Phanny

Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

❊ ❊ ❊

Bà Arabella giật mình thức giấc với một cảm giác chắc chắn rằng có việc gì đang xảy ra mà bà không biết. Bà đã có cảm giác đó tối hôm nọ, khi mở mắt ra, bà thấy Amélia trước cửa sổ và nghe gió vào đầy phòng. Điều đáng lo hơn là bà không bao giờ có thể khám phá ra việc mà Amélia đã làm. Một lần nữa, người ta để bà ở ngoài lề, chuyện gì đang xảy ra ở lầu dưới? Có tiếng cười của Nolly và tiếng nói trầm trầm của một người đàn ông vọng lên.

Họ đã cho gọi bác sĩ Bates đến khám bệnh cho Marcus? Nhưng bác sĩ Bates là một người đứng tuổi, nghiêm trang và khó tánh, và chắc chắn là hạng người không thể làm cho con nít cười.

Và thở ra, bà Arabella vừa nặng nề ra khỏi chiếc ghế dài, sửa lại chiếc mũ trên đầu, và lết đến chỗ rình quen thuộc của bà trên đầu cầu thang. Chiếc ghế kề bên cửa sổ được che khuất bởi những màn che bằng nhung. Bà đã ngồi đó nhiều lần mà không ai biết, chỉ có một lần, có một cô giúp việc đã đánh rơi một vật gì và kêu lên dồn dập. Ở đó, bà đã nghe nhiều chuyện lạ lùng và đáng ghi nhớ.

Sự tò mò của bà được thỏa mãn ngày hôm đó vì bà vừa ngồi xuống thì cánh cửa phòng trẻ dưới lầu dưới mở ra và có tiếng chân đi xuống cầu thang.

Phanny đi trước, theo sau là một người đàn ông lạ mặt có vẻ thân mật với nàng vì nghe ông ta nói nhỏ:

- Tôi sẽ đến đây thường xuyên, tôi hy vọng như vậy. Tôi rất thương hại đứa bé. Tôi chú tâm đến tương lai của chúng.

- Trời cũng biết! – Phanny, là một cô gái bạo miệng – Nếu ông có tình thương đối với trẻ con nhiều như vậy, tôi ngạc nhiên vì sao ông không làm gì tốt hơn là mượn con của kẻ khác.

- Có lẽ tôi cũng có ý định làm tốt hơn…

Amélia chắc đã chờ họ dưới cầu thang, vì cô chợt hỏi lớn, giọng trẻ trung và chắc chắn.

- Ông định làm gì đấy, ông Marsh?

- Ông Marsh định cưới vợ. – Phanny trả lời.

- Thật là lý thú! – Giọng nói của Amélia thật nhiệt tình – Phải không, chị Phanny?

Như bà Arabella đã muốn không ai thấy bà ở góc tối này, nhưng bà cũng nhìn được đôi má Phanny hồng lên và tóc xõa ra. – cô gái này vẫn đẹp dù ăn mặc xấu xí hay đã lớn tuổi! Và quan sát kỹ hơn người đàn ông đi cạnh nàng. Bà để ý chiếc cằm đầy nghị lực, cái trán rộng và thông minh, vẻ tập trung cao độ của ánh mắt. Vẻ trang nghiêm ấy biến mất một cách kỳ lạ khi ông ta nhìn thấy Amélia dưới nhà. Ông ta ngừng lại một giây, cúi xuống mỉm cười, vẻ mặt khoan thai. Ông ta thay đổi vẻ mặt với một tài năng đáng là một kịch sĩ. Người đàn ông trẻ này cần phải được canh chừng. Bà Arabella nghĩ trong đầu, giữa hai cô gái, Phanny đẹp nhưng Amélia lại giàu… Hai đứa bé trên kia? Một lý do hay, và dễ để được nhận vào nhà. Bà Arabella thật tò mò. Ai vậy kìa?

Bà phải chờ đến giờ uống rượu trước bữa cơm, ông rể bà mới thỏa mãn sự tò mò của bà. Ông Edgar đang cho đường vào rượu, có vẻ muốn nói đến người khách lạ mà bà đang muốn nghe.

- Cuối cùng, sự bí mật của người đàn ông trẻ trên xe lửa đã được sáng tỏ. – Ông Edgar nói. – Câu chuyện của anh ta có thể chấp nhận được. Vì biết Trung Quốc, bà vú hai đứa bé đã gợi sự chú ý của anh ta. Bất cứ một người đàn ông lịch sự nào cũng hành động như vậy.

