Phanny

Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11

❊ ❊ ❊

Nhưng mọi việc lại tỏ ra bớt lý thú ngày hôm sau.

Marcus bị nóng sốt suốt đêm và phải nằm luôn trên giường. Nó có vẻ khó chịu và không yên, nó khóc mỗi khi thấy Phanny muốn rời khỏi giường nó.

- Chị Phanny, chị cũng sẽ đi luôn không, chị Phanny?

Sự biệt tăm của bà Ching Mei đã làm nó lo sợ như Nolly. Nó nhớ rằng cha mẹ nó cũng đã rời nó. Nó không còn tin tưởng vào ai cả.

Phanny không thể nào thay quần áo được, kể cả chải đầu. Khi Lizzie lên báo cho nàng biết ông Edgar muốn gặp nàng dưới phòng đọc sách, nàng định nói cô ta thưa lại rằng nàng sẽ không xuống được. Nhưng nàng nghĩ rằng chú Edgar đã biết sự có mặt của Adam Marsh trong làng và muốn hỏi nàng.

Nàng rời khỏi giường Marcus và hấp tấp đi xuống. Mớ tóc đen và dài của nàng xõa ra bù xù, dù nàng đã kẹp chúng lại, và nàng vẫn mặc chiếc áo cũ kỹ từ hôm qua để lo cho hai đứa bé.

Đáng lẽ tiếng nói trong phòng đọc sách phải làm cho nàng để ý. Nhưng vì nàng quá vội vàng cho xong việc để trở lên với Marcus nên nàng không nhận thấy có một giọng nói khác ngoài tiếng nói của chú Edgar.

Vừa đến trước cửa phòng, nàng đã thấy ông ta đứng gần cửa số. Ông ta đang nói chuyện với Amélia và cúi mình về phía cô ta. Amélia với mớ tóc vàng óng ánh được cột lại bằng những nơ nhung màu đen, một khăn choàng bằng mousselie trắng khoác trên vai, chiếc áo màu xanh da trời xinh xắn, cô có vẻ dễ thương, vui vẻ và thật trẻ trung. Sự khác biệt giữa cô ta và Phanny được thấy rõ ràng ngay, lúc đó, nàng hiểu ngay sự ngạc nhiên của Adam Marsh khi nàng bước vào phòng. Nàng cảm thấy ánh mắt ông ta bình phẩm nàng trước khi cúi chào nàng thật vui vẻ:

- Cô Phanny! Chúng ta lại gặp nhau!

Chú Edgar bước tới, nét mặt thật hảo tâm:

- Phanny con, sao con không cho chúng ta biết rằng con có gặp ông Marsh hôm qua? Mà ông ông sẽ đến thăm chúng ta?

- Dạ, thật ra… con…

Mọi người đều chờ Phanny nói hết câu. Thím Louisa cũng có mặt ở đó, cả George nữa. Họ đang ăn bánh và uống rượu, điều đó chứng tỏ sự hiếu khách của họ đối với người đàn ông xa lạ này, tuy họ muốn biết nhiều hơn về ông ta.

- Marcus hơi bị sốt, - Phanny nói, - Con không nghĩ đến cái gì khác ngoài nó. Tuy nhiên, ông Marsh chỉ có ý định đến thăm chú vào buổi chiều…

- Phải cho gọi bác sĩ Bates. – chú Edgar cắt ngang.  – Tại sao chưa có ai lo chuyện đó?

Không phải vì rượu, vì hân hạnh đón tiếp một người đàn ông trẻ có bề ngoài lịch sự và không có gì ràng buộc hay vì sự trách móc của ông chồng bà, cái mũi của thím Louisa đã có màu đỏ quen thuộc.

- Phanny, - bà xẵng giọng, - nói rằng chỉ một cơn sốt nhẹ. Như anh đã thấy đó, anh Marsh, Phanny là một cô gái rất thạo về những việc trong nhà, và rất thương trẻ em. Con gái tôi, tôi e rằng nó còn phải học rất nhiều về vấn đề này.

Trước vẻ khoan dung của bà mẹ, Amélia cúi gương mặt đỏ bừng vì e thẹn xuống. Cô ta có vẻ làm bộ khiến Phanny không chịu được.

