Phanny

Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

❊ ❊ ❊

Hai lá thư gửi cho ông Edgar cùng tới vào buổi chiều tối. Một lá có con tem ngoại quốc, một lá từ Luân Đôn. Ông biết ngay nét chữ viết trên hai lá thư đó. Ông mở trước lá thư có con tem Trung Quốc. Ông muốn đương đầu ngay với những tin xấu

Lá thư đó, như ông đã đoán, là của ông Hamish Barlow. Ông chưởng lý đã cho ông biết tin Oliver mất và ông là người được giao nuôi hai đứa bé. Ông nghĩ rằng thư sẽ nói đến nợ nần mà ông phải trả cho Oliver. Nhưng không có chuyện nợ nần gì cả. Có thể có, nhưng ông Hamish Barlow bất ngờ đã muốn nói thẳng chuyện đó với ông.

“ Khi ông nhận được thư này, - Ông Barlow viết – thì tôi đang đi về nước Anh trên tàu “Verity”, và nếu không có gì trở ngại, tôi sẽ đến nơi trong khoảng ba tháng. Vậy, tôi sẽ đến thăm ông vào cuối tháng tám hoặc đầu tháng chín. Tôi sẽ có nhiều việc phải làm, nhưng tôi không giấu với ông rằng chuyến đi của tôi cốt nhất là để thanh toán việc thừa kế di sản của em ông. Điều này cũng khá quan trọng nên tôi cần phải gặp ông để bàn tính.

Tôi cũng đã hứa với em ông và người vợ dễ thương của ông ta, đã chết quá thê thảm, rằng tôi sẽ trông coi sao cho hai đưá con họ đến nơi đến chốn đàng hoàng. Chắc chúng đã đến với ông khi ông nhận được tin này.

Tôi hy vọng rằng chuyến đi của chúng không gặp trở ngại gì, bà già người Hoa đi theo chúng là một người thông minh và rất trung thành.

Tôi cũng hy vọng rằng, ông Davenport, sẽ rất hân hạnh được biết ông càng sớm càng tốt, ngay sau khi đến Luân Đôn, và tôi sẽ không quên báo cho ông biết…”

- Hừm…- Ông Edgar lầm bầm liệng cái thư lên bàn. Ông mở lá thư thứ hai ra. Thư đó của một nhân viên ngân hàng của ông cho biết rằng: Ngân hàng Maxim mà ông đã gửi một số tiền, không những đã không thể trả tiền lời cho ông năm nay mà còn phải trừ bớt vì lỗ. Họ còn khuyên ông nên rút nhanh số tiền còn lại không thì không kịp.

“ Tôi rất tiếc đã phải cho ông biết, - ông ta kết luận- rằng ông sẽ phải chịu lỗ bảy lăm phần trăm hay hơn nữa…”

---❊ ❖ ❊---

Bà Louisa đang thay áo để xuống dùng bữa ăn tối trong phòng bà. Bà Hannah chưa về nên bà bấm chuông gọi Dora, cô giúp việc mới, để giúp bà. Cô này chậm chạp vụng về và hay sợ sệt. Bà Louisa không kiên nhẫn với những người không có kinh nghiệm, và bà chỉ làm cho cô gái càng thêm luống cuống khi sai nó làm nhiều việc một lúc.

- Lấy áo soa màu xám ra cho tôi! ... Không, không phải cái này. Cô không thấy nó màu xanh à? Để nó lên giường … Và bây giờ tới dây thắt eo cho tôi ...Nhưng tay cô không có một sức mạnh nào cả.

Dora nhìn hai cánh tay gầy yếu của mình. Người cô nhỏ, cô không đẹp, với hàm răng không đều, và cô chỉ mới mười bốn tuổi. Cô chỉ mới được chuyển lên nhà trên, sau hai năm rửa chén và làm những công việc khác dưới bếp. Bà chủ hỏi cô có thương con nít không và cô đã trả lời có. Và đúng như vậy. Chín đứa em trai và gái của cô ở nhà, làm cô rất nhớ chúng từ khi cô đến làm tại Darkwater. Cô đã sung sướng khi người ta bảo cô có thể, nếu cô muốn lên nhà trên để giúp bà Hannah săn sóc hai đứa bé sẽ từ Trung Hoa đến.

Nhưng cô không biết rằng phải làm những việc khó khăn như thắt eo cho bà chủ.

- Con rất gầy, thưa bà. – Cô ta sợ sệt nói.

