Chỉ sau đó, thật lâu, Phanny mới bắt đầu thấy kì lạ vì Adam luôn luôn có mặt trong những lúc mà người ta không chờ ông ta. Trên sân ga ngày đầu tiên, trong nhà thờ trong làng, gần hồ nước lúc hoàng hôn, buổi chiều mà nàng đã quá sợ. Những lần gặp gỡ đó không là sự tình cờ…
Lúc đầu nàng tưởng ông ta chỉ trông chừng hai đứa bé vì đã giúp chúng lúc chúng mới đến nước Anh, ông ta nghĩ, có lẽ ông ta có trách nhiệm đối với chúng. Nhưng rồi, hình như ông ta lại tìm che cách che chở nàng. Nếu ông ta muốn tránh cho nàng một sự nguy hiểm gì đó? Hay là ông ta cũng chưa biết? Và cũng bị ám ảnh bởi một chuyện gì sẽ xảy ra?
Bà Arabella luôn luôn kể những chuyện của bà, và có vẻ rất vui khi hai đứa bé lên chơi với bà. Bà cho chúng lục lọi tất cả đồ đạc kho tàng quý giá của bà, và chơi với con Ludwig nữa. Nhưng bà luôn luôn nói sau những buổi đó:
- Bà rất vui, Phanny, rằng con đã đuổi tên cáo già đỏ đó về xứ anh ta. Chúng ta sẽ giữ chị ấy lại đây, phải không các cháu?
Sau đó, bà và hai đứa bé to nhỏ với nhau có vẻ bí mật mà Phanny không được biết. Có lẽ đó là chuyện về quà sinh nhật cho nàng, khiến Nolly vui vẻ lạ thường.
Amélia chỉ nói đến đám cưới vào mùa xuân, tuy rằng chưa có ai đi hỏi cô ta. Người ta đọc trong đầu óc cô ta rất dễ…
Chú Edgar cũng ra vẻ vui vẻ và dễ dãi như trước ngày Hamish Barlow đến, chú hay cười với những câu vui đùa của ông và giao thiệp rất nhiều. Darkwater lúc nào cũng có khách hoặc xe ngựa đã sẵn sàng để đưa họ đi dự một buổi cơm khách hoặc buổi họp nào. Mỗi buổi sáng, chú Edgar thường than thở rằng ông mệt lả người, rằng ông đã quá già để tham gia những buổi tiệc đó, nhưng ông buộc phải làm vì quyền lợi của hai cô gái đó.
Có một sự biệt đãi rõ ràng. Như lúc trước Phanny có thể từ chối những thiệp mời thì bây giờ, chú Edgar lại muốn nàng đi với họ khắp nơi.
- Chị cũng biết tại sao ba làm như vậy, - Amélia giải thích. – Ba muốn tạo cho chị một cái may khác để kiếm chồng. Ba đã tha thứ cho chị, chị thấy không? Ba yêu quý thật tốt!
Nhưng Phanny nghĩ đó không phải là lý do chính đáng. Nàng cho rằng, chú Edgar muốn cho thiên hạ biết ông thật rộng rãi và xứng đáng; và ông thành thật thương những đứa bé mồ côi đã được giao cho ông nuôi. Ông sẽ quá buồn nếu cô Phanny yêu quý của ông đi sống ở nước Trung Quốc xa xôi đó…
Đó là giả thiết duy nhất mà nàng kết luận về hành động hiện giờ của chú Edgar so với giọng nói của ông trước khi ông đã cho nàng biết rằng nếu nàng không lấy Hamish Barlow, ông sẽ không bao giờ tha thứ cho nàng…
---❊ ❖ ❊---
Một lá thư với con tem từ Luân Đôn đến tay nàng vào một buổi sáng cuối tháng mười, khi nàng vừa đi dạo với hai đứa bé về. Bình thường, người ta đem tất cả thư từ cho chú Edgar để ông phát lại cho ai có thư. Nhưng, hôm đó, vì Amélia có mặt khi ông phát thư đến, cô ta thấy tên của Phanny trên bì thư.
