Phanny

Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21

❊ ❊ ❊

Nàng đã mắc bẫy… Nàng là con chim đã vùng vẫy và ngộp thở trong ống khói… Con chim đã chết…

Phanny ngủ gục trên ghế cạnh giường Nolly, chợt giật mình thức dậy những câu hỏi không được trả lời cứ ám ảnh trong đầu nàng.

Lửa gần tàn trong lò sưởi và căn phòng gần chìm trong bóng tối. Nàng đứng dậy và nhẹ nhàng đến bỏ thêm than vào trong lò. Dù vậy, Nolly đã nhúc nhích trên giường và nói nhỏ, như đã nhiều lần trong cơn mê của nó:

- Chị Phanny! Chừng nào bà Ching Mei mới đến lấy giày của bà?

Than đã cháy hừng trong lò và căn phòng đã bớt lạnh lẽo. Nolly ngủ gục trở lại. Con búp bê của nó đặt dưới chăn mền với nó. Con bé không biết rằng chính con búp bê vô tội đó đã tạo nên cái chết của bà Ching Mei. Và Phanny cũng không biết ai đã để con chim chết trong chuồng cũng như nàng không khám phá ra ai đã bỏ con búp bê trên giường nàng tối hôm đó.

Phanny không biết hướng về ai ngoài Adam Marsh. Nàng có nên không? Nàng có thể tin ông ta không? Nàng nhớ lại câu: “Nếu cô có điều gì nghi ngờ…”

Những sự nghi ngờ, nàng đã có quá nhiều. Nàng không biết mình nghi ngờ điều gì, nhưng sự thúc đẩy bởi một nguyên nhân nào, nàng đã vào phòng mình và lấy giấy viết:

“… Không phải cho tôi, mà cho hai đứa bé mà tôi lo. Có ai đã muốn làm chúng sợ. Nolly đã ngã bệnh chiều hôm nay. Tôi không thể bỏ nó để đi Luân Đôn. Tôi không biết người đã gây ra cái tình trạng đó đã vừa lòng chưa, nếu đó là điều họ muốn. Tôi công nhận không hoàn toàn tin rằng cái chết của bà Ching Mei là do sự gặp gỡ với tên tù vượt ngục. Tôi nghĩ rằng có ngươig ngoài gia đình, phải biết rằng George bệnh nặng hơn người ta tưởng. Trách nhiệm liên đới trong gia đình có khi đi quá xa…”

 Viết những điều nàng lo sợ trên giấy khiến Phanny cảm thấy khoan khoái. Nàng viết xong lá thư, dán lại và bỏ nó vào túi áo. Nàng sẽ tìm cách trao tận tay Adam Marsh sau đó. Nàng không thể bỏ theo thư thường ở trong nhà. Mọi người sẽ muốn biết vì sao nàng viết thư cho Adam.

Nàng lại lấy giấy ra viết bức thư thứ nhì cho ông Craike, cáo lỗi vì không thể đi Luân Đôn gặp ông được, có thể vào dịp khác và xin ông cho nàng biết hết về cha mẹ nàng. Về bức thư này, nàng khỏi lo, chú Edgar đã hứa sẽ gửi đi sáng mai.

Trời nổi gió và mưa bắt đầu đổ xuống. Mùa hè đã hết, lá cây rụng đầy mặt đất và mặt hồ đầy lá rụng. Những ngày đầy sương mù và những đêm dài tối tăm đã trở lại. Đó là lúc căn nhà sống lại thật sự với những tiếng kêu răng rắc, những tiếng than thở, những cơn gió lốc… Trăng sáng in trong những kính cửa sổ mà người ta quên kéo màn lại, những ngọn nến bị tắt bất ngờ vì những luồng gió mạnh. Phanny chợt rùng mình. Nàng thích cảnh mùa đông, nhưng nàng lại sợ những hình ảnh này, nó không dứt…

Sáng ra, Nolly đỡ hơn. Nó uống một chút sữa nóng và nhìn chăm vào mặt Phanny rồi nói:

- Chị ở đây với em hoài hoài!

Lần này nó ngủ trở lại, thật say và thật bình yên.

Đến giữa buổi sáng, trời vẫn còn đầy sương khi Amélia đi đâu về như cơn lốc mình mẩy ướt đẫm và có vẻ bực bột. Cô ta đã đi dạo bằng ngựa và Adam đã không đến với cô ta.

Phanny nhìn cô ta, sửng sốt:

- Cô muốn nói là cô có hẹn với ông Marsh mỗi lần cô đi dạo bằng ngựa à?

- Lẽ dĩ nhiên! Tôi không bao giờ thích đi ngựa một mình. Ồ, chị Phanny, chị đừng có vẻ lạ lùng như vậy, tôi xin chị! Chúng ta đang ở vào thế kỷ mười chín… Hay chị ghen?

