Phòng trẻ đã được dọn lên phòng học cũ mà Phanny, Amélia và George – khi anh chưa vào kính – đã học ở đó bao nhiêu năm dưới sự điều khiển của cô Ferguson. Cái bảng đen vẫn ở trong góc của nó, cũng như cái bàn mà cô Ferguson đã chọn để ngồi theo dõi các cô gái ở đó.
Thím Louisa không muốn thay đổi gì nhiều cho các đứa bé mới đến, chỉ thêm vài cái ghế thấp. Phanny đã lấy ra trong các hộc tủ những đồ chơi chưa bị hỏng vì lối chơi tàn bạo của George. Nàng cũng kiếm ra được một cái nhà búp bê cũ cho Nolly và vài chú lính bằng nhôm cho Marcus.
Nhưng hai đứa bé chưa quen với những đồ chơi Âu Châu, vì khi Phanny lên dẫn chúng xuống cho chú Edgar thì thấy hai đứa bé Trung Hoa thật ồn ào.
Những rương đựng đồ đã được mở tung và đồ đạc được bày ra khắp phòng. Nolly mặc một chiếc áo Kimono đỏ chói có thêu một con rồng đen và vàng. Marcus thì mặc một cái quần và cái áo bằng soa. Nolly không những đã mang đôi giày cao gót quá lớn đối với nó, mà nó còn đeo ở hai tai đôi bông cẩm thạch chưa mài và những ngón tay bé nhỏ của nó nắm lại trong những chiếc nhẫn quá rộng.
Bà Ching Mei đã la cô bé nhưng không có kết quả gì.
- Cô Nolly rất dễ ghét, - bà nói với Phanny.
- Marcus nữa, - Nolly nói. – Nó muốn mặc đồ Tàu của nó trước. Chính nó bày đặt trước.
Marcus ngừng nhảy nhót để nhìn chị nó, miệng mở lớn. Nhưng một phút sau, nó cười thỏa thích và nhắc lại cho thiên hạ nghe chúng nó là những đứa bé Trung Hoa.
- Vui lắm. – Phanny nói. – Nhưng bây giờ, bác các em cần gặp các em dưới nhà. Các em thay quần áo lại đàng hoàng đi.
Nolly lùi lại ở một góc phòng.
- Không, chúng em không muốn. Chúng em thích là những đứa bé Trung Hoa. – Đôi mắt Nolly có vẻ cương quyết và mặt nó đỏ lên, trông nó thật buồn cười, ngộ nghĩnh.
- Nếu vậy thì chị phải biến em thành một đứa bé Anh. Để bắt đầu, hãy cởi đôi giày kỳ cục đó ra!
- Không có kỳ cục, đó là giày của mẹ em…
Phanny nhìn đôi giày cao gót bằng bạc hơi phai màu, quá lớn đối với Nolly, nhưng lại rất nhỏ so với một người đàn bà. Nàng chợt thấy tội nghiệp người đàn bà đã chết và thích đeo những nữ trang thô sơ đó, ý những viên đá mà Nolly đeo đó chỉ là những viên đá màu xanh thô kệch chưa được mài, xấu xí, nó rất khác với những loại ngọc đẹp và sáng mà đàn bà Anh thường đeo.
- Cô Nolly rất dễ ghét! – Bà Ching Mei nhắc lại, bất lực.
Phanny nghĩ rằng không nên chống lại, mà phải thương hại nó hơn. Nàng chợt nói:
- Nolly, em cưng, em không thể đi xuống với đôi giày đó, em sẽ làm rơi nó. Em mang giày của em đi và có thể mặc áo đó đến gặp bác em.
- Bác sẽ giận không? – Con bé hỏi, mắt mở to.
- Không, bác rất tốt. Em quên là hôm qua bác đã hứa sẽ cho em coi cái đồng hồ có nhạc à?
Khi chú Edgar trông thấy hai đứa bé ăn mặc lạ lùng như vậy, ông đã cười khoái chí:
- Gì thế này? Chơi hóa trang à? Có phải tất cả quần áo mà các con đem từ Trung Quốc về đây đó không?
Câu cuối cùng là dành cho bà Ching Mei, bà đứng im gần hai đứa bé.
- Chú Edgar, bà ấy không hiểu đâu. – Phanny nhắc lại.
