xong chưa. Hai ông bà đang sửa soạn trong phòng của họ. Mặt bà Louisa đã bắt đầu đỏ như cái áo nhung bà đang mặc, hở cổ thật rộng. Bà đeo một đôi bông hột xoàn mà chồng bà mới tặng bà cách đó vài phút.

Ông đã thì thầm hôn lên trán bà:

- Chút đỉnh thôi, bà ạ. Kỷ niệm để đánh dấu ngày con gái chúng ta tiếp xúc với đời lần đầu tiên.

Cách đây không bao lâu, ông đã khuyên bà nên tiết kiệm. bà Louisa không biết gì về công việc của ông, nhưng bà nghĩ chắc đã có chuyển hướng tốt hay là có của từ trên trời rơi xuống cho ông nữa. Dù sao thì sự thích thú của bà trước món quà bất ngờ đó có pha một chút bất an.

- Điều này cắt nghĩa sự hiện diện của ông Salomon.

- Không ai dấu được bà cái gì.. Thôi, - ông Edgar sửa lại quần áo cho ngay ngắn trước gương, - đến lúc chúng ta phải xuống rồi! Tôi xin có lời khen ngợi sự sang trọng của bà, nếu Amélia theo gót bà, nó vào đời sẽ rất thuận lợi.

Bà Louisa ra vẻ hãnh diện; biết rằng, dù bà có lên cân chút đỉnh, bà vẫn giữ một dáng người đẹp, nhưng bà thấy nóng quá. Tại sao bà lại chọn áo nhung? Bà đã nghĩ rằng đó là một loại vải quý phái, nhưng cũng quên rằng nó cũng rất nóng. Bà quạt thật mạnh. Tuy tất cả các cửa sổ đều mở mà trong nhà chẳng mát chút nào.

- Anh Edgar! Tôi lo về chuyện con Phanny.

Sự vui vẻ của ông chồng bà mất đi phần nào:

- Tôi cũng vậy. Bà thấy nó có vẻ sẽ thay đổi ý kiến không? Tôi nay nó còn có cái may cuối cùng của nó…

- Nó không bao giờ tâm sự với tôi, - bà Louisa gạt ngang. – Tôi biết rằng chuyện đó cũng chưa giải quyết xong, nhưng chính tối nay tôi mới lo. Nó có vẻ kỳ lạ mấy hôm nay. Tôi sợ nó làm hỏng buổi dạ vũ của Amélia.

- Làm hỏng buổi dạ vũ của Amélia! Bà hãy cắt nghĩa rõ ràng hơn.

- Anh cũng biết rằng nó biết cách lôi cuốn người khác khi nó muốn. Đàn ông sẽ không còn thấy ai khác nữa. Nó chỉ cần nhìn thật bạo dạn vào mắt họ, như nó đã làm, rất hay.

- Phanny? Nhìn bạo dạn?

- Ồ, ông thừa biết tôi muốn nói gì, - bà Louisa bực mình nói. – Không phải nó học thói đó ở đây. Nhưng nó biết cách sử dụng đôi mắt nó hơn cô con gái khờ dại của chúng ta. Trước mặt nó, đàn ông như bị thôi miên, chìm đắm, hay một cái gì ngu ngốc… Ông Barlow đã cố cắt nghĩa cho tôi nghe cảm giác của ông ta, nhưng ông ta quá si mê nên…

- Phải, tôi biết rằng Phanny có đôi mắt tuyệt đẹp, - ông Edgar chậm rãi nói. – Và rất lanh lợi khi nó muốn người ta thích nó. Đôi khi nó làm tôi nhớ… không, không quan trọng… Nhưng có gì khiến bà sợ nó làm điều xấu tối nay?

- Thì nó không sợ mất mát gì. Nó sẽ chịu lấy ông Barlow, lẽ dĩ nhiên, nhưng nó sẽ bắt đầu phá phách… Và, tối nay, nó sẽ mặc chiếc áo dạ vũ của nó mà gần nó, tất cả đàn bà khác sẽ bị lu mờ - bà buồn bã nói tiếp – Cũng tại lỗi con Amélia cả, nó nhất định rằng màu hồng đậm là màu của Phanny và màu hồng lợt sẽ không hợp với nó…

- Bộ bà không lo sao cho áo của Amélia đẹp hơn à?