Bà Louisa rất thích cái áo hợp thời trang của bà. Nhưng cái khó là phải có một thân hình mảnh mai, mà bà lại hơi mập.

- Hừm… - bà nói - để coi! Cô hãy cầm hai dây này và kéo… Ồ, trời ơi! Sao cô không có một sức mạnh nào cả! … Amélia, con đấy à? – Có ai vừa gõ cửa. – Vào đây giúp con nhỏ vô tích sự này một tay!

Amélia xông vào phòng và bụm miệng cười:

- Sự xấc xược không hay đâu ,cô!

- Con xin lỗi mẹ, nhưng vì mẹ có vẻ buồn cười quá … Mẹ có cần phải thắt chặt vậy sao? Mẹ cũng biết rằng như vậy sẽ làm mặt mẹ đỏ lên …

- Mẹ sẽ không đụng đến sáu món ăn, - bà nói – như vậy mẹ sẽ không sao cả. Con cũng biết buổi ăn hôm nay có ông Giles và bà Mowatt.

- Họ thật chán! – Amélia rên rỉ. - Một ông tổng đốc nhà tù, gớm!

- Ông Giles là người quan trọng, cha con rất mến ông ta.

- Ba! Nhưng chừng nào chúng ta mới mời những người con thích? Các giới trẻ. Ba không thấy rằng con đã lớn sao?

- Sao không? Ông cũng biết vậy? Đừng có ngốc!

- Có bao giờ ba thấy chị Phanny đã lớn? Ba chưa làm gì cho chị ấy. Và bây giờ, chị đã bắt đầu già rồi.

- Dora, - bà Louisa ra lệnh, - đưa bàn chải tóc cho tôi. Tôi sẽ chải lấy. Cô Amélia sẽ giúp tôi. Cô đi được rồi.

Dora cúi chào nhẹ nhõm đi ra. Bà Louisa bực mình quay qua cô con gái:

- Đã bao nhiêu lần, mẹ dặn con không bao giờ được nói chuyện gia đình mình trước mặt người làm.

- Ồ, Dora, nó không nói gì đâu, vì không ai nghe nó. Nhưng đúng như vậy, mẹ à, những gì con vừa nói, chị Phanny chưa quen được một chàng trai nào. Và bây giờ, con đã mười bảy tuổi, và con không muốn giống chị ấy.

Bà Louisa nhìn con gái vừa khoan dung vừa soi mói. Rất tiếc là cô con gái bà không đẹp. Nhưng cô có một nước da trắng và tươi sáng. Mớ tóc vàng của cô cuộn lại từng xoắn phủ xuống hai bên mặt trông rất dễ thương. Hơi mập cũng hợp với con người của cô. Chỉ lo một điều -  mà cha cô không muốn hiểu biết – là cái xinh xắn của cô sẽ trở nên tầm thường khi Phanny xuất hiện. Phanny, chỉ cần muốn một cái gì là nàng trở nên sáng chói. Nàng biến những câu nói nhõng nhẽo, những nụ cười và những cái chớp mắt của Amélia thành những mưu kế vụng về của một nữ sinh.

Đúng là ông Edgar, với sự công bằng và trách nhiệm quá trớn của ông ta, đã bắt hai cô gái phải được đối xử như hai chị em ruột. Nhưng ông Edgar là đàn ông, và đàn ông thường không thấy cái nhỏ nhặt của đàn bà. Phải cho ông ta biết rằng năm nay là năm của Amélia và Phanny phải được xếp vào hạng nhì.

Ví dụ món quà vô ích và quá đáng đó cho Phanny là một sai lầm lớn. Nó chỉ làm tăng thêm vẻ đẹp của cô gái. Ông Edgar đã không muốn hiểu điều đó. “Nhưng Edgar lúc nào cũng ngu, ngu, ngu!” Bà Louisa nghĩ, trong khi chiếc lược chải tóc đã gẫy làm đôi trong bàn tay co lại vì tức giận của bà…

Amélia chạy nhanh lại bà:

- Mẹ, mẹ có bị thương không?

- Không sao, - Bà Louisa điềm tĩnh đặt cây lược gẫy xuống bàn, -  mẹ tự hỏi sao con lại tự so sánh con với Phanny. Trường hợp của con khác nó nhiều và mẹ sẽ làm sao cho con gặp nhiều chàng trai trẻ, ở đây, hay Luân Đôn.

- Ở Luân Đôn, mẹ!

