Tất cả đều đúng theo kế hoạch đã định. Phanny và bà Hannah đã đến Luân Đôn không một trở ngại nào và được biết hai đứa bé đi trên tàu được chờ ở Tilbury vào trưa hôm sau. Phanny đã ráng kiềm hãm sự phấn khởi của nàng trước mọi xếp đặt sắp thành tựu để đi tìm mua ruy băng cho Amélia. Rồi nàng tính đi với bà Hannah đón hai đứa bé và đưa họ đến nhà ga Paddington bằng xe ngựa, cho họ lên xe lửa về Devon, và sẽ gọi riêng bà Hannah ra để từ giã bà. Bà Hannah chắc sẽ ngạc nhiên hay có lẽ sẽ giận, nhưng đó chỉ là một bà làm công, và bà phải làm theo lệnh của người ta. Bà rất có khả năng đem hai đứa bé về Darkwater một mình và báo tin trốn của nàng.
Trốn à? Thật là lạ vì chỉ có chữ đó đến trong đầu Phanny.
Lẽ dĩ nhiên, nàng không có ý định cho bà Hannah biết nàng đi đâu. Chú Edgar la lối, có thể sẽ đi Luân Đôn và bắt nàng trở về. Không, nàng sẽ nói một cách đơn giản là nàng đã kiếm được việc làm và phải bắt đầu ngay ngày hôm đó.
Tất cả đều thật đơn giản. Nàng chỉ không ngờ một chuyện; Phản ứng tình cảm của nàng đối với những người mới đến…
Nàng không nghĩ là chúng lại quá nhỏ, quá khổ sở và lạc lõng như vậy. Nàng không nghĩ rằng nàng đã thấy nàng giống chúng cách đây mười bảy năm, sợ sệt và bơ vơ, cần một câu an ủi sẽ được đón tiếp nồng hậu.
Ba người đó đã đứng trước mặt nàng, như bị đóng đinh vì sợ. Những ước mơ đều tiêu tan trong đầu Phanny. Nàng đã quỳ xuông sân ga bụi bặm và ôm hai đứa bé vào lòng.
Người đàn bà Trung Hoa cúi mình chào thật thấp. Sau lưng nàng, người đàn ông lạ mặt chợt lên tiếng:
- Tôi đoán chắc cô là cô Davenport?
Phanny đứng dậy. Đứa bé gái đứng xa ra và tiếp tục nhìn họ bằng cặp mắt đen láy, nhưng bàn tay bé nhỏ và lạnh của đứa bé trai vẫn nằm im trong tay nàng.
- Đúng rồi. Còn ông là người của công ty Hàng hải đã quá tử tế đưa các em họ tôi đến đây?
- Tên tôi là Adam Marsh. – Ông ta tự giới thiệu và nghiêng mình chào.
Nàng không cần biết tên ông ta. Nàng tự hỏi không biết làm thế nào để đưa ông ta tiền và cáo biệt ông ta một cách thản nhiên. Ông ta xử sự hơi thâm mật đối với một người làm công, nhìn thẳng vào mặt nàng với đôi mắt đen của ông ta.
- Xin cảm ơn ông, ông Marsh. Chú tôi sẽ viết thư cho ông, trong khi chờ đợi, chú tôi bảo tôi trao lại cho ông cái này.
Nàng đưa tay ra trao cho ông tiền. Thoáng một giây, ông Marsh có vẻ ngạc nhiên. Ông không nghĩ sẽ nhận tiền của một người đàn bà trẻ. Nhưng sự ngạc nhiên của ông đổi thành một vẻ thích thú và ông ta nhận tiền rồi lại cúi mình. Nàng để ý thấy ông ta mặc rất lịch sự và sang trọng.
- Cô cám ơn chú cô dùm tôi, cô Davenport. Nhưng chúng ta chưa chia tay sớm vậy đâu. Tôi nghĩ rằng tôi cũng phải đưa tất cả đến xe lửa đi Devon.
