Phanny

Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18

❊ ❊ ❊

- Sao? Cậu thấy tôi thế nào, cậu Marcus? – Chú Edgar hỏi giọng vui vẻ vừa ưỡn ngực ra và vỗ nhẹ vào cái áo gi-lê mới bằng sa tanh sọc của ông. – Bác đã may để mừng sinh nhật của cháu đó.

Hai đứa bé thích chú Edgar khi chú vui vẻ. Marcus nghĩ là đúng lúc để xin được nghe nhạc của chiếc đồng hồ, và Nolly sau khi rờ rẫm chiếc áo mới tinh của chú, đã đồng ý rằng chiếc áo thật đẹp.

- Như vậy, cô đã tha lỗi cho tôi rồi hả, cô bé?

Nolly ngước lên nhìn ông thật dạn dĩ:

- Marcus thấy bác tử tế cho sinh nhật của nó… Nhưng điều đó không ngăn được cháu đá bác khi cháu muốn!

Chú Edgar hét lên thật thích thú:

- Ồ, chúng ta không bao giờ kiếm cho mày một ông chồng, con quỷ nhỏ. Đừng có ngốc  như chị Phanny của mày!

- Chị Phanny không có ngốc!

- Thôi được rồi, được rồi, chúng ta đừng làm đen đúa người gương mẫu của cháu nữa. – Giọng nói của ông ra vẻ bực mình. – Nhưng  cháu nên nhớ chị Phanny của cháu không “cần thiết” và cháu không được giữ chị ấy hoài cho riêng mình cả đời.

- “Cần thiết” là sao, bác Edgar? – Nolly hỏi, vừa đi theo ông ra khỏi phòng.

- Trời ơi, cháu ơi, đừng theo quấy rầy bác nữa! Nghĩa là bác có thể không cần hai cháu nếu bác không phải nuôi dưỡng các cháu.

- Nhưng bác cũng phải nuôi dưỡng chị Phanny nữa chứ?

- Bác có bổ phận nuôi dưỡng chị Phanny tới khi chị ấy hai mươi mốt tuổi. Ngày đó, chị đã trưởng thành và tự do muốn làm gì thì làm. Nếu chị muốn đi, bác cũng không có quyền cản… Và bây giờ, cô có để cho tôi yên không?

- Ai sẽ đi? – Tiếng George la lên ở cầu thang.

- Chị Phanny! – Nolly nói lớn vừa chạy về phía anh ta.

- Không bao giờ! – George trả lời lớn.

Anh ta có vẻ cao lớn lạ thường, và Nolly co người lại, tuy rằng anh ta nói với cha anh chứ không phải nói với nó. Đôi mắt anh ta sáng lên giận dữ.

- Trời ơi… - chú Edgar thì thầm, - không biết tính sao. Ba đã ráng trả lời những câu hỏi của con bé này, và như tất cả những người đàn bà, nó kết luận quá vội vàng. Không ai đi cả. Ba chỉ nói cho nó biết sự việc theo pháp luật và ba chắc rằng con cũng biết. Nếu không bà ngoại con đã cắt nghĩa cho con rồi… Ba là ba của con, ba nhắc cho con nhớ, chứ không phải là kẻ thù của con.

Không khí ngột ngạt đã tan đi vì thím Louisa, Amélia và Phanny vừa xuống tới, trong những chiếc áo mùa hè nhẹ nhàng. Những băng lụa và dây nón của họ bay sau lưng họ khi họ đi ra vườn đến chỗ bày tiệc mừng sinh nhật của Marcus.

Cơn giông đã tan và mặt trời đã nóng sáng trở lại…

- George, - thím Louisa bảo, - bà ngoại đang chờ con giúp bà xuống cầu thang. Con nhắc bà đem theo khăn choàng. Trời có vẻ không tốt thật vì oi bức… Thôi, các con còn chờ gì nữa? Tại sao ta không xuống hồ? Khách sẽ đến đó. Phanny, con coi chừng Nolly và Marcus chơi với thằng Charles và con Amanda Gray. Chúng cũng khá lớn rồi đề chơi đàng hoàng. Thím không muốn nghe khóc hoặc la hét…

---❊ ❖ ❊---

- Tôi không thể giữ món  quà đó! – Phanny nói nhỏ với Adam, sau đó.

- Tại sao? – ông ta khô khan hỏi.