Nàng chợt thấy ghét họ cả, đã để nàng xuống ăn mặc xấu xí như vầy và như thế sự so sánh giữa Amélia và nàng càng có lợi cho cô ta. Họ đã cố ý như thế. Nàng hối tiếc đã không trốn đi hôm nàng đi Luân Đôn. Rồi khi nàng nhớ lại rằng hai đứa bé trên kia hoàn toàn tùy thuộc ở nàng, nàng lại xấu hổ vì sự ích kỷ của mình. Những vẻ giận dữ còn in trên mắt, trên miệng bướng bỉnh của nàng. Dù cho Amélia có điệu hạng và kiểu cách, nàng vẫn là nàng, nhất định không chịu hạ mình và chịu nhục…

- Phanny, ông Marsh có kể rằng ông đã giúp đỡ hai đứa bé rất nhiều lúc chúng mới đến. Người của Công ty Hàng hải đã đến trễ, và ông Marsh thấy bà Ching Mei quá lúng túng. Nói được tiếng Trung Quốc, ông đã hỏi và biết được chuyện gì đã xảy ra. Phải không, ông Marsh?

- Cô Phanny có vẻ ngạc nhiên khi thấy tôi nói được tiếng của bà Ching Mei, - ông ta vừa trả lời vừa nhìn nàng ra vẻ chế nhạo. – Tôi không cho cô ấy biết, như tôi vừa nói với ông, rằng cha tôi là một nhà sưu tầm đồ cổ Trung Quốc. Ông hay đi Trung Quốc và tôi có theo ông hai lần. Tôi cũng xin cho biết rằng hôm đó tôi đang ở Tilbury để chờ chiếc tàu đi China Star có chở nhiều đồ cổ, đã thuộc về tôi bây giờ…

- Ông ấy đang tìm nhà để chứa những đồ cổ đó! – Amélia nói lớn, vì không thể im lặng lâu được. – Và để sống ở đó luôn. Ông Marsh, nếu ông kiếm được một căn nhà gần đây, tôi sẽ rất vui… Tôi muốn nói, chúng tôi sẽ rất vui…

Cô ta đỏ mặt vì đã để lộ ý nghĩ của mình, và Adam mỉm cười:

- Cô thật tử tế, cô Amélia!

“Thật kỳ lạ – Phanny nghĩ, - khi ông ta nhìn Amélia, ánh mắt ông ta mất đi vẻ ngạo nghễ và có vẻ khoan dung, vui vẻ. Ông ta không muốn bình phẩm cô ta như đối với mình.” Đúng ra, Amélia không có gì để nói, cô không có vẻ là con gái trong nhà một ngày, và là đầy tớ một ngày khác…

- Vâng, tôi đã mệt vì phải đi hoài, - ông ta tiếp, - Tôi muốn ở một chỗ. Như tôi đã nói với cô Phanny, tôi mến vùng này. Sự gặp gỡ của chúng ta là một ngẫu nhiên, phải không?

- Một ngẫu nhiên tốt, ông Marsh, - thím Louisa đỡ lời ông ta, - Tôi hy vọng rằng ông sẽ đến dự những buổi tiệc nhỏ của chúng tôi năm nay. Chúng tôi sắp tổ chức một buổi dạ vũ cho Amélia.

- Và, người chưởng lý của em tôi từ Thượng Hải đến, sẽ có mặt ở đây, - chú Edgar nói thêm. – Đó là ông Hamish Barlow. Tôi không nghĩ rằng ông biết ông ta?

“Có phải là một sự rung động mà Phanny bắt gặp trong ánh mắt tối hôm đó?”

“Ông ta có một cái nhìn khó đọc được!” Phanny đã tự nói ngay ngày đầu tiên.

- Tôi e rằng chỉ biết Trung Quốc ở Bắc Kinh. Nhưng tôi sẽ rất hân hạnh được biết ông Barlow…

- Ồ, tôi nhớ ra rồi! – Amélia chợt la lên. – Hôm trước, Robert Hadlow có nói rằng Héronshall đã được đề bán. Ông già Parcquarson định sống ở Luân Đôn cả năm. Nhà đó cách đây chừng mười lăm cây số, một căn nhà xưa, ông Marsh, với nhiều phòng đẹp và sáng sủa. Không tối tăm và buồn như ở đây.

- Nhưng nhà này đẹp lắm chứ? – Ông Marsh la lên.

Phanny cảm thấy rằng nàng không thể đứng đó lâu hơn, trong khi Amélia rất phấn khởi có thể xếp đặt tương lai của người đàn ông xa lạ đó. Chắc ông ta không để cho cô ta làm như vậy đâu! Tuy rằng, nếu ông ta nói thật và muốn kiếm một căn nhà, Héronshall không có chỗ chê…

Nàng cắt ngang cuộc đàm thoại để nói thật điềm đạm:

- Tôi xin lỗi, tôi phải trở lên với Marcus.

