Phanny

Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22

❊ ❊ ❊

Nàng đã hai mươi mốt tuổi. Mọi người đều tặng nàng một món quà. Amélia cho nàng một mề đay có nhân đá chạm; thím Louisa tặng một khăn choàng bằng lông dê. Chú Edgar đặt một chiếc hôn thật kêu lên má nàng và trao cho nàng một gói nhỏ có mười đồng tiền vàng.

- Để con mua vài thứ cần dùng! – Ông âu yếm nói.

Bà Arabella tặng nàng một chiếc nhẫn hoàng ngọc. Còn George thì làm ra vẻ bí mật cho rằng món quà anh còn tùy ở câu trả lời mà anh đã hỏi Phanny hôm qua... Phanny biết rằng đó là chiếc nhẫn đính hôn, và nàng lo lắng... Nàng sợ cái cảnh mà nàng phải đương đầu hôm đó. Nàng không thể không lo sợ khi nghĩ đến phản ứng của George.

Phanny ráng quên để chỉ nghĩ đến quà của hai đứa trẻ. Nolly đã ra khỏi phòng lần đầu tiên sau khi khỏi bệnh, trịnh trọng trao cho nàng một gói lớn và dẹp, rồi trở lại ngồi trên đùi bà Arabella trong khi Phanny mở gói quà ra.

Đó là một mẩu thêu trên loại vải dày, có thêu dòng chữ: “Ta nên nhớ những giờ phút rực rỡ của cuộc đời”. Và ở dưới: “Công trình này do Olivia Davenport làm lúc sáu tuổi, năm một nghìn tám trăm...”

- Em chưa thêu xong! – Nolly giải thích. – Chỉ còn một chút nữa thì em ngã bệnh. Nhưng bà nói rằng em cũng phải tặng chị để mừng sinh nhật của chị, và em có thể thêu tiếp sau.

Nước mắt trào ra, Phanny đến gần Nolly và ôm con bé vào lòng.

- Đó là món quà đẹp nhất!

- Chị chưa thấy quà của em! – Marcus là lên. – Đây nè, quà em đây.

Đó là một hộp mứt mận. Mọi người đều cười và bốc lấy một trái trong khi Phanny phải nói khéo rằng quà của Marcus là nhất.

- Nè, chị Phanny! – Amélia lại vô ý nói. – Chị có thấy là chị quá già không? Tôi hy vọng tôi sẽ có chồng con khi tôi hai mươi mốt tuổi. Chị có nghĩ rằng, nếu chị lấy ông Barlow thì chị đã ăn mừng sinh nhật ở bên Trung Quốc rồi.

- Nó không ở Trung Quốc! Nó ở đây, ở nhà của nó! – Bà Arabella thẳng thắn nói.

Trời còn đầy sương mù và tối, gió đã làm rụng hết lá cây. Trái lại trong căn phòng ấm áp có đốt lửa này, những người đang ăn mừng lễ sinh nhật của nàng khiến nàng cảm thấy hạnh phúc và an toàn... Nhưng thật ra có phải chỉ là ảo mộng không? Nàng đã nghi kỵ một cách vô lý và hơi nhỏ mọn khi tưởng tượng rằng họ có đều gì mờ ám? Sáng nay, nàng có thể quên hết để chỉ nghỉ rằng mình là nhân vật quan trọng nhất trong gia đình.

- Bây giờ,chúng ta có mặt đầy đủ ở đây, - Chú Edgar tuyên bố, - trong tình thế nghiêm trang này, chú nghĩ là chúng ta có thể đọc một đoạn trong cuốn thánh kinh. Sau đó, Phanny , chúng ta sẽ nhờ hai chị giúp việc làm chứng chữ ký trong văn bản mà chú đã viết tối hôm qua, và con sẽ làm chủ lấy mình. Điều đó có làm cho con lo sợ không?

Phanny cũng đang nghĩ đến mười đồng tiền vàng – số tiền lớn mà nàng chưa bao giờ có trong đời – sẽ giúp nàng mua vé xe đi Luân Đôn nếu nàng cần đi... hay đi Exeter, hoặc Bristol hay Liverpool và bất cứ một tỉnh nào khác trên nước Anh. Nàng sẽ không cảm thấy bị tù túng nữa. Ý nghĩ đó làm nàng có cảm giác tự do, nàng chợt nghe lòng mình nhẹ nhõm. Nàng cũng có thể dẫn hai đứa bé theo.