- Áo con Amélia thật đẹp, như một bông hồng màu trắng. Nhưng Phanny sẽ giống như một đóa hoa thược dược, nếu ông muốn, nó sẽ quá rực rỡ…

Ông Edgar cười, trấn an bà vợ:

- Bà đã quá mệt mỏi, bà ạ và cũng dễ hiểu, Adam Marsh có vẻ thích bông hồng hơn bông thược dược, và, nếu tôi không lầm Amélia nó không cần ai khác tối nay.

- Lại thêm một vấn đề nữa, ông ơi! Adam Marsh thật ra là ai! Chúng ta vẫn chưa trả lời câu hỏi đó một cách thỏa đáng. Ồ, tôi biết, ông Giles đã nghe nói đến ông Matthew Marsh, nhà khảo cổ tiếng tăm đó. Nhưng không có gì chứng tỏ ông ta là cha của Adam cả. Anh ta cũng chưa giới thiệu với chúng ta một người thân nào trong gia đình anh ta cả. Tôi đồng ý anh ta là một chàng trai thật là được, nhưng làm sao biết anh ta có nói thật hay không?

- Chúng ta sẽ lo chuyện này một lúc khác, - ông Edgar bực bội nói. – Tôi tưởng rằng người cô của Adam sẽ đến Héronshall trong một, hai tuần nữa. Đó là một người thân của gia đình anh ta mà bà sẽ quen biết. Điều chúng ta lo ngay bây giờ, tôi đã nói với bà, là Phanny có chịu làm vợ ông Barlow không.

- Phải, - bà Louisa tán thành, - nhưng vẫn theo đuổi ý nghĩ của bà. Tôi nghĩ thật tốt cho chúng ta nếu nó đi…

- Chúng ta sẽ thiếu nó. Nhưng chúng ta phải lo cho tương lai của nó. Phanny phải lấy anh ta, chuyện đó quan trọng đến vấn đề sinh tử, bà nghe không, vấn đề sinh tử.

- Ông Edgar! – Sự lo lắng xa vời của bà Louisa chợt trở lại. – Nghe ông nói tưởng như nó không còn con đường nào khác nữa!

- Phải… nó không còn con đường nào khác… Bà nghe kìa, hình như đã có xe đến rồi. Ta phải xuống, bà ạ.

---❊ ❖ ❊---

Trong phòng, Amélia quay cuồng trong một điệu vũ bóng cô thấp thoáng, “ chập chờn, huyền ảo “ trong chiếc gương. Bà Hannah và Lizzie ngắm cô thỏa chí.

- Chị có nghĩ rằng áo tôi sẽ đẹp nhất không? Lizzie?

- Phải mù mới không thấy, cô Amélia! – Lizzie lắp bắp, mắt không thể rời khỏi chiếc áo mà cô cho mà đẹp nhất thế gian.

Cổ áo rộng và tay áo phồng làm tăng bộ ngực xinh xắn và cánh tay tròn trịa của cô gái. Áo hàng mỏng màu trắng nhẹ nhàng, trước ngực có gắn những bông hồng trắng, phía dưới áo phồng ra. Amélia đeo ở cổ tay một vòng có gắn ngọc trai, chiếc quạt của cô bằng sa tanh và ngà. Đôi giày cao gót cô mang cũng bằng sa tanh lộ ra dưới chiếc áo rộng. Người ta có thể nói đó là một búp bê thật trong trắng, thật chải chuốt và đẹp đẽ.

Có người gõ cửa và Phanny bước vào phòng. Lizzie vẫn tiếp tục nghĩ rằng cô Amélia đẹp nhất trên đời, nhưng bà Hannah thấy ngay sự sang trọng đặc biệt của Phanny.

Màu hồng đậm của chiếc áo nàng có lẽ không đúng thời trang lắm, đôi vai nàng hơi gầy, dưới cổ hơi thóp vào nhưng khi mắt nàng nhìn lên dưới hàng mi rậm và đen, để lộ màu mắt xanh thẳm, cùng với màu xanh của viên ngọc nàng đeo ở cổ, làm sao không bị thu hút bởi ánh sáng của nó.

