Khói lửa nổi lên

Tào Tháo - Thánh Nhân Đê Tiện

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 558 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hồi Thứ 153
Một Trận Hàng Hai Rợ Hồ, Râu Vàng Uy Hiếp Tái Bắc

❊ ❊ ❊

Phản loạn đầu năm không chỉ khiến lòng dân hoang mang mà còn phá hỏng tâm trạng và sức khỏe của Tào Tháo, bệnh đau đầu tái phát khiến ông ngã bệnh. Nhưng lần này, ông không cho triệu đám phương sĩ, cũng không tới Đồng Tước đài, mà ở lại luôn Hạc Minh điện trong hậu cung để Lý Đương Chi và các phu nhân hầu hạ. Mãi đến khi bệnh tình khởi sắc, ông mới ban một đạo sắc lệnh đầu tiên là truy cứu phản loạn, lệnh cho Thượng thư Trần Kiều kiêm chức Trưởng sử, đổi toàn bộ người hầu cận trong hoàng cung ở Hứa Đô, sau này không có sự cho phép của ông, bất cứ ngoại thần nào cũng không được yết kiến thiên tử; lại hạ lệnh chặt ngón chân những quan viên bị tra ra có quan hệ gần gũi với bọn loạn đảng. Trong một thời gian, người bị bắt quá đông, xích sắt trong nhà lao không đủ dùng, phải lấy xích gỗ trói tù nhân. Nhiều nhất là người có liên quan tới tên giặc tàn ác Cảnh Kỷ, ngay cả tộc thúc của ông ta, tóc đã trắng xóa, tập tước Hiếu Chi hầu là Cảnh Viên cũng bị xử trảm cả nhà, chỉ tha cho một đứa trẻ nhà họ Cảnh chưa đầy mười tuổi. Hậu duệ của Cảnh Yểm - danh tướng chiến công hiển hách dưới thời Quang Vũ Đế, giờ chỉ còn sót lại một nhụ tử.

Trong khi cuộc giam giữ kéo dài hai tháng chưa lắng xuống, quân cứu viện Hán Trung đã có kết quả. Tào Hồng đến Vũ Đô hợp quân với Thiên Tướng quân Tào Chân và Thứ sử Ung Châu Trương Ký đối đầu Thục quân, chém chết tiên phong Nhậm Quỳ, Lôi Đồng giữa loạn quân, Ngô Lan hốt hoảng bỏ chạy, bị bộ lạc người Đê địa phương giết tại Ba Sơn. Trương Phi, Mã Siêu được tin, chỉ còn biết chạy về phương nam, việc cấp bách ở Hán Trung đã được giải quyết. Tào Tháo vui mừng, biểu dương chúng tướng, nhất là Tào Chân đã dũng cảm tác chiến, ông càng nhìn bằng con mắt khác, tấn phong Tào Chân làm Trung Kiên Tướng quân. Nhưng Tào Tháo chưa vui vẻ được mấy ngày, ngay sau đó lại truyền đến tin xấu - Lời tiên đoán của Bùi Tiềm đã thành sự thật, người Ô Hoàn ở mạn đông bắc quả nhiên tạo phản.

Người Ô Hoàn là thần thuộc của nhà Hán, nhưng lúc thiên hạ động loạn họ nương theo Viên Thiệu. Năm Kiến An thứ mười hai, Tào Tháo xuất quân đánh Liễu Thành, giết thủ lĩnh người Ô Hoàn ở quận Bắc Bình là Đạp Đốn, Thái thú Liêu Đông Công Tôn Khang lại giết Thái thú Liêu Tây Lâu Ban và thủ lĩnh Liêu Đông Tô Phó Duyên, còn thủ lĩnh quận Thượng Cốc là Nan Lâu, thủ lĩnh Đại Quận là Phổ Phú Lô đầu hàng Tào Tháo, từ đó người Ô Hoàn lại thuộc sự cai trị của nhà Hán. Năm Kiến An thứ mười tám (năm 213), sáp nhập Cửu Châu và U Châu vào Ký Châu, người Ô Hoàn theo đó cũng thuộc sự cai quản trực tiếp của Tào Tháo. Năm Kiến An thứ hai mươi mốt, Tào Tháo xưng vương, Phổ Phú Lô sợ uy phong của Tào Tháo đã đến Nghiệp Thành triều kiến, tượng trưng cho việc người Ô Hoàn chuyển từ thần thuộc nhà Hán sang làm thần thuộc nước Ngụy, nhưng muốn người Ô Hoàn hoàn toàn quy phục Tào Ngụy không phải chuyện ngày một ngày hai. Thêm nữa, tộc Tiên Ti ở biên ải phía bắc đã chấm dứt chiến loạn, hai đại thủ lĩnh của bọn họ là Kha Tị Năng và Bộ Độ Căn cùng với các bộ quân có thực lực lớn hơn trước, người Ô Hoàn đứng giữa hai thế lực mạnh, nên cũng có ý do dự.

Bùi Tiềm làm Thái thú Đại Quận, đối đãi khoan dung với dân chúng, nhưng cai trị nghiêm khắc người Hồ, muốn dùng uy thế áp chế lòng người Ô Hoàn, không ngờ lại bị điều đi nơi khác, lý tưởng cai trị bị bỏ ngang. Người kế nhiệm ông ta thi hành đạo khoan dung, người Ô Hoàn vốn không tiếp nhận giáo hóa, từ đó không tuân theo pháp lệnh, quận phủ lại đổi hà khắc thành khoan dung, dẫn đến biến cố. Thủ lĩnh một bộ khác là Năng Thần Đê cử binh tạo phản, người Ô Hoàn ở quận Thượng Cốc cũng nổi dậy theo, chỉ trong vài ngày đã tập hợp được mấy vạn kỵ binh, giết người phóng hỏa khắp nơi, cướp phá tới tận địa giới Trác Quận, uy hiếp Ký Châu và cả Hà Bắc. Hậu viện bị cháy không thể không cứu, Nghiệp Thành lại tất bật chuẩn bị ra quân.

Sáng sớm Tào Phi phụng mệnh vào cung nghị sự, mãi tới khi gần lên đèn mới trở về phủ, Tư Mã Ý và Vương Sưởng ra cửa trong đón:

— Thái tử, chuyện dẹp loạn đã bàn bạc ổn thỏa chưa?

— Phụ vương đã có chủ ý, bắt đầu điều binh rồi. - Tào Phi vẻ mặt rất khó coi, vừa đi vừa nói.

— Ai làm thống soái? - Tư Mã Ý hỏi trúng vấn đề.

Tào Phi dừng bước, hậm hực nói:

— Nhị đệ của ta, Tử Văn!

Tư Mã Ý và Vương Sưởng đưa mắt nhìn nhau, không ngờ lại có kết quả này - Tào Chương thích tham gia việc quân từ lâu, thường xin Tào Tháo cho ra trận, vả chăng Tào Tháo cũng muốn vun vén hậu bối thành những tướng tá có tài, nên đã phong y là Bắc trung lang tướng. Đó là một chức quan danh dự, chỉ có Lô Thực triều trước nhận chức này khi dẹp loạn Khăn Vàng, còn đời sau không đặt ra nữa, vì vậy Tào Phi không để tâm. Nào ngờ, người Ô Hoàn nổi dậy, Tào Tháo một mực muốn Tào Chương làm thống soái, chuyện không thể xem thường được nữa.

Ba người vào chính đường ngồi, Vương Sưởng nói:

— Bàn việc binh trên giấy chưa chắc lâm trận đã giành thắng lợi, từ trước đến nay Yên Lăng hầu chưa từng cầm quân một mình, chức thống soái này ngài ấy chưa hẳn gánh vác nổi.

Tư Mã Ý lừ ông ta một cái:

— Tướng sĩ ba quân đông như kiến cỏ, há lại để cho một vị vương tử xông vào giữa trận? Các bộ của Diêm Nhu, Khiên Chiêu ở đất U Yên đều là những đội quân tinh nhuệ, Thái thú Dặc Dương là Điền Dự cũng có thể được điều động giúp việc quân. Người này ở Bắc Quận đã lâu, hiểu rõ người Hồ, lại có tài trù hoạch, Yên Lăng hầu đi chuyến này chẳng qua là thay đại vương cổ vũ ba quân, có những người kia phò tá, ngài ấy không khó lập công. - Ông ta nói hợp tình hợp lý, nhưng điều Tào Phi lo sợ cũng chính là đệ đệ thắng trận, lập được công lao. Việc Tào Chương thay Tào Tháo thống lĩnh binh mã đã khiến người khác bắt đầu suy diễn, nếu y lại lập công thì thanh thế càng lớn thêm, thậm chí có thể sánh ngang với địa vị của Tào Phi.

Tào Phi buồn rười rượi, nếu Tào Chương thắng trận trở về, sau này y khó có thể chế ngự được đệ đệ, còn nếu Tào Chương làm hỏng việc thì lại liên lụy đến xã tắc, thực khó xử. Y suy đi nghĩ lại vẫn không thể nào hiểu được, thở dài nói:

— Nếu có một trong hai người Tử Đan, Văn Liệt ở Nghiệp Thành, ta đâu đến nỗi lâm vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan thế này. - Tào Chân, Tào Hưu lần lượt xuất quân đến Hán Trung, Hạ Hầu Thượng lại chuyển làm đại thần trong triều, lâu rồi không cầm quân, đúng là không chọn được người nào thay thế Tào Chương, - Nếu thực sự không tháo gỡ được… - Tào Phi nghiến răng, - Ta sẽ đích thân xin đánh trận này.

— Tuyệt đối không được! - Vương Sưởng liên tục xua tay, - Thái tử là phó quân của đất nước. Phó quân phải ẩn mình, không thể xuất chinh được. Nhà vua chinh chiến bên ngoài thì thái tử ở lại giữ nước, nếu có người khác ở lại giữ nước thì đi theo nhà vua. Theo ra ngoài gọi là vỗ về việc quân, còn giữ bên trong gọi là cai quản đất nước, đó là chế độ thời xưa. Nếu thái tử thống lĩnh binh mã trận, bại thì tự hủy hoại uy doanh, khó có thể kế thừa đại thống, còn thắng thì lại gợi lên sự đố kỵ trong lòng vua, họa từ tường vách mà ra. Năm xưa, Tấn Hiến Công phái thái tử Thân Sinh đi đánh nước Hoắc, đại thắng trở về, vì vậy mới có chuyện Ly Cơ gièm pha hãm hại ông ta. Đây là đại kỵ, ngàn vạn lần không thể được!

