Buổi dạ vũ tổ chức cho Amélia chỉ được dự liệu trong sáu tuần nữa, và Hamish Barlow, viên trưởng lý ở Thượng Hải, phải đến trước vài ngày. Ai cũng nôn nao. Chú Edgar có lẽ sẽ tự hỏi ông làm sao cắt nghĩa cái chết của bà Ching Mei cho ông Barlow nghe, và thím Louisa lúc nào cũng bận lo cho đầy đủ mọi vấn đề vật chất của buổi dạ vũ.
Đáng lẽ thay vì đi Plymouth thường xuyên như đã sự kiến, thì cô Egham, cô thợ may, phải đến ở luôn tại Darkwater, và Amélia có thể dành thời giờ vừa thử áo, vừa cưỡi ngựa đi cùng với George, hay một mình với những mơ mộng dài và đơn độc.
Adam Marsh đã giữ lời hứa về buổi picnic cho hai đứa bé. Và Amélia đến nay đã coi Nolly và Marcus như cái gai trước mắt, bỗng khám phá ra là cô không thể không tham gia vào cuộc đi chơi quá dễ thương đó, và nói rằng trên chiếc xe ngựa nhỏ đó chắc cũng còn một chỗ ngồi cho cô.
Phanny để ý Adam có vẻ lo nghĩ việc gì khi ông ta đến gặp họ ở ngã ba đường. Dù sao đi nữa, thì vẻ khó chịu của ông ta cũng biến mất trong nháy mắt, và ông cho họ biết rằng trên đồi bên kia, có một chỗ thật hoàn toàn tốt, không có gió. Họ trải chiếu xuống cỏ và sẵn sàng phơi nắng. Amélia có đem theo cây dù. Cô ta nói rằng Phanny thật may mắn có một nước da không sợ nắng ăn và có thể mở nón ra được. Da mặt cô quá mỏng nên sẽ bị đen, và vì buổi dạ vũ sắp tới, mẹ cô không ngừng nhắc cô phải cẩn thận.
- Làm đàn bà thật khổ! – Cô thở dài nói tiếp.
- Vâng, thật đáng tiếc, phải ngồi cứng nhắc dưới dù, khi ta đi pic nic. – Adam nghiêm nghị nói.
Ông ta nói tiếp rằng sẽ dẫn hai đứa bé đi xem những con ngựa con ở đồng hoang. Có lẽ Phanny cũng muốn theo họ trong khi Amélia phải ngồi giữ sắc đẹp?
Phanny từ chối lời mời vừa ráng giữ không bật cười. Nàng viện lý do phải soạn thức ăn trong giỏ ra. Nàng muốn giữ khoảng cách với Adam Marsh và rồi Amélia sẽ quá khổ sở nếu phải ngồi một mình dưới chiếc dù, như một bà lớn, trong khi cô ta thích bỏ tất cả để chạy theo hai đứa bé.
- Tôi có cảm tưởng như ông ta chế nhạo tôi! – Amélia bực mình nói.
- Đôi khi tôi có cảm tưởng như ông ta cười nhạo tất cả chúng ta. – Phanny nói.
- Tại sao vậy? Chúng ta có gì đáng cười đâu?
- Có lẽ tôi dùng chữ không đúng. Cho là ông ta “quan sát” chúng ta thì đúng hơn.
- Thật đúng vì ông ta hay hỏi đủ thứ. – Amélia công nhận. – Ông ta nói rằng ông ta quan tâm đến bản chất con người. Tôi tự hỏi, chị Phanny, nếu ông ta là một người ham mê nghệ thuật, tôi công nhận là rất “hay”. – Cô ta nói tiếp, mắt sáng lên.
- Dù cho ông ta làm cô đau khổ? – Phanny khô khan hỏi.
- Ồ, tôi sẽ không để bị như vậy đâu. Nhưng thật đúng là gần ông ta, tất cả đàn ông khác trở nên lạt lẽo không thể tưởng được. Chị biết không, tôi có tham vọng làm cho ông ta yêu tôi mùa hè này? - Nếu ông ta đã chưa yêu rồi… - Cô nói tiếp, vẻ mơ mộng.
- Tôi nghĩ cô là một con ngốc! – Phanny nói.