- Và tử tế đến độ đi một chuyến đến Devon? – Bà già nói nhỏ.

Ông Edgar đi tới đi lui trong phòng, vẻ suy tư:

- Hình như ông ta muốn sống ở đây. Coi như là một ngẫu nhiên nếu mẹ muốn. Nhưng nếu ông ta thật muốn mua nhà ở đây, ta không thể nghi ngờ anh ta.

- Anh đang lo cái gì, Edgar? Lo anh ta bắt cóc Phanny à?

- Phanny!

- Anh không nghĩ rằng Phanny đã thu hút anh ta đến đây sao?

Rõ ràng là một ý nghĩ như thế không đến trong đầu ông Edgar. Trán ông chợt hết nhăn và ông bật cười lớn, dễ dãi:

- Thật ra, tôi mù đã không nhận thấy điều đó! Lẽ dĩ nhiên Phanny là một cô gái rất quyến rũ. Nhưng tôi e rằng điều này không được vợ tôi và con gái chấp nhận. Họ đã định bắt sống ông Marsh. Tôi đã bảo họ nên chờ chúng ta điều tra lý lịch của ông đó đã. Nhưng mẹ đã biết đàn bà thế nào rồi. Louisa cho rằng anh ta đáng cho chúng ta tổ chức long trọng hơn những buổi tiệc mùa hè này, còn Amélia, mẹ cũng biết rằng lúc nào nó cũng được những gì nó muốn.

- Tôi biết. – bà Arabella nói. – Nhưng tôi cũng nhận thấy rằng Phanny nó cũng không thiếu nghị lực. Nó không rõ những gì mà Amélia có được. Như vậy, chúng ta có thể đánh giá con người thật của ông Marsh đó. Cuộc lựa chọn sẽ rất lý thú, anh có nghĩ vậy không?

- Rất! – Ông Edgar đáp cụt ngủn.

Bà Arabella quan sát ông ta qua đôi mi nặng nề của bà.

- Anh có vẻ bớt lo vì anh chàng đó, khi biết rằng mục đích của anh ta là vấn đề tình cảm.

Ông Edgar nhìn bà thật nhanh.

- Anh tưởng anh ta đến đây vì mục đích gì khác? – Bà Arabella nói nhỏ, bà đưa tay ra chận ông nói. – Không, anh không cần phải kiếm ra một câu trả lời. Tôi biết là chỉ bày đặt. Nhưng ở địa vị anh; tôi sẽ không dám khinh thường anh chàng đó, tuy rằng anh ta tỏ ra có khuynh hướng lãng mạn.

- Thế à? – Ông Edgar xẵng giọng.

- Anh ta rất khôn. Tôi cảm thấy. Phải, tôi biết anh khinh thường những điều lo lắng của một bà già. Và, dù sao, Louisa đã tính đón tiếp anh ta và Amélia ve vãn anh ta. Như vậy, dù chúng ta có thấy anh ta là một sự hăm dọa, chúng ta cũng không làm gì được…

- Thật ra, mẹ biến bất cứ thứ gì cũng thành sự hăm dọa, dù là một cục đất! Mẹ chỉ làm như vậy vì thích thú.

- Phải, ông rể của tôi ơi, tôi bịa chuyện. Tôi thích biến con ếch thành ông hoàng tử và ngược lại. Đó là một thú tiêu khiển vô hại… À, thật kỳ lạ vì cái thư tôi đã nói cho anh nghe đã biến đâu mất!

- Dù thư đó nói gì – nếu có, - con cũng không làm gì được! Con đã mua cho George một con ngựa tốt mới ngoài ý muốn của mình. Mẹ đã bằng lòng chưa?

- Tạm thời, đã – Bà gật gù.

Ông Edgar đã vui vẻ trở lại:

- Bà còn muốn gì nữa? Bà già quỷ quyệt?

- Tôi còn muốn gì nữa à? Hạnh phúc của thằng George. Cho nó cưới Phanny nếu nó muốn.

- Cưới Phanny! – Ông Edgar la lên. – Thật là phi lý! Tôi không bao giờ chấp nhận và mẹ nó cũng vậy.

- Edgar, mặt anh đã trở nên đỏ tím rồi đấy. Anh có mạnh khỏe không? Những gì tôi nói, chỉ vì tôi nghĩ rằng sẽ không có lợi nếu Phanny và ông Marsh yêu nhau. George nó sẽ không chịu đâu.