— Ta chỉ nhất thời nóng giận nên nói vậy. - Tào Phi phiền muộn mãi không thôi, - Mà dù có xin đi cũng chưa chắc đã được, phụ vương khăng khăng muốn dùng Tử Văn.

— Quần thần nghĩ như thế nào? - Tư Mã Ý hỏi.

— Bọn Tướng quốc Chung Do phản đối, ngoài miệng thì nói là Tử Văn chưa có kinh nghiệm làm thống soái, nhưng thực ra nỗi lo trong lòng bọn họ chẳng phải cũng giống chúng ta sao? Hai vương tử đều được tôn quý, thực không phải phúc của xã tắc. Có điều, ý trên khó thay đổi, tuy chưa ban chiếu lệnh chính thức nhưng đã rục rịch điều binh. Phụ vương bảo quần thần tối nay về suy nghĩ, ngày mai quyết định. Còn nghĩ gì nữa chứ? Phụ vương một mực giữ vững quan điểm, nào ai dám phản đối?

Tư Mã Ý cười nhạt:

— Thái tử hiểu sai rồi. Ý của đại vương không phải bảo quần thần trở về suy nghĩ, mà bảo ngài nghĩ thêm đấy, hôm nay ngài chưa bày tỏ thái độ chăng?

— Ơ… - Tào Phi ngạc nhiên - Y không ủng hộ quyết định này, nhưng phản đối thì lại không dám, đúng là y chưa thể hiện thái độ của mình.

Tư Mã Ý cười:

— Ngài không thể hiện thái độ chính là có ý khác, đại vương sao có thể hài lòng? Đại vương bảo ngài về nghĩ thêm, tức là ngày mai phải lên tiếng ủng hộ đấy!

— Ôi! Ngôi thái tử này chẳng dễ chịu bằng chức Ngũ quan tướng. - Tào Tháo dùng huynh đệ khác chèn ép y, còn bức y phải ra mặt ủng hộ người ta, nên Tào Phi thực sự khó chịu.

Đang lúc buồn phiền, Bào Huân và Tư Mã Phu lại ôm mấy quyển sách vào, nói nói cười cười. Người hợp theo loại, vật chia theo đàn, hai người họ có vẻ rất hợp nhau. Thấy Tào Phi đã về, họ vội vàng thi lễ, nhân tiện hỏi:

— Chuyện Cát Mậu sao rồi ạ? - Cát Mậu là người họ Cát ở huyện Phùng Dực, thích sưu tầm sách, cũng có chút tiếng tăm. Vụ phản loạn được mở rộng điều tra, Cát Mậu cũng bị tống vào ngục, Bào Huân kiến nghị Tào Phi ra mặt xin cho ông ta, một là bảo vệ hiền sĩ, hai là dựng ân đức cho thái tử.

— Giữ được mạng của ông ta rồi. Cát Mậu có quan hệ xa với nhánh Cát Bản, không dính líu gì đến nhau. Ông ta vào đại lao còn chẳng biết xảy ra chuyện gì, cứ tưởng do mình cất giấu sách sấm vĩ, đúng là một tên mọt sách. Sở dĩ phụ vương mở rộng vụ án này là muốn chỉnh trị Hứa Đô, đuổi hết những kẻ có lòng dạ khó lường ra khỏi triều đình, há lại đi tính toán với một tên mọt sách?

— Quá tốt rồi, công đức của thái tử vô lượng. - Huân và Tư Mã Phu vui mừng.

Tào Phi nheo mắt nhìn hai người “đầu gỗ” này, càng thêm phiền muộn, - Phụ vương ép phía trên, huynh đệ dồn bên sườn. Ta bản lĩnh đầy mình mà chẳng thể thi triển, lúc này ai có thể cởi được nỗi lo cho ta đây!

Bào Huân ngượng ngùng nói:

— Bọn tại hạ có cách này giúp được thái tử.

Tào Phi không ôm hy vọng gì với hai tên mọt sách ấy, thờ ơ đáp:

— Thử nói xem nào.

— Soạn sách.

— Hừ! Soạn sách có tác dụng gì? - Tào Phi phất tay áo, nhưng nghĩ kỹ thì hình như cũng có lý, - Các ông nói rõ hơn đi.

Tư Mã Phu cười nói:

Tả truyện chép rằng: “Thái thượng hữu lập đức, kỳ tự hữu lập công, kỳ tự hữu lập ngôn, tuy cửu bất phế, thử chi vị bất hủ đạt.”[1] Đức của thái tử chúng sĩ đều biết, tuy ngài chưa thể lập công trên chiến trường nhưng cũng có thể lập ngôn. Hơn chục năm qua, ngài làm rất nhiều thơ phú, chú giải, chính luận, có thể thêm bớt chỉnh sửa thành một tác phẩm hoàn chỉnh. Nay ngài không có việc gì hệ trọng, sao không nhân lúc này đóng cửa làm sách?

— Không sai. - Bào Huân bổ sung, - Đại vương không cho phép thái tử tiếp đãi tân khách, nhưng dùng văn chương kết giao bằng hữu há chẳng phải là kết bạn, văn chương không thể khuếch trương tên tuổi hay sao?

— Đúng! Quá đúng! - Tào Phi hai mắt sáng lên, - Ta làm một bộ sách cho người đời xem. Văn chương là công tích lớn lao liên quan đến việc trị lý quốc gia, là sự nghiệp trọng đại mà bất hủ. Tuổi tác thọ yểu có giới hạn, vinh dự vui vẻ cũng có lúc hết, không như văn chương lưu truyền mãi mãi! Ta phải bàn về thế gian muôn hình vạn trạng, từ đó tạo thành ngôn luận của một nhà. Tử Văn chinh chiến bên ngoài chẳng qua cũng chỉ lập công một thời, còn ta viết sách lập ngôn là công lao đời đời. Tử Kiến có tài văn chương nhưng chưa soạn thành sách, nếu ta làm được bộ sách này thì đệ ấy cũng không sánh kịp.

Vương Sưởng hơi lo lắng:

— Cả phủ ta làm sách, liệu đại vương có nói thái tử muốn nâng cao thanh thế không?

— Không cần lo. - Tư Mã Ý suy nghĩ lanh lẹ, - Chúng ta cũng soạn một bộ cho đại vương, năm xưa không phải đại vương cũng muốn đem binh pháp, sắc lệnh soạn thành một bộ…

— Mạnh Đức tân thư. - Tào Phi tiếp lời, tên có tên húy của Ngụy Vương, Tư Mã Ý không tiện nói ra, - Kiến nghị này rất hay, ta làm một bộ của mình, còn soạn cho phụ vương một bộ nữa, nâng cao thể diện vương thất, phụ vương chắc chắn sẽ rất vui. Chúng ta cũng không cần phải giấu giấu giếm giếm, cứ dâng thư trình bày rõ ý muốn, rồi điều Tuân Vĩ, Vương Tượng cùng chấp bút, bảo Trọng Trường Thống phụ giúp, chẳng mấy mà xong. - Hai người Tuân, Vương đều là những nhân sĩ nho nhã trong vườn văn, từ khi bọn Vương Xán qua đời, họ là người nổi tiếng nhất. Nói đến đây, Tào Phi không khỏi nhớ đến Ngô Chất, năm xưa y được phong làm Ngũ quan tướng từng du ngoạn Nam Bì với các bạn văn, nghĩ những người cùng đi hôm ấy như Nguyễn Vũ, Lưu Trinh đều đã qua đời, giờ chỉ còn lại mình y và Ngô Chất, mà từ bốn năm trước cáo biệt tại Nghiệp Thành đến nay vẫn chưa gặp lại. Tuy hiện giờ bên cạnh y đã có Trần Quần và Tư Mã Ý, nhưng người mà y tín nhiệm nhất vẫn là Ngô Chất, phải viết thư hỏi thăm ông ta mới được…

Tào Phi đang mải suy nghĩ, chợt thấy Chu Thước vào bẩm báo:

— Có tân khách cầu kiến thái tử.

Tào Phi nhíu mày:

— Tất cả tân khách đều không gặp.

— Nhưng nhìn sắc mặt Chu Thước là lạ, đoán chừng người đến không phải hạng tầm thường, y không kìm được hỏi, - Là ai vậy?

— Chủ bạ Dương Tu.

— Sao cơ? - Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, - Ông ta đến có việc gì?

— Dương Đức Tổ gan lớn đấy, ta rất hứng thú… - Tào Phi đứng dậy, - Muốn xem trong hồ lô của ông ta đựng thuốc gì… Mở cửa đón khách!

Ai chẳng biết Dương Tu thân với Tào Thực? Năm xưa Tào Tháo thử tài hai nhi tử, Dương Tu năm lần bảy lượt ngầm giúp đỡ Tào Thực, còn làm mười điều đối đáp cho Tào Thực, nên có ân oán sâu đậm với Tào Phi, sao hôm nay ông ta lại “tự chui đầu vào lưới”? Tào Tháo cấm đoán Tào Phi tiếp đãi tân khách, nhưng gặp mặt một người như Dương Tu thì không thể nghi ngờ là kết bè đảng được, Tào Phi thực sự cảm thấy hiếu kỳ khi ông ta tự dẫn xác đến. Cửa phủ mở rộng, nô bộc khêu đèn, bọn Bào Huân, Tư Mã Ý vội nấp vào sau bức bình phong. Dương Tu chầm chậm bước vào, Tào Phi ra chính đường, xuống thềm nghênh đón - Dương Tu quả là có thể diện không nhỏ.

Dương Tu không mặc quan phục, mình khoác áo gấm, đầu quấn khăn lụa, chân xỏ guốc gỗ, trông như nho sinh. Ông ta ôm một chiếc hộp làm bằng gỗ đàn hương, dài bốn thước, rộng nửa thước, cao hai tấc ở trước ngực, thấy Tào Phi bước xuống thềm, Dương Tu vội quỳ xuống thi lễ:

— Vi thần khấu kiến thái tử, kính chúc thái tử phúc thể an khang.

— Khách quý! Khách quý! - Tào Phi niềm nở, đưa hai tay đỡ Dương Tu, - Vinh hạnh được Đức Tổ đến thăm, hà tất phải dùng đại lễ? Mau đứng lên. - Y nhiều năm từng trải, lại thường xuyên bị phụ thân chèn ép, nên còn giỏi giả bộ hơn cả Tào Tháo.