- Phải, mẹ nghĩ rằng ta có thể mở tại nhà ta ở Luân Đôn cho buổi dạ vũ đầu tiên của con. Nhưng cũng còn tùy ở cha con.

Amélia vỗ tay vui mừng với đôi bàn tay trắng và mập mạp của cô ta.

- Ồ, ba sẽ làm bất cứ việc gì cho con!

- Con tin như vậy à? Con nên nhớ rằng mẹ không để cho cha con cưng chiều con quá đâu. Và đừng nên tự tin quá vậy. Ta còn rất nhiều điều phải lo hiện nay cho George. Đó chỉ là những triệu chứng căn bệnh của anh con. Amélia, mẹ khuyên con nên nhớ rằng, không phải có một mình con trên đời này.

- Ồ, mẹ! Con không đòi hỏi gì nhiều để được sung sướng. Chỉ cần một buổi dạ vũ ở Luân Đôn và một ông chồng mà con thành thật yêu thương. Và một ít tiền, lẽ dĩ nhiên, nữ trang và…

Amélia dựa mặt vào cửa kính: Ngoài là những cánh đồng hoang. Và màu trời lợt như nước sông. Có tiếng chim kêu đằng xa, một con cò, có lẽ, hay một con cú. Cũng có thể là một con chim bị kẹt trong ống khói mà bà ngoại hay kể…

Tự nhiên Amélia rùng mình. Cô ghét đồng hoang vào buổi chiều tối, cô không muốn nghĩ đến cái nhà tù dễ sợ đó cách đấy lối mười lăm cây số trong một khung cảnh khiếp đảm. Cô không sợ các tù nhân người Pháp mà trái lại. Nhưng bây giờ các nhà tù ẩm ướt đó chứa các tội nhân ở Luân Đôn và Liverpool, những tên cướp, giả mạo, hay đáng hơn những tên sát nhân… Có khi có một tên vượt ngục và cả làng khiếp sợ trong lúc chó săn sủa trong sương mù, vì họ thường chọn những ngày có sương mù để trốn, nên việc lùng bắt rất khó khăn. Amélia tưởng tượng sẽ có bộ mặt râu ria của tên tù hiện ra sau cửa sổ của nàng và nàng sẽ cảm thấy vừa sợ hãi vừa kinh ngạc. Rồi nàng sẽ la lên, hay giấu ông ta dưới giường và bị ông ta giữ làm con tin? Nàng tự hỏi sao mình lại có những ý nghĩ đó. Nàng sẽ có chồng, có sáu đứa con và sẽ sống ở Luân Đôn, mỗi tối sẽ đi ăn cơm khách, hoặc đi coi hát. Ở đó lúc nào cũng có đèn sáng, và không có gió trong đêm tối cô quạnh…

- Mẹ! – Cô từ từ quay lại và nói lớn, - Con sẽ làm đủ mọi cách để được những thứ đó.

Mẹ cô đang bận đeo một xâu chuỗi hoàng ngọc vào cổ.

- Có người đàn bà nào mà không muốn như vậy. Mục đích của mọi người đàn bà trong cuộc sống là được một ông chồng tốt và được an toàn.

- Mẹ đã có những thứ đó. Chắc mẹ sung sướng lắm?

Miệng bà Louisa mím lại một cách chua chát. Hạnh phúc không phải là có một cái nhà đầy người làm, quần áo sang trọng đắt tiền… Không, đó không phải là hạnh phúc. Nhưng giống tánh mẹ bà, bà không có ý định cắt nghĩa cho con gái bà nghe.

- Lẽ dĩ nhiên, mẹ sung sướng. Đừng bất mãn, con gái. Con cũng sẽ được tất cả. Nhưng cũng còn tùy ở mẹ nữa. Mẹ cũng còn nhiều chỗ quen biết mặc dù đã về đây ở. Mẹ sẽ cố gắng với cha con. Và bây giờ con chạy mau xem bà ngoại đã xuống chưa? Nếu rồi, con xem bà có mang khăn quàng bằng lông xuống không và có chải đầu đàng hoàng không. Mẹ tự hỏi bà cố ý hay vô tình.

Mae, đã vui vẻ trở lại, bụm miệng cười:

- Bà ngoại cố ý đó. Chỉ có anh George mới nói được bà.

Bà Louisa cau mày khi nghĩ đến sự nuông chiều quá trớn của mẹ bà đối với thằng cháu ngoại. Nhưng bà Louisa chỉ gắt gao nhắc chừng con gái:

- Amélia, con đừng chạy rầm rầm như vậy. Con phải học cách đi đứng đàng hoàng và duyên dáng.