- George! George! George! Bộ nó làm chủ ở đây à?

- Một ngày nào đó, nó sẽ, ta phải hy vọng như vậy, - bà già quỷ quyệt nhìn ông Edgar như mời mọc ông chia sẽ một bí mật gì – nếu mọi việc như tôi nghĩ…

- Tôi là chủ ở đây…

- Tôi không bao giờ phủ nhận điều đó, Edgar. Nhưng anh không sống đời dời, anh bạn ạ… Và, nếu anh là chủ hiện giờ, xin cho tôi biết sao giờ cơm đã trễ đi hai phút? Tôi đói quá rồi!...

---❊ ❖ ❊---

Đúng là Amélia đã quyết định không để mất thì giờ vô ích khi có mặt Adam Marsh. Mẹ cô, cẩn thận hơn, đã khuyên cô rằng, dù Adam có vẻ là một người đàn ông lịch sự cho lắm, họ vẫn chưa biết gì về ông ta.

- Ba con sẽ tìm hiểu anh ta. – Bà Louisa nhắc lại.

- Ồ, mẹ, gương mặt và sự lịch thiệp của ông ta đã chứng tỏ con người ông. Dù sao, dù ba mẹ có khám phá ra điều gì, thì con cũng định tiếp ông ấy thường xuyên ở đây.

- Tôi không muốn cô nói cái giọng đó.

- Anh ấy có cảm tình với con, - Amélia nói. – Anh ấy sẽ giúp con quên.

- Quên cái gì, hả trời?

- Tất cả những gương mặt đều không dễ đọc được như gương mặt ông Marsh…

- Amélia, con muốn nói cái gì vậy?

Amélia ôm chầm lấy mẹ cô:

- Ồ, mẹ, con muốn có một ông chồng đàng hoàng và tốt. Con không muốn bị… hành hạ.

- Hành hạ, trời ơi! Con đã đọc những sách gì để có những ý nghĩ như vậy? Làm như cha con và mẹ để cho con quen một người đàn ông sẽ hành hạ con. Con là một cô gái được ưu đãi, cưng chiều.

- Dạ, thưa mẹ! – Amélia nói nhỏ, ánh mắt tối lại. – Con biết!.

Sự tiên đoán của Amélia về Marcus thật đúng. Nó thật đã bị lên sởi. Và gần cuối tuần, đến lượt Nolly bị lây. Hai đứa bé đã không thể mặc đồ mới để đi nhà thờ chủ nhật đó. Cả nhà đều đi trừ Phanny phải ở nhà một mình để chăm sóc hai đứa bé.

Hiểu biết hơn, bà Arabella đã lên ngồi với hai đứa bé, khi thì đem con mèo theo, khi đem tất cả đồ thêu và may vá của bà. Bà đã khuyên Phanny nên ra vườn đi dạo cho khuây khỏa và giữ được vẻ tươi tắn. Lúc đầu Phanny không muốn vì bà thường hay làm cho hai đứa bé sợ. Nhưng bà đã tỏ ra nhỏ nhẹ và điềm tĩnh nên hai đứa bé có vẻ thích bà ngồi với chúng. Như vậy được một hai ngày khi hai đứa bé đã đỡ nhiều thì bà lại bắt đầu kể chuyện cho chúng nghe…

Kết quả là, khi Amélia đi lễ về và lên phòng hai đứa bé thì Nolly đang la hét om sòm…

Không ai biết vì lý do gì. Trời lúc đó u ám và mưa. Amélia mới khai trương bộ đồ bằng lông mới của cô, cái mũ và chiếc khăn choàng bằng lông trắng.

Sau khi tra hỏi thì được biết Nolly đã tưởng đó là con chim màu trắng…

- Bà lại kể con chim đó cho nó nghe! – Phanny tức giận quay qua bà Arabella.

- Đâu có, con gái! – Đôi mắt bà thật ngây thơ và vô tội – Bà chỉ nói cho nó biết là con chim màu trắng và không liên quan gì đến bộ xương nhỏ màu đen mà nó thấy hôm trước. Đó là một con chim màu trắng. Và ngày đó, cô chủ nhà chết…

- Bà ngoại ơi, - Amélia nói với vẻ coi thường, - bà ngoại không thể làm cho chúng con sợ nữa vì câu chuyện xa xưa đó. Nó không đúng nữa. Làm như con chim ngu ngốc đó có thể đoán trước ngày mẹ con sẽ chết vậy!

