Phanny

Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 26

❊ ❊ ❊

Như vậy, đây là tiếng nói của cha nàng. Phanny đọc lại lá thư nhàu nát đã được giấu lâu ngày trong cái gối ghim kim của bà Arabella.

“ Chú Leonard kính mến!

Làm sao chứng tỏ sự biết ơn của con khi được chú cho biết sẽ để lại tất cả của cải của chú cho con! Tiếc thay! Con sợ rằng, chỉ được hưởng một thời gian ngắn, vì con sẽ không sống được quá hai năm nữa, có lẽ ! Nhưng chú không thể biết rằng quyết định của chú đã làm con yên tâm. Bây giờ, con có thể yên chí rằng con gái Francecca của con sẽ không thiếu thốn. Nó chỉ là một đứa bé rất giống mẹ nó, nhưng về đầu óc, đúng là một Davenport. Con đã nhờ người em họ Edgar của con, một người thật hoàn toàn, làm giám hộ cho nó… ”

Nàng không thể ngủ được. Và giữa đêm, không biết mấy giờ, nàng ra khỏi phòng và rón rén đi về phía phòng bà Arabella.

Như nàng đã đoán, đèn còn sáng trong phòng. Nàng gõ cửa và bước nhanh vào phòng.

- Thưa bà, con nghĩ rằng bà còn thức…

Bà Arabella đang ngồi trên giường, dựa lưng vào chồng gối và đang đọc sách thánh kinh. Bà đóng sách lại, nhưng cẩn thận giữ lại trang bà đang đọc dở bằng ngón tay.

- Lẽ tất nhiên là bà không ngủ được. Giấc ngủ chỉ tốt cho những kẻ vô tội. Con muốn gì ?

- Bà không thể là kẻ thù của con, bà nhé ?

- Nhưng điều gì đã cho con thấy rằng bà sẽ thay đổi tính tình về già ? Chắc chắn là có, bà đã là kẻ thù của con, đến khi bà hiểu rằng bà đã mất thì giờ vô ích ! Con đã mạnh hơn bà. Phải nói rằng thật đặc biệt. Bà thương hại người đàn ông nào cưới con.

- Con muốn nghĩ đến bà thật trìu mến. – Phanny thành thật nói. – Con biết bà muốn con hy sinh cho George chỉ vì bà quá thương anh ta. Nhưng bà đã cho Nolly cái gối ghim kim, nhờ vậy mà con mới thấy được thư ba con. Con sẽ luôn luôn nhớ ơn bà ! – Trông nàng thật trẻ, với mớ tóc xoã trên bờ vai và nước mắt đọng trên mi.

- Ồ ! – Bà Arabella bực mình la lên. – Con với những tình cảm của con. Con nói sẽ luôn luôn nhớ ơn bà một việc mà bà phải làm từ nhiều tháng nay. Như vậy, có thể cứu được nhiều mạng sống. Con không hiểu rằng bà chỉ là một bà già ác độc sao ? Nhưng, nếu phải làm lại, bà cũng không thay đổi. – Tiếng nói bà nghẹn đi, trong tiếng cười và tiếng khóc – Ông rể của bà đáng lẽ phải biết về tâm lý con người nhiều hơn. Ông ta không biết rằng chú anh ta yêu văn thơ, và Chancer là nhà thơ ông thích nhất. Ông đã để thư cha con vào một trang sách đang đọc. Dù sao bà cũng rất ghét con người nhỏ thó rất tự mãn đó, dám cưới con gái bà ! Nhưng ông ta cũng là cha của George và – bà xin lỗi con, Phanny – lúc đó, việc ấy quan trọng đối với bà hơn là đòi hỏi sự công bình cho con. Dù sao, - bà tức tối nói thêm – con cũng sẽ lấy George, và sẽ trở thành bà chủ của Darkwater. Mọi việc sẽ đâu vào đó !