- Nó quá quý giá. Và…

Nàng biết rằng cơ hội để nói chuyện với ông ta rất ngắn. Amélia đã đến gần bên bờ hồ và vui vẻ hỏi:

- Phanny đã đưa cho ông danh sách những đồ vật phải tìm trong trò chơi đi kiếm kho báu chưa? Có những thứ rất khó kiếm: Mười hai thứ hoa dại, một cái khăn tay đàn bà, một trái táo rụng, một cây nấm, một lông chim… Và gì nữa, chị Phanny?

- Trò chơi đó thật ra dành cho mấy đứa nhỏ, ông Marsh, - Phanny vừa nói vừa cười.

- Nhưng ai cũng phải tham gia, - Amélia quả quyết. – Và tôi đang cần người giúp vì tôi chỉ biết có hai loại hoa dại. Tôi sợ bị gai đâm và áo bị máng vào bụi rậm…

- Tôi sẽ sung sướng được giúp cô, cô Amélia. – Adam vừa cười vừa đề nghị… - Và chúng ta sẽ đem tất cả những thứ đó về cho ai?

- Cho Phanny, lẽ tất nhiên! – Amélia nhìn qua nhìn lại hai người, cô ta có lẽ đã nhìn thấy có gì khác lạ vì cô ta bực mình nói tiếp. – Đó chỉ là một trò chơi, chứ không là chuyện ông tặng cho chị ấy.

Không, Phanny nghĩ, không phải là món quà tặng… nhưng sợi dây chuyền có viên ngọc mà chú Edgar đã cho. Tuy nhiên, nàng nhất định rằng con lạc đà nhỏ đúng là một quà tặng thực sự không có điều gì ám muội. Dưới màn nước tối, gương mặt nàng chiếu xuống thật hồng. nàng cảm thấy sung sướng, biết rằng hạnh phúc là cái gì mong manh, nhưng khi nàng đã được tận hưởng, nàng tưởng chừng như nó không bao giờ mất…

Khi trò chơi bắt đầu, nàng không buồn khi thấy Adam đi với Amélia. Nàng bắt đầu biết sức mạnh của mình. Bà Arabella có lý: ”Ta phải biết giấu sức mạnh của mình sau bộ mặt điềm tĩnh và vô tri giác”.

George không chịu tham gia vào trò chơi ấy, trừ khi Phanny đi cùng anh ta. Bà Arabella chắc chắn sẽ bằng lòng nhận các lễ vật và cho biết tên người thắng cuộc thay nàng. Anh nói. Nhưng Phanny, biết rằng George sẽ lợi dụng cơ hội dể choàng tay qua người nàng, Phanny từ chối và nói đùa:

- Không George. Nếu anh muốn làm tôi vui, anh nên giúp Charles và Amanda, chúng không biết đi về hướng nào.

George nhìn hai đứa bé nhút nhát với vẻ ghê tởm. Phanny quên ngay George để nhìn thím Louisa và bà Martha Marsh, họ có vẻ rất hòa thuận với nhau. Và thật kỳ lạ vì điều đó làm cho bà Arabella thích thú, bà ngồi trên chiếc ghế đẩy của mình với giỏ đồ thêu may trên đùi, và cười một mình.

Trời không một chút gió. Mây đen tụ lại rồi tản ra, để lại ánh sáng nóng của mặt trời, rồi mây đen lại báo hiệu một trận mưa lớn sắp tới. Chim chóc kêu chíp chíp, mặt hồ như một tấm gương có ren do những con chuồn chuồn tạo thành…

- Con đã làm một chuyện bậy rồi, Phanny, cho mọi người ra với thiên nhiên với trận mưa sắp tới. – Bà Arabella nói với Phanny. – Amélia thì như bà biết, sẽ lợi dụng cơ hội để núp dưới một bóng cây với Adam… Còn những đứa bé? Nếu mưa xuống chúng sẽ sợ hãi.

- Charles và Amanda đi với George, - Phanny điềm tĩnh trả lời. – Còn Nolly và Marcus, chúng không sợ sấm sét. Lần cuối cùng, con đế ý thấy rằng Nolly nó có vẻ thích thú nữa. Nhưng con hy vọng chúng sẽ tìm cách trú mưa ở một chỗ nào đó…

Nàng vừa nói xong thì những giọt mưa đầu tiên đã bắt đầu rớt xuống. Mây phủ đầy trời và tiếng sấm đầu tiên vang dội.

Thím Louisa đứng bật dậy và la lên bực tức:

- Ồ, đúng là trời đặc biệt Anh! Đã từng sống lâu ở Luân Đôn, chắc bác cũng biết những cái “mất vui” của một buổi picnic, chắc cũng vì lý do đó mà ông chú của chồng tôi cất cái lều kiểu Trung Quốc này.