- Nhưng chị Phanny hả mẹ?

- Không bao giờ! Mẹ có bao giờ bảo con bắt chước Phanny đâu…

Ông Edgar bước vào phòng lúc đó, vì đang bận suy nghĩ nên ông không để ý cô con gái mới bước ra khỏi phòng.

- Ông ơi, sao ông chưa thay quần áo? – Bà Louisa để ý hỏi. – Mau đi. Ông cũng biết rằng ông Giles thích đúng giờ, tôi nghĩ vì quen coi nhà tù…

- Louisa, thôi bà đừng nói nữa! Để cho tôi yên một chút.

Bà Louisa nhìn ông ngườiạc nhiên. Bình thường, ông luôn im lặng và điềm tĩnh…

- Ông sao vậy? Có chuyện gì vậy?

- Không có gì đáng lo, nhưng cũng làm cho tôi suy nghĩ. Viên trưởng lý của em tôi sẽ đến thăm chúng ta. Tôi không biết ông ta muốn đến đây vì lý do gì. Có thể ông ta tưởng tôi cũng hoang phí như Oliver. Dù gì thì ý muốn cuối cùng của em tôi cũng phải được chấp hành.

- Ông đó bao nhiêu tuổi?

Ông Edgar ngần ngừ nhìn bà Louisa. Ông không bao giờ hiểu ý muốn của đàn bà, và kết cuộc ông cũng không thèm để ý vì cho là không quan trọng.

- Tuổi tác của ông ta có quan hệ gì?

- Ông ta có vợ chưa? Và vợ ông ta có theo ông ta không?

- Bà nghĩ gì?

- Đến cái mà ông phải tự nghĩ lấy! Ông có nhớ rằng năm nay là năm Amélia tiếp xúc với đời không? Chúng ta phải tiếp bất cứ ai nếu chúng ta muốn có những buổi họp mặt có ích lợi. Đàn ông không bao giờ nghĩ đến điều đó.

- Còn đàn bà có nghĩ gì khác hơn?

- Ồ, Edgar, tôi van ông, đừng nóng. Amélia là con gái ông và ông phải làm tất cả những gì ông có thể làm được cho nó.

- Gớm! Bộ tôi không hứa cho nó một món hồi môn xứng đáng à?

- Lẽ dĩ nhiên, ông bạn ơi! – Bà Louisa vuốt ve bàn tay ông chồng. – Nhưng của hồi môn không có một ông chồng thì cũng chẳng ăn thua gì. Tôi thành thật nghĩ đến việc chúng ta phải mở lại nhà ta ở Luân Đôn…

- Không, không! Không có chuyện đó rồi…

- Nhưng…

- Bà đừng cãi. Tôi đã nói là không thể được.

- Ồ, như vậy Amélia sẽ rất buồn.

- Sao? Bà đã bàn với nó trước rồi à? Trước khi hỏi ý kiến tôi? Nhưng nhà của chúng ta ở Luân Đôn đã đóng cửa bao nhiêu năm rồi. Bà cũng biết rằng sẽ phải sửa lại tất cả. Tuy nhiên, Murchison vẫn ở đó và chỉ giữ hai phòng đàng hoàng cho tôi, và cũng đã quá đủ rồi. Bà ơi, nếu tổ chức buổi dạ vũ ở Luân Đôn thì sẽ phải tiêu thêm rất nhiều tiền.

- Nếu như vậy, - bà Louisa ngọt ngào nói, - Amélia và tôi hy vọng ông sẽ rộng rãi về khoản quần áo của chúng tôi. Amélia cần nhiều áo mới. Còn tôi…

- Đủ rồi! Ông Edgar nạt.

- Đủ rồi! Tôi xin ông đừng nói với tôi bằng cái giọng đó! Tôi chỉ xin ông một cái khăn cổ bằng lông… Nhưng nó phải bằng lông chồn trắng mới có giá trị… Và còn nữa, chúng ta sẽ rước hai đứa bé xa lạ kia. Tôi tự hỏi tại sao tôi lại chấp nhận một cách ngoan ngoãn như vậy… và nỗi khó nhọc cho chuyện chuẩn bị bước vào đời của Amélia… Nhưng chỉ có hai đứa trẻ đó làm tôi lo nhiều. Chúng là con của em ông, và không phải lỗi tôi nếu ông ta bê bối. Và tôi cũng không thấy tại sao tôi, hay Amélia tội nghiệp con bé, phải chịu nhận lấy hậu quả đó…

