Chú Edgar sai người báo cho Phanny biết ông muốn nói chuyện với nàng. Nàng thấy ông đi qua đị lại trong phòng đọc sách và có vẻ hòa nhã, thoải mái.
- Phanny, con biết không, - ông vui vẻ nói ngay, - ông Barlow đã làm chú ngạc nhiên?
- Thế à, thưa chú?
- Gì nữa! Chú không nghĩ rằng con có điên mới từ chối một đề nghị mà, nói thật với con, sẽ không bao giờ có nữa. Con đã trả lời quá hấp tấp, chú nghĩ…
Như vậy, chú Edgar muốn cho nàng ưng Hamish Barlow. Và thím Louisa nữa, có lẽ. Chỉ có lấy chồng nàng mới hết là gánh nặng đối với họ. Nếu không, nàng sẽ ở lại ăn bám họ luôn và sau này, đến phiên George và Amélia, đến ngày cuối cùng của nàng.
Phanny cắn môi và trả lời:
- Hấp tấp, có lẽ, thưa chú. Nhưng chắc chắn, không thay đổi.
Chú Edgar cười, vỗ nhẹ lên vai nàng:
- Thôi, đừng nói vậy… Ông Barlow còn ở lại với chúng ta ba hay bốn tuần nữa. Ông ta biết các cô gái thường hay nóng nảy, dễ bị cảm xúc… Con sẽ có cơ hội thay đổi ý kiến từ bây giờ.
- Chú bắt con lấy một người mà không những con không yêu mà còn ghét?
- Rồi! Con quá nóng, con gái. Con hãy ngồi xuống và chúng ta nói chuyện điềm tĩnh hơn. Ông Barlow có gì mà con ghét vậy?
- Cái đó không thể giải nghĩa được… Không phải sự phê bình mà một cảm giác riêng tư.
- Và vô lý, thêm vào đó! – Chú Edgar nói và cười nhẹ. – Chú đã nói với ông Barlow rằng con không kiếm ra một lý do chính đáng để từ chối ông ta!
- Có chứ! – Phanny nói thật hăng hái. – Thật là dễ sợ phải ở xa quê hương với một người đàn ông mình không yêu. Sống cả đời mình…
Nàng ngừng nói, kinh hoàng về ý nghĩ đó. Nàng nói tiếp thật điềm tĩnh:
- Và rồi con không thể bỏ hai đứa bé. Con đã hứa với chúng nó.
- Hai đứa bé không can dự gì đến chuyện này cả, - lần đầu tiên giọng chú Edgar ra vẻ sắc bén. – Con không thể hy sinh cả đời con vì chúng. Con hãy quên chúng đi và nghĩ đến tương lai sáng lạn đang chờ con. Chúng sẽ được chăm sóc chu đáo dù con có ở đây hay không? Ông Barlow đã cho chú biết về hoàn cảnh tài chính của ông ta và những gì chú có thể nói là đối với một cô gái không có của hồi môn, con thật quá có phước. Con nên biết rằng, Phanny, thím con và chú không để cho con mất cái may đó đâu.
- Nhưng ,thưa chú, chuyện lấy ông Barlow là một chuyện con không bao giờ tưởng tượng được.
- Anh chàng đó có vẻ hơi nóng tính, chú công nhận. Chú cũng đã nói với anh ta. Nhưng con phải thông cảm; con gái. Anh ta quá yêu con. Trời ơi! Chú chưa từng thấy ai yêu quá vậy! Chú muốn con suy nghĩ lại… Này, con có thấy hai đứa con của em chú là một cản trở không, nếu con đã thành thật yêu?
Nếu thay vì Hamish Barlow, Adam Marsh đã ngồi với nàng trên chiếc xuống, đã nói yêu nàng suốt đời? Phanny cúi mặt xuống. nàng phải trả lời thế nào?
- Chú không muốn con ở lại đây? – Nàng nói nhỏ
Chú Edgar nhào tới, mặt đỏ lên vẻ thống khổ:
- Phanny! Chú cấm con nói như vậy! Con không luôn luôn như người trong nhà sao? George và Amélia chúng không coi con như một người chị sao? Chú có để con thiếu gì không?
“ Có muôn vạn thứ”, nàng định trả lời. Nhưng nàng muốn im lặng hơn.
- Không! – Nàng hằn học nói, - nhưng con không bao giờ lấy một người mà con không yêu.
- Và con tưởng rằng chú con, không tình nghĩa sẽ bắt buộc con? Chú không ép con đâu. Nhưng chú sẽ làm sao cho con vài ý kiến… Con có bao giờ nghĩ rằng một người đàn bà độc thân ở đây sẽ có cuộc sống thế nào không?
- Chú tưởng con không bao giờ nghĩ tới sao?
- Và con vẫn nhất định từ chối một mối tốt như vậy? Không thực tế, nhiều tình cảm, lãng mạn…À, con hơi giống mẹ con đấy, con gái. Amélia nhỏ hơn con ba tuổi, nhưng hiểu biết hơn con.
“Phải, nhưng Amélia nó có của hồi môn, và có thể lựa chọn… - Phanny nghĩ thầm. - Ồ! Tất cả sự giàu có kỳ diệu và khó khăn trong hai chữ “chọn lựa”!