Nhưng chú Edgar không nghe nữa. Ông đang nhìn sững Nolly. Ông đến gần nó và nâng cằm Nolly lên:
- Con đeo nút chai gì vậy? Nó có vẻ lớn lắm đối với con! – Ông cười. – Gớm! Nhẫn nữa. Nào, đưa bác coi nhẫn với.
Nolly lùi lại ngay. Tay nắm chặt những chiếc nhẫn.
- Con cấm bác đụng tới nó! Đó là của mẹ con. – Nolly giận dữ nói.
Gương mặt chú Edgar đỏ lên, nhưng ông vẫn tiếp tục cười:
- Phanny, đây là một đứa bé cần phải được dạy dỗ đàng hoàng. Cho nó trở về phòng đi. Còn thằng bé…
Nhưng Marcus, thấy có nguy cơ, đã bắt đầu khóc thút thít.
- Ôi cha! – Chú Edgar la lên. – Việc làm quen có vẻ không tốt rồi. Dẫn nó đi luôn đi, Phanny… Còn bà, ở lại đây! – Ông ra lệnh cho bà Ching Mei. – Phải, chú biết, bà ta không hiểu tiếng Anh – ông nóng nảy nói. – Nhưng để coi! Còn thằng bé, tại sao nó khóc?
- Nó mong được xem đồng hồ, thưa chú.
- Bộ chúng nó tưởng đáng được coi à? Không, chúng sẽ chờ đến ngày mai.
Nhưng đến buổi ăn trưa, chú Edgar đã vui vẻ trở lại.
- Phanny, các đứa bé cưng của con, chúng đã khá chưa? Một lũ quỷ nhỏ, phải không? Con bé có vẻ lanh lợi. Rất tiếc là không phải thằng con trai. Nó có vẻ hơi nhõng nhẽo… À, Phanny, thím con định coi lại các rương quần áo của chúng. Có thể có giấy tờ quan trọng. Chú không muốn các người làm đụng tới.
- Có phải bà Ching Mei đã nói với chú? – Phanny hỏi, thật ngạc nhiên. – Nhưng con nghĩ bà ta không…
- Bà ta không nói tiếng Anh à? Bà ấy không nói được nhiều, chắc chắn như vậy rồi. Nhưng chú đã có thể hiểu được bà ta. Riêng chú, chú vẫn tiếp tục nghĩ rằng bà ta còn giấu nhiều tài năng.
- Bà ấy cảm thấy rất cô đơn vì phải xa xứ bà, - Phanny nói. – Ông Adam Marsh nghĩ rằng chú sẽ rất rộng rãi nếu cho bà được trở về xứ của bà…
- Adam Marsh là ai vậy? – Chú Edgar để ý hỏi.
- Đó là người của Công ty Hàng hải. Ông ta có vẻ rất tốt và hiểu biết.
Amélia la lên kinh hãi:
- Can gì đến ông ta? Bộ ông ta tưởng một gia đình Anh có nguy hiểm chết chóc à? Bộ chúng ta sẽ đưa một người đàn bà về xứ bà ta bằng những mảnh vụn à?
- Đó là thói quen của những tên ăn cướp Trung Quốc, - chú Edgar vui vẻ giải thích. – Đừng lo, Phanny. Bà Ching Mei sẽ được an toàn với chúng ta. Chú sẽ cho biết ngày bà về xứ, - ông cứng cỏi nói thêm. – Chú, chứ không ai khác…
Người ta đã cho nàng trở về vị trí của nàng, một lần nữa.
Thái độ của bà Louisa, khi bà lên phòng để xem xét các rương đồ đạc của hai đứa trẻ đã chứng tỏ điều đó.
- Con dẫn hai đứa bé ra vườn đi, Phanny. Thím không muốn nghe ồn ào hay bị quấy rầy. Và thím thấy rằng con đã đổi phòng.
- Dạ, thưa thím. Nếu việc đó không làm thím phật ý.
- Bây giờ cũng đã hơi trễ rồi, vì Dora đã dọn hết đồ đạc của cô lên đó. Thím cho cô biết rằng phòng đó là một trong những phòng đẹp nhất dành cho khách ở.
- Nhưng thím không có ý định cho khách ở cạnh phòng trẻ chứ?
- Đó không còn là chuyện để nói. – Thím Louisa vặn lại, - thật bực mình. Tôi chỉ muốn nói cô phải lịch sự cho tôi biết trước khi muốn làm một việc gì.
- Con tưởng rằng hai đứa bé đã được giao cho con lo.