— Vi thần không dám, không dám. - Dương Tu không phiền Tào Phi đỡ dậy, tự ôm hộp gỗ đứng lên.

— Đức Tổ đến thật tốt, ta đang muốn tìm người bàn chuyện văn chương. Mời vào nhà! Người đâu, mau dâng trà… - Chỗ cao minh của Tào Phi chính là đây: Y không đi thẳng vào chủ đề chính, cũng không hỏi người ta đến vì việc gì, mà cứ điềm nhiên nói chuyện ngoài lề, đến lúc người ta không nhịn được sẽ tự phải nói ra.

Quả đúng như dự liệu, Dương Tu nói:

— Vi thần đến không phải vì chuyện văn chương, mà muốn luận về việc võ với thái tử.

— Luận về việc võ? - Tào Phi cười ngây ngô, - Gần đây ta tham dự chính sự, những lúc nhàn rỗi trở về phủ chỉ động vào cầm kỳ thư họa, bàn chuyện phong nhã, lâu rồi không để ý đến chuyện chinh chiến. Ông muốn luận về việc võ thì phải tìm Yên Lăng hầu, đợi hôm nào có dịp huynh đệ ta đi săn, ông chớ ngại đi cùng.

Dương Tu thấy câu nói của Tào Phi không chân thật, trong lòng thầm nghĩ: Vị thiếu chủ này đúng là còn khó hầu hơn đại vương. Đại vương vui giận thất thường, nhưng luôn chừa lại cho người ta một cơ hội, còn Tào Phi đưa người ta lên cao, rồi đẩy một cái cho ngã chết, tâm cơ thật đáng sợ!

Nghĩ đến đây, Dương Tu lại quỳ xuống, dâng chiếc hộp gỗ bằng cả hai tay:

— Thần có lễ vật xin dâng lên thái tử.

— Không được rồi. - Tào Phi làm ra vẻ khó xử, - Ta thân là thái tử mà lại tùy tiện nhận lễ vật của tân khách, thì thực trái với lòng thành thực. - Y nói giảm nói tránh, không nhắc đến chuyện gợi lên sự đố kỵ trong lòng phụ vương, mà chỉ nói là trái với lòng thành thực.

Nhưng Dương Tu nói:

— Vật này đi với thái tử mới hợp nhất. - Vừa nói vừa nhẹ nhàng mở chiếc hộp, ông ta không lấy đồ ra, chỉ dâng cao quá đỉnh đầu.

Vật này dài chừng ba thước, sáng lóa dưới ánh đèn: Chả trách Dương Tu không dám cầm trên tay, hóa ra là một bảo kiếm. Hai mắt Tào Phi sáng lên, y không kìm được cầm lên xem, thanh kiếm được làm bằng sắt thuần chất, trên thân kiếm khắc một lớp vân chìm, đường vân đều tăm tắp như vẩy cá, mũi kiếm hình xiên, lưỡi kiếm mỏng như lụa, sắc vô cùng, chuôi kiếm còn khảm một lớp đá quý màu xanh thẫm. Dùng tay chém nhẹ một nhát vào không khí, tiếng vù vù vọng ra tận đại sảnh không dứt. Bảo kiếm này tinh xảo không kém thanh Ỷ Thiên, Thanh Cang.

— Kiếm tốt! - Tào Phi khen, trong lòng rất thích nhưng còn băn khoăn, nhận lễ vật của ông ta liệu có thỏa đáng chăng?

Dương Tu đặt hộp gỗ xuống bàn, đứng dậy nói:

— Quận Hoằng Nông nhà thần có ẩn sĩ tên là Vương Mao, người này không thích làm quan, chỉ thích rèn kiếm, thanh kiếm này là do ông ấy mất mười năm tâm huyết mới rèn được. Thái tử hãy nghĩ đến công sức mười năm…

Tào Phi liền liên tưởng đến mình: Sau khi Tào Xung chết, ta mới đặt chí vào việc tranh giành ngôi thái tử, tính đến nay cũng đã mười năm.

— Mười năm mới rèn được một thanh kiếm, nên coi nó như vật báu, nhưng ông ấy lại giao cho thần. Thần hỏi nguyên do thì ông ấy nói, kiếm là vật của bậc quân tử, chí tôn chí quý, thần và người đều ngưỡng vọng. Kiếm Ngư Trường mà không gặp dũng sĩ Chuyên Chư thì không thể lưu danh thiên cổ, kiếm Lộc Lô mà không ở trong tay Tần Thủy Hoàng thì cũng không thể vang danh bốn biển. Vậy cho nên, Vương Mao mới giao thanh kiếm này cho thần, nhờ thần tìm một vị quân tử đường đường để dâng kiếm, không được phụ sự vất vả của ông ấy trong mười năm rèn kiếm.

— Đức Tổ quá khen. - Tào Phi dán mắt vào thanh kiếm, nhưng trong lòng lại nghĩ: Lẽ nào ông ta cũng muốn quay sang góp sức cho ta?

— Thần thiết nghĩ, kiếm là vật của người quân tử, tuy quý giá nhường ấy, nhưng cũng phải cất giấu thật kỹ, không được để lộ ra ngoài. Bảo kiếm có thể đoạt mạng người khác, khiến cho đám tiểu nhân khiếp sợ, chúng nhân tan tác! Quân tử dùng đức hạnh yêu thương người khác, nếu không phải trừng trị bọn đại gian đại ác, tuyệt sẽ không động vào kiếm. Không dùng bảo kiếm mà lấy đức thu phục chúng nhân, không dùng lợi ích mà có thể đả kích nhân tâm, chế ngự kẻ địch, đó mới là cảnh giới cao nhất của người quân tử.

Tào Phi hiểu ẩn ý của ông ta, mỉm cười nói:

— Những lời này rất hay.

Dương Tu vẫn chắp tay:

— Thần nghĩ thái tử cầm thanh kiếm đã được rèn mười năm này, hẳn là có uy lực vô cùng. Nhưng cấp bậc cao nhất của kiếm thuật nằm ở chỗ trong lòng có kiếm, mà tay không cầm kiếm, cây cỏ cũng được coi là kiếm, đức hạnh cũng được coi là lợi. Mong thái tử phát huy thánh đức, trên thì thờ phụng đại vương, dưới thì hòa thuận với huynh đệ, ngày sau nối chí của đại vương, kế thừa đại thống, giữ gìn cơ nghiệp, truyền mãi muôn đời, mới không uổng phí bảo kiếm!

Tào Phi im lặng một lúc lâu rồi hỏi thẳng:

— Tử Kiến sai ông đến nói những lời này sao?

— Không phải ạ. - Dương Tu quỳ xuống lần thứ ba, - Thái tử và Lâm Tri hầu là huynh đệ ruột. Vi thần có giao tình sâu đậm với Lâm Tri hầu, nhưng cũng kính trọng thái tử, vì tình cảm dâng trào nên mới nói ra những lời khẳng khái vừa rồi. Không có sự yêu thương, vun vén của thái tử, Lâm Tri hầu không thể hưởng phú quý; không có sự ban ơn, hậu đãi của thái tử, Lâm Tri hầu không thể toại chí nguyện. Chỉ cần thái tử quan tâm, gần gũi hơn yới các vị vương tử thì sẽ không sinh ra đố kỵ, huynh đệ một nhà đồng tâm đồng đức là phúc của quốc gia, và cũng là phúc của xã tắc, vi thần sao có thể trốn tránh gian nguy?

— Một bảo kiếm tốt! Một hiền sĩ tốt! Tử Kiến có thể kết giao với những bằng hữu như ông, thực không uổng phí đời này, ngay cả ta cũng ngưỡng mộ. - Tào Phi bỗng cảm thấy quý mến Dương Tu. Mỗi người đều có cảnh giới cao thấp khác nhau, như bọn Khổng Quế thấy tình thế bất lợi liền thay đàn đổi dây, nghĩ cho bản thân mình trước tiên, càng khiến người ta chẳng coi ra gì. Còn Dương Tu lấy đại nghĩa cảm hóa người khác, cầu xin cho Tào Thực, càng thể hiện tình cảm sâu nặng. Hơn nữa, bốn đời họ Dương ở Hoằng Nông đều có người làm chức tam công, Dương Chấn, Dương Bỉnh, Dương Tứ, Dương Bưu là cánh tay phải của xã tắc, luôn được các sĩ nhân kính phục. Nay Dương Tu dâng bảo kiếm, khẳng khái giãi bày tâm sự, nói năng có tình có nghĩa, vừa kiên gan vừa hiểu biết, Tào Phi không cảm mến sao được?

— Thái tử quá khen, thần không dám nhận.

— Ta nhận thanh kiếm này, lời Đức Tổ nói ta cũng ghi tạc trong lòng! - Tào Phi cúi người đỡ Dương Tu đứng dậy.

— Tạ ân thái tử yêu mến.

— Ta với Tử Kiến, Tử Văn vốn không có khúc mắc, đều là vì tình thế ép buộc. Nay ta đã ở ngôi phó quân của xã tắc, cũng nên vun vén tình thủ túc, người tham mưu như ông cứ yên tâm. - Cuối cùng Tào Phi cũng nói được một câu có lương tâm.

— Thần bạo gan, xin thay Lâm Tri hầu cảm tạ thái tử.

Tào Phi ngắm thanh bảo kiếm, lại nói:

— Ta hiểu con người Tử Kiến xưa nay rất ôn hòa, lương thiện, nhưng còn các huynh đệ khác thì khó tránh… - Y nói nửa chừng, tự thấy mình đã lỡ lời.

Dương Tu suy nghĩ tinh tế, nghe nửa câu cũng hiểu sự tình, mỉm cười hỏi lại:

— Lẽ nào thái tử đang lo lắng chuyện Yên Lăng hầu lĩnh binh?

Tào Phi không lên tiếng, chỉ im lặng.

Dương Tu chắp tay nói:

— Đại vương cho Yên Lăng hầu lĩnh binh cũng là có chỗ khổ tâm, các lão tướng hầu hết đều đã qua đời, nếu có thể dẫn dắt Yên Lăng hầu trở thành một danh tướng, ngày sau sẽ là cánh tay đắc lực của thái tử. Thái tử minh đức hiếu đễ, điều mấu chốt ở đây không cần thần nói nhiều, lúc này chỉ có thể vun vào, chứ không thể chắn ngang ý bề trên.