- Không cần thiết. Người làm của tôi chờ bên kia. Chúng tôi đã mướn xe ngựa…- Nàng ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông và có gì thúc đẩy nàng nói thêm – Nhưng tôi sẽ mang ơn ông lắm nếu ông giúp chúng tôi đến xe ngựa và kiếm người khiêng hành lý giùm…
- Người khiêng hành lý đang chờ chúng ta. Và chúng ta sẽ làm quen với nhau dễ dàng hơn trong xe. Tôi nghĩ rằng cô chưa biết tên hai đứa bé.
Ông ta có vẻ tự tin. Tuy không phải phận sự của ông ta, vì là người xa lạ, để giới thiệu nàng với hai đứa em họ của nàng.
Nhưng nàng không thể không cảm thấy nhẹ nhõm khi thấy ông ta đã lo tất cả mọi việc. Người đàn bà Trung Hoa có vẻ xa lạ, khó hiểu và hai đứa trẻ gần như muốn khóc. Do đó, nàng vui mừng khi thấy Adam Marsh bế đứa bé trai lên và bảo đứa bé gái nắm tay Phanny. Họ có vẻ là một gia đình nhỏ khi đi qua khỏi cửa rào, với người đàn bà Trung Hoa theo sau.
Xe ngựa đã chờ họ. Hành lý được chất lên xe, hai đứa bé cùng Phanny và người đàn bà Trung Hoa có vẻ sợ sệt vì cách di chuyển mới này, leo lên xe. Bà Hannah nhẹ nhõm vì tất cả đều đủ mặt, leo lên sau cùng, và ông Marsh ra lệnh cho ông đánh xe đưa họ đến nhà ga Paddington.
Khi Phanny thò đầu ra cửa để cám ơn ông ta, ông ta đã để chân lên bục xe:
- Trong xe còn chỗ cho tôi không? Chắc còn. Nolly’Marcus và bà Ching Mei không ngồi choáng hết chỗ đâu. Marcus có thể ngồi trên đùi tôi.
Ông ta lên ngồi chỉnh tề, đầu gối ông gần đụng đầu gối Phanny.
- Nhưng ông … Marsh …
- Đừng nói gì hết, cô Davenport, không sao đâu. Không kể đến … - ông ta vỗ vào túi áo, nhưng vẻ nghiêm trang của ông không giấu được sự thích thú, khinh thường - … tôi đã được trả công thích đáng. Và bây giờ, cho tôi được giới thiệu với cô các em họ của cô. Đây là Olivia – Ông ta nói tiếp và nắm tay đứa bé gái – Nhưng người ta chỉ gọi cô là Nolly. Và cậu này tên Marcus. Marcus đưa tay cho chị … - Ông ta cố ý ngập ngừng, chờ đợi nàng tự giới thiệu tên mình.
- … Phanny, - nàng tiếp lời ông ta, nhưng cố ý cho hai đứa bé nghe.
Người đàn ông lạ mặt này thật quá trớn. Bà Hannah nhìn ông ta phản đối. Đáng lẽ Phanny cũng phải có thái độ như vậy với ông ta. Nhưng nàng không thể không cảm phục cách ông ta bế đứa bé. Chắc không phải là một nhân viên thường. Có lẽ ông ta là con trai ông chủ và anh ta đang “tập sự” trước khi lập gia đình như phần đông các chàng trai trẻ.
Đứa bé gái cất tiếng nói lần thứ nhất:
- Chúng tôi có ở với chị không? – Nó hỏi.
Giọng nói hằn học của đứa bé làm cho Phanny bị dồn vào ngõ bí. Vì một giây phúc cảm động, thương hại, nàng đã hy sinh những cái may của hạnh phúc, một hạnh phúc chỉ có nghĩa đối với nàng khi cuộc sống đó không bị lệ thuộc và có ích lợi. Nàng đã quỳ xuống sân ga đầy bụi và đã hứa với hai đứa bé rằng chúng sẽ được an toàn với nàng…
Nàng không bao giờ thất hứa. Hơn nữa, đối với một đứa bé đã tin tưởng nàng. Nhưng trong cái xe bít bùng này, sự nguy hiểm và hăm dọa đã tan biến và hai đứa bé bây giờ chỉ là hai đứa bé như những đứa bé khác, đứa bé gái với cái nhìn lạnh và đầy thù nghịch còn đứa bé trai nhỏ hơn, với cặp mắt lờ đờ vì mệt.