Bà Louisa đã nhìn thấy trong ánh mắt nàng sự chống đối quen thuộc. Người ta không bao giờ hiểu được cô gái này nghĩ gì. Và điều đáng tức là những cơn tức giận càng làm nàng đẹp thêm.
- Lẽ dĩ nhiên, - bà nói, - chú con và thím đã đồng ý là con sẽ ngủ gần hai đứa bé. Nhưng con phải hỏi trước đã. Thím nhận thấy rằng sự tin cẩn của chú cô khi sai cô đi Luân Đôn đã làm cô lên mặt. Đừng có quá lộng quyền như vậy, Phanny, vì không hợp với một người đàn bà trẻ.
- Thím sẽ làm gì những thứ này? – Phanny hỏi khi thấy bà cúi xuống xem xét những đồ trong rương.
Bà Louisa định cho nàng trở về vị trí cũ, nhưng bà chỉ cau mày vẻ do dự.
- Ta sẽ đốt đi một ít, thím nghĩ, chắc đầy vi trùng.
- Và nếu có cái gì có giá trị?
- Con muốn nói đến những nữ trang giả mà Nolly nó đeo đấy à? Nếu có nữ trang gì có giá trị - cũng không chắc vì lối sống bê bối của ông em chồng đáng tội của tôi – chúng ta sẽ bỏ vô nhà băng cho đến khi hai đứa bé đến tuổi trưởng thành. Câu trả lời đó đã làm vừa lòng cô chưa? Cô nghĩ vì sao tôi đã quyết định làm việc chán ngấy này thay vì để cho những người giúp việc lo.
Câu trả lời đã đánh tan sự nghi ngờ xa vời cũng như bất công trong đầu Phanny.
- Sao? – Thím Louisa hỏi lại. – Sao con còn đứng đó, Phanny? Thím đã bảo con dẫn hai đứa bé ra vườn. Và con nên nhớ con là người được ưu đãi lắm, vì có nhiều việc làm. Ở không rất có hại, nên thím phải lo gả cô con gái của thím sớm chừng nào hay chừng ấy.
Trời mát buổi chiều hôm đó và những đám mây bị gió thổi tạo nên những bóng tối làm lấp lánh mặt hồ đằng xa. Con công múa rối trong bồn cỏ. Nolly, Marcus và bà Ching Mei nhìn nó mê mệt. Ông già làm vườn William bước tới giở nón và ném một cái nhìn về phía người đàn bà xa lạ. Ông nói có dâu chín trong vườn, và nếu hai đứa bé thích ăn…
Sau đó, họ xuống cái lều gần hồ. Nolly miệng dính đầy nước dâu, đã trở nên một đứa bé bình thường, lanh lợi và vui vẻ. Nó chạy quanh lều, hỏi han đủ thứ. Phanny cắt nghĩa cho nó rằng, nếu người ta chơi cắm trại bên bờ hồ và trời mưa – vì trời hay mưa – người ta có thể núp trong lều.
- Ta có thể chơi “cắm trại”! Nolly nói lớn. – Bà Ching Mei, chắc sẽ rất dễ thương nếu ta treo những chuông gió nhỏ trên lều? Nhìn kìa, gió thổi đủ chiều. Chuông sẽ kêu không ngừng…
- Những chuông gió nhỏ à? – Phanny hỏi. – Vậy thì thích lắm. Chúng ta sẽ treo nó ngay chiều nay.
Marcus muốn nhúng chân xuống hồ, chỗ có hoa súng mọc, nó nghĩ rằng ta có thể đi lên đó mà không sợ gì.
- Không được! Không được! – Phanny la lên, - chỉ có chim mới đi trên đó được. Đừng bao giờ thử cả. Em sẽ chết đuối.
- Em sẽ chết đuối? – Thằng bé mở to đôi mắt xanh nhìn nàng.
- Phải, nước sẽ vào miệng em và em sẽ ngộp thở, - Nolly mạnh dạn giải thích. – Chị có bị chết đuối không, chị Phanny?