— Đúng là như thế. - Tào Phi nói vậy, nhưng trong lòng vẫn nghĩ: Tính khí nhị đệ khác với tam đệ, rất khó thuần phục, để đệ ấy làm cánh tay đắc lực, chỉ nghĩ thôi ta cũng chẳng dám.

Những lời cần nói đều đã nói rồi, Dương Tu không muốn can thiệp quá sâu, liền đứng dậy cáo từ. Tào Phi một tay cầm kiếm, một tay dắt Dương Tu tiễn ra tận cửa, y định dặn Dương Tu thường xuyên lui tới, nhưng lại sợ phụ thân ngờ vực, nên chỉ bảo:

— Ta đã nói rõ tâm ý, từ nay về sau ông không cần nghĩ nhiều. Có tân khách như ông đến thăm, ta vô cùng phấn khởi, có bằng hữu tốt là ông ở bên cạnh Tử Kiến, ta cũng yên tâm! - Dương Tu thi lễ, mỉm cười ra về.

Khi Tào Phi quay lại chính đường, bốn thuộc lại của y đã bước ra từ phía sau bức bình phong. Tư Mã Phu không ngớt lời khen ngợi:

— Dương Đức Tổ giỏi thật! Không những có tài ăn nói, mưu cao trí sâu mà học thức cũng vào bậc nhất.

Nhưng Tư Mã Ý lại mải nghĩ chuyện khác:

— Những lời Dương Tu nói ban nãy rất đúng, thái tử không thể làm trái ý trên. Chuyện Yên Lăng hầu thống lĩnh binh mã vốn chỉ là khúc mắc giữa hai huynh đệ, nhưng nếu thái tử cản trở chuyện này sẽ làm rạn nứt quan hệ phụ tử, quan hệ quân thần.

— Ông và Dương Tu đều nói vậy… - Tào Phi khẽ vuốt râu, - Được! Ngày mai ta sẽ dâng tấu cực lực ủng hộ Tử Văn làm thống soái. Ta phải lên tiếng mạnh mẽ hơn những người khác để người trong thiên hạ đều biết rằng ta tín nhiệm huynh đệ của mình!

— Thái tử có tấm lòng rộng lượng là phúc của xã tắc. - Bốn người cùng thi lễ.

— Tuy nhiên, lòng hại người không nên có, lòng phòng người chẳng nên không. Người giỏi trị lý đất nước, vừa phải gia tăng quyền uy bên trong, vừa phải nắm chắc chính lệnh bên ngoài! Một khi không thể ngăn cản việc Tử Văn làm thống soái… - Tào Phi đặt mạnh bảo kiếm xuống bàn, - Hãy thay ta chuyển lời đến Trần Quần, nhờ ông ta dâng tấu xin bổ nhiệm Hạ Hầu Thượng làm Tham quân!

Trận chiến sông Dịch

Cuối cùng phụ tử Tào Tháo, Tào Phi cũng nhất trí để Yên Lăng hầu, Bắc trung lang tướng Tào Chương đảm nhiệm chức Phiêu Kỵ Tướng quân, và nhận mệnh cho Hạ Hầu Thượng làm Tham quân, Điền Dự làm Trưởng sử thống lĩnh trung quân cùng với Ô Hoàn hiệu úy Diêm Nhu, Bình Lỗ hiệu úy Khiên Chiêu, dẫn tất cả bốn vạn binh mã đến đất U Yên dẹp loạn. Tháng Tư, năm Kiến An thứ hai mươi ba, quân Tào đến được bờ nam sông Dịch, cách phản quân Ô Hoàn chỉ gang tấc.

Tào Chương, Điền Dự và Hạ Hầu Thượng cưỡi trên lưng ngựa, vừa đi vừa bàn luận việc quân - Ngay từ khi mới rời khỏi Nghiệp Thành bọn họ đã như vậy, trời chưa sáng đoàn quân đã lên đường, mãi đến khi mặt trời lặn mới hạ trại. Các tướng không cần vào trướng nghị sự mà có gì nói luôn trên đường đi, đến sớm ngày nào hay nào ấy, Tào Chương thực sự nôn nóng.

Cũng may y là vương tử, tướng sĩ theo y xuất chinh đều cảm thấy hãnh diện nên không dám có ý kiến gì. Điền Dự ở Bắc Châu đã lâu, phụ trách quân báo, lúc nào cũng theo sát báo cáo quân tình:

— Hôm qua gian tế của chúng ta nghe ngóng được rằng, Năng Thần Đê làm phản do không phục sự cai quản của Ngụy quốc, hơn nữa sau lưng hắn có bọn người Tiên Ti ngầm xúi giục. Người Tiên Ti hiện có hai đội quân của Kha Tị Năng và Bộ Độ Căn, quân Kha Tị Năng mạnh, còn quân Bộ Độ Căn yếu. Bộ Độ Căn có một huynh trưởng tên là Phù La Hàn có quan hệ thân thiết với Năng Thần Đê, nên muốn lôi kéo hắn ta phản lại nhà Hán để theo người Hồ, mở rộng thế lực chống lại Kha Tị Năng. Vì vậy, chúng ta giao chiến với người Ô Hoàn, nhưng thực chất là đấu với người Tiên Ti.

Tào Chương cười nhạt:

— Ta thấy Ô Hoàn, Tiên Ti hay Hung Nô đều chẳng khác gì nhau. Năm xưa, Hoắc Khứ Bệnh lên núi Lang Cư Tư lập đàn báo cáo thắng lợi, Đậu Bá Độ lên núi Yến Nhiên khắc đá ghi công. Đối phó với bọn chúng chỉ có một chữ: đánh!

Hạ Hầu Thượng thấy ý này không đúng:

— Hầu gia, ngài…

— Sao? - Tào Chương lừ mắt nhìn ông ta.

— Tướng quân! - Hạ Hầu Thượng vội đổi cách xưng hô, - Tướng quân đến đây dẹp loạn, chứ không phải viễn chinh ngoài biên ải. Thiên hạ chưa ổn định, giặc phương nam vẫn còn đó, không thể kết oán với bắc lỗ được.

— Ta biết rồi, không cần ông phải nhắc! - Tào Chương nạt nộ, - Không đánh cho bọn chúng tâm phục khẩu phục, thì làm sao yên ổn được mãi? Còn chưa đánh trận mà ông đã nói những câu nhụt chí, cẩn thận kẻo ta đuổi về!

— Vâng, vâng, vâng! - Hạ Hầu Thượng không dám làm trái. Tào Phi phái ông ta tòng quân hỗ trợ Tào Chương cũng để làm tai mắt bên cạnh Tào Chương, tìm cơ hội chia chác công lao. Nhưng vào trong quân, ông ta mới biết mình không làm được việc này, bởi Tào Chương kiêu ngạo không thuần, hơi tí là vểnh râu trừng mắt, tới lính tốt cũng tìm mọi cách lấy lòng vương tử, ông ta căn bản không nắm được tình hình xung quanh.

Hai người đang nói chuyện thì nhìn thấy sông Dịch ở phía xa xa, Hạ Hầu Thượng kiến nghị:

— Chỗ này gần bờ sông, địa thế rộng rãi, quân ta có thể dựng trại.

— Dựng trại cái gì? Qua sông!

— Dạ? - Hạ Hầu Thượng giật mình. Những ngày qua tướng sĩ đều chưa được nghỉ ngơi tử tế, nay đã đến trước mặt quân địch mà vẫn lồng lồng tiến quân, không ăn không uống, không ngủ không nghỉ, liệu còn sức đâu đánh đến cuối trận?

Điền Dự cũng nói:

— Tướng quân không nên chủ quan, bờ bắc sông Dịch là nơi quân phản loạn lộng hành, quân ta đến đây chúng đã biết từ lâu, đáng ra phải dựng trại dàn trận tại đây để chống lại. Nhưng đến giờ vẫn không thấy bóng dáng quân địch đâu, hẳn là chúng có mai phục phía sau cánh rừng bờ bên kia.

— Sao phải lo lắm chuyện thế? Cứ liều một trận với địch, hai bên giao đấu, bên nào mạnh tất thắng!

Mấy ngày nay, Tào Chương người không cởi áo giáp, ngựa không rời yên, gắng đi một mạch, khó khăn lắm mới đến được đây, há có thể đợi thêm?

Hạ Hầu Thượng hết lời khuyên can:

— Đánh vào chỗ yếu, hình thế chống nhau mới là thượng sách. Nên để ta chế địch, chứ không được để ta theo địch. Giữa đường mà gặp địch, đó là đại kỵ của nhà binh!

Nhưng Tào Chương lại nói:

— Trước khi xuất chinh, phụ vương ta từng dặn đi dặn lại, “Ở nhà là phụ tử, nhưng một khi đã nhận mệnh thì là vua tôi, nhất cử nhất động đều phải tuân theo vương pháp, cho nên con phải biết kính cẩn răn mình!” Nay ta đã nhận mệnh dẹp phản loạn, nên đánh nhanh thắng nhanh để báo ơn triều đình, há lại chùn bước trước nhuệ khí của quân địch? Bọn người Ô Hoàn, Tiên Ti gan lỳ chưa được giáo hóa, chỉ có đao sắc bay đầu, đánh cho bọn chúng phải tâm phục khẩu phục thì mới giữ được thái bình lâu dài. - Câu này cũng có lý, nhưng y lần đầu cầm quân mà trận đầu tiên đã mạo hiểm, liệu có nắm chắc không?

Điền Dự nhìn Tào Chương tinh thần quật cường, ánh mắt kiên nghị, khôi giáp trên người sáng lấp lánh, lại thêm chòm râu vàng khè dưới cằm, trông rất oai hùng, nên cũng có chút động lòng, suy nghĩ một lúc rồi nói:

— Tướng quân đã giữ chủ ý, vậy qua sông đón địch cũng không phải chuyện không thể. Tại hạ có kế này, nhưng có thắng được hay không thì không dám nói chắc.

— Kế gì nói mau?

— Hổ Lỗ[2] đi như bầy thú, tản như chim bay, không dàn trận thế, giỏi đánh giáp lá cà, không quen tấn công. Nếu bây giờ ồ ạt qua sông, cần phải chuyển quân nhu và chiến xa sang trước dựng lũy xung quanh bờ sông. Quân ta ở trong lũy giao đấu với địch, người Lỗ xông tới nhưng không vào được, vậy mới giành phần thắng.

— Theo ý ông, mau đến bờ sông, giờ ông điều xe quân nhu đến cho ta, ta phải qua sông phá địch.

