Muñoz đang đợi dưới đường, tựa lưng vào tường, cổ áo mưa kéo dựng lên. Dường như ông đang chìm đắm trong những suy nghĩ của riêng mình, và khi Julia xuống tới cửa rồi đến bên ông, thoạt đầu ông vẫn chưa ngẩng đầu lên ngay.
“Ông ấy sẽ làm việc đó bằng cách nào?” ông hỏi.
“Axit hydrôxyanua[1]. Ông ấy có một lọ từ lâu lắm rồi.” Cô mỉm cười cay đắng. “Ông ấy nói một viên đạn hẳn sẽ hùng tráng hơn, nhưng nó sẽ để lại một cái nhìn ngạc nhiên không dễ coi chút nào trên khuôn mặt ông ấy. Ông ấy muốn ra đi trong dáng vẻ chỉnh tề nhất của mình.”
“Tôi hiểu.”
“Có một buồng điện thoại gần đây, ngay góc đường.” Cô lơ đãng nhìn Muñoz. “Ông ấy yêu cầu chúng ta cho ông ấy mười phút trước khi gọi cảnh sát.”
Họ cùng bước đi bên nhau trên vỉa hè, dưới ánh đèn đường vàng vọt. Ở cuối phố, đèn tín hiệu giao thông đang chuyển từ xanh qua vàng, rồi sang đỏ. Ánh sáng rọi lên mặt Julia, tạo nên trên đó những hình bóng kỳ dị.
“Bây giờ cô định sẽ làm gì?” Muñoz hỏi. Ông nói mà không hề nhìn cô, đôi mắt ông dán xuống mặt đường. Cô nhún vai.
“Còn tùy vào ông.”
Thế rồi Julia nghe thấy Muñoz bật cười. Một tiếng cười trầm trầm nhẹ nhàng, hơi pha giọng mũi, dường như bật ra từ sâu thẳm bên trong ông. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cô có cảm giác đó là một nhân vật trong bức tranh kia, chứ không phải Muñoz, đang cười bên cạnh cô.
“Ông bạn César của cô nói đúng,” Muñoz nói. “Đúng là tôi cần vài chiếc áo sơ mi mới.”
Julia lướt các ngón tay lên ba bức tượng nhỏ bằng sứ – Octavio, Lucinda và Scaramouche – mà cô đang mang theo trong túi áo mưa, cùng chiếc phong bì dán kín. Không khí ban đêm lạnh lẽo làm khô đi cả đôi môi lẫn những giọt nước mắt của cô.
“Ông ấy có nói gì khác trước khi cô để ông ấy lại một mình không?” Muñoz hỏi.
“ ‘Nec sum adeo informis[2]… Tôi cũng không đến mức quá xấu xí. Vừa mới đây thôi tôi đã nhìn mình phản chiếu dưới làn nước bên bờ khi biển lặng.’ ” Thật đúng với tính cách của César khi viện dẫn Virgil như thế lúc cô dừng ở ngưỡng cửa để nhìn lại căn phòng khách nửa tối nửa sáng, với những mảng màu sẫm của các bức tranh cổ treo trên tường, thứ ánh sáng mờ được lọc qua chụp đèn bằng giấy đang chiếu lên đồ đạc trong phòng, những món đồ bằng ngà voi ngả vàng, những hàng chữ mạ vàng lấp lánh trên gáy các cuốn sách. Và César đứng ở giữa phòng, quay lưng vào nguồn sáng, nét mặt không sao nhìn rõ được, một hình thù mảnh dẻ nổi bật lên như một hình đúc nổi trên mặt mề đay hay một món đồ trang sức bằng đá chạm, bóng của ông đổ dài, gần như chạm tới chân Julia, trên nền đỏ và vàng nâu của tấm thảm trải sàn. Và tiếng chuông chùm vang lên đúng vào khoảnh khắc cô đóng sập cửa lại, như thể đó là tiếng phiến đá đậy lên một huyệt mộ. Dường như mọi thứ đã được lường trước từ cách đây rất lâu, và mỗi người trong họ đã chu đáo hoàn tất vai diễn được giao cho mình trong vở kịch đã kết thúc trên bàn cờ vào đúng thời khắc đó, năm thế kỷ sau màn thứ nhất, với sự chuẩn xác mang tính toán học trong nước đi cuối cùng của quân hậu đen.
“Không,” cô khẽ lẩm bẩm, cảm thấy hình ảnh trong tâm trí mình đang chầm chậm trôi đi, chìm sâu xuống đáy ký ức của cô. “Không, thực ra ông ấy cũng không nói gì nhiều nữa.” Muñoz ngước mắt nhìn lên, giống như một con chó gầy guộc vụng về đang hít ngửi bầu trời tối sẫm trên đầu họ, rồi ông mỉm cười trìu mến pha chút gượng gạo. “Thật đáng tiếc,” ông nói. “Lẽ ra ông ấy đã có thể trở thành một kỳ thủ tuyệt vời.”
❀ ❀ ❀
[1] : HCN, một chất lỏng không màu rất độc.
[2] “Tôi cũng không đến mức quá xấu xí” (tiếng Latin), đây là một câu thơ của thi sĩ La Mã Virgil.