Ông Edgar lại ra dấu cho bà ngừng nói. Ông đã biết quá những câu than thở quen thuộc đó. Ông biết rằng, bà sẽ tiếp tục và cái khăn quàng cổ bằng lông sẽ biến thành cái áo choàng lớn mà ông không muốn biết giá trị của nó và ông cũng sẽ không sống yên được nếu…

- Bà yêu quý, bà có thể để cho tôi suy nghĩ một chút được không? Khi tôi đã nói không thể mở lại nhà ở Luân Đôn, tôi đã có lý do. Chúng ta đang kẹt về tiền bạc. Tôi đang gặp vài khó khắn.

- Ông, có quan trọng lắm không? – Bà Louisa lo lắng.

Ông ta cười nhẹ:

- Không đến nỗi! Có thể giải quyết được. Có một cái khác để bù đắp sự mất mát đó. Nhưng bây giờ, tôi muốn bà tiết kiệm một chút.

Bà Louisa trề môi:

- Việc đó không dễ vì phải có thêm hai miệng ăn nữa, và thêm người làm. Tuy rằng Phanny cũng có thể giúp chúng ta. Tôi hy vọng rằng ông sẽ nói với nó. Và, như chúng ta đang ở trong tình thế này, không phải lúc để cho nó một món quà quá đắt tiền như vậy. Món nữ trang đó có thể để lo hai đứa bé trong một năm, hay…

- … hay là để mua cho bà cái khăn quàng cổ bằng lông chồn? Có lẽ! Không, thật đúng lúc để cho Phanny món quà đó, nếu chúng ta muốn nó giúp chúng ta. Dù sao, nó cũng đáng được cho. Bà nên nhớ rằng nó không có dạ vũ, trong lúc Amélia sẽ có.

- Nó sẽ chia sẻ với Amélia. Nó không thể mong ước gì hơn.

- Không ăn thua gì bà ạ. Phanny nó cũng thừa biết… Thôi, tôi phải đi thay quần áo.

Nhưng thay vì đi về phía phòng tắm, ông ta ngồi phịch xuống giường, như kẻ mất hồn.

- Này ông, chuyện gì đã làm ông lo nghĩ, có phải vì người đàn ông từ Thượng Hải sẽ đến gặp ông? Bà Louisa hỏi.

- Hả? bà muốn nói gì?

- Ông có vẻ lo lắng, và tôi biết những chuyện tiền bạc chỉ để che đậy cái gì khác.

- Ồ, bà đã hiểu phải không?

Ông Edgar quan sát bà vợ, bó chặt trong  chiếc áo hở cả một phần ngực trắng. Tóc của bà, với những cuộn tóc xoắn, sẽ hợp với Amélia hay Phanny hơn là một người lớn tuổi như bà. Mặt bà đỏ và đầu mũi bà sưng to.

Khi ông mới hai mươi tuổi, ông đã yêu say đắm một cô gái mảnh mai với một thân hình tuyệt mỹ tên Marianne. Ông đã quỳ dưới chân nàng để thổ lộ tình yêu nhưng cô gái đã cười vào mặt ông và nói bằng một giọng trong trẻo, chế nhạo: “Ồ, ông Davenport, ông có vẻ như một con ếch!”. Bảy năm sau, ông gặp Louisa, cô không thể chế nhạo ông. Cô không đẹp nhưng là cháu ngoại một ông bá tước. Edgar đã đi tìm danh vọng để thay tình yêu. Louisa không có gì hấp dẫn nhưng bà biết cai quản nhà cửa và tuy bà hay càu nhàu nhưng không thiếu khôn khéo tế nhị. Có thể bà sẽ được khăn quàng cổ bằng lông chồn. Không phải lỗi bà nếu ông luôn luôn thấy sau lưng bà cái hình dáng lợt lạt của Marianne và nghe giọng cười ác độc của nàng…

- Nếu bà muốn biết tất cả, - ông tiếp, - tôi đang chờ ông Hamish Barlow đến đây với một danh sách con nợ của em tôi. Phải là chuyện quan trọng ông ta mới từ xa đến như vậy. Vì danh dự, tôi phải thanh toán chuyện đó.

- Thật phiền phúc! – Bà Louisa la lên. – Em ông bộ không kiếm ra được ít tiền gì sao? Tôi tưởng những người đi làm ăn ở nước Trung Hoa đều trở nên giàu có.

- Nhưng Oliver thì không, bà có thể chắc như vậy.