Bà Hannah chợt nghĩ rằng không ai có thể buộc Phanny ở hàng thứ nhì, và ép nàng lấy một người mà nàng không yêu, thà là để nàng sống một cuộc đời đơn độc còn hơn.

- Chị thật đẹp! Phanny. – Amélia nói… - Còn tôi, chị thấy bông hồng của tôi không ? Và xâu chuỗi ngọc trai ba cho tôi ? – Cô đưa tay lên vuốt ve xâu chuỗi trên cổ. – Ba đã mua của ông Salomon. Ba nói rằng tôi hãy còn nhỏ để đeo hột xoàn nhưng rồi sẽ đến. Ba tôi thật rộng rãi.

- Cô phải xuống. – Phanny nói. – Đến giờ rồi.

- Vâng, tôi biết. Ồ, tôi bực bội muốn chết luôn!... Còn chị ? Chị không xuống à?

- Lát nữa tôi sẽ xuống với hai đứa nhỏ. Chúng tôi chờ buổi dạ vũ bắt đầu đã rồi xuống sau.

Phanny nhìn theo cô em họ khi cô ta xuống cầu thang, những cuộn tóc xoăn bồng bềnh trên vai, vì cô ráng không chạy nhanh xuống lầu. Phải, cô ta thật xinh tối nay, để có thể làm điên đầu bất cứ người đàn ông nào… Nếu không có ai rồi, như Adam Marsh…

Bản khiêu vũ thứ nhất chấm dứt, Phanny một tay dẫn Nolly, trịnh trọng trong cái áo trắng của nó, và tay kia Marcus yếu ớt, xanh xao trong bộ áo nhung màu đỏ, xuống cầu thang. Những người giúp việc đang tụm lại dưới bậc cấp, cố nhìn ra phòng dạ hội. Họ tránh đường cho nàng đi và bà bếp bạo dạn nói :

- Ông khách lạ đang kiếm cô, cô Phanny… Dora có thể trông hai đứa trẻ nếu cô muốn khiêu vũ.

- Chị Phanny! – Nolly thỏ thẻ, - chị đã hứa ở lại với chúng em.

- Và chị cũng định làm như vậy. Nhưng các em phải đến xem phòng dạ hội và các áo đẹp.

Tất cả cửa sổ đều mở trong phòng lớn, nhưng hàng trăm cây nến, như những cụm hoa làm cho căn phòng nóng không chịu nổi. Trên sàn gỗ, các nhạc sỹ chơi nhạc thật hay và từng cặp lướt qua thật nhanh, trong những chiếc áo căng phồng của các bà. Chú Edgar nhảy với thím Louisa, cả hai người mặt đỏ gay nhưng có vẻ đắc ý. Amélia, như đã xếp đặt, ở trong tay Adam Marsh. Ánh mắt Phanny lướt nhanh trên các cặp xem Hamish Barlow và George đang ở đâu. Họ không có mặt. Nàng thở ra khoan khoái và cho hai đứa bé đến ngồi sát vách tường. Nàng muốn ở lại với những người giúp việc trong bóng tối, nhưng như vậy hai đứa trẻ sẽ không thấy gì. Nàng đành ngồi ở đó với chúng như một cô giáo.

Nàng chợt thấy bà Arabella, ngồi trên ghế của bà ở bên kia đầu phòng, và nàng tự hỏi làm sao đến với bà thì Hamish Barlow đến cúi mình trước mặt nàng với vẻ trịnh trọng thường ngày :

- Cô Phanny! Tôi đang tìm cô. Cô có vui lòng nhảy với tôi bản sau không?

- Chị Phanny…

- Im đi, Nolly… Cảm ơn ông, ông Barlow, nhưng tôi đã hứa với hai đứa bé là ở lại với chúng. Hôm nay là ngày trọng đại đối với các em.

- Tôi vẫn biết lòng tốt của cô, cô Phanny, nhưng người vú của chúng có thể…

Nhạc chợt dứt và các cặp bắt đầu phân tán… Phannny thấy chú Edgar đang tiến về phía họ, vẻ long trọng và đầy cảm động:

- Trời ơi! Sao nóng thế này! Thật là khổ đối với một ông già hủ lậu như tôi… Sao, ông Barlow, ông có mời được Phanny nhảy chưa? Tôi cũng sẽ mời nó chốc nữa, nếu nó chịu nhảy với tôi.