Từ buổi chiều xa xôi mà Phanny đã suýt chết đuối ở đó, mỗi lần nhìn thấy cái hồ là nàng có cảm giác khó chịu. Mặt hồ phẳng như gương và khi có mặt trời chiếu vào càng thêm hấp dẫn. Nhưng từ ngày đó, nàng không bao giờ lên chiếc ghe mà không thể không có một linh cảm. Nàng không bao giờ quên hai bàn tay chú Edgar quàng cổ nàng khi ông vớt nàng lên khỏi mặt nước… Có người nào hét lên. Đó là một cô giúp việc đứng trên bờ. Cô ta gần ngất xỉu và chú Edgar rất bực mình vì đáng lẽ cô ta phải đem Phanny ngay vô nhà để sưởi ấm cho nàng. Và thím Louisa đã phải làm việc đó. Người ta đổ lỗi cho nàng đã làm mất cả buổi chiều đó. Sao nàng lại có thể quá vụng về để té xuống hồ như vậy? Những người kia có thể hái bông súng mà không bị té… Nàng đã ghét bông súng trắng bắt đầu từ ngày đó.
Con công bỗng kêu lên nghe chát tai và Nolly nhào vào tay Phanny.
- Cái gì vậy?
- Đó chỉ là con công. Em phải làm quen với những tiếng kêu kỳ lạ đó. Có nhiều loại chim từ hồ đến, và mỗi loại có tiếng kêu khác nhau.
- Phanny! Phanny! – Đó là George, đứng trên đồi, làm oai kêu nàng. – Đến đây, tôi muốn thấy cô.
Hai tay dẫn hai đứa bé, Phanny miễn cưỡng từ từ đi lên đồi. Vừa lúc đó, một cánh cửa sổ trên lầu mở ra, bà Arabella xuất hiện với dây ren trắng lòng thong:
- Phanny, con đó hả? Chưa có ai lịch sự dẫn hai đứa bé lên cho tôi. Hãy cho chúng lên đây ngay.
- Ai vậy? – Nolly hỏi, rút vào người Phanny.
- Bà bác của các em. Các em phải lên gặp bà vài phút. Dora sẽ dẫn các em lên.
- Bà ấy giống một bà phù thủy!
- Em đừng làm Marcus nó sợ! Một bà phù thủy. Thật lố bịch! Bà Ching Mei, bà kêu Dora dẫn hai đứa bé lên bà Arabella. Bà A-RA-BE-LLA… Bà hiểu không?
Bà Ching Mei cúi mình.
- Bà Arabella có mứt mận cho các em đó. – Phanny nói nhỏ, cảm thấy bàn tay Marcus vẫn nắm chặt tay nàng. – Các em mau lên gặp bà đi!
Nàng nhìn theo và có cảm giác vô lý rằng nàng không nên rời chúng. Tại sao nàng lại có cảm giác đó? Sự hồi tưởng lúc bị té xuống hồ đã ám ảnh nàng…
George nhanh chân đến gần, vẻ bực bội:
- Không bao giờ tôi gặp được cô mà không có hai đứa bé đó sao?
- George! Không nên nói như vậy về các em họ của anh.
- Bộ không đúng sao? Chúng lúc nào cũng ở bên cô từ khi cô đem chúng về đây. Và mẹ rất hài lòng đã làm cô biến thành một cô sen. Cô cũng biết vậy chứ?
- Tôi rất thương hai đứa bé, - Phanny nói nhỏ, dưới cái nhìn nóng bỏng của anh ta. Có một nếp nhăn trên trán anh, đôi mắt màu nâu của anh sáng lên, như bị sốt.
- Cô đi với tôi một vòng, - anh đề nghị. – Chúng ta đi vào cánh rừng bên kia hồ.
- Bây giờ không được, George.
- Có bao giờ cô chịu đâu. Tôi ít gặp cô. Cô đẹp quá, Phanny. Tôi muốn…
Tay anh ta đặt lên cổ nàng.
- George! Đừng đụng đến tôi! – Nàng lùi lại và la lên.
Anh ta hối hận ngay. Ánh mắt anh ta tối lại và chỉ là một anh học sinh lớn quá mau.
- Xin lỗi Phanny. Tôi không muốn làm cô giận. Nhưng Amélia cho rằng cô đã yêu ai đó trong chuyến đi Luân Đôn…
- Amélia nó trêu anh! – Phanny bực mình nói.
- Phải, chắc đúng vậy. – George đưa tay lên trán. Cô không thể yêu ai ngoài tôi, Phanny. Tôi không… Tôi sẽ không để cho cô…
- George ạ, anh nên đi nghỉ trưa đi! Anh cũng biết rằng bác sĩ khuyên anh nên nghỉ một buổi chiều.