- Phanny! – Cô ta la lên. - Chị có bồ sao không cho tôi biết! Chị có nghĩ đó là thư của ông Barlow không? Chị mở ra đọc cho tôi biết với!
Cô ta để ý cũng đúng. Vì Phanny không bao giờ có thư. Con dấu ở Luân Đôn làm nàng thắc mắc nhiều.
Tay Phanny run run khi nàng xé thư ra xem. Nét chữ nhỏ và mỏng manh không giống chữ một người đàn ông. Nàng không biết ai viết, nhưng lại có cảm giác sợ sệt như trước…
Sau khi mở tờ giấy dày cộm ra, nàng đọc:
Cô Davenport thân mến,
Tên tôi chắc cô không biết vì tôi không còn làm việc từ bao nhiêu năm rồi và hiện giờ tôi là một ông già. Nhưng, với địa vị một người bạn và chưởng lý của cha cô khi xưa, tôi rất hân hạnh được chúc mừng cô ngày cô trưởng thành. Thật ra, tôi chưa hân hạnh được biết cô từ ngày cô chỉ là một đứa bé còn bồng trên tay, cô có thể làm vui lòng một ông già để đến thăm tôi ở Haniver Square, trong một dịp đi Luân Đôn chơi không? Tôi chắc chắn rằng, với sự thương yêu chăm sóc của chú cô, cô đã lớn khôn và tôi sẽ vui mừng được nhận thấy điều đó tận mắt. Cô sẽ rất tốt nghĩ đến chuyện đó.
Thân mến,
Timothy Craike
Như có một bàn tay ở quá khứ đã đưa về phía nàng… Một người đã biết cha nàng, mẹ nàng, có lẽ… Phanny phải đọc lại bức thư lần thứ nhì để hiểu hết ý nghĩa của nó và, không giữ được phép tắc, nàng xông vào phòng đọc sách:
-Chú Edgar! Ồ, con thật mừng đã được gặp chú ở đây! Xin chú tha lỗi cho con. Đáng lẽ con phải gõ cửa, nhưng vì quá nóng lòng… Chú xem này! Con vừa nhận được một lá thư. Chú hãy đọc đi!
Nàng để bức thư xuống trước mặt chú Edgar và, trong khi nàng chờ ông đọc, nàng mới tự hỏi sao không bao giờ chú nói đến tên ông Craike với nàng.
Nhưng câu hỏi đã được trả lời ngay:
- Ôi chao! – Chú Edgar kêu lên. – Chú tưởng ông già này đã chết từ lâu rồi.
- Như vậy, chú có biết ông ta, thưa chú?
- Chắc chắn rồi. Chính ông ta đã lo việc thừa kế của cha con. Nhưng đã lâu rồi chú không gặp ông ta và vì ông ta quá lớn tuổi, chú tưởng ông không còn sống. Để coi… bây giờ ông ta cũng 90 tuổi rồi.
- Vậy thì ông ấy thật tốt đã nghĩ đến con. Ồ, con muốn biết ông ấy lắm!
- Đối với một cô gái đã khinh miệt những người đàn ông ở lứa tuổi mình, chú thấy sự quan tâm đối với một ông già gần trăm tuổi của cháu thật là lạ.
- Chú ơi, chú nên nghiêm trang một chút, con van chú! Không phải con quan niệm đến con người ông Craike mà con nghĩ ông ta biết về cha con và mẹ con. Con muốn hỏi ông ấy về hai người.
Chú Edgar để hai tay lên bụng, dựa người ra thành ghế, ánh mắt ông khó đọc được.
- Như vậy, con muốn đi Luân Đôn một lần nữa?
- Dạ, con xin chú! Con biết điều con xin là quá đáng, nhưng từ lâu con không còn nhớ gì về cha mẹ con, và bây giờ đã có cơ hội để biết…
- Nếu trong cơ hội đó những điều con biết sẽ làm cho con buồn?
- Chú muốn nói gì? Không thể có những chuyện đó về cha mẹ con… Có điều gì mà con không nên biết?