- Ai nói là mẹ con? – Bà Arabella nhỏ nhẹ hỏi.

- Chứ còn ai khác bà chủ nhà hiện giờ? Đừng để ý nữa, Nolly. Em nhìn nè, chị lấy mũ xuống, và em có thể rờ nó. Đó chỉ là lông màu trắng, thật êm.

Nhưng Nolly không chịu  nghe và trốn dưới chăn. Và tuy rằng sau đó nó nhất quyết là không sợ nhưng Phanny biết rằng sự sợ hãi đó đã in sâu trong đầu nó và cần phải một thời gian lâu nó mới quên được.

Amélia ở nhà thờ về vội lên phòng trẻ là cốt để cho Phanny biết rằng cô có nói chuyện với Adam Marsh. Nhưng cô phải chờ Phanny xuống vườn để chụp ngay nàng và nói.

- Chị muốn biết tin tức về ông Marsh không? Ông ta thật sang trọng và ai cũng nói chuyện với ông ta. Ông Giles có nói đã nghe kể về cha ông ta với những đồ cổ tuyệt vời của ông. Ba đã phải công nhận rằng hành động của ông ta không có gì mờ ám.

- Mờ ám? – Phanny hỏi.

- Phải. Mẹ và tôi đã tin tưởng ông ta. Nhưng tôi đoán rằng những người cha có con gái để gả lấy chồng đều cẩn thận, và hay nghi ngờ nữa.

- Sao cô có thể quá tự tin như vậy! – Phanny nói nhỏ thật nhiệt tình.

Amélia mở to đôi mắt:

- Tự tin à? Tại sao không? Ông Marsh không có gì ràng buộc, chúng tôi đã quyết định tiếp ông ta thường xuyên cho mùa hè này… À, ông ấy định đi coi Héronshall. Tôi cũng là một mối tốt. Không phải tôi tự phụ đâu, chị Phanny. Ta phải nhìn thẳng sự thật.

Phanny kéo khăn choàng sát vào người. Gió lạnh hơn. Adam đến đây là vì nàng, chứ không phải vì cô em họ nhỏ bé mập mạp với đôi mắt sáng, mới lớn đó.

Nhưng đúng là khi ông ta gặp nàng ở Luân Đôn, ông chưa biết cô ta. Marsh tưởng chính là nàng, Phanny là con gái cưng trong nhà… Như Amélia đã nói rất đúng, ta nên nhìn thẳng sự thật…

- Chị nên hiểu biết một chút, chị Phanny. Nếu không, tôi sẽ không tâm sự những chuyện tình cảm của tôi cho chị nghe nữa!

- Những chuyện tình cảm! Chắc không? – Phanny bật cười. – Nhưng cô chỉ là một đứa con nít!

Mặt Amélia đỏ lên vì tức giận:

- Đó không phải là ý kiến của ông Marsh. Ông ta đã khen tôi đẹp. Và nếu chị nhìn thấy ánh mắt ông ta… - Cô ta đã quên giận và sung sướng khi nhắc lại kỷ niệm đó. – Ông ta thật đàn ông. Gần ông ấy, tôi cảm thấy mình thật là đàn bà. Chỉ có một… một người đã cho tôi cảm giác đó – ánh mắt cô ta có vẻ suy tư vì một ý nghĩ thầm kín – Chị biết không, cô la lên, cả thời gian ở trong nhà thờ, tôi không ngừng nghĩ đến bà Tàu đáng thương được chôn ở gần đó. Nhiều khi tôi sợ…

- Sợ gì? – Phanny ngạc nhiên hỏi. – Sợ tên tù vượt ngục trở lại à?

Amélia lắc đầu.

- Không. Ông Giles đã nói chắc anh ta đã rời khỏi nước Anh. Hiện giờ có lẽ anh ta đang ở Pháp, Bỉ hoặc Hòa Lan. Tôi nghĩ vì vậy mà tôi sợ…

Goerge đã xuất hiện, quất roi ngựa vào đùi:

- Còn cô, Phanny, tôi hy vọng rằng đầu cô không bị quay cuồng bởi tên Marsh đó chứ?

- Tôi tưởng đầu tôi vẫn nằm im trên vai.

- Mẹ và Amélia làm như mới thấy một người ở thành thị lần đầu tiên. Chắc anh ta phải cười họ. – Ánh mắt anh ta nhìn nàng thật lâu và Phanny đã bắt đầu khó chịu. – Cô không để cho hắn chơi cô chứ?