Nhưng dù sao thì Amélia cũng có một món của hồi môn, và cái đó là một lợi thế lớn có thể bù vào tính tình nông nổi của cô ta. Và rồi cô ta sẽ học cách ăn nói đàng hoàng hơn. Cô ta thật đáng ghét và cũng đáng thương, nếu cô ta yêu Robert Hadlow hay một chàng trai nào khác thì Phanny sẽ dễ chấp nhận hơn.
Hai đứa bé đã trở về, mặt mày đỏ lên vì cười vui vẻ.
- Chị Phanny, Marcus nó tưởng con ngựa sắp cắn nó! Nó đã bắt lấy tay áo nó, như vầy!
Nolly kéo áo Marcus, thằng bé la lên vui vẻ:
- Con ngựa có răng thật lớn, chị Phanny, chú Marsh nói nó dùng để cắn kẻ thù.
- Có cả trăm con, chị Phanny. Và Marcus nó đói rồi. Chúng ta có gì ăn không?
Dù cho con người Marsh như thế nào, nhưng ông ta có tài làm cho hai đứa bé thích thú.
- Thôi chúng ta ngồi xuống ăn. – Phanny điềm tĩnh nói. – Adam… anh có đói không?
Ông ta để ý thấy nàng nói đến tên mình, nhìn nàng thật lâu và nghiêm nghị, không cười.
- Tôi tự hỏi cái gì ngon nhất, những thức ăn này hay hai cô gái kia…
- Cháu van chú, chú Marsh, chú đừng ăn họ. Nhất là chị Phanny chính chị ấy cho chúng cháu ngủ và đọc kinh buổi tối. – Nolly bụm cười.
- Tôi sẽ giữ đôi mắt cô ấy để ăn sau cùng, vì nó có màu sắc của trời.
- Chú không làm vậy chứ, chú Marsh? – Nolly nhắc lại sợ sệt.
- Không, chú chỉ là một người đùa dai, chú đáng bị phạt không được ăn gì cả…
- Con bé này có thể sợ một con chuột nhắt! – Amélia bực mình nói.
- Và cô nữa, tôi đoán như vậy. – Adam trả đũa… - Kìa, Nolly cháu làm con chuột và đuổi cô Amélia ra khỏi chiếc dù của cô ấy đi.
Quên bẵng là cô đang đóng vai bà lớn, Amélia vùng chạy và la chí chóe trước nguy cơ, trong lúc Phanny chợt để ý và giữ lại trong đầu những lời nói sắc bén của Adam vừa rồi…
Đến chiều tối, coi như một tin không quan trọng, Adam cho họ biết rằng ông ta đã đồng ý với ông Poraquason mướn Héronshall trong một năm và cô Martha của ông sẽ đến coi sóc nhà cửa.
- Nếu trong thời gian một năm, tôi thích căn nhà, tôi sẽ mua luôn. – Ông ta kết luận. – Nhưng trong khi chờ đợi, tôi cũng có cảm tưởng đã có nhà.
Amélia đã quá phấn khởi, không giấu được sự vui mừng của cô.
- Thật là tuyệt diệu! Tôi muốn nghĩ rằng ông đã làm chuyện đó vì tôi, vì năm nay là năm tôi bước vào đời. Tôi muốn nghĩ như vậy.
- Nếu chuyện đó làm cô vui, cô Amélia. – Adam nghiêng mình trả lời, - thì đúng là như vậy rồi.
- Cô Martha của ông à? – Phanny chợt hỏi, vì việc này chứng tỏ con người đàng hoàng của Adam.
- Vâng, cô sẽ quen biết cô tôi. Bà rất vui vì tôi đã có ý định ở yên một chỗ. Bà rất thương trẻ con. Tôi sẽ đến dẫn hai đứa bé đến uống trà, ăn bánh với bà một ngày nào đó.
- Tôi hy vọng rằng ông sẽ tổ chức những buổi tiệc khác ngoài những buổi uống trà ăn bánh cho con nít. – Amélia hờn mát nói.
- Lẽ dĩ nhiên, khi mà cô Amélia có thể vui chơi vài lúc cho những buổi sinh hoạt vào đời của cô
- Hiện giờ chuyện vào đời của tôi là để cho cô Egham, cô thợ may của tôi, ghim kim hai bên hông trên người tôi. Thật ra, ông không thể tưởng tượng nỗi khổ của người đàn bà…
---❊ ❖ ❊---
Trong khi ông Trumble đem cất xe, George xuất hiện lúc Phanny vừa vào nhà và anh ta nắm lấy cánh tay nàng. George không nói gì cả, chỉ ra đón nàng như chủ nhân, làm như nàng đã là vợ anh ta vậy.