- Chú Edgar luôn luôn muốn con chết ! – Phanny buồn bã nói. – Bà con nhớ ngày con bị té xuống hồ không ? Có lẽ ông hy vọng rằng con cũng yếu như cha con, bị nhiễm lạnh và con sẽ chết từ từ. – Nàng rùng mình ôm lấy mặt. - Tất cả đều quá dễ sợ. Tham vọng của một người đàn ông có thể thay đổi họ như vậy sao ? Ông không ngần ngại giết, và giết nữa…

- Người ta nói ăn thua lúc đầu, - bà già bảo. – Bà nghĩ rằng, càng ngày càng nặng thêm, như sự ham mê cờ bạc và rượu chè. Người ta sẽ không nghĩ rằng họ có tội nữa, bắt đầu từ khi người ta không bị nghi ngờ, như chú con đã nói, không kể là không ai thèm để ý đến bà vú già người Hoa đó, cả tên Barlow đáng ghét kia. Và cái chết của bà sẽ coi như bị một tai nạn bất ngờ vì tuổi già, con thấy không ?

- Còn con ? – Phanny thì thầm.

- Chuyện đó đã trở thành một thói quen đối với chú con, một việc mà ông ta sẽ làm vào giờ của nó. Nhưng chuyện đó không xảy ra thì đừng nói nữa ? Hãy đến đọc với bà…

George gương mặt đỏ gay và dáng đi khập khiễng, đã trở về thật trễ tối hôm đó và đi ngay vào phòng mình. Sáng hôm sau, anh ta mặc bộ quân phục và gọi người hầu đêm ngựa ra cho anh.

George lên ngựa và ngồi im trên đó một lúc, thật trẻ trung, oai nghiêm và đẹp trai không thể tưởng tượng nổi. Rồi anh ta la lên thật thô bạo : “ Tôi nghe mùi khói súng! Vĩnh biệt mọi người! ”. Và thúc ngựa chạy bay, ánh sáng mặt trời sáng chói trên mũ sắt của anh, với những lông trắng bay phấp phới trong gió. Khi anh ta trở về sau mấy tiếng đồng hồ, cả người và ngựa đều mệt lả. Miệng anh lầm bầm những câu khó nghe…

- Con biết không, Louisa, - bà Arabella nhỏ nhẹ nói, - chúng ta phải chia tay với nó một thời gian. Cần phải có một bệnh viện đàng hoàng. Thôi, George, con trai cưng, giờ lui quân đã điểm!

Thím Louisa chỉ còn là cái bóng của người đàn bà mà bà đã từng sống. Bà nghe mẹ nói và vâng lời ngay. Phải, bà sẽ về ở cái nhà ở Dalaton đó, tuy nó nhỏ và tối tăm, thiếu tiện nghi. Đó không phải là một chỗ ở cho một cô gái mới bắt đầu ra ngoài đời, nhưng bây giờ họ đã nghèo thì họ phải tự cảm thấy sung sướng vì có chỗ để ở cho đến khi tiếng xấu không còn nữa.

Nhưng Amélia đã làm cho mọi người ngạc nhiên :

- Không, thưa mẹ, con sẽ không về đó với mẹ.

- Vậy chớ cô tính sao ? Bộ cô muốn sống dưới sự bố thí của Phanny à ?

- Thím Louisa, con xin thím ! – Phanny phản đối. – Con đã nói cả buổi sáng rằng thím và gia đình, có thể…

Amélia không để nàng nói dứt lời, ngước chiếc cằm bướng bỉnh lên, cô tuyên bố rằng đã quyết định và sẽ kiếm một chỗ làm theo một gia đình dọn đi Úc.

- Tôi cũng biết rằng tôi không biết may và và giặt ủi. Nhưng bà Hannah sẽ chỉ cho tôi, và tôi sẽ làm được rất mau khi tôi muốn.

Thím Louisa có vẻ bực tức.

- Đi Úc à ? Nhưng con điên rồi, Amélia ! Không ai bắt con đi xa vậy. Mẹ biết rằng chuyện này sẽ gây tai tiếng nhưng rồi nó cũng sẽ qua, người ta sẽ quên. Và cũng sẽ có những người đàn ông khác để ý đến con.

Nhưng lòng thương yêu của một người mẹ đã không lay chuyển được quyết định của Amélia.