- Thưa chú, đây là lần đầu tiên hai đứa bé thấy khiêu vũ. Con đã hứa ở lại với chúng…

- Và không nhảy à? Thật phi lý! Dora đâu ? – Ông vỗ tay và một anh bồi chạy lại. – Kêu Dora đến trông hai đứa bé. Sự sốt sắng của con, Phanny thật đáng kính, nhưng cũng thật vô ích.

Nolly đá mạnh vào chân chú Edgar.

- Con ghét bác! – Nó la lên.

Chú Edgar bật cười, làm nhiều khuôn mặt quay lại. Nhóm của họ trở thành trung tâm gợi sự chú ý của nhiều người.

- Mày cắn bàn tay nuôi mày hả, con quỷ nhỏ ? Vậy mà nó có vẻ như một thiên thần trong chiếc áo trắng của nó ! Một bà nhỏ thực sự, phải không ông Barlow ? Mình chiều nó, cưng nó, và hễ cứ động một chút gì nó không bằng lòng là nó tỏ thái độ ngay. Tôi ưa hai đứa bé này lắm, mặc dù chúng ngỗ nghịch, hờn mát và xấu nết.

---❊ ❖ ❊---

- Chẳng lẽ cô ghét nhảy với tôi lắm à? – Hamish Barlow hỏi.

Nàng mang ơn ông ta, vì ông ta đã đeo găng tay. Nhưng vậy nàng tránh được không động tới những vết tàn nhang đã làm nàng ghê tởm. Nhưng cái miệng lợt lạt và gớm ghiếc đó, dưới râu mép đó, cái nhìn sắc bén, gương mặt gầy của ông ta quá gần nàng, nàng không thể tránh được khi nhảy với ông ta.

- Cô Phanny, tôi không được gặp cô mấy ngày nay, tôi tưởng cô lánh mặt tôi.

Nhưng Phanny nhìn qua vai ông ta để tìm xem ai đang nhảy với Amélia. À, con trai ông Taltot. Nhưng Adam nhảy với ai? Nàng không thấy ông ta.

- Cô Phanny, tôi đã hỏi, cô có tránh tôi không?

- Tôi rất bận.

- Tôi biết. Nhưng tôi cũng hy vọng rằng cô sẽ có thời gian để suy nghĩ về đề nghị của tôi. Chú cô chắc chắn với tôi rằng cô sẽ suy nghĩ.

- Thế à? – Đôi mắt Phanny nảy lửa. – Làm như một người khác có thể biết được ý nghĩ của mình ! Đó là một chuyện riêng tư của mỗi người.

- Và ý nghĩ… riêng tư đó, tôi có thể hy vọng rằng nó sẽ không quá ác đối với tôi không?

Tất cả đều đi quá xa để nàng có thể trả lời bằng những câu thông thường của phép lịch sự, và từ chối khéo léo. Người đàn ông này chỉ hiểu những lời thẳng thắn.

- Ông Barlow, tôi đã cho ông biết câu trả lời của tôi hôm trước trên hồ. Tôi không phải là đàn bà dễ thay đổi ý kiến.

Cái nhìn của người đàn ông chợt nghiêm lại. Nàng tưởng đã nhận thấy nó có một tia sáng đắc ý, như sự thất vọng của ông ta được đền bù bằng một cái gì đó thích thú lắm.

- Nếu như vậy, hình như tôi đã tốn thì giờ vô ích, - ông ta nói tiếp, - tôi tự hỏi cô có biết cô đã làm gì không ? Cô ngốc lắm. Chú cô sẽ không bao giờ tha thứ cho cô.

Phanny cảm thấy hơi hối hận. Hamish Barlow vừa cho nàng một vinh dự lớn mà một người đàn ông đã dành cho một người đàn bà. Đáng lẽ nàng phải tìm hiểu ông ta nhiều hơn.

Nhưng hiện giờ, nàng chỉ muốn tránh cái nhìn của ông ta, sự đụng chạm với ông ta. Nàng vừa để ý đến câu ông ta vừa nói về tình cảm của chú Edgar.