- Không, thưa chú! Không chút nào!

- Vậy thì chú sẽ đọc thánh thi thứ 23.

Ông đọc bằng một giọng thật hay, lớn và rõ ràng. Phanny đã từng nghe ông đọc kinh khi họ họp mặt cả nhà vào mỗi buổi sáng. Nàng đã từng nghe ông đọc ở nhà thờ, nhưng chưa bao giờ nàng bị xúc động như hôm nay, ngày nàng hai mươi mốt tuổi. Sự phấn khởi, thích thú, những nỗi lo sợ khi nàng nghĩ đến Georgem sự lo lắng cho hai đứa bé, tình cảm phức tạp của nàng đối với Adam Marsh và nhất là sự chờ đợi gay go, phức tạp của một biến cố sẽ xảy ra... là lý do...

“Dù tôi có đi đến ngục tối, tôi không sợ sự xấu xa...”

- Xong rồi! – Chú Edgar vừa nói vừa đóng cuốn thánh kinh dày cộp lại và tay giật chuông.

Lizzie chạy lên ngay và ông ta hỏi cô ta:

- Con có biết viết không?

Lizzie sửng sốt cúi mình và kiêu hãnh đáp “có”

- Tốt lắm. Vậy thì ông cần con ở đây và một người nữa viết chữ đẹp.

- Bà bếp không biết viết, thưa ông. Nhưng có Rosie.

- Vậy thì kêu Rosie lên đây.

- Dạ, thưa ông.

Trong khi Lizzie chạy đi, chú Edgar lấy ra một tờ giấy có văn bản do ông viết với nét chữ lớn và rõ ràng:

- Nếu con muốn, Phanny, con có thế xem đi. Nhưng chú chắc rằng không cần thiết. Chú đã viết rõ những điều con muốn. Chú là người thi hành di chúc và Nolly... chú muốn nói với Olivia, người thừa kế... Nhưng thôi, nếu không con bé sẽ muốn biết ý nghĩa của chữ đó, và chú biết rằng trả lời những câu hỏi của nó thật khổ. Bây giờ nó đã thấy con như là à... hùm...!

Ông bật cười thích thú và trao tờ giấy cho Phanny. Nàng liếc nhanh văn bản và thấy tên mình viết thật lớn: “Francesca Davenport” và dưới một chút... “cho em họ tôi Olivia, tất cả những đồ đạc của tôi, kể cả một sợi dây chuyền có viên ngọc xanh và hột xoàn.” (Bây giờ sẽ có thêm một mề đay đá chạm và chiếc nhẫn hoàng ngọc). Xa một chút, nàng đọc... “cho người thi hành di chúc của tôi, đã kể trên, Edgar Davenport, tất cả những đồ đạc còn lại của tôi”. Và, nàng thấy thật khôi hài, rằng nếu nàng chết ngay, chú Edgar sẽ lấy lại mười đồng vàng của ông!

Ngay lúc đó hai chị giúp việc lên, Rosie sợ sệt đứng vào một góc.

Chú Edgar chấm cây viết vào bình mực bằng bạc và đưa cho Phanny. Nàng cầm viết và ký tên mình vào chỗ ông chỉ. Nàng cảm thấy như mơ, và những chữ “Dù tôi có đi đến ngục tôi...” đến nhập vào đầu nàng một cách kỳ lạ hòa với những câu trong di chúc.

- Chú lấy ở đâu ra những câu hợp pháp này, chú?

Ồ, thì chú thường có dịp ký nhiều văn bản trong đời chú... Và bây giờ. con tránh ra một chút để Lizzie và Rosie ký tên làm nhân chứng.

Hai cô gái hì hục làm theo. Rosie la hoảng khi một giọt mực ở đầu ngòi viết làm một chấm trên chữ ký của cô.

Chú Edgar đã thấm nhanh vết mực và nói thật tử tế:

- Cứ từ từ, không sao! Con có phải ký giấy tử hình đâu!