- Tôi không nghĩ rằng ông ta chơi ai cả.

- Tôi đã thấy cách cô nhìn anh ta hôm qua. Cô không nên tiếp tục Phanny, - giọng anh ta có vẻ quá êm ái. – Tôi không muốn cô nhìn một người đàn ông nào khác.

- Ồ, Goerge, hãy để cho tôi yên! Tôi không thể chịu đựng thái độ chiếm hữu ấy hoài được. Tôi ớn rồi. Lúc trước, anh đã làm khổ tôi và khinh tôi. Hãy trở lại như thế, tôi van anh!

- Không bao giờ, Phanny! Không bao giờ!

- Anh sẽ trở lại như trước khi anh lành bệnh.

- Tôi yêu cô, Phanny. Dù có lành bệnh, không có gì thay đổi.

Phanny gần như muốn khóc, nàng đã quá chán chường và mệt mỏi.

- Vậy thì, anh muốn yêu tôi thì cứ yêu! Nhưng tôi van anh, đừng quấy rầy tôi, không thì tôi bắt buộc phải nói cho ba anh biết…

Một tia sáng lóe lên trong đôi mắt của George.

- Không ăn thua gì đâu, Phanny ạ. Đối với Ba già đáng tội…

Nói xong, anh ta quay người lại và bỏ đi. Anh chàng thiếu úy đẹp trai đã từng chọc ghẹo các cô gái đẹp khi xưa, bây giờ chỉ còn là một chàng trai với tướng đi nặng nề trong bộ quân phục nhàu nát và hơi thở phần nhiều đầy mùi rượu.

Cái khổ của George có vẻ gì bi thảm. Nhưng nàng phải kiên nhẫn chịu đựng anh ta trong bao lâu nữa? Mà không sợ hiểm nguy? Phanny không thể không nghĩ đến cái chết của bà Ching Mei đã ám ảnh nàng không ngừng, và cách điều tra của họ là đổ lỗi cho tên tù vượt ngục… Có ai đã thấy George ngoài vườn đêm hôm ấy? Chú Edgar, có lẽ? Nếu không, tại sao George lại dám nói về cha anh với giọng khinh thường và thương hại đó? “Ba già đáng tội…”

---❊ ❖ ❊---

Ông Adam Marsh, dù sao cũng không có vẻ cười chê gì Amélia, tuy cô ta có vẻ “mê” ông ta thấy rõ. Vì ông ta đã mời cô đi với ông đến Héronshall, căn nhà được đề bán. Họ đi bằng ngựa qua đồng hoang. Amélia cưỡi ngựa giỏi không thua gì George. Trên lưng con ngựa Jimmy của cô, cô đã mất đi vẻ nặng nề. Họ có vẻ xứng đôi lắm khi cả hai đều đi trên lưng ngựa băng qua đồi. Phanny không chịu đựng nổi cảnh đó.

Nàng chợt nghe sau lưng tiếng chân ai kéo dài.

- Thật xứng đôi, - bà Arabella nói giọng khàn khàn. – Con công nhận không?

- Amélia chỉ đến gần vai ông ta.

- Ngay tới tim. Đó là điều người ta rất thích ở thời tươi trẻ của bà. Con gái đời nay bộ mất cả tính cách lãng mạn đó sao?

- Bà cũng biết rằng không, - Phanny nói nhỏ.

Bà Arabella vỗ nhẹ trên tay nàng ra vẻ âu yếm:

- Thời điểm của con sẽ đến, con gái. Đừng buồn!

Phanny vùng ra thật mạnh. Sự tử tế của bà Arabella làm cho nàng bực mình hơn là những lời mỉa mai của bà. Làm sao Phanny không buồn được trong lúc Amélia và Adam đang cưỡi ngựa cạnh nhau trên những đồng hoang, nói chuyện thân mật và nắm tay nhau. Thật vô ích nếu tự hỏi Adam thấy thế nào cô bé ngu ngốc như Amélia. Nhưng ông ta sẽ để ý đến đôi bàn tay trắng xinh đẹp của cô ta và gió sẽ thổi vào mớ tóc vàng để lộ chiếc gáy dễ thương đó. Đàn ông không đòi hỏi ở người đàn bà sự thông minh cao độ.