- Phải, chắc đến giờ rồi. Tôi bắt đầu thấy nhức đầu… Tôi cùng về với cô, Phanny. Tôi hứa sẽ không đụng tới cô. Nhưng cô đừng để hai đứa bé chiếm hết thời gian của cô. Nếu không…
- Nếu không? – Phanny tươi cười hỏi.
- Cô biết tôi bị thương thế nào không? Tên giặc vung kiếm lên như một con quỷ. Nhưng tôi biết dùng kiếm. Tay tôi vẫn còn sử dụng được. Tôi đánh kiếm giỏi nhất trong đội, cô quên sao? Cô đẹp quá, Phanny. Không có cô gái nào ở các dạ vũ trong quân đội đẹp bằng cô.
- Thôi, ta đi về. – Phanny khó chịu nói. – Trời nóng quá…
- Phải, phải, ta đi. Khi nào tôi hết những cơn ác mộng, mọi việc sẽ tốt đẹp. Cô sẽ kiên nhẫn, Phanny nhé!
- Tất nhiên! – Phanny hứa. Nàng không nói được gì khác?
---❊ ❖ ❊---
Trong phòng của bà Arabella, các màn đã được kéo kín vì bà thích bóng tối mờ mờ ấm cúng? Nolly đứng nhìn chiếc chuồng chim trống, như bị lôi cuốn. Marcus thì bận ăn những trái mứt mận, nhưng phần của Nolly thì vẫn còn nguyên trong tay nó.
- Con chim đâu rồi? – Nó chăm chú hỏi.
- Nó đã chết rồi, con yêu quý, bà đã nói với con. – Bà già trả lời. – Bà đã rất khổ tâm nhưng nhẹ nhõm khi thấy nó nằm chết trong chuồng vào một buổi sáng… Nó đã chín năm tuổi… Phanny, hai đứa bé này rất dễ thương, - bà Arabella gật gù, vẻ thích thú, con bé này với những câu hỏi của nó. – Hãy nhìn cặp mắt sáng kia. Nó không bỏ một cái gì… Ồ, ta sẽ không buồn với nó. Những câu hỏi của con bé này sẽ làm ta không buồn được.
- Bà nói sai! – Nolly chợt nói. – Con chim đâu có chết trong chuồng nó, mà ở trong ống khói.
- Ồ, không phải đâu, cháu. Chắc cháu muốn nói đến con chim màu trắng vẫy vùng trong ống khói mà không thoát ra được. Nhưng đâu phải là con Boney của bà? Boney nó chết trong chuồng của nó, đó là sự thật. Nó đâu có vào ống khói làm gì? Không, đó là con chim màu trắng.
Phanny chận lại:
- Bà đừng nói nữa!
- Sao? – Bà già nhìn Phanny ngạc nhiên. – Bộ con cho là bà không có quyền kể chuyện cho con bé này nghe à?
- Với nó thì không.
- Vì… - Nolly giải thích một cách lạnh lùng, - con chim nó rớt từ ống khói xuống hồi sáng này. Và chị Dora đã đem nó đi trên một cái xẻng…
Bà Arabella chồm mình ra phía trước, mặt đỏ bừng lên:
- Sao? Con chim màu trắng à? Trong phòng các con? Có chuyện gì vậy?
- Đó chỉ là một con sáo, - Phanny giải thích. – Nó màu đen. Nhưng không có gì đáng nói cả. Và con xin bà đừng kể chuyện đó cho hai đứa bé nghe.
- Tại sao ta lại không có quyền kể cho chúng nghe vài chuyện? Ta đã kể cho con nghe rất nhiều chuyện khi con còn ở lứa tuổi chúng nó. Và con cũng thích nghe vậy. Lúc nào con cũng đòi nghe. Và, tại sao? Bộ bây giờ cô là chủ trong nhà này à?
- Không, thưa bà, chắc chắn là không rồi. Nhưng Nolly nó đã…
Phanny nhìn gương mặt đỏ bừng và tức giận của bà Arabella và nàng hiểu rằng van xin chỉ là vô ích thôi. Bà rất tự hào về những chuyện của bà, không có gì ngăn bà được.
- Chúng có thể chơi với con Ludwig không? – Nàng đề nghị.
