Trần Tam Lang về thành rất nhanh, vừa về đến nơi, liền đến trước cửa nhà Tô lão ca, thăm dò tên xui xẻo bị Dạ Kiêu cào bị thương kia.
Đi theo sau Trần Tam Lang còn có năm mươi binh giáp vũ trang đầy đủ.
Hiện tại lòng dân dao động, nha dịch tuần tra đã không đủ để khiến người ta an tâm, chỉ có binh giáp xuất động mới có thể trấn áp được bầu không khí hoảng loạn kia.
Tô lão ca đã bôi thuốc, cũng không có gì đáng ngại, chỉ là bị dọa một phen, tinh thần có chút hoảng hốt.
Sau đó Trần Tam Lang lại đến những con phố bị họa chuột nghiêm trọng nhất. Sự xuất hiện của họ khiến tâm trạng của nhiều dân chúng phấn chấn hơn, không ít người lần lượt quỳ xuống, cầu xin Trần Tam Lang làm chủ.
Trần Tam Lang nói vài lời an ủi, hứa hẹn mỗi con phố đều sẽ sắp xếp binh giáp trấn giữ, bảo mọi người chớ có hoảng sợ. Lại ban xuống hiệu lệnh: Nếu có kẻ nào yêu ngôn hoặc chúng, giết không tha!
Sau khi đi một vòng, hắn quay về phủ nha, bàn bạc cùng Chu Phân Tào và những người khác. Đối với căn nguyên của việc này, trong lòng Trần Tam Lang vô cùng sáng tỏ, điều mà Chu Phân Tào và đám người kia làm chủ yếu là dẫn dắt dư luận, đảm bảo trật tự dân sinh, không để xảy ra hoảng loạn.
"Việc này chưa chắc không phải là một cơ hội, phủ nha công cáo ra bên ngoài, chỉ nói là dư nghiệt Tu La làm loạn, cần dân chúng lẫn nhau giám sát, sẽ giúp ích cho việc thanh trừ thế lực Tu La..."
Trần Tam Lang nói.
Man quân đi qua biên giới không để lại binh lực, nhưng nhiều nơi đều bị Tu La Ma Giáo lợi dụng, thiết lập làm cứ điểm. Phủ đệ nơi bọn họ dừng chân khi mới tới đây, chính là một trong số đó. Mặc dù hiện giờ đã nhập chủ phủ thành, trảm sát Tu La Ma nữ, nhưng tin rằng vẫn còn dư nghiệt Tu La ẩn nấp bên trong, khó mà dọn dẹp sạch sẽ.
Họa chuột Dạ Kiêu hôm nay, chắc chắn có liên quan đến Tu La Ma Kỵ đó, mục đích không nói cũng biết, chính là muốn gây ra hoảng loạn trong thành, làm lung lay căn cơ.
Chu Phân Tào nói: "Hay là, mời Đạo trưởng trở về?"
Tiêu Dao Đạo trưởng được phong làm Tế tự Chủ trì quan, thống quản việc quỷ thần trong thành, do ông ấy ra mặt là thích hợp nhất, cũng có thể cho dân chúng một lời giải thích hợp lý nhất.
Trần Tam Lang mỉm cười nói: "Không cần mời, tự nhiên ông ấy sẽ về."
Lời còn chưa dứt, đã có môn tử bẩm báo, nói Tiêu Dao Đạo trưởng đã ở ngoài cửa.
Rất nhanh, vị đạo sĩ khoác đạo bào mới tinh tiến vào đại sảnh, chắp tay hành lễ.
Trần Tam Lang thấy y phục ông mới tinh, còn bắt đầu nuôi râu, khá có vài phần khí thế, liền trêu chọc nói: "Nay làm Tông chủ, tâm tình thế nào?"