Họ về thật trễ vào buổi chiều. Amélia đã chạy bay lên cầu thang và la lên:

- Chị Phanny! Ông Marsh có đem bánh về cho hai đứa bé. Chúng có thể gặp ông ấy được không? Ồ, nếu chị thấy được căn nhà thần tiên đó! Ông Pherquason đã đem đi tất cả đồ đạc trong nhà và các phòng đều trống, nhưng ta có thể biết được chúng thiếu thứ gì. Ông Marsh có một chiếc thảm tuyệt đẹp có thể để ở phòng khách. Ta sẽ treo những bức tranh ở hai bên cầu thang. Nó có vẻ sáng sủa so với cầu thang của chúng ta ở đây.

- Cô có dự định trang hoàng bàn ghế luôn chưa?

- Phanny! Chị muốn nói gì vậy? Chúng tôi chỉ mới bàn tính sơ sơ. Và mọi việc đều xảy ra một cách đàng hoàng vì có sự hiện diện của bà gác-dan nhà ông Pherquason. Mẹ sẽ không cho tôi đi tự do vậy đâu… Sao, ông Marsh lên được không?

Phanny định từ chối, nhưng nàng biết hai đứa bé sẽ  thích, nên đã chấp thuận cho ông ta lên năm phút.

Nắng gió đã làm mặt ông ta đỏ lên. Tuy ông cười nhưng có vẻ nghiêm trang kỳ lạ. Ông ta đem bánh mì nướng mua lúc sáng ngoài làng cho hai đứa bé.

- Cho hai người bệnh nhỏ! – Ông ta nói. – Tôi hy vọng rằng chúng sẽ mau lành bệnh. Các cháu biết không, bánh mì có những chấm đỏ trên da, như các cháu vậy.

Hai đứa bé chăm chú nhìn những ổ bánh có rắc đường màu và bật cười thích thú:

- Marcus nó bị lên sởi trước, chú Marsh, nhưng cháu là người có nhiều chấm nhất. – Nolly nói.

- Không, cháu! – Marcus cãi.

- Không đúng, chị Phanny nói chị có nhiều hơn em. Và, dù sao bánh chị cũng nhiều chấm hơn em.

- Không, không đúng. Của em nhiều hơn.

- Vậy thì em đếm coi. Tới đây, chị chỉ cho em đếm…

Trong khi chúng cãi nhau, Adam quay sang Phanny:

- Cô Amélia có nói với tôi rất nhiều về cô.

- Về tôi à? – Phanny ngạc nhiên hỏi. – Amélia lúc nào cũng cho mình là cái rốn của vũ trụ.

- Có lẽ vì tôi đã hỏi cô ấy.

- Hỏi về cái gì?

- Thì… Tại sao cô lại ở trong hoàn cảnh này, ví dụ…

- Phải. Tôi nghĩ rằng ông đã thấy sự việc rất khác với sự tưởng tượng của ông khi ông gặp tôi ở Luân Đôn.

- Cô hãy kể cho tôi nghe về cha mẹ cô.

- Tôi biết rất ít về hai người. Cha tôi đã mất vì bệnh lao. Ông có năng khiếu về hội họa, tôi nghĩ. Tôi không nhớ ông thế nào cả. Mẹ tôi người Ái Nhĩ Lan, dòng dõi quý tộc ở quê, nhưng nghèo. Chú Edgar đã kể cho tôi nghe như vậy. Bà tên  Phancesca như tôi. Nhưng điều tôi biết là căn bệnh của cha tôi đã làm tiêu tan cả tài sản của ông. Vì vậy mà ông phải giao tôi cho chú Edgar trước khi chết. Đúng ra chú Edgar không phải chú ruột tôi, mà là chú họ.

Nàng chợt để ý thấy ông ta nghe nàng chăm chú. Nàng rất ngạc nhiên và hơi khó chịu.

- Tại sao ông hỏi tôi tất cả chuyện này?

- Cứ cho là tánh tôi hay tò mò. – Ông ta vui vẻ nói.

- Tôi thấy rằng tính tò mò của ông, như ông nói, hơi quá đáng. Bây giờ thì ông đã biết tôi là một người bà con nghèo, ông có gì khá hơn cho tôi không?

- Chị Phanny! Chị Phanny! Marcus đã ăn hết bánh của nó!