Chú Edgar cười nhẹ:
- Con nên bình tĩnh! Hoặc chú có thể lầm to, hoặc ông Craike sẽ nói con giống mẹ con như đúc, một người mẹ độc tài, cứng đầu, hiếu động, thật đặc biệt, - chú vỗ nhẹ lên tay nàng. – Con yên tâm. Con sẽ đến gặp ông già đó ở Luân Đôn. Chú sẽ cùng đi với con.
- Chú muốn nói… chú sẽ đi với con?
- Lẽ dĩ nhiên. Chú không thể để con đi một mình như vậy.
Ông chịu để Phanny hôn ông, cám ơn ông với vẻ thích thú.
- Có lẽ con sẽ tìm cách nói tốt cho chú con khi ta đến Luân Đôn?
- Chắc chắn rồi, thưa chú. Chừng nào chúng ta đi, thưa chú? Ngày mai?
- Một ngày vào tuần sau… có lẽ.
- Nhưng, thưa chú…
Chú Edgar chợt có một cử chỉ bực mình, như lòng hảo tâm của ông chỉ là cái bề ngoài. Phanny có cảm tưởng khó chịu như ông đang tiếc rẻ lời hứa của ông.
- Bộ chú phải bỏ tất cả những công việc của chú, dù có quan trọng hay không, cho một ông già đã chờ hai mươi mốt năm để gặp con à? Con phải hiểu biết chứ?
- Dạ, lẽ dĩ nhiên, chú phải chọn ngày. Con quên nghĩ đến điều đó.
- Con đừng nên nghĩ, - chú lấy gói thuốc trong túi ra, - những người đàn bà đẹp không nên nghĩ nhiều, - khi mở gói thuốc ra, ông làm đổ thuốc ra bàn. Thật kỳ lạ, vì chú Edgar không bao giờ vụng về như vậy. Nhưng ông lại cười nhẹ. – Và một người đàn ông không nên bối rối vì một người đàn bà đẹp!
- Con làm chú bối rối à, chú Edgar? – Phanny ngạc nhiên, hỏi.
- Phải. Mùa đi săn sẽ mở trong mười ngày nữa, chú sẽ không có mặt lúc đầu. Quỷ bắt ông già Craike đó, đáng lẽ ông ta phải ở trong hòm từ mười năm nay rồi!
---❊ ❖ ❊---
Amélia đã khám phá ra con lạc đà Bactres. Cô ta cầm trong tay khi Phanny bước vào phòng. Cô ta giật mình trong khi Phanny la lên:
- Amélia! Tại sao cô dám lục đồ đạc của tôi?
- Tôi chỉ vào tìm một sợi chỉ trong hộp đồ may của chị… Tại sao Adam lại cho chị cái tượng nhỏ đó? Chị đã xin ông ấy à?
- Cô nên hỏi ông ta! – Phanny tức giận, giật con lạc đà trên tay Amélia. – Không, tôi không xin. Ông ta chỉ thấy rằng tôi thích nó.
- Như vậy rồi, như chị là bà hoàng, ông ta cho chị! - Mặt Amélia đỏ lên, giọng nói thật chua. - Tại sao lúc này ai cũng chiều chị, đến chuyện đi Luân Đôn thứ nhì để gặp một ông già lẩm cẩm. Tôi không hiểu ba làm sao ấy, bây giờ chỉ có Phanny: Phanny phải làm cái này, phải cho Phanny cái kia, làm như… Tôi không biết… Tại sao chị không lấy ông Barlow và đi cho rảnh mắt!
- Amélia!
- Chị đừng nghĩ rằng ông Adam để ý đến chị, chỉ vì ông ta cho chị con lạc đà xấu xí đó. Nếu chị muốn biết sự thật, ông ta thương hại chị, thế thôi. Chính ông ta đã nói với tôi.
- Tại sao ông ta thương hại tôi? – Phanny hỏi nhỏ.
- Tại sao ông ta lại không thương hại chị? Người ta thường thương hại những bà con nghèo.
- Cô nói như vậy chỉ vì cô tức.