- Nhưng rồi, - chú Edgar kết luận, - chú nghĩ rằng con sẽ nhìn việc này bằng một con mắt khác. Ông Barlow sẽ ở lại với chúng ta vài ngày nữa sau buổi dạ vũ của Amélia. Từ bây giờ, chú mong là con sẽ hoàn toàn thay đổi ý kiến.
Phanny kiêu hãnh ngước cằm lên:
- Chú tưởng con là đàn bà dễ thay đổi ý kiến sao, chú Edgar?
Đôi mắt chú Edgar chợt nhỏ lại:
- Ai cũng có thể thay đổi ý kiến… Ai cũng có thể, Phanny ạ. Hơn nữa, thím con và chú sẽ lo cho con một đám cưới lớn như đã dự định cho Amélia. Và con sẽ là một cô dâu tuyệt đẹp! – Ông thân ái vỗ nhẹ lên tay nàng. – Thôi, con đi đi và làm cho Amélia nó ganh, nó cứ tưởng là sẽ lấy chồng trước nhất, con bé trơ trẽn đó!
Amélia có vẻ đúng như thế! Nhưng thái độ của thím Lousia còn lạ hơn nữa. Trong lúc Phanny thử áo dạ vũ của nàng, thím Louisa nói với cô thợ may:
- Cô phải tính ở lại thêm vài ngày nữa, cô Egham. Cô Phanny cần một áo cưới.
- Nhưng đâu có, thím Louisa! Bộ chú Edgar không nói với thím…
Nhưng thím Louisa không thèm để ý đến lời nói của nàng và nói tiếp:
- Nó có một vóc người đẹp, phải không, cô Egham? Tôi cứ phải nhắc con gái tôi hoài đừng ăn mứt trái cây nhiều quá.
- Tôi hiểu, thưa bà!... Và cô sẽ sống ở đâu, cô Phanny?
Câu hỏi gián tiếp đó do cô thợ may đặt ra để biết kẻ được chọn. Nhưng đối với Phanny, lại là một vấn đề khác. Nàng sẽ đi đâu sống, đúng vậy, khi mọi việc sẽ xong xuôi? Và nếu họ không cho nàng ở lại với hai đứa bé?
- Cô may eo hơi quá, cô Egham. Thím Louisa, ta có thể bàn chuyện này một lúc khác không?
- Lẽ dĩ nhiên. Nhưng thím không biết còn có chuyện gì để “bàn” nữa.
---❊ ❖ ❊---
Như vậy, thím Louisa đã theo chồng bà, và tưởng Phanny sẽ thay đổi ý kiến… Đó là lần đầu tiên, một cô dâu tương lai không được nói ý kiến của mình. Còn Amélia, biết rằng Phanny hay cứng đầu, có vẻ lưỡng lự. Cô ta chỉ tức vì Phanny từ chối không cho cô biết về Hamish Barlow và về tình cảm của nàng.
- Người ta hỏi cưới chị và chị không chịu cho tôi biết chuyện xảy ra thế nào! – Cô ta thở dài. – Phanny, chị thật xấu. Ông ta có quỳ xuống trước mặt chị không? Ông ta có hôn tay chị không? Ông ta có hôn môi chị không, Phanny? Có phải vì vậy mà chị không chịu kể cho tôi nghe không?
Còn George thì không nói gì cả. Nhưng Phanny thường gặp anh ta hơn trên đường đi của nàng. Anh ta đi ngựa rất ít tuy anh ta rất hãnh diện vì con ngựa mới của anh ta. Anh ta tiếp tục canh chừng Phanny và Hamish Barlow. Lần thứ nhất Phanny không còn sợ những gì anh ta có thể làm; nàng lại còn tưởng tượng xác ông Hamish Barlow dưới đáy hồ, rong rêu bao quanh người ông ta…
Khó mà tránh được Nolly có linh tính rằng có chuyện gì xảy ra quanh nó. Nó không chịu ăn và như kẻ mất hồn khi Phanny không ở gần nó. Phanny lo lắng, tự hỏi sẽ giải thích như thế nào cho con bé thì một hôm nó ôm chầm lấy nàng và la lên:
- Chị đã hứa! Chị đã hứa!
- Hứa cái gì?
- Hứa không bỏ chúng em. Marcus nó tưởng chị sắp bỏ chúng em.
- Như vậy thì em có thể nói cho Marcus biết là nó đã lầm. Người ta không thể bỏ những người mình thương… Và đi với người mình ghét.
Ánh mắt đứa bé nhìn chăm chăm vào nàng. Những gì nó thấy trên đó chắc chắn đã làm nó yên tâm vì nó gật đầu chấp thuận:
- Em đã nói với Marcus như vậy.
Còn Adam muốn nghĩ gì về chuyện này – Amélia không quên cho ông ta biết tin mới hấp dẫn này – nàng không biết được. Nàng chỉ nghĩ rằng ông ta không thích gì Hamish Barlow. Nàng để ý có một sự thù địch giữa hai người đàn ông khi họ được giới thiệu với nhau.
“Thật vô lý, - Phanny chua chát nghĩ thầm. – Vì ông Barlow phải thấy rằng Adam theo sát Amélia như một con chó trung thành, vai trò đó không hợp với một ông ta tý nào. Nhưng thái độ nhu nhược đó sẽ được bù đắp một ngày nào đó…”
Thật may vì buổi dạ vũ đã đến, vì cả ngày, không ai có thì giờ nghĩ đến chuyện gì khác.