— Khoan đã! - Hạ Hầu Thượng ngăn lại, - Đây là việc nguy hiểm, tướng quân không thể làm tiên phong được.

— Đến lúc đó hẵng nói! - Tào Chương không muốn nhắc đến cái chết.

— Một mình tướng quân liên quan tới tính mạng của cả ba quân, tướng quân nhất định phải bảo trọng! - Điền Dự dặn dò mãi mới chịu đi.

Tào Chương chưa nghỉ ngơi đã vội truyền lệnh tiếp tục tiến quân. Toàn quân di chuyển suốt ngày đêm, xe quân nhu sao làm tiền đội được? Điền Dự buộc phải phái mười lăm người đẩy một xe! Mấy trăm binh sĩ ra sức đẩy xe tiến lên phía trước, thở không ra hơi, khó khăn lắm mới vượt lên đầu, tới được bờ sông Dịch. Đội quân phía sau còn chưa theo kịp, Tào Chương đã muốn nhảy lên thuyền qua sông làm tiên phong. Hạ Hầu Thượng nhìn bên bờ đối diện đồi núi trập trùng, rừng cây rậm rạp, lờ mờ có bụi cát bay lên, đoán chắc có mai phục. Hắn không kìm được nữa, quỳ sụp xuống trước ngựa Tào Chương, khấu đầu lia lịa:

— Tướng quân không thể khinh suất! Chẳng may ngài có sơ suất gì, không chỉ ba quân phải chịu liên lụy, mà đại vương và thái tử há lại không xót tình máu mủ? Xin tướng quân lấy ba quân làm trọng, lấy xã tắc làm trọng!…

— Sao ông nói nhiều như bà già thế, thật phiền phức! - Tào Chương dẫn ra một ý thơ, - Sông Dịch là nơi các bậc anh hùng đời trước hội ngộ, chẳng lẽ ông chưa từng nghe câu “Gió hiu hắt thổi, sông Dịch lạnh ghê, tráng sĩ một đi không trở về”? Ta cũng muốn thể hiện thần uy ở đây!

Hạ Hầu Thượng sắp khóc:

— Tướng quân, ngài không biết bài thơ đó không tốt lành ư?…

Tào Chương nổi giận:

— Ngươi nói ta không hiểu cái gì? Kinh Kha từ bắc sang nam, ta từ nam sang bắc, há lại không thể thắng? Còn nhiều lời nữa ta xử theo quân pháp!

Bình Lỗ hiệu úy Khiên Chiêu đứng bên cạnh nhìn rõ tình hình, liệu rằng dù có ngăn cũng không ngăn nổi, ngược lại còn chọc giận Tào Chương, không khéo Hạ Hầu Thượng sẽ bị chém đầu để lập uy, nên nghiến răng nghiến lợi, thúc ngựa nói:

— Giết gà đâu cần dùng dao mổ trâu? Mạt tướng xin lĩnh một đội binh mã lên trước! - Rồi không đợi Tào Chương trả lời, ông ta đã hối thúc quân của mình thả thuyền xuống sông.

Lát sau, mấy chục chiếc thuyền rời bờ sông phía nam, thuyền chở quân nhu đi trước, thuyền chở binh mã theo sau, Khiên Chiêu cầm binh khí đích thân giám sát binh sĩ, vậy là ông ta đã giành được việc làm tiên phong. Tào Chương liên tục gật gù:

— Đây mới là bậc trượng phu… ơ? Mấy chục cỗ xe này hình như vẫn hơi ít. Hạ Hầu Thượng, ngươi phía sau điều thêm xe, nhất định phải đảm bảo an toàn cho Khiên hiệu úy.

Hạ Hầu Thượng lấy lại hơi thở, tức tốc đi điều xe. Hắn vừa đi được một lúc, Điền Dự nhễ nhại mồ hôi quay lại, phi thẳng tới lọng chỉ huy ở bờ sông, nhưng không thấy Tào Chương đâu, đoán là chuyện không ổn, chợt nghe trên sông có người gọi:

— Điền Trưởng sử, bản tướng quân ở đây! - Điền Dự ngoảnh lại nhìn, thì ra Tào Chương nhân lúc ông ta và Hạ Hầu Thượng không có mặt đã nhảy lên thuyền, vội đến nỗi làm rơi cả yên ngựa:

— Tướng quân nôn nóng quá! Đây là chuyện liên quan đến sự sống và cái chết đấy! - có những lời không thể nói rõ ra được: Ngài mà chết, liệu đại vương có tha cho chúng tôi không? Sống chết của cả đám đều phụ thuộc vào một mình ngài đây!

Tào Chương cầm ngang ngọn giáo, cười lớn:

— Có câu “Tướng bất nhân, tắc tam quân bất thân; tướng bất dũng, tắc tam quân bất nhuệ[3]”! Ta không đích thân tham gia đội quân tiên phong, làm sao khích lệ được ba quân?… Đám tiểu nhân các ngươi, hôm nay gặp địch hãy anh dũng chiến đấu, lập công dựng nghiệp ngay tại trận này! - Binh lính theo vương tử ra trận há lại không tận sức? Tiếng hô ứng vang dậy bờ sông, mái chèo vững lái nhằm thẳng bờ bắc.

Nhưng cũng chính vào lúc này, tiếng hô giết ầm ầm nổi lên ở bờ sông bên kia, khắp đồng đầy núi xông ra vô số quân địch, có tên vạt áo vắt sang trái, có tên đội khôi mặc giáp, có tên khoác y phục nhà Hán vừa cướp được, hầu hết đều là kỵ binh, cung dài kích lớn ngùn ngụt âm khí, miệng còn không ngừng huýt sáo, nhào tới bờ sông như một bầy mãnh thú. Điền Dự ớn lạnh trong lòng, ông lường trước được sẽ có quân mai phục, nhưng không ngờ lại nhiều như vậy, ít nhất cũng phải có bảy tám ngàn tên, đại đội binh mã phía sau không biết còn bao nhiêu quân nữa!

Khiên Chiêu đã cập bờ, thấy tình thế này vô cùng kinh sợ, ông ta chỉ dẫn theo vài trăm lính tốt qua sông, mà toàn là bộ binh, vội căn dặn bọn họ chuyển xe lương lên trước, tìm cách kết thành trận lũy. Nhưng ai cho quân Tào bày trận đây? Mưa tên lao đến, một loạt binh sĩ thương vong; có kẻ nấp sau xe, không ngờ người Ô Hoàn giỏi cưỡi ngựa, kỵ sĩ dũng mãnh nhảy vọt qua xe, giẫm bẹp quân Tào. Khiên Chiêu thấy địch đã ở ngay trước mặt còn làm gì được nữa? Liều thôi! Quân Tào thì ít, quân Ô Hoàn thì đông, lại là bộ binh đánh với kỵ binh, chẳng khác nào tự đâm đầu vào chỗ chết. Chỉ trong chốc lát, quân Tào bị người Ô Hoàn đánh cho tán loạn, xe lương cũng lật nhào, quân địch áp sát bờ sông, quân của Khiên Chiêu lâm vào thế ngàn cân treo sợi tóc.

— Tướng quân, mau quay lại! - Điền Dự luống cuống như kiến bò chảo rang.

Tào Chương nào chịu nghe? Nhìn thuyền của mình chỉ còn cách bờ bắc chưa đầy một trượng, y vung đại giáo tung người nhảy vọt sang. Chỗ đại giáo cắm xuống có một kỵ sĩ Ô Hoàn, Tào Chương chọc thẳng ngọn giáo vào cổ ngựa, xoay cổ tay cả người và ngựa đối phương ngã quay xuống đất. Chớp mắt, lại có một tên nữa xông tới, mũi thương đã đến gần, y lùi người lại quét ngang ngọn giáo, quật trúng chân ngựa, tên địch rớt khỏi lưng ngựa. Kỵ sĩ thứ ba theo sát phía sau cũng bị vấp ngã, hai tên này vừa bị té ngã lại bị giẫm đạp, toi mạng cả hai. Phía sau còn một kỵ sĩ thứ tư, tay cầm loan đao, bản lĩnh không vừa, y kéo căng dây cương, kẹp hai chân vào bụng ngựa, nhảy qua xác chết, nhằm đầu Tào Chương mà vung đao chém tới. Do đại giáo quá dài, Tào Chương thu giáo về không kịp đỡ, nên nghiêng người tránh lưỡi đao, ngựa chiến của tên địch vọt qua trước mặt, giữa lúc cấp bách, y rút bội kiếm chém mạnh một nhát - Một tia máu đỏ phun lên, bắn tung tóe, cánh tay nắm loan đao của địch bị chém lìa.

Quân Tào ở trên thuyền trông thấy Tào Chương hạ gục bốn tên địch liền một lúc, reo hò ầm ĩ:

— Tướng quân đúng là thần nhân! Chúng tiểu nhân cũng liều mạng! - Thế rồi bọn họ lũ lượt nhảy lên bờ, có kẻ không nhảy được xa, rơi tõm xuống sông, người ướt lướt thướt vẫn vung đao hùng hổ xông lên bờ.

— Giỏi lắm! Các ngươi theo ta, giết! - Tào Chương hét lên một tiếng, tay trái cầm kiếm, tay phải cầm giáo, xông vào giữa trận, gặp địch là giết, gặp địch là chém, binh sĩ cũng chiến đấu quên mình, đọ đao sắc với quân địch.

Điền Dự ở bên bờ nam, trông đến túa mồ hôi: Vương tử dũng mãnh, nhưng bên cạnh chỉ có hơn một ngàn binh sĩ, ngựa chiến lại chỉ có trăm con, trong khi quân địch có đến mấy ngàn người, đánh thế nào được!

Đang không có kế nào khả thi, chợt nghe bờ bên kia nổi kèn lệnh, ngay sau đó một cánh quân cầm cờ tiết mao trắng ùa ra từ các khe núi - Thủ lĩnh quân phản loạn Ô Hoàn là Năng Thần Đê dẫn đại quân xông đến. Lúc này quân Tào ở bờ nam đã tập hợp hết lại, nhưng vì cách con sông Dịch nên đành trơ mắt nhìn mà chẳng giúp được gì, chỉ biết đợi thuyền quay trở lại. Ô Hoàn hiệu úy Diêm Nhu hối bộ quân của mình tiến lên trước nhất. Ông ta cai quản đội quân tinh nhuệ tại Bắc Châu, rất hiếu chiến, nhìn Tào Chương, Khiên Chiêu dũng cảm giết giặc, ông ta cuống lên giậm chân bình bịch, thấy có vài chiếc thuyền nhỏ quay lại, liền cướp thuyền mà đi.