- Không, đó là sự thật. Mẹ nói, đáng lẽ là tôi mới có quyền đi Luân Đôn một lần nữa. Thật đúng lúc, vì tôi có thể đi coi hát và coi kịch. Nhưng tôi không giành với chị. Cuộc sống sẽ không cho chị được bao nhiêu.
- Cô nghĩ như vậy à? – Phanny mơ màng hỏi.
Con lạc đà mà nàng đang cầm ở trong tay đối với nàng là cả một thế giới.
- Đừng có làm cái bộ đó! – Amélia bực mình dậm chân. - Chị có vẻ mệt mỏi lắm rồi. Adam không cưới chị đâu. Ông ta sẽ cưới tôi.
- Ông ta… đã nói với cô à?
- Tôi không mù! – Amélia la lên rồi bật khóc và chạy ra khỏi phòng.
George còn làm dữ hơn. Anh ta cứ nghĩ rằng Phanny đi Luân Đôn để gặp Hamish Barlow. Và thật vô ích khi nói cho anh ta biết rằng Hamish Barlow đã về Trung Quốc từ lâu rồi.
- Nếu như vậy, anh ta hỏi vặn lại, cô đi gặp ai? Chỉ có gặp một người đàn ông cô mới phấn khởi như vậy.
- Phải, một người đàn ông, nhưng lại là một người đàn ông thật già. Ông ta cũng phải hơn chín chục tuổi rồi. Anh bằng lòng chưa?
- Rồi, nếu tôi có thể tin cô… Cô có trở về không?
- Chắc chắn rồi! – Phanny bực mình trả lời. – Tuy rằng cách cư xử của anh làm cho tôi muốn đi luôn.
- Nếu cô đi luôn, tôi sẽ theo cô. Tôi sẽ theo cô… và tôi sẽ giết hai người!
Thím Louise cũng nghĩ rằng một chuyến đi Luân Đôn thứ nhì là quá tốn kém.
- Tại sao Phanny nó không viết thư cho ông Craike? – Bà hỏi ông chồng.
- Vì nó muốn gặp ông ta để nói chuyện… Thật dễ hiểu.
- Như vậy sao không kêu ông ta đến đây?
- Vì ông ta già quá không đi được. Tôi nghĩ ông ta không sống được bao lâu nữa. Ta không thể từ chối sự đòi hỏi của một người sắp chết, bà ạ.
Thím Louisa bực bội lắc đầu.
- Ồ, ông với những ý nghĩ về bổn phận của ông! Sao ông không nghĩ đến những sự phiền phức mà người khác phải chịu? Phanny nó quá nuông chiều hai đứa bé nên những người làm khác không nói được chúng. Nó đi thì bao nhiêu sự phiền phức sẽ trút lên đầu tôi. Thật ra, anh Edgar, hình như cả cuộc đời làm vợ của tôi đều phải đường đầu với những bổn phận do anh bày ra. Có người đàn bà nào chịu nuôi ba đứa bé, làm như nhà mình là viện mồ côi!
Chú Edgar cúi xuống hôn lên chiếc cổ tròn trịa của bà vợ:
- Bà là một bà thánh. Những thánh thần có khi cũng được khen thưởng.
Ông ta cười khì như mọi lần, và khuôn mặt bà vợ tự nhiên sáng lên một cách vui vẻ…
- Bà đừng nói gì nữa… Nhưng bà không phải có một ông chồng xấu nhất đời đâu… - Tay ông vuốt ve gáy bà Louisa – Không, không, chắc chắn như vậy.
---❊ ❖ ❊---
Một lần nữa, Phanny lại sắp quần áo, vật dụng cần thiết cho chuyến đi sắp đến vào chiếc sắc hành trang của nàng. Nhưng lần này, nàng không cần đem theo những đồ dùng quý nhất vì nàng chắc chắn sẽ trở về. Nàng muốn cho Adam biết về chuyến đi này. Ông ta sẽ chia vui với nàng, nhưng mấy hôm nay ông ta không đến và nàng không có lý do chính đáng để viết thư cho ông ta vì nàng chỉ đi có ba ngày, hai ngày đi đường và một ngày để gặp ông Craike… Tuy nhiên, nàng sẽ vui sướng viết cho ông ta vài chữ. Chỉ cần viết lên giấy cũng đủ làm cho nàng thích thú. Như vậy, ông ta sẽ cưới Amélia à? Để xem!