Giọng nói oai nghiêm của Nolly đã cắt ngang cuộc đối thoại của họ. Adam thở ra nhẹ nhõm. Ông ta đến ngồi lên giường Nolly:

- Khi nào cháu hoàn toàn hết bệnh, cháu muốn đi picnic không? Chúng ta sẽ đem theo một giỏ đồ ăn. Cháu có thấy những con ngựa con chạy trên đồng hoang chưa? Chúng sẽ đến ăn những bánh mì vụn trong tay cháu.

Nolly bật cười thích  thú, Marcus la lên:

- Cháu nữa! Cháu có được đi không?

- Lẽ dĩ nhiên! Cả chị Phanny nữa. Một ngày trời tốt…

- “Ông ta có tài làm cho mọi người yêu mến, - Phanny nghĩ. – Không những hai đứa bé, mà cả người lớn, như Amélia và cả thím Louisa…” Những cuộc nói chuyện vừa rồi càng làm nàng thấy rằng mình đã nghi ngờ đúng. Nàng đã biết mục đích của ông ta.

Ông ta nhìn nàng, xem nàng có chia sẻ sự thích thú của hai đứa bé về chuyến đi picnic sắp tới không.

- Nếu ông thất vọng vì tôi không phải là con gái thừa hưởng gia tài… Tôi rất tiếc! – Nàng nói, giọng khô khan.

Nàng định nói tiếp, không muốn thấy ông ta tức giận, nhưng:

- Tôi đã quá vụng về, khiến cô nghĩ như vậy, - ông ta nói lớn, - Tôi xin chắc chắn với cô rằng…

Nhưng Amélia  chợt xuất hiện ngay lúc đó:

- Ông Marsh, mẹ tôi nhất định mời ông ở lại dùng cơm. Chúng tôi không thay đồ. Ông đừng từ chối.

- Mẹ cô rất tử tế - Ông ta cúi mình.

- Vậy thì, ông hãy xuống với tôi. – Rồi cô ta nắm cánh tay ông ta như chủ nhân, những bài học về sự lịch sự và khiêm tốn mà cô Pharguson đã dạy cho cô ta như đã bay mất ra khỏi cái đầu óc điên khùng của cô ta. – Ông thật tự tế, quá quan tâm đến hai đứa em họ của tôi. – Phanny nghe giọng nói của cô ta khi họ đi xuống, - nhưng ông không nên để chúng chiếm nhiều thời giờ của ông quá vậy.

Vì sự quyết định bất ngờ của Amélia, không ai thay đồ dùng cơm vì ông Marsh vẫn mặc quần áo đi ngựa. Phanny lợi dụng cơ hội trang điểm thật kỹ. Nàng mặc chiếc áo soa màu xám, cổ rộng đến vai, và đeo sợi dây chuyền có viên ngọc xanh mà chú Edgar đã cho. Nàng không muốn Adam Marsh thương hại nàng. Nàng chải tóc thật lâu và bới thấp dưới gáy để lộ hai tai, và chiếc trán tròn trắng…,

Phanny xuống trễ nên mọi người đã vào phòng ăn. Tất cả con mắt đều quay về phía nàng. Thím Louisa định la nàng nhưng chú Edgar đã nhìn thấy sợi dây chuyền và cười thích thú:

- Đây là món nữ trang thật xứng đáng được đeo trên chiếc cổ xinh đẹp như vậy. – Ông nói nhỏ nhưng cố ý cho mọi người đều nghe.

Con muốn đeo nó, con vui mừng vì hai đứa bé đã đỡ. Và vì mùa hè, và trời thật đẹp… - Phanny thì thầm.

Nàng đưa mắt nhìn ra cửa sổ, như ám chỉ là muốn nói đến cảnh vật ngoài kia. Rồi lại nhìn quanh phòng.

- Con có thể hát chốc nữa không, chú Edgar? Tối nay, con muốn hát, con không hiểu vì sao…

- Lẽ dĩ nhiên, con gái!

- Phanny hát rất hay, ông Marsh! – Thím Louisa nói tiếp.

- Chúng ta có thể nghe chim họa mi hót nếu chúng ta ra vườn, - Amélia ác độc đề nghị. – Ông thích nghe chim họa mi hót không, ông Marsh?

Adam bị ép giữa hai ngọn lửa.

- Nếu chúng ta mở các cửa sổ ra, ta sẽ nghe được cả hai chim họa mi cùng một lúc. – Adam khéo léo trả lời.

- Hoan hô, ông Marsh! – Bà Arabella khen. – Đó là một câu trả lời thật khéo léo.

- Tên hèn! – Phanny nói nhỏ.

