Trảm Tà

Lượt đọc: 1638 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 346
Cảnh tượng tử lao, bóng ma chợt hiện

❊ ❊ ❊

Trương Bác nằm trong góc tối tăm không chút cử động, đối với mùi hôi thối trong lao ngục, hắn đã quen; đối với nỗi đau đớn truyền đến từ trên thân thể, hắn cũng bắt đầu tê liệt. Hắn nằm đó, thỉnh thoảng nhãn cầu động đậy, biểu thị rằng hắn vẫn còn sống.

Rất nhiều người không dám tin vị "Trương Viên ngoại" lừng danh lại có ngày rơi vào kết cục này, đã có lúc, nhà họ Trương đứng đầu tại Lão Sơn phủ, đích thị là hào môn đại hộ. Thế nhưng khi quân Man xâm lược, Trương Bác đã tán tận gia tài, tổ chức nhân lực vật lực tắm máu chiến đấu với quân Man, thề bảo vệ Lão Sơn phủ.

Nhưng, hắn đã thất bại.

Dẫu thất bại, hành động của Trương Bác vẫn được nhiều bách tính Lão Sơn coi là anh hùng. Chỉ là, đón chào vị anh hùng thất thế thường là kết cục thê lương.

Vì gia cảnh sa sút, không ít thế lực mới nổi đã nhắm vào đất đai vốn thuộc về nhà họ Trương, cùng các loại tài sản còn sót lại. Kẻ khởi đầu gây khó dễ chính là nhà họ Hoa, sau đó các gia tộc khác ùa vào xâu xé...

Trương Bác bi ai nhận ra, cái gọi là "anh hùng" hóa ra chẳng đáng một xu. Gia sản ít ỏi còn lại bị cướp đoạt sạch bách, trong chiến tranh hắn mất đi người vợ yêu, còn sau chiến tranh, con gái hắn lại bị người ta lăng nhục đến chết. Phẫn nộ và thù hận lấp đầy tâm khảm, Trương Bác phẫn nộ phản kháng, ngặt nỗi cô độc không địch lại số đông, đành tra tay vào còng, bị giam trong tử lao này.

Những ngày này, hắn trơ mắt nhìn nhiều người đồng cảnh ngộ chết trong đau đớn, cũng có không ít người bị áp giải ra ngoài, chém đầu thị chúng. Trương Bác biết, có lẽ người tiếp theo chính là mình.

Mỗi ngày hắn đều chờ đợi vận mệnh giáng xuống. Nhưng chẳng hiểu sao, mấy ngày nay không thấy động tĩnh gì. Nghe nói Tô Trấn Hoành kia ngày ngày tìm vui, đắm chìm trong nữ sắc, không màng chính sự, có lẽ vì thế mà quên mất kẻ đang bị giam trong tử lao như hắn chăng.

Nhưng Trương Bác cũng rõ, người vào trong tử lao này, sớm muộn gì cũng là một cái chết, không trụ được bao lâu.

Tử lao, đúng như cái tên, giam giữ những kẻ phải chém đầu. Những tội nhân này trước khi vào ngục, trên công đường không ai là không chịu hình phạt cực kỳ tàn khốc, mình đầy thương tích, không ít kẻ bị đánh đến thoi thóp mới bị ném vào đây.

Trong tình trạng không được cứu chữa, không cần chém đầu, những phạm nhân trọng thương cũng sẽ sớm chết.

Mỗi ngày đều có người chết trong ngục. Có người chết vài ngày, đến khi thi thể bốc mùi mới có ngục tốt cùng ngỗ tác vào, dùng chiếu rách cuốn thi thể vứt ra bãi tha ma, thậm chí không chôn cất, mặc cho chó hoang cắn xé ăn thịt.

Các loại thảm cảnh, Trương Bác sớm đã thấy quen mắt.

Hôm nay, không nói rõ là giờ nào. Tiếng "y y" vang lên, cửa sắt tử lao bị mở ra, mấy người bước vào.

Trương Bác tưởng là ngục tốt đến trích xuất phạm nhân đi chém đầu, nhưng thấy số lượng hơi đông, không giống thường lệ chỉ có hai người.

Tiếng bước chân lại gần, nhìn rõ hơn một chút, hắn không khỏi sững sờ.

Hắn thấy một thư sinh nho nhã và một đạo sĩ. Sau lưng hai người là mấy tên lính cầm vũ khí.

Sau đó liền nghe thư sinh kia mở lời: "Mở cửa lao, đưa người ra ngoài, giao cho Chu tiên sinh xử lý."

"Rõ!"

Đám lính nhận lệnh, bắt đầu móc chìa khóa mở cửa.

Tử lao nằm ở tầng dưới của nhà lao thường, nhỏ hơn nhiều so với nhà lao bên ngoài, cũng là từng gian ngăn cách, nhưng mỗi gian không gian tối đa chỉ chứa được hai người. Trong tình huống thông thường, chỉ giam giữ một người.

Nhưng dạo gần đây Tô Trấn Hoành mở rộng ngục giam, bắt giữ không ít người, trong đó số người bị tống vào tử lao không ít. Do đó mỗi phòng thường bị nhét cứng hai, thậm chí ba người.

Nhưng nhiều người còn chưa đợi đến lúc chém đầu đã chết hết cả.