- Ý kiến của chú tôi không can gì đến ông. Hơn nữa ông đã nói quá.

- Cô Phanny, cô nghĩ tại sao tôi đến đây?

- Để điều chỉnh sự thừa kế của chú Oliver Davenport.

- Đúng như vậy.

- Có lẽ cũng để lấy vợ?

- Có lẽ…? – Ông ta có vẻ suy nghĩ thoáng một giây. – Cô sẽ thấy những gì tôi đã nói với cô… Cô sẽ thấy… - Ông ta nói tiếp có vẻ gần như khiêm tốn. – Tốt hơn là cô nên thích tôi một chút. Mọi việc sẽ đơn giản hơn cho mọi người…

Phanny phải tự kìm hãm để trả lời :

- Xin lỗi ông… Ồ, tôi thấy Marcus đang khóc. Ông cho phép nhé?

- Cô cứ tự nhiên.

Cả hai người đều nhận ra là họ đang đứng ngay trước mặt bà Arabella đang ngồi sâu xuống cái ghế của bà.

Bà đòi Phanny ở lại cạnh bà và Hamish Barlow bỏ đi sau khi nghiêng mình chào họ lần chót.

Bà Arabella cười đồng lõa.

- Bà thấy rằng, con đã trừ được tên cáo Trung Quốc đó rồi.

- Sao bà biết?

- Con gái ơi, mặt con biểu lộ quá nhiều. Con phải tập giấu tình cảm của mình. Đó là bắt đầu của sức mạnh. Nhưng rồi bà cũng đồng ý với con : Người đàn ông đó không quan trọng. – Bà đưa cây quạt ra đuổi chú Edgar đang tới gần.

- Để chúng tôi yên! Tôi đang nói chuyện với Phanny.

- Con rất tiếc, thưa mẹ, nhưng mẹ không có quyền giữ Phanny riêng cho mẹ trong buổi dạ hội này. Ra đây nhảy với chú, Phanny!

- Con đến với Marcus, thưa chú, nó đang khóc.

- Hãy để các người giúp việc dỗ nó. Con cưng chiều hai đứa bé đó quá. Nếu cứ tiếp tục như vậy, chú sẽ phải nổi giận. Thôi, ra đây!

Ông nắm lấy tay nàng và kéo nàng đi. Nàng đã biết vì sao ông làm như vậy. Ông đã thấy ông Barlow bỏ đi, và ông muốn biết kết quả cuộc nói chuyện vừa rồi… Nhưng bà Arabella đã cho ông biết những gì ông muốn biết, vì bã đã giơ cây quạt lên vừa la bằng giọng khàn khàn :

- Anh đã thua cuộc rồi, Edgar ạ! Hà! Hà! Hà! Nếu Phanny không có can đảm để làm việc đó, thì tôi cũng sẽ giúp nó một tay, anh cũng biết vậy.

- Bà muốn nói gì vậy, chú Edgar? – Phanny hỏi.

Chú Edgar không trả lời ngay. Ông có vẻ cho rằng khiêu vũ là một môn thể thao không hợp với một người ở tuổi ông và mập mạp như ông. Mặt ông đã đỏ gay như cái áo nhung của thím Louisa.

- Bà cô con, chỉ nghĩ đến chuyện làm rộn thiên hạ. Chú nghĩ rằng đó là một nguy cơ cho tất cả các bà già quá nhàn rỗi… Như vậy, chú hiểu rằng con đã từ chối ông Barlow, phải không Phanny?

- Dạ.

- Con thật vô ý thức! Thật vô ý thức!

Giọng nói của chú Edgar có vẻ nhỏ nhẹ hơn, như có pha một chút luyến tiếc.

- Chú Edgar, tương lai của con bây giờ là ở cạnh hai đứa bé.

Nàng không muốn tự biện hộ. Nhưng nếu ông không cho ở lại với Nolly và Marcus…

- Đúng, đúng… - ông vô tư trả lời, như chuyện đó không quan trọng lắm, đôi mắt ông không rời cổ Phanny – Con có biết hôm nay con đẹp lắm không, Phanny ? Con làm chú nhớ…

- Ai, thưa chú?