Chúng nó sẽ được săn sóc đàng hoàng ở Darkwater, với bà Hannah và Dora cùng với bà già người Hoa im lặng đó.
Nhưng bây giờ, nàng đã hứa và hai đứa bé, nhất là đứa bé gái, với vẻ hiểu biết trước tuổi, có dáng đang chờ nàng trả lời sự thật cho chúng biết. Và, dù sao, cái ông Adam Marsh vô duyên này có vẻ không chịu buông tha chúng trước khi chúng được lên xe lửa đàng hoàng và bình yên, đó không phải là phận sự của ông ta. Ông ta đã làm quá trớn, nhưng phải công nhận ông ta tốt bụng.
Phanny nóng nảy mở nút áo choàng lông của nàng ra. Trong xe này quá nóng và nàng nghe mặt mình nóng bừng. Nàng cũng để ý thấy Adam Marsh vẫn tiếp tục nhìn nàng dò xét, trong lúc Nolly nhắc lại:
- Chúng em có ở với chị không, chị Phanny?
- Các em sẽ ở với các bác em, với chị Amélia, với anh George các em … và lẽ dĩ nhiên, với chị nữa. – Phanny trả lời.
- Còn bà này? - Đứa bé chỉ bà Hannah hỏi tiếp.
- Và bà Hannah nữa, cùng với những người giúp việc khác.
- Như vậy thì đông lắm. – Nolly để ý, mặt vẫn lạnh lùng. – Em biết Marcus nó sẽ không thích đâu. Nó nhút nhát lắm.
Con bé chợt quay qua người đàn bà Hoa và nói một tràng tiếng gì mà Phanny không hiểu gì cả. Phanny, hơi kinh ngạc để ý thấy đôi mắt xếch của bà ta nhìn về phía Adam Marsh có vẻ van nài. Bà ta nói nhỏ vài tiếng và ông ta gật đầu như đã hiểu.
- Mấy người nói gì vậy? Có chuyện gì vậy?
Adam điềm tĩnh trả lời:
- Tôi đoán là Nolly đòi bà đưa chúng về Thượng Hải. Bà Ching Mei nói không thể được.
- Ông biết tiếng Trung Hoa?
- Chút chút. Tôi có đi Trung Hoa khi còn bé.
- Ồ! – Phanny vui vẻ nói – Vì vậy mà người ta đã chọn ông làm việc này. Đó là nhã ý của công ty. Như vậy ai cũng thoải mái. Và ông cũng rất tử tế đã có cảm tình riêng với khách hàng của công ty, ông Marsh.
- Tôi chưa giới thiệu bà Ching Mei với cô, cô Davenport. Bà ta đã hy sinh rất nhiều để bỏ xứ bà và đưa hai đứa bé đến đây. Tôi nghĩ là bà đã hứa với mẹ chúng. Nhưng cô phải hiểu đó là một sự mạo hiểm vĩ đại đối với một người chưa bao giờ đi đâu và chỉ biết chút ít tiếng Anh.
Phanny quá tốt để chỉ nghĩ đến sự thất bại của mình. Nàng thân ái quay sang bà già người Hoa và đặt tay lên bàn tay nhăn nheo của bà.
- Chúng tôi cũng sẽ lo cho bà, bà Ching Mei. Chú tôi rất tốt và rộng rãi.
Đôi mắt xếch trong gương mặt nhỏ da vàng nhìn nàng trơ trơ.
- Bà ấy không hiểu cô nói gì đâu. – Adam Marsh nói. – Nhưng tôi nghĩ, nếu chú cô có thể cho bà ta trở về xứ khi hai đứa bé đã được yên nơi yên chỗ rồi, thì đó là điều rất tốt cho bà ta.
Việc này cũng không can dự gì đến Adam Marsh. Có thể chú Edgar sẽ cho rằng việc cho phép bà già người Hoa trở về xứ bà là quá tốn kém.
Nhưng Phanny cũng gật đầu, trong lúc bà Ching Mei mới mở miệng nói lần thứ nhất, giọng thánh thót, kỳ lạ:
- Rất tử tế!