- Thôi, bây giờ không phải là lúc để lo việc đó, - bà Louisa cắt ngang. – Đã trễ rồi và chúng ta phải xuống. Sao chúng ta không chơi nhạc tối nay? Việc đó sẽ làm ông vui hơn, Amélia sẽ đàn piano. Và tháng sau, nó cùng với tôi sẽ đi Luân Đôn để mua ít vải vóc. Tôi phải kiếm một cô thợ may giỏi để may áo dạ vũ cho Amélia. Nó còn cần nhiều thứ nữa.

Bà Louisa quay một vòng và đến đặt một cái hôn lên cái đầu hói của ông chồng.

- … Và có thể chúng tôi sẽ ghé tiệm áo lông.

- Bà không nghe gì những điều tôi vừa nói cả.

- Ồ, tôi đã nghe quá nhiều, ông bạn.

Ông Edgar thay quần áo thật nhanh, hy vọng sẽ dành được mười phút cho riêng mình trong phòng khách với một ly rượu trước khi khách đến.

Nhưng ông đã thất vọng, vì bà Arabella đã có mặt trước ở đó ngồi trên ghế riêng của bà. Trên vai khoác chiếc khăn quàng bằng lông chồn trắng và chiếc áo đen trải quanh người, bà có vẻ rất thoải mái và như đang ngủ.

- Chào Edgar, - bà nói giọng khàn khàn.

- Chào mẹ.

- Trời lạnh nên tôi cho đốt lửa lên.

- Ý kiến rất hay. Mẹ có ăn cơm với chúng con tối nay không?

- Có lẽ. Tôi nhớ Phanny, nó thường đọc sách cho tôi nghe.

- Amélia không đọc được cho mẹ nghe sao?

- Ồ, Amélia, con bé khờ đó… - Giọng nói bà rất khoan dung. – Tôi nóng ruột chờ hai đứa bé này đến. Chúng nó sẽ giúp cho tôi quên ngày giờ… Anh biết không, Edgar, - bà Arabella chợt nói tiếp, - khi xưa tôi nghĩ rằng con gái tôi đã lầm khi lấy anh. Nhưng anh đã làm tôi ngạc nhiên.

- Cám ơn mẹ. Con hy vọng đã là một người chồng tốt.

Bà già nhìn ngọn lửa với đôi mắt cận thị của bà.

- Và anh cũng cho nó một chỗ ở tuyệt hảo… Anh có biết rằng tôi mới khám phá một cách giết thời giờ sau khi mấy đứa nhỏ đã quá lớn để nghe tôi kể chuyện không? Tôi đã nghiên cứu về Darkwater. Nếu tôi là đàn ông, tôi sẽ là một nhà sử học. Những chuyện xưa đó đã làm tôi mê. Darkwater có cả một lịch sử, anh có biết không?

Ông Edgar đưa cao chai rượu lên. Ông vừa đặt xuống vừa nghe thật lễ phép.

- Tất cả những nhà xưa đều có, - ông công nhận,- con đoán là mẹ muốn nói đến con chim đó. Con chim gieo tai họa…

- Không những tai họa thôi, - Bà Arabella vui vẻ đính chính, - mà còn giết chóc nữa.

- Kìa mẹ! Sao mẹ thích nói những chuyện rùng rợn.

- Phải, những chuyện rùng rợn… Và chính những chuyện thừa kế nữa, và thế hệ đồ…

Ông Edgar cười khoan dung:

- Mẹ kiếm đâu ra những thứ đó?

- Ồ, tất cả đều ở đây, trong nhà này. Có vài ông Davenport đã giữ sổ sách rất cẩn thận.

Nụ cười ông Edgar chợt biến mất:

- Phòng đọc sách là giang sơn của tôi. Tôi không muốn mẹ lục lạo trong đó.

- Những cuốn sách đó không ai thèm để ý đến, - bà Arabella thở dài luyến tiếc. – George và Amélia không có được cái thú đọc sách như tôi, và thật đáng tiếc. Ta phải tìm tòi học hỏi. Anh không nên trách cái thú nhỏ nhặt đó của tôi. Không có nó, tôi sẽ không bao giờ biết rằng gia đình Davenport là một gia đình đáng cho người ta chú ý. Nhà này có nhiều cái lạ, ông rể của tôi ơi…

Ông Edgar nhìn bà chăm chú. Vì bận suy nghĩ, bà ta có vẻ hiền lành và vô tội. Bà ta có thể kể chuyện này cho bất cứ ai nghe. Không phải cố ý cho ông nghe, biết đâu…