- Và là ai vậy? – Bà Marsh lễ phép hỏi.

- Ồ, tôi cũng không biết rõ lắm. Chồng tôi thừa hưởng nhà đất này của một ông chú họ… Ông ấy biết rõ hơn tôi.

- Phanny chắc biết? – Bà Marsh hỏi, gương mặt hiền dịu quay qua Phanny.

Phanny, vì không ai gợi ý cho nàng nghĩ rằng nhà đất Darkwater là di sản của ông bà nàng để lại, nên rất ngạc nhiên khi nghe người ta hỏi nàng.

- Con nghĩ đó là cha ông Davenport, chủ nhân trước: Johm Davenport. Ông ấy phải là ông chú Edgar. Có phải vậy không, thím Louisa?

- Gia đình tôi, - thím Louisa nói, giọng hách dịch, - chỉ thích những kiến trúc Ai Cập hoặc Ý. Chúng tôi có rất nhiều tượng… Ồ, bác ơi, trời lại sấm sét nữa rồi… Nhưng hai đứa bé nào vậy kìa?

Nàng nhận biết ngay cái áo trắng của Nolly, và sau đó cách vài mét là Marcus. Áo nó bay sau lưng, Nolly có vẻ như bay ra khỏi rừng, trong khi Marcus chạy theo nó rất dũng cảm.

Nhưng tiếng khóc của Marcus lại đập ngay vào tai họ. Nolly không chịu chờ nó. Bình thường nó đâu có xấu tính như thế… Nó chạy cách xa thằng nhỏ và thằng bé gào to.

- Chắc chúng đã gom được chiến lợi phẩm. – Bà Marsh nói, - vì chúng vội vã.

Phanny chạy về phía chúng và la:

- Nolly! Em chờ Marcus với! Không cần phải chạy nhanh như vậy. Chưa có ai về cả…

Sau đó, nàng mới hiểu rằng dù cho Nolly có nghe, nó cũng không phản ứng. Khi nàng đến gần con bé, nàng thấy nó gần như ngây dại vì sợ.

Nó nhào vào người Phanny, người run bần bật và thở hổn hển, măt nó tái mét.

- Nolly! Nolly! Việc gì thế em?

Nó bị mất nón. Tóc nó bù xù và ướt đẫm mồ hôi. Vài cành hoa dại nhàu nát trong bàn tay  nhỏ co lại của nó.

- Nolly, em cưng, em sợ gì vậy?

Bà Marsh chạy đến đón Marcus và bế nó lên. Người nó đầy mồ hôi và khóc thật lớn:

- N..Nolly, kh…kh…ông chịu chờ cháu. – Marcus nức nở, giọng trách móc. Chị ấy bỏ cháu và chạy mất.

- Sấm sét đã làm chúng sợ, - thím Louisa nói, lúc nào cũng thiết thực. – Đáng lẽ chúng không nên vào rừng. Trong đó chắc tối lắm. Con hãy dỗ chúng, Phanny, trước khi mấy đứa bé kia về tới.

Phanny không thể gỡ tay Nolly ra được. con bé chưa hết run rẩy.

- Em cưng, em không còn phải sợ nữa. Hãy nói cho chị biết chuyện gì đã xảy ra. – Nhưng con bé vẫn úp vào ngực nàng, im thin thít.

- Marcus, có chuyện gì xảy ra trong rừng! Em có thể kể cho chúng ta nghe không?

Giữa những tiếng nấc, mắt còn đẫm lệ, thằng bé trả lời:

- Chị Nolly, chị ấy bỏ chạy. Em vấp một cành cây, và chị ấy nói “nhanh đi!” Và chị ấy không chịu chờ em.

Tất cả đều đã trở về. Chú Edgar muốn biết chuyện gì đã xảy ra, chú nghe Phanny kể lại thật chăm chú. Nàng để ý thấy ông toát mồ hôi, có lẽ vì trời quá nóng và ông quá mệt nên không chịu nổi. Adam cũng chăm chú nghe. Amélia nói rằng sấm sét làm cô muốn điên vì sợ.

- Phải không, ông Marsh? Ông có thấy tôi quá sợ không?

George cũng vừa về tới, theo sau thật xa là hai đứa bé gia đình Gray, như có vẻ anh ta tìm cách làm cho chúng bị lạc. Ai cũng nói không vào rừng nên không thấy Nolly và Marcus.