Phanny vùng ra, ráng không tỏ vẻ bực mình:
- Tôi phải dẫn hai đứa bé lên trên kia.
- Theo tôi, cô nên chờ một lát… Ông bác sĩ đang còn ở trên ấy.
- Bác sĩ?
- Bác sĩ? – Amélia lập lại. – Ai bệnh?
Bà ngoại bị té. Không có gì quan trọng, tôi nghĩ
- Chuyện xảy ra thế nào? – Phanny hỏi.
Bà bị vấp phải con mèo. Tôi nghiệp con Ludwig! – George cười. – May mà nó chưa chết.
Amélia và Phanny chạy vội lên cầu thang. Họ gặp thím Louisa từ trong phòng bà Arabella đi ra. Thím có vẻ mệt và lo lắng.
- À, các con đây. Bà ngoại bị té. Bác sĩ Bates sắp lấy máu cho bà.
- Như vậy thì nặng, phải không thím? – Phanny la lên.
- Bác sĩ không nghĩ như vậy, nhưng hiện giờ bà bị chóng mặt, và ông không thể chắc chắn… - Thím Louisa hạ thấp giọng… - rằng, không phải bị trúng phong. Chắc chắn bà bị vấp một cái gối dưới đất, nhưng có lẽ chỉ là con mèo. Tội nghiệp, mẹ không thấy rõ… Và hơn nữa bà đã làm bể cặp kính đeo mắt nên bà không thấy gì cả. Ồ thật là khổ. Ngay lúc này! Cùng mong rằng bà không bị bệnh lâu… À Amélia, cô Egham đang cần gặp con để thử áo. Đáng lẽ con nên về sớm hơn một chút. Đưa mặt mẹ coi nào! Ồ, sao con để nắng ăn mũi con đỏ thế kia. Sao con lại vô ý vậy?
Phanny nghe có vật gì cọ nhẹ vào chân nàng. Nhìn xuống, cô thấy con mèo Ludwig, có lẽ nó chưa được ăn vì bà Arabella bệnh. Con Ludwig chẳng có vẻ gì là mới bị một con người to mập vấp phải cả…
---❊ ❖ ❊---
- Tại sao bà Arabella ác vậy? – Nolly hỏi
- Ác?
- Phải. Vì đã đạp lên con Ludwig đáng thương kia… Làm như nó là một con bọ rầy vậy. – Nó vừa nói vừa dậm chân…
- Đó là một tại nạn. Bà không cố ý.
- Ludwig không bao giờ để em dẫm lên nó. Nó tránh nhanh lắm.
Thật là lạ vì một đứa bé cũng có ý nghĩ như nàng.
- Bà Arabella sẽ chết không? – Nó lại hỏi.
- Không? Đừng có nói điên! Thôi hôn chị đi và ngoan nào.
Bà Hannah ngồi bên giường bà Arabella khi Phanny gõ nhẹ vào cửa hỏi nàng có thể vào được không?
- Bà đi nghĩ đi, bà Hannah. Tôi sẽ ở đây cho…
- Nhưng… cô chưa dùng cơm?
- Lizzie có thể bưng bữa ăn lên cho tôi, lát nữa…
- Trời phù hộ lòng tốt của cô! – Bà Hannah thì thầm. – Tôi nghĩ rằng cô Amélia quá bận vì những chuyện tầm phào của cô ta nên không thể lên thăm bà ngoại của cô được…
Bà Hannah, vì làm lâu năm đã trở nên hơi quá thân mật. Nhưng từ khi đi Luân Đôn về với hai đứa bé trong nhà, bà không ngừng theo phe Phanny.
- Bà đừng để ý đến có Amélia làm gì. Bà Arabella khoẻ không?
Bà có vẻ mê man, nhưng có lẽ vì thuốc an thần mà bác sĩ đã chích cho bà hơn là bị té.
- Ai đã phát hiện ra?
- Lizzie, khi cô ấy đem trà lên cho bà. Cô ta la hét đến độ tôi tưởng mấy con công nó vào nhà. Ông chủ và Baker phải khiêng bà đến giường của bà. Và cũng thật là khó nhọc.