- Hả ?…Ồ, không có gì, một người chú quen lâu rồi…lâu lắm…Chiếc cổ dài và trắng đó…- Trong giây phút, ông có cái nhìn kỳ lạ, có vẻ ghê tởm hơn là say mê. Ông đã nghĩ đến người đàn bà nào. Đến người đàn bà đã làm ông đau khổ, như nàng đã làm ông Barlow đau khổ? – Phải…- ông nói như nói với một người nào khác – chúng ta vẫn là bạn, dù gì đi nữa. Bây giờ con đi được rồi, và con có thể trở lại với hai đứa bé cưng của con.

Nhưng Dora đã dẫn chúng nó ra khỏi phòng dạ vũ và Phanny, còn bận suy nghĩ về thái độ kỳ lạ của chú Edgar, làm cho nàng hơi sờ sợ muốn ra khỏi cái không khí ngộp thở ấy. Nàng đi vào nhà gương trồng hoa hy vọng sẽ được yên. Trời tối thật đẹp nên hầu hết khách đều ra sân thượng.

Nàng không may mắn vì đã có người đến trước. Nàng biết ngay vì bóng đôi vai ông ta. Và chắc ông ta cũng biết có người vào nên đã quay lại ngay lúc đó :

- Cô Phanny đây mà! – Ông Adam nói lớn. – Cô có vẻ khổ sở. Tôi đoán là cô mới có chuyện gì với một anh chàng nhảy dở nào…

- Nếu chân tôi không đau…- Phanny chợt nói, và hối hận ngay vì đã có ý muốn tâm sự với ông ta.

Adam Marsh bước lại gần nàng, ánh mắt tinh nghịch.

- Hôm nay cô rất đẹp. Có ai đã nói quá nhiều? Ông Barlow có lẽ?

- Họ không thể bắt tôi lấy ông ta!

- “Họ”?

Cái nhìn kỳ lạ của chú Edgar ; có lẫn tình yêu pha lẫn hận thù đeo đuổi nàng. Nàng không hiểu tại sao từ lúc đó, nàng bắt đầu sợ…

- Tôi sẵn sàng cưới cô…- Adam nói nhỏ, như nói với chính ông ta.

- Ông đừng đùa với tôi! – Nàng tức giận vặn lại. – Ông hãy lại với Amélia. Cô ấy đang cần ông.

Adam Marsh đứng im, mắt ông ta không rời khỏi cổ nàng…Nhưng không giống cách nhìn của chú Edgar.

- Cô có món nữ trang thật quý giá đối với một người tự cho rằng mình không có tiền.

- Nếu ông tưởng rằng hộp nữ trang của tôi chứa đầy những ngọc quý như vậy, thì ông lầm to, ông Marsh ạ!

Hai cái nhìn của họ chạm nhau, đối nghịch nhau.

Cuối cùng ông Adam lên tiếng trước :

- Tôi không tưởng tượng như vậy. Tôi đoán là chú cô đã cho cô?

Bàn tay Phanny rờ lên sợi dây chuyền có viên ngọc xanh. Tại sao những câu nói vô tư như vậy lại có ám chỉ rằng người ta cho nàng món quà đó để mua chuộc nàng? Sự sợ hãi lúc này lại xâm chiếm lấy nàng.

- Cô sao vậy, cô Phanny? – Ông ta lo lắng hỏi.

- Tôi đã định…- nàng nhiệt tình nói, - tôi đã định… đi khỏi nơi này. Nhưng hai đứa bé đến đã cản trở tôi, và bây giờ…

- Tôi van cô đừng đi.

- Ông? Tại sao?

Ông ta bước lại gần nàng, không trả lời. Trong mắt ông ta thoáng có ánh sáng kỳ lạ và sâu sắc để ý thấy một lần rồi.

- Vì tôi không thể chịu đựng để cho cô đi…

- Ông hãy trở lại với Amélia…- Nàng nhắc lại với một giọng yếu ớt.

- Cô đã nói với tôi rồi. Nhưng tôi không muốn làm gì…- ông ta chợt ôm nàng sát vào người trước khi nàng chống cự được - …trước khi hôn được cô.