Phanny chợt nghe Nolly kéo áo nàng, giọng lo lắng:

- Chị mới viết cái gì vậy, chị Phanny? Có phải chị sẽ đi vì bây giờ chị đã hai mươi mốt tuổi không?

- Suỵt! Nolly, đó là chuyện người lớn. Em cũng sẽ làm như thế khi nào em lớn. Hỏi chú Edgar xem...

- Phải cháu ạ! Khi người ta có vài món nữ trang và một ít tiền. Đó là bổn phận của mỗi người.

- Cô tốn thì giờ vô ích, Phanny! – George nói thêm vào. – Những của cải của một người đàn bà có chồng luôn luôn về tay người chồng.

Chú Edgar trố mắt nhìn George:

- Một người đàn bà có chồng? Nhưng Phanny của chúng ta chưa có chồng! Con muốn nói gì?

- George! Mẹ anh lắp bắp, khó chịu.

- Ba, mẹ hãy bình tĩnh. Con đã chờ giờ phút này quá lâu rồi. Con biết rằng ba mẹ sẽ không cho con cưới Phanny, nhưng bây giờ cô ấy đã tự làm chủ lấy bản thân mình như ba nói, cô ấy tự do muốn làm gì thì làm. Và con hân hạnh xin cưới cô ấy. Con không muốn chờ đợi nữa. Phanny, tôi muốn cô trả lời tôi ngay!

Lúc ấy, trông George có vẻ thật đàng hoàng và tự tin. Nhưng vì cố gắng nói nhiều như vậy làm cho mặt anh đỏ lên, đôi mắt xanh của anh có vẻ cương quyết làm cho Phanny cảm thấy yếu mềm. Nàng chỉ mừng vì anh đã nói lên trước mặt mọi người và nàng thấy yên tâm hơn, vì nếu chỉ có hai người, George sẽ không tránh khỏi dùng vũ lực.

Thím Louisa định nói gì nhưng chú Edgar đã ngăn bà lại để hỏi Phanny bằng một giọng thật điềm tĩnh:

- Sao, Phanny? Câu trả lời của con?

Phanny cảm thấy bàn tay bé nhỏ của Nolly nắm chặt tay nàng một cách sợ sệt. Phanny cũng sợ hãi không thua gì con bé, nhưng nàng ráng trả lời thật bình tĩnh:

- Câu trả lời của con là không, như George cũng đã biết. Con không bao giờ khuyến khích anh ấy. Tôi rất tiếc George, nhưng câu trả lời của tôi không làm anh ngạc nhiên.

George bước tới một bước. Trái anh nhăn lại vì cố gắng để hiểu, hai bàn tay anh đưa ra trước, anh có vẻ khó khăn lắm để hiểu những câu nói của nàng.

- Nhưng Phanny... tôi đã nói với cô hôm qua ngoài đồng hoang rằng tôi sẽ hỏi cô làm vợ hôm nay. Chúng ta sẽ hạnh phúc... Cô sẽ là chủ ở nơi đây!

- Phanny! Làm chủ Darkwater! – Amélia la lên, tức tối. – Nhưng chị ấy chỉ là...

- Im đi, Amélia! – Bà Arabella ra lệnh, giọng khàn khàn và thật oai nghiêm. – Tại sao Phanny nó không thể làm chủ ở đây chứ? Nó đẹp, tốt... Ồ, nó thật cứng đầu, bà công nhận. Nhưng đó là một phu nhân. Bà rất tán thành sự lựa chọn của George.

- Mẹ! Mẹ nói như con đã chết rồi! - Thím Louisa bực mình nói lớn. – Con còn muốn làm chủ ở đây ba mươi năm nữa. Và tất cả câu chuyện này không có nghĩa lý gì cả. George nó còn bệnh chưa có thể lấy vợ được. Con không muốn nghe nói đến chuyện đó nữa. Con cũng không chấp nhận chị em họ lấy nhau. Phanny, con làm ơn dẫn hai đứa bé về phòng của chúng. Chúng không nên nghe những chuyện này... George, mặt con đỏ gay! Mẹ sợ đầu con không ổn rồi. Con nên đi nghỉ đi!

Luận điệu của thím Louisa luôn luôn coi con bà như con nít và nói thật lớn để chứng tỏ quyền làm mẹ của bà.