Bây giờ, người còn sống trong tử lao chỉ còn lại hơn mười người mà thôi.

Từng gian lao bị mở ra, lính áp giải khiêng người bên trong ra ngoài.

Trương Bác bò đến cửa chấn song nhìn, không biết những người này là ai, lại muốn làm gì.

Lúc này đạo sĩ kia chợt lấy ra một cái chuông nhỏ, khẽ lắc, phát ra tiếng kêu trong trẻo êm tai, hắn vừa lắc chuông vừa chậm rãi đi về phía sâu nhất của tử lao.

Thư sinh đi theo phía sau, bên hông hắn đeo kiếm.

Hai người đi ngang qua cửa lao của Trương Bác, thư sinh kia quay đầu liếc nhìn Trương Bác một cái.

Trương Bác nhìn rất rõ một khuôn mặt mày thanh mục tú, đôi mắt có ánh sáng trong veo, tinh anh sáng quắc, như thể nhìn thấu vào tận đáy lòng người.

Còn muốn nhìn cho rõ hơn, hai người đã đi qua rồi.

Tử lao có thắp đèn dầu, nhưng ánh lửa không mấy sáng tỏ, tối tăm mờịt một mảnh. Trương Bác tay nắm chặt cửa lao, cố hết sức nhìn theo bóng lưng hai người, thế nhưng không lâu sau, có hai tên lính đi đến trước mặt, mở cửa ra.

"Các ngươi muốn làm gì..."

Giọng nói khàn đục và khó nhọc.

Đối phương không đáp, người trái người phải đỡ hắn ra ngoài. Bị làm vậy, vết thương phát tác, cộng thêm thân thể hư nhược, hắn nhất thời không chịu nổi, chỉ cảm thấy chóng mặt hoa mắt, trước mắt tối sầm, hôn mê bất tỉnh.

Trong cơn mơ hồ, ở khoảnh khắc hôn mê, Trương Bác loáng thoáng nghe thấy thư sinh phía trước đang nói: "Chính là ở đây..."

"Chính là ở đây!"

Trần Tam Lang nói, giọng nói trong tử lao trầm đục, mang theo một ý vị quái dị khó tả.

Tiêu Dao đạo sĩ ngừng lắc chuông trong tay, tiếng chuông biến mất. Hắn trái nhìn phải ngó, gật đầu: "Không sai, chính là tại nơi này."

Mượn ánh đèn dầu lờ mờ, Trần Tam Lang có thể thấy phía trước hai bên trái phải chỉ còn lại hai gian lao, gian bên trái, một người cuộn mình nằm đó bất động, dù có tiếng chuông và tiếng người truyền đến cũng chẳng hề nghe thấy gì. Ngửi mũi một cái, có mùi tử thi xông vào, hóa ra người này đã tắt thở từ lâu.

Gian bên phải, phạm nhân đó đầu bù tóc rối, lại đang ngồi trong góc, tựa như đang đả tọa. Hắn mở trừng mắt, nhìn chằm chằm vào Trần Tam Lang và Tiêu Dao đạo sĩ.

Trần Tam Lang quay đầu phân phó: "Được rồi, không cần khiêng ai ra ngoài nữa. Các ngươi ra ngoài đợi lệnh, đóng cửa sắt lối đi lại, không có lệnh của ta, không ai được phép tiến vào."

"Rõ!"

Đám trang binh dù cảm thấy nghi hoặc nhưng vẫn không chút do dự rút lui khỏi tử lao. Công tử nhà mình làm việc xưa nay đều có chút thần bí, khó mà đoán biết, lần này e cũng vậy.

Phập!

Đó là tiếng cửa sắt lối đi bị đóng lại.

Tiêu Dao đạo sĩ treo chuông trong tay lên cửa lao bên tay trái, tay kia lật lại, trong lòng bàn tay hiện ra một lá bùa, miệng nói: "Thư sinh, sao ngươi lại có thể tiên tri, biết nó sẽ ẩn thân ở nơi này?"

Trần Tam Lang cười khà khà: "Trong ngoài Lão Sơn phủ, nói đến nơi sát khí nặng nhất, không đâu qua nơi này. Nó muốn trị thương, chắc chắn sẽ ẩn náu ở đây, lại còn cảm thấy cực kỳ an toàn, sẽ không bị quấy rầy."

Tiêu Dao đạo sĩ trầm tư: "Nói vậy cũng rất có lý, ai lại muốn chạy đến nhà lao để lục soát xem xét cơ chứ."

Hai người một hỏi một đáp, cứ như xem kẻ trong lao kia không tồn tại.

Con ngươi kẻ đó chợt có biến hóa, xuất hiện thần sắc phẫn nộ, có ánh đỏ bắn ra, căn bản không giống mắt người, vô cùng yêu dị đáng sợ.

Ngay sau đó, hắn đột nhiên ngửa đầu phát ra tiếng rít chói tai, cuồng phong nổi lên, hắc khí vần vũ. Phành phạch, một đám lớn vật thể bay ra, hóa ra là vô số con dơi.

Keng keng keng!

Cái chuông treo trên cửa lao bị chấn động, phát ra tiếng chuông dồn dập mà trong trẻo.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:165
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.