Phanny

Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19

❊ ❊ ❊

- Thế nào, thưa cô, cô thấy thế nào?

- Đó là một cô bé dễ thương, nhưng là một con ngốc. Lẽ dĩ nhiên!

- Phanny! Một con ngốc!

- Nhưng làm sao cô biết được con muốn nói ai, Adam? Con chỉ quan tâm đến cô kia.

Ngồi trước mặt nhau trong chiếc xe lắc lư, hai cô cháu nhìn nhau đồng lõa. Trước vẻ mặt tinh nghịch của người cô, Adam hiểu rằng không có gì qua khỏi mắt bà. Chàng cười nhẹ.

- Đôi khi, con thấy cô Amélia không đến nỗi ngốc vậy.

- Có ngốc mới đi yêu con…

Adam ngừng cười, vẻ mặt chàng nghiêm lại.

- Phải. Và đó là điều con muốn, nhưng con hy vọng rằng sẽ không làm cô ta đau khổ quá. Cô muốn con tiếp tục không? Có chuyện gì đã xảy ra, chắc chắn như vậy. Nolly không thể tự dưng lại quá sợ như vậy.

- Con nghĩ có chuyện gì đã xảy ra? – Bà Marsh nghiêng mình hỏi.

- Chắc chắn không phải là con heo rừng như mọi người đã nói. Con công nhận họ đã tìm thấy dấu vết một con thú. Con cũng đã thấy… Không, thưa cô, con không có ý nghĩ gì về điều mà Nolly đã khám phá ra… e là, sẽ quá kỳ dị… Không, thật ra, thưa cô, con không biết. Con nghĩ là… con đã vô rừng rậm, nhưng không có gì cả… Hay là con chim nó đã bay mất…

- Nếu con muốn biết ý kiến của cô, Adam, đã đến lúc con nên ngừng lại, đừng theo cái bí mật đó nữa.

- Không, con không đồng ý với cô. Như con đã nói cho cô biết, không phải chỉ riêng hai đứa bé mà cả Phanny nữa.

- Ồ, không có gì chứng tỏ sự nghi ngờ của con. Hơn nữa, Phanny là một cô gái thừa sức bảo vệ lấy thân mình. Còn hai đứa bé…

Bà thở dài vì đã nhớ chúng…

- Đáng lẽ cô không nên để ông Barlow ra đi, trước khi hỏi ông ta một vài chuyện.

- Làm sao cô biết được anh ta sẽ hành động như vậy? Như một đứa bé hờn dỗi, không có vẻ gì là người đàn ông cả. Trời ơi!

Bà Marsh vỗ nhẹ cây quạt vào đầu gối người cháu.

- Con sẽ làm gì trong trường hợp ông ta?

Adam nhìn đồng hoang qua khung cửa kính lúc hoàng hôn xuống:

- Cô có thấy rằng nàng quá đẹp không. – Adam nói, giọng tắc nghẹn trong cổ.

- Cô có để ý điều đó, và cả những tính tốt khác của cô ấy. Cô rất thông cảm, nhưng cô nóng ruột lắm, Adam; cô công nhận mình rất nóng tính. Con hãy khám phá những gì con muốn biết, và hãy xong cho rồi…

- Chỉ còn hai tháng nữa. Con thấy cũng không còn lâu lắm. – Adam thì thầm.

- Mùa đông đến rồi, cây cối đều trụi lá và căn nhà này đầy luồng gió. Mưa, gió, tuyết… Tại sao ta lại phải ở lại đây đến mùa đông?

- Vì chỉ vào lúc đó, Phanny sẽ trưởng thành…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Dorothy Eden

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.