Đôi mắt Adam bắt gặp đôi mắt Phanny trên đầu tóc vàng và quăn của Amélia. Chúng có một tia sáng tha thiết khiến nàng im lặng đến hết buổi cơm.

Nhưng sau đó không lâu, trong khi nàng hát và gió từ cửa sổ thổi vào làm chảy các ngọn nến, nàng chợt để ý rằng ông ta đã biến mất với Amélia…

- Con cứ tiếp tục hát, - chú Edgar khuyến khích, ngồi gần đó… - Nhưng con nên hát cái gì vui hơn một chút.

Đôi tay Phanny lướt trên phím đàn rồi ngừng luôn. Nàng thấy không còn ai trong phòng, trừ bà Arabella, chìm trong giấc ngủ sau buổi cơm, và chú Edgar, George cũng đã đi, anh ta không thích nghe nhạc, thật dễ hiểu. Còn mấy người kia…

- Phần nhiều các bài hát đều buồn. – Nàng trả lời.

- Nhưng tất cả không nói về chết chóc, cũng đỡ, Tuy rằng, chúng ta phải thực tế và nhìn nhận số mệnh của mình… Và điều này làm chú nghĩ rằng con sắp hai mươi mốt tuổi, và đã đến lúc con phải nghĩ đến chuyện làm tờ di chúc.

- Một di chúc! Nhưng con đâu có gì để lại cho ai?

- Như vậy đàng hoàng hơn. Dù sao, con sẽ ra sao, Nolly và Marcus sẽ ra sao, nếu cha các con không để lại những ý muốn của họ về các con? Con không có con, đúng. Và không có tài sản. Nhưng con cũng có vài món nữ trang có giá trị. Thím con và chú định sẽ thêm vào tài sản nhỏ bé đó. Một ngày nào đó, chúng ta sẽ cùng thảo bản di chúc… Con tha lỗi cho chú nếu chuyện này có vẻ rùng rợn. Có người khi họ ký tên vô tờ di chúc, tưởng như nghe đinh đóng vào hòm của họ! Nhưng George cũng đã làm di chúc của nó trước khi đánh giặc. Và Amélia cũng sẽ làm điều đó sau này. Riêng chú, chú đã làm cách đây ba mươi năm, và con thấy đó! Chú vẫn mạnh khỏe! …

Phanny thấy hơi bất ngờ, ngạc nhiên hơn là tức giận.

- Tại sao chú lại nghĩ đến chuyện đó ngay tối hôm nay?

- Vì bài hát của con có nói đến chết chóc, con gái. Và cũng vì thấy con đeo viên ngọc đó. Chắc con muốn chọn lấy người thừa hưởng nữ trang đó?

Thật mỉa mai, dễ sợ, buồn cười và cũng đáng hãnh diện, vì nó có nghĩa là nàng không hoàn toàn không có gì… Nàng đã xuống đây với ý định sẽ vui chơi, là nữ hoàng của buổi tối, mà bây giờ lại ngồi một mìn với chú Edgar và nói chuyện nghiêm trọng về cái chết.

Amélia và Adam vào ngay lúc nàng đang cười thỏa chí.

- Chuyện gì đã xảy ra đây? – Amélia hỏi. Cô ta có vẻ hờn mát cả buổi, biết rằng Phanny có tài thu hút mọi người. – Tôi chỉ mới đi một chút để chỉ cho ông Adam coi bông hồng đỏ mà ông Williams rất hãnh diện, thì ba và chị đã cười đùa với nhau rồi…

- Phải, - Phanny nói, - chúng tôi nói về cái chết. Một đề tài thật thích thú, phải không? Tuy rằng tôi không nghĩ rằng bà Ching Mei tán thành tôi…

Nàng ngừng lại ngay, không nhớ mình muốn nói gì. Gió từ các cửa sổ lùa vào làm nàng rùng mình. Một cây nến trên bàn đã tắt. Trong phòng tự nhiên tối lại, tất cả mọi gương mặt đều nhìn nàng chăm chú…

Geogre và thím Louisa cũng đã vào phòng và, trước khi họ muốn hỏi việc gì đã xảy ra, nhưng những lời nói đã ngừng lại ở đầu môi họ. Tất cả đều có vẻ như chết trân, không biết vì đâu? Họ cũng như nàng, bỗng có cảm giác như Darkwwater trở nên một ngôi nhà có ma?

Hay tên của bà Ching Mei đã tạo nên sự im lặng đó?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Dorothy Eden

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.