Lần này, George không có vẻ gì là sợ cả.

- Đầu con không sao cả, mẹ à. Và con không có ý định hỏi ý kiến của bác sĩ để lấy vợ. Con sẽ cưới vợ khi con muốn. Vì vậy, Phanny, cô hãy nghe cho kỹ! Tôi cho cô biết là cô sẽ thuộc về tôi dù cô có muốn hay không!

Phanny trả lời ngay:

- Không! Nàng hét lên. – Không! không và không! Tôi không chấp nhận bị ngược đãi như vậy đâu. Tôi không chịu nổi nữa. Tôi là cái gì chứ? Là một con ở người ta mua về để thỏa mãn sự đòi hỏi của họ à? Anh chỉ là một tên thô bạo. Goerge! Anh không bao giờ là cái gì khác. Và tôi rất bằng lòng đã nói thẳng vào mặt anh hôm nay.

Hai bàn tay George mở ra và từ từ nắm lại. Gương mặt anh ta tối sầm lại.

- Tôi đã nói với cô rằng tôi sẽ giết bất cứ ai dám xen vào giữa chúng ta, - anh chậm rãi nói, hai tay nắm lại, rất hung bạo. – Tôi biết cách giết! – Anh ta cười gằn. – Đó là việc duy nhất người ta dạy tôi ở Crimée. Việc đó làm rất nhanh, một cây kiếm thật bén, vào một đêm không trăng...

- George! Cha anh la lên, giọng lạnh lùng. – Có những đứa bé đang nghe chúng ta. Hãy tự kiềm chế mình! Không thì hãy ra khỏi nơi đây.

Gương mặt George đã trở nên gương mặt một đứa trẻ bị mắng. Anh quay về phía bà Arabella:

- Con phải được nàng, ngoại à! – Nói xong, anh chạy như bay ra khỏi cửa.

Trogn sự im lặng khó thở sau đó, thím Louisa vùi mặt trong hai bàn tay và bật khóc. Amélia chạy đến bên bà:

- Mẹ! Anh George chỉ lên cơn bệnh đó thôi. Anh ấy sẽ quên mau. Thật lố bịch nếu anh ấy muốn cưới chị Phanny... Chị phanny! – Cô ta nhìn vào mặt Phanny và thoáng có sự ngạc nhiên hòa lẫn sự ganh ghét. – Đây là lần thứ hai người ta hỏi cưới chị trong vòng ba tháng. Như vậy, chị không thể nói rằng không có ai lấy chị!

Làm sao tôi có thể lấy George được? Tôi xem George như anh. Và tôi đã nói rằng tôi chỉ lấy người tôi yêu.

- Như vậy là hợp lý. – Chú Edgar nói. – Tuy rằng khó mà kiếm được... – Ánh mắt ông nhìn về phía bà vợ - Amélia! Con đi lấy dầu cho mẹ con.

- Vâng, thưa ba! – Amélia vừa nói vừa đi ra khỏi phòng.

- Hợp lý lắm! – Bà Arabella lặp lại. – Nhưng hoàn toàn không được. Không thể được!

Đôi mắt bà màu xám, tròn như mắt mèo, nhìn Phanny căm thù. Phanny cảm thấy bàng hoàng, nàng không bao giờ nghĩ rằng bà Arabella có thể là kẻ thù của nàng.

Không khí khó thở ấy chấm dứt khi Marcus lên tiếng hỏi anh George có thổi kèn trước khi dùng kiếm của anh không.

- Con cũng muốn có một cây kèn! – Nó tiếc rẻ nói thêm.

- Thật không, cháu? Bác sẽ mua cho con một cây kèn. – Chú Edgar cố tạo một không khí bình thường và vui vẻ. – Còn Nolly? Cháu muốn cái gì?

Nhưng Nolly không chịu trả lời. Gương mặt xanh xao, nó cứ tiếp tục nắm áo Phanny. Nàng không muốn hai đứa bé chứng kiến cảnh này lâu hơn nữa. Và tuyên bố dẫn chúng nó về phòng của nó. Nàng tránh không nhìn mọi người. Thím Louia khóc vì tức giận cô gái xinh đẹp và khôn ngoan hơn con gái bà, lúc nào đến cũng làm hỏng mọi chuyện... Chú Edgar tìm cách tạo lại không khí vui vẻ trong khi ánh mắt ông biểu lộ những ý nghĩ khác. Và cái nhìn đầy thù hận của bà Arabella.