- Con biết, thưa mẹ ! Con đã quen một trong những người đàn ông đó. Ông ta chắc đang ở Úc và đang làm giàu ở một vùng có vàng. Con nhất định đi kiếm ông ta.

- Amélia ! – Phanny bật nói. - Bộ cô muốn nói đến người tù vượt ngục đó à ? Nhưng cô chỉ mới nói với ông ta vài câu ?

Đôi mắt của Amélia có một ánh sáng kỳ lạ. Cô không còn là một cô bé con nhà giàu tròn trịa, được cưng chiều, sung sướng. Bây giờ cô là một người đàn bà và vẻ tự tin làm cho cô đẹp ra.

- Đó không phải là một tình cảm bồng bột… - Cô nói tiếp. - Một cái gì như một giây phút vĩnh viễn… Tôi tưởng mình khùng và lãng mạn, tôi đã cố gắng quên ông ta và yêu Adam. Nhưng không, tôi không thể quên người đàn ông đó…

Phanny nắm lấy tay Amélia :

- Tôi đã hiểu những gì ông ta thấy ở cô. Tôi mong rằng cô sẽ kiếm được ông ta !

- Tôi sẽ kiếm được ! – Amélia quả quyết.

Đó là một ngày lạnh, nhưng không có gió. Mặt trời chiếu sáng trên bầu trời xanh lợt và trong. Hai đứa bé chạy trong sân vườn, làm lá rụng bay tứ tung. Nhưng rồi chúng đã chạy xuống hồ, hy vọng thấy được những con vịt rừng, hay có lẽ một con thiên nga.

Nước hồ trong và phản chiếu màu trời trong xanh. Phanny đề nghị sẽ thưởng ai thấy một con sáo trước tiên.

- Chị Phanny! – Nolly la lên sau một lúc. – Em thấy một con. Trên cây này… Ồ, nó bay mất rồi?

Chị Phanny, chị Lissie ra kìa. Chị đừng cho chị ấy bắt tụi em về nhà. Chị đã hứa rằng chúng em sẽ được cho chim ăn.

- Cô Phanny ! – Lissie chạy về phía họ, không biết gọi cô chủ mới thế nào – Ông Marsh mới đến với ông già ở Luân Đôn. Anh Baker đã mời họ vào phòng khách.

Phanny đứng ngay dậy :

- Tôi về ngay !

Ngay lúc ấy, nàng thấy Adam đang bước nhanh trên thảm cỏ vàng mùa thu. Nàng đứng chờ, tim đập mạnh, Adam đến gần.

Anh cúi mình và cho biết đã nóng lòng, không chờ được như ông Craike, trong phòng khách.

Phanny rất hồi hộp, nàng ráng trả lời :

- Lissie, em bảo Baker rót rượu mời ông Craike. Ông Marsh và tôi sẽ về ngay.

- Chỉ trong mười lăm phút thôi, cô Lissie ! – Adam sửa lại. – Cô Phanny và tôi có nhiều chuyện quan trọng để nói với nhau.

- Lẽ dĩ nhiên ! – Phanny nói, - chú Edgar đáng thương… Anh George… Và Amélia đã nói đến chuyện đi Úc. Anh biết không ?

- Còn cô ? – Adam êm ái nói. – Cô có tát tôi nếu tôi hôn cô không ?

Phanny ráng kiềm chế mình :

- Anh Marsh, tôi không thể giữ những bông tai quý giá ấy. Tôi biết rằng đó chỉ là một cử chỉ…

- Cô đã nói với tôi như vậy về con lạc đà nhỏ xứ Bactres. Cái đó của tôi. Trong khi đôi bông tai của chị tôi… Mẹ của Nolly và Marcus.

- Đó là… chị anh ?