Xe ngựa chạy lắc lư trên con đường nhỏ và bụi bặm đến nhà ga Paddington. Chỉ trong vài phút, họ sẽ đến. Nếu họ kiếm được một toa xe trống, có thể hai đứa bé sẽ được nằm trên băng ghế để ngủ. Vì nàng không nghĩ rằng sẽ trở về trên chuyến đi này nên Phanny cũng bối rối sẽ phải sắp đặt mọi việc.
Adam đã lo tất cả, đến phút cuối cùng, ông cũng có vẻ rất hữu ích. Ông ta giúp mọi người lên xe lửa. Bà Ching Mei lúc nào cũng im lặng, lên sau cùng. Phanny, sau khi giúp bà Hannah cho hai đứa bé ngồi vào chỗ đàng hoàng, đã ra ngoài toa xe bất thình lình và trông thấy bà Ching Mei đang ngước về phía Adam Marsh. Ông ta vừa nói với bà ta điều gì. Bà ta ra dấu thật nhanh cho ông ta, và im lặng tránh ra xa. Chỉ vào lúc đó, ông ta mới thấy Phanny.
- Ông nói gì với bà Ching Mei vậy?
Ông ta cười nhẹ:
- Cô là người hay quan sát, cô Davenport.
- Có lẽ. Ba người này được giao cho tôi bây giờ. Phận sự của ông đã hết. Không cần phải dặn dò gì nữa.
Nụ cười ông ta dài ra:
- Cô tưởng dặn dò nhưng đó chỉ là một câu an ủi. Cô có thấy là người đàn bà đáng thương kia đã quá kinh sợ không?
- Tôi thấy tôi và bà Hannah không có gì đáng cho bà ta phải sợ như vậy, - Phanny tươi tắn trả lời. - Tại sao bà ta không sợ ông? Có phải vì ông biết nói tiếng của bà ta không?
- Không phải vì cô mà bà ấy sợ đâu, cô Davenport ạ, mà vì con quái vật to lớn kia… - vừa nói ông ta vừa chỉ chiếc xe lửa ồn ào và mịt mù khói – và vì cuộc sống, vì chuyến đi, vì tương lai…
- Ông có vẻ lo cho số phận người đàn bà Hoa đó lắm. Sao ông không lo cho hai đứa trẻ kia hơn. Đối với chúng, cái gì cũng lạ vậy.
Ông ta nghiêm nghị nhìn nàng thật lâu:
- Hai đứa bé sẽ có một tương lai. Chúng còn có cô…
- Ông có vẻ thấy rõ mọi việc qua một thời gian rất ngắn, ông Marsh.
Ông ta để ý thật hay. Sự chua chát, đến sự biến đổi thành oán hận trong giọng nói của Phanny, không qua khỏi được mắt ông ta.
- Nghe cô nói người ta tưởng như mọi việc không được cô chấp nhận.
Phanny ngẩng mặt lên. Như cần được giãi bày tâm sự với ông ta, nàng khô khan trả lời:
- Khi tôi có quyền lo cho hai đứa bé, chúng sẽ sung sướng. Ông không cần phải lo cho người qua đường và vì họ chỉ là một sự bắt buộc vì nghề nghiệp của ông.
Không cần đính chính, ông ta dịu dàng trả lời:
- Tôi nghĩ rằng cô có thể làm cho bất cứ ai được sung sướng, cô Phanny…
Sự ngượng ngùng lằm nàng đỏ bừng mặt. Ý nghĩ đầu tiên của nàng về ông ta thật đúng. Người đàn ông này đã làm quá phận sự của mình một cách quá rõ ràng. Rồi bây giờ ông ta lại kêu ngay tên nàng! Không kể đến sự thân mật của câu nói…
Tuy nhiên…
- Tôi nghĩ rằng đã đến giờ rồi…ông Marsh, ông chưa xuống xe sao?
- Trong chốc lát… Có thể chúng ta sẽ gặp lại nhau một ngày nào đó.
- Điều đó không chắc chắn.
- Cuộc gặp gỡ hôm nay không chắc chắn à? Ai biết được? Tôi rất thích những đồng hoang của Devonshire…
Nói xong câu ấy, ông ta mới chịu xuống xe. Phanny bước vô toa xe vì đã nghe tiếng khóc của một trong hai đứa bé. Nhưng nàng không vào ngay. Không hiểu cái gì đã làm cho nàng thoáng có một tia hy vọng. Có thể sẽ có chuyện gì xảy ra trong đời nàng, biết đâu?