Nhưng sự yêu đời đã trở lại với Phanny khi nàng thấy ông đưa thư đang đi lên con đường nhỏ rải đá sỏi.

- Chú Edgar, có thư kìa! Chú có nghĩ rằng ông Craike đã trả lời con không?

- Chưa đâu con! Đừng nóng. Đó là một ông già yếu ớt. Cũng phải mười ngày nữa... Nếu ông ta chịu trả lời con. Thôi, con hãy vui lên và quên chuyện thằng George đi. Nó không được mạnh khỏe và con đã hành động rất đúng. Đừng sợ lời hăm dọa của nó. Chúng ta cũng biết hết, phải không? Nhưng chú sẽ kêu bác sĩ, nếu cần.

-Chú Edgar... Con luôn luôn tự hỏi, cái đêm mà bà Ching Mei bị...

Nàng ngưng bặt vì hai đứa trẻ đã vểnh tai lên nghe.

Nàng ngạc nhiên vì chú Edgar không tìm cách phủ nhận những nghi ngờ của nàng. Ông chỉ trả lời thật chừng mực.

- Chú không cãi là cũng nghĩ như vậy. Nhưng đó là chuyện đã qua, và không ai làm gì được hơn. Thôi con hãy đi đi và tận hưởng một chút trong ngày sinh nhật của con. Marcus, Nolly nếu trong một giờ nữa, các cháu có thể làm cho chị Phanny cười, bác sẽ cho các cháu nghe nhạc của cái đồng hồ!

Khi ba chị em lên cầu thang, Marcus tự hỏi phải làm cách nào cho chị Phanny cười, trong khi Nolly tuyên bố một cách lạnh lùng rằng lần sau mà nó gặp anh George, nó sẽ cắt cổ anh ấy.

- Nolly! Phanny kêu lên. – Đó không phải là chuyện để nói.

- Chị làm bằng cách nào? – Marcus hỏi thật chăm chú.

- Bằng một cây dao, chắc chắn như vậy rồi... Như con dao mà ông William dùng để giết những con heo rừng. Ông có kể cho chị nghe.

- Em tưởng chị sẽ lấy một cây kiếm! – Marcus bàn.

- Thôi, hai em! – Phanny la chúng, và ráng nín cười.

Khi Amélia đến phòng trẻ cho biết rằng George đã cưỡi ngựa chạy ra đồng hoang. Phanny thấy yên tâm phần nào. Như vậy thì còn lâu anh ta mới trở về, khi quá mệt anh ta sẽ đòi tắm và uống rượu thôi.

- Phanny, chị biết không, chị đã làm náo động cả nhà.

- Tôi! – Phanny kêu lên, bất mãn.

- Mẹ nói, lỗi tại chị cả. Mẹ nói sẽ cho anh George đi Luân Đôn vào mùa đông này. Mẹ nói anh ấy cần thấy nhiều cô gái khác và khi trở về anh sẽ lành bệnh. Nhưng bà ngoại chỉ nói: “Con cứ thử coi nó có chịu đi không?” – Amélia thật buồn cười khi cô ta bắt chước giọng nói lớn của bà Arabella. – Còn ba thì không nói gì cả, trừ “Mọi việc sẽ đâu vào đó!”. Anh George chỉ yêu cầu bậy bạ như phần nhiều các chàng trai trẻ. Nhưng phải công nhận rằng. Chị Phanny, cách hỏi cưới của anh ấy không có gì là thơ mộng cả! Nó có vẻ là sự hăm dọa hơn. Tôi không thích người ta hỏi cưới tôi như vậy.

Có một vẻ buồn nhớ trong giọng nói của Amélia làm cho Phanny an ủi:

- Đừng lo, Amélia! Người đàn ông hỏi cưới cô sẽ là người cô chọn.

- Chị chắc không? Cô gái hỏi gần như muốn khóc.