— Đứng lại! - Điền Dự nghiêm giọng gọi lại, - Ông không muốn vương tử chết trận thì nghe lời ta! - Diêm Nhu bị tiếng quát của ông ta làm cho giật mình, không dám lên thuyền. Điền Dự đuổi bộ hạ của Diêm Nhu lui xuống, thuyền lục tục quay về đều được tập trung lại một chỗ, tiếp đến ông ta điều hơn ba mươi cỗ xe, không phân biệt viên xa, lương xa, đột xa, truy trọng xa đều cho hết lên thuyền, rồi chọn ra hai trăm tiểu hiệu úy tinh nhuệ theo mình sang sông trước.

Quân địch lũ lượt xông ra chém giết không hết, may là lính Tào biết mình không có đường lui, buộc phải dũng cảm, người nào người ấy giết giặc đến nỗi toàn thân nhuộm máu. Quân của Điền Dự sau khi sang sông không giao chiến với địch, mà ra sức đẩy xe quân nhu lên, nhưng làm sao có thể dễ dàng vượt qua mưa tên bắn ra tua tủa giữa trận địa?

Thấy quân địch mỗi lúc một đông, Diêm Nhu ở bờ bên này nghiến răng kèn kẹt, đợi mãi mới có chiếc thuyền quay lại, ông ta liền nhảy xuống, còn chưa kịp truyền lệnh chèo thuyền, Hạ Hầu Thượng cũng đã trèo tót lên. Hắn lo xa, lỡ như Tào Chương chết trận, Tào Tháo truy cứu trách nhiệm, ai cũng đừng hòng sống, nên cứ liều một trận thôi!

— Mau chèo thuyền đi! Mau lên! - Diêm Nhu cuống lên giậm chân giục chèo thuyền. Ông ta cũng muốn đánh trận không thiết sống nữa, nhìn chiếc thuyền còn cách bờ không xa, ông ta vung đao nhảy lên bờ, vừa hét vừa xông vào trận. Nhưng Hạ Hầu Thượng lại chưa vội lên bờ, lệnh cho chiến thuyền quay lại đón người, còn mình đứng trên sông quan sát trận thế.

Tào Chương, Diêm Nhu có sức mạnh vạn người khó địch, nhưng bọn họ có là mình đồng da sắt thì cũng nhổ được mấy cái đinh? Hai người dần tỏ ra đuối sức. Lúc này từng toán quân Tào lục tục kéo lên bờ, dốc hết sức nghênh đón mưa tên của quân địch, cùng đẩy quân nhu tiến lên phía trước: Xe chở lương thảo, xe treo xác chết, xe cắm binh đao, dù bên trên vướng vật gì, dù phía trước là địch hay ta, dù dưới đất có hầm hố cản trở hay không, binh sĩ vẫn cố sức đẩy.

Quân Tào liều mình di chuyển, cuối cùng cũng xếp thành trận hình bán nguyệt bên bờ bắc. Bọn Tào Chương, Diêm Nhu bỏ mặc quân địch, vội vàng lui lại nấp sau xa trận, cũng có không ít binh lính không kịp trốn, bị lưỡi đao của địch bay đến chém chết. Hạ Hầu Thượng ở trên bờ sông thấy vậy quát lên với chúng sĩ:

— Ném khiên lên!

— Nháy mắt, những chiếc khiên bay kín bầu trời, binh sĩ trên thuyền đều ném khiên lên bờ bắc: cục diện chiến sự bắt đầu xoay chuyển!

Quân Tào ở trong xa trận dựng khiên, chống trường mâu. Cung tiễn của quân địch lao tới thì đã có khiên che đỡ, còn kỵ binh xông đến thì dùng trường mâu thọc vào cổ ngựa, quân Ô Hoàn lập tức hao binh tổn tướng, toán quân dẫn đầu ngã xuống hàng loạt, mưu kế của Điền Dự đã thành. Binh pháp có câu: “Tiên vi bất khả thắng, dĩ đới địch chi khả thắng,”[4] quân Tào bày trận hình bán nguyệt, tạo thành hình thế mà quân địch không thể thắng được. Người Ô Hoàn vốn không giỏi tấn công tường lũy, lộ rõ sự lỏng lẻo, lại không có thuyền chiến, nên chỉ biết tập kích phía sau quân Tào, bao nhiêu người xông lên thì bấy nhiêu người bỏ mạng. Còn Tào quân dĩ dật đới lao, càng lúc càng có nhiều binh sĩ qua sông. Tào Chương sớm đã nhảy lên lưng ngựa, y có tài bắn cung, ánh mắt sắc lẹm nhắm xem kẻ nào là đầu mục bên địch, rồi bắn đi một mũi tên lạnh, không ít thủ lĩnh các bộ lạc ngây ngô chết dưới mũi tên của y.

Năng Thần Đê chỉ là thủ lĩnh một bộ lạc nhỏ, đã đứng ra tập hợp đám quân này tạo phản, thủ lĩnh các bộ lạc khác không cùng một giuộc với hắn, chẳng qua tụ lại vì lợi. Ban đầu, bọn chúng coi thường quân Tào ít người mới ra sức tham chiến, lúc này thấy tình hình bất ổn, muốn bảo tồn thực lực, cho nên thế tấn công đợt sau yếu hơn đợt trước. Quân Tào qua sông gặp mai phục, đáng lẽ phải rơi vào tình thế bất lợi, nhưng nhờ xa trận mà họ đã trói chặt được mấy vạn quân Ô Hoàn ở bờ sông, mặt sông Dịch rộng lớn lại trở thành ưu thế của quân Tào. Hạ Hầu Thượng quan sát toàn cuộc, đã sớm điều hơn một trăm chiến thuyền tỏa ra lòng sông, chờ quân địch giảm sức tấn công, lập tức truyền lệnh bắn tên. Tất cả quân Tào trên thuyền cùng bắn ra hàng vạn mũi tên tựa như một trận mưa dữ dội rơi xuống quân địch.

Tiếng ngựa hí thảm thiết không ngừng dội vào tai, quân Ô Hoàn rối loạn, va đụng lung tung như con nhặng mất đầu, người chết dưới vó ngựa không sao kể hết. Khi bọn chúng còn chưa kịp ổn định, loạt tên thứ hai của quân Tào lại bay đến. Trong đám hỗn loạn, có tên lên giọng quát bằng tiếng Hồ, hình như là lui quân. Nhưng quân Tào vẫn liên tục bắn tên, cuộc rút lui biến thành tháo chạy, người giẫm đạp lên nhau mà ngã chết còn nhiều hơn cả người bị quân Tào giết. Đồ nghi trượng, cờ tiết mao trắng của Năng Thần Đê ở đằng xa chao đảo, như thể quân của hắn đang bị bại binh tập kích.

Tào Chương nhận thấy cơ hội tốt, giơ cao đại giáo nói:

— Phá tan quân địch! Mở trận truy kích! - Các tướng kinh ngạc, y vừa liều một phen gần nửa canh giờ, thế mà vẫn còn sức truy đuổi quân địch.

Tướng quân có lệnh, binh sĩ nào dám không theo, bọn họ hò nhau kéo mười mấy cỗ viên xa ra mở một lối nhỏ, Tào Chương cưỡi ngựa đi trước, Diêm Nhu theo sát phía sau, đại đội kỵ binh chen nhau xông ra ngoài. Quân Tào ở bờ nam xét tình hình mà đánh trống trận, Hạ Hầu Thượng dẫn quân lên bờ hò hét trợ uy. Kỳ thực, dù cho quân Tào không truy sát, phản quân Ô Hoàn cũng đã định sẵn kết cục thất bại, chỉ mong tìm đường thoát thân, hồi trống giục giã vang lên càng khiến ruột gan bọn chúng hoảng loạn. Quân Ô Hoàn dũng mãnh như hổ báo thế mà lúc này lại len lét như chuột thấy mèo, chỉ sợ không trốn được quân Tào: kẻ thì bị ngựa giẫm bẹp, kẻ thì bị quân Tào đuổi giết, kẻ thì ngã xuống sông mà chết đuối, kẻ thì chui vào trong rừng sâu, kẻ thì vứt khí giới đầu hàng, mấy vạn đại quân trốn chạy tứ phía, tan rã hết cả! Năng Thần Đê vừa hô hào vừa gào thét nhưng chẳng ai nghe lệnh, cờ tiết mao trắng cũng đổ xuống, hắn biết mình không thể cứu vãn được nữa, bèn cởi bỏ khôi giáp, dẫn bộ hạ thân tín xéo lên xác đồng bọn trốn qua thung lũng phía bắc…

Quân Tào reo hò ầm ĩ, vang động núi rừng, ngay cả những người đang bị thương ngã dưới đất cũng cất tiếng cười mãn nguyện: Mới giao đấu một lần mà đã khiến quân địch tan tác, trận này quá hào sảng!

Giữa những tiếng cười hoan hỉ, Hạ Hầu Thượng truyền lệnh:

— Đội quân phía sau mau chóng qua sông… ơ? Tướng quân đâu rồi? Kỵ binh của chúng ta đâu rồi? - Bụi cát đã tan, nhưng ở thung lũng chỉ còn vương binh đao, xác chết rải đầy dưới đất, chứ không thấy Tào Chương và tàn quân của Năng Thần Đê đâu.

Có tên xích hầu chen vào bẩm báo:

— Tướng quân và Diêm hiệu úy đã dẫn kỵ binh truy kích quân địch rồi ạ!

— Cái gì? Quân địch tan tác hết rồi, còn truy… - Hạ Hầu Thượng kinh hãi, - Chúng ta phải làm sao đây? Bờ nam còn có quân nữa.

Khiên Chiêu lau vết máu trên mặt, hổn hển bò lên lưng ngựa:

— Chúng ta theo vương tử xuất chinh, vừa là tướng tá vừa là hộ vệ của ngài, nếu có sơ suất gì sẽ phải lấy đầu đền tội, dù thế nào cũng phải theo sát ngài ấy!