- Chị Phanny, tại sao chị cười như vậy? Có phải vì chị sắp bỏ chúng em không?
Đôi mắt Nolly tối lại vì oán hận.
Phanny bật cười và lay mạnh đôi vai con bé:
- Nolly, em cũng biết rằng chọ sẽ trở về để mừng sinh nhật của chị. Em cũng biết, phải không?
Có lẽ điều đó đã làm Nolly yên tâm vì đã làm gương mặt nhỏ nhắn của nó sáng lên khiến nó thật dễ thương…
- Chị phải về, chị Phanny! Vì em có sửa soạn cho chị một món quà. Chị thật ngốc nếu chị không về để nhận các quà của chị.
Thế nhưng, Phanny cũng không yên tâm vì phải bỏ hai đứa bé ở lại. Nhưng nàng rất mong muốn được gặp ông Craike và bà Hannah đã khuyên nàng không nên bận tâm đến hai đứa bé đó quá như vậy.
- Cô chỉ tội làm khổ mình, cô Phanny, tôi nói cho cô biết, - bà Hannah nhìn quanh xem có ai không rồi mới nói tiếp. – Cô cứ làm đầy tớ cho cô Amélia cả đời. Và bây giờ, cô phải làm vú em thay vì sống cuộc đời của mình. Vì những chuyện vô lý để không lấy chồng! Ông ở nước Tàu đó mê cô như điếu đổ! Như vậy, tại sao không có một người đàn ông khác? Cô phải nghĩ đến chuyện có con riêng của cô chứ!
- Bà thật tử tế, bà Hannah. Tôi không biết sao tôi có thể lo lắng khi đã có bà lo cho hai đứa bé…
Phanny chỉ yên tâm khi không có chuyện gì xảy ra cho hai đứa bé trong ba ngày đó. Dora sẽ ngủ với chúng ở phòng trẻ, bà Hannah cũng ở gần đó.
Nhưng đến xế chiều hôm trước khi nàng đi, mọi việc đều phải định lại.
Nolly và Marcus đã vào phòng bà Arabella để sửa soạn quà sinh nhật cho nàng như thường lệ. Vài phút sau, trong nhà có tiếng thét inh ỏi…
Khi Phanny chạy vào phòng, nàng khó mà tìm ra lý do chính đáng. Bà Arabella vừa chống gậy vừa ra khỏi phòng, đèn không được thắp và trong phòng đồ đạc ngổn ngang trong bóng tối. Nolly đứng giữa phòng, la hét om sòm. Nó như bị thôi miên và Marcus cũng bị ảnh hưởng, nó bắt đầu khóc vừa lắp bắp nói rằng Nolly đã đụng phải con chim.
- Chim nào? – Phanny hỏi.
- Chim trong kia kìa! – Marcus vừa nói vừa chỉ vào chiếc chuồng chim trống.
- Đâu có chim trong đó! – Bà Arabella nói. - Chuồng trống từ mấy tháng nay. Bà đã nói với các con là con két của bà đã chết… Phanny! Trời ơi! Nhìn nè. Có một con chim trong chuồng.
Người ta thấy dáng một con chim xoè cánh, bị gắn vào những thanh sắt của chuồng. Không để ý nên Nolly đụng nó và con chim đã mổ nó…
Sự sợ hãi của Nolly đã truyền sang Marcus và bây giờ, không có lý do chính đáng nhưng Phanny cũng bắt đầu sợ. Không có gì khác ngoài con chim màu trắng nằm im trong chuồng, giữa phòng tối, thế mà đã gây ra một không khí đầy thảm kịch.
- Mấy cô giúp việc lười biếng đó đâu hết rồi? – Bà Arabella la lên giận dữ. - Tại sao chưa thắp đèn lên?
Bà tò mò kiếm dây giật chuông thì, trên chiếc ghế bành kê ở góc phòng, chợt vang lên tiếng cười của George.