Không ai gọi đem đèn lên và căn phòng chìm trong bóng tối. Bà Arabella ngồi sâu xuống ghế và có vẻ như một con chuột chũi to lớn. Mà thật đúng vì lúc nào bà cũng thích lục lọi, tìm tòi trong các hốc, các xó… những sách báo cũ, và bà có cái tính đáng ngại là hay thêu dệt và bịa đặt nhiều chuyện không đâu, vì sợ có chuyện rắc rối tiếng tăm cho ông Davenport nào đó, nhưng ông Edgar đáng lẽ phải để ý đến những giấy tờ cũ đó từ lâu…

- Tất cả nhà xưa đều có những chuyện kì lạ, - ông nói,- Nhưng trong thời gian con ở đây thì sẽ không có chuyện gì xảy ra.

- Sao anh có thể chắc chắn quá vậy? – Bà Arabella hăng hái cãi. – Những chuyện xảy ra đều do trời định. Như chuyện hai đứa bé xa lạ sắp đến đây, chúng sẽ làm thay đổi không khí, và việc đó sẽ luôn luôn có chuyện rắc rối. Và vết thương vì chiến tranh của George. Anh sẽ không thể không nhìn nhận rằng nó đã trở thành như một kẻ xa lạ. Và anh có nhớ rằng năm nay là năm Amélia ra đời lần đầu tiên, và Phanny sẽ đến tuổi trưởng thành? Tất cả đều có những mầm mống của thảm kịch…

Tiếng nói của bà trầm xuống và rung động, như mỗi lần bà kể đến giai đoạn rùng rợn và muốn cho người nghe phải giật mình và sợ hãi.

- Anh sẽ thấy những gì tôi nói, - bà ta nói bằng một giọng có nhiều ngụ ý.

Ông Edgar đặt ly rượu xuống, rồi cầm lên uống một hơi dài.

- Con không biết mẹ nói gì… Con hy vọng mẹ đừng nói chuyện đó lúc dùng cơm tối nay.

- Sao vậy? Nhưng sẽ vui hơn. Người ta thường thích nghe những chuyện xấu xa của kẻ khác.

- Xấu xa! – Đôi lông mày ông Edgar nhướng lên vì ngạc nhiên. – Mẹ muốn nói gì?

Bà Arabella nhắm mắt, vẻ mơ mộng:

- Tôi thích đọc thơ của thiên hạ… Nó có nhiều điều cho mình biết. Ông chú anh làm thơ hay lắm! Tôi sợ rằng trong gia đình sẽ mất đi cái tài đó. Anh có tưởng tượng George và Amélia viết văn không? Phanny có thể, dĩ nhiên: nó có tâm hồn nghệ sĩ như tất cả những người Ái Nhĩ Lan…

- Con vẫn không hiểu mẹ muốn cái gì; - ông Edgar thích thú nói, - Những thư từ của chú con phải ở trong tay của chủ nó, không phải ở đây.

- Đó là điều tôi muốn nói. Nhưng những thư trả lời… Tôi cũng đã khám phá ở những ngăn kéo các bàn, tôi sẽ là một tên ăn trộm giỏi. Có thể, - bà cười nhẹ, - tôi không nên xuống dùng cơm tối nay vì anh có mời bạn anh, ông Glies Mowatt…

Ông Edgar cúi xuống nhìn bà:

- Mẹ đã kiếm được cái gì?

- Lần sau tôi sẽ tấn công các tấm bảng kín đáo. Tôi không hiểu sao tôi không nghĩ đến trò chơi lý thú đó sớm hơn.

- Mẹ đã khám phá ra cái gì? – Edgar nhắc lại.

- Edgar! Anh đừng thở vào mặt tôi như thế. – Tôi đã nói với anh, những gì tôi tìm thấy, là những bức thư gia đình, thế thôi. Không có gia tài gì hết, tiếc thay!

- Mẹ hãy đưa con coi.

- Tôi cũng muốn đưa cho anh… Khi nào tôi tìm lại được nó. Tôi… tôi đã làm mất nó rồi. Thật là khùng vì đầu óc để đâu? Nhưng tôi sẽ tìm được, và anh chắc chắn sẽ đọc được…

- Thư đó của ai vậy? Mẹ còn nhớ không?