Chỉ vì một anh nhân viên Công ty Hàng hải mà thím Louisa sẽ đánh giá là không ra gì, đã nói rằng anh ta thích những đồng hoang của Devonshire?
Nhưng, nếu nàng phải lấy chồng, nàng không thể lấy một người không ra gì. Có thể anh ta chỉ vui vẻ vì thấy nàng đẹp và có lòng tốt chứ không có gì khác…
Và điều đó chắc đúng vì Adam Marsh vẫn còn đứng trên sân ga và tiếp tục nhìn nàng… Trái tim Phanny đập mạnh. Nhưng, bất ngờ khi kéo chiếc áo choàng sang trọng vô người nàng chợt hiểu, nàng có vẻ là một thiếu nữ giàu có – qua mắt một anh nhân viên thường – tuy thật sự không đúng như vậy.
Ông ta nói lớn:
- Cô nhớ …
Tiếng máy xe lứa thật ồn ào.
- Ông nói gì?
- Cô nhớ mặt tôi … khi chúng ta gặp lại nhau!
Nhưng câu nói ấy thật sống động trong sự ồn ào hỗn tạp. Rồi một đám khói bao lấy sân ga, và khi nó tan đi, thì xe lửa đã chuyển bánh. Người ta không còn thấy rõ vẻ mặt của Adam Marsh, chỉ thấy dáng người cao lớn của ông ta đưa tay vẫy chào. Nó nhỏ dần trong khi xe lửa tăng tốc độ.
Bà Hannah đến gần Phanny, nói với giọng bực bội:
- Thôi, cô Phanny, cô nên đi vô. Khói sẽ làm bẩn hết quần áo đẹp của cô. Và cô nếu muốn biết ý kiến của tôi, anh chàng đó đã nói quá nhiều với địa vị của một người như anh ta.
Thật đúng. Nhưng lần thứ nhất, Phanny đã tỏ vẻ không đồng ý.
- Ồ, tôi không nghĩ như vậy đâu. Anh ta có vẻ như là người hiểu biết lắm. Chúng ta sẽ ra sao nếu không có anh ta?
- Cũng vậy thôi, không khác gì hơn. – Bà Hannah nói bằng một giọng thật chua và với thằng nhỏ cứ la lên những điều nó biết, và bà già người Hoa cứ im phăng phắc, tôi tự hỏi chuyến đi này sẽ kết thúc như thế nào.
( “ Tôi nghĩ, bà Hannah… Tôi nghĩ rằng tôi đã yêu”). Phanny mím môi, kìm hãm không thú tội, nhưng nàng không làm gì được vì đôi má nàng đỏ lên, sung sướng để trở về Darkwater… Vì nếu Adam Marsh thích những đồng hoang của Devonshire, ông ta sẽ đến khi có dịp. Có thể một trong những chiếc tàu của công ty sẽ đến Plymouth, (ví dụ), và đi theo tàu, ông ta sẽ ghé Darkwater để thăm hỏi tin tức hai đứa bé mà ông ta đã quan tâm quá nhiều.
Hay ông ta sẽ kiếm một cớ khác. Nàng sẽ biết sự khôn khéo của ông ta. Bây giờ thì sự lo lắng của ông ta đối với hai đứa bé và bà già người Hoa làm cho nàng thắc mắc.
- Cô Phanny…
- Tôi vô đây, bà Hannah. Sao bà hay lo vậy? - Giọng nói của Phanny thật vui vẻ - Chúng ta sẽ có một chuyến đi rất thú vị
Hai đứa bé đang ngồi ngay ngắn trên băng ghế. Nolly không chịu nằm xuống và Marcus cũng làm theo, vì nó hay bắt chước chị, như Phanny đã nghi ngờ từ trước. Nước mắt còn đọng trên má nó và đôi mắt xanh to của nó thật buồn bã.
Nolly thì không sao cả. Con bé ngồi thật đàng hoàng. Hai chân mang giày bít bóng loáng của nó chéo vào nhau, hai bàn tay đặt trên gối.