Điền Dự dàn trận nửa ngày, vốn đã kiệt sức, thở hắt ra:

— Các ông mau đi đi, ta không theo nổi…

Hạ Hầu Thượng bất lực nhảy lên yên ngựa, huơ tay nói với binh sĩ:

— Chớ làm ồn nữa! Các ngươi nghe ta nói đây, tướng quân của chúng ta cường tráng như hổ gấu, tinh thần như rồng ngựa, đã thừa thắng truy kích quân địch! Chúng ta phải nhanh chóng đuổi theo chủ soái, kỵ binh theo ta, còn bộ binh ai có thể gắng sức thì đi, không theo được thì dựng trại tại đây, thu dọn quân nhu, cứu chữa người bị thương, vỗ về hàng binh. Tất cả phải nghe theo sự sắp xếp của Điền Trưởng sử. Bọn ta không quản nữa! - Nói rồi quất roi vào mông ngựa, cùng Khiên Chiêu đuổi theo Tào Chương.

Vang danh biên ải phía bắc

Tào Chương vượt qua sông Dịch, đánh một trận thành công, đại phá phản quân Ô Hoàn, Năng Thần Đê hốt hoảng bỏ chạy, Tào Chương đuổi sát phía sau. Cuộc truy kích bắt đầu từ bờ sông Dịch thuộc quận Trác đến địa phận huyện Tang Can, quận Đại kéo dài hơn hai trăm dặm. Trên đường bị quân Tào truy đuổi và tiêu diệt, số người Ô Hoàn xin hàng nhiều không đếm xuể. Tào Chương chẳng thèm để ý đến bọn chúng, chỉ nói “tìm Điền Trưởng sử ở phía sau”, rồi lại tiếp tục rượt đuổi ráo riết. Năng Thần Đê bị cô lập hoàn toàn, bộ hạ tản mát, chỉ còn sót lại hơn một ngàn kỵ binh, bụng hối hận muốn chết. Hắn thực sự không hiểu vị vương tử kia của Tào Ngụy có thù hận sâu sắc gì với mình mà đuổi cùng giết tận. Năng Thần Đê không biết làm sao, đành phải chuyển hướng chạy ra ngoài biên ải phía bắc, hy vọng có thể nương nhờ người Tiên Ti.

Quân Tào thừa thắng truy kích nhưng cũng khá cực khổ, khát nước thì uống máu nhỏ trên lưỡi đao, buồn ngủ thì ngả lưng ngay trên yên ngựa. Tào Chương hăng hái chiến đấu từ lúc còn ở bờ sông Dịch, chưa có lúc nào ngơi nghỉ, trên người y vẫn khoác bộ chiến bào, áo giáp lấm tấm vệt máu, vết thương bị loạn tiễn cắm vào cũng chưa được bọc lại, mà cứ thúc ngựa phóng đi, không diệt được tên giặc hung ác thì không chịu dừng lại. Đám kỵ sĩ cũng vất vả, mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng gượng, nếu là tướng quân khác, e rằng bọn họ đã sớm bỏ cuộc. Lần này họ theo vương tử ra trận, nếu lập được công bên cạnh Tào Chương, lúc trở về chỉ cần y dâng biểu tâu với đại vương, ít nhất cũng được phong hầu, vì mưu tính danh lợi nên phấn chấn hẳn lên. Nhưng cứ rượt đuổi thế này cũng không phải đơn giản, quân địch dần ly tán, số quân Tào rớt lại phía sau cũng ngày một nhiều, bốn vạn quân Tào đều đang ở đất Thượng Cốc, quận Đại cách những mấy chục dặm. Giờ chỉ còn vài ngàn binh mã của bọn Diêm Nhu theo sát, những người khác hoặc là ngựa chiến không tốt, hoặc là sức cùng lực kiệt, ngay như Khiên Chiêu cũng bị bỏ lại hàng chục dặm.

Hạ Hầu Thượng vẫn đi theo truy quân, song cũng mệt thở không ra hơi, nếu không quấn dây cương vào cổ tay, chắc là cũng đã bị ngã ngựa. Hắn thấy đội quân đã đi qua huyện Tang Can mà Tào Chương vẫn chưa từ bỏ, vội khuyên can:

— Đại vương lệnh cho chúng ta dẹp loạn Thượng Cốc, quận Đại, nay đã hoàn thành được việc lớn. Năng Thần Đê chuyển hướng lên phương bắc, hẳn là muốn ra ngoài biên ải, quân ta không thể đuổi theo được nữa. - Lúc này hắn không bận tâm quân Tào có giành phần thắng hay không, mà sợ công lao của Tào Chương trong trận này quá lớn.

Cả người Tào Chương dính đầy bụi đất, chẳng còn nhận ra tướng mạo vốn có, vẫn liên tục quất roi, quát rằng:

— Ngươi chưa nghe câu diệt cỏ phải diệt tận gốc hả? Ta dẫn quân xuất chinh chỉ muốn giành thắng lợi, há lại phải chịu ràng buộc? Quân Hồ chưa chạy được xa, đuổi theo chắc chắn phá được chúng. Giờ mà thả địch thì chẳng phải lương tướng. Tiếp tục truy kích!

Sẩm tối, quân Tào vòng qua một ngọn núi lớn, thấy mấy chục người Ô Hoàn quỳ lạy dưới đất: Tào Chương đã gặp cảnh này nhiều rồi, lại là người xin hàng. Nhưng lần này có điểm khác thường, bọn chúng không để ý đến những lời chửi mắng của quân Tào, mà cứ hướng về phía ngựa của quân Tào nói tiếng Hồ. Tào Chương thấy lạ bèn đi chậm lại, lệnh cho Diêm Nhu là người thông thạo tiếng Hồ đến hỏi rõ sự tình.

Những người Hồ đó túm chặt chiến bào của Diêm Nhu, nói liến thoắng một hồi, mặt Diêm Nhu biến sắc, vội đuổi theo bẩm báo với Tào Chương:

— Không ổn rồi, thủ lĩnh tộc Tiên Ti là Kha Tị Năng đích thân dẫn mấy vạn quân đóng tại biên ải.

Tào Chương chẳng hề tỏ ra lo sợ:

— Năng Thần Đê không phải cùng một phe với Bộ Độ Căn hay sao? Kha Tị Năng tới làm gì? Chẳng lẽ hắn cũng muốn đối đầu với chúng ta chăng?

Diêm Nhu nhăn mày nói:

— Theo mạt tướng suy đoán, Kha Tị Năng đến làm ngư ông đắc lợi, bọ ngựa bắt xe, chim sẻ chực sau. Chúng ta phải cẩn thận mới được.

Hạ Hầu Thượng được dịp nhắc lại:

— Đúng vậy, đúng vậy, không nên truy đuổi nữa.

Nhưng Tào Chương bảo:

— Ta đã nói lúc nãy, hoặc là đánh cho bọn chúng phải dập đầu quy thuận, hoặc là đánh cho bọn chúng không còn mảnh giáp. Nay quân địch tản mát rất nhiều, đủ thấy Năng Thần Đê sắp không chống đỡ được rồi, đuổi thêm một ngày nữa thể nào cũng toàn thắng trở về, há có thể bỏ dở giữa chừng? Kha Tị Năng là cái thá gì, ta không tin một tù trưởng Nhung Địch tép riu như hắn lại dám đấu chọi với vương tử Đại Ngụy đường đường là ta đây. Truyền lệnh toàn quân tăng tốc tiến lên phía trước, nhất định phải đánh một trận tiêu diệt hoàn toàn dư khấu, trước khi bọn chúng ra ngoài biên ải!

Diêm Nhu vỗ đùi:

— Vậy cũng được, mạt tướng sẽ xả thân cùng tướng quân! - Rồi lập tức quay ngựa truyền lệnh. Hạ Hầu Thượng nhìn hai người họ rất tâm đầu ý hợp, muốn ngăn cũng không ngăn nổi, mà suýt ngất.

Quân Tào chẳng những không bỏ cuộc mà còn đi nhanh hơn, đuổi thêm được một ngày một đêm, tới Hạ Hầu Thượng cũng bị rớt lại phía sau, bên cạnh Tào Chương lúc này chỉ còn lại hơn một ngàn kỵ binh của Diêm Nhu. Họ vừa đến biên ải nơi có dãy núi trập trùng chắn đường thì thấp thoáng trông thấy bóng dáng quân địch. Năng Thần Đê dẫn mấy trăm tàn quân, vội vàng xuống núi, không dám manh động.

Quân Tào ở đằng xa nên không thấy được Năng Thần Đê đã bật khóc: Chó cùng rứt giậu! Dù gì ta cũng là dũng sĩ Ô Hoàn, thế mà lại bị một tên tiểu tử họ Tào truy đuổi như chó nhà có tang, thực mất hết thể diện! Khó khăn lắm ta mới chạy được đến biên ải, mà mấy vạn đại quân của Kha Tị Năng đang đóng ở phía trước lại chưa biết là địch hay bạn. Dẫu có là bạn thì với đám tàn quân này, ta còn mặt mũi nào nương nhờ người Tiên Ti? Thôi cứ liều luôn ở đây cho xong! Dư khấu mười phần chết chín, đã trở thành con thú cùng quẫn, thực sự rất đáng sợ, còn quân Tào theo được đến đây cũng không còn được bao nhiêu binh mã, lực lượng hai bên tương đương nhau. Một bên muốn trốn không có chỗ trốn, còn bên kia cũng đuổi đến sắp đứt mạng, thực đáng suy ngẫm.

— Chúng ta liều thôi! - Năng Thần Đê liều lĩnh dẫn tàn quân xông lên đón đầu quân Tào.

Tào Chương múa đại giáo:

— Kẻ nào lùi lại phía sau, giết không tha! Tất cả theo ta xông lên! - Hai đội quân hò hét lao vào nhau. Đánh giáp lá cà thì người Hán không lại người Hồ, kỵ binh càng kém xa, về điểm này quân Tào không làm gì được Năng Thần Đê. Nhưng Tào Chương ý muốn tất thắng, múa đại giáo dương oai, xông tới xông lui giữa trận như mũi tên xuyên qua mảnh lụa, những chỗ y đi qua người chết hàng loạt. Các bộ tướng như Diêm Nhu cũng liều mạng quên mình, tất thảy đều điên cuồng vung gươm múa đao chém giết bừa bãi, nào giống đánh trận mà giống một màn quyết đấu hơn.

Đúng lúc ấy, chợt nghe tiếng kèn lệnh vang trời, vô số người Hồ xuất hiện trên những ngọn núi ở phía bắc.