- Con cứ tự nhiên, - chú Edgar nói, -  nhưng con đừng ở hoài trong phòng bệnh đó. Con cũng biết là không cần thiết.

- Phanny luôn luôn nghĩ rằng nó có mộng làm y tá, - thím Louisa khoan dung nói. – Sau đó, chỉ có cách đi tu.

- Cô quá đẹp để vô nhà thương hay đi tu! – Chú Edgar la lên. – Và, thêm vào những buổi tiệc năm nay, Phanny sắp hai mươi mốt tuổi, và chúng ta sẽ không quên tổ chức cho nó một lẽ sinh nhật xứng đáng.

Thím Louisa thật xảo quyệt đã nói rằng vì muốn hy sinh nên nàng muốn lên với Marcus và thích mặc quần áo cũ, và chú Edgar đã ám chỉ rằng tuổi hai mươi mốt của nàng thật quá già so với mười  bảy xuân xanh của con gái ông…

Hay vì chỉ tưởng tượng những chuyện đó, vì nàng đã yêu và tất cả đều làm cho nàng có vẻ bực mình?

Nàng sắp rời khỏi phòng và chỉ muốn nghĩ đến hai đứa bé, thì nàng nghe tiếng nói của Adam Marsh sau lưng mình:

- Tôi rất thương hai đứa bé, và tôi đã hứa sẽ đến thăm chúng. Cô thấy có gì trở ngại nếu tôi lên phòng bệnh gặp chúng một chút không?

- Ông quá tử tế, ông Marsh! – Thím Louisa nói thật lịch sự, nhưng thoáng một chút ngạc nhiên nếu không nói rằng hơi lo lắng.

- Marcus chắc bị lên sởi, ông Marsh, coi chừng bị lây đấy! – Amélia nói đùa; nhưng cũng có vẻ hơi lo lo…

Phanny lên nhanh cầu thang. Nàng không muốn ông ta lên phòng hai đứa bé. Ông ta tỏ ra quá sốt sắng và hơi quá trớn. Ông ta muốn nói sao cũng được, rất khôn khéo. Có lẽ ông ta đã làm khổ rất nhiều cô gái. Và nàng cũng không muốn ông ta lên làm rộn Nolly và Marcus.

- Cô Phanny!

Họ đã lên đến chỗ quẹo cầu thang. Không có ai xung quanh hai người. Từ phòng trẻ, có tiếng rên của Marcus vọng xuống.

- Tôi được biết là bà Ching Mei chết vì sao. Có đúng như vậy không?

Nàng xoay người lại và nhìn thẳng và mắt ông ta:

- Ông muốn nói gì? – Nàng chậm rãi hỏi.

- Không có lý do nào khác à?

- Không, theo tôi được biết, người em họ George của tôi… Có lẽ ông có nhận thấy thái độ kỳ lạ của anh ta. Anh ta chưa thật lành bệnh vì vết thương nơi chiến trường. Nhưng anh ta học cách giết người bằng kiếm, không… không bằng tay không.

- Như vậy thì là tên tù vượt ngục?

- Chỉ có thể anh ta. Theo sự điều tra của nhà chức trách. – Nàng nhìn thẳng vào mắt ông ta. – Can gì đến ông?

- Nhưng điều bí ẩn đều làm tôi thắc mắc.

- Tại sao ông nhìn tôi? – Phanny nói tiếp. Nàng đưa tay lên vuốt lại tóc, một cử chỉ tự nhiên. – Có chuyện gì không?

- Tất cả.

- Nếu vậy, ông nên trở lại gặp cô em họ Amélia của tôi. Cô ấy có thời giờ sửa soạn sắc đẹp sáng nay.

Ông ta bật cười như thích thú vì giọng nói chua chát của nàng. Rồi ông ngừng lại và nói với vẻ đắn đo:

- Phải, cô Amélia là một cô gái dễ thương. Tôi nghĩ là chúng tôi sẽ gặp nhau thường xuyên. Nếu tôi biết, tôi đã đến sớm hơn…

- Nếu ông biết cái gì?

- Rằng đồng hoang lại có thể gắn bó, cuồng nhiệt, không ngờ được, bất thường, bi thảm, nhưng cũng nóng bỏng và tươi sáng như một ngày hè, đầy ánh sáng, vô tội, không cầm lòng được…

Ông ta nói về đồng hoang như nói về một người đàn bà…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Dorothy Eden

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.