Phanny nhìn dáng người nằm im trên chiếc giường lớn, vùi trong chăn nệm, bà Arabella trông thật nhỏ bé. Tóc bà lòi ra dưới chiếc mũ trùm đầu. Đôi má hồng và trắng như một đứa con nít, và đôi mắt bà khi mở ra, có vẻ ngây thơ trẻ con. Có lẽ vì thiếu cặp kính cận thị nên bà không thấy gì cả. Bà quan sát bóng người ngồi bên giường và hỏi lớn:
- Ai đó? Xích lại gần một chút được không?
- Dạ, thưa bà con là Phanny đây.
Cúi xuống một chút cho bà thấy.
Trong khi Phanny cúi xuống, bà đưa hai tay giữa vai nàng và kéo mạnh xuống sát mặt bà, hơi thở phả vào mặt nàng.
Bà muốn chắc chắn là con. Bà nói thầm thì. – Bà không tin được ai cả. Họ nói là bà vấp phải con Ludwig. Không thể như vậy được. Ai nói bậy vậy? Đó là một cái gối. Ai đã cố ý để đó cho bà té. Họ đã nhặt lên rồi, lẽ dĩ nhiên…
- “Họ” là ai?
- Ê, làm sao bà biết được? – Bà tức giận nói. – Một người cẩn thận, ở đây, có những người rất thứ tự… Nhưng con Ludwig của ta không bao giờ vướng chân ta. Đem nó lại đây cho bà, Phanny – ông hoàng tử xinh đẹp của tôi.
Phanny chiều ý bà vì bà Arabella đang ở trong trình trạng không chịu được những ai làm trái ý… Con mèo đã nằm gọn trên giường và người bệnh vuốt ve nó với bàn tay đeo đầy nhẫn của bà.
- Hoàng tử của tôi… ông đã cúi xuống hôn tay bà và khen bà dễ thương, bà có nước da, đôi mắt và dáng người đẹp… Louisa giống những cái xấu của cha nó. Vì vậy mà nó phải chịu lấy một người xấu như Edgar Davenport. Tuy rằng… - môi bà ta nhếch lên một nụ cười tinh quái - … anh ta đã trở nên một người giàu có… Phanny, đem đồ may vá đến cho bà.
- Bây giờ à, thưa bà? Nhưng bà bệnh mà…
Chỉ là chuyện bày đặt! Bà như thế này chỉ vì tên bác sĩ ngốc đó lợi dụng lúc bà bất tỉnh đến dí mấy con đĩa vào cổ bà. Ông ta còn nói không có mèo hay gối gì cả, mà vì bà bị cơn cấp phát. Phải, bà đã nghe… Bà đã nghe được rất nhiều chuyện trong lúc họ tưởng bà con mê… Nhưng con cứ đem giỏ may vá đến cho bà, cả kéo, chỉ, tất cả…
Phanny vâng lời, tuy biết rằng thiếu kính bà Arabella không làm gì được. Khi nàng đem tới, bà xem lại từng món rồi mới nằm xuống thở ra khoan khoái…
Bà chỉ cần cặp kính là hết bệnh. Nhưng có thể bệnh như vầy cũng thích thú lắm.
Bà ta nhắm mắt lại, thuốc an thần mà bác sĩ Bates đã chích cho bà bắt đầu có hiệu nghiệm…
- Con gọi George cho bà, - Bà Arabella nói nhỏ.
Nhưng bà đã ngủ mất rồi.
Khi bà Hannah trở lại vài giờ sau, Phanny cũng đang ngủ gục bên giường.
- Mấy giờ rồi bà Hannah?
- Mười hai giờ, cô Phanny. Cô nên đi ngủ một chút.
Bà đã nằm yên từ lúc tám giờ. Tôi nghĩ chắc không có gì đáng ngại.
Phanny cầm cây nến của bà Hannah đứng dậy. Nàng mệt lả người khi vào phòng khách của bà Arabella. Con mèo Ludwig đã trở lại chỗ nằm quen thuộc của nó, trên chiếc ghế dài chất đầy gối. Có thể bà Arabella đã làm rớt một chiếc và vấp phải nó.
Và trong lúc lộn xộn khi bà té, có ai đã nhặt lên mà không để ý… Vật mà bà vấp phải có gì quan trọng, nếu chuyện bà té chỉ là một tai nạn? Như vậy, tại sao người ta lại cố tình đổ lỗi cho con Ludwig?