Nàng nghe có sự cọ xát thân thể cứng rắn của ông ta vào người nàng, nàng biết rằng nàng phải chống cự lại, nhưng môi nàng hé mở, mắt nàng nhắm lại. Ông ta muốn hôn nàng à? thì ông ta cứ hôn! Một nụ hôn có nghĩa lý gì? Chắc chắn không phải là sự mê mẩn kỳ lạ, tuyệt vời sẽ làm nàng đảo điên…Nàng phải dựa vào người ông ta chờ đợi nụ hôn…

Nhưng nàng không nếm được hương vị của nó… Vì nàng chợt nghe mình bị kéo mạnh ra phía sau làm cho nàng suýt mất thăng bằng…

- Xê ra, Marsh! – Giọng nói to lớn của George ra lệnh.

Anh ta nắm vai Phanny thật mạnh làm nàng phải vùng vẫy mới thoát ra được.

- George, anh là một con quỷ! – Phanny tức giận la lên.

George cười đắc ý. Đôi mắt anh ta sáng lên vì phấn khởi.

- Phanny là của tôi, ông Marsh, như ông phải biết rồi… Tôi cũng phải nói cho ông Barlow biết nữa.

Adam tái mặt, nghiến răng:

- Anh làm quá trớn, anh Davenport ạ! Tôi nghĩ rằng cô chị họ anh không cần phải nghe theo lệnh của anh. Anh hãy thả cô ấy ra, tôi yêu cầu anh!

- Để cho ông tiếp tục hôn cô ấy à? Đừng trông mong…!

Không ai biết thím Louisa đã vào. Họ chợt thấy bà đứng trước mặt họ, như một bông mẫu đơn đỏ rực, giận dữ thấy rõ.

- Phanny! Chuyện gì đã xảy ra? Cháu để hai người đàn ông này gây nhau vì cháu à? Georg! Ông Marsh! Tôi thật lạ lùng… Ông Barlow cũng có mặt ở đây không?

- Không, ông Barlow không có ở đây, mẹ ạ - George nói vẻ thích thú – Phanny và con đã cho ông ta theo quỷ sứ rồi… Con còn phải cho ông Marsh biết nữa. Bây giờ, Phanny sẽ đến nhảy với con. Mẹ khỏi lo, con đã nắm chắc tình thế.

Phanny, cuối cùng đã vùng ra khỏi tay George, giận dữ:

- Tôi sẽ không nhảy với anh đâu, George. Hôm nay cũng như một ngày khác. Không bao giờ! Tôi sẽ không nhảy với ai cả! Tôi nhức đầu lắm. Tôi xin cáo lỗi.

- Nhưng, Phanny…

- Không, George! Anh chưa nắm chắc tình thế đâu!

- Phanny! – Thím Louisa la lên. – Cháu không được rời khỏi phòng vũ hội.

- Có lẽ thím muốn con ngất xỉu dưới chân thím, thím Louisa?

- Vô lý! Cháu chưa từng ngất xỉu bao giờ.

Như vậy, chiếc áo đẹp, sự vui thích mà nàng mong ước ở buổi dạ hội, hy vọng mà nàng đã nuôi từ lâu, rằng buổi tối này sẽ còn chuyện kỳ diệu xảy đến với nàng, tất cả đều tiêu tan… Nàng cũng chưa có cơ hội để nhảy với Adam một lần nào. Nàng chỉ được dịp cãi nhau với ông ta, rồi để ông ta ôm một cách hèn nhát. Bây giờ nàng khinh ông ta gần như nàng tự khinh mình.

Đúng là nàng tự cảm thấy quá yếu, rằng đầu nàng quay cuồng và lần thứ nhất, nàng không ao ước gì nữa…

Nàng quay người đi thật nhanh và leo lên cầu thang trước khi có ai ngăn cản nàng.

Nàng quá nhức đầu, và lâu lắm mới chợp mắt được. Vừa ngủ được một lát thì nàng bỗng thức giấc vì một tiếng kêu nghe chát tai…

Nàng ngồi bật dậy trên giường, sợ hãi, khiếp đảm vì những buổi tối đầy những cơn ác mộng đó.

“ Ồ, đó chỉ là đàn công…” nàng chợt nghĩ, suýt bật cười vì sự tưởng tượng điên khùng của mình.

Tuy trời còn thật tối, nhưng bình minh chắc không xa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Dorothy Eden

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.