Tiệm Sách Cũ Biblia

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 109 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5
5

❊ ❊ ❊

Đêm xuống, gió bắt đầu mạnh lên. Shioriko chống nạng đứng dưới bóng trụ cổng, chỉnh nhẹ lại vạt áo khoác.

“Cô lạnh à?”

Tôi hỏi nhưng cô lại lắc đầu.

“... Tôi không sao.”

Nói vậy nhưng giọng cô không mấy sáng sủa.

Tôi và Shioriko đang đứng trước cửa nhà Makabe. Ngôi nhà nằm trong khu dân cư gần đường ray tuyến Negishi, nơi có những căn nhà san sát với thiết kế giống nhau. Ga gần nhất là Yokodai, nhưng có thể đi bộ đến tiệm sách Takino ở Konandai.

Nanako dẫn chúng tôi đến nhà cô, vì Shioriko muốn được nhìn tận mắt bộ sưu tập của ông Makabe. Cô muốn tự mình kiểm chứng số lượng truyện Bác sĩ quái dị bị trùng lặp. Ryu không đi cùng vì sẽ ảnh hưởng tới công việc ngày mai.

Nanako nói phòng cha hơi bừa, xin chúng tôi đợi một chút, rồi vào nhà trước. Chắc cô muốn kiểm tra em trai mình. Dù rèm cửa kéo xuống, nhưng khi chúng tôi đến đây, cửa sổ trên tầng hai rõ ràng có sáng đèn.

“Đáng lẽ từ đầu tôi nên nghe kĩ câu chuyện của Makabe.” Shioriko thì thầm. “Khi không biết cha cô ấy có những truyện gì, bao nhiêu quyển thì chắc chắn không thể giúp được. Vậy mà tôi lại chỉ thao thao bất tuyệt về sách, thật xấu hổ quá.”

Cô ủ rũ từ lúc nãy có lẽ là vì chuyện này.

“Tôi lại thấy câu chuyện về Bác sĩ quái dị rất hấp dẫn. Tôi không biết bộ manga nổi tiếng ấy lại chứa đựng nhiều lắt léo như vậy.”

Nét mặt Shioriko tươi tỉnh hơn, nhưng ngay lập tức lại tiu nghỉu như cũ. Cô quay đi như giận dỗi điều gì.

“Anh đừng có làm hư tôi. Anh còn ít tuổi hơn tôi đó.”

“Tuổi tác thì liên quan gì chứ?”

“Mỗi khi có anh Daisuke ở bên, thì dù còn cả người khác tôi cũng không thể kiềm chế cảm hứng nói chuyện... Không được, thực sự tôi phải tự chú ý thôi. Nhưng tại anh Daisuke lúc nào cũng vui vẻ lắng nghe, nên tôi cũng rất vui...”

Rồi cô im bặt, hình như là xấu hổ. Đột nhiên cô quay đầu, ngó về phía lối vào.

“Chà, Makabe vẫn chưa xong à?”

Cô đánh trống lảng như một đứa trẻ tiểu học, tôi cũng đành giả bộ nhìn theo cô, cố nén nụ cười Shioriko thích kể chuyện cho tôi nghe là đủ khiến tôi vui sướng rồi, mặc dù điều đó chẳng liên quan gì tới tình yêu.

“Shioriko, nếu không có tôi bên cạnh, cô có nhận loại ủy thác này không?”

Tôi nhớ lại lời Ryu nói, câu hỏi vô tình vuột ra khỏi miệng. Nét mặt hớn hở vừa rồi của Shioriko biến mất tăm như bị sóng cuốn. Tôi không hiểu tại sao, nhưng có cảm giác mình đã nói ra điều dại dột.

“À, thôi. Tôi xin lỗi... Đúng rồi, tại sao lại có chuyện mua đến năm cuốn manga giống nhau nhỉ?”

Tôi Cố đổi đề tài, khả năng đánh trống lảng của tôi cũng không khá hơn Shioriko là bao. Tuy vậy, cô vẫn đáp lại một cách nghiêm chỉnh.

“Trong giới nghiện sưu tập, cũng có những người mang sở thích khác biệt.Bác sĩ quái dị bản Shonen Champion Comics cũ được lưu hành vài chục năm, có lẽ người sưu tập muốn kiểm tra sự khác biệt tinh tế trong cách trình bày truyện theo thời gian... Dù sao đi nữa, chắc chắn là có lý do.”

Cửa nhà cuối cùng cũng mở, ánh sáng bên trong hắt ra, Nanako đã quay trở lại.

“Để hai anh chị đợi lâu. Anh chị vào đi ạ!”

Cô gái nói với chúng tôi.

Cô đưa chúng tôi đến căn phòng kiểu Nhật rộng rãi ở tầng một. Theo lời cô nói, đây là phòng của cha mình, nhưng có lẽ nó. vốn là phòng ngủ của hai vợ chồng. Trong phòng có hộp trang điểm và kệ đựng đồ đã cũ, ở bức tường đối diện là một hàng giá sách.