- Như vậy, những cuộc gặp gỡ của hai người không phải là ngẫu nhiên?

- Đồng hoang thật rộng để người ta có thể gặp nhau vì ngẫu nhiên, chị có nghĩ như vậy không? Không, anh ấy luôn chờ tôi ở High Tor. Nhưng hôm nay, anh ta không đến. Tôi không nghĩ rằng cơn mưa đã làm anh ta sợ.

Tay Phanny vò mạnh lá thư trong túi áo nàng. “Nếu cô có điều gì nghi ngờ…” ông ta đã nói như vậy. Ông tưởng nàng có cảm giác gì trong lúc này, nếu không là một sự nghi ngờ đau đớn nhất?

- Và ông ta khuyến khích cô… tâm sự với ông ta à? – Nàng lại hỏi.

- Phải. Tôi kể cho ông ta nghe. Ông ta thật hiểu biết, chị Phanny… Tôi nghĩ rằng tôi đã yêu ông ta thật rồi, chị biết không?

- Cô chỉ nghĩ thôi à? – Phanny khinh bỉ hỏi.

Amélia chau mày.

- Làm sao người ta có thể chắc chắn được! Chị có chắc không?

- Không, lẽ dĩ nhiên. – Phanny công nhận, mặt đỏ bừng. – Có khi, tôi không phân biệt được tình yêu và thù hận. Tôi tự hỏi cả hai chỉ là một tình cảm…

- Đúng rồi. – Amélia nói theo. - Tối hôm qua, chị có vẻ ghét tất cả chúng tôi. Thật ra, tôi chắc chắn rằng chị cũng thương chúng tôi, kể cả anh George điên khùng đó.

- Tôi ghét người nào đã làm cho Nolly quá sợ tối hôm qua. Và tôi muốn biết họ bằng bất cứ giá nào.

- Làm sao tôi biết được! – Amélia vừa thở dài vừa ngáp. – À, chị thật may mắn có thể lo cho hai đứa bé như vậy. Còn tôi, tôi sẽ làm gì trong suốt cái ngày u ám này? Tôi ghét may vá, tôi ngán đọc sách, tôi không thể làm gì được… Ông Adam ngốc nghếch đó cũng có thể đến dù trời mưa chứ!

Sau khi cô ta đi, Phanny lấy lá thư ra và xé nó ra từng mảnh vụn. Rồi nàng bật khóc và vội vàng lau nước mắt khi Dora gõ cửa gọi nàng vì Nolly đã thức dậy và muốn ăn mứt. Nàng không bao giờ được yên, vì không có ai để tâm sự. Amélia cũng đã cướp mất…

Ông Adam Marsh có vẻ rất quan tâm đến những lời tâm sự của đàn bà…

---❊ ❖ ❊---

- Và bây giờ Phanny, chúng ta sẽ làm việc cho đàng hoàng đâu vào đó. Con sẽ trưởng thành vào thứ hai. Như vậy, con phải làm giấy di chúc, như chú đã nói với con!

- Nhưng con đâu có gì…

- Chú đành phải nhắc cho con biết giá trị của món quà chú đã cho con. Chú cho con biết rằng sợi dây chuyền có viên ngọc xanh đó có giá trị rất lớn, ngoài giá trị tình cảm… Chắc con cũng muốn chọn người thừa hưởng nó chứ?

Phanny nghĩ với một nỗi đau đớn trong tim, “còn con lạc đà Bactres nữa, món quà của Adam cho…Chú Edgar có lý: Ta phải chọn người thừa hưởng nó!

- Con muốn để lại sợ dây chuyền đó… và tất cả những của cải khác cho Nolly. – Nàng nói không chút do dự.

- Chú đã đoán như vậy. Đó là một cử chỉ rất đẹp. Ngày đó sẽ đến, trễ nhất. Chú hy vọng, ngày đó con bé sẽ biết giá trị của món quà. Điểm chính khác, chắc con cũng biết là phải chỉ định người thi hành di chúc. Về mặt tiện lợi, chú đề nghị con nên giao cho chú việc này. Nếu con đồng ý, chúng ta sẽ viết văn bản (văn thư) nhỏ và đơn giản này mà con sẽ ký bên trong ngày sinh của con.

- Chú cứ làm sao cho tốt, thưa chú!

Nàng quá mệt mỏi sau một đêm dài thức canh chừng Nolly, để suy nghĩ kỹ càng hơn. Dù sao chuyện đó đối với nàng không quan trọng. Chỉ đàn ông mới thích xếp đặt công việc cho đàng hoàng. Nàng sẽ có cơ hội để cho Nolly sợi dây chuyền đó trước khi chết. Còn con lạc đà nhỏ. Nàng sẽ giữ nó đến ngày cuối cùng của đời nàng, dù nó mang lại cho nàng những kỷ niệm gì...