— Đại quân của Kha Tị Năng đã tới, nhưng không xuống núi mà ngồi xem hổ dữ đánh nhau. Người Tiên Ti hung bạo, hiếu chiến, nhìn cảnh chém giết kinh tâm động phách, có kẻ không nhịn được huơ tay múa chân, reo hò ầm ĩ, có kẻ lại đánh chiếc trống lớn làm bằng da trâu, nhưng không rõ bọn chúng trợ oai giúp bên nào.

Tào Chương nghe tiếng trống càng đánh càng hăng, còn Năng Thần Đê hiện đã cùng đường, hơn nữa truy binh lục tục kéo đến mỗi lúc một đông, người Ô Hoàn khó chống đỡ được. Sau hai phen liều mạng, quân Ô Hoàn thương vong gần hết, Năng Thần Đê mang vết thương mà trốn đi, bên cạnh chỉ còn lại mấy chục người, chúng bỏ cả ngựa, cố bò lên một sườn núi cao phía đông bắc, vượt núi băng đèo trốn ra ngoài biên ải.

Tào Chương vẫn muốn đuổi theo, nhưng nhác thấy một người khoác da dê, vạt áo vắt bên phải từ ngọn núi phía bắc chạy lại chỗ mình, y chĩa ngọn giáo hỏi:

— Đứng lại! Ngươi là kẻ nào? Muốn làm gì?

Người này mắt híp mày rậm, râu hùm mũi to, rỗ ràng là người Tiên Ti. Hắn ôm hai tay trước ngực, cúi người thi lễ, nói tiếng Hán hơi ngượng:

— Tiểu nhân phụng mệnh đại nhân nhà mình tới chúc mừng đại nhân. Đại nhân nhà tiểu nhân nói tướng quân là anh hùng xuất chúng, dám hỏi quý tính đại danh của ngài? - Kha Tị Năng ở gần đất U Tịnh, nên cũng học được những quy chế của người Trung Nguyên, không ít thuộc hạ của hắn thông thạo Hán văn.

Tào Chương ngạo nghễ đáp:

— Ta là nhi tử của Ngụy Vương, Phiêu Kỵ Tướng quân Yên Lăng hầu!

Sứ giả giật mình, không ngờ lại là vương tử, vội vàng nhận tội:

— Chúng tiểu nhân mạo phạm xa giá, xin… - Chưa nói xong đã thấy Tào Chương giương cung cài tên, nhắm thẳng vào mình, sứ giả sợ hãi thụt dần lại phía sau.

Ngờ đâu Tào Chương chỉ dọa hắn, y đột nhiên giương cung lên trời, vươn cánh tay dài như vượn ra, một mũi tên gắn lông chim vút đi, chỉ nghe thấy một tiếng kêu giữa bầu không khí của con nhạn lẻ loi bị bắn hạ. Tiếp đến, Tào Chương ném cây cung đi, cầm đại giáo cắm phập một cái, mũi giáo cắm thẳng xuống đất, sâu hơn ba tấc. Hai bản lĩnh ấy được phô diễn, không những quân Tào ở xung quanh, mà tới người Tiên Ti trên núi cũng trầm trồ khen ngợi.

Tào Chương trong thô lỗ có ý nhị, chỉ tay vào sứ giả nói:

— Ngươi thấy đấy, ta là nhị vương tử của Ngụy Vương, phụ vương ta có tất cả hơn hai mươi nhi tử, người nào cũng dũng mãnh… - Rồi lại chỉ vào Diêm Nhu ở bên cạnh, - Còn những dũng sĩ như hắn thì không sao kể hết, nhiều hơn cả bò dê trên thảo nguyên của các ngươi!

— Đúng vậy, đúng vậy… - Sứ giả run sợ, bốn lọn tóc mai ướt sũng mồ hôi, quỳ mọp dưới đất.

— Ngươi hỏi xong rồi, giờ đến lượt ta! - Tào chương đe nẹt, - Kha Tị Năng dẫn mấy vạn quân đóng tại biên ải là có ý gì? Lẽ nào người Tiên Ti cũng muốn đối đầu với Trung Nguyên bọn ta? Các ngươi có thông đồng với phản tặc Ô Hoàn là Năng Thần Đê không? Chuyện hôm nay giải quyết thế nào hả?

Sứ giả ấp a ấp úng:

— Việc này, việc này… tiểu thần không biết… Xin vương tử đợi một lát để tiểu thần đi hỏi đại nhân nhà mình. - Dứt lời cuống cuồng bò dậy chạy lên núi.

Diêm Nhu không khỏi lo lắng:

— Kha Tị Năng rất gan dũng, liệu hắn có gây bất lợi cho chúng ta không?

Tào Chương cười nhạt:

— Hắn không dám đâu. Giết ta chẳng là gì, nhưng hắn không dám đắc tội với Đại Ngụy, không dám chọc giận phụ vương.

Quả đúng như vậy, không lâu sau, sứ giả quay lại. Lần này hắn không đi một mình, mà dẫn theo một đám người Tiên Ti khiêng những thứ như rượu ngon, dê non. Sứ giả đến trước ngựa của Tào Chương, giang hai tay làm lễ dập đầu:

— Đại nhân nhà thần nói rằng, tệ ấp như ếch ngồi đáy giếng, mạo phạm thiên uy, xin vương gia rộng lòng khoan thứ, sau này đại nhân sẽ đi bắt Năng Thần Đê để chuộc tội. Đại nhân nhà thần còn nói, xin được xưng thần với nước Ngụy giống như Hung Nô, hằng năm tiến cống, cử người đi sứ, bắc nam giao hảo, mãi mãi đồng tâm!

Kha Tị Năng tuyệt nhiên không phải kẻ nhát gan, thế lực của hắn trên đất của người Tiên Ti cũng ngang với Tào Tháo, những thủ lĩnh như Bộ Độ Căn, Phù La Hàn đều không phải đối thủ. Chí hướng của hắn là thống nhất các bộ lạc Tiên Ti giống anh hùng đời trước là Đàn Thạch Hòe, còn có tranh hùng với người Hán hay không là chuyện sau này. Lần này hắn dẫn quân đến trước xem thực lực của Tào Ngụy như thế nào, nếu quân Tào lỏng lẻo, tầm thường, không quá đáng sợ, sau này hắn sẽ quấy nhiễu các quận vùng biên cương, cướp bóc của cải, còn nếu quân Tào thiện chiến đúng như lời đồn, hắn sẽ tạm thời khuất phục người Hán, tránh quay lưng thành kẻ thù. Hôm nay Kha Tị Năng được tận mắt chứng kiến sự dũng mãnh của Tào Chương, không muốn dựng nên một kẻ địch mạnh, liền quyết định xưng thần. Tào Tháo và Kha Tị Năng đều là hào kiệt của mỗi dân tộc, họ hòa hảo xuất phát từ lợi ích trước mắt, còn như sau này mỗi bên đều hoàn thành được đại nghiệp của mình rồi liệu có gây chiến với nhau không, thì chưa nói chắc được. Tựu chung lại, việc xưng thần đối với Kha Tị Năng mà nói không có tổn thất gì, còn với Tào Ngụy thì cũng có thêm hào quang.

Quân Tào nghe sứ giả nói vậy, lập tức reo hò, Diêm Nhu vui mừng nói:

— Tướng quân đúng là thần nhân! Ngài phá tan quân Ô Hoàn, lại khiến người Tiên Ti phải khuất phục, một trận hàng hai rợ Hồ, công lao thật lớn!

— Bậc trượng phu tự biết làm thế nào để đạt được chí nguyện. - Tào Chương thét chói tai, - Tào Ngụy vạn tuế! Đại vương vạn tuế!

Quân Tào cũng hô theo:

— Tào Ngụy vạn tuế, Đại vương vạn tuế! - Người kéo đến sau càng đông, tiếng hô càng to, không biết kẻ nào tức cảnh sinh tình còn hô thêm một câu:

— Tướng quân vạn tuế! - Rồi tất cả cùng hô theo, càng hô càng đồng thanh.

— Tướng quân vạn tuế!… Tướng quân vạn tuế!…

Mấy ngày nay Diêm Nhu luôn sát cánh bên Tào Chương, chiến đấu hào sảng, nhưng bình thường ông ta có quan hệ thân thiết hơn với Tào Phi. Lúc này thấy chúng sĩ hô cao vạn tuế, ông ta sực lấy lại cảnh giác, lẳng lặng rời khỏi hàng, đi nói với tên tiểu hiệu tâm phúc:

— Ngươi mau tới chỗ Hạ Hầu Tham quân dừng lại ở phía sau, bảo ông ta lập tức gửi thư cho thái tử, báo cáo tình hình trận chiến để thái tử định liệu.

Nhưng tướng nào lính nấy, thuộc hạ của Diêm Nhu cũng hành sự tùy tiện, tên tiểu hiệu cãi lại:

— Viết thư gì cơ? Vương gia tự biết bẩm báo với đại vương. Lát nữa có thịt dê ăn, tiểu nhân không đi đâu!

— Hừ! Thái tử là thái tử, còn đại vương là đại vương, không gộp lại làm một được! Việc này… Ấy da! Không thể nói rõ với ngươi được, mau đi tìm Hạ Hầu Thượng!

— Ngài trực tiếp viết thư cho thái tử không được ư?

— Hỗn xược! - Diêm Nhu vung tay cho hắn một cái bạt tai, - Mẹ kiếp, ta mà biết viết chữ thì việc nịnh nọt người khác còn phải để đến lượt Hạ Hầu Thượng hả? Đi mau!

❀ ❀ ❀

[1] Trước hết phải lập đức, sau đó mới lập công, sau nữa là lập ngôn, tuy lâu nhưng không bị phế bỏ, đó gọi là bất hủ.

[2] Thời Tần, Hán, người Trung Nguyên gọi Hung Nô là Hồ Lỗ, đời sau dùng Hồ Lỗ chỉ những bộ lạc phương bắc đối đầu với Trung Nguyên.

[3] Tướng mà bất nhân, ba quân không thân cận; tướng mà bất dũng, ba quân không có khí thế.

[4] Trước tiên khiến cho quân địch không thể thắng mình, rồi sau đợi cơ hội để đánh thắng quân địch.

g Hộc, đều là những nét bút mà những kẻ đọc sách tranh nhau sưu tầm, học theo, những người bình thường tốn công nhọc kế cũng không xin được, hôm nay Chung Do lại chủ động đề tặng. Nhưng Đinh Nghi không những không vui, trái lại mặt mày thất
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vương Hiểu Lỗi

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.