“Các tác phẩm của Tezuka Osamu mà cha em sưu tập đều ở giá sách trong phòng này.”

Shioriko nghe Nanako giải thích tới đâu, mắt cô lấp lánh trên từng dãy sách tới đó.

Sách trên giá đa phần là manga của Tezuka Osamu, nổi bật nhất là dãy tankobon in dòng chữ “Toàn tập manga Tezuka Osamu” ở gáy. Tôi không biết có tới bốn trăm quyển hay không, nhưng chúng choán hết gần một giá sách. Trên giá có cả bản tankobon bìa cứng của Chim lửaAdolf, còn lại đa phần là khổ shinsho hoặc khổ B6. Ngoài Bác sĩ quái dị ra, Truyền thuyết Đức Phật của nhà xuất bản Ushio hay Cậu bé ba mắt của Kodansha và Siêu nhí Astro của Sun Comics cũng được bày ở vị trí dễ lấy.

“Chủ yếu là truyện xuất bản sau những năm 1970 nhỉ?” Shioriko lên tiếng. “Cũng có các tác phẩm cũ, nhưng có vẻ không kén chọn lắm, mà miễn là trọn bộ thôi... Makabe này, xin lỗi nhưng cho tôi mượn một cái ghế được không?”

“À, vâng.”

Nanako lấy ghế trước bàn trang điểm ra. Shioriko nói lời cảm ơn rồi ngồi xuống, đặt nạng trên chiếu. Cô lần lượt lấy từng quyển Bác sĩ quái dị khỏi giá, kiểm tra tình trạng và trang xi nhê. Tập nào cũng có hai quyển, một trong hai bọc giấy sáp. Nhắc mới nhớ, tập 4 Nanako mang đến cũng như vậy. Có vẻ chúng được coi trọng đặc biệt. Tôi không thấy cuốn manga nào khác được bọc giấy sáp.

“Những quyển bọc bìa sáp là chỉ để cất giữ chứ không đọc phải không?” Tôi hỏi Nanako.

“Có thể... Em chưa bao giờ thắc mắc. Từ khi em bắt đầu biết nhận thức thì chúng đã như vậy rồi. Em cũng chưa hỏi cha bao giờ.”

Shioriko trả tất cả truyện lại trên giá, quay về phía chúng tôi.

“Hầu hết truyện ở đây là bản phát hành từ 1975 đến đầu những năm 1980, Cùng thời điểm... Nói cách khác, là được sưu tập từ khi chú Makabe khoảng mười mấy tuổi.”

Nói vậy, ngay từ khi còn học cấp hai, chủ nhân bộ sách đã cất công mua mỗi tập hai quyển hay sao? Với một fan cuồng nhiệt thì chuyện gì cũng có thể nhỉ.

“... Tuy nhiên, riêng tập 25 tức tập cuối, lại không mua trùng. Hẳn là còn một quyển nữa vốn ở đây?”

Shioriko chỉ tay vào quyển truyện ghi số tập 25, nằm giữa tập 24 và quyển bunko Black Jack Treasure Book. Đúng là chỉ có một cuốn duy nhất, cũng không được bọc giấy sáp.

“Bây giờ em mới để ý đấy... Tập 25 đó cũng là tập hiếm ạ?”

“Không đâu. Theo tôi biết, tập 25 không phải quyển truyện có giá trị sưu tầm. Số lượng ấn bản cũng rất nhiều, ngay cả hiện nay cũng dễ dàng mua được.”

“Vậy, chắc Shinya nó...”

Nanako lẩm bẩm. Tôi thấy những bí ẩn đang tăng lên. Tại sao cậu em trai không chỉ lấy đi tập 4 có chương “Người thực vật”, mà còn lấy luôn cả tập 4 khác nữa?

“Ô kìa?”

Shioriko rút một cuốn nằm ở góc ngăn Bác sĩ quái dị. Đó là một quyển sách, nhưng rất mỏng. Trông như tập san của fan club. Theo trang bìa, tập san này là vềUniko, với hình vẽ con thú một sừng, số phát hành năm 1983.

“Nhân vật này tên là Uniko nhi.”

“Vâng, đây là tác phẩm dành cho bé gái, đăng dài kì trên tạp chí Sanrio cuối những năm 1970. Nó cũng đã được dựng thành phim hoạt hình.”

Shioriko giở tập san ra, bên trong có một phong bì màu hồng, cũng là phong bì Uniko.

Ông ấy sưu tập cả những sản phẩm biên thế này cơ à?

Sau khi xin phép Nanako, Shioriko mở phong bì ra xem bên trong, nhưng không thấy gì. Nếu là thành viên câu lạc bộ thì có tập san cũng không phải chuyện lạ. Nhưng vì sao chỉ có một số?