Lao Sơn chỉ còn lại một mình Tiêu Dao Đạo trưởng, mà nay ông quay về sơn môn, chỉnh đốn lại môn hộ, đương nhiên là ứng cử viên Tông chủ, cũng là người duy nhất.
Tiêu Dao Đạo trưởng thái độ rất nghiêm túc, thốt ra một chữ: "Mệt!"
Mọi người trong sảnh nghe vậy, không nhịn được mà bật cười đầy thấu hiểu.
Đạo sĩ một mình quay về Lao Sơn, dọn dẹp quét tước, xây dựng đạo quán, tái tạo hình tượng Đạo quân, bao nhiêu công việc, sao có thể không mệt?
Ông thân mang pháp thuật là thật, nhưng để biểu đạt thành tâm, đợt chỉnh đốn này đều là tự mình làm lấy, không mượn ngoại lực.
Trần Tam Lang lại hỏi: "Đều làm xong cả rồi sao?"
Tiêu Dao Đạo trưởng mặt khổ sở: "Làm sao nhanh như vậy được? Chỉ xây xong chủ quán, phần còn lại sau này từ từ làm vậy. Nhắc mới nhớ, lần này ngươi quá không trượng nghĩa, nếu không phải cầu phúc bẩm báo, ta còn không biết trong thành xảy ra chuyện."
Trần Tam Lang cười nói: "Ông có cầu phúc làm mắt, cần gì ta phải nói nhiều."
Tiêu Dao Đạo trưởng hiện tại trọng chấn sơn môn, cần nhất là hương hỏa, mà muốn thu thập niệm lực, cách tốt nhất đương nhiên là xây dựng uy tín trong thành, lập nên tín ngưỡng, như vậy mới có thể thu hút đông đảo thiện nam tín nữ vào quán lễ bái.
Thời không đợi người, đạo sĩ đã sớm hy vọng có thể có một cơ hội nhanh chóng mở ra cục diện, việc diệt sát Tu La Ma nữ trước kia chỉ có thể coi là một viên gạch lát đường, vẫn chưa đủ hỏa hầu. Hiện tại họa chuột Dạ Kiêu ầm ĩ huyên náo, mưa gió đầy thành, nếu như được ông bình định, chắc chắn có thể khiến Lao Sơn Quán danh tiếng vang dội, nhà nhà đều biết.
Giáo phái tín ngưỡng, huyền chi hựu huyền, khó mà nói rõ. Sự tồn tại của nó từ xưa đã có, đi sâu vào lòng người, không thể xóa bỏ.
Tu La Ma Giáo tuy đi đường ngang ngõ tắt, thuộc về tà môn ngoại đạo, làm hại dân sinh, nhưng cũng có thể thu hút không ít giáo chúng chết tâm theo đuổi, từ đó hình thành thế lực ngoan cố. Đối phó với loại thế lực này, phải mượn nhờ giáo phái khác.
Trần Tam Lang am hiểu đạo này, mới phong Lao Sơn Quán làm chính thống. Chỉ là hiện giờ danh phận của bản thân hắn còn chưa định, chưa có được huyền lực gia trì do triều đình sách phong. Cái gọi là chính thống, thật sự là danh không xứng thực. Cho nên muốn thực sự nhận được sự công nhận của lòng dân, vẫn phải dựa vào nỗ lực của chính Tiêu Dao Đạo trưởng.
Trần Tam Lang nói: "Ông đến đúng lúc lắm, việc trong thành, giao cho ông xử lý rồi đấy."
"Ngươi muốn xuất thành?"
Trần Tam Lang gật đầu: "Gốc rễ họa không trừ, cuối cùng cũng không phải là cách."
Tiêu Dao Đạo trưởng trầm ngâm nói: "Ma Kỵ khó dây dưa, đạo pháp không xâm, ta lại bất lực, không giúp được gì."
Trần Tam Lang cười nói: "Ông xử lý tốt việc trong thành, chính là sự giúp đỡ lớn nhất."