- Ludwig? Với tuổi của nó! Chạy chơi với con nít! Nó cũng bị phong thấp, như ta… Nhưng bà có ý kiến này: nếu chúng ta chơi trò giấu đồ, ai sẽ bắt đầu? Marcus, vì nó nhỏ nhất. Chúng ta ra khỏi phòng để nó giấu cái “đê” của bà. Cháu hiểu không? Con trai cưng!
Vừa nói bà vừa nhét vào bàn tay đầy đường của Marcus cái “đê” bằng bạc của bà.
- Ồ, thằng bé yêu quý này, tay nó đầy đường! Khi nào xong thì con kêu chúng ta. Mau lên!
Với một nụ cười tinh quái, thằng bé nhìn khắp trong phòng.
Nolly hơi tức vì không được chọn đầu tiên như khi Marcus gọi họ thì nó đã quên giận và xông ngay vào phòng. Phòng này chứa rất nhiều đồ đạc nên việc kiếm một vật gì đã giấu kỹ rất khó. Họ đã dỡ các gối nắp bàn, lắc những bình bong. Nolly đổ những vật chứa trong chiếc hộp đựng kẹp tóc của bà Arabella ra, và khám phá một số nút áo hấp dẫn, những bông tai giả, những kẹp, kim băng và những hạt ngọc trai chưa xâu.
Riêng bà Arabella chắc chắn rằng Ludwig, có vẻ không thoải mái đã ngồi trên cái “đê”.
- Nó thông minh quá, thằng em của con. Cái đê đó ở đâu? Làm sao ta may vá chiều nay?
Quỳ gối xuống, bà nhìn dưới tủ và ghế.
- Cao hơn, - Marcus vừa nói vừa cười. – Nó không ở dưới đất bà ơi!
- Vậy thì nó trên bàn, hay trên mặt lò sưởi… Phanny, con làm gì vậy? Bỏ cái đó xuống!
Phanny ngây người ra vì kinh ngạc, cầm cái đồ ghim kim trên tay. Nàng tưởng ở trên sẽ mở ra được và ở dưới là một chiếc hộp đựng đồ may vá. Nhưng thái độ của bà Arabella làm nàng bỡ ngỡ.
- Nó đầy kim, con sẽ bị đâm. – Bà giải thích trong khi Phanny bối rối đặt nó xuống chiếc bàn nhỏ trong góc.
Bà già nói tiếp bằng một giọng mệt mỏi:
- Sao? Marcus? Con thật khôn hơn chúng ta. Chúng ta chịu thua. Con chỉ chỗ con giấu đi!
- Đây nè, thưa bà! – Thằng bé la lên và lấy cái “đê” từ trong túi áo nó ra.
- Em ăn gian, nó ăn gian! – Nolly la lên. – Nó không có quyền giấu trên người nó, phải không, thưa bà?
- Nó còn nhỏ quá? – Bà Arabella bênh vực… - Và ta cảm thấy mệt quá. Mai các con lên đây chơi. Và bây giờ, hãy đi đi…
---❊ ❖ ❊---
Sáng nay, sau khi người phát thư đến, chú Edgar cho gọi Phanny vào phòng đọc sách.
Ông đang cầm một lá thư và Phanny thấy ông có vẻ do dự, đúng là bực mình.
- Phanny, người đàn ông đã dẫn hai đứa bé từ Tilbury, con nói ông ấy tên là gì?
Tim Phanny nhảy lên trong lồng ngực. Adam đã viết thẳng cho chú Edgar để báo cáo cho biết anh sẽ đến viếng Darkwater? Hay có lẽ để thăm hai đứa bé và bà Chainge Mei?
- Adam Marsh, thưa chú.
- Con thấy ông ta có vẻ đàng hoàng không?
- Rất. Con chắc chắn như vậy mà bà Hannah cũng… Tại sao? Có chuyện gì vậy?
- Một cách giản dị là Công ty Hàng hải đã viết thư xin lỗi chú, vì người của họ không gặp được hai đứa bé. Họ đã nói không thấy chúng và đã đi về không vô ích.
- Nhưng, không thể như vậy được! Ông Marsh có vẻ quen biết hai đứa bé lắm… ông ấy còn… (Trời ơi! Phanny nghĩ, kinh hãi, ông ta còn nhận tiền nàng đưa nữa!”
- Vậy thì đó là người giả mạo.
- Giả mạo! Nhưng tại sao ông ta có thể…
- Phải, tại sao anh ta làm vậy? Đó là câu hỏi chú muốn có sự trả lời. Anh chàng đó muốn gì?