“ Nó có cái gì giống bà già người Hoa, theo một kỷ luật đã được huấn luyện từ nhỏ và khó giấu được – Phanny nghĩ- một ngọn núi lửa sắp phun ra”. Đôi mắt đen của đứa bé nhìn Phanny như thách đố không có gì là trẻ con cả. Không lấy làm lạ nếu Marcus bị một cô chị như nó điều khiển.
- Chúng nó không có gì là trẻ con cả. – Bà Hannah để ý nói nhỏ.
- Ồ, tôi nghĩ có chứ. – Phanny nói - Chắc chúng không chịu nằm vì chúng đói. Bà soạn đồ ăn trong giỏ ra đi, để chúng ta ăn. Mọi người sẽ đỡ hơn sau đó.
Nhưng đề nghị đó không đem lại kết quả tốt lắm. Marcus chỉ chịu uống một tách sữa, và chị nó ăn bán mỳ thịt gà. Nhưng nó chỉ ăn được một chút rồi lễ phép nói rằng nó không thấy ngon. Bà Hannah mím môi, nhưng Phanny chỉ vui vẻ nói:
- Vậy thôi em ăn bánh nhé. Chị chắc với em là sẽ ngon lắm.
Nolly mở to đôi mắt hỏi:
- Và Marcus cũng không phải ăn miếng bánh mỳ của nó chứ?
- Trong chuyến đi xe lửa, - Phanny giải thích, - không ai bắt buộc ai phải ăn món gì mà người ta không thích. Lẽ dĩ nhiên, ở nhà thì khác. Nhưng chúng ta chưa về nhà phải không?
- Về nhà? – Marcus lập lại với một tia hy vọng.
- Đừng có ngốc. - Chị nó la.- Em cũng biết là chúng ta sẽ không bao giờ trở về nhà nữa. Ba và mẹ đã lên trời, và chúng ta không còn có nhà nữa.
- Đó là một chuyện chị không bao giờ muốn nghe nữa. – Phanny nói. – Bà Hannah và chị đã đi cả trăm cây số để đến đón các em và đưa các em về nhà. Sao em ngu vậy? Và bây giờ, em nên hỏi bà Ching Mei coi bà có ăn bánh mỳ nữa không?
Nolly đưa mắt nhìn nàng không chớp. Nó có một cái mũi hơi hếch, một cái miệng dễ thương và trẻ con. Nó chỉ là một đứa bé, nếu người ta không để ý cách xử sự của nó.
- Em nghĩ rằng chúng em không thương chị lắm, chị Phanny. – Nó nói lớn.
- Chị rất buồn!
- Còn chị, chị có thương chúng em không?
- Bây giờ. Thì không nhiều lắm.
- Vậy thì chúng em không có bạn.
- Thôi đừng có ngốc! – Phanny bực mình mắng. - Chị là bạn em. Bà Hannah nữa. Cũng như chị Amélia, thím Louisa và chú Edgar.
Nàng nói và bắt chúng phải nghe, nhưng con bé vẫn nghi kỵ nhìn nàng.
- Phải, - nàng tiếp – và bây giờ hãy làm điều chị đã bảo em. Đưa cho bà Ching Mei một miếng bánh mỳ nữa đi.
Bà già người Hoa bỗng cất tiếng nói thánh thót. Nolly trề môi, rồi làm theo nhưng không vui vẻ lắm.
- Con bé này sẽ gây rắc rối nhiều. – Bà Hannah nói với Phanny. - Thật bực mình vì nó chỉ nghe theo bà già người Hoa đó.
- Chúng ta chỉ cần hiểu biết lúc đầu. – Phanny trấn an bà.
Vì nàng biết Nolly cũng giống nàng khi xưa, cũng vào tuổi đó. Bị mất gốc, lòng đầy hận thù, lạc lõng, luôn luôn như muốn đánh nhau.
Sự bất mãn của nàng đã hết. Hay nói một cách giản dị hơn, nó đã có một chiều hướng khác. Từ nay về sau, nàng sẽ dẫn dắt hai đứa bé và làm sao cho chúng được sung sướng trong cái không khí thù nghịch đó. Đó là lý tưởng của nàng. Và cũng có thể vì sự thăm viếng của Adam Marsh…