Tiêu Dao Đạo trưởng chắp tay hành lễ: "Bần đạo nhất định sẽ dốc toàn lực, làm cho chu toàn."
Trần Tam Lang tin tưởng năng lực của ông, việc khác không dám nói, đối phó với Dạ Kiêu và Thạc Thử kia là thừa sức. Đạo sĩ không dừng lại lâu, xoay người rời đi, ra ngoài làm việc.
Chu Phân Tào và những người khác cũng ra khỏi sảnh đường, ai nấy bận rộn việc của mình.
Trần Tam Lang ngược lại không lập tức xuất thành, mà chuyển vào hậu trạch, bái kiến mẫu thân đại nhân.
Từ sau khi nhập chủ Lao Sơn phủ, thế cục ổn định lại, tinh thần của Trần Vương thị tốt hơn nhiều, không cần phải bôn ba trôi dạt, cũng không cần nơm nớp lo sợ, tâm thần này trở nên sảng khoái hơn. Hứa Quân, Tống Kha Thiền hai nữ tâm tư linh lung, thường xuyên đến bầu bạn hầu hạ, việc trong nhà lại có Hoa thúc, Tiểu Thúy lo liệu, đâu vào đấy, căn bản không cần lão phu nhân bận tâm. Ngày thường, bà chỉ tưới hoa, nhổ cỏ gì đó. Do không chịu được nhàn rỗi, còn nuôi một đàn gà, tự tay chăm sóc.
Trần Tam Lang cũng không quản, người đều là như vậy, phải có chút việc làm mới có tiêu khiển, mới có thể giết thời gian, không đến nỗi trống rỗng nhàm chán.
Hắn còn chưa vào cửa, đã nghe thấy một trận tiếng cười nói giòn tan, nghe vào tai rất dễ chịu. Bước chân vào, liền thấy trong phòng Hứa Quân và Tống Kha Thiền đang không biết nói chuyện gì, có vẻ rất thú vị. Hai nữ nhìn thấy hắn đến, đều đứng dậy, trên mặt nở nụ cười.
Trần Tam Lang nhìn thấy dáng vẻ kiều mỵ ngon mắt của Hứa Quân, thực chỉ đại động (ngón tay trỏ máy động vì thèm ăn), chỉ tiếc Tống Kha Thiền đang ở đó, lại không thể làm gì. Nếu là một mình Hứa Quân, hắn đã sớm ức hiếp tới nơi, tay chân luống cuống, dù sao cũng đã thỏa được cái thèm tay rồi. Thế nhưng bây giờ, một người kiều mỵ, một người minh lệ, tiếc là cá và gấu không thể được cả hai.
"Gặp qua Công tử!"
Tống Kha Thiền đi tới hành lễ, khuôn mặt xinh đẹp hơi đỏ lên, tăng thêm vài phần quyến rũ.
Hứa Quân cười nói: "Tỷ tỷ cần gì khách sáo, gọi huynh ấy là Tam Lang là được."
Tống Kha Thiền lén liếc nhìn Trần Tam Lang một cái, mím môi, sắc mặt lại càng đỏ hơn.
Trần Tam Lang không chịu nổi cảnh này, nói vài câu rồi vội vàng đi gặp mẫu thân. Thật ra cũng không có gì để nói, đều là những chuyện tầm phào trong nhà. Nhưng đối với người già mà nói, những chuyện tầm phào này cũng rất quan trọng, cảm thấy ấm áp dễ chịu.
Thánh hiền có vân: Tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ.
Tề gia, chính là giữ cho gia đình hòa thuận, gia tộc hưng vượng.
Trong quá trình trò chuyện, Trần Vương thị lại một lần nữa nhắc đến, muốn Trần Tam Lang rút thời gian, sớm ngày thành hôn với Hứa Quân.
Chuyện này, ngay cả Chu Phân Tào và những người khác cũng đã ám chỉ không ít lần rồi.