Adam cười chế giễu :

- Thật ra hành động của tôi thật dễ hiểu. Tôi muốn biết chắc rằng ông anh rể của tôi có chọn người đàng hoàng làm giám hộ con cái ông không. Khi gặp cô ở Luân Đôn, những nghi ngờ của tôi đều tan biến. Tôi biết rằng chính cô sẽ săn sóc hai đứa bé và chúng sẽ sung sướng. Nhưng tôi cũng chưa biết ông Edgar Davenport… Và khi tôi nhận được thư của bà Ching Mei…

- Thư của bà Ching Mei ! – Phanny cướp lời. – Nolly có nói cho tôi biết rằng bà ta có viết thư cho anh, nhưng tôi không tin…

- Bà ấy có viết cho tôi, với sự giúp đỡ của Nolly. Tôi đã đồng ý với bà Ching Mei khi ở Luân Đôn rằng, nếu bà có gì lo sợ, bà phải cho tôi biết. Và, khi thấy chú cô cướp gia tài của hai đứa bé bà đã kinh hãi…

- Chắc chắn rồi ! – Phanny nói nhỏ, nhớ lại sự đối thoại bằng tiếng Trung Quốc giữa Adam và bà Ching Mei.

- Tôi đã đến ngay, với ý định làm sáng tỏ mọi chuyện. Nhưng cô có nhớ rằng : đang lúc đó, tôi gặp cô ở nhà thờ. Cô rất khác với người đàn bà sang trọng mà tôi gặp ở Luân Đôn, cô ăn mặc thật nghèo nàn. Từ ngày đó, những sự nghi ngờ của tôi lại bừng dậy cộng thêm sự tò mò. Khi tôi khám phá ra cô cũng là con nuôi của chú Edgar Davenport, tôi bắt đầu đặt những câu hỏi. Tôi biết của cải của hai đứa bé vì có một phần của mẹ nó, là chị tôi. Có thể cô cũng có của cải ! Khi quen biết chú cô, tôi càng thêm nghi ngờ. Ông ta có vẻ quá tử tế, vui vẻ, rộng rãi. “ Một cái bề ngoài, để che đậy con người thật của ông ta ”, tôi nghĩ như thế. Tôi quyết định rằng chỉ có cách ở lại đây mới mong khám phá ra được điều gì bằng cách giấu tên và tiếp xúc với ông ta. Nhất là cô Amélia dễ thương và nói nhiều đó. Cũng may cho tôi là chú cô không hề nghĩ đến gia đình người vợ em ông ta, nếu không thì tôi đã bị vạch mặt ra rồi. Ông ta không nên khinh thường, anh Oliver, một người rất tốt và đã đem lại cho Anne-Marie, chị tôi, nhiều hạnh phúc.

- Ồ, tôi rất vui mừng ! – Phanny nói. – Anh sẽ nói chuyện với tôi về mẹ của hai đứa bé.

- Và không phải một mình anh. Cô Marthe của anh cũng nóng lòng được gặp chúng ở Héronshall. Chúng ta sẽ xin phép được nuôi chúng, Phanny… với con của chúng ta…

Phanny hồi hộp, trong khi mặt nàng đỏ bừng lên :

- Chúng ta sẽ sống ở Darkwater, nếu em muốn. Đó là một chỗ ở dễ thương. Và với một đám con nít vui vẻ. Ta sẽ đuổi những con ma đi. Anh cũng còn có một căn nhà rất đẹp ở Western Highlands, ở Tô Cách Lan. Cha anh hay đến đó nghỉ ngơi sau những chuyến đi của ông.

- Anh đã… tính những chuyện đó ?

- Lâu rồi. Từ ngày anh gặp em ở Luân Đôn, trên sân ga… Em cũng biết vậy, Phanny !

- Dạ, em biết… - Phanny nói, quên rằng cũng có lúc nàng nghi ngờ chàng.

- Chị Phanny ! Chị Phanny ! – Hai đứa bé gọi nàng.

Ngay lúc đó, những quả chuông nhỏ gần đó vang lên. Có phải tiếng chuông không ? Vì không có gió.

Và tiếng nhạc êm dịu đó làm người ta tưởng nhớ đến tiếng cười trong trẻo của bà Ching Mei…

Thanh Thanh dịch

Đà Lạt, tháng 6 năm 1987

HẾT

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Dorothy Eden

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.