- Ông Craike sẽ nhận thư con, và ông ấy sẽ trả lời, - chú Edgar nói, - Chú hy vọng rằng con đã quên những cái vô lý của con hôm qua. Thím con và chú cũng hiểu là con quá mệt. Nghe con nói, tưởng như chúng ta đều là kẻ thù của con. Phải, chú biết, có ai đã giỡn chơi, nhưng không có ác ý. Con đã làm quá trớn. Nhưng tất cả đều được xí xóa và bỏ qua.

Như vậy, chính nàng là người có lỗi!

Phanny quá mệt mỏi để bất mãn. Mệt mỏi và chán chường! Hay là... Hay là Adam có lý do chính đáng để hẹn với Amélia và để cho cô ta nói?

Có lẽ vì vậy, Phanny nghĩ, chợt yêu đời trở lại. Ông ta đã thấy mọi việc đều không tốt. – Như ông ta đã đoán – và ông ta đã tìm cách dò tin tức theo phương cách của mình. Nếu như vậy, nàng phải gặp ông ta và họ phải bàn với nhau về chuyện này. Tại sao lại phải lo nghĩ thắc mắc khi ta chỉ tốn có mười phút để giải quyết vấn đề?

Nàng định đến Héronshall bằng ngựa. Nàng sẽ đi ngay ngày mai, khi mọi người đều ở nhà thờ . Nếu bệnh tình của Nolly thuyên giảm, nàng có thể để Dora hay bà Hannah trông nó trong ba hay bốn tiếng đồng hồ. Nếu cả nhà sau khi đi nhà thờ về, không thấy nàng, nàng sẽ cho họ biết khi trở về rằng nàng đi hóng gió một chút.

Ngày hôm sau, trời vẫn mưa và gió thổi rất mạnh. Phanny cưỡi con Jimmy, con ngựa của Amélia đi băng qua cánh đồng hoang. Nàng phải đi ít nhất một tiếng đồng hồ mới đến Héronshall, nhưng mưa và gió tạt vào mặt nàng làm nàng tỉnh táo và khỏe lại. Sau khi ở trong bốn bức tường quá lâu của phòng người bệnh, nàng cảm thấy thoải mái và tự do. Nàng còn nghĩ có thể sẽ gặp Adam đang chờ Amélia gần High Tor. Ông ta sẽ ngạc nhiên khi thấy nàng xuất hiện, và nàng sẽ trêu ông ta, hỏi ông ta có thất vọng không...

Nhưng nàng không gặp ai cả khi đến High Tor. Chỉ có một bầy cừu đến đó núp mưa.

Nàng tiếp tục đi và cuối cùng tới Héronshall, mình mẩy ướt mèm, nhưng vui sướng. Nàng không lo cái bề ngoài của mình, biết rằng bà Martha Marsh sẽ mời nàng vào sưởi quần áo và uống trà với bà. Còn Adam – Nàng sẽ tưởng tượng vẻ ngạc nhiên, vui vẻ và hiếu khách của ông ta.

Nhưng thật kỳ lạ, nàng thử gõ cửa thật lâu mới có người ra mở cửa. Đó là ông bồi phòng lạ mặt, ông ta nhìn nàng ngạc nhiên.

- Bà Marsh hay ông Marsh có ở nhà không? – Nàng hỏi. – Ông làm ơn cho biết có cô Phanny Davenport đến.

- Tôi rất tiếc, thưa cô. Họ không có mặt ở đây.

Phanny nhìn ông ta, không ngờ được. Một cơn gió làm tóc nàng rũ xuống mặt. Cô bực bội vén tóc lên.

- Chắc họ ở nhà thờ?

Không, thưa cô, họ đã đi Luân Đôn rồi. Trong nhà chỉ còn có bà Bella và tôi. Nhà không tiếp khách nữa.

- Đi Luân Đôn! – Phanny lặp lại. – Nhưng ông ấy đâu có nói cho chúng tôi biết. Ông ấy còn để Amélia đến chỗ hẹn... -  Nàng chợt thấy mình đang nói lớn, và sốt sắng hỏi:

- Họ đi hồi nào?

- Hôm kia, thưa cô.

- Họ sẽ ở lâu không?

- Dạ, tôi không biết. Những người giúp việc được nghỉ hôm qua và hôm nay.

Phanny ráng bình tĩnh lại tuy rất thất vọng và có cảm tưởng vô lý như nàng bị bỏ rơi.

- Ông có thể cho ngựa của tôi nghỉ độ nửa tiếng không?