- Chúng không nên đi một mình vào những bụi rậm đó. – Chú Edgar nói. – Không những chúng có thể bị gai đâm mà còn đi lạc nữa. Cánh rừng đó hoang dại lắm. Chú phải cho chặt bớt cây cối đi một ngày nào đó. Có thể chúng đã gặp một con heo rừng…

Mọi người đều lo chạy về nhà trước khi cơn mưa đổ xuống. sấm sét lại nổi lên và một làn chớp làm cho Marcus nhào về phía Phanny.

Nàng cho Nolly đi nằm, vì nó không chịu nói và ăn gì cả. Mặt nó tái nhợt đáng sợ. Nàng phải ở lại với nó. Nàng không biết buổi tiệc sinh nhật đã kết thúc thế nào, tuy Dora đã kể lại Marcus rất đàng hoàng và thổi tắt tất cả những cây nến trên chiếc bánh sinh nhật của nó.

- Có chuyện gì đã xảy ra vậy, em cưng? Từ nhiên trời thật tối? Em thấy có một con heo rừng à?

- Không! – Nolly nói. – Em thấy một con chim màu đen.

Lại một con chim… Chim, thật ra là mối sợ hãi của đứa bé! Ban đầu là con rớt trong ống khói… Chuồng chim trống rỗng trong phòng bà Arabella… Cái nón bằng lông trắng của Amélia… Phanny nhẹ nhàng hỏi lại để biết rõ hơn:

- Nolly, em cưng… Có phải con chim màu trắng mà em đã thấy? Có lẽ đó chỉ là con chim bồ câu hay một con én…

- Không, đó là một con chim màu đen! – Nolly lại nói, giọng the thé. – Nó màu đen, đen, đen.

- Nhưng sao em lại sợ một con chim sáo nhỏ như vậy? Em thường thấy nó ngoài vườn mà…

Nolly nắm hai tay lại, đám vào người Phanny.

- Chị ngốc quá, chị Phanny! Bác Edgar có lý khi nói chị ngu! Không phải một con sáo nhỏ. Đó là một con chim to như vầy nè…

Vừa nói nó vừa dang hai tay ra.

- Con chim đó nó ở đâu? Trên cây à?

- Không, nó ở dưới đất. Marcus không trông thấy nó. Em bảo nó chạy đi. Chúng em đã chạy, vào em bị rách áo.

Nó nhào vào người Phanny run rẩy vừa kêu lên giọng the thé:

- Chị thật ngốc! Sao chị cứ tiếp tục nói là nó màu trắng, trong khi nó là màu đen!

---❊ ❖ ❊---

Phanny không sợ gì cả, chỉ hơi lo ngại. nàng chắc chắn rằng nếu tìm cho kỹ, nàng sẽ khám phá ra cái gì đã khiến cho Nolly quá sợ hãi như vậy. Một con ó chết, có lẽ? Hay không là chim gì cả… Điều mà Nolly nó nhắc hoài là nàng ngu như chú Edgar đã nói làm nàng nhớ lại. Sự sợ sệt của Nolly đã làm cho tư tưởng đó trở nên quan trọng kỳ lạ. Và bây giờ, trong bóng tối của rừng rậm, câu nói đó đến ám ảnh nàng… Nhưng nàng ráng chú tâm đến việc nàng đến đây. Kéo áo lên, nàng mạnh dạn đi vào con đường nhỏ mà Nolly và Marcus đã theo lúc chiều.

Kỳ lạ hơn là nàng tưởng như nghe thấy, khi đứng lại, có tiếng kêu rắc rắc trong bụi cây ngừng lại… như ai đó cũng đứng lại theo nàng.

Có lẽ nàng tưởng tượng. Nàng đứng yên một lúc, lắng tai nghe ngóng. Người ta chỉ còn nghe tiếng thông reo. Trời sắp tối chỉ trông thấy gần thôi. Không, nàng không thấy gì nhúc nhích sau thân cây to lớn đó…

Nàng tự hỏi mình sẽ tìm thấy gì. Hai đứa bé không thể đi xa hơn chỗ này, nơi đây dầy cây lá, bụi rậm um tùm. Một mùi hôi từ đất ướt và lá cây thối xông lên. Nhưng cây cỏ có vẻ bị dẫm nát, như có một con heo rừng đã đi qua đây…

Một tiếng kêu ”rắc” sau lưng nàng. Phanny đứng lại, chết trân! Không phải chân nàng đã bước trên cành cây đó… Nàng quay đầu lại, tai nghe ngóng. Tim nàng đập mạnh hỗn loạn. Nàng có cảm tưởng như trời tối sầm lại. Ai đã theo nàng?