- Hà! Hà! Hà! Mấy người bị gạt rồi! Đó chỉ là con chim chết!
Phanny đến trước mặt George:
- George! Tại sao anh trốn ở đây? Tại sao anh lại chơi cái trò quái gở vậy?
- Không phải tôi đâu. Tôi không để con chim ở đó. Nhưng thật tức cười khi thấy Nolly nó nhảy lên, làm như con chim đã mổ nó.
Lizzie chạy lên khi nghe bà Arabella gọi. Bà quay lại nhìn cô ta giận dữ:
- Tại sao chị không thắp đèn lên từ nửa tiếng đồng hồ rồi? Chị phải biết rằng cô Nolly sẽ lên đây thêu. Chị tính để nó thêu trong bóng tối à?
- Nhưng con đã thắp rồi, thưa bà, con chắc chắn như vậy! – Lizzie cãi lại và cho là đèn bị tắt. – Bà nhìn xem đèn vẫn còn nóng…
Mặt Nolly úp vào ngực Phanny. Nàng hy vọng rằng tiếng đập mạnh của tim nàng không làm cho con bé sợ thêm. Nhưng nàng không thể không cảm thấy sợ theo một cách vô lý. Ai đã chơi cái trò quái dị đó với hai đứa bé, để con chim chết trong chuồng, thổi tắt đèn…? Tại sao?
- Như vậy là chị không châm dầu vào đèn à? – Bà Arabella hỏi. – Sao không làm việc đó một cách đàng hoàng hơn? Tôi đang ngủ, và rồi bỗng nhiên thức giấc vì những tiếng la thất thanh, và như vậy cũng chỉ vì chị làm biếng không coi chừng đèn có cháy đàng hoàng không, con bé này nó sẽ không sợ nhiều như vậy nếu nó thấy rõ con chim… Ta đến xem…
Lizzie vừa lầm bầm dầu đã được thắp và châm dầu đàng hoàng, vừa thắp đèn lên lại… Dưới ánh sáng êm dịu, người ta thấy rõ con chim nằm êm ru. Nó không phải là chim thật, mà là một con chim giả. Phanny nhớ đã thấy nó ở đâu… À, nó ở trên một trong những cái nón của thim Louisa, bà hay đội nó đi nhà thờ.
Chỉ có người biết rằng Nolly hay sợ chim mới làm chuyện đó. Nhưng ai, ngoài George với cái tính hay đùa giỡn của anh ta, đã tìm cách làm cho con bé sợ?
Sự ồn ào đã làm thím Louisa và Amélia chạy đến.
Thím Louisa tức giận:
- Ai đã phá nón của tôi? Có phải mẹ…
Cái nhìn của bà Arabella thật lạnh lùng:
- Mẹ chưa đến nỗi quá già yếu như con tưởng Louisa! Mẹ không phải là người đã thổi tắt đèn và làm cho con nít sợ.
George lại cười nham nhở, như một anh học sinh vừa làm một trò thú vị:
- Con không biết ai đã làm cái trò này, nhưng phải công nhận là thật đáng cười… Nè, Phanny, cô hãy dỗ con bé này, nó không thể quá sợ như vậy!
Phanny hiểu rằng Nolly không thể tỉnh lại sau sự việc này. Bao nhiêu chuyện đã làm nó bị chấn động, thân thể nhỏ bé của nó nằm im trong tay Phanny và có vẻ bệnh thật sự.
- Con cho nó đi nằm. Con rất tiếc, thưa thím. Con nghĩ rằng lần này ta phải đi gọi bác sĩ.
Nhưng việc đó không dễ vì thím Louisa cho rằng sự yếu đuối đó chỉ là sự đòi hỏi được nuông chiều. Chú Edgar xuất hiện ngay lúc ấy để xem chuyện gì đã xảy ra, và có vẻ thật lo lắng:
- Phải gọi bác sĩ! – Ông la lên. – Tôi đi mời ngay đây.