- Tôi sẽ làm cho cô. Coo muốn vào nhà hơ quần áo trong khi chờ đợi không? – Người đàn ông nhã nhặn đề nghị.

Căn phòng mà hôm trước nàng thấy sáng sủa, hôm nay có vẻ buồn tẻ và lạnh lẽo. Nàng run rẩy ngồi xuống chiếc ghế gỗ chạm trổ và gắng tưởng tượng chuyện gì đã xảy ra. Adam và cô chàng có thể thấy mùa mưa buồn thảm và quyết định đi Luân Đôn chơi và thăm bạn bè của họ. Không có gì bắt họ phải kể chuyến đi này cho những người ở Darkwater nghe. Họ sẽ trở về mà không ai biết họ đã đi.

Nhưng điều đó không làm Phanny yên tâm. Nếu người ta không nghĩ đến cách đối xử nhẹ dạ của Adam đối với Amélia.

Adam có vẻ như lúc nào cũng có mặt bên cạnh nàng khi Phanny cần anh. Vậy mà bây giờ nàng có một mình trong căn nhà lạnh lẽo và trống trải này, và nàng khó mà giữ được mình không khóc... Nàng không thể tin vào ai được sao?

---❊ ❖ ❊---

Trong khi nàng băng qua cánh đồng hoang về nhà lúc hoàng hôn, thấy có một

người cưỡi ngựa đi về phía nàng. Tim Phanny đập mạnh. Adam? Cuối cùng anh cũng đã về và đi kiếm nàng.

Nhưng người cưỡi con ngựa đen rất oai và thư thái đang tiến về phía nàng không ai khác hơn là George... Gương mặt đỏ của anh ta biểu lộ vẻ vui thích khi được gặp nàng.

- Họ nói cô đi bằng ngựa. Amélia tức giận vì cô đã lấy con Jimmy của nó. Cô đi đến đâu vậy?

- Đến High Tor thôi.

- Đó là nơi Amélia thường chờ ông Marsh. Tôi hay gặp họ đi với nhau.

Gương mặt anh ta thoáng nghi ngờ:

- Cô có đi đến gặp anh ta không?

- Chắc chắn là không rồi. Tôi chỉ muốn đi dạo một chút cho khuây khỏa. Tôi về bây giờ. Đừng chờ tôi. Con Jimmy không thể chạy nhanh bằng ngựa anh được.

George bật cười:

- Đừng có ngốc. Tôi cố ý đón cô. Simon cũng có thể đi chậm đợi con Jimmy. Chúng ta còn rộng thời giờ để về.

- Trời lạnh lắm. Tôi bị cóng rồi.

- Cô không có gì là lạnh cả. Mặt cô đỏ lên... George chợt cúi mình xuống và nắm lấy dây cương con Jimmy. – Chờ một chút. Phanny. Tôi rất mừng khi biết cô đi bằng ngựa. Tôi biết rằng sẽ có cơ hội gặp cô một mình. Tôi muốn biết khi nào cô chịu lấy tôi?

- Lấy anh à?

- Đừng có vẻ ngạc nhiên như vậy! Tôi đã ráng làm gì cho cô biết sáu tháng nay? – George hỏi, bực mình vì thái độ của Phanny. – Hãy nói cho tôi biết, tôi đã chờ quá lâu rồi. Cô sẽ hai mươi mốt tuổi vào ngày mai. Dù cho ba mẹ tôi có cản trở, cô cũng tự do quyết định một mình. Cô phải trả lời cho tôi ngày mai.

Jimmy tiếp tục đi một cách sợ sệt, trong khi George kéo mạnh dây cương nó. Gương mặt đỏ của chàng trai, với đôi mắt long lanh và đắc ý kỳ lạ kề bên mặt Phanny làm cho nàng cảm thấy khó chịu! Nàng thấy mình như bị dồn ép vào bẫy. Và Adam đã bỏ rơi nàng!

- George, hãy để cho tôi đi!

- Được rồi. Tôi tha cho cô hôm nay. Nhưng ngày mai cô phải trả lời cho tôi. Hãy nghe đây, cô không thoát được tay tôi đâu! Không bao giờ!

Anh ta bất cười man rợ, rồi thả lỏng dây cương con Jimmy ra, người và ngựa bỏ chạy. Nhưng anh ta đi không xa. Quay trở lại, anh ta cho ngựa xoay tròn múa xung quanh con Jimmy, cười và biểu diễn kỹ thuật cưỡi ngựa của anh ta quanh nàng. Anh ta chỉ ngừng chơi cái trò bỉ ổi đó khi họ về đến Darkwater.

Nàng có cảm giác như trong một tiếng đồng hồ, một loài chim ăn thịt không ngừng bay lượn quanh nàng...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Dorothy Eden

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.