- Ai đó? – Nàng hỏi nhỏ. – Phải anh không George?

Im lặng trả lời nàng.

- George, tôi không phải là kẻ thù mà anh rình tôi như vậy?

Nếu nàng tự nhiên khám phá ra điều gì mà nàng không nên biết? Như Nolly… Như bà Ching Mei, có lẽ? ... Phanny thật ngốc… con chim màu trắng là con chim màu đen… Không có tù nhân vượt ngục chiều nay…

Có phải một hơi thở mà nàng nghe thấy không? Hay chỉ là tiếng rì rào của cây lá? Trời bây giờ thật tối nên nàng không thấy gì cả. Những thân cây như những con người chận đường nàng đi. Nàng phải về, nhưng có ai, cái gì đã chận đường nàng…

Đối với đầu óc mù mờ của George, những gì động đậy trong bóng tối đều là kẻ thù. Nàng không dám trở lui… Nàng quẹo qua bên trái, về phía cái hồ, và khi đi đại lên những bụi cây, những thân cây nằm ngổn ngang và lá rụng.

Nàng không dừng lại để nghe thử có ai theo nàng không nữa. Nàng chỉ tìm cách thoát ra khỏi rừng rậm, như một nhà tù. Áo nàng sẽ rách, nàng sẽ phải xin chú Edgar một cái áo mới. Và nàng phải cắt nghĩa đã làm rách áo vì tìm cách thoát khỏi tay con trai chú. Và bà Arabella sẽ nói với chú rằng Phanny không nên tránh George, để anh ta được thỏa mãn…

Trời chưa tối hẳn. Khi Phanny ra khỏi rừng rậm cách hồ vài thước, nàng thấy mặt nước còn in những ánh nắng cuối cùng của mặt trời lặn. Cảnh vừa đẹp vừa làm nàng yên tâm. Cách đó không xa, một dáng người đứng im, nhìn nàng.

Phanny như bị đóng đinh tại chỗ. Nàng nghe chân nàng lún xuống đất mềm chỗ những cây sậy. Nàng không thể quay trở lại và chạy về nhà. Nàng không còn sức nữa!

- Phanny! Sao cô xuất hiện từ những bụi rậm như một bà phù thủy vậy? – Adam đứng đó, thật cao lớn. – Tóc cô bị xổ ra rồi.

- Ông làm gì ở đây? – Nàng hỏi.

- Tôi đang suy nghĩ trong một buổi chiều yên lặng. Nhưng cô tôi bắt đầu nóng ruột. Chúng tôi phải về.

- Ông không ở trong rừng à? – Nàng nhìn chăm vào mặt và quần áo ông ta. Nàng thấy ông ta có vẻ điềm tĩnh, áo quần phẳng phiu và không có một chiếc lá rụng nào bám vào… Như áo nàng. – Tôi nghĩ rằng có ai trong rừng! – Nàng nó tiếp giọng sợ sệt.

Adam nhìn qua đầu nàng, hàng cây tối sậm.

- Có thể lắm. Tôi tưởng mọi người đều đi xem, với hy vọng khám phá ra điều gì đã làm Nolly sợ như vậy. Hay là con heo rừng như chú cô đã nói.

- Chú Edgar nói rằng có con heo rừng à?

-  Ông ấy, George và ông làm vườn cũng đã tìm thấy dấu vết của nó còn để lại, tôi nghĩ. Có lẽ đó là con ma đã làm Nolly sợ! – Cái nhìn soi mói của ông ta đặt trên mặt cô gái. Còn cô, cô khám phá ra cái gì?

- Không có gì cả, trời quá tối.

- Nolly đã nói gì với cô.

- Ồ, chuyện một con chim màu đen thật to lớn, Nolly rất sợ những con chim. Tôi e rằng đó là lỗi của bà Arabella. Có lẽ đó là con sáo hay một con chim cú. Nhưng tôi muốn chắc chắn…

- Và bây giờ cô đã yên tâm?

- Tôi… Tôi có cảm tưởng như có ai theo tôi.

Adam nắm cánh tay nàng.

- Không phải tôi đâu… Và tôi rất tiếc. Cô hãy vuốt tóc lại, Phanny, nếu không, chúng ta sẽ bị lên án trong khi chúng ta vô tội…

Nàng vẫn còn quá rối trí và khổ sở để để ý đến sự tiếc rẻ trong giọng nói của ông ta.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Dorothy Eden

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.