- Của một người tên Phillip. Một người bà con ông chú anh. Anh không bao giờ cho tôi biết bà con thân thuộc của anh. Như  cậu này có một tài năng văn chương riêng biệt. thật đáng tiếc vì các con anh không có cái tài đó. Nhưng chúng cũng có những năng khiếu khác. Amélia biết thuê và George tuy nó bệnh nhưng cũng là một kỵ sĩ tài ba… Về vấn đề này, Edgar, thằng nhỏ đang cần một con ngựa tốt mới.

Hai cái nhìn họ chạm nhau, ông Edgar thì im lặng chăm chú còn bà Arabella thì hơi tối. Ông Edgar lên tiếng trước:

- George nó cũng có miệng như ai. Nếu nó cần cái gì thì nó cứ việc xin.

Bà Arabella gật gù nhưng chỉ nghe một nửa câu nói:

- Nó sẽ không làm gì cả,Edgar. Từ khi bệnh, nó gần như sợ anh. Trước đó, nó không như vậy. Đó là một tai họa cho nó. Chúng ta phải làm sao cho cuộc sống nó thoải mái đến khi nó hết bệnh.

- Như vậy là phải nuông chiều nói một cách quá trớn. Mẹ có biết giá một con ngựa tốt bao nhiêu không? Ít nhất là một trăm ghi nê.

Ông Edgar tức giận đi qua đi lại. Ông là cái gì? Là một bao tiền mà cả gia đình moi móc, đòi hỏi? Quỷ bắt bà già xảo quyệt đó đi. Bà ta muốn cái gì? Ông không dám khinh thường bà mẹ vợ. Nhưng không bao giờ ông nghĩ rằng bà là một đối thủ ngang hàng với ông. Ý nghĩ đó ông thấy lố bịch. Dù sao, ông cũng phải lấy cho được những bức thư đó. Nếu chúng có thật… Vì bà ta có khả năng làm cho sự tưởng tượng thành nguy hiểm hơn sự thật. Bao nhiêu đó cũng vì sự nuông chiều quá đáng của bà đối với thằng cháu ngoại, làm cho nó hư thêm. Cuối cùng, ông đã tỏ thái độ bực tức của ông:

- Amélia cần áo dạ vũ, vợ tôi tưởng sẽ chết vì lạnh nếu tôi không mua cho bà khăn quàng cổ bằng lông chồn mới, người ta giao cho tôi hai đứa bé mồ côi để nuôi, những đứa trẻ mà tôi không sinh ra cũng như không chấp nhận sự sống. Rồi bây giờ, mẹ lại đòi tôi mua cho thằng con tôi một con ngựa mới sẽ làm nó gãy cổ. Tôi là cái gì của mẹ? Là chuyên viên thanh toán tiền bạc cho mẹ à?

- Anh thật ngộ nghĩnh! Bà Arabella vừa la lên vừa vỗ tay tán thành. – Chỉ có anh mới nghĩ như vậy! Nhưng cũng có nhiều người lâm vào trường hợp đó phải không? Chỉ có đàn ông, nhưng cũng có khi đàn bà, khi họ có trí khôn để ngăn chặn chồng họ làm tiêu của hồi môn của họ… Đàn ông là ghê lắm… Nhưng anh cũng phải công nhận rằng, Edgar, một cái áo dạ vũ mới hoặc một món nữ trang nhỏ thật tầm thường, so với lòng tham vọng của một người đàn ông.

- Và đó là cái gì, mẹ? – Bà Louisa hỏi từ cửa phòng đi vào.

Bà Arabella nheo mắt cận thị nhìn con gái:

- Trời ơi! Louisa, con có vóc dáng đẹp quá! Mẹ công nhận là Edgar lo cho con rất chu đáo.

- Mẹ nói gì vậy? – Bà Louisa bực mình nói. – Áo này con mặc cả chục lần rồi. Con vừa mới nói anh Edgar là Amélia và con cần phải đi sắm đồ… Nhưng tại sao mẹ lại ngồi trong bóng tối vậy? – Bà giật chuông thật mạnh. – Tại sao cái nhà này lúc nào cũng lạnh và tối tăm thế này? Cả những buổi tối mùa hè!

Ông Edgar đã quá quen thuộc luận điệu đó. Bà ta sẽ tiếp tục cho đến khi nào ông mua khăn quàng cổ bằng lông chồn cho bà.

“Xung quanh ta toàn là đỉa đói, - ông lạnh nhạt nghĩ, - chỉ có Phanny là không đòi hỏi và ta cũng muốn nó như họ để có thể ghét nó luôn”.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Dorothy Eden

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.