Phanny bế thân thể nhỏ bé im lìm của Nolly lên phòng trẻ, trong khi Marcus níu áo nàng và khóc thút thít. Nàng còn nghe Edgar kêu lên khi nàng ra khỏi phòng:
- Trời ơi, mẹ, mẹ làm gì nữa vậy? Nếu mẹ muốn có một con két khác, con sẽ tặng mẹ, sao mẹ lại chơi với những con chim chết?
- Nếu tôi muốn chơi cái gì, Edgar. – Bà nói không có vẻ gì là già yếu cả - thì là một trò chơi thông minh hơn, có lợi cho tôi hơn…
Khi trời tối, Nolly bị sốt nặng. Bác sĩ đến và chích cho nó một mũi thuốc an thần làm nó ngủ mê man. Sau khi nghe kể lại sự việc đã xảy ra, bác sĩ đã tuyên bố rằng, một cơn sợ hãi như thế có thể làm cho con bé bị khủng hoảng thần kinh đến mất trí. Phải cho nó được yên tĩnh, và săn sóc thật chu đáo. Nhất là không bị khủng hoảng thần kinh nữa. Nó đã chịu quá nhiều so với cái tuổi của nó.
Để cho bà Hannah thay nàng ngồi bên Nolly con ngủ, Phanny xuống phòng ăn. Nàng không đói, vì quá lo lắng, nhưng có những chuyện phải nói là nàng thấy bực mình hơn là sợ…
Bữa ăn đã xong và mọi người đi qua khỏi phòng khách.
George nhào tới khi thấy nàng bước vào, còn Amélia thì hỏi:
- Con bé Nolly thế nào rồi?
- Nó ngủ! – Phanny đáp cụt ngủn. – Chú Edgar, con không thể đi Luân Đôn với chú ngày mai nữa!
Chú Edgar đẩy ly rượu qua một bên và trả lời giọng buồn bã:
- Con yêu quý, sự hy sinh đó có đáng không? Con có vẻ muốn đi lắm mà.
- Con biết thưa chú… Nhưng ở đây cũng có một người không muốn cho con đi!
Tất cả mọi người trong phòng đều nhìn nàng ngạc nhiên:
- Con muốn nói gì vậy, Phanny? – Thím Louisa hỏi. – Thím cũng công nhận đã cho rằng chuyến đi thăm một ông già lẩm cẩm đó là quá tốn hao, nhưng cái trò đùa lố bịch và trẻ con đó là chỉ để đùa nghịch hai đứa bé, chứ không động gì đến con. Thím chưa bao giò nghe có chuyện kỳ cục như vậy!
- Con nghĩ là con đã bị nhắm, trái lại, - Phanny nói thật rõ ràng. – Có ai ở đây đã ganh tỵ với con vì thấy con được đi Luân Đôn. Hay vì một lý do quan trọng nào khác. Dù sao đi nữa, ai cũng biết rằng Nolly rất sợ những con chim. Người nào đã để con chim trong phòng bà Arabella và cũng biết chắc rằng Nolly sẽ quá sợ đến có thể lâm bệnh… Và, như vậy, con không thể để nó một mình. Tất cả, thật ra đều rất đơn giản.
Nàng đưa tay lên trán mỏi mệt, và nghe thím Louisa nói với ông chồng, giọng rầy rà, khó chịu:
- Edgar, Phanny nó quan trọng hoá một chuyện không ra gì. Dù sao, chính tôi mới đáng tức, người ta đã làm hỏng cả cái nón của tôi.
- Không phải là chuyện không ra gì đâu, thưa thím! Nolly bệnh rất nặng. – Phanny nói.
Chú Edgar đứng dậy, bực bội:
- Kìa, Phanny, nếu con thấy có một điều gì che đậy trong một tổ chim vô tội, thì chú thấy rằng con muốn ám chỉ thím con, Amélia các người làm cũng như bà Hannah không có khả năng săn sóc cho con bé quá được nuông chiều đó. Đừng có nói nhảm nữa, và lo sửa soạn đi Luân Đôn với chú sáng mai, như chúng ta đã định.