Nhưng thay vì khóc, cô chợt đứng dậy và nói lớn:

- Thật tội chị Phanny quá! Sinh nhật gì mà chán quá! Tất cả đều bắt đầu rất tốt, rồi lại trở nên dễ sợ... Chúng ta có nên tổ chức một trò chơi gì đó vào chiều nay để quên đi không? Mỗi người sẽ hóa trang làm một nhân vật nổi tiếng, và những người khác sẽ đoán ra nhân vật đó. Nolly và Marcus nữa. Bà ngoại sẽ cho chúng ta mượn quần áo của bà. Việc ấy không làm Nolly sợ chứ?

- Tôi nghĩ rằng không. Nhưng nó nên ngồi yên và xem chúng ta thôi. Nó chưa được khỏe lắm.

- Chị có lý... Nhưng như vậy thì chị nên kêu Lizzie và Dora cùng chơi, được không? Tôi sẽ làm với Marcus.

Đã lâu rồi, Phanny không lên căn gác dài trên trần nhà chứa đồ cũ và hỏng. Nàng đã từng lên đó khi họ còn bé; mở các rương cũ để lục lọi quần áo cũ trong đó. Nhưng có một hôm, một con chuột băng qua phòng và họ đã quá sợ nên không trở lên đó nữa.

 Phanny và Dora lên chiếc cầu thang để lên gác, nàng thấy rằng cửa gác đã bị khóa lại. Điều đó thật kỳ lạ vì không có ai lên đó nữa. Hai cô gái cố gắng hết sức vẫn mở không được.

- Có lẽ bà Hannah có chìa khóa, thưa cô. – Dora nói.

- Vậy thì em chạy đi kiếm bà nhanh lên, Dora!

Khi bà Hannah đến thì bà nói bà chưa từng giữ chìa khóa cửa gác và không biết có chìa khóa hay không?

- Dù sao, tôi cũng không bao giờ khóa cửa này lại. Trong đó chỉ toàn là đồ cũ.

- Ta có nên nhờ ông Baker hay ông làm vườn không? – Phanny đề nghị.

- Cô chờ một chút, cô Phanny. Có thể có những chìa khóa mở được nhiều cửa.

Sau khi thử nhiều chìa khóa trong ổ khóa đã rỉ sét, cuối cùng cánh cửa đã được mở ra.

- Ôi cha! sao tối đen thế này? – Phanny la lên. – Và có mùi mốc. Dora! em chạy đem cây đèn lên đây mau. Ôi, lạnh quá!

Căn gác dài tối tăm với cái nóc nhọn chứa đầy những hình thù kì lạ. Phanny biết đó là bàn ghế đồ đạc ngổn ngang, nhưng nàng vẫn đứng trước cửa với bà Hannah chờ Dora đem đèn lên.

Đèn được thắp sáng và dưới ánh sáng của nó, mọi vật đều bớt vẻ dễ sợ.

- Em để đèn lên đây! – Phanny ra lệnh vừa chỉ vào chiếc bàn đầy bụi.

Dora mở một chiếc rương và cô ta la lên vì mùi mốc xông lên từ những quần áo trong đó.

- Ồ, những quần áo này cần được đem phơi, thưa cô. Cô cần cái nào để em đem ra và phủi bụi?

- Được. Có cái áo dạ vũ của bà Arabella, cùng với khăn choàng, giày và quạt. Tôi nhớ đã mặc hóa trang vào một ngày sinh nhật của Amélia... Có một chiếc áo choàng bằng nhung nữa... Có lẽ nó ở trong một cái rương khác.

Nàng đẩy mạnh một chiệc rương không cần đến, làm đồ đạc đổ tứ tung. Nhiều thùng rớt xuống để lộ hai chiếc valy còn mới toanh.

Phanny nhìn nó ngạc nhiên:

- Có ai đã cất lộn chúng vào đây, đâu phải đồ cũ. Không biết trong đó chứa cái gì?

Nàng đặt một cái xuống và mở nắp ra thì thấy toàn là đồ đàn ông.

- Trời ơi! bà Hannah là lên. – Những valy này không thể ở đây vì lộn. Áo này mới tinh! Tôi tự hỏi áo của ai vậy?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Dorothy Eden

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.