“Nhưng Makabe này, ngoài cha em ra trong nhà có ai đọc Bác sĩ quái dị nữa không?”

“... Em nghĩ em trai em có đọc. Hồi còn bé em cũng đọc một ít, nhưng vì mấy cảnh phẫu thuật rất đáng sợ... Em thích Cậu bé ba mắt hơn.”

“Tôi cũng thích. Truyện đó hay nhỉ?” Shioriko mỉm cười. “Người mẹ quá cố của em thì sao?”

Nanako chớp chớp mắt bối rối, “Mẹ em... nói mới nhớ, em từng thấy bà đọc. Em không biết bà có thích hay không nữa. Vì mẹ em vốn thích đọc sách, nhưng lại ít khi nói ra cảm nhận của mình.”

“Tôi hỏi câu này hơi riêng tư... nhưng em có biết cha mẹ em gặp nhau như thế nào không?”

Shioriko tự dưng lại quan tâm đến chủ đề người mẹ. Có lẽ có ý nghĩa sâu xa mà chúng tôi không biết.

“Em nghe nói là bắt đầu từ lá thư cha gửi cho mẹ. Bấy giờ mẹ em mới học cấp hai, nhỏ hơn cha một tuổi.”

“Thư tình à?” Tôi buột miệng hỏi. Một cách làm quen khá cổ điển.

“Em đoán vậy. Nói đúng hơn thì... mẹ em kể rằng ban đầu hai người trao đổi thư từ chỉ như bạn bè. Nhà ông bà ngoại em ở ngay gần đây, còn cha em lúc đó sống ở Negishi... Họ học trường khác nhau, nên cha làm sao mà biết mẹ, em cũng không rõ. Em hỏi nhưng cha em chỉ cười thôi.”

Từ Yokodai đến Negishi, đi tàu điện cũng chỉ mất mười phút. Họ đã tình cờ gặp nhau ở đâu đó cũng không có gì lạ.

“Thư từ qua lại một vài lần, cha mẹ em thân hơn và quyết định gặp gỡ trực tiếp. Họ bắt đầu yêu nhau từ đấy...”

Giọng cô gái nhỏ dần, chắc hẳn cô xấu hổ khi kể lại chuyện tình cảm của cha mẹ mình.

“Yêu nhau mấy năm sau thì kết hôn à?” Shioriko tiếp tục hỏi.

“Vâng... nhưng hình như ông ngoại em phản đối mối quan hệ của hai người nên mọi chuyện khá căng thẳng. Em nghe kể ông hồi ấy khá nghiêm khắc. Ngay trước khi tốt nghiệp cao đẳng, mẹ đã bỏ nhà để dọn đến sống cùng cha trong một căn phòng sáu chiếu*.”

Chú Thích: Khoảng 10m2.

“Vậy à... Cha mẹ em cũng vất vả nhỉ?” Shioriko dịu dàng nói.

“Tuy không kể rỗ cho em biết, nhưng đúng là cha mẹ đã vất vả nhiều. Thậm chí có lúc cha còn chán nản muốn từ bỏ hết chỗ truyện tranh có ở đây, nhưng mẹ ngăn cản...”

Trong căn phòng kiểu Nhật, không khí trầm lắng lại. Nanako trấn tĩnh, tiếp tục nói nhanh.

“À, cuối cùng mọi chuyện cũng không quá bi kịch. Khi em chào đời, ông ngoại và mẹ em cũng đã hòa giải, bây giờ mối quan hệ của mọi người rất êm đẹp. Ông bà đều thương chúng em... còn hơi chiều chuộng quá nữa.”

Có lẽ, lý do hòa giải chính là sự ra đời của đứa cháu. Bây giờ, họ mất đi đứa con gái, nên bao nhiêu yêu thương dồn cả vào hai cháu ngoại.

“Cảm ơn em.”

Shioriko vẫn cầm tập san câu lạc bộ, chống nạng đứng dậy. Có lẽ cô đã hỏi hết những điều muốn biết. Tôi vẫn không hiểu đầu cua tai nheo ra sao, nhưng chắc bí ẩn đã được phá giải.

“Có thể cho tôi gặp em trai em được không?”

Mắt Nanako mở lớn, “Chẳng biết nó có chịu sang không ấy. Lúc nãy em cũng gọi thử trước cửa phòng, nhưng nó không trả lời.”

“Em hãy nói với em trai em, rằng tôi có chuyện muốn nói về chương ‘Người thực vật’, có lẽ cậu ấy sẽ đồng ý thôi. Tôi nghĩ cần nói chuyện với cậu ấy càng sớm càng tốt.”

n như một nhà xuất bản chuyên về các cuốn sách dành cho dân sưu tầm. Họ xuất bản nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hay văn học kì ảo ngoài phạm vi văn học Anh-Mỹ, không phổ biến lắm ở Nhật Bản. Vì doanh số bán ra kém ổn định nên họ chỉ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.