- Chú cũng biết rằng con sẽ không đi. Chú cũng đã nghe bác sĩ nói rằng Nolly bệnh rất nặng đến có thể mất trí. Không… Nếu ai đó đã bày ra cái trò chơi quái gở ấy để cản con đi, họ đã thành công. Con sẽ viết thư cho ông Craike ngày mai để ông biết rõ tình hình.
Không ai muốn cho nàng đi Luân Đôn cả, nàng thừa biết. Mỗi người có lý do riêng của họ. Đến chú Edgar cũng sợ phải mất buổi đi săn đầu tiên… Nhưng khi nàng nói rõ sự thật, họ làm bộ ngạc nhiên, như không ngờ rằng nàng đã tự cho mình là quá quan trọng.
George có vẻ đáng nghi hơn cả. Nhưng việc làm này có vẻ quá rắc rối lại quá đơn giản đối với anh ta. Có thể bà ngoại anh đã cho anh ý kiến.
Thím Louisa giận Phanny đã bắt bà phải tốn hao cho chuyến đi. Amélia thì ganh tỵ với nàng đã làm cho mọi người đàn ông chú ý. Còn chú Edgar… những cái bề ngoài rộng rãi của ông không có vẻ vô tư như ông muốn…
- Ồ, tội chị Phanny quá! – Amélia chợt nói và đứng đến choàng hai tay ôm lấy Phanny. - Thật đúng lúc chị luôn luôn bị những sự phiền phức. Để cho chị quên việc này, ta nên tổ chức một lễ sinh nhật thật đích đáng cho chị tuần sau.
- Ý kiến rất hay! – Chú Edgar tán thành, giọng nhẹ nhõm – Và con đừng quên viết cho ông Craike. Hãy hỏi ông tất cả những gì con muốn biết. Ông ta cũng sẽ trả lời cho con bằng thư. Con nên viết tối nay và đưa cho chú, chú sẽ gửi giùm con ngay sáng mai.
- Và, nhất là, Phanny, con đừng nên ở bên con bé cả đêm! – Thím Louisa bảo. – Thím sẽ lên coi nó thế nào trước khi đi ngủ, và những người làm sẽ thay phiên nhau trông chừng nó. Chính con đã làm cho hai đứa bé nó nghĩ rằng nó không thể thiếu con vì cách cư xử của con.
- Nếu bà Ching Mei không chết, sẽ không có chuyện gì xảy ra! – Phanny nói và tất cả đều quay nhìn nàng.
- Con nên trách ông Giles Mowatt! – Chú Edgar trả lời. – Chính ông ta đã để cho tên tù nhân thoát thân. Nhưng ông ta cam đoan rằng sẽ không có chuyện tù nhân vượt ngục nữa. Tên đó có lẽ đang ở Úc, hiện giờ, chú đoán vậy.
- Ở Úc! Amélia lắp bắp, sửng sốt.
- Mọi người đều nghĩ như vậy. Một chiếc tàu đã rời bến ở Plymouth hai ngày sau đó. Và rồi tên sát nhân đã thoát một cách dễ dàng và có lẽ đang làm giàu ở những miền có vàng… Phải, đời thật lạ! Và cũng bất công, rất bất công.
Amélia có vẻ muốn nói gì, rồi lại im lặng. Đôi mắt cô tối sầm lại trong gương mặt xanh xao.
- Con sao vậy, Amélia? Mẹ cô lo lắng. – Sao mặt con xanh vậy?
- Không sao cả, thưa mẹ. Chỉ vì những chuyện tù nhân vượt ngục đó làm cho con sợ. Có khi ban đêm… khi những cành cây đập vào cửa sổ của con… Con muốn hét lên.
- Tội nghiệp, con gái yêu quý! Con không nên sợ nhiều vậy. Như mẹ đã nói với con, ông Giles chắc chắn rằng một con lợn cũng không ra khỏi được nhà tù đó bây giờ.
Amélia mở to mắt nhìn cha cô. Rồi bà Arabella ngủ mê từ hồi nãy giờ, chợt ngồi bật dậy và nói nhỏ, chứng tỏ bà cũng nghe tất cả câu chuyện.
- Phanny là một đứa trung hậu. Nó đáng được cái gì hơn là một cái lễ…